Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1760


Hiện giờ là con trai bà đang nuôi sống đám người bọn họ đấy.

Lão phu nhân liếc bà một cái, "Nếu không còn việc gì thì về đi, giữ gìn khuôn phép thì gia đình này sẽ được vui vẻ."

Thân mình Lâm di nương lung lay, rất muốn cãi nhau, lại nhận được cái nhìn cảnh cáo của Tô Mạt.

Bà biết Vương phu nhân và Tô Trì đều bị Tô Mạt xử lý, cho nên mới có thể yên lặng như vậy."

Theo bản năng bà rùng mình một cái, may mà mình có con trai bên cạnh, bọn họ cũng không dám làm gì.

Bà lên tiếng chào rồi xoay rời đi, ngay cả hành lễ cơ bản cũng quên.

Lão phu nhân nhìn bóng lưng bà ta hừ một tiếng, "Cũng không để người khác bớt lo, có cơ hội liền muốn gây chia rẽ Việt nhi với mọi người."

Tô Mạt an ủi bà, nói: "Bà nội yên tâm, nhị ca không phải người như vậy đâu."

Lão phu nhân thở dài, bây giờ không phải, đó là bởi vì mọi người vẫn còn hòa thuận, chờ thêm vài năm nữa, gia tộc lớn thê, luôn luôn có người lòng tham không đáy.

Đến khi đó khó nói trước được điều gì.

Tô Mạt trấn an bà vài câu, nhìn tinh thần bà không được tốt, liền cáo từ đi ra ngoài.

Đúng lúc Hỉ Thước và An Bình cùng đến đón con trai.

An Bình kéo tay Tô Mạt nói: "Tẩu vừa gặp Lâm di nương, bà ấy khóc sướt mướt, nhưng miệng vẫn hùng hổ lắm. Tẩu có hỏi bà ấy, bà ấy lại nói tẩu độc ác là làm sao?"

Tô Mạt thản nhiên nói: "Đại tẩu cứ mặc kệ bà ấy đi."

Hai người đi sang một bên, đứng dưới gốc cây lựu nói chuyện, "Đại tẩu, gần đây đại ca thế nào?"

Sắc mặt An Bình hiện lên vẻ châm chọc, cười nói: "Vẫn là bộ dạng kia."

Tô Mạt liền sợ nàng bị thương.

An Bình cười nói: "Muội yên tâm, hiện giờ tẩu đã thông suốt rồi. Mọi chuyện tẩu làm đều vì Khang nhi, cho dù là hắn cũng không ngăn được. Bà nội và các tỷ muội đều đối với ta rất tốt, tẩu không còn mong gì hơn. So với những công chúa khác, tẩu hạnh phúc hơn nhiều lần rồi."

Công chúa trong thiên hạ, có mấy ai được hạnh phúc?

Trước mặt người khác thì rực rỡ, sau lưng có bao nhiêu đau khổ, chỉ có tự bản thân mình biết thôi.

Tô Mạt để nàng đi đón Khang nhi, còn mình thì đi tìm mấy người Kim Kết.

Từ đầu năm trở lại Trữ Châu, trong nhà rất bận rộn, đầu tiên là phải thu xếp chỗ ở, sau đó còn nhiều việc khác.
 
Chương 1761


Quan trọng là mở cửa hàng.

May mắn là khi ở kinh thành Tô Mạt đã sớm mở rộng chi nhánh ra nhiều nơi, ở Trữ Châu cũng đã có chuẩn bị trước, đường đi, cửa hàng đều đã chọn được, hiên giờ Tô Việt trở về đây, chủ yếu là tiếp quản, thêm một số hàng hóa mới, đề ra quy định phù hợp với quy củ, thói quen của hắn, như là phòng thu chi, tiền công, nhập hàng, xuất hàng.

Ngoài cửa hàng, cũng cần phải mở rộng các cửa hàng có liên quan khác, tự chủ về nguyên liệu sẽ không bị người khác cản trở.

Những việc đó khiến Tô Việt và Tần Nguyên Quân cùng mấy vị chưởng quỹ và quản sự đều bận rộn.

May mà ở kinh thành bọn họ đã bồi dưỡng được không ít chưởng quỹ và quản sự, phòng thu chi được huấn luyện bài bản, sẽ không có chút sai sót nào.

Mà trong cửa hàng còn có đám người Tô Nhu Nhi, Tô Hinh Nhi, Kim Kết, Hoa Ngọc La giúp đỡ, khi ở kinh thành bọn họ cũng đã quen thuộc với kiểu cửa hàng như vậy, cho nên hiện giờ ngựa quen đường cũ, có thể giúp đỡ rất nhiều.

Trừ mấy ngày nay Tô Mạt trở về, bình thường mọi người đều rất bận rộn, gần như chân không chạm đất.

Ngay cả Tô Mạt quay về, Tô Việt cũng không dám thả lòng, ngày nào cũng đi sớm về trễ, vừa đi vào cửa, người hầu đứng bên cạnh lặng lẽ tiến lên nói: "Nhị gia, Lâm di nương ở trong phòng chờ ngài."

Tô Việt ừ một tiếng, có chút không muốn đi vào, Lâm di nương càng ngày càng quá phận, nhưng mà dù sau cũng là mẹ ruột của hắn, hắn không thể làm gì được.

Hắn suy nghĩ một lát rồi gọi người hầu kia lại, "Ngươi đi vào nói với di nương, ta đến thỉnh an lão phu nhân trước đa."

Hơn nữa vài ngày nữa Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn sẽ rời khỏi Trữ Châu, lần thứ hai xuôi nam, hắn muốn nhanh chóng đưa một số sổ sách chỉnh lý xong cho Tô Mạt xem, sau đó hắn muốn tới Lai Châu để khảo sát thêm.

Nếu Mạt nhi đã giao tất cả lại cho hắn, hắn tất nhiên muốn nghĩ cách để phát triển nó.

"Việt nhi." Hắn vừa định bước đi, Lâm di nương đã đuổi tới, "Con đi đâu vậy, nương có chuyện muốn nói với con."

Tô Việt bất đắc dĩ xoay người lại, "Di nương có chuyện gì thì để mai nói đi."

Lâm di nương hừ một tiếng, "Ngày mau, ngày mai ta có thể gặp con sao? Ngày nào con cũng vội vàng đến mức chân không chạm đất, con bận rộn như vậy, người khác có thông cảm cho sự vất cả đấy không?"

Tô Việt sầm mắt xuống, "Di nương muốn nói gì, ai không thông cảm cho ta, không chỉ mình ta, tất cả mọi người đều rất bận rộn."

Lâm di nương lạnh lùng nói: "Bận rộn? Ta thấy họ rảnh rỗi thì có."

Tô Việt nghe bà nói không hay, sợ Hoàng Phủ Cẩn ở viện bê
 
Chương 1762


Hắn hạ giọng nói: "Di nương nghe ai nói như vậy, sao lại nói những lời như thế, nếu để người khác nghe được sẽ không tốt."

Lâm di nương nổi giận: "Con còn sợ người khác nghe thấy? Cả ngày con đều bận rộn, có nghĩ đến ta không? Ta không dễ dàng gì chịu được đến ngày hôm nay, tiền đồ tương lai của con rộng lớn như vậy, bọn họ không thèm nói tới thân phận của ta thôi, nhưng sao có thể để con tiện nhân Hỉ Thước kia dẫm lên đầu của ta? Chẳng lẽ để nàng ta quản lý cái nhà này thì vẻ vang hơn ta làm sao?"

Tô Việt càng nghe bà nói càng không chịu được, có chút tức giận nói: "Di nương nói như thế nếu để lão phu nhân biết sẽ trách tội người, con không cãi lại được."

Lâm di nương vừa nghe thấy vậy, liền ôm mặt khóc, "Ngươi chỉ biết bám lấy bọn họ, ngươi có nhớ đến nương của ngươi không? Ngươi không nâng địa vị của ta lên, ta cũng không nói gì, thế mà cũng không nói giúp ta được một câu? Hiện giờ ngươi đã là đương gia, Hỉ Thước chẳng qua cũng chỉ là nha hoàn, vậy mà muốn nhúng tay vào việc bên trong, ngươi cũng nên nói một câu, để ta quản lý mới đúng chứ."

Tô Việt vốn đã mệt mỏi sắp không chịu được nữa, nghe bà không phân rõ phải trái như vậy, càng không muốn nói gì nữa. "Di nương vẫn là nên trở về trước đi, giờ cũng đã muộn rồi. Chuyện quản lý trong nhà vốn do lão phu nhân quyết định, hơn nữa việc quản gia, cũng chỉ là mấy chuyện không quan trọng, ai muốn đi làm chứ?"

"Ngươi chỉ biết đến người ngoài. Ta nuôi ngươi vô ích rồi." Lâm di nương tiếp tục khóc, "Ngươi kiếm nhiều tiền vậy, ngược lại để bọn họ hưởng lợi, ngươi phân cho họ nhiều tiền như vậy, sao không nhớ đến ta?"

Tô Việt khuyên bà: "Trong tay con có tiền, chẳng lẽ còn để di nương phải chịu thiệt sao? Người muốn dùng tiền thì nói với Mặc Trúc để hắn đưa cho người."

Lâm di nương hừ một tiếng, khinh thường nói: "Ta nói cho con biết, con mệt sống mệt chết lão phu nhân cũng không nhớ đến con, có của tốt gì đều chia cho bốn nha đầu kia. Nghe nương nói, nếu bọn họ không muốn gặp chúng ta, chi bằng chúng ta đường ai nấy đi, con mở cửa hàng, cũng không cần quan tâm đến bọn họ, tránh để bọn họ không làm gì chỉ chờ chia tiền."

Sắc mặt Tô Việt đen lại, "Di nương, người nói chuyện càng ngày càng quá phận rồi đó, những lời đó sau này đừng nhắc lại nữa, nếu không lão phu nhân tức giận, di nương đừng trách."

Lâm di nương nghe vậy vừa nghĩ khóc to lên nhưng lại sợ gây ra tiếng quá lớn, đành phải nghẹn ngào nói: "Còn không phải là do nương nghĩ cho con sao? Con kiếm tiền liền không nhớ đến nương nữa sao? Để nương bảo quản giúp con? Chẳng lẽ di nương thì không phải là nương của con sao? Hơn nữa, đại phòng đã làm được gì? Hỉ Thước đã làm được gì? Con còn cho bọn họ tiền?"
 
Chương 1763


Bà khóc không thành tiếng tiếp tục nói: "Lão phu nhân và lão gia đều có bổng lộc, còn có đất vườn nông trang, còn cần con nịnh hót sao? Con có nịnh hót hơn nữa tước vị quốc công cũng không thuộc về con, lão gia đã nói sẽ không hưu phu nhân."

Tô Việt thấy bà nói những lời không hay như vậy, bản thân cũng tức giận, chẳng qua là hắn giỏi nhẫn nhịn, đè cơn nóng xuống, "Di nương nên về viện mình nghỉ ngơi đi, mấy ngày này đừng đến tìm con, con thật sự rất bận, chỉ sợ sẽ không có thời gian về nhà."

Nói xong liền đi thẳng vào phòng trong.

Lâm di nương tức giận đến mức dậm chân, lúc này bên ngoài vang lên tiếng bà tử đi tuần đêm hỏi.

Lâm di nương nghe ra đó là tiếng của Trương ma ma, vội vàng cười đi ra ngoài: "Là Trương ma ma à, ta tới nói vài câu với nhị gia, chuẩn bị trở về đây."

Sắc mặt Trương ma ma trầm xuống, "Ta nghe thấy có người khóc?"

Lâm di nương lập tức thề thốt, "Đâu có gì đâu, chắc là tiếng của tiểu thiếu gia đó, theo tiếng gió bay tới, ma ma nghe nhầm rồi."

Trương mama cũng không nói gì thêm, "Lâm di nương vẫn nên về nghỉ sớm đi."

Lâm di nương vội vàng rời đi.

Lâm di nương cười lạnh một cái, mang theo đám mama quay về chỗ lão phu nhân, vào trong nhà, lão phu nhân đang lim dim, nha hoàn đứng cạnh quạt cho bà.

Trương mama tiến lên nói: "Quả nhiên là phu nhân đã đúng, Lâm di nương đến làm phiền nhị gia rồi."

Lão phu nhân cũng không mở mắt ra, nói: "Việt nhi khẳng định không đồng ý với nàng ta."

Trương mama cười nói: "Đó là tất nhiên, lão phu nhân giỏi nhất là nhìn người, nhị gia là do lão phu nhân nuôi lớn, tất nhiên sẽ không kém cỏi rồi."

Lão phu nhân thở dài, "Cũng không biết sau khi ta nhắm mắt..."

Tô Trì đã không dùng được nữa, không biết Tô Việt có thể gánh được trọng trách xây dựng lại cái gia tộc này không, hắn là con vợ kếm, người khác khinh thường hắn, cái này không đáng sợ, bà có thể nâng thân phận của hắn lên.

Chỉ sợ là sau khi bà mất, thời gian trôi qua, hắn càng ngày càng không giữ được lập trường, dù sao đây cũng là một gia tộc, người tài giỏi cũng không nhiều.

Về sau là cả một đại gia tộc, thiếu một nửa cũng không được, cần nhờ hắn để sống.

Trương mama khuyên bà, "Lão phu nhân không cần lo lắng như vậy, con cháu đều có phúc của con cháu."

Lão phu nhân gật đầu, "Đúng là như vậy."

Trương mama lại nói: "Lão phu nhân đừng lo, có tứ tiểu thư ở đây, dù sau này tứ tiểu thư không có ở nhà, cũng sẽ không để cái nhà loạn lên đâu."

Trải qua nhiều chuyện như vậy, hai mắt của bà xem như cũng nhìn rõ, cái nhà này chỉ cần có tứ tiểu thư thì sẽ không bại."

Cho nên bà biết rõ phải những gì.
 
Chương 1764


Hôm sau, lão phu nhân phái người đến nông trang đón Dương di nương quay về, thần trí của bà ấy không được minh mẫn cho lắm, nhìn thấy Tô phủ giống như đến chốn tiên cảnh.

Lão phu nhẫn cũng không làm khó bà ấy, dù sau cũng chỉ là nuôi sống bà, để cho bà đủ cơm đủ áo là được.

Để Hỉ Thước sắp xếp chỗ ở cho bà ấy ở một sân viện yên tĩnh, lại phái thêm một số nha hoàn và mama chăm sóc, hơn nữa còn dặn, nếu như có ai dám thất lễ với bà ấy chỉ vì là một di nương, lão phu nhân tuyệt đối không bỏ qua cho người đó.

Có lời của bà, Hỉ Thước càng để tâm chăm sóc, thường đến xem tình hình, đám nha hoàn mama cũng không dám vô lễ, coi như Dương di nương được an ổn.

Lâm di nương vẫn muốn lên làm phu nhân, nhưng Tô Việt không ủng hộ bà, lão phu nhân lại không muốn gặp bà, bây giờ cả Dương di nương cũng được đón về, ngược lại mình mình bà ngoại không thương cậu không quý rồi.

Càng tức giận càng không thiếu làm ra một vài chuyện.

Chỉ cần không quá phận, lão phu nhân cũng không để ý đến bà.

Tô Mạt có tâm sự trong lòng, hơn nữa còn phải chuẩn bị xuôi nam, càng không có tâm trạng xử lý mấy chuyện cỏn con này.

Dù sao Lâm di nương cũng là mẹ ruột của nhị ca, chuyện này nên để hắn từ từ xử lý, quyết định của chủ gia, chính là để mọi việc cân bằng, không đơn giản được.

Mắt thấy sắp tới trung tuần thàng sáu, mưa gió ngày càng nhiều, Tô Mạt đang tính hiện giờ đường sông nước lên cao, đi thuyền nhanh, muốn chào tạm biệt để xuôi nam.

Mọi người tất nhiên không nỡ xa bọn họ, nhưng cũng biết bọn họ có chuyện lớn phải làm, làm việc cho hoàng đế, không thể tự tiện, ngoài chúc phúc cũng chỉ có mong bọn họ sớm ngày trở về.

Lão phu nhân quyết định, làm một bữa tiệc nhỏ ở nhà, người trong nhà cùng chia tay Tô Mạt.

Để cho đám tỷ muội huynh đệ trẻ tuổi được vui vẻ một hôm, chờ bọn họ đi rồi, mọi người lại quay về công việc bận rộn như cũ.

A Cổ Thái vẫn không chịu xuất hiện, gia đình Hồ tiên sinh không quá thích náo nhiệt, hơn nữa bọn họ qua ít thời gian nữa họ cũng xuôi nam theo bọn họ, nên không tới góp vui nữa.

Trên bàn rượu, đặc biệt một mình Tô Hinh Nhị là cô đơn, nàng uống không ít rượu, kéo tay Tô Mạt nói: "Mạt nhi, muội đi làm đại sự, tuy là nữ tử, nhưng còn lợi hại hơn nam tử. Trước đây tỷ còn ghen tị với muội, ghen tị vô cùng luôn."

Nếu như mình có khí chất, có võ công, có phải là sẽ bỏ xuống được tất cả mọi chuyện, lưu lạc trời nam đất bắc hay không?

Đi làm một nữ hiệp?

Dù không có ai yêu, cũng có thể toàn thân sương gió, một lời nhiệt huyết?

Tô Mạt nhìn nàng đã say đến bảy tám phầ, hai má đỏ bừng, biểu tình mất mác giống như thất tình.
 
Chương 1765


Tô Mạt cười nói: "Hiện giờ tỷ tỷ cùng nhị ca cũng đang làm chuyện lớn còn gì, chuyện của muội và Cẩn ca ca chỉ là chuyện nhỏ, cũng là bất đắc dĩ thôi. Nếu có thể, bọn muội còn muốn dừng lại, ổn đinh là công việc buôn bán, kiếm ít tiền, ngày ngày được ở nhà."

Đã ở lại nhiều ngày bọn họ cũng không muốn đi, nhưng nàng biết, nàng phải đi, bởi vì còn thù lớn chưa trả.

Tần Nguyên Quân vì có thê tử ngồi cùng nên không uống nhiều rượu, ngược lại rất quan tâm gắp đồ ăn, lấy nước cho thê tử, rồi lại bóc cam cho nàng ấy ăn.

Hiện giờ đang khuyên Tô Nhu Nhi không nên ăn dưa hấu, nên ăn mấy quả anh đào.

Kim Kết ngồi bên cạnh nhìn hai người họ cười không ngừng.

Nhìn mọi người ở chung hòa thuận như vậy, Tô Mạt cũng thấy yên tâm rồi.

Khi mọi người cũng đã ngà ngà say, tất cả mọi người tản ra mỗi người một hướng, Kim Kết và Hỉ Thước chỉ đạo mấy nha hoàn thu dọn bà ăn.

Hoàng Phủ Cẩn sớm đã dẫn theo Lưu Vân, Lưu Hỏa đi chuẩn bị đồ đạc, Tô Mạt cũng muốn giúp đỡ, nhưng Trương ma ma lại truyền lời rằng lão phu nhân cho gọi nàng.

Tô Mạt đàng chỉnh lại mặt mũi trang phục, khi đi qua tiểu hoa viên nàng nghe thấy có tiếng người cãi nhau.

Đó thật sự là Bình An?

Nàng cực kỳ kinh ngạc, đó là công chúa luôn trầm tĩnh sao?

Nàng nghe thấy Bình An lạnh lùng nói: "Ta cảnh cáo ngươi, ngươi không sợ mất mặt mà đi ra sao. Nếu ngươi không sống hòa hợp được với mọi người thì cứ ở trong phòng của ngươi mà uống rượu, ôm ấp mỹ nhân của ngươi đi."

Một người khác là Tô Trì, hình như đã uống say, lầu bầu chửi người.

Không biết đã nói gì, đột nhiên vang lên tiếng bạt tai.

Tô Mạt giật mình, sợ Bình An chịu thiệt liền muốn đi đến, lại nghe thấy tiếng Tô Trì tức giận: "Người đàn bà chanh chua này, ngươi dám đánh ta?"

Bình An cười lanh, "Đánh ngươi thì sao, ngươi không muốn tốt cho mọi người, mọi người cũng coi như ngươi đã chết rồi. Nếu như ngươi còn tới quấy rối, khiến mọi người không vui, ta liền đánh ngươi. Ngươi ngoan ngoãn ở trong viện của mình đi, nếu còn muốn đến thỉnh an lão phu nhân, thì ngươi cứ đi, nếu dám làm ra chuyện gì không tốt, ngươi cẩn thận ta cho người đánh gãy chân ngươi để ngươi bò cũng không được."

Tô Mạt mím môi cười nhẹ, Tô Trì cuối cùng cũng bức một con dê con yếu đuối biến thành sói lớn, lúc đầu vì để cho Bình An có thể độc lập hơn, để Tô Trì nếm mùi khổ sở, nàng cố ý để mấy nha hoàn có chút võ công đi theo bảo vệ nàng ấy.

Nếu Tô Trì dám động thủ, các nàng liền ra tay nặng hơn hắn, nhưng lại lại lấy kim châm tẩm thuốc tê, châm cho hắn vài cái, để hắn chịu loại hành hạ không đau đớn này thời gian dài.

Xem ra cũng đã có hiệu quả.

Nàng cực kỳ cao hứng, nữ nhân cần phải biết yêu thương chính mình, như vậy sẽ không phải chịu đau khổ.
 
Chương 1766


Tô Mạt sử dụng khinh công, nhanh chóng đi qua chỗ hai người họ, hai người không hề phát hiện.

Trương mama đứng ở cửa phòng chờ nàng, "Tiểu thư, lão phu nhân đang đợi người."

Tô Mạt thấy trong phòng im ắng, ngay cả nha hoàn cũng không thấy đâu, có chút tò mò, "Trương mama, bà nội có chuyện quan trọng cần nói sao?"

Trương mama gật đầu, mời nàng đi vào, còn bản thân thì đứng ở bên ngoài canh cửa.

Tô Mạt đi vào trong, phát hiện trong phòng cũng không có hạ nhân hầu hạ, yên lặng đến mức có chút khiến người khác sợ hãi.

Trong phòng chỉ có tiếng tí tách rất nhỏ trong ly hương.

Tô Mạt vào phòng trong, phát hiện lão phu nhân ăn mặc chỉnh tề ngồi ngay ngắn trên bàn, nàng bước lên trước thỉnh an, "Bà nội, sao người không đi nghỉ ngơi vậy?"

Lão phu nhân đột nhiên quát, "Con quỳ xuống!"

Tô Mạt ngẩn người, lập tức hiểu ra, đành phải quỳ xuống.

Lão phu nhân nghiêm khắc nhìn nàng, "Con nói thật đi, có phải phụ thân con đã xảy ra chuyện rồi đúng không?"

Hốc mắt Tô Mạt đỏ lên, yết hầu đau nhức, nàng cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu.

Sắc mặt lão phu nhân lập tức vỡ vụn, cả người lùi lại phía sau, thở dài, "Ta biết mà, ta biết mà, hoàng đế sẽ không để cho nó bình an rời đi."

Tô Mạt nói: "Bà nội, cũng không liên quan đến tiên đế, chúng con tra được chuyện này là do bạch y nhân của quân gia, hơn nữa còn có liên quan tới Thẩm gia, cho nên con muốn đi tìm hiểu cho rõ."

Lão phu nhân nhìn nàng một cái, lau đi nước mắt, lấy lại bình tĩnh, "Tóm lại bà cảm thấy nhất định có liên quan tới triều đình. Ngày đó phụ thân con có nói với bà, triều đình nhất định không dung được nó, không chỉ vì nó công cao, còn bởi vì nó cùng tiên đế nhiều lần vào sinh ra tử, tiên đế có lỗi với nó, tiên đế coi trọng mặt mũi nhất định sẽ không để cho người khác nói hắn không đúng. Hơn nữa còn một lý do, đó là vì mẫu thân của con."

Đây là lần đầu tiên lão phu nhân nhắc tới Cố di nương.

Tô Mạt lẳng lặng nghe.

Lão phu nhân nói: "Mẫu thân của con là Cố Doanh Nhi, là một nữ tử vô cùng thông minh, bà ấyy rất yêu phụ thân của con, nhưng không để ý đến danh phận. Thông thạo binh thư, có thể nói là một người vợ tốt của phụ thân con, ở ngoài chinh chiến vài năm, bà ấy giúp phụ thân con không ít việc, đánh thắng không ít trận. Tiên đế vẫn lo lắng, phái rất nhiều người âm thầm giám thị bọn họ...ha!"

Bà cười lạnh, triều đình không có ai là nghiêm túc bàn bạc chính sự, đều là âm mưu quỷ kế, đối phó trung thần, từ trước đến nay đều là dùng đến nhiều thủ đoạn.

Khi thực hiện âm mưu quỷ kế, luôn có nhiều người làm theo.
 
Chương 1767


"Trước đây, ta không đồng ý cho mẫu thân của con nhập vào gia phả Tô gia, sau đó bị bà ấy làm cho cảm động, bởi vì bà ấy cũng bị vương...nữ nhân độc ác kia làm hại, nhân lúc ta không có ở đây, đã ra tay hại chết mẫu thân của con. Sau đó ta mới biết được, người trợ giúp cho nữ nhân kia là tiên đế, ông ta không chấp nhận được việc mẫu thân và phụ thân con ở bên nhau..."

"Tên nam nhân vô sỉ kia..."

Bản thân không có được tình yêu, liền không cho phép người khác có được hạnh phúc."

"Sau khi mẫu thân con mất, phụ thân con gần như phát điên, vài lần định đi theo bà ấy... Về sau tiên đế đến đây ban chiếu chỉ, ông ấy liền nguyện trung thành với tiên đế vì đã có ơn tri ngộ. Ai ngờ...ha ha, thật ra chỉ là một âm mưu, trở thành trò cười mà thôi."

Lão phu nhân lâm vào hồi ức, tự mình lầm bầm, nhưng Tô Mạt nghe vẫn hiểu.

Lão phu nhân tiếp tục nói: "Phụ thân con không chỉ một lần lộ ra vẻ chán đời, ta không muốn mất đi ông ấy, liên tục dùng nữ nhi để giữ ông ấy lại, nhất là con gái của ông ấy và Doanh Nhi..."

Đó cũng là lý do vì sao trước đây Tô Nhân Vũ rất thích Tô Mạt, nhưng vẫn nguyện ý vì Tô Hinh Nhi mà hết lần này đến lần khác làm tổn thương nàng.

Tất cả dựa vào tình yêu mà ông dành cho Cố Doanh Nhi.

"Sau khi con vào cung, phụ thân con quay về nhà, ở trong phòng đau khổ cả một đêm, đau khổ vì không bảo vệ được con."

"Về sau con được khôi phục tự do, ông ấy từng nói với ta, không còn vướng bận gì nữa, chỉ muốn đưa chúng ta đến một nơi an toàn, còn nói chỉ cần con có Tề vương điện hạ, tất cả chúng ta có chỗ dựa vững chắc, trọng trách của ông ấy cũng đã đặt xuống được."

"Mấy ngày nay hằng đêm, ta vẫn mơ thấy phụ thân con, ông ấy báo mộng cho ta, nói rằng ông ấy rất vui vẻ, đã được ở cùng một chỗ với mẫu thân của con."

"Tuy rằng ông ấy ăn mặc rất kỳ lạ, Doanh Nhi cũng kỳ lạ, mặc váy nhưng không giống váy bình thường, lại lộ ra cánh tay và chân, thật là tục..Nhưng có khả năng ở thế giới bên kia là như vậy? Biết đâu Doanh Nhi thật sự không uống canh Mạnh bà, là vì chờ ông ấy?"

"Bọn họ còn hỏi về con, nói rằng con không cần đau khổ, càng không nên vì cái chết của ông ấy mà tự trách. Những chuyện báo thù, nếu nuốt không trôi thì có thể đi điều tra, nếu địch nhân quá mạnh, liền quay về. Phụ thân và mẫu thân của con đều không hy vọng con xảy ra bất cứ chuyện gì. Phụ thân con nói, chuyện ngoài ý muốn của ông ấy, cũng là ông ấy tự nguyện, cho nên con không cần tự trách mình, càng không nên đau lòng...Ông ấy nói...Ông ấy rất vui vẻ..."

Lão phu nhân giống như rơi nói mê, tự thì thào, nói nhiều như vậy, hình như bà cũng mệt mỏi, mở mắt ra.
 
Chương 1768


Lão phu nhân nhìn Tô Mạt đang quỳ, nhẹ nhàng nói: "Nha đầu, con đứng dậy đi. Có lẽ phụ thân con chỉ là đi đến một thế giới khác."

Tô Mạt sớm đã lệ rơi đầy mặt, nàng chưa một lần mơ thấy phụ thân và mẫu thân, vì sao lại vậy chứ?"

Lão phu nhân nắm lấy tay nàng, kéo nàng lại gần, cẩn thận nhìn nàng, "Bởi vì con xuất hiện, bà nội cảm thấy mấy năm tuổi già nay rất hạnh phúc. Nha đầu, cảm ơn con."

Tô Mạt nhào vào lòng bà, "Bà nội, người không nên nói như vậy, là bà nội đã cho con một gia đình."

"Điện hạ là một nam nhân tốt, đáng để phó thác cả đời, về sau muốn sống chung với nhau được tốt, thì con không nên giận dỗi. Gặp chuyện gì, cũng nên nói rõ với người, đừng nóng vội mà định tội ngay. Nam nhân ưu tú như người, có biết bao nữ nhân mơ ước đến, nếu như con cho người nhiều niềm tin, sẽ khiến người có thêm tình cảm với con."

Có đôi khi chính là do nữ nhân đẩy người nam nhân của mình đi.

Tô Mạt gật đầu, khóc không thành tiếng.

Lão phu nhân đưa tay lau nước mắt cho nàng, cười nói, "Được rồi, trở về nghỉ ngơi đi, sáng mai phải lên đường sớm, nếu đã quyết định đi, thì đừng dễ dàng quay đầu, không đạt được mục tiêu thề không bỏ qua, mới đúng là tính cách của Mạt nhi."

Hai mắt của Tô Mạt đẫm lệ, không nhìn rõ được gì, chỉ có thể ở trong lòng bà mà gật đầu.

Sáng sớm ngày hôm sau, đám người Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn lên đường, cả nhà gần như cả đêm không ngủ tiễn đưa bọn họ.

Mấy nữ hài Tô Nhu Nhi, Tô Hinh Nhi đều rơi lệ, Tô Mạt sợ tỷ tỷ khóc nhiều dẫn tới hại thân thể, liền để Tô Hinh Nhi cùng nàng quay về nghỉ ngơi.

Kim Kết và Thủy Muội muốn đi theo nàng, lại sợ vướng chân, xoắn xuýt lưu luyến không rời.

Tô Việt và Tần Nguyên Quân đưa bọn họ ra khỏi thành.

Tô Việt đưa cho Hoàng Phủ Cẩn một ly rượu, "Điện hạ, chúng ta đem Mạt nhi giao cho huynh."

Hoàng Phủ Cẩn đón lấy ly rượu, một hơi uống cạn, cười nói: "Tô huynh yên tâm."

Tần Nguyên Quân lại rót cho hắn một chén, Tô Việt liền nói lời tạm biệt với Tô Mạt.

"Mạt nhi, muội yên tâm, huynh sẽ chăm sóc tốt cho bà nội và mọi người."

Hứa hẹn của nam nhân nặng ngàn vàng, Tô Mạt hiểu ý của hắn, hắn chắc chắn sẽ không bị Lâm di nương làm ảnh hưởng, chắc chắn sẽ không gây điều bất lợi với tỷ muội.

Nàng cười cười, ôm lấy Tô Việt, "Nhị ca, sớm lập gia đình đi, Hoa tỷ tỷ là một cô gái tốt."

Có thể đi theo hắn tới Trữ Châu xa lạ, ngoài trừ tình yêu thì còn gì khác?

Tô Việt đỏ mặt, ngượng ngùng sờ mũi, có chút xấu hổ.
 
Chương 1769


Nhân sinh là vô số lần tiễn đưa, mỗi lần nói hẹn gặp lại coi như là một cột mốc đánh dấu.

Mấy người Tô Mạt xoay người lên ngựa, rời đi.

Mùa hè nước lên thuyền lên, mấy người họ cưỡi ngựa tới bến tàu, liền thuê thuyền xuôi năm, mấy ngày liền tới Duy Dương.

Duy Dương là nơi tập kết hàng của phương nam, dòng người nhộn nhịp, cửa hàng san sát nhau.

Trên đường ngoài người buôn bán, nam nhân đi dạo, còn có không ít nữ nhân.

Phong tục của người dân ở đây xem ra vô cùng cởi mở.

Trên đường đi Hoàng Phủ Cẩn luôn quan tâm tới Tô Mạt, dù trong lúc đi thuyền thức ăn không được phong phú, hắn cũng có thể sai người kiếm được rau xanh và thịt gà, thịt vịt, phương nam nhiều cá, lại càng tiện hơn.

Cho nên tuy rằng đi đường vội vàng, nhưng Tô Mạt không phải chịu khổ, so với thời tiết mùa đông giá rét của phương bắc càng đi xuôi xuống thời tiết càng thoải mái hơn nhiều.

Qua Duy Dương sẽ đến Ngân Châu, nhưng phải đi thuyền mười ngày liên tục.

Chỉ là đường thủy thuyền quan thuyền tư rất tấp nập, lui tới đông đúc, tốc độ không nhanh được.

Hoàng Phủ Cẩn nhìn Tô Mạt đang tựa người vào mạn thuyền nhìn bọt nước văng lên, đi đến sau lưng nàng nói: "Mạt Nhi, chúng ta cho thuyền cập bến Duy Dương đi xem xét thử xem."

Toàn bộ Giang Nam, xung quanh đều là sinh ý của Thẩm gia hoặc người trong tộc của Thẩm gia, cũng có thể tìm ra chút dấu vết.

Tô Mạt hơi híp mắt, đôi mắt đen láy mênh mông như nước, tuy rằng trưởng thành không có được vẻ đẹp khiến người khác kinh ngạc, nhưng vẻ đẹp tự nhiên lại kiều diễm này cũng khiến người khác không thể rời mắt.

Cùng đi thuyền trên sông, đầu thuyền bên kia có mấy nam tử trẻ tuổi đang đứng nói chuyện, một người quay lại nhìn Tô Mạt không dời mắt, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, người bên cạnh nói gì hắn cũng không đáp lại, mấy người còn lại nhìn theo ánh mắt của hắn, liền thấy một nữ hài tử có dung mạo tinh xảo không tỳ vết, đang tựa vào mép thuyền mà ngẩn người.

Thật giống như hoa sen nở rộ trong sương mù, vẻ thanh thuần ngây thơ không nói nên lời.

Khoảng cách giữa hai thuyền cũng không quá xa, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy như vậy là quá xa, không đủ để nhìn kỹ, làn da kia chắc chắn vô cùng mịn màng, khiến người khác không kìm lòng được muốn chạm vào, thử xem có đúng với suy nghĩ của mình không.

Nhưng là bọn họ không có nhìn thấy vị nam tử tuấn mỹ phi phàm sau lưng nàng, mãi cho đến khi cảm giác được ánh mặt trời chói mắt như bị mây dày che mất, lạnh buốt, có người lẩm bẩm nói: "Trời sắp mưa sao?"

Hoàng Phủ Cẩn đơn giản ôm lấy vai Tô Mạt, công khai thể hiện quyền sở hữu của hắn, bất mãn than thở nói: "Trời nóng như vậy, Mạt nhi nên mang mũ che thì tốt hơn."
 
Chương 1770


Tô Mạt tỏ vẻ không hiểu, cười cười nhìn hắn, làm nũng một chút, chu đôi môi hồng nhuận ra, "Cẩn ca ca, muội nhớ đến lần huynh dẫn muội đến phía Bắc, phương hướng không giống nhau, tâm tình cũng không giống nhau rồi."

Đôi mắt Hoàng Phủ Cẩn hơi nheo lại, "Có chỗ nào không giống?"

Hắn chỉ thuận miệng hỏi, khác nhau chỗ nào bọn họ biết rất rõ.

Tô Mạt cười nhẹ, "Muội đã trưởng thành rồi!"

Ngữ điệu cực kỳ tự hào, xác định nàng đã trưởng thành rồi, đã xinh đẹp đến mức không gì sánh nổi, có thể khiến cho nam nhân bên ngoài thèm nhỏ dãi rồi.

Đôi mắt của Hoàng Phủ Cẩn tối lại, áp chế cảm giác không vui lại, liếc mắt nhìn về phía mấy tên đăng đồ tử ở thuyền bên cạnh, vậy mà vẫn còn nhìn về phía bên này, hắn hừ lạnh, búng tay vài phát, vài chỉ phong bắn ra.

Với nội lực hiện giờ của hắn, chẳng qua chỉ cách có mấy trượng, mấy nam tử trẻ tuổi kia lập tức cảm thấy điểm khác lạ, có người đau mắt, có người lại cảm thấy tay mất cảm giác, còn có người suýt rơi xuống sông, nhìn có vẻ rất chật vật.

Hoàng Phủ Cẩn hừ một tiếng, "Cho bọn họ chút giáo huấn, tránh cho không biết để mắt ở chỗ nào cho tốt."

Tô Mạt cười khanh khách, ôm lấy cổ của hắn, cả người treo trên người của hắn, "Muội như thế này rồi, huynh vẫn còn ghen sao?"

Hoàng Phủ Cẩn ôm nàng đi vào khoang thuyền, "Huynh có ghen sao?"

Mấy người Lưu Vân ở bên cạnh làm bộ như không nhìn thấy gì, chờ bọn họ đi vào trong, hai mắt Lưu Hỏa liền tỏa ra tia bát quái, lôi kéo Lan Như thì thầm nói chuyện phiếm.

Lan Nhược trợn tròn mắt nhìn hắn, "Đồ nam nhân miệng dài như đàn bà."

Lưu Hỏa hừ một tiếng, "Nếu miệng dài sao ngươi không dùng?" Khó tính muốn chết đi được.

Lưu Vân thấy sắc mặt Lan Nhược càng thêm lạnh lùng, vội vàng lên tiếng hòa giải, Lan Như cũng cười rộ lên, "Không cho ngươi chọc tỷ tỷ ta tức giận, cẩn thận chúng ta đánh ngươi bây giờ."

Lưu Vân liền sai Lưu Hỏa đi, "Đến bảo nhà thuyền cập bến, chuẩn bị một chút, chúng ta lên bờ, ở lại mấy ngày."

Lưu Hỏa vui vẻ vỗ tay một cái, "Tốt, cuối cùng cũng được lên bờ ổn định chỗ ăn ngủ, hai ngày nay cứ lắc lư mãi, thật mệt mỏi quá."

Lan Như hiếu kỳ nói: "Vì sao? Đâu có mệt mỏi gì đâu?"

Lưu Vân cười nói: "Hắn có chút say thuyền, lại sợ dọa đến người khác, lúc nào cũng phải ôm lấy cột thuyền, không mệt mỏi mới là lạ."

Lan Như che miệng cười rộ lên, "Có chút không ngờ tới."

Lưu Hỏa bất mãn nói: "Chẳng qua chỉ là say thuyền, có cái gì mà buồn cười, ta cũng không giống đàn bà nôn ra."

Lan Nhược đưa mắt nhìn hắn, "Sắc mặt ngươi trắng bệch có thể đi so với Bạch vô thường rồi."
 
Chương 1771


Cửa thuyền mở ra, Hoàng Phủ Cẩn cùng Tô Mạt đi ra, phân phó chuẩn bị lên bờ.

Khiến cho bọn họ ngạc nhiên là trên đầu Tô Mạt lại đội mũ che, hơn nữa nàng muốn bỏ ra nhưng lại không thể bỏ được.

Lưu Hỏa kinh ngạc nói: "Tiểu thư, người cũng sợ phơi nắng rồi sao? Không phải tiểu thư được mọi người nói là dù phơi nắng cũng không thể đen sao?"

Làn da của Tô Mạt trắng nõn, hơn nữa Hồ Tú Hồng cùng sư muội chế tạo mấy loại phấn chăm sóc da, dù có phơi nắng mấy ngày liên tục, cũng chỉ khiến hai má đỏ hơn, qua một thời gian, lại trở về vẻ ban đầu.

Điều này khiến không ít cả nam nhân và nữ nhân ghen tỵ.

Nhất là Lưu Hỏa, hắn vẫn luôn ngại mình không đủ trắng.

Lan Nhược lườm hắn, dẫn đầu xách quần áo rời thuyền, Lan Như lập tức đi theo sau.

Từ khi trở lại bên cạnh tiểu thư, nàng gần như không rời khỏi tỷ tỷ của mình một tấc nào, đã thành cái đuôi của Lan Nhược.

Tô Mạt có lòng tốt ném tới cho bọn họ kem chống nắng mà Hồ Tú Hồng và Thủy Muội tự mình chuẩn bị, Lan Nhược và Lưu Vân không cần dùng, Lan Nhu tò mò, Lưu Hỏa lập tức nhận lấy.

"Đa tạ tiểu thư." Hắn cười hắc hắc, liền đuổi theo Lan Như.

Lưu Vân còn ở lại dặn dò nhà thuyền một chút, ở trên thuyền lưu lại ám hiện cho A Lý, sau đó đi theo Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt rời thuyền.

Bọn họ cập bến lên bờ, mấy vị công tử trên chiếc thuyền kia cũng nhịn không được mà cũng đòi thuyền cập bờ.

Vị công tử kia nhướn đôi mày đẹp lên, môi mỏng nhợt nhạt gợi lên một chút, nâng chén ngọc trên bàn lên, chậm rãi nói, giọng nói có chút miễn cưỡng, "Chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu miệng còn hơi sữa, các ngươi kích động như thế làm gì?"

"Tiểu nha đầu? Tam công tử, người không lại gần xem, tiểu nha đàu xinh đẹp như thế ta chưa thấy qua bao giờ đâu."

Tam công tử kia nở nụ cười, mị hoặc điên đảo chúng sinh, hắn giơ tay lên, mở ra chiếc quạt ngà voi, nhẹ nhàng mà quạt, "Bản công tử không có hứng thú với tiểu nha đầu."

Tiểu nha đầu ở nhà kia cũng đủ khiến người khác đau đầu rồi, thật sự không có hảo cảm.

Mọi người thấy hắn không muốn cập bờ, nhất thời vội vàng, còn muốn nói thêm gì đó.

Có người nói: "Đại công tử và nhị công tử không phải nói là muốn ngài đi làm quen nhiều sao? Ở Duy Dương có nhiều cửa hàng nổi tiếng đó."

Tam công tử hừ một tiếng, đôi mắt đào hoa liếc ngang một cái, nói: "Có nhiều cửa hàng còn muốn ta xem sao? Đừng xem bản công tử giống như cá ngươi, ta a... vẫn say mê mỹ nhân hơn!"
 
Chương 1772


Hắn phe phẩy quạt giấy trong tay, "Bảo nhà thuyền nhanh chóng tiến về phía trước, ta muốn đi thăm hỏi Tiêm Nguyệt cô nương."

Vừa nghe thấy Tiêm Nguyệt cô nương tài nghệ vô song, có mấy người cũng động lòng, tuy không chiếm được mỹ nhân, nhưng có thể nhìn cho đã con mắt cũng là tốt rồi.

Có người hô bảo nhà thuyền tăng hết tốc độ về phía trước, kết quả thuyền bên cạnh vì muốn lên bờ, nên chuyển hướng sang, ai ngờ thuyền sau đâm thẳng lên, "Ầm" một tiếng, hai thuyền đụng vào nhau, khiến thân thuyền chao đảo liên tục, bọt nước văng khắp nơi.

Trong khoang thuyền, mọi người ngã trái ngã phải, tức giận đến mức mở miệng mắng chửi người.

Chỉ có Tam công tử vẫn tiêu sái phe phẩy quạt như cũ, khóe miệng khẽ nở nụ cười, đôi mắt đào hoa cực kỳ quyến rũ người chợt lóe sáng.

"Xem ra vị tiểu nương tử kia thật tâm muốn lưu bản công tử lại, được, bản công tử đồng ý." Hắn đứng dậy phất vạt áo, "Lên bờ!"

Bên ngoài người lái đò đang cãi nhau cùng người bên thuyền vừa va chạm, không ai nhường ai.

Tam công tử chẳng muốn để ý đến những chuyện này, hắn tự cho là ánh mắt của hắn chỉ dùng để nhìn mỹ nhân, tuyệt đối không nhìn mấy thứ ô uế.

"Bốp" một tiếng, hắn khép quạt lại, vươn người nhảy lên, tư thế phiêu dật phi thân lên, mũi chân tựa lên vai vài người, liên tiếp vài cái, tiêu sái nhảy lên bờ.

Mọi người đứng vây xem liên trầm trồ khen ngợi, "Hảo công phu."

Chỉ tiếc là mấy tên tùy tùng của hắn võ công không cao như vậy, một đám vội vàng chen lách trong đám người, chen lấn đuổi theo.

Mà theo sau bọn họ, từ trên thuyền một nam tử trẻ tuổi mặc áo choàng đen nhanh chóng đi ra, dung mạo của hắn tinh xảo như được khắc ra từ ngọc, cười nhìn theo hướng Tam công tử rời đi, tiện tay kéo áo choàng đen bên ngoài xuống, để lộ ra một thân y phục trắng như tuyết.

Gió sông thổi qua khẽ cuốn theo vạt áo của hắn, bay phất phơi, tóc đen, áo trắng, khiến hắn giống như tiên giáng trần, tuấn tú phi phàm.

Người xung quanh đều nán lại, cũng không thèm cãi nhau nữa.

Hắn mỉm cười, lập tức vươn người nhảy lên, nhưng là trực tiếp chạy trên mặt nước, trực tiếp dẫm lên mặt nước lên bờ.

Tư thế uyển chuyển, giống như một con thiên nga trắng, mọi người xung quang trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

Giữa đám người chèo thuyền đang cãi nhau, một người ăn mặc gọn gàng , dáng người cao ngất, hắn nhìn theo hướng nam nhân kia rời đi, vén nón đội trên đầu lên, ném lại một câu rồi cũng nhanh chóng đi lên bờ.
 
Chương 1773


Hắn vừa lên bờ, lập tức có người tiến đến, nhanh chóng báo cáo tin tức.

"Lão đại, tiểu thư đang ở Tú Thủy phường dùng trà."

Nam nhân gật đầu, hắn nhanh chóng đi vào một con hẻm nhỏ, rồi lại nhanh chóng đi ra, y phục trên người chỉ là loại vải đay thông thường, dáng người cao ngất, diện mạo tuấn tú, đi nhanh về phía Tú Thủy phường nằm ở phía đông Duy Dương.

Tú Thủy phường là trà lâu nổi tiếng ở đây, ngoài bán các loại điểm tâm, còn có nghe ca thưởng múa, có nhiều phương pháp lấy lòng khách nhân, nếu đi lên tầng bốn, còn có thể ngắm nhìn cửa thành và tường thành, tầm nhìn cực kỳ rộng.

Nơi này là nơi mà người bản địa hay khách bên ngoài đều muốn lưu lại.

Ở lầu dưới, ở gần cửa sổ của đại sảnh lầu hai, Lan Nhược mặc sa y đang đứng tựa vào cửa sổ, thấy nàng hắn liền nâng tay vẫy, nàng liền bảo hắn đi lên.

Hắn đi vào chào tiểu nhị một tiếng, lập tức lên lầu, thấy Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đang ngồi cạnh cửa sổ, Lưu Vân và Lưu Hỏa cũng ngồi cùng bàn.

Thấy hắn tới, Lan Nhược lập tức nhỏ tiếng thông báo với Tô Mạt, lại kêu hắn đi tới.

Hắn đi đến gầ, Tô Mạt cười nói: "A Lý, ngồi xuống đi."

A Lý nào dám ngồi xuống, đây cũng không phải diễn trò, tôi tớ đi theo vương gia đâu dám ngồi cùng bàn với chủ tử.

Nhìn hắn đứng ở đó, Tô Mạt hận không thể cho hắn một cước, "Ngươi không ngồi, cứ đứng như vậy dễ bị người khác để ý."

Trên bàn đều là tuấn nam mỹ nữ, đứng đầu là một đôi nam nữ, bởi vì khí chất của nam tử đó vô cùng mạnh mẽ, người ngoài không dám nhìn nhiều.

Chỉ bằng mấy người hầu, hai nam hai nữ, cũng đều là nhân vật hiếm thấy, nam nhân cao ngất tuấn tú, nữ tử xinh đẹp.

Hiện tại cũng chỉ là quần áo nam nhân bình thường, tuy nhiên không nói đến diện mạo, chỉ riêng khí chất cũng đủ kinh người rồi.

Vốn là Tô Mạt cảm thấy A Lý bề bộn nhiều công việc, bề ngoài cũng không chói mắt, làm công tác tình báo rất tốt, ném vào trong đám người không ai nhìn tới.

Nhưng chuyến đi lần này, nàng phát hiện ra chuyện không phải như vậy, A Lý lớn lên thật sự rất thu hút ánh nhìn, tuy rằng toàn thân chỉ là quần áo phổ thông bình thường, nhưng lại toát lên vẻ khiêm tốn, càng khiến người khác thêm tò mò.

Mấy bàn xung quanh đều nhìn về phía bọn họ bàn tán, còn kèm theo tiếng cười khanh khách, thậm chí là thanh âm bàn luận.

Dù bọn họ đã đè thấp giọng nói, nhưng mấy người trên bàn đều nghe rõ.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn không tỏ vẻ gì, Lưu Hỏa và Lan Như sắp nghe không nổi nữa, những người đó lại đoán bọn họ là tiểu thư hay thiếu gia gì đó của Thẩm gia.
 
Chương 1774


Cũng không nhìn kỹ mà dám nói, khí chất của vương gia giống với thiếu gia nhà thương nhân sao?

Lưu Hỏa trừng mắt nhìn mấy người đó, liếc mắt ra hiệu với Lan Như, tay ra ám hiệu, Lan Như hiểu ý, lặng lẽ nhìn thoáng qua Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn.

Tô Mạt đang bàn chuyện với A Lý, không để ý tới bọn họ, nàng liền gật đầu, cười trộm.

Hai người hất tay lên nhưng không có cái gì, sau đó giống như không có việc gì tiếp tục dùng trà, cách đó không xa liền một trận ầm ĩ, mọi người kinh hô, sau đó bối rối từ dưới đất đứng dậy.

"Tiểu nhị, ghế này bị làm sao vậy? Sao tự dưng lại bị hỏng thế này?"

Hơn nữa đồng thời bốn người họ cùng ngã xuống đất, thật sự là gặp quỷ rồi.

Mà tiểu nhị bên kia cũng giật mình, trong lòng còn muốn bắt đền đám người đó ít tiền, kết quả lại bị phản công trước.

Hắn ngẩn ra vội vàng giải thích, lại tiến lên hầu hạ, phủi quần áo cho bọn họ.

Sàn nhà được lau vô cùng sạch sẽ, Duy Dương mưa nhiều, mặt đất cũng rất sạch sẽ, cho nên dù ngồi dưới đất cũng không dính bụi vào người.

Chẳng qua là bất ngờ ngã xuống, thật sự khiến người ta bối rối, nhất là khi đang cao hứng.

Cho nên vài người không chịu thỏa hiệp, bắt tiểu nhị gọi chưỡng quỹ ra đền bù.

Lưu Hỏa cùng Lan Như cười suýt phun trà trong miệng ra, Lan Nhược hung hăng trừng mắt nhìn họ vài lần.

Tô Mạt bàn bạc xong với A Lý nói: "Các ngươi chỉ cần chú ý quan sát động tĩnh của bọn họ, đừng bứt dây động rừng, chủ yếu là xem họ liên lạc với người nào, nhất là người của Thẩm gia."

A Lý trả lời, nói: "Hai ngày tới chỉ sợ tiểu thư sẽ gặp Tam công tử của Thâm gia tới quấy rầy, hơn nữa thuộc hạ hoài nghi có người cố ý sắp đặt."

Hắn kể lại chuyện trên bến thuyền, thuyền của Tam công tử va chạm với một thuyền khác, có một bạch y nhân đi ra từ thuyền kia.

Tô Mạt nhăn mày, cười cười, "Xem ra càng ngày càng có chuyện hay. Các ngươi không cần để ý chuyện này, cứ theo kế hoạch mà làm."

A Lý cáo từ đứng dậy, đi ngang qua bàn mà mấy người đang cãi nhau cùng tiểu nhị kia, đột nhiên có một người đẩy mạnh tiểu nhị, đúng lúc ngã về phía của hắn.

A Lý theo bản năng đưa tay ngăn lại, đỡ lấy tiểu nhị, cũng không nói gì thêm, liền bước đi.

Ai biết tiểu nhị lại kéo hắn lại, trốn sau lưng hắn, mấy người đang giơ nắm đấm đánh người thấy hắn liền có chút kiêng kị.
 
Chương 1775


Dù sao đây cũng có thể là người của Thẩm gia, bọn họ liền do dự không dám ra tay, có một người tươi cười nịnh nọt nói: "Vị tiên sinh này, ngài cứ tự nhiên, đừng để ý đến thằng nhóc con kia."

Tên tiểu nhị kia sợ bị đánh, kéo tay A Lý không chịu buông ra, nhìn bộ dáng đáng thương của hắn, trong mắt hiện lên vẻ cầu xin, cước bộ của A Lý dừng lại một chút, nhưng cũng không có ý định can thiệp vào, dù sao tiểu thư và thiếu gia đều đang ở đây, đâu đến phiên hắn chứ.

Hắn rút ống tay áo của mình lại, không nói câu gì, nhanh chóng rời đi, nhanh đến mức khiến người khác bất khả tư nghị.

Tên tiểu nhị kia ngẩn người không phòng bị, liền bị mấy người kia đấm đá, đánh cho hắn gào khóc xin tha.

Những người uống trà bên cạnh đều biết mấy người kia làm bá chủ một vùng gần đây, ngoài xem náo nhiệt mọi người đều làm như không nhìn thấy.

Lưu Hỏa vừa thấy liền có chút tức giận, muốn giáo huấn bốn người kia một chút, Tô Mạt lại liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn đành nhìn xuống.

Lưu Hỏa nắm lấy ly trà nghe tên tiểu nhị kia khóc lóc xin tha thứ, vậy mà mấy tên kia không đồng ý tha cho hắn, lại còn lôi hắn đi, Lưu Hỏa nhìn Lưu Vân, dưới gầm bàn cấu tay Lưu Vân một cái.

Lưu Vân ho khan một tiếng, giả vờ dùng trà, thấp giọng nói với Lưu Hỏa, "Ngu ngốc, xảy ra chuyện như vậy mà chưởng quỹ không xuất hiện, tất nhiên là có điểm kỳ quái, ngươi kích động như vậy làm gì?"

Lưu Hỏa há miệng thở dốc, nghĩ lại quả thật đúng là như vậy, không khỏi có chút ngượng ngùng.

Lan Như làm mặt quỷ với hắn, cười nhạo hắn gây ra chuyện lại còn kích động.

Tô Mạt nghe thấy tiểu nhị kia kêu như quỷ, đứng dậy gọi người tính tiền, lúc này lập tức có một tiểu nhị khác xuất hiện, tươi cười rạng rỡ, thần thái phấn khởi, "Mấy vị mới tới, có muốn đến xem Phi Vân cô nương khiêu vũ hay không? Phi Vân cô nương là vũ cơ số một số hai của thành Duy Dương này đó. Tất cả mọi người đều nói, đến thành Duy Dương mà không đến xem Phi Vân cô nương thì đúng là uống phí chuyến đi."

Nhìn bộ dạng nói mãi không ngừng của hắn, thật sự khiến người khác liên tưởng ra rằng nếu ngươi không nghe lời của ta, ngươi liền là tên nhà quê không biết tốt xấu, ngươi là đồ không biết xấu hổ.

Tô Mạt ghét nhất là cách thức quấy rầy đẩy mạnh tiêu thụ này, vốn nghĩ rằng Tú Thủy phường có thể lăn lộn ở Duy Dương lâu như vậy, cũng nên có chút kiến thức mới đúng, không ngờ tới lại như thế này.

Hơn nữa tiểu nhị này nhìn Hoàng Phủ Cẩn với ánh mắt hận không thể trực tiếp kéo hắn đi tới chỗ Phi Vân cô nương gì đó, thật sự là khiến nàng có chút không chịu được.

"Thực xin lỗi, chúng ta không có hứng thú với ca vũ." Lan Nhược lạnh lùng cắt ngang lời của hắn, bảo hắn nhanh chóng tính tiền.

Tên tiểu nhị kia mặc kệ đồng bọn của mình bị mấy tên ác bá kia đánh đập cũng không quản người khác xem náo nhiệt hay chưỡng quỹ của mình sao không xuất hiện, ngược lại chỉ một lòng một dạ kiếm lời từ mấy người Tô Mạt.
 
Chương 1776


"Khẳng định là mấy vị muốn ở trọ đúng không, Tú Thủy phường của chúng tôi vừa có trà lâu, tửu lâu, cũng có cả khách điểm..., nếu mấy vị ở lại đây, sau khi về nhà nói với người thân là đã ở lại Tú Thủy phường đó là chuyện rất vẻ vang. Hơn nữa, tiểu nhân còn có thể nói với chưởng quỹ một chút, để cho mấy vị chút tiện nghi..."

Nhìn bộ dạng hai mắt phát sáng của hắn, Tô Mạt không nhìn được có chút ghê tởm, vì vậy nói: "Lan Nhược, thanh toán đi."

Còn nàng đội mũ lên cùng Hoàng Phủ Cẩn xoay người đi ra ngoài, Lưu Vân lập tức đuổi theo.

Lan Nhược cũng chẳng muốn nhiều lời với tên tiểu nhị kia, bỏ lại một khối bạc vụn, gọi Lưu Hỏa và Lan Như đi nhanh lên.

Tên tiểu nhị kia oán hận nhìn bọn họ, thật sự là tốt mã dẻ cùi, còn tưởng rằng bắt được dê béo, ai ngờ rằng vắt cổ chày ra nước, thật sự là nhà quê không có kiến thức.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đi xuống dưới, ai ngờ một tên tiểu nhị từ đâu chạy tới, nhào về phía Tô Mạt, miệng hô: "Thẩm tiểu thư cứu mạng, Thẩm tiểu thư cứu mạng!"

Hoàng Phủ Cẩn thờ ơ liếc mắt nhìn qua, tên tiểu nhị bị ánh mắt của hắn làm cho sợ hãi, nhưng không dừng lại được.

Người bên cạnh chỉ thấy Hoàng Phủ Cẩn hơi giương tay lên, chỉ là động tác bảo vệ nữ hài kia, vậy mà tên tiểu nhị đang xông tới lại giống như bị một bàn tay vô hình đánh bay về phía sau, khiến mấy người đang đuổi theo sau đồng thời ngã lăn xuống đất.

Tô Mạt lạnh lùng cười, không nhận ra thân phận của người khác mà dám diễn trò nhận người, còn dám diễn ở trước mặt nàng.

Lúc nàng định đi xuống lầu, vừa đúng lúc có một người nâng vạt áo chạy lên, vừa chạy vừa hô: "Ôi a, ôi a, thỉnh các vị thông cảm, thông cảm, vạn lần đừng nóng giận, mọi người hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài!!"

Chỉ thấy đang đi lên là một người đàn ông trung niên, toàn thân là áo tơ màu vàng, vẻ mặt tươi cười.

Vừa đi lên liền chắp tay xin lỗi, "Các vị đừng nổi giận, hôm nay tiền trả do chưỡng quỹ ta mời, ta mời, các vị cứ ăn uống thoải mái, chốc nữa đi về phía sau xem Phi Vân cô nương ca múa được không? Các vị thông cảm, thông cảm."

Vừa nói vừa muốn dẫn đám người Hoàng Phủ Cẩn đi vào trong.

Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩn trầm xuống, "Vị chưỡng quỹ này xin nhường đường, chúng ta đã tính tiền muốn rời đi."

Lúc trước đánh nhau ồn ào không thấy ông ta xuất hiện, hiện giờ lại vô cùng ân cần.

Hơn nữa, Tú Thủy phường có khách điểm lớn như thế, sao không có mấy tay gia đinh biết võ công, bình thường họ không bắt nạt người khác là tốt lắm rồi, vậy sao lại để cho mấy tên côn đồ đánh tiểu nhị của mình?
 
Chương 1777


"Hai vị nhất định là nhị thiếu gia và tam tiểu thư của Thẩm gia, khí chất hiên ngang, mỹ mạo vô song như vậy, tất nhiên không phải nghi ngờ gì nữa." Khẩu khí của tên chưởng quỹ kia rất chắc chắn, cười tít mắt nhìn Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt, "Hai vị, tiểu nhân là ông chủ ở đây, tiểu nhân xin mời hai vị ở lại chơi một lúc, xin hai vị nể mặt."

Tô Mạt nhướn mày, thật sự là buồn cười, nếu nhị thiếu gia và tam tiểu thư của Thẩm gia thường xuyên đi ra ngoài, khoảng cách từ Ngân Châu đến Duy Dương rất xa sao?

Tú Thủy phường lại không biết?

Thế nhưng lại nhận nhầm bọn họ? E là trong đó có âm mưu gì đó.

"Thật xin lỗi, chúng ta không có hứng thú với Phi Vân cô nương, hơn nữa, mời ngài làm ơn đừng có chắn đường nữa, nếu không dù khách có dễ tính cũng sẽ nổi giận."

Tô Mạt không chút khách khí nói.

Lúc này người trong quán cũng vây lại, chắp tay hướng về phía bọn họ thi lễ, "A, thì ra là Thẩm gia nhị thiếu gia và tam tiểu thư, đã ngưỡng mộ từ lâu, tại hạ là Trương lão bản của cửa hàng lá trà trên đường."

"Tại hạ là Lý lão bản, mở tiệm vải."

"Tại hạ..."

Đám người cứ tự tiến cử mình, rất ồn ào, đều hận không thể kéo mấy người họ đến cửa hàng của mình nhìn xem, nghĩ được Thẩm gia ủng hộ.

Đôi mắt Hoàng Phủ Cẩn trầm xuống, nhìn mấy người mê đắm nhìn Tô Mạt, cố gắng nhìn rõ dung mạo của nàng qua tấm lụa mỏng, hắn hừ lạnh một tiếng, tùy ý phất tay một cái, "Tránh ra."

Mấy người đứng chắn trước mặt lập tức ngã lăn xuống đất, trên mặt không hiểu gì cả.

Hoàng Phủ Cẩn ôm vai Tô Mạt nghênh ngang đi ra ngoài.

Mấy người Lan Nhược đi sát theo sau, nối đuôi nhau đi ra ngoài.

Những người kia cuống quýt đứng dậy, cảm thấy mất mặt, sinh ra tức giận, nói: "Đây là tính tình gì chứ, cho dù là Thẩm lão gia tự mình phái tới, cũng phải cho chúng ta chút thể diện chứ. Thật sự là thế hệ sau không bằng thế hệ trước mà."

Mà ở tòa nhà đối diện, cũng là một quán trà, quy mô nhỏ hơn nhiều, hơn nữa chỉ bán trà và điểm tâm ăn vặt.

Chỗ cửa sổ lầu trên, vị tam công tử kia đang phe phẩy chiếc quạt trong tay, dương dương tự đắc mà cười.

Mấy người Tô Mạt dời khỏi trà lâu liền đi đến khách điểm lớn nhất Duy Dương nhưng cũng là bình thường nhất, Duyệt Lai khách điếm, không hề nổi bật.

Mấy người họ đặt bốn gian phòng thượng hạng, trước chuẩn bị nước ẩm để rửa mặt, sau đó bảo tiểu nhị mang một số món ăn lên phòng.

Sau khi ăn xong Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt ngồi cạnh cửa sổ trò chuyện, trong viện bóng cây rậm rạp, mấy cây trúc đào nở hoa rực rỡ, bên tường cũng đủ các loại cây, có phong lan, cỏ huyên và một số loại cây khác, loại nào cũng đang nở hoa rực rỡ.

"Mạt nhi, chắc hẳn bọn họ đã để mắt tới chúng ta rồi." Hoàng Phủ Cẩn tựa vào khung cửa sổ, chân phải duỗi thẳng, chân trái tùy ý buông xuôi, để Tô Mạt ngồi trên đùi của hắn.
 
Chương 1778


Nếu không phải người tập võ, khinh công tốt, tư thế như vậy rất dễ bị ngã xuống.

Cho nên người khác đều nhịn không được nhìn hai người họ thêm vài lần, dù sao tuấn nam mỹ nữ đều hiếm thấy, hơn nữa hành động của hai người họ rất ái muội, còn ngồi ở cửa sổ của khách điếm, dù thế nào cũng khiến người khác cảm thấy không tầm thường.

Tô Mạt cười nhẹ, "Để mắt tới thì mới tốt, muốn thì cứ tới, nếu bọn họ không để mắt tới chúng ta, thì chúng ta còn phải mất công một phen đi tìm bọn họ."

Hiện giờ họ ở lại đây để tìm kiếm đám người kia, tìm thêm manh mối và chứng cứ, sau đó đến Ngân Châu tìm Thẩm gia, cùng Thẩm lão gia nói chuyện, xem ông ấy giải thích ra sao.

Tuy mùa hè nắng chói chang, nhưng ngoài trời đã là chạng vạng, bóng cây rạm rạp, hơn nữa nơi đây mưa nhiều, cây xanh mọc lên khắp nơi, không hề có cảm giác oi bức.

Tô Mạt câu được câu không nói chuyện với Hoàng Phủ Cẩn, nhanh chóng mệt mỏi, tựa vào lòng hắn ngủ mất.

Không biết ngủ bao lâu, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa bên ngoài, còn có âm thanh la hét ầm ĩ.

Tô Mạt trở mình tỉnh dậy, bên giường xuất hiện một bóng người, Hoàng Phủ Cẩn trong chớp mắt xuất hiện, "Dậy rồi?"

Tô Mạt dụi dụi mắt, hắn liền đốt đèn lên.

Đặt bốn gian phòng thượng hạng, vậy mà hắn lại ở cùng phòng với nàng, thật sự là lãng phí mà.

Nàng oán hận bĩu môi nhìn hắn, Hoàng Phủ Cẩn cười cười, "Chắc là đã tìm tới đây."

Tô mạt vội vàng đứng dậy, Hoàng Phủ Cẩn đưa đồ nàng định thay tới đặt lên bàn, áo lụa màu xanh, bên dưới là váy dài màu vàng nhạt, tất cả đều làm từ chất liệu tốt nhất, thoáng khí mát mẻ.

Những thứ này vốn là do Lan Nhược chuẩn bị giúp nàng, ai ngờ hắn lại làm tốt như vậy, nghĩ đến một đại nam nhân như hắn xoắn xuýt phồi đồ cho nàng, nàng liền cảm thấy có chút buồn cười.

Tâm trạng vốn có chút căng thẳng cũng dần thả lỏng.

Đêm qua khi tựa vào lòng hắn ngủ, nàng đột nhiên nghĩ thông suốt, phụ thân mất, dù nàng có đau lòng thì ông ấy cũng không thể quay lại.

Nàng đau khổ, ngược lại phải xin lỗi phụ thân.

Nàng nên nghĩ thông sớm hơn, làm tốt chuyện cần làm là được.

Cho dù muốn báo thù cho cha, cũng không cần cả ngày phải chìm trong thù hận, hối hận, như vậy không tốt cho chính bản thân mình, cũng liên lụy tới người thân bên cạnh, khiến họ phải lo lắng, khó chịu theo.

Nàng trốn sau bức bình phong thay đổi y phục, sau đó đi ra, cười tít mắt hỏi hắn, "Cẩn ca ca, đây là quần áo mới làm, huynh xem có được hay không?"
 
Chương 1779


Hoàng Phủ Cẩn ngoài trong ánh đèn, cẩn thận nhìn nàng, thiếu nữ như hoa quỳnh dưới ánh đèn càng thêm yêu kiều duyên dáng, vẻ đẹp động lòng người khiến hắn ngừng hít thở, cũng quên mất mình định nói gì.

Tô Mạt giận dỗi chu môi lên, "Chẳng lẽ khó nhìn lắm sao? Cẩn ca ca không khen muội."

Tất nhiên nàng không phải vì muốn hắn khen nàng, chỉ là khi buông được trách nhiệm xuống, đó là một cách nàng thể hiện tâm trạng thoải mái.

Hơn nữa từ trước đến nay nàng không để ý nhiều đến dung mạo, càng không hỏi xem hắn có thích hay không, có xinh đẹp hay không.

Trong đầu lóe lên ý tưởng, lập tức Hoàng Phủ Cẩn hiểu được nguyên nhân.

Hắn cảm thấy vô cùng vui mừng, vọt tới trước mặt nàng, một tay ôm nàng lên, vui mừng nói: "Mạt nhi là cô gái xinh đẹp nhất."

Tình nhân trong mắt luôn là đẹp nhất, đây chính là lời nói ngọt ngào nhất.

Tô Mạt cười nói: "Ai nha, rối tóc của muội, chúng ta ra ngoài đi."

Mấy người Lưu Vân chắc chắn đáng đợi ở cửa, để bọn họ nghe miễn phí những lời buồn nôn như vậy, thật sự không hợp.

Chờ bọn họ mở cửa ra ngoài, mấy bóng người nhanh chóng nhảy đến, Lan Nhược và Lưu Vân xuất hiện ở bên cạnh, "Thiếu gia, tiểu thư, bên ngoài có vài người hình như tới tìm chúng ta."

Khi mở cửa ra tiếng ồn ào kia càng thêm rõ ràng, hình như nói bọn họ giả mạo Thẩm nhị thiếu gia, Thẩm tiểu thư, muốn khách điếm giao người ra.

Khách điếm tất nhiên không biết, chỉ có thể để bọn họ tả xem người như thế nào, nhận dạng ra sao, bọn họ sẽ chỉ đường.

Khi đang nói chuyện, hai nhóm người gặp nhau ở đầu cầu thang, đi đầu là một cô gái toàn thân quần áo hồng nhạt, bộ dạng xinh đẹp, ánh mắt mạnh mẽ có chí khí.

Sau lưng nàng là mấy tên nam nhân thô kệch, ánh mắt đám người lộ ra tinh quanh, vừa nhìn là biết có tay nghề.

Chưởng quỹ khách điểm tự mình đưa bọn họ đi lên, thấy Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn vội vàng chắp tay thi lễ, "Các vị đắc tội, vị này là Thẩm gia cô nương cùng với gia môn, bọn họ tới tìm các vị để làm rõ một số chuyện."

Rõ ràng người đến hùng hổ muốn hỏi tội, chưởng quỹ là tốt bụng nói là tìm hiểu, xem ra thật sự là hòa khí sinh tài.

Tô Mạt cười cười, "Đa tạ chưởng quỹ, không có chuyện gì phiền ngài nữa, chúng ta sẽ tự giải quyết."

Ông ta vội nói, "Không bằng các vị cùng xuống dưới dùng trà nói chuyện, làm rõ hiểu lầm."

Cô giá kia hừ nói: "Có gì là hiểu lầm, bọn họ dám giả mạo tiểu thư và nhị thiếu gia của chúng ta, quả thật là to gan lớn mật mà."
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top