Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1740


Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đã chuẩn bị hành lý xong xuôi, đang chuẩn bị rời khỏi kinh thành.

Bình thường khi ra ngoài mọi người đều chọn một ngày tốt để đi, sau đó khi trời chưa sáng sẽ xuất phát, lần này Tô Mạt đi Giang Nam không có tâm tình để ý như vậy, dù sao chỉ cần nhanh chóng đến nơi là được, ăn sương nằm gió là điều không thể tránh khỏi.

Thời tiết tháng tư ấm áp, sau giờ ngọ ánh nắng càng thêm gay gắt, hoa ngô đồng đã nở rộ, đầu cảnh sắc xuân tràn đầy.

Để chuẩn bị chỗ ăn ngủ, bọn họ ngoài ngựa còn chuẩn bị thêm hai chiếc xe ngựa, bên trong lót thảm và chăn đệm, ngoài ra còn có một số dụng cụ để nhóm lửa nấu cơm.

Đi theo là huynh đệ Lưu Vân, tỷ muội Lan Nhược, Kim Kết và Thủy Muội đã đi trước cùng A Cổ Thái và đoàn người Tô gia, Hồ tiên sinh sau khi hỗ trợ bọn họ cũng đã đi tới nông trang đón nữ nhi rồi đi tới Trữ Châu.

Hồ Tú Hồng vô cùng hứng thú với khí thôi miên mà Tô Mạt nghĩ ra, muốn đi Trữ Châu cùng A Cổ Thái nghiên cứu.

Cho nên bọn họ đã nhanh chóng đi trước.

Tô Mạt nhớ lại lần trước tới Giang Nam, trên đường rẽ về phía tây một đoạn là có thể tới Trữ Châu, kế hoạch của bọn họ là về Trữ Châu trước một chuyến, sau đó tới Thẩm gia.

A Lý đã dẫn theo người đi phía trước dò đường, đem toàn bộ mọi trường hợp chuẩn bị trước, mỗi chỗ bọn họ đều để lại ký hiệu.

Bởi vì đã sớm chào tạm biết, Tô Mạt cũng không muốn trì hoãn thêm thời gia, cũng không muốn để ai đến tiễn.

Chỉ có Hoàng Phủ Giới là không ngăn cản được, hắn muốn đích thân đưa bọn họ ra khỏi kinh thành, từ chối không được, đành phải đáp ứng.

Nhưng khi bọn họ đi tới đình nhỏ đưa tiễn ngoài thành, lại phát hiện hoàng đế đã sớm ở đó.

Vương Quý và Lưu Ngọc đứng ở hai bên, tuy là quần áo thường phục hàng ngày, nhưng là khí chất hoàng gia vừa nhìn là biết.

Đám người Tô Mạt đành phải xuống ngựa hành lễ, khi xuống ngựa, bàn đạp của Tô Mạt có vấn đề, may mà có khinh công không tồi, điểm nhẹ mũi chân, nhẹ nhàng rơi xuống đất, không có chút xấu hổ.

Mọi người không khỏi trầm trồ khen ngợi.

Đám người Hoàng Phủ Cẩn tiến lên hành lễ, hiện giờ Hoàng Phủ Giác đã là hoàng đế, lễ nghi không thể bỏ.

Hoàng Phủ Giác vội vàng bảo bọn họ miễn lễ.

Hắn lưu luyến nói: "Tuy là Nhị ca đã sớm chào tạm biệt, nhưng đệ thật sự không nỡ để mọi người đi như vậy, cho nên vội vàng tới tiễn mọi người."

Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt cùng nói cảm ơn.

Hoàng Phủ Giác lại nói: "Lần này chúng ta không chuẩn bị rượu, chúng ta bắt chước cổ nhân, ngắt liễu đưa cố nhân, mong ngày sớm quay về."

Hắn bước nhanh đến cây liễu bên cạnh đình, đưa tay ngắt vài cành liễu, quay lại đình, đưa cho từng người một.

Trong mắt hắn lóe sáng lệ quang, khiến Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn cũng có cảm giác ly biệt.

Hoàng Phủ Giác lớn tiếng nói: "Ngũ ca, huynh đừng như vậy, khiến đệ lại muốn khóc."
 
Chương 1741


Tô Mạt đem cành liễu còn lại giắt bên hông, thi lễ với Hoàng Phủ Giác, "Bệ hạ bảo trọng, chúng ta phải cáo từ rồi."

Nàng hy vọng hắn có thể làm một hoàng đế, như vậy cũng không uổng công nàng và Hoàng Phủ Cẩn ủng hộ hắn.

Dù sao cũng đã từng kề vai chiến đấu với nhau, đối phó với Tống hoàng quý phi, đó cũng là một hồi ức đẹp.

Nàng không hy vọng có một ngày phải đối địch với hắn, chỉ cần hắn không nghi ngờ Cẩn ca ca, nàng sẽ ủng hộ hắn cả đời.

Hoàng Phủ Giác khẽ gật đầu, nhìn nàng một lần, rồi nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Nhị ca, nếu như cần gì hãy cứ nói. Mặc kệ là xa xôi đến đâu, đệ cùng thất đệ ở kinh thành nhất định sẽ ủng hộ huynh."

Hoàng Phủ Cẩn ôm quyền cảm tạ, cùng Tô Mạt xoay người lên ngựa.

Hoàng Phủ Giác bảo Vương Quý mang Tiêu Vĩ cầm lên cho, hắn ngồi trên ghế, nhẹ nhàng gẩy đàn, âm thanh uyển chuyển như dòng nước, âm thanh càng ngày càng mạnh mẽ.

Người cưỡi ngựa đã khuất bóng, không còn nhìn thấy nữa.

Kết thúc khúc đàn, dư âm vang vọng, dương liễu lả lướt.

Hoàng Phủ Giới lau đi nước mắt, "Ngũ ca, huynh cũng đa cảm quá đấy."

Hoàng Phủ Giác cười yếu ớt, thản nhiên nói: "Ta cũng chưa có khóc, ngược lại đệ đã khóc mất rồi, cuối cùng là ai đa cảm đây."

Hoàng Phủ Giới không phục, nhưng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể đứng nhìn, "Nhà đầu chết tiệt kia nói đi là đi, cũng không quay đầu nhìn lại, thật sự không có lương tâm."

Hoàng Phủ Giác nhìn hắn một cái, đứng dậy, đưa cầm cho Vương Quý, "Tuổi thất đệ cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên tuyển vương phi rồi."

Hoàng Phủ Giới vừa nghe vậy, co cẳng chạy, "Ngũ ca còn chưa có hoàng hậu, đệ không gấp."

Nói xong hắn xoay người lên ngựa, chạy tóe khói.

Hoàng Phủ Giác thở dài, nhìn lá liễu rơi trên đất, ở giữa còn có một bên hoa tai hình phiến lá, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhìn thấy.

Hắn khom lưng nhặt lên, nhận ra là nữ trang của Tô Mạt, nàng từ trước đến nay đều luôn lựa chọn sự đơn giản, trang sức trên người đều giản lược đi.

Nhưng giản lược không phải là đơn giản, chỉ là một phiến lá nhỏ, trên mặt trang sức được chạm khắc tinh xảo, thậm chí là điêu khắc rỗng, nhẹ nhàng mà đẹp đẽ.

Hắn nắm chặt trong tay, đồng thời nhặt những lá liễu trên đất lên, sau đó cho vào hà bao, rồi đứng dậy rời đi.

Vương Quý khó hiểu, nhưng hắn không dám hỏi nhiều.

Lưu Ngọc biết, nhưng lại càng không hỏi.

Có một số người, có một số chuyện, chôn ở trong lòng, tình cảm như vậy cả đời.

Cũng có thể là đau cả đời.

Phải xem đương sự muốn nghĩ như thế nào, có thể khắc chế được hay không.
 
Chương 1742


Thời tiết mùa hè chói chang, đồng lúa hai bên chín vàng, lay động theo gió như những cơn sóng.

Đám người Tô Mạt trên đường không hề dừng lại, cuối cùng về tới Trữ Châu

Càng gần Trữ Châu, lòng Tô Mạt càng thêm khẩn trương, có thể là về đến quê lòng càng lo lắng.

Đi tới thế giới này, tuy chỉ là hơn mười năm, nhưng mười mấy năm ngắn ngủi đối với nàng mà nói là rất dài, dài hơn là hai mấy năm của kiếp trước.

Nàng thậm chí có cảm giác, chính mình từ nhỏ đã là người ở nơi này, cuộc sống hiện đại chỉ là một giấc mơ.

Hoàng Phủ Cẩn thấy tốc độ của nàng chậm lại, cũng ghì lại cương ngựa, đi song song với nàng, "Mạt nhi, đến nhà không cần nói thật với lão phu nhân, cứ nói là trong kinh có chuyện cần hỗ trợ, dù sao tân đế đăng cơ, rất nhiều chuyện cần ông ấy giúp đỡ."

Khi ở trong kinh thành, Hoàng Phủ Cẩn đã cho người chuẩn bị tất cả, để đám người Hoàng Phủ Giác hỗ trợ giữ bí mật tin Tô Nhân Vũ đã chết, ngoài những người bên cạnh mình, người khác cũng không biết chuyện đám người Tô Mạt gặp chuyện, càng không biết Tô Nhân Vũ bị đâm chết.

Hoàng đế đã ra lệnh phong tỏa, tất nhiên sẽ không để xảy ra sai lầm.

Sự quan tâm, chăm sóc của hắn, Tô Mạt sao có thể không hiểu được.

Nàng cười cười, ăn sương nằm gió, gương mặt vốn mềm mại của nàng đen đi vài phần, khiến hắn cực kỳ đau lòng.

"Cẩn ca ca, huynh yên tâm, ta không sao."

Nàng đổi roi sang tay bên kia, sau đó nắm lấy tay hắn, nói khẽ, "Chào mừng huynh trở lại Trữ Châu."

Cảnh xưa lướt qua trong đầu nàng, hắn đã cứu nàng ra sao, bắt nạt nàng, lại che chở cho nàng ra sao.

Nàng đã coi thường hắn, hiểu hắn, yêu hắn,...

Giống như không có trắc trở gì, toàn bộ xảy ra rất tự nhiên.

Nàng đã mất đi phụ thân, chắc chắn sẽ không để mất đi động lực sống quan trọng nhất của nàng là người đàn ông này.

Hoàng Phủ Cẩn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng mình, cười nói: "Chúng ta vào thành thôi."

Nói xong, hắn phóng ngựa như bay, thẳng hướng cổng thành Trữ Châu chạy tới.

Huynh đệ Lưu Vân đi trước mở đường, đầu tiên ở trước cửa thành chào hỏi, rồi lại đến phủ Quốc công bẩm báo.

Cho nên khi Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn về đến nhà, trước cửa đã có một đám người đứng đợi.

Tô Việt và Tần Nguyên Quân không đợi được, dẫn theo vài người đứng đợi ở đường lớn, vừa thấy bóng dáng bọn họ, lập tức cao hứng vẫy tay.

Hoàng Phủ Cẩn ôm Tô Mạt xuống ngựa, vừa cùng hai người hàn huyên ôn chuyện, vừa đi bộ về nhà.

Kim Kết và Thủy Muội không chịu đợi trong nhà, đều lao ra cửa lớn đón họ.
 
Chương 1743


Kim Kết vừa thấy Tô Mạt liền đi đến ôm lấy mà khóc.

"Tiểu thư, lâu như vậy người mới trở về, tỷ còn tưởng rằng muội không cần chúng ta nữa."

Thủy Muội đứng bên cạnh khóc.

Tô Mạt đẩy Kim Kết sang một bên, "Thật sự là muốn bị đánh."

Kim Kết nín khóc mỉm cười, vội vàng vỗ vỗ hai má của mình, "Ai nha, tự tỷ đánh rồi, Mạt nhi đừng nóng giận, tất cả mọi người đều sốt ruột chờ đó."

Tô mạt vừa đi vào cổng, liền thấy một người mặc áo hồng cao hứng đến đón nàng, diện mạo của nàng ấy tinh xảo, vẻ mặt mừng rỡ.

Ngỡ ngàng một lát, người kia tiến lên quỳ xuống, "Tiểu thư, nô tỳ mong người trở lại."

Tô Mạt ngẩn ra một chút, suy nghĩ, kinh ngạc nói: "Hoàng Oanh, ngươi đã lớn vậy sao, hiện giờ đã thành nãi nãi rồi."

Khi ở kinh Hoàng Oanh bị bệnh, sau đó nàng cho người đưa nàng ấy về Trữ Châu dưỡng bệnh, hết bệnh rồi liền gả cho người ở đây, chồng là quản gia của Tô gia, hiện giờ phu thê hai người đang thay Tô gia chăm lo nhà cửa, vô cùng đắc lực.

Mấy người Tô Nhi Nhi và Tô Hinh Nhi, An Bình không đợi được cũng ra ngoài chờ đón họ, Hoàng Oanh thấy vậy liền bảo đám người làm tránh ra, bảo họ làm gì thì làm đi.

Tỷ muội gặp lại, không thể thiếu hàn huyên một lát, vừa khóc vừa cười.

Mấy người họ nắm tay vừa nói vừa đi đến phòng của lão phu nhân, trên đường Tô Hinh Nhi cười híp mắt nhìn Tô Mạt, "Mạt nhi, nhà chúng ta vừa lúc có chuyện vui, muội đoán thử xem."

Tô Mạt nhìn bọn họ, mím môi cười nói: "Chắc hẳn không phải là Tam tỷ lập gia đình rồi."

Mấy cô gái cười rộ lên.

Tô Hinh Nhi nghiêm mặt, đưa tay muốn véo má Tô Mạt, "Đúng là Mạt Nhi hay ba hoa, trở về liền trêu ghẹo ta."

Tô Mạt vội vàng xin tha, ôm lấy nàng nhìn một lượt, lại nói: "Chuyện vui là Nhị ca muốn thành hôn."

Hắn và Hoa cô nương có phần ái muội, hiện giờ Tô gia cũng không khinh nghèo yêu giàu, nếu có thể thành, cũng là chuyện tốt.

Tô Hinh Nhi nghiêng đầu cười, "Mạt nhi, muội chọn thời gian thật đúng lúc, đúng là thần toán."

Tô Mạt cầu cứu nhìn đại tỷ của mình, đã thấy đại tỷ thẹn thùng cười yếu ớt, lập tức ngầm hiểu, lập tức đi qua, vui vẻ nói: "Tỷ tỷ, tỷ, tỷ, có bảo bảo rồi sao?"

Tô Nhu Nhi thẹn thùng, nhưng hiện lên vẻ hạnh phúc, gật đầu khẳng định.

Ngược lại Tô Mạt lại rất vui vẻ chuyện có bảo bảo, lôi kéo tay đại tỷ, xem trái xem phải.

Tô Hinh Nhi cười nói: "Đã sắp ba tháng rồi, nhưng dáng người đại tỷ vốn thon thả, cho nên nhìn không rõ."
 
Chương 1744


Tô Mạt quay đầu lại nhìn Tần Nguyên Quân đang nói chuyện cùng Hoàng Phủ Cẩn và Tô Việt, lớn tiếng nói: "Tỷ phu, huynh nhanh thật đấy."

Tần Nguyên Quân cười ngây ngô, Tô Việt nhanh chóng bảo mọi người vào phòng lão phu nhân, lão phu nhân sắp đợi không kịp nữa rồi.

"Sức khỏe của bà nội vẫn tốt chứ?" Tô Mạt hỏi đại tiểu thư.

Tô Nhu Nhi gật đầu, "Có thể rời khỏi kinh thành, trong lòng bà nội thoải mái hơn nhiều, ăn được ngủ được, sức khỏe tốt hơn nhiều so với lúc ở kinh thành. Hơn nữa muội bảo Hồ tiên sinh phối thuốc và thức ăn hàng ngày cho người, hiện giờ sức khỏe của người rất tốt."

Tô Mạt nắm lấy tay nàng ấy, "Sao tỷ không để Hồ tiên sinh phối cho tỷ mấy thang thuốc."

Một nhà Hồ tiên sinh về đến Trữ Châu trước bọn họ.

Dù Hồ tiên sinh và A Cổ Thái không muốn ở lại Tô gia, nhưng có Tô Việt và Tần Nguyên Quân quản lý việc buôn bán, tự nhiên sẽ thường gặp mặt.

Tô Nhu Nhi cười nói, "Muội đừng lo lắng, bọn họ đều quan tâm đến tỷ. Tú Hồng có cố ý chuẩn bị thuốc cho tỷ, chuẩn bị riêng son và phấn cho ta, khác hẳn so với bình thường."

Khi còn ở thôn trang Tô Mạt đã hướng dẫn qua cho Hồ Tú Hồng và Thủy Muội một số kiến thức, thấy các nàng nhớ kỹ như vậy, nàng cảm thấy rất vui.

Dù nàng không có ở đây, bọn họ cũng có thể hoạt động tốt, như vậy nàng cũng an tâm hơn.

Trương ma ma vẫn đi theo hầu hạ lão phu nhân, bà tự mình vén rèm cho Tô Mạt, cười vui vẻ, "Tứ tiểu thư đã trở lại, lão phu nhân nhắc đến người không biết bao nhiêu lần rồi."

Lão phu nhân mặc y phục màu xanh rêu, nghiêng người dựa vào thành ghế, cười nói: "Có phải là ngươi nói là ta nói nhiều khiến các ngươi đau tai đúng không, đứng nghĩ là ta không biết."

Mọi người cười rộ lên.

Tô Mạt tiến lên dập đầu dưới chân lão phu nhân, Hoàng Phủ Cẩn cũng không để ý đến thân phận vương gia của mình, vén áo lên quỳ song song với Tô Mạt.

Lão phu nhân thấy vậy luống cuống, vội bảo Tô Việt nhanh đỡ Tề vương đứng dậy.

Hoàng Phủ Cẩn không đồng ý, ánh mắt hắn chân thành, nói: "Lão phu nhân, con đã quyết tâm rời khỏi hoàng gia, từ nay về sau cùng với Tô Mạt sống nương tựa vào nhau. Mong lão phu nhân yêu thương con nhiều, con đã thành con cháu của người rồi."

Nói xong hắn dập đầu, với tính cách của hắn, không cho hắn hành lễ hắn nhất định không đứng dậy, lão phu nhân đành từ bỏ.

Tô Mạt nghiêng đầu liếc nhìn hắn một cái, âm thầm cảnh cáo, trở về tính sổ với huynh sau.

Nàng ngồi bên cạnh lão phu nhân, trả lời những câu hỏi của bọn họ, về chuyện của Tô Nhân Vũ chỉ tìm một lý do để cho qua.
 
Chương 1745


Người lão phu nhân cứng lại, Tô Mạt nhận ra bà đang lo lắng, vội vàng nói: "Bà nội, tân đế mới đăng cơ, khắp nơi đều vui mừng, bệ hạ là một vị vua nhân từ. Đối xử với phụ thân rất tốt, chỉ là ở lại thêm vài ngày giúp đỡ ổn định cục diện triều chính, rất nhanh có thể trở về."

Lão phu nhân gật đầu nhìn Tô Mạt, "Vậy sao bệ hạ lại để hai con rời đi, hay là có chuyện gì khác?"

Tô Mạt biết lão phu nhân là người thông minh, nhưng cũng không ngờ lại thông minh như vậy, nàng đành phải nói: "Bệ hạ muốn con đến Giang Nam một chuyến, giúp bệ hạ và Thẩm gia giải quyết một số vấn đề, sau đó quay về kinh phục mệnh, có thể cùng phụ thân quay về đây."

Lão phu nhân ừ một tiếng, không nói gì thêm nữa, Tô Hinh Nhi và mấy người khác lập tức thay phiên nhau hỏi.

Tô Mạt liền chuyển đề tài, hỏi xem tình hình Trữ Châu ra sao, có quen hay không, sinh ý của Nhị ca ra sao, cửa hàng hương liệu, quán trà và quán rượu hoạt động như thế nào.

Hiện giờ những công việc này đều do Tô Việt và Tần Nguyên Quân ra mặt, Tô Hinh Nhi, Tô Nhu Nhi, Hoa Ngọc La, Kim Kết ở phía sau hỗ trợ.

Kim Kết vui vẻ nói: "Mạt nhi, mọi chuyện đều thuận lợi, nhị thiếu gia rất hào phóng, còn chia cho ta một phần. Ta không góp tiền vào, lại được ngồi mát ăn bát vàng."

Tô Mạt nhìn Nhị ca một cái, bản thân mình chỉ nói qua một lần, không ngờ huynh ấy lại nhớ kỹ, quả nhiên là đầu óc buôn bán.

Mọi người nói cười một lúc, thời gian trôi qua thật nhanh, Hoàng Oanh nói là cơm tối đã chuẩn bị xong, hỏi muốn dùng bữa tại phòng lão phu nhân hay dùng tại đại sảnh.

Tô Mạt hỏi ý kiến của ca ca tỷ tỷ, tất nhiên là cùng lão phu nhân dùng bữa, sau đó để lão phu nhân nghỉ ngơi, đám người trẻ tuổi bọn họ đến phòng khách nói chuyện.

Khi ăn cơm, mấy bà vú bế hai đứa bé quần áo xinh đẹp, phấn điêu ngọc trác đi vào, tiểu đệ đệ Tô Viễn của Tô Mạt và con trai của Tô Trì Tô Khang, hai đứa bè đều vừa tỉnh ngủ, bộ dạng mơ màng buồn ngủ.

Tô Viễn vì không đủ tháng nên cơ thể gầy yếu, may mà mấy năm nay lão phu nhân bỏ tiền ra, hơn nữa có thêm Hồ tiên sinh giúp đỡ điều dưỡng, hiện giờ cũng trắng trẻo, nhìn không ra trước đây phải chịu khổ.

Một đôi mắt to đen láy vô cùng đáng yêu.

Tô Khang thì ngược lại, bời vì phụ thân nó không muốn nhìn thấy nó, hơn nữa luôn bị quát lớn, nhìn có chút nhút nhát, nhát gan.

May là lão phu nhân nuôi ở bên người, hơn nữa có trẻ con cùng tuổi chơi đùa, hiện giờ đã tốt hơn nhiều, nhưng nhìn thấy Tô Mạt vẫn có chút sợ hãi.
 
Chương 1746


Tô Mạt đứng dậy chơi với hai đứa bé, mãi đến khi hai đứa nhóc vui vẻ vây quanh nàng, một người gọi tỷ tỷ một người gọi cô cô, nàng mới hài lòng xoa đầu hai đứa nhỏ.

Tô Khang kéo tay Tô Mạt, nhút nhát hỏi: "Cô cô, con có thể gọi người là tỷ tỷ không, hắn cũng gọi người là tỷ tỷ."

Nó có chút không hiểu, vì sao bọn họ bằng tuổi nhay, hắn lại phải gọi Tô Viễn là thúc thúc.

Hơn nữa Tô Mạt cũng vậy, là tỷ tỷ, lại phải gọi là cô cô.

Hắn nhăn mày suy nghĩ, nhưng không nghĩ ra.

Tô Viễn cũng nhu thuận đáng yêu, cười nắm lấy đầu ngón tay Tô Mạt, có chút đắc ý nói: "Phụ thân của ta là con trai của bà nội, phụ thân ngươi là cháu của bà nội, ngươi đương nhiên phải gọi ta là thúc thúc rồi."

An Bình nhanh chóng ăn xong cơm, tiến lên ôm lấy hai đứa nhỏ, nói với Tô Mạt: "Mạt nhi, muội ăn cơm đi, tỷ đưa hai đứa đến chỗ bà nội."

Tô Mạt vẫn chưa kịp hỏi đại ca sao rồi, nhưng nhìn bộ dạng của đại tẩu, so với khi ở kinh thành đã thoải mái hơn rất nhiều, có lẽ mọi chuyện đang đi theo chiều hướng tốt.

Lúc này Hỉ Thước từ bên ngoài đi vào, cả khuôn mặt đều vui vẻ, mấy năm nay nàng ấy đã trưởng thành hơn nhiều, ngày càng đoan trang, không hề già đi chút nào.

Tô Mạt nói chuyện cùng nàng ấy vài câu, bảo nàng ngồi vào bàn ăn cơm, Hỉ Thước không đồng ý, bản thân nàng là thiếp, đâu có tư cách ngồi xuống, có thể ở bên cạnh hầu hạ lão phu nhân dùng cơm đã tốt lắm rồi.

Nàng đi vào thỉnh an lão phu nhân, báo lại một số chuyện trong nhà.

Hiện giờ mọi chuyện trong nhà hầu hết đều do nàng giúp đỡ quản lý, ở trong kinh nàng đã quen làm việc này, lão phu nhân cũng tin tưởng nàng.

Sau khi ăn xong, mấy người Tô Mạt cáo từ lão phu nhân, để bà cùng hai đứa nhỏ nghỉ ngơi, bọn họ đến phòng khách nói chuyện.

Tô Việt, Tần Nguyên Quân và Hoàng Phủ Cẩn ngồi uống rượu, tán gẫu chuyện từ nam ra bắc.

Cuối cùng, mọi người say ngã trái ngã phải, không còn hình tượng của công tử nữa rồi.

Chỉ có Hoàng Phủ Cẩn còn hơi tỉnh táo, đôi mắt mênh mông sóng mắt lưu chuyển, càng thêm phần tuấn mỹ.

Hỉ Thước và Hoàng Oanh tự mình dẫn người đem canh giải rượu lên, Tầ Nguyên Quân mạnh mẽ chống người dậy, "A, cảm ơn, ta uống trước một chén, tránh để mùi rượu ảnh hưởng đến nương tử."

Bởi vì uống quá nhiều, tay run run không cầm được, Tô Việt cười hắn, "Muội phu, ngươi, người không làm được. Nhìn ta."

Hắn bưng chén canh giải rượu lên, kết quả vừa đưa đến bên miệng, "choang" một tiếng, bát rơi trên đất vỡ vụn, vài người bật cười ha ha.

Hỉ Thước tự mình bưng canh đến cho Hoàng Phủ Cẩn đang nói chuyện cùng Tô Mạt, Hoàng Phủ Cẩn nói cảm ơn rồi một hơi uống sạch.
 
Chương 1747


Hỉ Thước nhận lại bát, không rời đi, nhìn Tô Mạt nói: "Tứ tiểu thư, lão gia...có nói khi nào người trở về không?"

Tươi cười trên mặt Tô Mạt cứng lại, nhưng vẫn cố cười, "Trong kinh có một số chuyện cần xử lý, xong việc phụ thân sẽ về. Dù sao tân đế cũng mới đăng cơ."

Trong mắt Hỉ Thước hiện lên sự tiếc nuối, nhưng rất nhanh liền biến mất, nàng cười nói: "Thiếp sợ lão gia ở trong kinh một mình không có ai chiếu cố. Hai năm gần đây bênh thấp khớp của lão gia đã nặng hơn rồi."

Tô Mạt cho rằng nàng ấy sợ phụ thân ở lại kinh sẽ nạp thiếp, đến lúc về sẽ không sủng nàng nữa, liền nói: "Di nương yên tâm, phụ thân ở đó đã có người chăm sóc, không cần lo lắng."

Hỉ Thước xấu hổ, cảm tạ, miễn cưỡng cười cười, cầm bát dọn đi.

Tô Mạt cúi đầu, nàng cảm thấy rượu nàng uống giống như muốn chảy ra.

Mới chỉ một lúc, nàng gần như không chịu đựng được nữa, đối mặt với ánh mắt tha thiết của bà nội, ánh mắt mong chờ hy vọng của Hỉ Thước, ánh mắt ướt át đáng yêu của Tô Viễn Tô Khang, còn có ca ca, tỷ tỷ...

Nàng không giấu được nữa, không nhịn được muốn nói thẳng ra.

Bí mật giấu ở trong lòng, không thể nói ra thật sự rất đau khổ.

Hoàng Phủ Cẩn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, ôn nhu nói: "Uống rượu vào dễ sinh ra đa cảm, đừng đau khổ, tránh để mọi người nhìn thấy."

Tô Mạt tựa đầu vào vai hắn, nhẹ nhàng cọ, lau đi nước mắt trong hốc mắt, cười nói: "Chuẩn bị một chút, chúng ta mau chóng khởi hành."

Tô Mạt quay về sân viện của mình, tỷ muội Lan Nhược ở cùng nàng, Hoàng Phủ Cẩn ở cùng Tô Việt, Lưu Vân Lưu Hỏa cũng ở đó.

Tô Trì và An Bình ở phó viện Tô phủ, chủ viện vẫn để lại cho Tô Nhân Vũ, Hỉ Thước ở lại tiểu viện của chủ viện, lão phu nhân ở thiên viện, bà nói đó là nơi thanh tĩnh, để trẻ con ở đó cũng tốt.

Buổi tối mọi người cùng lão phu nhân dùng bữa, sau đó đến chỗ Tô Việt để nói chuyện, chủ yếu là Tô Việt muốn cùng Tô Mạt thảo luận chuyện buôn bán.

Tô Mạt ngáp: "Nhị ca, muội vừa trở về, huynh định không cho muội nghỉ ngơi, mấy chuyện này huynh đã làm quen rồi, hơn nữa có tỷ phu giúp huynh, còn có vài vị quân nương tỷ viện đoàn, lực lượng của huynh đông như vậy mà."

Tô Việt cười cười phe phẩy quạt, "Huynh đệ ruột thịt cũng phải tính rõ ràng, hơn nữa không làm tốt những việc này, huynh không an tâm."
 
Chương 1748


Tô Mạt tất nhiên biết hắn không thiếu tiền bạc, cười cười nói: "Được, huynh ."

Chuyện này tất nhiên sẽ công khai trước mọi người, chỉ là không có phụ thân và lão phu nhân tham gia thôi, được nhiên Tô Trì không có tư cách tham gia.

Tô Việt đưa một phần cho Tô Mạt xem, nàng cầm lấy xem một lượt, nhìn qua liền hiểu rõ.

Tô Việt quả nhiên dựa vào cách nàng từng nói qua, thực hành hình thức đầu tư cổ phần, đã kết hôn thì cả nhà tình một phầ, chưa kết hôn thì mỗi cá nhân tính một phần.

Đây là tổng lợi nhuận, ngoài ra còn chia cả cửa hàng hương liệu từ chường quỹ đến điều hương sư, quán trà và quán rượu cũng đang chờ chia.

Nói cách khác, bên trong gia tộc là hình thức chia cổ phần, nhưng cùng người ngoài chỉ là trích phần trăm.

Trong đó của nàng là nhiều nhất, chiếm 50%, ngoài ra Tô Nhu Nhi và Tần Nguyên Quân là 10%, Tô Hinh Nhi là 5%, An Bình và Tô Khang là 5%, Tô Viễn 5%, Tô Nhân Vũ 5% và lão phu nhân 5%.

Bản thân Tô Việt là 10%.

Tô Mạt cảm thấy ngược lại là nhị ca phải chịu thiệt, dù sao phần lớn công việc đều do nhị ca xử lý, khi ở kinh thành cũng như vậy, hần hết mọi chuyện đều do nhị ca làm.

Nàng nhìn Tô Việt nói: "Nhị ca, muội không cần nhiều như vậy, mọi người chia lại..."

"Khó mà làm được." Tất cả mọi người cắt ngang lời nàng, Tô Hinh Nhi nói: "Tỷ không làm chuyện gì, có làm cũng chỉ là nhìn qua hộ, nếu có ít tiền tiêu vặt là được rồi, kết quả lại trả nhiều như vậy, không thể chia thêm nữa. Chúng ta còn muốn đem một nửa chia cho nhị ca, nhị ca làm việc, mọi người lại được nhận tiền, mọi người đều thấy xấu hổ."

Tuy nàng chỉ có 5%, nhưng ngày đó tính sổ chia tiền, nàng không dám nghĩ tới, mỗi năm có nhiều tiền như vậy, khiến nàng hoảng sợ, cảm thấy chính mình như sâu bọ ăn bám, không làm chuyện gì lại được nhận tiền của nhị ca và Tô Mạt.

Tô Việt cười nói: "Mọi người đã suy xét qua, huynh là người quản lý, muốn trích một phần để chăm lo cho phủ, ngoài ra những người làm cũng nên có chút phúc lợi. Đại muội muội đã thành gia, muội phu cũng góp tay giúp đỡ, chung quy là lập nghiệp. Hinh Nhi cũng cần chuẩn bị tương lai lập gia đình, ngoài đồ cưới, trên tay có tiền cũng đỡ phải lo lắng hơn. Đến cả đại tẩu, tất cả chi tiêu trong phủ kia, hầu hết là chuẩn bị cho Khang nhi, để đại tẩu và nó có thể đứng lên, càng lớn càng cần hơn, Tô Viễn cũng như vậy."
 
Chương 1749


Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Phụ thân và bà nội, có tiền trong tay cũng tiện hơn, về sau còn cần xã giao, thân thích lui tới, ccaafn nhờ những bổng lộc để quan hệ. Mạt nhi muốn là đại sự, tất nhiên sẽ cần tiền, muội đừng từ chối, nếu ai cần tiền, tất nhiên sẽ nói với muội."

Tô Mạt thấy bọn họ đã thương lượng xong, chỉ còn thông báo cho nàng, căn bản không phải là thương lượng với nàng, cũng đàng phải chấp nhận."

Dù sao nàng còn nhiều nơi kiếm tiền, hiện giờ cứ theo ý bọn họ trước đã.

Tô Việt cho nàng xem cách trích phần trăm cho các cửa hàng, đều là Tô Mạt đã nói qua, chia là chế độ khen thưởng cho chưởng quỹ và người làm.

"A Cổ Thái, Hoa tỷ tỷ, thì mọi người chia thế nào?" Nàng biết A Cổ Thái nhất định không muốn tiền bạc, Hoa Ngọc La thì lại càng không cần phải nói.

Tô Việt nói: "Muội cũng biết tính của bọn họ, A Cổ Thái chỉ cần có việc làm, muội có thể không ngừng bảo huynh ấy làm việc, để huynh ấy tìm ra loại mới, hynh ấy vui muốn chết rồi. Đến Hoa Ngọc La, không có việc gì, huynh có bao nhiều, đến lúc đó cũng cho nàng ấy như vậy."

Tô Hinh Nhi cười hì hì: "Nhị ca, dù sao cũng là người một nhà,...Sớm nói với bà nội một tiếng đi."

Tô Việt đỏ mặt, "Khụ, khụ, tiểu hài tử đừng nói linh tinh."

Đến gia đình ba người Hồ tiên sinh, Tô Mạt đã sớm nghĩ xong, nối liền giữa núi Thanh Linh và Vân Vụ, sửa chữa là dược viên, đến lúc đó có thể Lăng Hư Quan đạo sỹ hợp tác, mở hiệu thước một bên bán thuốc, một bên chữa bệnh, Thủy Muội và Hồ Tú Hồng đều là nữ tử, để hai nàng xem bệnh cho nữ nhân nhất định sẽ được chào đón, nhất là các tiểu thư khuê các, các phu nhân gì đó.

Những lợi nhuận đó có thể để họ.

Hiện giờ sản nghiệp của bọn họ, cửa hàng hương liệu là đứng đầu, bán hương liệu, son bột nước, các loại dụng cụ thủy tinh, còn có trang sức, đồ cổ ngọc khí.

Cửa hàng hương liệu chỉ là một cách gọi.

Mà tửu lâu còn là khách điếm, tửu lâu, cách thức giải trí.

Trà lâu chủ yếu là bán điểm tâm, cùng các loại trà, nơi này có nhiều phòng, nữ nhân có điều kiện để ra ngoài, cực kỳ thuận tiện.

Cho nên trà lâu rất được nữ nhân hoan nghênh.

Ngoài ra, Tô Mạt còn muốn để nhị ca mở rộng sang vải vóc tơ lụa, thử ươm tơ, kéo sợi, canh cửi, nhuộm màu, may, thêu hoa cùng dây chuyền vải tơ lụa.

Ngoài cái đó ra, nàng còm muốn mở rộng phúc lợi bán hàng của nông trang, chủ yếu là thay đổi gạo, mì và rau củ trái cây, như vậy có thể trợ giúp nông hộ một chút, có thể điều tiết thị trường.
 
Chương 1750


Tránh để gió thổi cỏ lay, những gian thường kia liền tích trữ hàng khiến giá thành thay đổi quá lớn, dân chúng bị thiệt, chính cửa hàng của bọn họ cũng bị hao tổn.

Dù sao quán trà và quán rượu chi rất nhiều vào các mặt hàng này, không thể không có chuẩn bị trước.

Ngày thứ hai, cả nhà Hồ tiên sinh tới Tô phủ.

Hồ Tú Hồng đã thành đại cô nương, mày rậm mặt to, tư thế hiên nàng, ôm lấy Tô Mạt xoay một vòng.

"Tiểu Mạt Ly, ta nhớ ngươi muốn chết mất." Hồ Tú Hồng véo má Tô Mạt, trắng trắng mềm mềm, véo rất thích.

Tô Mạt vội vàng gỡ tay nàng ấy ra, Hồ Tú Hồng này, nàng bảo nàng ấy ở lại phủ Quốc công thì nói là không muốn ăn nhờ ở đậu, nàng ấy phải cố gắng trở thành một cô gái độc lập.

Kết quả ở nông trang vài năm, làn da trắng bị phơi nắng đã chuyển thành màu lúa mạch.

"A Cổ Thái đâu?" Tô Việt tò mò nhìn đằng sau bọn họ, rõ ràng là mời cùng nhau.

Hồ tiên sinh đang nói chuyện với Hoàng Phủ Cẩn, nghe thấy liền nói: "A Cổ Thái sư phụ đang mê mẩn nghiên cứu, ai gọi cũng không nghe."

Từ khi nghe Tô Mạt nói ra ý tưởng đó, hắn tìm Hồ Tú Hồng nghiên cứu, hai người đó thật sự ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, nếu không phải Hồ Tú Hồng đã lâu không gặp Tô Mạt, hơn nữa Tô Mạt vừa mất đi phụ thân, cần người an ủi, chỉ sợ Hồ Tú Hồng cũng chôn mình trong đóng dược liệu hương liệu không chịu ra ngoài.

A Cổ Thái còn hơn vậy, dù ngay cả phụ thân của Tô Mạt mất, hắn cũng không để ý, một lòng một dạ ở đó nghiên cứu mê huyễn dược, căn bản là quên mất giờ là ngày tháng nào.

Hồ nương tử vẫn yên lặng đứng ở một bên, cười ngọt ngào, mỹ mãn nhìn trượng phu và hài tử của mình.

Tô Mạt vẫn luôn tò mò về bà, nàng từ lâu đã biết Hồ phu nhân không phải người bình thường, tinh thông độc dược, hỏa dược, nhưng không hề có chút lệ khí, cả người đều là khí chất trầm tĩnh, thật giống như tiểu thư khuê các trường thành mẫu thân vậy.

Trong chốc lát, nữ tử ở một bên, nam nhân một bên, mỗi bên một chủ đề trò chuyện.

Hồ Tú Hồng líu ríu, tính tình vẫn không thay đổi chút nào, chỉ cần là lúc không nghiên cứu mấy loại chai chai lọ lọ nàng ấy tựa như đứa nhỏ hỏi hết chuyện này sang chuyện khác.

"Tiểu Mạt Ly, son ta đưa cho ngươi, có dùng được không?"

Tô Mạt cười, "Dùng rất tốt, ta còn muốn ngươi đưa thêm một ít nữa."
 
Chương 1751


Hồ Tú Hồng hào phóng nói: "Không thành vấn đề, ngươi muốn thứ gì, chỉ cần ta có đủ nguyên liệu nhất định sẽ làm cho ngươi. Cha ta cũng khen ta có thiên phú ở phương diện này, còn giỏi hơn cả ông ấy và mẹ ta."

Nói xong lấy ra một chiếc hộp tinh xảo đưa cho Tô Mạt, Tô Hinh Nhi thấy cũng đòi một hộp.

Hồ Tú Hồng cười nói: "Hinh nhi, nếu ngươi muốn thì sau này không gả đi được rồi."

Hai má Tô Hinh Nhi đỏ lên, hừ một tiếng, "Không nghiêm túc gì cả, một cô gái không vui mình trong đống chai lọ thì lại đi trêu ghẹo người khác, thật sự là giống Mạt nhi." Kim Kết nghe vậy liền nói xen vào: "Tam tiểu thư, Tú Hồng không có lừa người, người dùng hộp son đó xong sẽ trở thành một độc nhân đó."

Như vậy còn nam tử nào dám cưới nữa.

Thủy Muội kéo tay Tô Hinh Nhi nói: "Tam tiểu thư, chúng em cũng có thể làm ra son bột, hơn nữa không có độc."

Son bột mà tiểu thư muốn, sao có thể bình thường được chứ.

Thủy Muội và Kim Kết kéo tay Tô Hinh Nhi đi, cùng vài người đại tiểu thư đến chỗ lão phu nhân và An Bình xem bọn trẻ, cùng lão phu nhân trò chuyện.

Để Hồ Tú Hồng và Tô Mạt có thể nói chuyện riêng.

Hồ Tú Hồng kéo tay Tô mạt, hai người đi tản bộ trong hoa viên vừa đi vừa nói chuyện, tiếng ve kêu râm ran, bóng cây mát dịu, hoa lựu đỏ như lửa.

Hai thiếu nữ như hoa như ngọc đi giữa vườn hoa, nhỏ giọng nói chuyện.

Vốn là Hồ Tú Hồng muốn an ủi Tô Mạt, nhưng thấy nàng che dấu rất giỏi, sắc mặt bình thường, không có nửa điểm ưu thương ảm đạm, nếu mình nói ra, ngược lại khơi ra chuyện đau lòng của nàng ấy, cho nên không nói đến, chỉ nói một số chuyện vui vẻ.

Hồ Tú Hồng nói mấy năm nay học phối độc ra sao, điều chế thuốc giải ra sao, cách biến con thỏ thành con hổ như thế nào, cách thuần phục sói thành cừu nhỏ, lại nói đến chuyện A Lý bị mấy viên mê huyễn của nàng làm cho không biết trời đất ra sao, nói đến chỗ đó, nàng không để ý đến hình tượng mà cười lớn.

Tô Mạt kinh ngạc nói: "A Lý bị ngươi làm cho hôn mê sao?"

Hồ Tú Hồng tự hào nói: "Đương nhiên, đừng thấy nội lực của hắn thâm hậu cũng không phải là đối thủ của ta."

Sao không thấy A Lý nói chuyện này, mỗi lần nàng hỏi đến chuyện Tú Hồng, hắn đều nói mấy chữ đơn giản cho qua, nàng còn tưởng rằng A Lý không giỏi nói chuyện, thì ra là có nguyên nhân này. Hồ Tú Hồng nói lại với nàng những tiến triển của mê huyễn dược và thôi miên dược.
 
Chương 1752


Sau đó nói đến A Cổ Thái, Hồ Tú Hồng nhăn mặt lại.

"A Cổ Thái trở nên điên cuồng nghiên cứu rồi, không biết bị ma nào nhập, từ lúc tới Trữ Châu đến bây giờ, hắn chỉ loanh quanh trong phòng thí nghiệm, nếu không có mẹ ta chăm sóc hắn, ta nghĩ có khi hắn đã chết đói rồi."

Tiếp đó hỏi đến chuyện Tô Mạt đi Giang Nam.

Tô Mạt cũng không giấu nàng ấy, tường tận kể ra những nghi ngờ của nàng về Thẩm gia.

Mấy người Kim Kết và Hồ Tú Hồng đã đi qua bên đó một lần, nàng ấy đã từng hợp tác với Thẩm gia, cũng đã gặp qua Thẩm đại lão gia, xem như cũng có hiểu biết nhất định.

Hồ Tú Hồng nhíu mày, "Tiểu Mạt Ly, nếu Thẩm gia thật sự cấu kết với đám bạch y nhân đó, vậy lần này mọi người đi qua đó không phải là lành ít dữ nhiều sao? Bọn họ nhất định sẽ nghĩ cách để ngăn cản các ngươi, thậm chí...ám sát."

Tô Mạt gật đầu, "Những cũng không thể chắc chắn trăm phần trăm, dù sao Thẩm gia cũng rất phức tạp, Thẩm gia có mấy người con trai cùng nhau làm việc trong đó nhất định có chỗ không hợp, sau lưng lão gia tử làm một số việc. Không thể đoán bừa, nhất định phải tìm Thẩm lão gia hỏi cho rõ, xem ông ấy nói như thế nào."

Tuy nàng không sợ đối đầu với Thẩm gia, nhưng cũng không thể tùy tiện định tội như vậy.

Hồ Tú Hồng ủng hộ nàng, nói: "Tiểu Mạt Ly, nếu ngươi cần thứ gì cứ việc nói, ta sẽ không từ chối, muốn một số độc dược đối với ta thực đơn giản. Mấy phương thức ngươi cho ta nghiên cứu, sau khi hiểu rõ quả thật được lợi không ít, tiếp đó suy một ra ba, có nhiều chỗ tốt không ngờ tới."

Thật ra Tô Mạt chỉ dạy Hồ Tú Hồng một số phản ứng hóa học cơ bản, đem một số công thức hóa học viết ra, đổi tên, dạy lại mà thôi.

Dược sư cổ đại cũng có hiểu biết hóa học, nhưng hóa học cổ đại cơ bản đều không truyền lại, điều này dẫn đến hóa học cổ đại không có phát triển gì.

Vợ chồng Hồ tiên sinh tuy đã truyền cho Hồ Tú Hồng tất cả kiến thức, nhưng kiến thức họ biết cũng có hạn, thêm nữa các môn phái đều có những điều ẩn giấu, cho nên cũng không thể biết nhiều.

Mà Tô Mạt có được văn minh mấy ngàn năm tập hợp lại, có nhớ được nhưng không phải toàn bộ, nhưng cũng đủ tạo lợi thế cho Hồ Tú Hồng rồi.

Dù trước mắt Hồ Tú Hồng chỉ biết đến một số kiến thức về dược, nhưng cũng cao hơn một số cao thủ chế độc rồi, chẳng qua là nàng ấy vẫn đứng dưới cánh chim của cha mẹ, lại chỉ có mình Tô Mạt để nói về chủ đề này, không có cơ hội cùng người khác trao đổi.

Hơn nữa nàng ấy còn là dược sư, không phải độc gia, không có luyện qua thủ đoạn dùng độc, cho nên không thể sống trong giang hồ hỗn loạn, nếu không rất nhanh sẽ gặp phải nguy hiểm.

Cả nhà Hồ tiên sinh ở lại Tô phủ, dự định đợi Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn xuôi nam thì sẽ rời đi.
 
Chương 1753


Có bọn họ ở đây trò chuyện cùng lão phu nhân, Tô Mạt cũng bớt căng thẳng hơn, bởi vì nàng cảm thấy ánh mắt lão phu nhân nhìn nàng có phần khác thường, nàng nghi ngờ rằng lão phu nhân đã phát hiện hoặc đã đoán ra được điều gì đó.

Vốn là một nhà vui vẻ hạnh phúc, mà lúc này Tô Mạt lại cảm thấy đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, nhất là khi ở trước mặt lão phu nhân.

Hoàng Phủ Cẩn biết nàng phải chịu áp lực rất lớn, lúc nào cũng an ủi nàng.

Hôm nay Hoàng Phủ Cẩn tìm cả một vòng hoa viên cũng không tìm thấy Tô Mạt ở đâu, vừa định xoay người đi tìm Tô Việt lại nghe thấy sau núi giả truyền tới tiếng nữ nhân cãi nhau.

"Ngươi đừng không biết xấu hổ, hiện giờ cái nhà này do ai định đoạt, không phải ngươi không biết, đừng tưởng rằng ngươi lừa gạt được lão phu nhân theo ngươi thì ngươi liền biến thành phượng hoàng. Nếu không có con của ta, các ngươi phải ăn không khí rồi."

Hoàng Phủ Cẩn sửng sốt, định rời đi, ai ngờ người ở sau núi giả chạy ra.

Dưới tình thế cấp bách hắn muốn dùng khinh công để rời đi, đột nhiên trong núi giả gần hắn có một bàn tay nhỏ thò ra kéo hắn lại.

Người nọ tựa vào lưng hắn, ôn hương nhuyễn ngọc, mùi hương cơ thể nhẹ nhàng xông vào mũi hắn, trong lòng buông lỏng, thì ra cái nha đầu này trốn ở đây, hại hắn lo lắng không tìm được nàng.

Tô Mạt vận nội công đè thấp giọng nói, tuy rằng vẫn còn kém truyền âm của hắn, nhưng cũng đủ để đối phó với Hỉ Thước và Lâm di nương.

Vừa rồi nàng đang đi dạo, thấy Lâm di nương đuổi theo Hỉ Thước tới đây, nàng liền trốn sau núi giả xem hai người nói gì.

Chỉ cần vài câu, nàng liền hiểu rõ mọi chuyện.

Bởi vì Hỉ Thước được phụ thân sủng ái, vẫn theo hầu bên cạnh, lại sinh được tiểu thiếu gia, nương của nhị ca là Lâm di nương liền ghen tức.

Nhất là hiện giờ nhị ca làm đương gia, quản sinh ý bên ngoài, Lâm di nương cảm thấy mình có thể thẳng sống lưng, phải có quyền nói chuyện, muốn đem quyền quản gia nắm trong tay.

Nhưng lão phu nhân không có ý định này, Tô Việt cũng không chịu nói giúp bà, bà muốn bắt Hỉ Thước biết khó mà lui, chủ động nhường lại.

Hỉ Thước muốn chạy đi bị Lâm di nương giữ lại, nàng đành phải nói: "Tỷ tỷ đừng ép buộc người khác như vậy, có chuyện gì thì nói với lão gia và lão phu nhân."

Lâm di nương hừ một tiếng: "Các ngươi cái gì cũng không làm, dựa vào cái gì mà được phân nhiều tiền lãi như vậy, số tiền kia là do một mình Việt nhi kiếm được."

Hỉ Thước phản bác nói: "Nếu không có tứ tiểu thư, hiện giờ có thể nhị thiếu gia vẫn còn phải ở trước mặt lão phu nhân giả vờ nhu thuận."

Lâm di nương vừa nghe thấy như vậy liền tức giận, giơ tay muốn đánh người, dù sao Hỉ Thước vẫn còn trẻ, chặn bà lại.
 
Chương 1754


Hỉ Thước nói: "Tỷ tỷ đừng có bước theo chân phu nhân, nhị thiếu gia có tài năng nhưng tính tình của nhị thiếu gia khiêm tốn, là người chủ động chia cho Viễn nhi tiền lãi. Dù sao Viễn nhi cũng là đệ đệ ruột thịt của người, về sau còn cần đến nó. Còn muội, tuy là quản bên trong, cũng chỉ làm một số việc, vừa không quan tâm đến tiền bạc vừa không quan tâm đến địa vị, bản thân muội chưa lấy một lượng bạc, tỷ tỷ cần gì phải gấp như vậy."

Nghe nàng không khách khí châm chọc, Lâm di nương càng thêm tức giận, hổn hển nói: "Mặc kệ ngươi nói thế nào, cái nhà này do Việt nhi dành được, các ngươi đã làm được gì? Ngoài việc chơi đùa, ngoài tô son điểm phần, các người bỏ công gì ra sao? Còn không phải là do một mình Việt nhi chống đỡ? Các ngươi không biết xấu hổ nhận tiền mồ hôi nước mắt của hắn, ta cảnh cáo ngươi, nếu không biết tốt xấu, đừng trách ta không khách khí. Chỉ cần ta bảo Việt nhi không thật lòng phân lợi nhuận cho ngươi, xem các ngươi lấy đâu ra tiền bạc."

Hỉ Thước không nhìn bà,nói: "Muội chỉ là muốn gia đình hòa thuận để mọi chuyện đều được tốt, từ người, tiền bạc đến nơi ở đều nhường tỷ, nếu tỷ còn tiếp tục gây sự, muội sẽ đến nói chuyện cùng lão phu nhân và tứ tiểu thư, nhị thiếu gia đã nói là để hai người họ phân xử. Sở dĩ muội vẫn chưa nói là vì mặt mũi nhị thiếu gia, nếu người biết mẹ ruột của mình nhỏ nhen như vậy, chỉ sợ cũng không kính trọng tỷ nữa. Nếu tỷ tỷ thật sự muốn tốt cho nhị thiếu gia, thì hãy học hỏi tứ tiểu thư. Tiểu thư vốn có thể đặt mọi sinh ý trong tay mình, nhưng tiểu thư lại thoải mái giao cho nhị thiếu gia, nhị thiếu gia hiểu được suy tính trong lòng của tiểu thư, tất nhiên có đi có lại, để người trong nhà có những ngày thoải mái. Nếu thiếu gia giống tỷ tỷ ích kỷ hẹp hòi, vậy tứ tiểu thư nhất định sẽ không coi trọng thiếu gia. Tùy tiện tìm một chưởng quỹ, thật sự trung thành với tiểu thư, còn sợ suy tính của tỷ sao?"

Hai người trong núi giả nghe được liền gật đầu liên tiếp, thầm khen Hỉ Thước thật tinh mắt.

Hỉ Thước nói xong, thấy Lâm di nương có phần bị hù dọa, liền quay đầu bỏ đi.

Lâm di nương tức đến giậm chân, thở phì phì nói: "Kẻ tiện nhân này."

Hiện giờ Vương phu nhân đã bị phế, Dương di nương ở thông trang người không ra người quỷ không ra quỷ, điên điên khùng khùng, ngoài trừ Hỉ Thước không còn ai đối đầu với mình nữa.

Hơn nữa con trai của bà có tiền đồ như vậy, hiện giờ Tô Trì vô dụng, bị nhốt ở nhà, Tô Việt xem như là đương gia của gia đình này rồi.
 
Chương 1755


Lâm di nương sao không muốn được nở mày nở mặt chứ?

Ít nhất, cũng nên đỡ bà lên chính thất, dù không được phù chính, thì cũng phải để bà quản lý mới đúng.

Bà hừ một tiếng, đi về phí viện của lão phu nhân.

Bà vừa đi, Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn ở sau núi giả đi ra, thở phào nhẹ nhõm, Tô Mạt bất đắc dĩ cười: "Xem ra, đại trạch môn không có ngày nào đươc yên bình. Lòng người khó dò, ngươi muốn mọi người đều được tốt, nhưng chưa chắc mọi người đều muốn như vậy, suy nghĩ của mỗi người là khác nhau."

Hoàng Phủ Cẩn tất nhiên cũng có suy nghĩ như vậy, hắn nói: "Dù là huynh đệ ruột thịt còn phải ra ở riêng, huống chi là huynh đệ không cùng mẹ."

Tô Mạt ừ một tiếng, "Muội cảm thấy nhị ca không phải người như vậy."

Nếu nhị ca có thể chịu được, không bị Lâm mẫu gió thổi bên tai làm lệch đi, nàng nguyện ý giao lại tất cả cho hắn.

Hơn nữa nàng cũng không muốn thử thách nhị ca, nàng muốn trực tiếp xuống tay với Lâm di nương, hù dọa một chút, chỉ là nữ nhân ở sau, dù có lợi hại đến đâu, cũng sẽ bị dọa thôi.

Thử nghĩ xem sống không bằng chết với làm đương gia, cái nào quan trọng hơn?

Hiện giờ nàng đã biết vì sao Hỉ Thước lại hỏi khi nào phụ thân trở về, chắc do bị Lâm di nương chọc cho tức giận, nếu không cũng sẽ không luống cuống như vậy đến hỏi nàng.

Nàng nghe thấy hai người nhắc đến Dương di nương, đó là mẹ ruột của Tô Văn Nhi, năm đó bị bệnh lao, Tô Văn Nhị sợ bị lây, chẳng những không cầu chính thất bấy giờ là Vương phu nhân chữa bệnh cho mẹ ruột, ngược lại khuyên Vương phu nhân đưa Dương di nương đến thôn trang.

Cho dù thân thể có tốt lên, nhưng lòng lại lạnh đi, hơn nữa cũng không có thú vui gì, chỉ sợ sống cũng không có tư vị gì.

Nhớ đến phụ thân đã mất, Tô Mạt thở dài, động lòng trắc ẩn.

Tuy là phụ thân không thích các bà, nhưng ngoài mẫu thân, ông cũng là trượng phu của họ, nên có trách nhiệm.

Nàng nhìn Hoàng Phủ Cẩn, "Nhìn đi, đây là phiền não của nạp thiếp, nữ nhân không phải công cụ sinh con, huynh đệ như vậy, có đôi khi so với kẻ thủ còn độc ác hơn."

Giống như Hoàng Phủ Tuyên và mấy huynh đệ Hoàng Phủ Cẩn, thật sự là so với kẻ địch còn nguy hiểm hơn.

Huynh đệ ruột thịt, cha con, khi phá bỏ mặt nạ cơn đáng sợ hơn kẻ thù. Huống chi là huynh đệ tỷ muội cùng cha khác mẹ.

Hoàng Phủ Cẩn lập tức tỏ rõ thái độ, "Mạt nhi, muội yên tâm, đánh chết ta cũng không nạp thiếp."

Tô Mạt bĩu môi, "Huynh yên tâm, ta cũng sẽ không ép huynh nạp thiếp."

Thấy nàng nói vậy, ngược lại Hoàng Phủ Cẩn cực kỳ kinh ngạc, có chút tổn thương nhìn nàng, "Mạt như, muội không để ý đến sao?"

Hắn có chút mất mát.
 
Chương 1756


Vì sao một nữ nhân không thèm để ý đến trượng phu mình nạp thiếp?

Chỉ có thể là nàng không cần hắn.

Tô Mạt xoay người, bước đi, nhẹ nhàng nói: "Nếu huynh nạp thiếp, ta cũng đi tìm mấy gã trai lơ, mọi người đều công bằng."

Hoàng Phủ Cẩn vừa nghe, sắc mặt liên tái mét, bước lên nắm lấy tay nàng, "Muội dám!"

Đã rất lâu rồi hắn mới bá đạo như vậy, Tô mạt cảm thấy như có một dòng điện lan từ tay ra toàn thân, nàng tựa vào người hắn, cười duyên nói: "Muội trêu huynh ấy. Ai dám mơ tưởng đến huynh, ta sẽ đuổi nàng đi, đánh không lại thì độc chết nàng, khiến nàng không còn cả xương cốt."

Nàng đủ ngoan độc!

Ngược lại Hoàng Phủ Cẩn lại cao hứng, ham muốn chiếm của nữ nhân mình yêu đối với mình càng lớn, đối với tình địch càng ngoan độc, chứng minh nàng rất yêu mình.

Rồi lại sợ không bảo vệ được nàng, ngược lại nhất định phải ở bên nàng, có thể vì nàng che mưa che gió.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đi đến chỗ lão phu nhân, lão phu nhân đang ngồi dựa trên ghế, nhìn hai tiểu hài tử chơi bóng.

Nhưng mà ánh mắt đờ đẫn, sắc mặt cứng ngắc, duy trì một tư thế không nhúc nhích.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn lên tiếng chào, bà giật mình ngẩng đầu nhìn bọn họ, ánh mắt dừng lại một lúc rồi mới cười nói: "Bà vừa mới phái tỷ muội con đi giúp nhị ca, hiện giờ tuy trong nhà không giao tiếp với người ngoài nhiều, nhưng để chi tiêu trong gia đình đều phải dựa vào nhị ca con, những người khác đều rảnh rỗi, cũng không thể không giúp đỡ một tay."

Phủ Quốc công có bổng lộc của mình, nhưng nếu muốn được tiêu pha thoải mái, tất nhiên không thể ăn không ngồi rồi, hơn nữa về sau càng nhiều người hơn.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn thỉnh an bà, Hoàng Phủ Cẩn liền cáo lui đi tìm Tô Việt.

Tô Mạt cười ngồi xuống, "Bà nội sao không đi dạo một chút, tuy là đã vào hạ, nhưng cũng không nóng, trong vườn cây cao bóng mát ."

Lão phu nhân quay đầu nhìn nàng, giống như muốn nói gì đó, lại thôi, bà lấy hà bao đưa cho Tô Mạt, "Mạt nhi, con có năng lực, tất nhiên không thiếu cái gì. Chỉ là bà nội muốn đưa cho con vài thứ, về sau con nhìn vật cũng như nhìn thấy bà nội vậy. Về sau lưu lại cho tôn tử của ta."

Tô Mạt vội hỏi: "Bà nội, bà đã cho con nhiều thứ tốt rồi."

Lão phu nhân lắc đầu, cười nói: "Này không giống, đây là đồ gia truyền."
 
Chương 1757


Bà bảo Tô Mạt mở ra, Tô Mạt cởi dây buộc ra, liền thấy bên trong là một khối ngọc tím đậm gần như biến thành màu đen, trừ bên ngoài có thể thấy được màu tím, còn lại màu đậm đến mức ánh sáng không thể xuyên qua.

Lão phu nhân bảo nàng nhanh chóng cất đi, "Đây là bà nội kế thừa từ ngoại tổ mẫu, hiện giờ bà giao lại cho con."

Không nói đến có gì đặc biệt, nó cũng là một kỷ vật, đời đời đều bảo vệ, mọi người cũng đã thành thói quen.

Dù sao, bọn họ cũng không đến mức bản bảo vật gia truyền đi để sống.

Tô Mạt biết tính của lão phu nhân, thuận theo thu lại, "Bà nội, bà yên tâm, con nhất định bảo vệ tốt, truyền lại cho đời sau."

Lão phu nhân cười gật đầu, ngón tay vuốt ve vạn hoa đồng đeo ở bên hông, bảo Tô Mạt đi chơi cùng tỷ muội, bên ngoài vang lên tiếng Trương mama, "Lâm di nương, lão phu nhân đang nghỉ ngơi, người nên chờ một lát."

Giọng nói của Lâm di nương có chút không tốt, "Trương mama, bà đừng có quá đáng, ta muốn gặp lão phu nhân, đâu cần phải vất vả như vậy?"

Trương mama tiếp tục ngăn cản, lão phu nhân nhéo tay Tô Mạt, bất đắc dĩ lắc đầu, "Thật sự là Việt nhi chịu ủy khuất rồi."

Tô Mạt nhân tiện nói: "Trương mama, để Lâm di nương vào đi."

Lâm di nương hừ một tiếng, vung mành đi vào, giả bộ tươi cười nói: "Thiếp thân thỉnh an lão phu nhân."

Chẳng qua là không giống như đang hành lễ, đầu gối còn chưa gập xuống.

Lão phu nhân liếc nhìn bà một cái, miễn cưỡng nói: "Ngươi có việc gì sao?"

Lâm di nương tiến lên cười nói: "Vội tới thỉnh an lão phu nhân, thuận tiện có chút chuyện muốn nói."

Nói xong liếc mắt nhìn Tô Mạt một cái, tầm mắt nhìn thấy bên hông Tô Mạt hơn nhô lên một chút, khóe miệng có chút run rẩy.

Sớm đã biết con trai mình vì cái nhà này mệt muốn chết, cũng không được lão phu nhân ưu ái.

Lão phu nhân khoát tay, "Có chuyện quan trọng thì nói, không có thì đi nghỉ ngơi hoặc là đi giúp đỡ mọi người xem."

Lâm di nương lập tức nói: "Thiếp thân đang muốn nói, hiện giờ lão phu nhân bị ốm phải nghỉ ngơi, cái nhà lớn như thế nàu, bên trong bên ngoài chỉ có mình Hỉ Thước lo liệu, mà nàng ấy lại còn con nhỏ, thiếp thân sợ nàng ấy quá bận rộn không chịu nổi, làm chậm chuyện của lão phu nhân. Không làm được chuyện, tổn hại đến thể diện của Liễu gia, khiến lão phu nhân tức giận."
 
Chương 1758


Lão phu nhân nghe Lâm di nương nói như vậy, hơi gật đầu, "Làm phiền ngươi nghĩ cho như vậy, ta đã để Bình An và Nhu nhi giúp đỡ quản lý, hai nữ tử trẻ tuổi cũng nên học hỏi những điều đó rồi."

Khóe mắt Lâm di nương dựng lên, nhưng vẫn cười nói: "Lão phu nhân, đại thiếu phu nhân và đại tiểu thư tuy thông minh, nhưng dù sao cũng còn trẻ, hơn nữa vừa mới tân hôn, hơn nữa đại tiểu thư đang mang thai, đại thiếu phu nhân vừa phải chiếu cố thiếu gia, vừa phải xử lý chuyện nhà, như vậy không được tốt cho lắm."

Tô Mạt đang nhìn Tô Viễn và Tô Khang quay đầu lại cười, "Chuyện này Lâm di nương yên tâm, bên ngoài có Nhị ca và tỷ phu, trong nhà còn có tam tỷ và Kim Kết mà."

Lâm di nương hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn tươi cười, "Tứ cô nương có thể chưa biết, tuổi của tam tiểu thư đã lớn, cũng nên lấy chồng rồi. Kim Kết cô nương cũng không còn nhỏ, cũng nên chuẩn bị mới đúng, thấy con trai nhà quản sự cũng đã đến tuổi, vừa đúng lúc. Tuổi nhị ca con cũng không còn nhỏ nữa, ta đang nghĩ muốn cùng lão phu nhân thương lượng, chọn xem tiểu thư nhà nào."

Thấy Lâm di nương như vậy, tự coi mình là chính phu nhân, muốn cùng ngồi ngang hàng với lão phu nhân.

Tô Mạt nhận thấy năm đó lão phu nhân để nhị ca đi theo mình là đúng đắn, nếu đi theo vương phu nhân và lâm di nương, không biết nhị ca biến thành bộ dạng gì nữa.

Trương ma ma đứng bên cạnh nghe vậy không nhịn được, cười chế nhạo, "Lâm di nương cũng vội vàng quá, những chuyện này lão phu nhân đều có suy tính rồi."

Trách không được tuy nhị ca có năng lực nắm quyền, nhưng bên trong lão phu nhân vẫn không chịu để Lâm di nương chạm vào, với tính tình của bà ấy, chỉ sợ hai ngày cái nhà này liền gà bay chó sủa.

Ngược lại Hỉ Thước không nói gì nhiều, lại chịu khó làm việc, cũng không có nhiều tâm tư gì.

Thật ra Hỉ Thước rất thông minh, thấy rõ tình thế, với cá tính của Tô Mạt và lão phu nhân, sẽ không quản quá thiên vị ai.

Chỉ cần mọi người không làm gì quá phận, hầu hết lão phu nhân đều đối xử bình đẳng.

Cho nên dù Hỉ Thước quản lý bên trong, cũng chưa từng có tư lợi bản thân, điểm đó lại được lão phu nhân thích.

Lâm di nương bất mãn nhìn Trương ma ma, một bà già mãi không chết, dám cùng bà tranh luận, cũng không nhìn xem hiện giờ nhà này ai định đoạt.

Trương ma ma lạnh lùng nhìn lại bà ấy, chỉ mà thiếp, lại dám nói chuyện với lão phu nhân như vậy, nếu không phải nể mặt nhị thiếu gia Tô Việt, chỉ sợ lão phu nhân trực tiếp đuổi bà ấy ra ngoài.
 
Chương 1759


Lão phu nhân suy nghĩ rồi nói với Tô Mạt, "Mất ngày trước bà có nghe người nói Dương di nương ở thôn trang không được tốt cho lắm, bà đang tính cho người đón nàng ấy về."

Dù thế nào, đó cũng là thiếp thất của lão gia, không thể để bên ngoài như vậy.

Vừa nghe vậy, lập tức Lâm di nương cảm thấy tức giận, mình còn chưa nói xong, sao lại nói đến Dương di nương.

Bà bĩu môi châm chọc nói: "Lão phu nhân, nhị tiểu thư ăn cây táo rào cây sung như vậy, chẳng lẽ chúng ta còn phải đối xử tốt với mẹ của nàng ta sao? Nếu không phải do Dương di nương không dạy dỗ hẳn hoi từ nhỏ, nhị tiểu thư cũng sẽ không đến mức như thế này."

Lão phu nhân đưa mắt nhìn bà, ánh mắt âm trầm, Lâm di nương giật mình co rúm người lại.

Lão phu nhân thản nhiên nói: "Hiện giờ phủ ta đã không còn giống như trước nữa, mọi người đều phải khiêm tốn. Nhưng dù là vậy, gia vẫn phải có gia quy."

Lâm di nương sao có thể không nghe ra ý trong câu nói đó, nhưng mà nhớ đến tiền đồ của con trai mình, cả một đại gia đình đều nhờ hắn nuôi dưỡng, chính mình liền có chỗ dựa vững chắc, dù cho bà được phù chính lên chính thất cũng không đủ.

Bà đè xuống lo sợ và nghi ngờ trong lòng, tiếp tục nói: "Nói ra cũng do phu nhân quá độc ác, nếu không trong nhà cũng sẽ không biến thành dạng đó, chung quy cũng là do bà ta hại..."

"Đã qua rồi không cần phải nhắc lại, ông trời cũng đã trừng phạt nó rồi." Lão phu nhân không kiên nhẫn nói.

Sau lưng bà, Tô Viễn và Tô Khang đang chơi đùa cũng cảm nhận được bà không vui, cả hai đều đưa cặp mắt to tròn nhìn bà, quơ quơ cánh tay trắng nõn, "Con ngoan mà."

Lâm di nương cười ngượng ngùng, "Cũng không biết lão gia nghĩ như thế nào, ở trong kinh không trực tiếp hưu bà ấy đi."

Lão phu nhân hừ một tiếng, nhìn về phía Tô Mạt, "Mạt nhi, con lặp lại một lần nữa câu nói kia của phụ thân con."

Tô Mạt ngầm hieru, liếc mắt nhìn Lâm di nương một cái, "Di nương quan tâm nhiều quá. Phụ thân đã từng nói, vào cửa Tô gia, dù phạm nhiều lỗi thế nào, đều là người Tô gia, chết cũng là quỷ Tô gia, không có chuyện đuổi đi. Gia phong của Tô gia luôn nghiêm cẩn, người nhà phạm lỗi, tất nhiên sẽ do gia tộc xử lộc. Hơn nữa phụ thân cũng không có ý định hưu thê hay cưới thêm, lại càng không có tính toán thay đổi hiện trạng trọng nhà. Ông ấy có nói, chờ sau khi ông trăm tuổi, muốn được cùng Cố di nương hóa thành cát bụi."

Thật sự Tô Nhân VŨ đã từng nói qua, sau khi ông chết ông muốn được hóa thàng tro cùng với Cố di nương bay theo gió, tự do tự tại, không bị nhân thế ràng buộc.

Lâm di nương sao có thể không hiểu ý của Tô Mạt, Tô Nhân Vũ không muốn thay đổi địa vị thiếp thất, chính là không có khả năng phù chính di nương lên chính thất.

Sắc mặt bà liền trở nên tức giận hô hấp dồn dập, sao có thể khi dễ bà như vậy chứ?
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top