Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1780


Lan Như nhìn thái độ kiêu ngạo ngút trời của nàng ta, không khỏi hừ lạnh nói: "Cái gì mà tiểu thư nhị thiếu gia, tiểu thư chúng ta đâu thấy hiếm lạ gì, là bọn họ tự nhận sau, chúng ta từ đầu đến cuối không hề nhận là người của Thẩm gia."

Cô gái kia nghe Lan Như nói như vậy, nhất thời cảm thấy bị khinh thường, địa vị Thẩm gia chưa bao giờ bị người ta nghi ngờ, lập tức nổi giận, "Các ngươi còn dám cãi, có bản lĩnh thì đến nha môn nói chuyện."

Tô Mạt không muốn dính đến nha môn, thân phận của nàng và Hoàng Phủ Cẩn đến nha môn sẽ dẫn tới không ít chuyện.

Nàng thản nhiên nói: "Vị cô nương này xem ra đã hiểu lầm rồi, có gì thì cứ từ từ nói. Muốn biết có phải giả mạo tiểu như nhà cô hay không, cô đi xem tên đăng ký ở khách điếm thì biết liền."

Nếu thật sự là giả mạo Thẩm gia, thì khi thuê phòng trọ sao không trực tiếp viết họ Thẩm?

Cô gái kia ngẩn ra, cảm thấy cũng đúng, dừng lại một chút nàng ta nói: "Ở trọ các ngươi không giả mạo, nhưng khi ở Tú Thủy phường lại giả mạo Thẩm gia, vu oan cho Thẩm gia chúng ta, làm mất danh dự của chúng ta."

"Vậy ngươi muốn như thế nào?" Lan Như nhịn không được, nha đầu kia quá kiêu ngạo, cho dù là Thẩm gia thì sao, tự cho mình là hoàng đế ở đây sao?

Cô gái kia chỉ ra bên ngoài, "Quản sự của chúng ta ở bên ngoài, không ngại ra ngoài nói vài câu."

Khua môi múa mép có thể giải quyết vấn đề, Tô Mạt lười phải ra mặt, dù sao bọn họ có mục đích khác.

"Lưu Vân, ngươi cùng Lan Nhược đi nói chuyện rõ ràng với bọn họ." Nàng kéo tay Hoàng Phủ Cẩn, "Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút, ở kinh thành cấm ra ngoài ban đêm, không có chợ đêm để đi dạo, ở Duy Dương thì khác, nghe nói chợ đêm đều mở đến sáng."

Phía bắc là trung tâm chính trị, phía nam cách xa kinh thành, có một số quy của không nhất định được thực hiện, vì phát triển kinh tế, mấy nơi này đều làm như thế.

Chợ đêm mở ra, tiểu thương thu lợi, dân chúng thuận tiện, quan địa phương có thể gia tăng thu nhập, cớ sao lại không làm?

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đi xuống lầu, mấy tên gia đinh cao lớn vốn đứng ở đầu cầu thang, cũng không biết vì sao khi Hoàng Phủ Cẩn đi đến gần, bọn họ theo bản năng tránh ra, không ai dám ngăn hắn lại.

Sau lưng hai người ung dung rời đi, trong lòng bọn họ kinh ngạc, chỉ là tuấn mỹ hơn người khác một chút, mình cần gì phải sợ hắn.

Lan Như và Lưu Hỏa theo hai người đi xuống, Lưu Vân chắp tay với cô gái kia, "Vị cô nương này mời dẫn đường."
 
Chương 1781


Cô gái kia hừ lạnh một tiếng, "Tôi có tên, tên tôi là Phỉ Thúy."

Nói xong, nàng nói với Lưu Vân: "Gặp Trần quản gia của chúng ta thì nói chuyện khách khí một chút, ông ấy không dễ nói chuyện như tôi đâu."

Lưu Vân cảm ơn nàng, sau đó xoay người đi xuống dưới lầu.

Trần quản gia khoảng bốn mươi tuổi, trên mặt cứng ngắc không có biểu hiện gì, ăn mặc cũng không khoa trương.

Mấy người gặp nhau rồi ngồi xuống bàn trà ở đại sảnh của Duyệt Lai khách điếm, vừa dùng trà vừa nói chuyện, Lưu Vân kể lại toàn bộ sự việc ở Tú Thúy phường, sau đó cười nói: "Chúng tôi vừa đến địa phận của các vị, có nhiều chuyện không biết, vẫn là mời Trần quản gia chỉ điểm nhiều hơn."

Trần quản sự liên tục nói không dám, "Là do người làm ở Tú Thủy phường cùng vài người khác đến cửa hàng của Thẩm gia làm loạn, nói rằng nhị thiếu gia và tam tiểu thư chúng ta không coi ai ra gì, mà đúng lúc đó tam tiểu thư của chúng tôi đang có mặt ở tiệm, vừa nghe thấy vậy liền nổi giận, đặc biệt sai chúng tôi đến để hỏi cho rõ ràng. Nếu có chỗ không chu đáo, mong các vị bỏ qua cho."

Thấy quản gia nho nhã lễ độ như vậy, tất nhiên Lưu Vân cũng sẽ không ra vẻ gì cả, hắn vốn cũng không phải người như vậy.

Gặp mặt nói chuyện rõ ràng, Lưu Vân và Lan Nhược cáo từ rời đi.

Phỉ Thúy đột nhiên cười rộ lên, liếc mắt nhìn Lưu Vân một cái, "Không biết vị công tử này xưng hô thế nào?"

Lưu Vân ngẩn ra một chút, lập tức cười nói: "Phỉ Thúy cô nương có thể gọi tại hạ là Lưu Vân."

Phí Thúy gật đầu, nhắc lại, "Lưu Vân, tên rất hay, rất có ý thơ."

Lan Nhược hừ một tiếng, đi trước, Lưu Vân vội đuổi theo.

Hai người đến chợ đêm nhộn nhịp tìm Tô Mạt và Hoàng Phủ ẩn, lại phát hiện bọn họ lại bị nhận nhầm, đang vây họ là một cậu ấm ăn mặc hoa lệ, đang a dua nịnh họt bọn họ.

Mở miệng là kêu Thẩm công tử, Thẩm tiểu thư.

Lan Như và Lan Hỏa đã nói rằng mình không phải là người của Thẩm gia, hắn lại không chịu tin, chỉ nói là nhị công tử và tam tiểu thư khiêm tốn, khẳng định là không vừa mắt bọn họ, không nể mặt.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn không cảm thấy sao cả, nhưng Lưu Hỏa và Lan Như lại không nhịn được, nếu không phải đang ở giữa phố xá sầm uất, còn có nhiệm vụ phải làm, hai người họ đã đánh cho đám người này bất tỉnh rồi.

Ánh mắt của hắn thèm muốn ngắm nhìn Tô Mạt, chợ đêm treo nhiều loại đèn lồng, đèn lồng tuy nhiều, nhưng cũng không đủ sáng, lại chiếu lên mỹ nhân càng thêm vẻ mỹ lệ thần bí.

Lan Như lập tức nhắc nhở Lưu Hỏa, nháy mắt với hắn, Lưu Hỏa liền tiến gần đến Hoàng Phủ Cẩn, lén lút mách lẻo, để xin được ra tay.


Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt nhìn hắn, "Đến chỗ nào kín đáo đi."

Trước mặt mọi người hạ bọn chúng, như thế sẽ không tốt, không thể làm chậm trễ chính sự của Mạt Nhi.

Được thiếu gia cho phép, Lưu Hỏa vui vẻ nháy mắt với Lan Nhu, hai ngươi liền dẫn tên dên xồm vào chỗ tối, nam tử kia muốn la lên, nhưng lại không phát ra tiếng nào, đến chỗ tối nhất trong ngõ nhỏ, Lưu Hỏa tùy tiện ném hắn xuống, thuận tiện điểm huyệt ngủ của hắn, khiến cho hắn ngủ một đêm.

Tô Mạt kéo Hoàng Phủ Cẩn cao hứng đi dạo, ,chợ đêm có rất nhiều thứ, rất nhiều đồ ăn cổ đại làm ngay tại chỗ, khiến cho nàng mở rộng tầm mắt.

Nàng nhìn một người phụ nữ đang cán bánh, chảo đặt sau lưng, cán xong bánh liền tùy tiện tung lên, bánh liền chuẩn xác rơi vào chảo.

Khiến người khác phải ca ngợi.

Một người khác rán bánh, sau khi rán xong cho nhân bánh rồi cuốn lại, rồi đưa ra bày bán, Tô Mạt mua một cái cuốn dưa chuột, tương đậu, chân giò hun khói, sau đó chia nửa với Hoàng Phủ Cẩn.

Hoàng Phủ Cẩn có chút xấu hổ, dù sao từ nhỏ đã được dạy dỗ tốt, dạy hắn không được chủ động đi ăn những quán ven đường, hơn nữa là ăn trước mặt bao nhiêu người.

Tô Mạt cho rằng hắn không bỏ xuống được mặt mũi, cười cười, liền đưa cho một bé trai đang chơi bên cạnh.

Nàng quay đầu lại nhìn Lưu Hỏa đang ngăn cản mấy người kia, rồi nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Chẳng lẽ bọn họ vẫn muốn diễn trò như vậy sao?"

Đang nói thì có người chạy đến, không biết đã nói gì với mấy người đo, mấy người kia liền theo hắn rời đi.

Hai mắt Tô Mạt sáng lên, kéo tay Hoàng Phủ Cẩn nói: "Bọn họ cuối cùng cũng lộ diện rồi."

Hoàng Phủ Cẩn cười với nàng, nhịn không được đưa tay véo mũi nàng, "Lại bị muội đoán đúng rồi."

Tô Mạt đắc ý, hơi nghiêng đầu cười, đưa phần bánh trong tay nàng lên, "Có muốn ăn thử không, hương vị thật sự rất ngon, cũng không thua ngự thiện phòng đâu."

Hoàng Phủ Cẩn cầm tay nàng đưa lên cắn một miếng, quả thật hương vị không tồi, cắn hai miếng, gật gật đầu, chậm rãi ăn.

Con cá đã câu được, nàng cũng không muốn đi dạo nữa, gọi mấy người Lưu Hỏa về khách điếm.

Trên đường Lan Như báo cáo lại một chút, có người tự xưng là hạ nhân của Doãn công tử và hạ nhân của Trình công tử đã giải vây cho họ, nói rằng công tử của bọn họ có quen biết người của Thẩm gia, mấy người đó thật sự đã nhận sai người.

Sau đó những người kia nửa tin nửa ngờ, hắn liền bảo bọn họ đi theo gặp công tử nhà mình, công tử nhà bọn họ có thể tùy ý ra vào cửa hàng của Thẩm gia.
 
Chương 1782


Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt nhìn hắn, "Đến chỗ nào kín đáo đi."

Trước mặt mọi người hạ bọn chúng, như thế sẽ không tốt, không thể làm chậm trễ chính sự của Mạt Nhi.

Được thiếu gia cho phép, Lưu Hỏa vui vẻ nháy mắt với Lan Nhu, hai ngươi liền dẫn tên dên xồm vào chỗ tối, nam tử kia muốn la lên, nhưng lại không phát ra tiếng nào, đến chỗ tối nhất trong ngõ nhỏ, Lưu Hỏa tùy tiện ném hắn xuống, thuận tiện điểm huyệt ngủ của hắn, khiến cho hắn ngủ một đêm.

Tô Mạt kéo Hoàng Phủ Cẩn cao hứng đi dạo, ,chợ đêm có rất nhiều thứ, rất nhiều đồ ăn cổ đại làm ngay tại chỗ, khiến cho nàng mở rộng tầm mắt.

Nàng nhìn một người phụ nữ đang cán bánh, chảo đặt sau lưng, cán xong bánh liền tùy tiện tung lên, bánh liền chuẩn xác rơi vào chảo.

Khiến người khác phải ca ngợi.

Một người khác rán bánh, sau khi rán xong cho nhân bánh rồi cuốn lại, rồi đưa ra bày bán, Tô Mạt mua một cái cuốn dưa chuột, tương đậu, chân giò hun khói, sau đó chia nửa với Hoàng Phủ Cẩn.

Hoàng Phủ Cẩn có chút xấu hổ, dù sao từ nhỏ đã được dạy dỗ tốt, dạy hắn không được chủ động đi ăn những quán ven đường, hơn nữa là ăn trước mặt bao nhiêu người.

Tô Mạt cho rằng hắn không bỏ xuống được mặt mũi, cười cười, liền đưa cho một bé trai đang chơi bên cạnh.

Nàng quay đầu lại nhìn Lưu Hỏa đang ngăn cản mấy người kia, rồi nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Chẳng lẽ bọn họ vẫn muốn diễn trò như vậy sao?"

Đang nói thì có người chạy đến, không biết đã nói gì với mấy người đo, mấy người kia liền theo hắn rời đi.

Hai mắt Tô Mạt sáng lên, kéo tay Hoàng Phủ Cẩn nói: "Bọn họ cuối cùng cũng lộ diện rồi."

Hoàng Phủ Cẩn cười với nàng, nhịn không được đưa tay véo mũi nàng, "Lại bị muội đoán đúng rồi."

Tô Mạt đắc ý, hơi nghiêng đầu cười, đưa phần bánh trong tay nàng lên, "Có muốn ăn thử không, hương vị thật sự rất ngon, cũng không thua ngự thiện phòng đâu."

Hoàng Phủ Cẩn cầm tay nàng đưa lên cắn một miếng, quả thật hương vị không tồi, cắn hai miếng, gật gật đầu, chậm rãi ăn.

Con cá đã câu được, nàng cũng không muốn đi dạo nữa, gọi mấy người Lưu Hỏa về khách điếm.

Trên đường Lan Như báo cáo lại một chút, có người tự xưng là hạ nhân của Doãn công tử và hạ nhân của Trình công tử đã giải vây cho họ, nói rằng công tử của bọn họ có quen biết người của Thẩm gia, mấy người đó thật sự đã nhận sai người.

Sau đó những người kia nửa tin nửa ngờ, hắn liền bảo bọn họ đi theo gặp công tử nhà mình, công tử nhà bọn họ có thể tùy ý ra vào cửa hàng của Thẩm gia.
 
Chương 1783


Lan Như gật đầu, "Dù lần đầu có thể là nhận sai, nhưng đâu thể lần nào cũng như vậy, lần thứ hai lại tiếp tục nhận sai? Nếu thuộc hạ của vị Doãn công tử kia không xuất hiện, chỉ sợ liên tục có người tới nhận nhầm, khẳng định là cố ý."

Lưu Hỏa lại nói: "Có thể là Thẩm gia cố ý? Bọn họ cấu kết cùng với Bạch y nhân, khẳng định muốn thăm dò chúng ta."

Nhìn hai người kẻ xướng người họa, Lan Nhược không cho đó là đúng, nói: "Nếu hai người có thể nhìn thấu ý đồ của nhóm người đó như vậy, vậy thì đã không cần tiểu thư và thiếu gia đến đây."

Lưu Hỏa cười hắc hắc, nhìn về phía Tô Mạt, "Tiểu thư, người chỉ điểm cho chúng tôi một chút đi."

Tô Mạt cười cười, "Ta cũng không biết, dù sao chúng ta cứ tùy cơ ứng biến, xem địch ra chiêu gì, chúng ta liền tiếp chiêu đấy."

Nàng nghi ngờ đám người kia cho là Doãn công tử kia phái tời, nhưng còn chưa thấy Doãn công tử kia, nếu kết luận như vậy thì quá võ đoán, dù sao nơi này rồng cá lẫn lộn, cũng không biết được như thế nào.

"Đừng đoán mò, muộn rồi, mọi người nghỉ ngơi đi, ngày mai tiếp tục ra ngoài đi dạo." Tô Mạt đứng dậy, tính toán quay về phòng tiếp tục ngủ.

Nàng muốn ngủ một giấc thật ngon, nếu không sẽ không tốt cho làn da.

Lan Như vội đuổi theo, "Tiểu thư, để em hầu hạ người." Đến cửa phòng Tô Mạt, nàng mở cửa thay Tô Mạt, "Tiểu thư, chúng ta đi dạo tới khi nào?"

Tô Mạt cười với nàng, "Đi dạo tới khi vị Doãn công tử kia hoặc cái gì công tử kia chủ động tới tìm chúng ta mới thôi."

Đương nhiên vị công tử gì đó kia không tới, có khả năng là Thẩm tam tiểu thư kia sẽ ra mặt.

Kết quả bọn họ đi dạo ba ngày ở Duy Dương, chẳng những Doãn công tử không tới tìm, công tử khác cũng không xuất hiện, ngay cả vị Thẩm tam tiểu thư cực kỳ bốc đồng kia cũng không thấy xuất hiện.

Lần trước Kim Kết tới Thẩm gia, tuy không đi vào nhà chính của Thẩm gia, nhưng cũng đã nghe qua danh hào của vị tam tiểu thư kia, nghe nói năm này nàng ta mười sáu tuổi, nhưng vô cùng thông minh, mỹ mạo vô song, có thể nói là đệ nhất mỹ nữ trong đám tiểu thư khuê các.

Chỉ tiếc là tính tình lại không sánh được so với dung mạo và trí tuệ.

Một khi không vừa ý, liền đánh chửi hạ nhân để trút giận, cho dù là ra ngoài, cũng không coi ai ra gì.

Nếu người nào mắt mù đắc tội với tiểu cô nãi nãi kia, chỉ sợ phải nếm mùi đau khổ rồi.

Lẽ ra Thẩm gia đã qua nhiều thế hệ như vậy, lấy buôn bán là chủ yếu, mà mấy năm nay Thẩm lão gia càng bắt đám người trẻ tuổi tu thân dưỡng tính, giúp mọi người làm chuyện tốt, vậy thì không nên có một nha đầu điêu ngoa như vậy.

Cho nên Tô Mạt có chút tò mò.
 
Chương 1784


Cho nên Thẩm tam tiểu thư Thẩm Tinh Tinh giống như là người ngoài vậy, khiến cho Tô Mạt rất tò mò, gia huấn của Thẩm lão gia nghiêm khắc như vậy, sao lại dung tung cho một Thẩm tam tiểu thư như vậy.

Tả Nghi Lan là cháu ngoại của ông ấy, hơn nữa nhỏ hơn vị tam tiểu thư này một hai tuổi, vậy mà tính tình và trí tuệ đều hơn hẳn mấy cấp bậc.

Hơn nữa trước đây nàng còn nghi ngờ quan hệ giữa Thẩm gia và Tả phu nhân.

Nếu là nữ nhi ruột thịt, thì sao Tả phu nhân đã xuất giá nhiều năm như vậy, lại rất khi lui tới với Thẩm gia.

Cho dù là để tránh nghi ngờ, chỉ sợ là quá xa cách rồi.

Sau này theo ý của Tả Nghi Lan thì mẫu thân của nàng không phải là con ruột mà chỉ là con nuôi, coi như đã giải thích được nghi ngờ của nàng.

Có tam tiểu thư ngược lại sẽ tốt hơn nhiều, nếu không nàng thật sự là sợ Thẩm gia tường đồng vách sắt không có chỗ để ra tay.

Tô Mạt tìm mấy người tới thảo luận, "Nếu bọn họ không ra tay, vậy chúng ta liền thêm cho họ mồi lửa."

Nghe thấy vậy, Lưu Hỏa và Lan Như đều hứng khởi, "Tiểu thư định thêm lửa thế nào, người cứ sai bảo đi."

Tô Mạt cười cười, "Để xem vị tam tiểu thư kia có thể giữ được bình tĩnh hay không."

Một gia thế hiển hách, gương mặt xinh đẹp, lại có tính tình đại tiểu thư, một bộ dạng không chịu được sự nghi ngờ của người khác về quyền uy của mình.

Tô Mạt phân phó một chút, để đám người Lan Nhược đi chuẩn bị, nếu cần, liên hệ trực tiếp với A Lý và thủ hạ của Hoa Tử.

Mùng bảy tháng bảy, ngày thất tịch, là ngày hội cũng nam nữ trẻ tuổi.

Phong tục ở Duy Dương càng khiến nơi này thêm náo nhiệt, trước đó mấy ngày đã bắt đầu chuẩn bị.

Mặt tiền của các cửa hàng đều treo đầy các loại tơ lụa mỏng nhiều hoa văn màu sắc, các thợ khéo tay chuẩn bị các loại túi hương tinh xảo, các loại đèn lồng, hoa giả làm từ lụa mỏng, các loại điểm tâm...

Trên phố cũng nhiều nữ tử đi dạo hơn ngày thường.

Tất cả đều là chuẩn bị cho đêm thất tịch, bởi vì tri phủ phu nhân Duy Dương và con gái muốn tổ chức du hội đêm thất tịch.

Đến lúc đó sẽ mời các danh môn tiểu thư, hơn nữa còn có rất nhiều đệ tử danh môn và các tài tử tuấn tú ở Duy Dương và các thanh niên có tiếng ở phụ cận cũng sẽ được mời.

Địa điểm là Ngọc hồ ở tây bắc Duy Dương, đến lúc đó bên ngoài ngọc hồ đều sẽ có quan binh, chỉ mở một số con đường.

Hơn nữa nam nữ thanh niên ở Duy Dương chỉ cần là dân chúng đàng hoàng đều có thể ra vào miễn phí, thưởng thức vẻ đẹp về đêm ở ngọc hồ, đồng thời là dịp một năm chỉ có một lần được xem các danh môn tiểu thư ở Duy Dương biểu diễn.
 
Chương 1785


Ngày thường những tiểu thư khêu các đều trốn trong phòng, người thường rất khó gặp.

Hơn nữa đêm thất tịch ở Duy Dương còn có phong tục, một đêm hôm đó không phân biệt giá cả, không câu nệ quy củ, nam nữ thanh niên đều được tự do ra ngoài du ngoạn.

Tất nhiên sẽ không ít chuyện ngoài ý muốn xảy ra, nhưng cũng không ngăn được sự nhiệt tình của mọi người, hơn nữa có tri phủ phu nhân và tiểu thư đứng ra chủ trì, người khác tất nhiên sẽ không có ý kiến gì.

Dù sao những nữ tử quanh năm bị trói buộc ở hậu viện, khó có dịp nào như vậy, cuối cùng có ngày được tự do ra ngoài hít thở.

Quan trọng hơn là, đây là ngày có thể thoải mái ăn mặc, thể hiện tài năng của mình, hơn nữa không bị gán cho tội danh không tuẩn thủ quy củ, ngược lại sẽ tạo được ấn tượng rất lớn ở trong giới quan lại và dân gian, cũng như trong lòng những thanh niên tuấn tú.

Nghe nói từ khi sau khi vị Thẩm tam tiểu thư kia mười hai tuổi, danh hiệu đệ nhất tiểu thư danh môn Duy Dương đã bị nàng ta chiếm mất.

Tuy nàng ta không phải là người Duy Dương, nhưng Thẩm gia ở Duy Dương có rất nhiều ruộng đất, quan hệ lại rất vững vàng, tất nhiên không có vấn đề gì cả.

Không chỉ như vậy, mấy tòa thành từ đây xuống phía nam đều noi theo đêm hội thất tịch ở đây, nàng ta cũng chiếm vị trí đệ nhất trên danh nghĩa.

Dù không lộ mặt, nhưng cũng không tốt bụng nhường cho người khác vị trí đệ nhất.

Tất cả mọi người đều cho rằng khẳng định là Thẩm gia nhiều tiền nhiều quyền, người khác không thể không nể mặt nàng ta.

Nhưng theo lưu truyền bát quái, nghe nói là Thẩm tam tiểu thư ngồi thuyền nhanh chóng đi tham gia đêm hội của hai tòa thành khác, hôm sau lại đi thỉnh giáo vị tiểu thư đạt quán quân của thành khác nữa, sau đó tỷ thí một phen, khiến cho vị tiểu thư kia phải xấu hổ tự nhường lại vị trí.

Có tiền lệ như vậy, những người khác cũng không muốn tự rước nhục vào người, đêm hội trược tiếp nhường lại cho tam tiểu thư.

Lan Nhược mang tin tức về, Thẩm tam tiểu thư đã đến Duy Dương, chỉ là không lộ diện, nhưng lại phát ra thông tin nàng ta không muốn tham gia du hội gì đấy, cảm thấy không có hứng thú, lại nói là không hiếm la gì vị trí quán quân.

Bởi vì nàng ta vốn là đứa con được đất trời ưu ái, từ dung mạo đến trí tuệ, căn bản không cần người khác dành tặng những danh hiệu kia cho nàng ta.

Nghe được tin này, Tô Mạt vừa uống một ngụm trà liền không để ý hình tượng mà phun hết ra.
 
Chương 1786


Tất nhiên cũng có thể vị Thẩm tam tiểu thư thật sự làm làm như vậy, gia đình có quyền lực lớn như vậy, không cần phải che dấu, đôi khi càng khiêm tốn càng bị nói là giả dối.

Nhưng mà xem ra vị tam tiểu thư này đã ngầm xử lý hết các danh viện ở Giang Nam.

Đảo mắt đã đến mùng bảy tháng bảy, trời vừa mới sáng, khắp nơi đều tràn ngập không khí lễ hội.

Phố lớn phố nhỏ đều có bóng dáng nữ tử trẻ tuổi kiểu diễm, xinh đẹp, khiến cho tòa thành càng thêm mỹ lệ.

Dù trời có mưa nhỏ cũng không khiến lay động được các nàng vui vẻ cùng nhau đi dạo phố.

Hơn nữa những nhân vật có tiếng, các tiểu thư cũng dám nhấc khăn che kiệu lên một chút, dừng kiệu lại, mang theo đám tôi tớ đi dạo phố, từ phía nam đến phía bắc, đi dạo qua từng nhà một.

Không phải là để mua đồ, cũng không phải là để khoe khoang, chỉ vì cảm giác thỏa mãn và vui vẻ khi được đi dạo.

Mà mọi người hầu hết đều bàn luận về buổi tối ở hồ Ngọc.

Ngoài nữ tử ở Duy Dương, cũng có không ít nữ tử ở các huyện khác cũng tới đây, trong khoảng thời gian này các khách điếm đều kín phòng, sinh ý vô cùng tốt.

Nhóm người chưởng quỹ đều cười toe toét, chỉ mong sao mỗi năm có vài lần như thế này, có thể giúp họ kiếm thêm chút bạc.

Còn chưa đến chạng vạng, đã có rất nhiều người tới bên hồ Ngọc, có người trực tiếp đi qua núi, đến bên hồ Ngọc rồi nghỉ ngơi ở đó.

Ngoài hoa viên và bên hồ Ngọc đều có quan binh trấn giữ không cho tiểu thương vào buôn bán, phía bên ngoài, hai bên đường phố, hoặc dưới tán cây, ngoài đình, đều là những hàng rong hoặc cửa hàng buôn bán nhỏ.

Chủ yếu là bán các loại đồ ăn vặt, túi hương, hà bao, khăn tay, hoa đăng,...

Tô Mạt hưng phấn kéo Hoàng Phủ Cẩn đi tới đi lui, cảnh tượng này còn hoành tráng hơn so với tết Trung Thu ở hiện đại.

Nàng còn nhớ rõ, kiếp trước Trung Thu đi ngắm đèn lồng, kết quả chưa thấy đèn chỉ thấy toàn đầu người.

Dù sao đi một lần tuyệt đối không muốn đi lần thứ hai, hoạt động như vậy, tuyệt đối có thể giảm béo.

Gần đến giờ, nhóm các danh môn tiểu thư cơ bản đều đã vào bàn, các nàng ngồi trên ghế, trang phục rực rỡ, sắc mặt bình tĩnh, khí chất tao nhã.

Khiến cho những nữ tử bình thường hâm mộ hận không thể nhảy xuống ngọc hồ, muốn đầu thai vào nhà phú quý, để có thể được giống như tiên nhân bước lên sân khấu, đoạt đi ánh mắt của mọi người, khiến cho người khác phải điên cuồng.
 
Chương 1787


Những vị tiểu thư khuê ác này mỗi năm chỉ có một lần được ra ngoài, nhưng trong cảm nhận của các thiếu nữ bình thường thì địa vị của những tiểu thư đó rất ca, giống như mang theo hào quang của thần tiên vậy.

Những thiếu nữ bình thường vẫy khăn tay, gọi tên các nàng, ca ngợi vẻ đẹp của các nàng ấy.

"Thẩm tam tiểu thư không tới." Sau khi hàng kiệu đi qua, nhều người thất vọng nói.

Không chỉ có nam thanh niên thất vọng mà cả những thiếu nữ cũng thất vọng.

Tô Mạt kéo tay Hoàng Phủ Cẩn đi dạo, cũng không để ý đến vũ hội của đám người danh viện kia đã bắt đầu

Mặc kệ là từ góc nào đều có thể thấy được thuyền hoa trên hồ Ngọc, tiếng nhạc du dương, mùi hương bắt khắp bốn phía.

Biết phu nhân tri phủ dẫn theo các tiểu thư nghỉ ngơi ở hoa viên, từ núi giả, hành lang, cây cảnh bên ngoài đều được treo đèn lồng, các loại túi thơm, mùi hoa bay khắp nơi.

Nhóm thiếu nữ bình thường đều bị ngăn cách bởi bãi cỏ, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, đám nam thanh niên cũng bị ngăn cách, mà những tài tử tuấn tú được mời lại có thể tự do đi lại, chỉ là nam nữ tách riêng mà thôi.

Ở giữa được ngăn cách bằng một khoảng nhỏ bằng hoa và cây cảnh, dưới ánh đèn, mỹ nhân như ẩn như hiện, càng khiến người ta thêm mơ màng.

Mà tài tử ngắm giai nhân, đồng thời giai nhân cũng lựa chọn tài tử.

Tô Mạt lôi kéo Hoàng Phủ Cẩn đi tới đi lui, nhìn thấy không ít cảnh tượng, cảm thán lễ hội này mở ra thật tốt, vừa an toàn mà chất lượng cũng tốt, không thấy cảnh mượn cơ hội yêu đương vụng trộm.

Đi tới vườn Hà Phong liền thấy vô số đèn lồng, nhà thủy tạ cách đó không xa được treo lụa mềm bay phất phới, từng mùi hương theo gió thổi tới.

Đường vào nhà thủy tạ có người canh giữ, không cho người ngoài tùy tiện ra vào.

Từ trên bờ, Tô Mạt có thể nhìn thấy bóng người đi lại, bên trong nhà thủy tạ mở cửa sổ, tuy có lụa mỏng che bớt nhưng vẫn có thể nhìn thấy vài người.

"Cẩn ca ca, huynh xem người trong đình kia có thể là Thẩm tam tiểu thư hay không?"

Nàng kéo tay Hoàng Phủ Cẩn dễ dàng tránh được tầm mắt của thủ vệ, nấp sau một bụi hồng.

Hoàng Phủ Cẩn cẩn thận để ý nàng, tránh để nàng không cẩn thận rơi xuống sông, sau đó vận nội công nhìn qua bên kia, tuy không thể thấy rõ ràng, nhưng hắn cảm giác được, người bên trong đình nhất định không bình thường.

Chỉ thấy những người lộ mặt ra đều mặc trang phục nha hoàn, một đám đều đeo vàng đội bạc, trên người đều là váy sa mỏng chất liệu vải đều là loại các tiểu thư bình thường hay mặc, trang sức trên đầu đều là vàng thật bạc trắng, giá trị xa xỉ.
 
Chương 1788


Hắn gật đầu, nói nhỏ: "Chắc là đúng."

Nhưng lúc này tri phủ phu nhân đã mang theo đám người danh viện đến vườn Hải Trung tổ chức tranh tài biểu diễn, lẽ ra người của danh viện không nên ngồi một mình ở đây chứ, chỉ có một lời giải thích duy nhất, người đó chính là vị Thẩm gia tam tiểu thư kiến thức uyên bác, không cần tranh tài cũng đạt được giải nhất.

Dù sao ở đây danh tiếng của nàng ta có thừa, dù không ra mặt nhưng đến lúc đó danh hiệu quán quân vẫn thuộc về nàng ta.

Tô Mạt kéo ống tay Hoàng Phủ Cẩn, ý bảo hắn rời khỏi đây, "Chúng ta đi là chính sự đi."

Đã tìm được mục tiêu, vậy không cần đi lang thang nữa.

Hoàng Phủ Cẩn ôm lấy nàng, cũng không kiên nhẫn để đi về, liền dùng khinh công, rất nhanh liền đến địa điểm đã hẹn trước với Lan Nhược.

Lan Nhược đã chờ được một lúc, thấy bọn họ xuất hiện, lập tức ra đón, "Tiểu thư, mọi chuyện đã sắp xếp xong."

Tô Mạt mỉm cười, "Được, vậy chúng ta bắt đầu đi."

Lan Nhược nhận lệnh đi đến chỗ ba người Lan Như, Lưu Vân và Lưu Hỏa đã chuẩn bị sẵn sàng.

Lưu Hỏa quay đầu nhìn nhìn, "Thiếu gia và tiểu thư đâu? Họ không tham gia sao?"

Lan Nhược nhướn mày nhìn, "Thận phận của thiếu gia và tiểu thư là gì, dù là đánh đàn nhảy múa, chẳng lẽ đám người này có tư cách xem sao?"

Lưu Hỏa vội vàng cười nói: "Ý ta không phải vậy, đây chính là chuyện sẽ được lưu danh ở Duy Dương, chuyện cướp đoạt danh hiện đệ nhất này tiểu thư không quan tâm sao?"

Lan Như cười nói, "Huynh thật không hiểu tiểu thư, tiểu thư muốn cái danh hiệu kia làm gì, chỉ sợ ngài ấy tình nguyện cùng thiếu gia tìm một chỗ yên tĩnh, ngồi ăn điểm tâm, chơi đùa vui vẻ rồi."

Lưu Vân gật đầu, khen ngợi nàng một câu, "Xem ra Lan Như còn biết nhìn hơn cả Lưu Hỏa, dù mới quay về, đi theo tiểu thư mấy ngày đã nhận ra được tính tình của người, về sau có hy vọng được tiểu thư cho đi theo bên người."

Suy nghĩ đến thiếu gia nói muốn đưa tiểu thư đi du ngoạn, không định mang tôi tớ đi theo, ý nói là muốn hưởng thụ thế giới hai người, khiến cho vài người phải buồn bực.

Bốn người nhìn nhau có chút nặng nè, Lưu Hỏa hét lên, "Nhanh chuẩn bị cho tốt đi, biểu diễn cho tốt, có thể khiến cho tiểu thư cảm thấy chúng ta rất hữu dụng thì sẽ không mắng chúng ta ngốc nữa."

Lan Nhược châm chọc nói: "Đúng, về sau ngươi có thể chuyên chăm trẻ con."

Lưu Vân cười lớn, bảo mỗi người đi một hướng.

Mà đúng như lời Lan Như nói, Tô Mạt đang cùng Hoàng Phủ Cẩn đi tới một cái đình giữa hồ, trong tay nàng cầm một bao đồ, bên trong có một chút điểm tâm, mứt hoa quả, trái cây, còn dùng lá sen bọc đồ ăn vặt, tay kia còn cầm theo hai bình nữ nhi hồng loại tốt nhất.
 
Chương 1789


Nàng quay đầu thấy Hoàng Phủ Cẩn có vẻ ngạc nhiên, cười nói: "Cẩn ca ca, chúng ta đến cái đình xa nhất ở giữa hồ kia đi, huynh đàn một khúc cho muội nghe, chúng ta xem bọn họ biểu diễn, cũng tới ủng hộ một chút."

Hoàng Phủ Cẩn có chút bội phục nàng, vừa rồi nàng bảo hắn chờ một lúc, sau đó biến mất, một lúc sau đã quay về, hơn nữa trong tay còn cầm nhiều thứ như vậy.

Thật không biết tốc độ của nàng ra sao, dù nhặt không cũng không nhanh được như vậy.

Hơn nữa nhìn trang phục của nàng, quả thật hắn...Nàng vậy mà trực tiếp vén váy lên, sau đó tùy ý dắt bên eo, trên mặt có đeo khăn che mặt, hơn nữa khăn che lại hợp với váy của nàng, thấp thoáng để lộ ra vẻ đẹp của nàng, theo từng động tác của nàng, dưới ánh sáng của đèn lồng lại càng thêm vẻ bí ẩn xinh đẹp.

"Mạt nhi, buông váy xuống đi." Tuy rằng hắn cảm thấy nàng như vậy cũng rất đẹp, nhưng chỉ được để cho mình hắn ngắm mà thôi.

Tô Mạt đâu biết hắn nghĩ gì, nàng cười hì hì, "Không sao đâu, trời tối như vậy, người khác sẽ không nhìn thấy."

Nàng đưa vò rượu cho hắn, để hắn cầm giúp nàng, vừa đi được hai bước, mấy tên lính canh từ đường nhỏ gần đấy đi tới, nhìn bọn họ một cái, gương mặt của người đứng đầu đám lính canh kia lập tức đen lại, trách cứ nói: "Kẻ nào dám ở đây yêu đương vụng trộm."

Tri phủ phu nhân là người vô cùng sĩ diện, vì tổ chức đêm du ngoạn này đã bỏ ra rất nhiều công sức.

Tuyệt đối không để cho đám người danh viện yêu đương vụng trộm, nếu không đó chính là vết đen của Duy Dương, là nghi ngờ năng lực của bà ấy.

Không chỉ thế, cho dù là nam nữ tới ngắm cảnh bình thường, nếu muốn nhìn tín vật, cũng phải là khi đi ngang nhau trước công chúng mà nhìn lén của nhau, nếu ngược nhau, thì lặng lẽ bỏ lại tín vật, sau đó bàn lại.

Cũng không thể lén lút làm lúc du hội đang diễn ra.

Để đề phòng chuyện này, cho nên số người canh tuần được tăng gấp đôi, nếu thấy có người làm chuyện qua quýt thì tuyệt đối không tha.

Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩn đen lại, Mạt Nhi chính là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn rồi.

Tuy rằng chưa thành thân, nhưng đã đính hôn, hơn nữa được Tô Nhân Vũ và Tô lão phu nhân chính miệng nhận lời.

Huống hồ từ trước đến giờ hắn hắn không dám làm gì quá mức, vậy mà mấy tên tiểu tử này lại dám chỉ trích hắn.

Xem ra mấy tên này vào quân ngũ không phân rõ đúng sai, hắn ta nói cái gì thì là như vậy, thật thiếu dạy dỗ rồi.
 
Chương 1790


Nhận thấy hắn không vui, Tô Mạt vội vàng hòa giải, "Vị quan gia này hiểu nhầm rồi, chúng tôi không phải yêu đương vụng trộm, ngài xem..." Nàng đưa đống đồ ăn ra cho họ xem, "Chúng tôi chỉ là tìm một chỗ để ngồi ăn thôi, đi dạo nhiều quá, hơi đói rồi."

Tên thị vệ kia không dễ dàng buông tha như vậy, vẫn đen mặt nói: "Các ngươi là người nhà nào, xưng tên ra."

Hắn lập tức bảo người lấy danh sách ra, sau đó liên tục đánh giá Tô Mạt, nữ tử này dung mạo tuyệt mỹ, y phục trên người nhìn qua thì thấy bình thường nhưng nhìn kỹ thì lại không hề tầm thường, chỉ sợ so cách ăn mặc những vị tiểu thư kia còn kém xa.

Tất nhiên không phải là những nữ tử tùy tiện bình thường.

Thấy hắn không ngừng đánh giá Tô Mạt, nhất là khi ánh mắt hắn lộ ra vẻ kinh diễm khi nhìn xuống phần chân váy của nàng, lúc đó Hoàng Phủ Cẩn liền muốn ra tay rồi.

Tô Mạt sợ bứt dây động rừng, gây ra ồn ào sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch cướp vị trí đầu bảng của đám Lan Nhược.

Nàng vội cười nói: "Ai nha, ai nha, chẳng qua chỉ là trộm cái váy của tỷ tỷ thôi mà, nếu không cải trang thành nữ hài, ta làm sao có thể vụng trộm chuồn tới đấy chứ."

Nàng lại bĩu môi nói: "Hơn nữa ta có thể uống rất nhiều rượu, còn nữa, quan gia xem, nếu chúng ta ở chỗ này yêu đương vụng trộm, ta có thể không để ý đến hình tượng mà làm chân khuân vác sao? Nam nhân còn dám muốn ta? Ta bị phụ thân nhốt ở nhà nhiều năm, chịu đựng nhiều như vậy, cho nên mới năn nỉ tỷ phu mang ta ra ngoài hít thở không khí."

Nàng dùng khuôn mặt nhỏ nhắn, ngây thôi nhìn Hoàng Phủ Cẩn, chớp mắt nhìn hắn, đôi mắt to ánh lên sự giảo hoạt, "A..tỷ phu, huynh đã đồng ý rồi mà, không thể nói cho cha ta biết được, nếu không ta nhất định sẽ châm ngòi cho tỷ tỷ cãi nhau với huynh."

Hoàng Phủ Cẩn bất đắc dĩ lườm nàng một cái, cũng không nói gì, mặt vẫn nghiêm như cũ, trong cổ họng ừ một tiếng.

Tên thị vệ kia cũng thấy kỳ, lại suy đoán rằng chắc là thiếu gia nhà nhà nào đó, nhìn dung mạo như vậy, tỷ tỷ của hắn tuyệt đối là tuyệt sắc khuynh thành, hơn nữa vị công tử bên cạnh, khí chất phi phàm, dung mạo cũng tuấn tú hiếm có, nếu ở chỗ của tri phủ phu nhân vừa có mặt, tuyệt đối xứng với danh hiệu đệ nhất.

Khi hắn còn đang suy nghĩ, Tô Mạt liền nhét cho hắn một con gà gói trong lá sen, "Quan gia ngài đừng làm việc mệt quá ..., chúng tôi đi uống rượu."

Nói xong liền kéo Hoàng Phủ Cẩn bỏ chạy.
 
Chương 1791


Nhìn tư thế chạy của nàng, đâu có nữ tử nào lại chảy như vậy, mấy người thị vệ đi theo liền nói: "Trình đại ca, chắc là nam cải tranh nữ, chúng ta không cần để tới hắn nữa, không gây chuyện là được rồi."

"Được rồi." Tên thị vệ kia gật đầy, tiếp tục đi tuần tra.

Tô Mạt kéo Hoàng Phủ Cẩn đi, hai người cùng vận khinh công, trực tiếp nhảy đạp lên mặt nước mà qua, nhanh chóng cách xa chỗ đình vừa nãy.

Khi hai người bay ngang qua nhà thủy tạ, có một nữ tử đang đứng hóng mát hô lên: "A, có người bay qua kia."

Người còn lại cũng nhìn theo, nhưng chỉ thấy bóng mờ mà, nàng cười nói: "Ngươi nhìn nhầm rồi, nơi này có rất nhiều loại chim hạc."

Giọng nói của các nàng tuy nhỏ nhưng Tô Mạt vẫn nghe thấy, nàng cười ngã vào khuỷu tay của Hoàng Phủ Cẩn, khí tức bị loạn, dưới chân trầm xuống, khiến cho đế giày bị ướt.

Hoàng Phủ Cẩn dứt khoát ôm lấy nàng, hai người cùng nhau bay qua mặt nước, rồi nhẹ nhàng hạ xuống, nếu ở đây có ánh đèn, tất nhiên sẽ nhìn thấy tư thế tuyệt đẹp của hai người họ.

Bởi vì đình giữa hồ ở xa, hơn nữa lại hơi nhỏ, Tri phủ phu nhân sợ buổi tối không chiếu cố được tốt, nhiều người chen chúc nhau sẽ không tốt, cho nên bà đặt ra phạm vi, tất cả thuyền hoa, du thuyền, hầu hết đều dừng lại ở vườn Hải đường.

Như vậy sẽ dễ dàng quản lý.

Quanh ngọc hồ có mấy vườn hoa khác nhau, trong đó vườn Hải Đường là lớn nhất, bên cạnh là vườn Phong Hà, có mấy vùng nước lớn liên tiếp, có thể đi thuyền ở đó.

Hơn nữa trên mặt nước còn có một số nhà thủy tạ, kích thước vừa đủ, như thế các tiểu thư có thể biểu diễn tài nghệ khiêu vũ của mình, bên trong nhà thủy tạ, lụa mỏng tung bay, hoa sen nhẹ nhàng đong đưa, so với sấn khấu kịch trên mặt đất còn đẹp hơn vài phần.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn ngồi lên đỉnh đình, Hoàng Phủ Cẩn uống rượu, Tô Mạt lấy ống nhòm ra thưởng thức ca múa ở xa.

Tiếng đàn vang lên, cũng được coi là du dương uyển chuyển.

Nhìn một lúc, nàng khẽ cười nói: "Cẩn ca ca, sân khấu này thật ra là ăn cắp bản quyền của chúng ta."


Năm đó nàng ở vườn hoa sửa lại sân khấu cho mấy ca cơ kia múa, Bùi Bảo Khương cũng đến, hơn nữa nàng còn chỉ điểm cho nàng ấy một vài chỗ, vốn là định sửa lại nơi nghỉ mát.

Kết quả là Tống Dung Hoa cùng Tống Ngũ tới quấy rồi.

Nàng không có ý định theo bọn họ, liền đem ý tưởng sáng tạo cho đám người Từ Thiếu Khôn, còn miễn phí đưa những vũ cơ đó cho bọn họ, để bọn họ hợp tác kiếm tiền.

Sân khấu của bọn họ, hều hết các đèn đều do nàng thiết lế, đèn chiếu, đèn màu,....

Hiện giờ tất cả lại tái hiện ở trên sân khấu này, phía xa liền vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Tô Mạt kéo ống tay Hoàng Phủ Cẩn, "Cẩn ca ca, huynh uống xong rượu đi, chúng ta đến đó thử xm rượu của bọn họ có ngon hay không."

Hoàng Phủ Cẩn uống có hơi say, nhẹ cười một cái, nha đầu này rõ ràng là muốn đi xem, lại nói rằng hắn muốn rượu ở đó.

Cũng được, dù sao cả đời này làm bạn với nhay, hắn đều nghe theo nàng là được.

Hắn ôm nàng nhảy lên, lại một lần nữa đạp nước bay qua, giống như tiên hạc giương cánh, rất nhanh liền đến vườn Hải Đường.

Hai người nhẹ nhàng hạ xuống không để ai phát hiện, sau đó hắn nhìn xung quanh, rồi mang Tô Mạt nhảy lên một gốc cây nhãn bên cạnh võ đài.

Cái cây này tuổi thọ phải vào trăm năm, tán cây rậm rạp, bên dưới tán lá, tri phủ phu nhân cùng đám người danh viện đang ngồi nghiêm chỉnh xem biểu diễn trên võ đài.

Tô Mạt ở trong lòng Hoàng Phủ Cẩn tìm một chỗ dựa thoải mái, nhìn nữ tử trên sân khấu, trên người mặt thất thải vũ y, đang nhảy điệu nghê thường, ánh đèn không ngừng thay đổi màu sắc, chiếu lên người nàng ta, dưới đài tri phủ phu nhân liên tiếp gật đầu, các vị tiểu thư khác tuy ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã gợn sóng không yên.

Bây giờ, nàng ta muốn đoạt lấy danh hiệu kia rồi.

"Nàng ta rõ ràng là bắt chước theo Thẩm tam tiểu thư thôi, ngươi xem, các ngươi xem,..." Có vị tiểu như nhìn không được, nói với người bên cạnh.

Lập tức có người phụ họa theo nàng, "Đúng vậy, cái này là thất liên chuyển, nhưng mà nàng ta không làm tốt được như Thẩm tam tiểu thư."

"Dù sao người ta từ nhỏ đã có thầy chỉ dạy, hơn nữa khinh công cao cường, tất nhiên người bình thường sẽ không sánh được." Người ủng hộ Thẩm tam tiểu thư lập tức khiêu khích nói.

Tô Mạt vui vẻ xem náo nhiệt.

"Xem ra, năm nay vẫn không có người có thể vượt qua được Thẩm tam tiểu thư rồi." Tri phủ phu nhân thở dài, bộ dạng có thể không được vui cho lắm.
 
Chương 1792


Vị phu nhân ngồi cạnh bà nói: "Phu nhân không cần quá để ý, đây chỉ là thú vui thôi mà."

Cả ngày phải lo chuyện trong nhà, khiến cho các phu nhân đều cảm thấy mệt mỏi, lúc này cũn có thể thả lỏng một chút.

Tri phủ phu nhân hừ nhẹ, "Ít nhất cũng phải có người mạnh hơn nàng ta, để cho nàng ta biết được thế nào gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhâ, nếu không nàng ta tự cho là Thẩm gia có cả nửa cái giang sơn này."

Vị phu nhân kia vội vàng cẩn thận nhìn xung quanh, kéo kéo ống tay của tri phủ phu nhân.

Tri phủ phu nhân hừ một tiếng, "Yên tâm, ta có chừng mực."

Đột nhiên, đằng sau bụi hoa có giọng nói nhỏ, có người cố tình thấp giọng nói: "Tiểu thư, những người này so với người còn kém xa, đều không đáng xem."

Tô Mạt ngẩn ra, vội vàng nghiêng người, lắng tai nghe thử, khiến nàng ngừng cười.

Vị tam tiểu thư này đúng là...

Được mọi người đánh giá thánh khiết cao quý, khí chất hơn người, cao ngạo không để ý tới các tiểu thư khuê các khác.

Người như vậy lại lén lút ở đó xem người khác biểu diễn, nếu các nàng kia không có cách nào vượt qua nàng ta, nàng ta có thể vô tư, nhưng có người vượt qua nàng ta thì sao?

Đừng nói là nàng ta không cần đi.

Nếu là nàng ta có thể hiện tài năng của mình khiến cho người ta nhường lại danh hiệu quán quân cho mình, nhưng nếu mọi người đều cảm thấy tài nghệ của nàng ta không bằng người kia thì sao?

Chẳng lẽ lấy quyền thế ép người?

Đúng lúc này, vị tiểu thư đang biễu diễn trên sân khấu bắt đầu xoay tròn, ném ra những quả cầu vải nhiều màu, "bang, bang", những quả cầu vải nổ ra, bên trong là những mảnh vụn nhiều màu sắc, dưới ánh đèn lại càng thêm lấp lánh.

Người dưới sân khấu cũng ồn ào hẳn lên, liên tục vang lên tiếng cổ vũ.

Tranh nhau khen nàng múa đẹp, dáng người đẹp...

Tô Mạt lại nghe thấy có tiếng nói sau bụi hoa, quả nhiên có một giọng nói tức giận, "Có gì hơn người chư, ta có thể làm tốt hơn nàng ta."

"Tất nhiê, tiểu thư là ai chứ, tiểu thư không nên tức giận. Nàng ta chỉ đang tự làm trò cười thôi. Hơn nữa, nàng ta chỉ có thể đứng trên sân, tiểu thư có thể bay lên trời, nàng ta sao có thể làm được? Không phải chỉ là dùng một chút giấy màu thôi sao... Thật sự là buồn cười."

"Linh Đang, ngươi nói xem có phải là nàng ta cũng đi mời cao nhân không?"

"Tiểu thư sợ gì chứ? Cao nhân trong kinh thành không phải đều chỉ dạy cho tiểu thư rồi sao? Chúng ta tìm họ, chẳng lẽ họ còn dám chỉ cho người khác nữa sao? Không muốn kiếm tiền nữa rồi."

Thì ra là vậy, các nàng đều đã học hỏi qua người ở Độ giả thôn rồi sao?

Trách không được sao thiết kế lại giống nàng như vậy, nhưng mà lúc trước nàng chỉ là tùy tiện làm ra, cũng không tốt lắm.


Huống hồ, bản thân nàng cũng là tiểu thư khuê các, nếu thật sự khiêu vũ, dù tuyệt thế thì sao?

Đứng đầu ngọn gió, có được tất có mất.

Khi đạt được cái danh hiệu kia, thật ra ở trong cái vòng lẩn quẩn của danh môn kia vậy sẽ mất đi cái yếu tố đoan trang rồi.

Sau đó cũng không thể được như trước nữa.

Sau bụi hoa vẫn liên tục vang lên tiếng thì thầm, ngẫu nhiên có người làm tốt, cũng bị Thẩm tam tiểu thư và nha hoàn của mình nói ra thành loại không đáng đồng tiền.

"Thật sự là xấu mặt, xem ra Duy Dương không có ai, mỗi năm đều là những thứ chúng ta chơi chán rồi."

"Tiểu thư, người cũng nghĩ xem, người là ai, các nàng là ai. Người đã gặp qua, nếm qua, thử quả, các nàng có thể so sánh được sao? Đời nàng các nàng chỉ sợ không có cơ hội thử qua."

Nha hoàn kia được cơ hội tâng bốc chủ tử của mình, bảo sao mỗi khi chủ tử đi làm chuyện xấu đều mang nàng ta theo.

Tô Mạt nghe mà không nhịn được cười.

Ngay khi vũ hội sắp kết thúc, tri phủ phu nhân sắp không nhịn được muốn tuyên bố kết thúc ca múa, để mọi người tự do hoạt động, đồng thời thúc đẩy hôn sự của nhóm thanh niên nam nữ, tăng nhân khẩu của Duy Dương.

Bỗng nhiên, trên mặt hồ vang lên một tiếng, giống như có cái gì đó nổ mạnh, chỉ thấy sáng lên lên ánh sáng bảy màu hướng thẳng lên trời.

Giống như một đạo cầu vòng hướng thẳng lên trời, rồi đột nhiên vẽ là một vòng cung, hàng vạn điểm kim quang rơi như mưa, sương mù bay lượn, tựa như ảo mộng, khiến người ta không biết đây có phải mà mơ hay thật.

Tất cả mọi người ở đây đều ra sức dụi mắt lúc này, cột nước đã hạ xuống, dưới cột nước không biết từ lúc nào xuất hiện một lá sen vô cùng lớn.

Lá sen không biết làm bằng gì, xung quanh còn phát ra ánh sáng, còn có thay đổi màu sắc, mọi người còn đang kinh ngạc, ở giữa lá sen lồi lên một khối, sau đó một nữ tử xinh đẹp từ từ cong người, ánh sáng chiếu lên váy lụa của nàng, lụa mỏng theo gió bay phất phới, như tiên như mộng.

Sau đó nàng bắt đầu nhảy múa trên lá sen, hoặc là bay vút lên, hoặc là xoay tròn...

Lúc đó mọi thứ như dừng lại, xung quanh không hề có tiếng động, dù là côn trùng, gió đều dừng lại.

Mọi người nín thở, sợ quấy rầy đến nàng.
 
Chương 1793


Vị phu nhân ngồi cạnh bà nói: "Phu nhân không cần quá để ý, đây chỉ là thú vui thôi mà."

Cả ngày phải lo chuyện trong nhà, khiến cho các phu nhân đều cảm thấy mệt mỏi, lúc này cũn có thể thả lỏng một chút.

Tri phủ phu nhân hừ nhẹ, "Ít nhất cũng phải có người mạnh hơn nàng ta, để cho nàng ta biết được thế nào gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhâ, nếu không nàng ta tự cho là Thẩm gia có cả nửa cái giang sơn này."

Vị phu nhân kia vội vàng cẩn thận nhìn xung quanh, kéo kéo ống tay của tri phủ phu nhân.

Tri phủ phu nhân hừ một tiếng, "Yên tâm, ta có chừng mực."

Đột nhiên, đằng sau bụi hoa có giọng nói nhỏ, có người cố tình thấp giọng nói: "Tiểu thư, những người này so với người còn kém xa, đều không đáng xem."

Tô Mạt ngẩn ra, vội vàng nghiêng người, lắng tai nghe thử, khiến nàng ngừng cười.

Vị tam tiểu thư này đúng là...

Được mọi người đánh giá thánh khiết cao quý, khí chất hơn người, cao ngạo không để ý tới các tiểu thư khuê các khác.

Người như vậy lại lén lút ở đó xem người khác biểu diễn, nếu các nàng kia không có cách nào vượt qua nàng ta, nàng ta có thể vô tư, nhưng có người vượt qua nàng ta thì sao?

Đừng nói là nàng ta không cần đi.

Nếu là nàng ta có thể hiện tài năng của mình khiến cho người ta nhường lại danh hiệu quán quân cho mình, nhưng nếu mọi người đều cảm thấy tài nghệ của nàng ta không bằng người kia thì sao?

Chẳng lẽ lấy quyền thế ép người?

Đúng lúc này, vị tiểu thư đang biễu diễn trên sân khấu bắt đầu xoay tròn, ném ra những quả cầu vải nhiều màu, "bang, bang", những quả cầu vải nổ ra, bên trong là những mảnh vụn nhiều màu sắc, dưới ánh đèn lại càng thêm lấp lánh.

Người dưới sân khấu cũng ồn ào hẳn lên, liên tục vang lên tiếng cổ vũ.

Tranh nhau khen nàng múa đẹp, dáng người đẹp...

Tô Mạt lại nghe thấy có tiếng nói sau bụi hoa, quả nhiên có một giọng nói tức giận, "Có gì hơn người chư, ta có thể làm tốt hơn nàng ta."

"Tất nhiê, tiểu thư là ai chứ, tiểu thư không nên tức giận. Nàng ta chỉ đang tự làm trò cười thôi. Hơn nữa, nàng ta chỉ có thể đứng trên sân, tiểu thư có thể bay lên trời, nàng ta sao có thể làm được? Không phải chỉ là dùng một chút giấy màu thôi sao... Thật sự là buồn cười."

"Linh Đang, ngươi nói xem có phải là nàng ta cũng đi mời cao nhân không?"

"Tiểu thư sợ gì chứ? Cao nhân trong kinh thành không phải đều chỉ dạy cho tiểu thư rồi sao? Chúng ta tìm họ, chẳng lẽ họ còn dám chỉ cho người khác nữa sao? Không muốn kiếm tiền nữa rồi."

Thì ra là vậy, các nàng đều đã học hỏi qua người ở Độ giả thôn rồi sao?

Trách không được sao thiết kế lại giống nàng như vậy, nhưng mà lúc trước nàng chỉ là tùy tiện làm ra, cũng không tốt lắm.
 
Chương 1794


Huống hồ, bản thân nàng cũng là tiểu thư khuê các, nếu thật sự khiêu vũ, dù tuyệt thế thì sao?

Đứng đầu ngọn gió, có được tất có mất.

Khi đạt được cái danh hiệu kia, thật ra ở trong cái vòng lẩn quẩn của danh môn kia vậy sẽ mất đi cái yếu tố đoan trang rồi.

Sau đó cũng không thể được như trước nữa.

Sau bụi hoa vẫn liên tục vang lên tiếng thì thầm, ngẫu nhiên có người làm tốt, cũng bị Thẩm tam tiểu thư và nha hoàn của mình nói ra thành loại không đáng đồng tiền.

"Thật sự là xấu mặt, xem ra Duy Dương không có ai, mỗi năm đều là những thứ chúng ta chơi chán rồi."

"Tiểu thư, người cũng nghĩ xem, người là ai, các nàng là ai. Người đã gặp qua, nếm qua, thử quả, các nàng có thể so sánh được sao? Đời nàng các nàng chỉ sợ không có cơ hội thử qua."

Nha hoàn kia được cơ hội tâng bốc chủ tử của mình, bảo sao mỗi khi chủ tử đi làm chuyện xấu đều mang nàng ta theo.

Tô Mạt nghe mà không nhịn được cười.

Ngay khi vũ hội sắp kết thúc, tri phủ phu nhân sắp không nhịn được muốn tuyên bố kết thúc ca múa, để mọi người tự do hoạt động, đồng thời thúc đẩy hôn sự của nhóm thanh niên nam nữ, tăng nhân khẩu của Duy Dương.

Bỗng nhiên, trên mặt hồ vang lên một tiếng, giống như có cái gì đó nổ mạnh, chỉ thấy sáng lên lên ánh sáng bảy màu hướng thẳng lên trời.

Giống như một đạo cầu vòng hướng thẳng lên trời, rồi đột nhiên vẽ là một vòng cung, hàng vạn điểm kim quang rơi như mưa, sương mù bay lượn, tựa như ảo mộng, khiến người ta không biết đây có phải mà mơ hay thật.

Tất cả mọi người ở đây đều ra sức dụi mắt lúc này, cột nước đã hạ xuống, dưới cột nước không biết từ lúc nào xuất hiện một lá sen vô cùng lớn.

Lá sen không biết làm bằng gì, xung quanh còn phát ra ánh sáng, còn có thay đổi màu sắc, mọi người còn đang kinh ngạc, ở giữa lá sen lồi lên một khối, sau đó một nữ tử xinh đẹp từ từ cong người, ánh sáng chiếu lên váy lụa của nàng, lụa mỏng theo gió bay phất phới, như tiên như mộng.

Sau đó nàng bắt đầu nhảy múa trên lá sen, hoặc là bay vút lên, hoặc là xoay tròn...

Lúc đó mọi thứ như dừng lại, xung quanh không hề có tiếng động, dù là côn trùng, gió đều dừng lại.

Mọi người nín thở, sợ quấy rầy đến nàng.
 
Chương 1795


Mà nàng múa rất nhanh, giống như không hề dừng một chút nào, trên lá sen đó giống như bầu trời của nàng, có thể tự do bay lượn.

Mọi người vì nàng mà nhiệt huyết sôi trào, điên cuồng không ngừng, liên tục hét lớn, ủng hộ, quên cả vỗ tay.

Đều cảm thấy như huyết mạch hòa với không khí, vội vàng muốn đến gần nàng.

Ngay cả Tô Mạt cũng không nhịn được khen vài câu, nàng chọc vào người Hoàng Phủ Cẩn vẫn lạnh nhạt như cũ, "Huynh cũng bày tỏ chút ý kiến đi."

Thấy hắn lạnh nhạt như vậy, khiến cho Tô Mạt cảm thấy ý tưởng này của nàng không được tốt như mong muốn.

Nếu không phải Lan Nhược có khinh công giỏi, bình thường muốn khiêu vũ trên bàn phỉ thúy là điều không phải dễ dàng.

Phải thưởng cho nàng ấy thật tốt mới được

Nàng không nghe thấy tiếng nói sau bụi hoa nữa, không biết là xem đến ngây người hay tức giận đến mức không nói được lời nào nữa.

Nàng đang nghĩ xem Thẩm tam tiểu thư sẽ dùng cách gì để phản kích, thì sau bụi hoa liền vang lên tiếng nha hoàn hô lớn: "Tiểu thư, người không thể lao ra."

Hình như đang gắt gao ôm lấy tiểu thư nhà mình.

Nàng ta nói đúng, nếu lúc nào mà lao ra là tự rước nhục vào mình, vừa nói không đến, vừa lén lút ở đây thăm dò, sẽ làm trò cười cho người khác.

Vị Thẩm tam tiểu thư kia hình như tức giận không nhỏ, gầm lên nói: "Ngươi buông ta, từ khi nào Duy Dương lại có người như vậy? Khẳng định là ở nơi khác tới, nói không chừng là muốn nhằm vào ta, ta nhất định phải bắt được nàng ta!"

Nha đầu kia không giữ được tiểu thư nhà mình, vội vàng gọi người hỗ trợ, vài người cố gắng lặng lẽ khiêng tiểu thư nhà mình đi.

Tuy rằng động tác của họ nhanh, nhưng vẫn khiến vài người chú ý.

Từ khi lá sen trên mặt nước tiến gần vào, mọi người đều trở nên điên cuồng, không ai để ý tới động tĩnh vừa rồi nữa.

Bọn họ cho rằng nữ tử kia sẽ tiến vào bờ, đột nhiên nữ tử bay lên, sau đó xoay tròn trên không, nhẹ nhàng rơi xuống nước...

Mọi người đợi, có thể nàng sẽ đạp nước vào bờ, đâu biết rằng lại biến mất cùng với lá sen.

Ánh sáng trên mặt nước nhạt dần, nhạt dần....

Mọi người nín thở, đến khi gần như nghẹn chết, rồi thở mạnh ra một hơi, mặt nước lại trở về bình thường, giống như chưa hề xảy ra bất cứ điều gì.

Đợi lúc lâu, cô gái vừa rồi cũng không xuất hiện, tất cả mọi người nhao nhao suy đoán, hỏi xem cuối cùng nàng ấy là ai, có phải là tới tranh vị trí đầu bảng của Thẩm tam tiểu thư không?
 
Chương 1796


Có người lại nói: "Khẳng định là Thẩm tam tiểu thư, nàng đã lâu không xuất hiện, nhất định là muốn tạo bất ngờ cho chúng ta, vội tới chỉ dẫn cho chúng ta, tránh để vũ hội ngày càng chán ngắt."

Lập tức có người phụ họa, cũng có người phản đối, "Với tính tình của Thẩm tam tiểu thư, điệu múa kinh diễm như vậy sao không tiếp nhận sự tán thưởng của mọi người?"

"Ai dám làm càn như vậy, dám có ý kiến về Thẩm tiểu thư."

"Chắc chắn là ghen tỵ, không có người xinh đẹp bằng, khiêu vũ cũng không đẹp bằng người ta..."

"Đúng vậy, ghen tỵ với người ta thì nói ra, không cần nói xấu sau lưng như vậy."

Tô Mạt nghe mọi người nói vậy mà cảm thấy hoang mang.

Dù sao tri phủ phu nhân cũng là người có kiến thức rộng lớn, gặp chuyện như vậy nhưng vẫn bình tĩnh, bà lập tức cho người đi lấy danh sách, lần lượt xem qua, các tiểu thư danh viện ở Duy Dương đều không có năng lực như vậy.

Cho dù là người không tới cũng không có khả năng đó.

Cho dù là do chuyện xấu mà giấu trong nhà cũng không có khả năng.

Tri phủ phu nhân rất tự tin về điểm này.

Ngoài ra những nữ tử bình thường, càng không thể làm được như vậy.

Bởi vì muốn thiết kế được một sân khấu như vậy, cần tài lực rất lớn.

Huống hồ, bà còn nghe ra được, mơ hồ có tiếng đàn từ dưới nước vang lên, cảm giác hoàn toàn khác hẳn.

Tuy bà không nhìn ra được lai lịch của đám người này, nhưng tuyệt đối không phải người mà bà biết, thậm chí bà đoán, chắc hẳn không phải là người của thế gia Giang Nam.

Lại càng không phải là Thẩm gia tiểu thư.

Có người nói như vậy, tuy rằng không chỉ ra là nói ai, nhưng tuyệt đối là một châm thấy máu, lấy Thẩm tiểu thư ra để nói, không coi ai ra gì, không bỏ qua cơ hội này để làm náo loạn lên.

Nàng ta thậm chí chắc chắn, sở dĩ hai năm qua Thẩm tam tiểu thư không lộ mặt là vì chuẩn bị cho vũ khúc vừa rồi.

Dù sao không phải là học vũ đạo từ nhỏ, dù lần đầu tiên xuất hiện khiến cho toàn hội trường kinh ngạc, nếu không có gì khác biệt, thì lần thứ hai cũng không còn đặc sắc nữa.

Tri phủ phu nhân lập tức sai binh lính đi điều tra xung quanh, xem ai có bản lĩnh lớn như vậy, có thể ở ngay dưới mí mắt bà gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Nếu là người bình thường muốn đi xuống nước, khẳng định sẽ kinh động tới quan binh, không thể ngay cả chút động tĩnh cũng không có.

Không lâu sau, một quan binh đi tới trước mặt tri phủ phu nhân nói: "Bẩm phu nhân, khi chúng tiểu nhân đi tuần tra, ngược lại thấy có hai người lạ mặt."

Hai mắt tri phủ phu nhân sáng lên, vội hỏi xem người như thế nào, ở đâu?

Tên quan binh kia miêu tả lại tướng mạo của hai người, tri phủ phu nhân lập tức lắc đầu, tuy rằng hai người này xem ra có lai lịch không nhỏ, nhưng lúc đó bọn họ đang nhàn nhã dạo chơi, đâu có thời gian chuẩn bị cho vũ đạo tuyệt mỹ như vậy?
 
Chương 1797


"Bọn họ nhất định có đồng bọn, tiếp tục tra!"

Vài tên binh lính quanh đó vội vàng tiếp tục điều tra, tất cả đều có chỗ không hiểu, chỉ có thể đuổi theo người dẫn đầu để hỏi ý kiến.

"Trình Hưng đại ca, huynh làm người tốt thì nên làm tới cùng đi, giúp chúng huynh đệ không quá mất mặt trước mặt tri phủ phu nhân."

Ai chẳng biết tri phủ luôn nghe theo lời của phu nhân, người nào muốn sống yên lành đều phải nhìn sắc mặt của tri phủ phu nhân mà làm việc.

Trình Hưng không nói gì, có người đưa ra ý kiến: "Hay là nói đó là Thẩm tam tiểu thư là được."

Trình Hưng hừ một tiếng, xoay người tránh đi.

Mấy người còn lại liền liếc mắt ra hiệu, quan hệ giữa Trình gia và Thẩm gia không tốt, đây là bí mật mọi người đều biết.

Tô Mạt cứ đốt lửa, còn người khác dập lửa thế nào đã không còn liên quan gì đến nàng nữa.

Nàng vừa nghe thấy tên quan binh tên là Trình Hưng kia muốn tìm bọn họ, vội vàng lôi kéo Hoàng Phủ Cẩn trốn đi, sau đó tập trung lại với nhóm người Lan Nhược, sau đó quay về khách điếm.

Lưu Hỏa và Lan Như vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần, bọn họ hưng phấn khác thường, vây quanh Lan Nhược nói không ngừng.

Lưu Hỏa khen: "Lan gia tỷ tỷ, ngươi khiến người khác được đại khai nhãn giới, quả thật là múa như thần."

Lan Như cũng hưởng ứng, "Tỷ tỷ, không ngờ tới, muội vẫn cho là tỷ không thích mấy thứ này, không ngờ tới..."

Ánh mắt Lan Nhược sắc như đao, đưa mắt lườm hai người, hừ một tiếng, "Nói nhiều điều vô nghĩa như vậy. Đó là do tiểu thư dạy tốt, cho dù vậy cũng không bằng được một phần của tiểu thư."

"Nhưng tiểu thư cũng khen tỷ làm tốt mà." Lan Như hơi chu miệng lên, vừa rồi tiểu thư cũng hết lời khen thưởng tỷ tỷ mà.

Hơn nữa tiểu thư còn nói, Lan Nhược có thể được chọn một phần thưởng, như vậy có thể nói là tỷ tỷ có thể đề nghị với tiểu thư và thiếu gia để cho bốn người bọn họ sau này được đi theo họ không?

Chân trời góc biển, chỉ có hai người thiếu gia và tiểu thư đi như vậy rất nhàm chán, có bốn người bọn họ đi theo, có thể dắt ngựa giặt đồ, có thể săn thú nhóm lửa, có thể canh chừng, sau này còn có thể giúp bọn họ chăm con, giúp được rất nhiều thứ mà.

Lan Nhược liếc mắt nhìn bọn họ, thản nhiên nói: "Các ngươi nên nuốt xuống những chủ ý xấu vào bụng đi, tiểu thư và thiếu gia có tính toán của mình, nếu muốn nhất định sẽ mang chúng ta đi theo."

Lan Như và Lưu Hỏa liếc nhìn nhau một cái, "Vậy thì không nói nữa, chúng ta cố gắng thể hiện, để cho tiểu thư cảm thấy cần tới chúng ta?"
 
Chương 1798


Lan Như nhảy dựng lên: "Muội đi trải giường cho tiểu thư."

Lưu Vân giữ nàng lại: "Cái kia, Như muội muội, đừng gấp như vậy, việc trải giường này, không cần đến chúng ta, có thiếu gia rồi."

Lan Như che miệng cười trộm, ra sức gật đầu, "Đúng rồi, đúng rồi."

Lan Nhược vỗ nàng một cái, "Đúng cái đầu, giờ suy nghĩ xem kế hoạch lần này nên sử dụng người như thế nào, có khả năng bị bại lộ hay không, tất cả phân tích rõ ràng, rồi báo cáo lại cho tiểu thư."

Có người có lẽ muốn chuyển từ tối sang sáng, sau đó tiến vào phạm vi tổ chức bảo vệ, tránh để cho người có tâm biết, đến lúc đó sẽ gây bất lợi cho bọn họ.

"Vẫn là tỷ tỷ nghĩ chu đáo."

Lan Như kéo Lưu Hỏa sang một bên thảo luận kế hoạch.

Tô Mạt đang ngồi dưới ánh đèn suy nghĩ mọi chuyện, Hoàng Phủ Cẩn đang xem thư, lúc này trời đã gần sáng, sắc trời mông lung.

"Mạt Nhi, có muốn chợp mắt một lúc không?"

Tuy hiện giờ nội lực của nàng đã có tiến bộ rất lớn, tĩnh tọa một lúc có thể hồi phục sức lực, nhưng dù sao cũng là nữ tử, không thể thiếu ngủ quá nhiều.

Tô Mạt cười cười với hắn, "Có khách nhân tới cửa, đi ngủ không được ngon, phiền toái."

Nàng vẫn chịu được.

Hoàng Phủ Cẩn bất đắc dĩ lắc đầu, "Mạt Nhi, nếu có nguy hiểm, muội chỉ cần đứng sau huynh, ngoài ra, không cần đối đầu cùng cao thủ, nhớ rõ lời huynh nói không?"

Hắn biết hiện giờ võ công của Mạt Nhi đã tiến bộ rất nhiều, nhưng nơi này cũng là ngọa hổ tàng long, nhất là những bạch y nhân đó.

Hắn cũng có chút sợ hãi, hắn tình nguyện thay nàng giết người, thay nàng chắn họa, trừ khi nàng mạnh hơn hắn, nếu không hắn vĩnh viễn không muốn nàng phải đối mặt với những chuyện máu tanh này.

Nhất là thù giết cha, hắn không muốn trong lòng nàng có bóng ma.

Tô Mạt nở nụ cười rạng rỡ, dưới ánh đèn càng thêm xinh đẹp, "Cẩn ca ca, huynh đã dặn rất nhiều lần rồi, muội biết rõ. Muội đảm bảo, sẽ không mạo hiểm, nếu có cường địch muội sẽ trốn sau lưng huynh, nếu hai bên huynh đều là địch, muội sẽ chỉ ở một bên hỗ trợ, tuyệt đối không nhào lên chắn cho huynh, được chưa."

Hắn không phải là sợ lần xuôi nam này, có nguy hiểm lớn, còn có những nguy hiểm chưa biết đến, sợ nàng bị kích động sao.

Nàng sao có thể như vậy chứ, nàng đã mất đi phụ thân, tất nhiên là đau lòng, nhưng nàng đã chết đi một lần, biết rõ thế gian này tồn tại những thứ không thể xác định được.

Nàng lạc quan nghĩ rằng, có lẽ phụ thân và mẫu thân đã được đoàn tụ, thậm chí còn xuyên đến hiện đại.

Chỉ cần nghĩ rằng không phải ông đã chết, chỉ là rời khỏi nàng, như vậy liền không còn đau lòng nữa.
 
Chương 1799


Không phải là trong giấc mơ của bà nội, mẫu thân mặc váy sao?

Nói không chừng đó chính là thời đại kiếp trước của mình.

Mà nàng sao có thể để bản thân dễ dàng gặp nguy hiểm, khiến cho Hoàng Phủ Cẩn lo lắng, hơn nữa cả đời này, nàng sẽ không buông hắn ra.

Bọn họ muốn cùng sống cùng chết, nếu để hắn lại một mình hoặc để nàng lại một mình, nàng đều không cách nào nghĩ tiếp sẽ sống ra sao.

Chẳng lẽ cái chết của phụ thân và sư phụ đã tạo thành áp lực cho hắn sao?

Tô Mạt suy nghĩ trong lòng, nhưng vẫn tươi cười như cũ, "Huynh yên tâm chưa?"

Hiện giờ nàng đã không còn là một đứa trẻ, một câu nói dịu dàng, ánh mắt kiều mỵ khiến hắn mềm lòng.

Hắn ôm nàng vào lòng, "Nha đầu hư hỏng."

Lúc này có tiếng đập cửa, bên ngoài truyền đến tiếng Lan Nhược, "Thiếu gia, tiểu thư, dưới lầu có nha hoàn Thẩm gia Phỉ Thúy lại tới."

Tô Mạt cười cười, quả nhiên là con cá mắc câu, nhưng mà bọn họ muốn giả bộ vô tội, nàng nói: "Nàng ta tới làm gì?"

Biết rõ còn cố hỏi, Hoàng Phủ Cẩn nhéo gương mặt nàng, lại buông nàng ra, để Lan Nhược đi vào."

Lan Nhược nhìn không chớp mắt, "Bộ dạng hổn hển, nói chúng ta lật lọng, thật sự đi giả mạo Thẩm tam tiểu thư. Dáng điệu muốn cãi nhau cùng chúng ta."

Khóe môi Tô Mạt cong lên, muốn nhảy tường sao.

"Nói với nàng ta, chúng ta không có hứng thú giả mạo tiểu thư nhà họ, đừng cho là tiểu thư nhà các nàng suốt ngày bị hại, nàng ta cũng không phải thần tiên, chẳng lẽ giả mạo nàng ta sống lâu được thêm vài năm sao? Lại có thể nhặt hoàng kim đầy đất sao?"

Bọn họ khiêu vũ, chỉ là không lưu danh mà thôi, cũng không có chủ ý với danh hiệu Thẩm tam tiểu thư.

Lan Nhược nhận lệnh đi xuống, cùng Lan Như đi xuống gặp Phỉ Thúy.

Hôm nay Phủ Thúy ăn mặc tựa như có phần không tốt, tuy là vẫn phách lối như trước, nếu nói là một nha hoàn, so với cách ăn mặc của nhiều tiểu thư phú quý thì có chút quá phận rồi.

Nhưng mà không đủ tinh xảo, có chút tầm thường rồi.

Có thể nàng ta không có tâm trạng để ý đến điều đó.

Vừa thấy Lan Nhược đi xuống, Phỉ Thúy lập tức lên tiếng chỉ trích, "Sao các ngươi lại làm như vậy, không phải đã nói là sẽ không giả mạo tiểu thư nhà chúng ta nữa sao?"

Thấy nàng vừa mở miệng là mắng người, bộ dạng một tay che trời, Lan Nhược hừ lạnh một tiếng, nói lại nguyên văn câu nói của Tô Mạt.

Phỉ Thúy vừa nghe, tức giận muốn ngất đi, cái gì mà "Tiểu thư nhà các ngươi cũng không phải là thần tiên, giả mạo có thể sống thế vài năm, tiểu thư nhà các ngươi là chiêu tài nữ nhân, giả mạo có thể nhặt được nguyên bảo đầy đường sao?"
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top