admin
Thánh Ngự Hư Không

Chương 240: Phụ nữ là nước
- Đến hai ngày rồi, đi chúc Tết mấy vị bề trên và bạn bè.
Bành Na liếc mắt nhìn hắn, thấp giọng hỏi:
- Chúc Tết nhà chị Cao đúng không?
Bành Na đã đến thị trấn Phong Lâm hai lần, cô và Cao Khiết cũng tương đối hợp nhau.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
- Chắc chắn là thế rồi, lãnh đạo trực tiếp mà không đến chúc Tết thì sau này bị đì cho chết.
Bành Na cười rạng rỡ, tuy nhiên sau đó lại hơi cau mày nói:
- Anh Hai, việc phân xưởng hợp tác với Vũ Dương, ba em nói, có thể sẽ khó khăn đấy… Giám đốc nhà máy Phó vẫn chưa trả lời chính thức.
Đây chính là nguyên nhân chủ yếu hôm nay Phạm Hồng Vũ hẹn Bành Na.
Cha của Bành Na là Bành Quốc Khánh - Phó tổng giám đốc của nhà máy thuốc lá Hồng Châu, là kỹ sư nòng cốt của nhà máy. Lúc trước Phạm Hồng Vũ đề xuất với ba mình hợp tác mở một phân xưởng ở huyện Vũ Dương. Khi Bành Na đến phỏng vấn ở thị trấn Phong Lâm đã phải thốt lên, ở thị trấn Phong Lâm này rất thuận lợi để trồng cây thuốc lá.
Đối với con đường phát triển của thị trấn Phong Lâm trong tương lại, Phạm Hồng Vũ cũng đã có đầy đủ quy hoạch, không trồng cây thuốc lá cũng có thể đạt được sự phát triển nhảy vọt. Nhưng Bành Na nói như vậy cũng là nhắc nhở Phạm Hồng Vũ. Huyện Vũ Dương và thị trấn Phong Lâm điều kiện gần như nhau, thị trấn Phong Lâm thích hợp trồng loại cây này thì ở huyện Vũ Dương cũng thích hợp để trồng. Nếu như có thể xây dựng một chi nhanh ở huyện Vũ Dương thì không còn nghi ngờ gì, nó sẽ góp phần vào việc phát triển kinh tế của cả huyện Vũ Dương.
Tính cách của Phạm Hồng Vũ là như vậy, chỉ cần là việc hắn đã quyết thì nhất định sẽ tìm cách để đạt được mục tiêu.
Tuy nhiên bây giờ xem ra, khó khăn cũng là không nhỏ.
Dù sao đề nghị này khá đột ngột, lãnh đạo nhà máy thuốc lá vẫn chưa có sự chuẩn bị tâm lý nào, cho nên không thể trả lời ngay được. Hơn nữa không khí kinh doanh của những năm 80 không thể so sánh được với sau này. Việc thành lập chi nhánh kiểu như vậy vẫn chưa thịnh hành lắm.
- Phạm Hồng Vũ cười hỏi:
- Na Na, em gặp qua Giám đốc Phó rồi sao?
Giám đốc Phó được nhắc đến ở đây, chính là Giám đốc kiêm Bí thư Đảng ủy nhà máy thuốc lá Hồng Châu – Phó Đức Trăn, là lãnh đạo cấp Phó giám đốc sở.
Bành Na vội vàng nói:
- Gặp qua rồi, ba em và Giám đốc Phó là đồng sự mấy chục năm rồi. Trước kia còn là hàng xóm với nhà em, em học cùng con gái của ông ấy.
- Vậy em biết tính cách của Giám đốc Phó như thế nào không?
Bành Na liền tỏ ra khó xử, chần chờ một chút, nói:
- Cái này em cũng không rõ lắm, em không làm việc ở nhà máy…nghe người ta nói, tính cách của ông ấy tương đối mạnh, đại sự trong nhà máy đều là do ông ấy quyết định.
Đây đều là thói quen của các nhân vật số 1. Có lẽ mới đầu thì khiêm nhường cần thận, nhưng khi đã là nhân vật số 1 lâu năm thì tự nhiên sẽ hình thành tác phong nói một không hai.
Phạm Hồng Vũ gật đầu. Bỗng nhiên cẩn thận đánh giá Bành Na, bất thình lình Bành Na cảm thấy hơi bất ngờ, mặt bỗng đỏ lên, sau đó không kìm nổi lại đứng thẳng thân mình, khiến đôi gò bồng đảo của cô càng trở nên cao ngất.
Đây hoàn toàn là động tác theo bản năng.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật đặt lên mặt bàn. Chiếc hộp này được gói rất tinh xảo, các cô gái ở đời sau vừa nhìn có thể nhận ra đây là hộp trang sức. Nhưng ở thời điểm cuối những năm 80, trang sức được đặt trong những hộp tinh xảo như thế thì vẫn còn khá ít. Bành Na vừa tốt nghiệp ra trường, đi làm chưa đến một năm, cô cũng rất hiếu kỳ đối với chiếc hộp này.
- Na Na, tặng cho em đấy, năm mới vui vẻ nhé.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói, đem hộp trang sức đặt trước mặt Bành Na.
- Cái gì vậy?
Giọng điệu của Bành Na tỏ ra bất ngờ, cô thật sự không ngờ Phạm Hồng Vũ sẽ tặng quà cho mình.
- Em mở ra xem đi.
- Vâng.
Bành Na cũng không khách khí, lập tức cẩn thận mở hộp trang sức ra, lập tức cô trở nên ngây dại.
Không ngờ là một sợi dây chuyền lấp lánh.