Quyền Lực Tuyệt Đối

Dịch Full 

Chương 240: Phụ nữ là nước


- Đến hai ngày rồi, đi chúc Tết mấy vị bề trên và bạn bè.

Bành Na liếc mắt nhìn hắn, thấp giọng hỏi:

- Chúc Tết nhà chị Cao đúng không?

Bành Na đã đến thị trấn Phong Lâm hai lần, cô và Cao Khiết cũng tương đối hợp nhau.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Chắc chắn là thế rồi, lãnh đạo trực tiếp mà không đến chúc Tết thì sau này bị đì cho chết.

Bành Na cười rạng rỡ, tuy nhiên sau đó lại hơi cau mày nói:

- Anh Hai, việc phân xưởng hợp tác với Vũ Dương, ba em nói, có thể sẽ khó khăn đấy… Giám đốc nhà máy Phó vẫn chưa trả lời chính thức.

Đây chính là nguyên nhân chủ yếu hôm nay Phạm Hồng Vũ hẹn Bành Na.

Cha của Bành Na là Bành Quốc Khánh - Phó tổng giám đốc của nhà máy thuốc lá Hồng Châu, là kỹ sư nòng cốt của nhà máy. Lúc trước Phạm Hồng Vũ đề xuất với ba mình hợp tác mở một phân xưởng ở huyện Vũ Dương. Khi Bành Na đến phỏng vấn ở thị trấn Phong Lâm đã phải thốt lên, ở thị trấn Phong Lâm này rất thuận lợi để trồng cây thuốc lá.

Đối với con đường phát triển của thị trấn Phong Lâm trong tương lại, Phạm Hồng Vũ cũng đã có đầy đủ quy hoạch, không trồng cây thuốc lá cũng có thể đạt được sự phát triển nhảy vọt. Nhưng Bành Na nói như vậy cũng là nhắc nhở Phạm Hồng Vũ. Huyện Vũ Dương và thị trấn Phong Lâm điều kiện gần như nhau, thị trấn Phong Lâm thích hợp trồng loại cây này thì ở huyện Vũ Dương cũng thích hợp để trồng. Nếu như có thể xây dựng một chi nhanh ở huyện Vũ Dương thì không còn nghi ngờ gì, nó sẽ góp phần vào việc phát triển kinh tế của cả huyện Vũ Dương.

Tính cách của Phạm Hồng Vũ là như vậy, chỉ cần là việc hắn đã quyết thì nhất định sẽ tìm cách để đạt được mục tiêu.

Tuy nhiên bây giờ xem ra, khó khăn cũng là không nhỏ.

Dù sao đề nghị này khá đột ngột, lãnh đạo nhà máy thuốc lá vẫn chưa có sự chuẩn bị tâm lý nào, cho nên không thể trả lời ngay được. Hơn nữa không khí kinh doanh của những năm 80 không thể so sánh được với sau này. Việc thành lập chi nhánh kiểu như vậy vẫn chưa thịnh hành lắm.

- Phạm Hồng Vũ cười hỏi:

- Na Na, em gặp qua Giám đốc Phó rồi sao?

Giám đốc Phó được nhắc đến ở đây, chính là Giám đốc kiêm Bí thư Đảng ủy nhà máy thuốc lá Hồng Châu – Phó Đức Trăn, là lãnh đạo cấp Phó giám đốc sở.

Bành Na vội vàng nói:

- Gặp qua rồi, ba em và Giám đốc Phó là đồng sự mấy chục năm rồi. Trước kia còn là hàng xóm với nhà em, em học cùng con gái của ông ấy.

- Vậy em biết tính cách của Giám đốc Phó như thế nào không?

Bành Na liền tỏ ra khó xử, chần chờ một chút, nói:

- Cái này em cũng không rõ lắm, em không làm việc ở nhà máy…nghe người ta nói, tính cách của ông ấy tương đối mạnh, đại sự trong nhà máy đều là do ông ấy quyết định.

Đây đều là thói quen của các nhân vật số 1. Có lẽ mới đầu thì khiêm nhường cần thận, nhưng khi đã là nhân vật số 1 lâu năm thì tự nhiên sẽ hình thành tác phong nói một không hai.

Phạm Hồng Vũ gật đầu. Bỗng nhiên cẩn thận đánh giá Bành Na, bất thình lình Bành Na cảm thấy hơi bất ngờ, mặt bỗng đỏ lên, sau đó không kìm nổi lại đứng thẳng thân mình, khiến đôi gò bồng đảo của cô càng trở nên cao ngất.

Đây hoàn toàn là động tác theo bản năng.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật đặt lên mặt bàn. Chiếc hộp này được gói rất tinh xảo, các cô gái ở đời sau vừa nhìn có thể nhận ra đây là hộp trang sức. Nhưng ở thời điểm cuối những năm 80, trang sức được đặt trong những hộp tinh xảo như thế thì vẫn còn khá ít. Bành Na vừa tốt nghiệp ra trường, đi làm chưa đến một năm, cô cũng rất hiếu kỳ đối với chiếc hộp này.

- Na Na, tặng cho em đấy, năm mới vui vẻ nhé.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói, đem hộp trang sức đặt trước mặt Bành Na.

- Cái gì vậy?

Giọng điệu của Bành Na tỏ ra bất ngờ, cô thật sự không ngờ Phạm Hồng Vũ sẽ tặng quà cho mình.

- Em mở ra xem đi.

- Vâng.

Bành Na cũng không khách khí, lập tức cẩn thận mở hộp trang sức ra, lập tức cô trở nên ngây dại.

Không ngờ là một sợi dây chuyền lấp lánh.

 
Chương 241: Gia giáo của Giám đốc nhà máy


Nhà máy thuốc lá Hồng châu cho tới nay vẫn là xí nghiệp đem lại hiệu quả kinh tế tốt nhất của tỉnh Thanh Sơn. Ba năm trước, tình hình mới có sự thay đổi. Sau khi cải cách mở cửa, các loại thuốc lá trên thị trường nhiều hơn, người tiêu dùng có nhiều sự lựa chọn hơn. Nếu là trước đây thì rất khó nhìn thấy loại thuốc lá của tỉnh khác sản xuất, cơ bản tỉnh nào dùng thuốc của tỉnh đó.

Còn ở thủ đô, loại thuốc xa hoa Minh Châu và Thiên Nam thì những người bình thường khó mà dùng được, Bình thường đều tiến hành điều phối, vì thế nhà máy thuốc lá mới đảm bảo doanh thu được.

Nhưng bắt đầu từ ba năm nay, thuốc lá của các tỉnh khác tràn ngập thị trường. Gần đây còn xuất hiện cả thuốc lá của nước ngoài nữa, nào là Hilton, nào là Marlboro…Lượng tiêu thụ của thuốc lá trong tỉnh giảm đáng kể, Nhà máy thuốc lá Hồng Châu dần xuất hiện tình trạng tồn kho, lần đầu tiên dẫn đến việc thua lỗ.

Dù là như thế, nhưng nhà tập thể cho cán bô công nhân viên Nhà máy thuốc lá Hồng Châu vẫn thuộc loại “xa hoa” nhất thành phố.

Bành Na ngồi ở ghế phụu, thỉnh thoảng lại chỉ chỉ trỏ trỏ, giới thiệu cho Phạm Hồng Vũ, thỉnh thoảng cô lại kể lại một số chuyện thời thơ ấu, vẻ mặt rất hưng phấn.

- Những nhà mới này là xây dựng cách đây vài năm à?

Phạm Hồng Vũ cầm lái, miệng vẫn tiếp tục hỏi.

- Đúng vậy, mấy năm trước nhà máy làm ăn phát đạt…hiện tại thì kém nhiều rồi. Lãnh đạo nhà máy đều khá hao tâm tổn trí.

Phạm Hồng Vũ gật đầu, nói:

- Mọi người đều đang tiến bộ, nếu mình cứ bảo thủ thì nhất định phải lạc hậu thôi.

Bành Na nhíu mày, nói:

- Cho nên mới nói, rất khó khăn để hợp tác với huyện Vũ Dương. Giám đốc Phó và những lãnh đạo khác đều đang suy nghĩ làm sao thoát ra khỏi khốn cảnh, bọn họ không có hứng để đi huyện Vũ Dương đâu. Tạm thời họ chưa có nhiều tài chính như thế.

Bành Na dù sao cũng là phóng viên báo tỉnh, kiến thức cũng không tệ. Đối với tình hình nhà máy cô khá hiểu rõ. Cô cũng hiểu tâm tư của Phạm Hồng Vũ khi đến nhà Phó Đức Trăn chúc tết, lo lắng hắn sẽ phải nếm mùi thất bại.

Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười nói:

- Không sao, hôm này chỉ là làm quen một chút thôi. Hơ nữa, nhà máy thuốc lá khó khăn cũng không mâu thuẫn với việc xây dựng chi nhánh. Không chừng đây chính là một cơ hội ấy chứ.

- Thật sao? Anh có ý tưởng gì hay ho à?

Bành Na lập tức trở nên hưng phấn, nhìn chằm chằm Phạm Hồng Vũ hỏi. Cô cũng biết năng lực của Phạm Hồng Vũ trong việc xây dựng kinh tế, cho nên cũng sẽ có những chiêu số mới mẻ.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Đây không phải là ý tưởng, mà là một công trình hệ thống.

Bành Na có chút nhụt chí, thấp giọng nói:

- Em biết ngay là anh không nói với em mà, khinh thường em không hiểu biết chứ gì.

- Em nói cái gì thế? Đừng có suy nghĩ lung tung thế chứ. Quan trọng là việc này khó mà nói rõ ràng. Chúng ta không phải sắp đến nơi rồi sao? Đâu còn thời gian để nói.

Với tính tình trẻ con của Bành Na, thì cô sẽ lại tươi cười rạng rỡ, nói:

- Rẽ trái, đơn nguyên số 2 là đến. Vừa rồi là qua nhà em, nhà em ở đơn nguyên 4.

Phạm Hồng Vũ cười gật đầu.

Xe jeep đi đến dưới lầu 1 đơn nguyên 2 thì dừng lại.

Phạm Hồng Vũ nhìn ra được. Lầu số 1 và số 2 diện tích cũng tương đương với các chỗ khác, nhưng hình thức xây dựng thì không giống, mỗi phòng ở đây diện tích khá rộng. Phỏng chừng là nhà giành cho lãnh đạo và cán bộ cao cấp.

Nhà tập thể cho cán bộ của Nhà máy thuốc lá Hồng châu này đều là có 5 tầng.

Nhà Phó Đức Trăn ở tầng số 3.

Cửa nhà đang đóng, Bành Na lập tức nhỏ giọng nói:

- Ồ, không biết là Giám đốc Phó có ở nhà không.

Phạm Hồng Vũ liền cười nói:

- Dù ông ấy không có ở nhà thì cũng không thể về luôn được.

Chỉ cần trong nhà ông ta có người thì tự nhiên sẽ truyền đạt lại cho Phó Đức Trăn, công tử nhà Chủ tịch huyện Vũ Dương đến nhà chúc tết. Chỉ để lại lời nhắn như vậy thì sau này còn có thể đến tiếp.

 
Chương 242: Cả ba mẹ con đều là cực phẩm


- Đình Đình, đừng nói linh tinh, đây là Chủ tịch thị trấn Phạm, không phải bạn trai của mình.

Bành Na hơi nóng nảy, không nhịn được bèn lên tiếng thanh minh.

Thật ra Bành Na cũng không rõ là Phạm Hồng Vũ đã có bạn gái chưa, song cô đoán được giữa Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết tồn tại một loại quan hệ rất thân mật nào đó rất khó diễn tả.

Nhưng cái này không phải trọng điểm, mà trọng điểm ở chỗ Phạm Hồng Vũ không phải là bạn trai cô, ít nhất trước mắt là không phải, Bành Na không thể ỡm ờ cho qua được, mà cô phải giải thích cho rõ, bởi đối với cô mà nói đây là vấn đề nguyên tắc.

- Chủ tịch thị trấn Phạm? Anh là Chủ tịch thị trấn à? Thị trấn nào?

Đình Đình trợn tròn hai mắt nhìn Phạm Hồng Vũ, hỏi.

Cô nàng này bề ngoài cũng không đến nỗi nào, nhưng kiểu ăn nói không coi ai ra gì kia, quả thật khiến cho người ta chẳng có chút cảm tình nào.

Bị “thẩm vấn” liên hồi, Phạm Hồng Vũ không kìm nổi vuốt mũi, cười nói:

- Tôi là Chủ tịch thị trấn, Chủ tịch thị trấn Phong Lâm, thị xã Ngạn Hoa.

- Chủ tịch thị trấn Phong Lâm? À, anh có phải là Chủ tịch thị trấn Phạm mà đã được báo tỉnh đưa tin không?

Đình Đình lại kì quái kêu lên, dường như đang đánh giá quái thú vậy.

- Vâng, chính là tôi.

Phạm Hồng Vũ gật gật đầu, có chút buồn bực.

Thật không ngờ hôm nay đến chúc tết nhà Phó Đức Trăn lại gặp phải chuyện như thế này.

- Anh là Chủ tịch thị trấn à? Có nhầm lẫn gì không vậy?

Nam thanh niên tóc xoăn bồng bềnh kia cũng trợn mắt lên nhìn Phạm Hồng Vũ với vẻ không tin.

- Anh Ngọc Long, Chủ tịch thị trấn Phạm đúng là Chủ tịch thị trấn Phong Lâm, cấp trưởng phòng.

Nhìn thấy người này không tin, Bành Na tỏ ra không vui, nghiêm chỉnh nói.

- Còn cấp trưởng phòng nữa chứ? Nói đùa gì vậy.

Người thanh niên này tên là Phó Ngọc Long, y căn bản tỏ ra không tin, cười lạnh nói.

Gã vừa rồi cũng chỉ rót nước cho Bành Na, còn đối với Phạm Hồng Vũ thì coi như không nhìn thấy.

- Không phải nói đùa, mà là sự thật. Báo tỉnh bọn em đều đã đưa tin rồi, liệu có thể là giả sao?

Bành Na nói với giọng không vui.

Không hiểu là thể loại gì nữa.

Người ta đến nhà các người chúc tết, vậy mà các người lại tỏ thái độ kỳ cục như vậy.

Không phải quá đáng lắm sao.

- Ngọc Long.

Cô Trịnh lên tiếng quát Phó Ngọc Long.

Phó Ngọc Long bĩu môi, dựa người vào ghế sô pha xem ti vi, hờ hững với Phạm Hồng Vũ, nhưng không được hai giây ánh mắt lại chăm chú nhìn vào thân hình mềm mại của Bành Na.

Phạm Hồng Vũ đã hiểu ra, không ngờ Phó công tử này lại có ý với Bành Na, vừa đến đã coi hắn là tình địch rồi. Chỉ có điều gã không để ý xem mình như thế nào, với đức hạnh như thế Bành Na làm sao có thể để ý đến gã được chứ?

Phó Ngọc Long ở Hồng Châu này cũng được xếp vào hàng con ông cháu cha nhất đẳng, Bành Na lại là phóng viên chính thức của báo tỉnh. Phân lượng của gã kém hơn một chút.

Ở những năm 80, phóng viên báo tỉnh thật sự là “ông vua”, cho dù là Phó Đức Trăn có gặp thì cũng phải nể vài phần. Vì Bành Na cũng là con của lãnh đạo nhà máy, Phó Đức Trăn và cô Trịnh là bề trên của cô, chứng kiến cô lớn lên, cho nên mới tỏ ra bình thường với cô như vậy, nếu đổi là một phóng viên báo tỉnh khác đến nhà thì e là cô Trịnh này đã phải cuống cuồng lên rồi.

Cô Trịnh rót một cốc trà nóng cho Phạm Hồng Vũ, cười nói:

- Tiểu Phạm, cháu là Chủ tịch thị trấn ở địa khu Ngạn Hoa à?

- Vâng ạ, cô Trịnh. Cha cháu là Chủ tịch huyện Vũ Dương Phạm Vệ Quốc.

Phạm Hồng Vũ thái độ nho nhã nói.

Bất kể thế nào, hôm nay cũng hắn đến đây để tạo quan hệ. Hơn nữa Chủ tịch thị trấn Phạm là “ngụy thanh niên”, đương nhiên sẽ không chấp nhặt với loại người như Phó Ngọc Long và Đình Đình làm gì.

- Cháu là con trai của Chủ tịch huyện Phạm?

Cô Trịnh hơi giật mình, thần sắc “cảnh giác” ban nãy lại hiện lên.

Việc huyện Vũ Dương muốn tranh thủ xây dựng chi nhánh nhà máy thuốc lá, có lẽ bà cũng đã được nghe nói.

Thảo nào Phạm Hồng Vũ bỗng nhiên lại đến nhà mình chúc tết như vậy, không ngờ nguyên nhân là như vậy.

- Đúng thế ạ…

Phạm Hồng Vũ cười gật đầu.

- Cô Trịnh, Giám đốc Phó không có nhà sao?

- Ông ấy à, ha ha, là người rất bận rộn, đến giao thừa cũng không ở nhà, cô cũng không biết là ông ấy đi đâu nữa…

Cô Trịnh bề ngoài thì cười cười nói nói nhưng trong lòng lại không như vậy, thần thái của kẻ bề trên không thể nào che dấu được. Mặc dù Phạm Hồng Vũ là con trai của Chủ tịch huyện Phạm, nhưng trong mắt bà thì vẫn chỉ là “nông dân” mà thôi. Loại cảm giác ưu việt ở mặt địa lý này tồn tại khắp cả nước.

Người thị trấn thì coi thường nông dân, người ở phố huyện thì coi thường người thị trấn, còn đối với người ở thủ đô, trừ thành phố Minh Châu ra thì nơi khác đều là nông thôn…

Còn trong mắt người HongKong thì toàn bộ nội địa đều là nông thôn.

- Ha ha, hóa là là thế, thảo nào…

Phó Ngọc Long ngồi bên cạnh cười lạnh một tiếng. Đương nhiên là châm chọc Phạm Hồng Vũ, còn trẻ như vậy mà đã làm Chủ tịch thị trấn rồi, tất cả là dựa vào cha mình cả. Tuy nhiên gã lại không suy nghĩ xem cha mình là giám đốc nhà máy, tuổi còn lớn hơn Phạm Hồng Vũ nhưng lại chẳng là cái gì.

Phạm Hồng Vũ coi như không nghe thấy.

 
Chương 243: Nintendo xuất chiêu


Giang Khẩu tháng 3, ánh ánh mặt trời rạng rỡ, đúng là thời điểm đẹp nhất trong cả năm.

Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca tay trong tay đi dạo trong một trung tâm mua sắm ở Giang Khẩu.

Sau mười năm phát triển với tốc độ cao, hiện tại Giang Khẩu ngày càng giống một đô thị lớn mang tầm quốc tế, nhưng nghiêm túc mà nói, hiện tại Giang Khẩu vẫn chưa được coi là một đô thị mang tầm quốc tế thật sự. Trên thị trường cũng là vàng thau lẫn lộn, tình trạng trị an vẫn chưa tốt lắm.

Là một điển hình của thành phố di dân, đây là hiện tượng bình thường.

Phạm Hồng Vũ nhớ rõ ở thế giới kia, đã từng có bài đưa tin, nói rằng sau khi thành lập đơn vị bộ đội ở Giang Khẩu, thì tình trạng trị an ở đây tốt hơn rất nhiều, số lượng đại án giảm đáng kể. Tội phạm đều đi ra khỏi Giang Khẩu.

Nhưng đây mới chỉ là cuối những năm 80, bộ đội vẫn chưa được thành lập ở đây.

Giang Khẩu hiện nay, trong mắt nữ đồng chí, điểm bất đồng lớn nhất so với nội địa chính là có nhiều trung tâm mua sắm lớn, hình thức bán lẻ mới như siêu thị ở Giang Khẩu mọc lên như nấm.

Việc đi dạo, mua đồ trong các trung tâm mua sắm là một cảm thụ hoàn toàn mới, một cảm giác vui sướng khó nói thành lời vì thế mà khiến người ta không tiếc tiền bỏ ra mua sắm.

Triệu Ca trong lòng rất vui mừng.

Mỗi lần Phạm Hồng Vũ đến, đều khiến cô cảm thấy vui vẻ.

Hiện giờ giữa Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca, vẫn thuần khiết như vậy, chưa từng đi đến “bước cuối cùng”.

Triệu Ca hiện tại có tiền, cho nên quyết định “sửa sang” cho người yêu từ đầu tới chân.

- Hồng Vũ, lại để anh nói trúng rồi, máy game Nintendo cũng đưa ra thị trường rồi.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:

- Anh biết, anh đã nhìn thấy hàng mẫu của bọn họ rồi.

Sau khi ăn tết âm lịch xong không lâu, công ty Nintendo cũng đưa sản phẩm ra thị trường. Công ty Thiên Ca liền đem vài sản phẩm của Nintendo đến nhà máy điện tử của mình ở thị trấn Phong Lâm để các kỹ thuật viên nghiên cứu.

- Giống với những gì anh dự đoán trước đây, Nintendo quả nhiên đang chiến đấu với chúng ta về mặt giá cả. Định giá là 79 USD, cao hơn chúng ta 20 USD.

Hai hàng lông mày của Triệu Ca hơi cau lại, dường như có chút lo lắng.

Qua hơn mộ năm tôi luyện, nhất là “huấn luyện” ở HongKong hơn nửa năm, Triệu Ca tiến bộ rất nhanh, hiện tại đã có phong cách của người làm kinh doanh rồi.

Phạm Hồng Vũ hỏi:

- Vậy công ty định ứng đối như thế nào?

Triệu Ca nói:

- Công ty đã bàn bạc, A Mẫn có ý kiến rằng tạm thời bất động, nhìn tình hình rồi tính tiếp. Dù sao hiện tại chúng ta đã chiếm lĩnh đại bộ phận định mức thị trường, máy game của bọn họ chơi không thú vị như của chúng ta, nếu chúng ta cũng giảm giá luôn thì có vẻ sợ bọn họ quá.

Lần trước Lệnh Hòa Phồn đi Nga đàm phán bản bản quyền Tetris, Phạm Hồng Vũ đã nói với anh ta rất rõ ràng, bất cứ giá nào cũng phải lấy được bản quyền Tetris. Người Nhật Bản không ngờ rằng Lệnh Hòa Phồn bỗng nhiên đánh vào cho nên không chuẩn bị kịp, trơ mắt nhìn Lệnh Hòa Phồn lấy được bản quyền Tetris vào tay.

Ở thế giới kia, việc đàm phán bản quyền Tetris vốn là biến đối bất ngờ. Người đứng đầu của Nintendo là Hiroshi Yamauchi mặc dù rất nhạy bén, ý thức được Tetris có giá trị rất lớn nhưng do với Phạm Hồng Vũ thì ông ta còn kém hơn một bậc. Ông ta chỉ có thể đoán trước, còn Phạm Hồng Vũ thì là có kinh nghiệm thực tế, biết rõ ràng rằng sau khi đưa Tetris vào máy game thì sẽ mang lại hiệu quả lớn thế nào.

Cho nên Nintendo rất để ý đến giá bản quyền, đàm phán kéo dài thời gian, còn Phạm Hồng Vũ lại yêu cầu bất cứ giá nào cũng phải lấy được.

Hiện tại sự thật đã chứng minh, Phạm Hồng Vũ đã dự đoán vô cùng chính xác. Trong thời gian 4 tháng ngắn ngủi, Tetris và máy game cầm tay của công ty Thiên Ca đã thịnh hành khắp Đông Nam Á và khu vực Âu Mỹ. Nhà máy điện tử ở thị trấn Phong Lâm đã mở rộng gấp đôi dây chuyền sản xuất, tuyển và huấn luyện gần 80 công nhân, làm việc cả 3 ca vậy mà vẫn cung không đủ cầu.

Tết âm lịch xong, lại có hai thương nhân từ Giang Khẩu đến thị trấn Phong Lâm, trong thời gian ngắn ngủi ba ngàym đã đàm phán tất cả thủ tịch hợp tác, ký tên vào bản hiệp nghị hợp tác, đầu tư 400 ngàn NDT, bắt đầu xây dựng hai nhà máy điện tử nhỏ ở khu công nghiệp Phong Lâm, chuyên sản xuất linh phụ kiện máy game cho công ty Thiên Ca.

Một dây chuyền sản xuất dần được hình thành.

So với quy hoạch lúc trước của Phạm Hồng Vũ thì cũng không có khác biệt nhiều lắm, chỉ có điều sớm hơn mấy tháng.

Phạm Hồng Vũ tươi cười, ngồi xuống, cầm lấy bàn tay Triệu Ca, để cô ngồi bên cạnh mình. Phạm Hồng Vũ rút thuốc lá ra, Triệu Ca châm lửa cho hắn.

Khi đó ở các trung tâm mua sắm vẫn chưa cấm hút thuốc.

Tháng 3 ở miền Na, nhiệt độ đã hai mươi mấy độ, Triệu Ca mặc một bộ đồ Louis Vuitton khá mỏng, vẻ xinh đẹp diễm lệ của cô không gì sánh được, động tác dịu dàng như vậy, không khỏi khiến cho những nam thanh niên đi qua đều muốn rớt cả tròng mắt xuống, nhìn về phía Phạm Hồng Vũ, hâm mộ không ngừng

 
Chương 244: Mê truyện


- Hồng Vũ, phía trước là khu thợ may xa hoa, chúng ta đi xem đi....

Hai người vừa đi dạo vừa tán gẫu, Triệu Ca nói.

Trong khoảng thời gian này, Triệu Ca thường xuyên đi lại giữa Giang Khẩu và Hongkong, công ty Thiên Ca ở Giang Khẩu có một chi nhánh. Đây cũng là việc mà họ đã thương lượng xong từ hồi sáng. Tổng bộ công ty Thiên Ca ở HongKong, Triệu Ca và Hạ Ngôn cũng đã lấy được hộ tịch HongKong, chủ yếu là để tiện cho các giao dịch ở đây. Nếu để hộ tịch nội địa, muốn giao dịch tài chính quốc tế là rất khó khăn.

Nhưng từ khi công ty Thiên Ca thành lập đến nay, Phạm Hồng Vũ chưa từng nghĩ đến việc chỉ làm mậu dịch quốc tế. Trong tương lai hai mấy năm sau, thị trường trong nước từng bước trở thành thị trường sôi động toàn cầu, các ngành kinh doanh chủ chốt cũng không thể bỏ qua được.

Thiết lập công ty thành viên ở Giang Khẩu, một số thao tác để việc mậu dịch thuận lợi ở quốc nội là không thể thiếu.

Giai đoạn hiện tại, việc kinh doanh bên Hongkong vẫn chủ yếu là do Lệnh Hòa Phồn và công ty thương mại Phồn Thịnh làm chính, Triệu Ca chủ yếu là đang học hỏi. Nhưng ở công ty thành viên bên Giang Khẩu, thì Triệu Ca và Hạ Ngôn lại là chính. So sánh mà nói, Lệnh Hòa Phồn vẫn chưa thể hiểu rõ tình hình trong nước bằng Triệu Ca và Hạ Ngôn.

Cho nên thời gian của Triệu Ca ở Giang Khẩu nhiều hơn là ở Hongkong, vì thế mà cô cũng đã quen thuộc với những cửa hàng lớn và sự đa dạng về hàng hóa ở đây.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Thời điểm Tết âm lịch không đưa ba mẹ em đến đây chơi à?

Trong điện thoại, Phạm Hồng Vũ đã đề nghị với Triệu Ca như vậy. Ba mẹ Triệu Ca cả đời lam lũ, chưa bao giờ được đi thành phố lớn. Nhất là cô Cảnh (mẹ Triệu Ca) thì chỉ ở mãi trong vùng nông thôn hẻo lánh, đến huyện thành Vũ Dương bà cũng chưa được đặt chân tới. Hiện giờ Triệu Ca đã trở thành bà chủ lớn, là người có tiền rồi thì cũng phải nên đưa cha mẹ già đến nơi phồn hoa như Giang Khẩu hưởng thụ một phen.

Phận làm con, phải nên có lòng hiếu thảo như vậy.

Triệu Ca khẽ lắc đầu, hạ giọng nói:

- Không, bên này công ty mới khai trương chưa được bao lâu, việc nhiều quá. Anh cũng biết người nước ngoài không ăn Tết âm lịch mà. Em nghĩ Tết năm nay đón ba mẹ đến. Chờ em rảnh một chút thì mới có thời gian ở cùng họ.

Cái này cũng rất hợp lý.

Phạm Hồng Vũ nói:

- Anh thấy, lúc nào thích hợp thì em cũng nên bàn bạc một chút với ba mẹ, đón họ qua bên này, ở Giang Khẩu không khí trong lành, điều kiện cũng tốt hơn nhiều, thích hợp để dưỡng lão.

Dù sao hiện tại Triệu Ca cũng không thiếu tiền.

Triệu Ca cười nói:

- Việc này e là không dễ đâu. Hiện tại Nhà máy cơ khí nông nghiệp đang cải cách một cách sâu rộng, mọi người đều hừng hực khí thế. Hiệu quả và lợi ích kinh tế tốt hơn trước kia rất nhiều. Năm trước ba em còn được bầu là Chiến sỹ thi đua, Giám đốc Trương còn thưởng tết lớn cho ông, cho nên ông rất vui vẻ. Nên dự định sẽ làm ở nhà máy chục năm nữa để kiếm danh hiệu này.

Liên quan đến việc cải cách ở nhà máy cơ khí nông nghiệp Vũ Dương, Phạm Hồng Vũ vẫn luôn chú ý. Trương Dương quả thật vô cùng bản lĩnh, Phạm Hồng Vũ lại chỉ cho gã mấy chiêu về mặt tiếp thị, một năm trôi qua, việc cải cách ở nhà máy đã thu được những hiêu quả rất rõ ràng. Hiệu quả lợi ích và đãi ngộ của công nhân đều tăng lên nhanh chóng.

Thời điểm Phạm Hồng Vũ làm bản phương án cải cách, trong nhà máy còn có rất nhiều người lo lắng, thậm chí còn có nhiều người gây sức ép. Hiện giờ thấy hiệu quả, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, khen ngợi Phạm Hồng Vũ và Trương Dương hết lời.

Phạm Hồng Vũ cười lắc đầu nói:

- Chú Triệu cơ bản hàng năm đều là chiến sỹ thi đua, anh rất ít thấy người nào lại có tinh thần trách nhiệm như ông. Tuy nhiên tuổi tác càng ngày càng lớn như vậy mà phải làm lụng vất vả, sợ là sức khỏe ông không kham được.

Triệu Lợi Dân ở nhà máy cơ khí nông nghiệp đã nổi danh thật thà chất phác.

- Em cũng nghĩ thế, nhưng ba em cả đời vất vả rồi, muốn để ông nhàn rỗi ở thành phố cả đời thì không chừng ông sẽ buồn mà chết mất. Ở nhà máy cũng dã hơn hai chục năm rồi, ông cũng luyến tiếc mà.

- Cũng đúng, như vậy ít nhất cô Cảnh ( mẹ Triệu Ca) cũng có thể đến nhà máy ở, không cần làm việc gì cả, chỉ cần ở nhà chăm sóc cuộc sống cho chú Triệu, nấu những món ăn ngon, không có việc gì thì đi dạo phố, đến nhà hàng xóm chơi, cũng rất tốt mà.

Triệu Ca cười nói:

- Cáin này cũng đã nói rồi, mẹ em cũng đồng ý. Ông bà từ lúc kết hôn đến giờ chẳng có mấy thời gian được ở bên nhau...

Nói tới đây, Triệu Ca và Phạm Hồng Vũ liếc mắt nhìn nhau một cái.

Thế hệ trước như thế rồi, chẳng lẽ cô và Phạm Hồng Vũ cũng phải như thế hay sao?

Phạm Hồng Vũ nắm chặt bàn tay Triệu Ca, nói:

- Ca Nhi...

Triệu Ca tự nhiên cười nói:

- Hồng Vũ, anh đừng nói gì cả, em hiểu mà...Hiện tại em đang rất vui vẻ, anh biết thế là được rồi.

Phạm Hồng Vũ liền có chút áy náy.

Hắn hiện tại quả thật không thể cho Triệu Ca một sự hứa hẹn nào. Đây cũng là nguyên nhân để hắn cố gắng khống chế dục vọng của mình mỗi khi ở gần Triệu Ca. Nếu không thể cho người ta một lời hứa hẹn thì không thể tùy tiện được.

Tính cách của Phạm Hồng Vũ cũng không phải phóng đãng như vậy.

- À, nói cho anh biết một tin vui, chị Ninh có em bé rồi đấy.

Triệu Ca vui mừng nói.

- Ồ, nhanh như vậy sao?

 
Chương 245: Thằng nhà quê ( thượng)


Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca đều ngơ ngác nhìn nhau.

không phải là vì sự phẫn nộ của anh ta mà là chính anh ta khiến cho người ta cảm thấy rất kỳ lạ

Người đàn ông này chừng bốn mươi tuổi,. có thể vẫn chưa đến bốn mươi, mà màu da ngăm đen, cộng với quot;khe rãnhquot; xẻ ngang xẻ dọc trên mặt, khiến cho anh ta trông già hơn. Người này mặc một bộ đồ Tây có vẻ không vừa với người anh ta cho lắm. Nhưng ánh mắt của anh ta lại rất quot;vênh váo tự đắcquot;, nhìn Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca với vẻ giận dữ.

Còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, cũng mặc đồ Tây trang, sắc mặt ngăm đen, vóc dáng thấp bé, lại xách theo một chiếc va ly to, như thể còn rất trầm trọng.

Triệu Ca lập tức cười cười, xin lỗi nói:

- Rất xin lỗi, xin lỗi các anh.

- Về sau đi đứng phải cẩn thận một chút.

Người đàn ông trung niên còn hừ lạnh một tiếng, nói với giọng phổ thông không chuẩn, hung hăng nhìn Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca một cái.

Từ khi Triệu Ca mười sáu mười bảy tuổi đến nay, gần như tất cả đàn ông gặp cô lần đầu tiên đều không kìm lòng nổi trước dung nhanh xinh đẹp của cô, nhưng có vẻ người đàn ông này là một ngoại lệ duy nhất.

Triệu Ca lại mỉm cười gật đầu, nói:

- Rất xin lỗi.

Người đàn ông trung niên lúc này mới khoát tay, rồi lôi theo tay “người hầu” kia đi.

Triệu Ca quay sang Phạm Hồng Vũ khẽ cười nói:

- Nghe giọng nói, hình như là người vùng duyên hải phía Đông.

Từ miệng Triệu Ca nói ra một địa danh rất nổi tiếng. người ở vùng này nổi tiếng về buôn bán, cũng là vùng giàu có nhanh nhất từ khi cải cách mở cửa đến nay.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Ca Nhi, lợi hại nhỉ, đã nhận ra giọng nói địa phương nhanh thế rồi cơ à.

Triệu Ca tự nhiên cười nói, mũi vểnh lên, có chút đắc ý.

Lại nói tiếp, ở phương diện ngôn ngữ này, Triệu Ca trước kia cũng không biết mình có vài phần thiên phú. Ở Giang Khẩu và Hongkong có mấy tháng ngắn ngủi, nhưng cô đã học được tới 50% thứ tiếng bản địa khó nhằn ở đây rồi.

- Ồ, Pierre Cardin đâu kìa, chúng ta đi coi đi.

Bỗng nhiên Phạm Hồng Vũ nhìn thấy một nhãn trang phục nổi tiếng.

Pierre Cardin là thương hiệu thời trang nổi tiếng thế giới vào châu Á sớm nhất, ông Cardin dường như có vẻ rất yêu thích các nước phương Đông này. Từ cuối những năm 1970, nhà nước mới bắt đầu tiến hành cái cách mở cửa, vô số người nước ngoài cond đang nhìn với ánh mắt miệt thị thì ngài Cardin đã đến với một đại quốc thần bí này, bắt đầu hành trình sản xuất thời trang phương Đông và đã đạt được nhiều thành công vang dội, làm chấn động cả làng thời trang Âu Mỹ. Bọn họ không rõ ngài Cardin rốt cuộc đã dùng loại ma thuật nào lại có thể khiến người phương Đông từ bỏ được lối ăn mặc bảo thủ mà vui vẻ chấp nhận lối ăn mặc của các nước tư bản phương Tây như vậy.

Tự nhiên đối với Phạm Hồng Vũ mà nói, Pierre Cardin đã là một nhãn hiệu khá xưa rồi. Ở thế giới kia, hắn cũng chỉ biết có một thương hiệu như vậy thôi chứ chưa bao giờ được tiếp xúc.

Hàng Tây phục Pierre Cardin xịn, đối với tầng lớp làm công ăn lương bình thường mà nói, giống như một ngôi sao trên trời vậy.

Bởi vì giá cả của nó quá mắc.

Còn hiện tại, đương nhiên tiền bạc không còn là vấn đề nữa.

Hôm nay Triệu Ca cố ý kéo hắn đi mua quần áo, so sánh mà nói việc sắm sửa tân trang cho Phạm Hồng Vũ khiến cho Triệu Ca vui hơn là sắm cho bản thân mình. Mặt khác, Triệu Ca rất ít khi được chăm chút cho Phạm Hồng Vũ, cho nên có cơ hội này, cô phải “bù đắp” cho hắn mới được.

Phạm Hồng Vũ cũng được coi là đẹp trai, thân hình tương đối chuẩn, bất kỳ thương hiệu nổi tiếng nào, chỉ cần Phạm Hồng Vũ mặc lên người là sẽ trở nên đẹp hơn rất nhiều.

Chỉ có điều chính Phạm Hồng Vũ cũng không nhiệt tâm với cái này lắm. Triệu Ca cũng biết, với thân phận địa vị của Phạm Hồng Vũ cộng với không khí bảo thủ của xã hội địa khu Ngạn Hoa thì Phạm Hồng Vũ rất ít có cơ hội mặc trang phục mang thương hiệu nổi tiếng thế giới được. Dù sao cán bộ lãnh đạo lúc này đều muốn lấy mộc mạc giản dị làm chủ lưu. Tuy rằng bộ trang phục Pierre Cardin này mặc trên người Phạm Hồng Vũ rất đẹp, nhưng Chủ tịch thị trấn Phạm vẫn phải chú ý cẩn thận. Nếu chẳng may bị người ta nhìn thấy thì hình tượng của Chủ tịch thị trấn Phạm sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Phạm Hồng Vũ không muốn trở thành “tấm gương” như vậy.

Hôm nay khó khăn lắm Phạm Hồng Vũ mới đề xuất đi “xem một chút”, nên Triệu Ca lập tức hưng phấn hẳn lên, khoác lấy tay hắn cười cười nói nói mà đi.

Tuy nhiên, thế sự khó liệu, có câu “người tính không bằng trời tính”. Chủ tịch thị trấn Phạm chưa kịp thực hiện “kế hoạch mua sắm” thì đã bị cắt đứt rồi.

Lúc trước là người đàn ông da đen bị Triệu Ca giẫm lên chân và “người hầu” của anh ta, còn lúc này thì ngay ở tại cửa hàng bán trang phục Pierre Cardin.

Thấy quầy trang phục này, Phạm Hồng Vũ không kìm nổi dừng chân, khẽ lắc đầu.

Đó không phải là quầy bán riêng, mà là một cửa hàng “tạp nham”, trang phục của Pierre Cardin treo lẫn lộn với các hang khác.

Cái này làm đảo lộn nhận thức của Phạm Hồng Vũ đối với một nhãn hiệu nổi tiếng thế giới như Pierre Cardin. Trong suy nghĩ của hắn, trang phục cao cấp như vậy không thể biến thành “hàng thông thường”, bán cùng với hãng khác như vậy.

Đây chắc chắn là hàng nhái rồi.

- Ca Nhi, cái này cũng không đúng lắm....Thật hay giả đấy?

 
Chương 246: Thằng nhà quê (trung)


- Mày chửi ai là nhà quê hả thẳng chết tiệt kia?

Người thiếu phụ này cũng không vừa, thị liền bổ nhào người dậy, một tay chống nạnh một tay chỉ vào mặt người đàn ông da đen.

Người đàn ông da đen này vóc dáng khá thấp, so với thiếu phụ kia cũng không cao hơn bao nhiêu cả, khí thế cũng không hơn ả.

Phạm Hồng Vũ không khỏi nhíu mày, nói:

- Kinh doanh kiểu gì vậy?

Phạm Hồng Vũ mặc dù chưa làm kinh doanh bao giờ, nhưng chưa từng gặp qua kiểu bà chủ như vậy.

Triệu Ca khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Chuyện thế này xảy ra như cơm bữa ấy mà.

Phạm Hồng Vũ giật mình.

Đây là “tàn dư” của thời kinh tế kế hoạch để lại, những người bán hàng này luôn có cảm giác hơn người, coi thường người khác.

Chỉ có điều thiếu phụ này có vẻ hôm nay đã tìm sai đối tượng rồi.

Người đàn ông da đen rõ ràng không phải tính cách yếu đuối gì.

- Ầm ĩ cái gì vậy?

Đang lúc náo nhiệt, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi mặc áo vàng chạy tới quát.

- Ông chủ Trần, anh đến đúng lúc lắm, thằng nhà quê này đến phá quầy.

Thiếu phụ này nhìn thấy người đàn ông áo vàng đến, giống như tìm được chỗ dựa lớn, lập tức chỉ tay vào người đàn ông da đen, giọng nói đầy vẻ tức giận.

Ông chủ Trần này thật ra cũng có vóc dáng khá cao lớn, anh ta trông chỉ khá hơn người đàn ông da đen kia một chút mà thôi, chứ không thể so sánh được với Chủ tịch thị trấn Phạm đang đứng cách đó không xa.

- Con điếm thối tha kia, loại mày mới là đồ nhà quê.

Bị chửi là quot;đồ nhà quêquot; liên miệng quả thực khiến cho người đàn ông da đen này tức muốn hộc máu. xem chừng nếu không phải đối phương người đông thì có lẽ đã sớm động thủ rồi.

Ông chủ Trần đưa mắt đánh giá người đàn ông da đen này một chút, trên mặt hiện lên vẻ khinh thường, thần thái không cao hứng nói:

- Vị tiên sinh này, nói chuyện nên chú ý một chút, đừng có luôn miệng mắng chửi người như vậy.

- Không phải tôi mắng trước, mà là cô ta mắng tôi trước.

Người đàn ông da đen phẫn nộ quát.

- Ông chủ Trần, nó đến gây sự đấy.

Thiếu phụ lại vênh mặt lên nói.

Phạm Hồng Vũ lắc lắc đầu.

Từ sự phát triển của tình thế, xem ra người đàn ông da đen này cố nhiên không phải là người lương thiện, nhưng việc này đúng là do thiếu phụ kia sai trước, làm kinh doanh buôn bán lại có kiểu đối xử với khách hàng như vậy sao?

- Tao gây sự cái gì? Tao làm gì mày? Tao đến mua quần áo cơ mà. Tao bảo mày đưa bộ Tây phục kia cho tao xem, tại sao lại mắng tao là thằng nhà quê?

Người đàn ông da đen quát.

- Xì...

Người thiếu phụ khinh thường vung tay lên, như thể đang đuổi ruồi vậy.

- Cho mày xem á? Mày mà cũng đòi mua bộ quần áo này à? Mày đi nhìn giá trước đi rồi hẵng nói.

Sau đó ả ta liền chỉ vào yết giá của bộ quần áo kia.

Mọi người nhìn theo ngón tay của ả, không ít người phải âm thầm hít một hơi khí lạnh. Bên ngoài bộ quần áo kia được yết giá 2000 tệ.

Cuối những năm 80, đây là một cái giá trên trời, tương đương với số tiền lương cả năm của một công chức bình thường.

Thảo nào mà thiếu phụ kia lại coi thường người đàn ông da đen kia đến vậy. Bất luận như thế nào, người này cũng không giống với người giàu có, có thể mua được bộ đồ này.

- Cái giá này không đúng.

Triệu Ca nhỏ giọng nói với Phạm Hồng Vũ, trên mặt hiện lên một nụ cười bướng bỉnh.

Bà chủ Triệu là người biết nhìn hàng.

Phạm Hồng Vũ gật gật đầu.

- Một bộ quần áo mắc tiền như vậy, mà mày cũng muốn xem à? Dựa vào cái gì? Nếu bị mày làm cho ô uế thì ai đền tao?

Thiếu phụ cười lạnh nói.

Trong số người đến xem náo nhiệt có rất nhiều người cùng phe vói ả thiếu phụ kia, nghe thấy vậy đều gật đầu phụ họa theo. Có người còn quay sang giải thích với người đàn ông da đen, nói là quy tắc của thị trường, trang phục xa hoa, nếu không mua thì đừng có động vào, nếu làm bẩn thì phải đền tiền.

- Không phải chỉ là 2000 tệ thôi sao? Đối với bố mày thì nó là muỗi nhé.

Người đàn ông da đen giận tím mặt, thuận tay rút từ trong túi áo ra một cục tiền toàn mệnh giá lớn, đặt mạnh trên quầy, tuy không biết số lượng cụ thể nhưng ít nhất cũng phải có hai chục tờ.

- Ồ

Đám người vây xem liền vang lên những tiếng thán phục, không ít người ánh mắt nhìn chằm chằm.

Đây đều là tiền mệnh giá 100 tệ còn mới cóng.

Nhìn thấy một sấp tờ 100 tệ này, vẻ mặt thiếu phụ có chút thay đổi, tuy nhiên lập tức lại khôi phục lại vẻ mặt khinh thường, bĩu môi.

 
Chương 247: Thằng nhà quê (hạ)


Dưới ánh mắt “cưỡng bức” của ông chủ Trần, thiếu phụ rốt cuộc đành phải lấy bộ trang phục Pierre Cardin đến trước mặt người đàn ông da đen.

Triệu Ca liền cười, hạ giọng nói với Phạm Hồng Vũ:

- Bộ đồ này quá rộng, ông ta mặc không vưa đâu.

Nói xong, ánh mắt ngắm tới ngắm lui Phạm Hồng Vũ.

Phụ nữ ở phương diện này đều có khả năng thiên phú, không cần mặc thử, chỉ cần ngắm qua là có thể biết bộ đồ có vừa hay không. Bộ đồ này nếu như Phạm Hồng Vũ mặc lên thì sẽ rất đẹp, còn người đàn ông da đen kia chỉ cao dưới mét sáu, mặc bộ quần áo này lên người thì chỉ có thể thành váy mà thôi.

Lúc này ông chủ Trần đã cười tít mắt, đem hai cọc tiền trên mặt quầy cất đi. Anh ta chỉ để ý kiếm tiền, còn người ta có mặc vừa hay không thì ko phải là điều anh ta chú ý.

Rất nhiều người vây xem cũng có thể nhìn ra, bộ đồ này quả thật ko hợp với người đàn ông da đen, đến ả thiếu phụ kia cũng lộ ra vẻ trào phúng.

Để xem mày sẽ mặc như thế nào.

Người đàn ông da đen cười lạnh một tiếng, nói:

- Kéo đâu.

- Cái gì?

Thiếu phụ nghe có chút ko hiểu.

- Mày bị điếc à? Lấy kéo ra.

Người đàn ông da đen vẫn hung hăng như vậy, xòe bàn tay ra. Bàn tay của gã tương đối to, phủ đầy những vết chai, có thể nhìn ra đây là bàn tay của một người lao động, hoặc ít nhất trước kia từng là như vậy.

Ả thiếu phụ trong long tràn đầy nghi hoặc, lấy kéo đưa cho người đàn ông da đen.

Người đàn ông da đen lại cười lạnh, cầm một chiếc kéo lớn cắt xoẹt bộ quần áo hàng hiệu một cái.

- Hả?

Không ít người kêu lên kinh hãi.

- Anh…anh làm cái gì đấy?

Ả thiếu phụ trợn mắt há hốc miệng, ánh mắt nhìn về người đàn ông da đen kia, giống như đang nhìn một kẻ điên. Hoàn toàn ko dám tin.

Tất cả mọi người nghẹn họng nhìn trân trối.

Người đàn ông da đen cười ha hả, đầy vẻ đắc ý. Bộ quần áo Pierre Cardin lập tức biến thành một đống vải rách.

Người đàn ông da đen nhặt nắm vải lên, quăng vào mặt ả thiếu phụ.

- Đồ đê tiện.

Người đàn ông da đen miệng mắng ra ba chữ này, vẻ mặt tỏ ra rất khinh thường.

Ả thiếu phụ đã sớm ngây người đứng ở chỗ đó, không tránh ko né, tùy ý để đống vải rách quăng vào mặt mình, một chút phản ứng cũng không có.

Người đàn ông da đen xoay người lại, hai tay chống nạnh, quay sang đám người đang vây xem, hét lớn:

- Tôi có nhiều tiền, thế thì đã làm sao?

Tư thế đó, giống như tiền khắp thiên hạ đều là của anh ta vậy.

Đám người vây quanh đều câm như hến.

Rất nhiều người thậm chí lộ ra thần sắc hâm mộ cực độ, có người còn nuốt cả nước miếng.

Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca liếc nhau, khẽ lắc đầu.

Dám gây sự với ông thì ông sẽ lấy tiền đập chết mày.

- Đi

Người đàn ông da đen dương dương tự đắc, liếc mắt nhìn mọi người một cái, vung tay, ưỡn ực, xoải bước mà đi.

Mọi người kinh sợ, tự giác nhường đường cho anh ta.

Anh ta đi đến chỗ Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca thì chợt dừng bước, cao thấp đánh giá Triệu Ca một hồi, Phạm Hồng Vũ cười nhạt một tiếng, nói:

- Cút đi.

- Cái gì?

Người đàn ông da đen lập tức trợn trong mẳt.

- Cút đi.

Phạm Hồng Vũ lại thản nhiên nói, rất rõ ràng, vẻ mặt hiện lên một nụ cười trào phúng.

Người đàn ông da đen liền ngẩng đầu lên nhìn Phạm Hồng Vũ, sau đó lại nhìn mình, do dự một chút, “hừ” một tiếng, mặt đen lên, sau đó đi lướt qua người Phạm Hồng Vũ.

Triệu Ca hạ giọng nói:

- Anh ấy à, làm mất hứng của người ta, bỏ ra 22000 tệ mới mua được chút hứng thú như vậy đấy.

Phạm Hồng Vũ ko kìm nổi bật cười ha hả, véo nhẹ đôi má của Triệu Ca.

Trên người Triệu Ca có một sự thay đổi nào đó, không nhìn được, không sờ được, nhưng lại có thể cảm nhận được.

Phạm Hồng Vũ thích sự thay đổi này.

Hài hước vốn là sự độc quyền của những người tự tin mà.

Người đàn ông da đen ầm ĩ như vậy, Phạm Hồng Vũ lập tức không còn hứng đi dạo phố nữa, hơn nữa cũng đã trưa rồi, hai người liền đi đến một nhà hàng Tây trong khu mua sắm ăn trưa.

- Tiếc thật đấy, bộ quần áo kia nếu anh mặc thì sẽ rất đẹp.

Triệu Ca ăn cà chua salad, bỗng nhiên nói, trên mặt hiện lên vẻ tiếc rẻ. Hôm nay đi ra ngoài dạo phố, nói ntn cũng muốn mua cho Phạm Hồng Vũ một vài bọ, nếu không trong lòng không sẽ cảm thấy không yên.

Rất nhiều cô gái, không những thích đi dạo phố mà còn thích đi mua đồ nữa.

Nếu đi dạo phố mà không mua sắm thì còn gọi gì là đi dạo phố nữa.

- Em khẳng định thế à? Anh có mặc thử đâu,

Triệu Ca lắc đầu nói:

 
Chương 248: Không khéo léo thì không phải sách


Phạm Hồng Vũ kỳ thật cũng không thích xem náo nhiệt. Tuy nhiên, bởi vì công việc đã từng làm ở kiếp trước khiến hắn dưỡng thành thói quen như vậy. Đối với hết thảy những gì xảy ra đều có sự chú ý.

Biết rằng cái khu này coi như nhiều tai nạn, nhưng không ngờ lại chuyện cứ xảy ra không ngớt.

- Này, anh muốn làm gì?

Trong đám người có giọng một cô gái hét lên, hết sức hổn hển.

Vừa nghe âm thanh này, Phạm Hồng Vũ hai hàng lông mày cau lại.

Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Không ngờ là thanh âm của Phó Đình Đình.

Phó Đình Đình như thế nào lại tới Giang Khẩu? Lại còn cãi nhau với người ở đây?

Phạm Hồng Vũ trên mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc, Triệu Ca tất nhiên là cũng nhìn thấy, liền hỏi:

- Hồng Vũ, làm sao vậy?

- Không có gì, chắc là gặp người quen.

Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, bước chân nhanh hơn.

Phạm Hồng Vũ đoán không hề sai. Tiếng thét chói tai ấy đúng là con gái của Giám đốc nhà máy thuốc lá Hồng Châu Phó Đức Trăn Phó Đình Đình. Kỳ thật cũng không chỉ có một mình Phó Đình Đình, mà còn có mẹ của cô và anh trai Phó Ngọc Long.

Sự việc xảy ra trước một cửa hiệu trang sức. Hiện tại đang tụ tập mười mấy người, còn có mấy người đàn ông thô kệch, cao lớn. Một người trong đó thì cạo đầu trọc, còn người kia thì trên mình đầy hình xăm. Khi đó hình xăm cũng không phải kiểu “dán giấy” như đời sau, khi tắm thì trôi đi hết, mà đây là dùng mực xăm hẳn vào trong da thịt. Từ nay về sau cả đời sống với nó. Cho dù có dùng tia laser để đốt cũng sẽ lưu lại một vết sẹo lớn.

Những năm tám mươi này, nếu có người trẻ tuổi mà xăm mình thì cũng được quy về bọn thanh niên hư hỏng. Trong đó không ít là những tên du côn, lưu manh. Thậm chí là thành viên xã hội đen.

Lúc này, tay của Phó Đình Đình đang bị tên đầu trọc nắm chặt. Phó Đình Đình ra sức dãy dụa, nhưng làm sao mà qua khỏi khí lực của tên đầu trọc? Mặc cho cô dùng sức thế nào, bàn tay của tên đầu trọc giống như một vòng sắt, gắt gao bóp chặt tay của cô, có giãy dụa làm sao cũng không thoát ra được.

- Buông tay, đồ lưu manh!

Phó Đình Đình hét lên chói tai.

- Này, các người đang làm gì vậy? Mau buông tay ra!

Thấy tình hình như vậy, Phó Ngọc Long kêu to rồi vọt tới.

- Cút sang một bên! Đánh cho tao.

Phó Ngọc Long vừa động, tên xăm mình đứng bên cạnh lập tức vọt ra, vươn cánh tay tráng kiện, tùy tay đẩy một cái, Phó Ngọc Long liền đứng không vững, lùi lại một bước, va vào người đang đứng xem đằng sau. Nếu không nhờ vậy thì Phó công tử chỉ sợ là cho mông chạm đất rồi.

Hình thể của song phương thật sự là không tương xứng rồi.

Gã thanh niên có hình xăm thân hình lực lưỡng, còn Phó Ngọc Long thì thân hình nhỏ con, thư sinh. Nếu mà thật sự động thủ thì cho dù có ba bốn Phó Ngọc Long cũng không là đối thủ của người ta. Đây là trước mặt công chúng, tên xăm hình đã nhẹ tay rồi. Bằng không kết quả còn bết bát hơn.

- Các người….các người không thể không biết phân biệt phải trái? Chúng tôi chỉ sờ quần áo một chút, làm sao lại phải trả tiền? Hơn mười ngàn lận, có quá nhiều không?

Trịnh cô kêu lên, thần sắc trên mặt vừa hoảng sợ, lại vừa phẫn nộ.

- Sờ một chút? Sao bà nói nhẹ nhàng và khéo léo như vậy? Đây là khu buôn bán thời trang sang trọng của chúng tôi, mỗi một bộ quần áo đều có giá hơn mười ngàn. Một bộ quần áo hơn mười ngàn, bà nói sờ là sờ sao? Hôm nay bà sờ một chút, ngày mai người kia sờ một chút? Vậy chúng tôi còn kinh doanh cái rắm gì nữa? Nếu theo như lời bà nói, tôi đây cũng sờ con gái bà một chút được không? Dù sao cũng chỉ là sờ, cũng không mang thai, đúng không nào?

Gã đầu trọc cười lạnh nói, trên mặt tràn đầy ý tục tĩu.

- Đúng, đúng, Quang tử nói đúng.

- Đúng đấy, sờ một chút không cần trả thù lao. Chúng ta đến sờ con gái bà một chút được không?

Bên kia lập tức có không ít người phụ họa theo đuôi, kêu loạn lên, giống như bọn họ là cùng một phe.

Những năm tám mươi, kinh tế thị trường mới vừa khởi bước. Tình hình mua bán chưa nói là có bao nhiêu quy mô, nhưng việc cửa hàng lớn bắt nạt khách hàng, lũng đoạn thị trường thì diễn ra vô số kể. Nhất là việc ức hiếp người từ bên ngoài tới thì lại càng nhiều hơn.

Đám người Phó Đình Đình, bất kể là cách ăn mặc hay cử chỉ, lời nói, cùng với diệm mạo vừa thấy thì có sự khác biệt rất lớn với người địa phương. Và đây cũng chính là nguyên nhân bị ức hiếp như vậy.

Phạm Hồng Vũ ở một bên nhìn thấy, dần dần hiểu được nội tình. Chỉ có điều không nghĩ sẽ trùng hợp như vậy, không ngờ vừa vặn gặp phải việc này ở đây.

- Đồ lưu manh, buông ra!

Phó Đình Đình khuôn mặt đỏ bừng, mắng to lên.

Ở nhà máy thuốc lá Hồng Châu, Phó Đình Đình là “nhân vật số một”. Ngày bình thường cao cao tại thượng, ai đối với cô ta cũng phải khách khí, giống như hàng vạn sủng ái đều tập trung trên người cô ta. Ai ngờ khi tới Giang Khẩu, chẳng những bị người ta tống tiền, lại còn bị nhục nhã như vậy. Phó Đình Đình gần như tức muốn nổ phổi, thở phì phò từng hơi, bộ ngực phập phồng.

- Haha, cô dám mắng tôi là đồ lưu manh? Được, vậy thì tôi sẽ đùa giỡn cô cho mà xem. Con mẹ nó, hạng người từ nơi khác tới đây, còn không biết xấu hổ, dám kiêu ngạo ở Giang Khẩu này.

Gã đầu trọc nhe răng cười độc ác, dùng sức kéo một cái. Phó Đình Đình lập tức không xong, kêu lên sợ hãi, cả người bổ nhào qua hướng gã đầu trọc. Gã đầu trọc liền thuận thế ôm lấy cô.

- Đồ lưu manh!

- Mắng mẹ mày! Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

 
Chương 249: Uất khí


Tất cả mọi người ngơ ngác một chút, ánh mắt đồng loạt quét về phía bên kia.

Gã đầu trọc và gã xăm hình trong mắt lóe hung quang, hung hăng nhìn Phạm Hồng Vũ.

Trịnh cô giống như người chìm trong nước vớ được một tấm ván gỗ, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, kêu lên:

- Là cậu, Phạm….Phạm tiên sinh!

Trong khoảng thời gian ngắn, Trịnh cô đúng thật là không nhớ nổi cái tên của Phạm Hồng Vũ, chỉ có nhớ là trong dịp tết âm lịch đã từng đến nhà thăm hỏi, tự xưng là con trai của Chủ tịch huyện Vũ Dương Phạm Vệ Quốc, hình như là Chủ tịch thị trấn thì phải. Thật sự không nghĩ tới, trong thời khắc gian nan như vầy mà lại gặp được hắn.

Cũng may Trịnh cô coi như nhanh trí, không nhớ nổi tên Phạm Hồng Vũ, lập tức kêu là “Phạm tiên sinh”.

Bất kế thế nào, “đại cứu tinh” này nhất định phải nắm lấy.

- Cậu là ai?

Gã xăm hình lập tức tiến lên, ngăn cản Phạm Hồng Vũ, cao thấp đánh giá, sắc mặt tràn đầy khiêu khích.

Phạm Hồng Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn gã, cũng không thèm để ý, lập tức hướng Trịnh cô gật đầu:

- Xin chào Trịnh cô, cháu là Tiểu Phạm!

- A, Tiểu Phạm, xin chào!

Trịnh cô liên tục gật đầu, ra vẻ hiểu ý của Phạm Hồng Vũ, đổi giọng gọi hắn là Tiểu Phạm, có vẻ quan hệ giữa mọi người càng thêm thân mật vài phần. Người trong nước đều có loại tâm lý kỳ quái này. Nếu như gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, sẽ bị coi là người “không có chuyện gì làm xen vào việc của người khác”. Nếu là người quen thì lại khác, dường như sẽ có đủ tư cách “chõ mõm” vào.

- Buông tay!

Phạm Hồng Vũ liếc gã đầu trọc, thản nhiên nói.

- Cậu là ai?

Gã đầu trọc lập tức khó chịu, gân cổ kêu lên, nhưng vẫn đè Phó Đình Đình như trước.

Phạm Hồng Vũ cười lạnh một tiếng nói:

- Chưa thấy qua loại người làm kinh doanh như các người. Không phải là đòi tiền sao? Để tôi trả cho. Nhưng các người đối với bạn của tôi như vậy, vậy thì nên nói như thế nào đây? Có phải là làm hôm nay xong thì ngày mai đóng cửa tiệm không?

- Ồ, khẩu khí thật lớn! Cậu uy hiếp tôi à?

Gã đầu trọc cười lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn Phạm Hồng Vũ.

Nghe giọng thì biết Phạm Hồng Vũ cũng là người bên ngoài. Một người từ tỉnh ngoài đến, không ngờ lại dám uy hiếp người địa phương. Quả thật là buồn cười!

- Có phải uy hiếp hay không thì trong lòng anh hẳn biết. Anh ở nơi này buôn bán, tốt nhất cũng nên biết quy củ chứ. Bằng không, anh hôm nay có thể chiếm tiện nghi nhưng có lẽ ngày mai sẽ chịu thiệt thòi lớn. Bộ anh nghĩ rằng tất cả những người từ bên ngoài đến Giang Khẩu đều là thằng nhà quê sao?

Phạm Hồng Vũ rất bình tĩnh nói.

Chỉ bằng mấy câu, gã đầu trọc lập tức do dự, trong mắt lộ ra thần sắc chần chừ.

Phạm Hồng Vũ nói không sai, gã còn phải buôn bán ở trong này. Hôm nay ỷ vào người đông thế mạnh mà ăn hiếp khách, ai biết ngày mai lại phát sinh chuyện gì.

Những năm gần đây, những người từ bên ngoài tới Giang Khẩu tiêu phí cũng không phải là tay gà mờ. Vạn nhất đắc tội với nhân vật lợi hại, vậy thì sẽ không chịu nổi rồi.

- Cậu thật sự trả chứ?

Gã đầu trọc hỏi.

- Nói nhiều quá!

Phạm Hồng Vũ duỗi tay ra đằng sau.

Một xấp tiền mệnh giá một trăm đồng xuất hiện trong tay hắn.

Triệu Ca tùy thân mang theo cái bóp đầm không lớn, nhưng bên trong tiền không ít. Triệu Ca ở Giang Khẩu một thời gian ngắn, đối với mấy khu mua sắm sang trọng này cũng biết sơ qua. Nếu cùng với người yêu đi dạo phố thì cũng không thể không chuẩn bị. Lại không lường trước quần áo của Phạm Hồng Vũ chưa mua được mà lại xuất hiện cái vụ này.

Đám người vây xem lại phát ra tiếng thán phục, ánh mắt nhìn Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca vừa kính sợ vừa hâm mộ. Thật sự không nhìn ra được hai người trẻ tuổi này thật đúng là người giàu có, tùy tay cũng rút ra được bấy nhiêu, một chút cũng không nháy mắt.

Ở Giang Khẩu, những thứ khác không nói, quả nhiên là kẻ có tiền khắp nơi.

Phạm Hồng Vũ nhìn gã xăm mình trước mặt.

Gã xăm mình thấy tư thế này, lập tức thối lui qua một bên tránh đường.

- Tiền đây, thả người mau.

Phạm Hồng Vũ tùy tay đặt xấp tiền trước mặt gã đầu trọc, thản nhiên nói.

- Mười hai ngàn?

Gã đầu trọc nói.

- Mười ngàn là đủ rồi! Làm người phải biết đủ chứ?

Phạm Hồng Vũ lãnh đạm nói.

Gã đầu trọc ngưng trệ một chút, rồi buông Phó Đình Đình ra.

Bị ép chặt xuống cái quầy kính hơi lâu, nên Phó Đình Đình không khỏi bị kinh hãi, cả người mềm nhũn. Gã đầu trọc tuy rằng đã thả tay nhưng Phó Đình Đình lại đứng không vững, vẫn gục người trên quầy kính, mông nhô cao lên.

Trịnh cô vội vàng chạy tới, đỡ con gái mình lên, liên tiếp nói với Phạm Hồng Vũ:

- Cảm ơn cậu, Tiểu Phạm, cảm ơn!

Phó Ngọc Long lúc này cũng khẩn trương chạy lại, luôn miệng nói:

- Mẹ, chúng ta đi nhanh đi.

Gã nói theo giọng của người Hồng Châu, vừa nói vừa sợ hãi liếc nhìn gã đầu trọc, lại khẩn trương quay đầu sang chỗ khác. Nơi đây thật sự quá nguy hiểm, Phó công tử nửa khắc cũng không muốn ở lại, chỉ muốn lập tức rời đi.

- Ừ, đi!

Trịnh cô bình phục lại tâm trạng, liên tục gật đầu, đỡ Phó Đình Đình ra ngoài.

- Chờ một chút!

Phạm Hồng Vũ nói.

- Tiểu Phạm!

 
Chương 250: Nữ phú hào


Triệu Ca nhẹ nhàng cười nói:

- Trịnh cô, chợ trang phục bên này quả thật luôn tồn tại tình huống như vậy. Buổi sáng, chúng tôi còn nhìn thấy một người bỏ ra hai chục ngàn mua một bộ tây phục Pierre Cardin, ngay tại chỗ cắt nát rồi quẳng vào mặt người bán hàng.

Triệu Ca đây cũng là an ủi Trịnh cô, đừng tưởng rằng các người là chịu thiệt. Những người coi tiền như rác khắp nơi đều có.

Đều nói vui một mình không bằng vui chung, chịu thiệt cũng giống như vậy.

Quả nhiên, vừa nghe có người còn thảm hơn mình, sắc mặt Trịnh cô hơi hòa hoãn một chút, lúc này mới nhớ tới mình chưa hỏi Triệu Ca tên họ gì, thật không khỏi thất lễ. Lại nói tiếp, hôm nay Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca đã giúp mình một đại ân.

-Còn có chuyện như vậy sao? Ôi, thật sự là không thể nói được nữa. Đúng rồi, còn chưa hỏi vị tiểu thư này tên là gì?

Trịnh cô trên mặt cố tỏ ra vẻ tươi cười, rất khách khí nói.

- Trịnh cô, tôi tên là Triệu Ca, là bạn của Hồng Vũ.

Triệu Ca nho nhã lễ độ đáp. Làm Chủ tịch hội đồng quản trị đã một thời gian, Triệu Ca về phương diện ân tình qua lại đã sớm luyện thành.

Trịnh cô liền cười nói:

- Triệu tiểu thư là bạn gái của Chủ tịch thị trấn Phạm? Thật sự là xinh đẹp!

Đến lúc này, Trịnh cô mới thật sự nhớ rõ chức vụ của Phạm Hồng Vũ, là một Chủ tịch thị trấn. Dù sao, lúc trước khi Phạm Hồng Vũ giới thiệu mình, danh hiệu Chủ tịch thị trấn cũng khiến Trịnh cô giật mình, ấn tượng khắc sâu.

Phó Ngọc Long mở to mắt, rồi lại lướt qua người Triệu Ca, âm thầm nuốt nước miếng, trong lòng oán thầm không ngừng. Tên tiểu tử họ Phạm này thật sự là diễm phúc. Vốn tưởng rằng Bành Na mới là bạn gái của hắn, Phó Ngọc Long đã không chịu nổi rồi. Không ngờ trong nháy mắt, bên cạnh hắn lại chui ra một mỹ nữ xinh đẹp như vậy.

Chỉ có điều y cảm thấy khiếp sợ Phạm Hồng Vũ “ném một cái vạn kim”, Phó Ngọc Long chung quy cũng không dám lộ liễu quá mức.

Đây chính là Giang Khẩu chứ không phải Hồng Châu.

Phó công tử không có tấm biển con ông cháu cha hộ thân, làm việc gì cũng phải cẩn thận.

Triệu Ca tự nhiên cười, cũng không phủ nhận.

Mọi người bước ra cổng trung tâm mua sắm. Trịnh cô thăm dò nhìn chung quanh, tất nhiên là tìm taxi. Tuy nhiên, Giang Khẩu cuối những năm 80, xe taxi cũng không giống như đời sau mà chạy đầy đường. Muốn gọi một chiếc xe cũng không dễ dàng.

Triệu Ca nói:

- Trịnh cô, mọi người ở khách sạn nào? Để cháu đưa mọi người về. Cháu có xe.

- À!

Trịnh cô tạm thời thẫn ra.

Khi đó, xe riêng là một khái niệm hoàn toàn mới. Rất nhiều người căn bản sẽ không liên hệ xe ô tô với cá nhân riêng một người nào đó. Ông xã của Trịnh cô mặc dù là Giám đốc nhà máy thuốc lá nhưng ở nhà cũng không có xe riêng. Ở Hồng Châu, lúc đi lại thì đại đa số thời điểm là dùng xe công của nhà máy.

- Triệu tiểu thư ở Giang Khẩu làm việc cho đơn vị nào?

Trịnh cô rất nghi ngờ hỏi.

Bà xem ra, Triệu Ca thật sự không giống như lãnh đạo đơn vị. Mà cũng không có cán bộ lãnh đạo nào lại trẻ đẹp đến như vậy? Nhưng Triệu Ca lại càng không giống như lái xe.

Ngoại trừ lãnh đạo và lái xe, những cán bộ đơn vị bình thường không thể tự mình lái xe.

Triệu Ca mỉm cười nói:

- Trịnh cô, cháu không có đi làm. Cháu ở Giang Khẩu mở công ty, làm kinh doanh. Xin mọi người chờ cho một chút. Hồng Vũ, chúng ta ra bãi đỗ xe lái xe đến đây đi.

Tổng công ty Thiên Ca là ở Hongkong, bên Giang Khẩu chỉ là công ty thành viên. Tuy nhiên, Triệu Ca tất nhiên không cần giải thích rõ ràng với Trịnh cô làm gì. Để cho mọi người biết Chủ tịch thị trấn Phạm có bạn gái là bà chủ lớn ở Hongkong thì cũng chẳng phải là chuyện gì tốt.

Bên trong thể chế, lúc nào cũng phải cẩn thận để ý.

- Được, Trịnh cô, vậy phiền mọi người chờ ở đây một chút.

Phạm Hồng Vũ cười gật đầu, cùng với Triệu Ca bước về bãi đổ xe.

Nhìn theo bóng dáng của Triệu Ca, Phó Ngọc Long tròng mắt muốn rớt xuống, buồn buồn nói:

- Con mẹ nó, người này thật sự là diễm phúc.

Trịnh cô trừng mắt nhìn y, cả giận nói:

- Phó Ngọc Long, nói chuyện chú ý một chút. Người ta không đơn giản đâu.

- Có cái gì mà không đơn giản. Bất quá chỉ là con trai của Chủ tịch huyện mà thôi.

Phó Ngọc Long hãy còn không phục, thầm nói.

Trong mắt Phó công tử, Chủ tịch huyện Vũ Dương cũng không coi là đại nhân vật. Về phần con trai của Chủ tịch huyện Vũ Dương thì lại không cần phải nói.

- Anh, mẹ nói đúng đấy. Anh bớt tranh cãi đi. Không phát hiện người ta vừa ra tay là mười ngàn sao?

Phó Đình Đình rốt cuộc bình phục lại tâm trạng hoảng sợ, lúc này phụ họa theo mẹ, phê bình Phó Ngọc Long.

- A, Đình Đình, con nói cô gái này ở Giang Khẩu kinh doanh cái gì? Còn có ô tô riêng nữa? Ở Giang Khẩu này, chẳng lẽ khắp nơi đều là tiền?

Đối với lời phê bình của em, Phó Ngọc Long không chút phật lòng, ngược lại càng có thêm hứng thú.

- Ai mà biết, ở Giang Khẩu này ông chủ lớn rất nhiều.

Phó Ngọc Long tròng mắt vòng vo, giống như vừa nhớ tới một việc quan trọng, vỗ trán mình thật mạnh, nói:

- Nói như vậy, chúng ta không có đoán sai, Bành Na không phải là bạn gái của họ Phạm.

- Phó Ngọc Long!

Trịnh cô lại quát to một tiếng, thiếu chút nữa là bị đứa con khốn kiếp này làm cho phát bệnh.

- Cái gì họ Phạm hay không họ Phạm? Là Chủ tịch thị trấn Phạm.

Người ta vừa mới bỏ ra mười ngàn đồng giải vậy, quay lưng đi đã luôn mồm gọi họ Phạm này họ Phạm nọ. Nếu để cho Phạm Hồng Vũ nghe được, tức giận là chuyện nhỏ, nhưng khinh thường là chuyện lớn. Đường đường là quản đốc nhà máy thuốc lá, lãnh đạo cấp Phó giám đốc sở, mà lại ăn nói như vậy?

- Mẹ, bọn họ không có ở đây.

Phó Ngọc Long cũng không sợ hãi, vẫn cợt nhã nói.

Phó Đình Đình khinh thường hừ một tiếng, nói:

- Anh, không khỏi nhớ thương Bành Na nữa. Người ta hiện tại chính thức là phóng viên báo tỉnh đấy.

 
Chương 251: Hỏng bét


Là một sản phẩm có quy định rõ ràng về giữ độc quyền trong cả nước, thuốc lá có lợi nhuận rất lớn. Bất kể là thời điểm nào, cũng đều như vậy.

Khách sạn Kim Bằng là khách sạn năm sao xa hoa nhất ở Giang Khẩu ở thời điểm hiện tại, không hề kém so với một số khách sạn nổi tiếng ở Hongkong, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút.

Bước vào đại sảnh khách sạn Kim Bằng, Phạm Hồng Vũ cuối cùng cũng tìm được cảm giác khi bước vào một khách sạn của đời sau.

Còn ba mẹ con cô Trịnh, cuối cùng cũng tìm được sự tự tin “hơn người” vốn có.

Hôm nay thật sự là quá mất mặt.

Buổi Hội nghị tọa đàm của cán bộ lãnh đạo hệ thống thuốc lá khu vực Trung Nam có quy mô không nhỏ, khách mời rất đông, trong đó có không ít người đem cả gia đình đến. Dù sao cũng là tiền nhà nước, đãi ngộ như vậy mà không biết thưởng thì chỉ có kẻ ngốc mà thôi. Phó Đức Trăn đi cả nhà, ở một phòng chung và hai phòng riêng rất xa hoa.

Số người tham dự hội nghị đông, cho nên khách sạn Kim Bằng trở nên chật cứng.

Ba mẹ con cô Trịnh trở về khách sạn, Phó Đức Trăn vừa mới tiễn khách xong cũng trở về phòng, ngồi trên chiếc ghế sô pha màu trắng ngà, uống trà hút thuốc, vẻ mặt rất thích ý.

Cửa phòng khép hờ, Phó Đức Trăn định sau khi hút thuốc xong sẽ ra ngoài thăm hỏi khách khứa.

- Về sớm như vậy à?

Cô Trịnh vào cửa, Phó Đức Trăn có chút ngạc nhiên.

Theo lý, chưa đến giờ ăn cơm chiều thì ba mẹ con họ sẽ không về khách sạn. Phó Đức Trăn hiển nhiên là biết rõ ba mẹ con họ thích đi mua sắm, ưa náo nhiệt như thế nào.

Hôm nay có chuyện gì mà về sớm như vậy.

Cô Trịnh hừ một tiếng, ngồi bịch xuống ghế sô pha, hai chân bắt chéo, hai tay ôm ngực.

Phó Đức Trăn không khỏi cau mày, không vui hỏi:

- Làm sao vậy? Có chuyện gì à?

Bà vợ và hai đứa con bảo bối này từ trước đến giờ vẫn làm cho Phó Đức Trăn không bớt lo chút nào. Bình thường chỉ biết sống phóng túng, không giúp được mình việc gì còn khiến mình cảm thấy phiền phức. Để bọn họ đi dạo phố để mình có thể yên tĩnh một chút, ai ngờ…

- Ba…

Cô Trịnh chưa kịp trả lời thì Phó Đình Đình liền chạy tộc vào, vừa nhìn thấy Phó Đức Trăn thì lập tức nước mắt ngắn nước mắt dài, bộ dạng như uất ức điều gì đó.

Dù là Phó Đức Trăn đã trải qua nhiều sương gió, nhưng nhìn thấy nước mắt của con, cũng không khỏi luống cuống chân tay, sắc mặt thay đổi.

Xem ra, đúng là có chuyện thật rồi.

- Có chuyện gì thế? Hả? Chuyện gì?

Phó Đức Trăn vừa ôm con gái, vừa liên thanh hỏi.

 
Chương 252: Chủ nhiệm Diệp


Trịnh cô tinh thần kích động, đem chuyện tên đầu trọc gắt gao đè Phó Đình Đình trên quầy kính, buộc bọn họ giao ra mười hai ngàn đồng kể lại, đồng thời đem tam đại tổ tông nhà tên đầu trọc ra chửi.

Phó Đức Trăn một tia tươi cười đã sớm biến mất không thấy tăm hơi, vẻ mặt bao phủ một tầng sương lạnh.

- Thật buồn cười! Cái đám khốn kiếp!

Nghe đến đó, Phó Đức Trăn cũng giận không kềm chế được, vỗ một cái thật mạnh xuống bàn khiến ly nước sóng sánh ra ngoài.

- Đúng vậy, ba, mấy tên lưu manh đó thật kỳ cục. Chính là bọn thổ phỉ cường đạo mà!

Phó Ngọc Long ở một bên phụ họa.

- Con là thứ khốn kiếp! Con là đàn ông, vì sao lại không động thủ? Con có bản lĩnh hay không?

Phó Đức Trăn tức giận trừng mắt nhìn Phó Ngọc Long, hét to lên.

Phó Ngọc Long lập tức rụt cổ một cái, vẻ mặt hoảng sợ, kháng nghị nói:

- Bọn họ có nhiều người…

Phạm Hồng Vũ không khỏi bật cười.

Lúc ấy, Phó Ngọc Long nếu dám động thủ, kết quả không phải là thê thảm bình thường.

Xem ra vị Giám đốc Phó này hơi có chút không thực sự cầu thị.

Con trai của mình thuộc loại như thế nào, chẳng lẽ ông không rõ ràng lắm?

- Giám đốc Phó, tình huống lúc ấy không động thủ thì tốt hơn. Bằng không sẽ càng chịu thiệt.

Phạm Hồng Vũ tất nhiên là không vui sướng khi người khác gặp họa, ngược lại còn biện giải cho Phó Ngọc Long.

- Hừ, tôi thật không tin, bọn họ có gan coi trời bằng vung.

Phó Đức Trăn lửa giận bùng cháy, lớn tiếng nói, trên cổ gân xanh nổi lên.

Giám đốc Phó thật sự là bị chọc tức.

Tính tình của Phó Ngọc Long và Phó Đình Đình như vậy, có thể thấy được Phó Đức Trăn yêu thương con mình đến trình độ nào. Vừa nghĩ đến vợ con của mình bị người ta ức hiếp, Phó Đức Trăn trong cơn giận dữ, bất kể thế nào cũng nuốt không trôi khẩu khí này.

- Báo công an! Lập tức báo công an. Các người vì sao lại không báo công an?

 
Chương 253: Ngạo khí


Phó Đức Trăn lòng đầy căm phẫn cái bọn thổ phỉ cường đạo ở khu mua sắm đó.

Chủ nhiệm Diệp trên mặt nở nụ cười thản nhiên, không gợn sóng cũng không sợ hãi, nhìn qua giống như chưa bị ảnh hưởng gì quá lớn.

Vốn cũng thế, việc phát sinh trên thân người khác, tất nhiên là không liên quan gì đến y. Y và Phó Đức Trăn vốn cũng chẳng quen thuộc lắm. Bởi vì mọi người cùng làm chung trong một hệ thống, lúc đi họp thì có gặp qua mấy lần, nhưng nói đến buồn vui tương quan thì không đủ.

Trên thực tế, ngay khi Phó Đức Trăn lên án công khai, ánh mắt Chủ nhiệm Diệp đa phần là ngắm tới ngắm lui trên người Triệu Ca. Tất nhiên là không thể nhìn chằm chằm rồi, vậy thì có vẻ Chủ nhiệm Diệp không được lịch sự cho lắm. Đường đường là cán bộ cấp Cục trưởng, thuộc giới thượng đẳng của thành phố Giang Khẩu, khi đối mặt với mỹ nữ tuyệt sắc thì cũng không thể quá mức suồng sã. Nếu không thì làm cho người ta khinh thường rồi.

Chủ nhiệm Diệp hơi có chút không yên lòng, Phó Đức Trăn như thế nào lại nhìn không ra? Nhẫn nhịn một bụng không thể phát tác, ngữ điệu phẫn nộ không khỏi bình thản thêm vài phần.

Người nghe không chú ý thì người kể chuyện cũng chẳng có hứng thú gì.

- Giám đốc Phó, chuyện này nói như thế nào đây? Kỳ thật loại chuyện này ở Giang Khẩu rất bình thường, một số tiệm quần áo thời trang thì đúng là có quy củ như vậy, chỉ được nhìn chứ không thể thử. Dù sao cũng quá đắt, nếu ai cũng mặc thử thì quần áo người ta sẽ không bán được, anh thấy có đúng không? Chị dâu trước khi đi cũng không nói với chúng tôi một tiếng, bằng không thì tôi nhất định sẽ nhắc nhở rồi.

Kiên trì nghe Phó Đức Trăn nói xong, Chủ nhiệm Diệp liền bày ra giọng quan.

Phó Đức Trăn đang bực tức như thế nào?

Cậu tưởng mình là ai? Vợ con tôi ra ngoài đi dạo, lại còn phải nói với cậu trước sao?

- Chủ nhiệm Diệp, nói như vậy thì chuyện này không có biện pháp sao? Chỉ có thể như vậy rồi thôi đi, nuốt cơn tức vào trong bụng?

Phó Đức Trăn kềm chế cơn giận hỏi, giọng điệu cũng không còn khách khí.

Ông ta vì muốn cầu cạnh Chủ nhiệm Diệp, cho nên mới cẩn thận chú ý. Mắt thấy thái độ của Chủ nhiệm Diệp như vậy thì thái độ của Phó Đức Trăn cũng thay đổi. Không cần nói là Chủ nhiệm cục Độc quyền thuốc lá Giang Khẩu, cho dù là Chủ nhiệm cục Độc quyền thuốc lá Hồng Châu thì cũng đều không quản được Phó Đức Trăn. Tương phản còn phải xem sắc mặt của Phó Đức Trăn.

Sự biến hóa trong thái độ của Phó Đức Trăn, Chủ nhiệm Diệp như thế nào mà không phát hiện được, lập tức thản nhiên cười, hơi chút ngạo nghễ nói:

- Giám đốc Phó nói như thế nào? Chuyện này làm sao có thể như vậy mà thôi đi. Đây không phải là đùa giỡn sao? Chút chuyện như vậy, ở Giang Khẩu không tính là nhiều. Nói như thế nào thì tất cả mọi người đều là cán bộ cùng một hệ thống. Giám đốc Phó và chị dâu đều là khách từ xa tới, cũng không thể để cho các người ăn thiệt như vậy. Đi thôi, chúng ta cùng đến đồn công an để giải quyết việc này.

Lời nói này chẳng khác nào nói cho trâu bò nghe!

Phó Đức Trăn lập tức vui mừng quá đỗi, sự không thoải mái trong đầu đã hoàn toàn tan thành mây khói, trên mặt một lần nữa thần sắc kính cẩn lên, liên tiếp nói:

- Được, được, nên đi một chút. Tôi biết ngay Chủ nhiệm Diệp thần thông quảng đại, khẳng định là có biện pháp.

Chủ nhiệm Diệp thản nhiên đứng dậy nói:

- Giám đốc Phó quá khen rồi, thần thông quảng đại thì chưa nói tới, tuy nhiên chỉ là quen biết một vài bằng hữu. Chuyện ở Giang Khẩu này, chỉ cần không phải quá lớn thì luôn luôn có biện pháp.

 
Chương 254: Báo án không có tác dụng


Đồn trưởng Tưởng về cực nhanh, sau cuộc điện gọi về, chỉ khoảng nửa giờ sau là có một chiếc xe cảnh sát ầm ầm tiến vào đồn công an.

Thấy chiếc Nissan nhập khẩu này, Phạm Hồng Vũ không khỏi thở dài.

Giang Khẩu có khác, giàu nứt đố đổ vách.

Còn nhớ năm đó, cảnh sát Phạm ở Công an huyện Vũ Dương, đến thế kỷ 21 mới nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát xịn như vậy, lại còn là xe giành cho sếp trưởng ngồi. Vậy mà trước đó mười mấy năm, ở Giang Khẩu đã có xe cảnh sát nhập khẩu xịn như vậy rồi.

Đương nhiên, đồn trưởng đồn công an Giang Khẩu, cấp bậc bằng với Trưởng công an huyện Vũ Dương.

Một cảnh sát chừng bốn mươi tuổi dáng người cao gầy nhảy từ xe xuống, bước nhanh vào văn phòng.

- Chủ nhiệm Diệp, khách quý, khách quý, cơn gió nào thổi anh đến đây vậy?

Đồn trưởng Tưởng cười ha hả, nói. Thàn thái có vẻ rất nhiệt tình, cho thấy quan hệ với Chủ nhiệm Diệp không phải là bình thường.

- Anh Tưởng, chị dâu kinh doanh vẫn tốt chứ?

Chủ nhiệm Diệp đứng dậy, bắt tay với Đồn trưởng Tưởng, cười hỏi.

Đồn trưởng Tưởng Tưởng cười ha hả nói:

- Vẫn ổn, có Chủ nhiệm Diệp ủng hộ không ổn thì không được rồi.

Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca liếc mắt nhìn nhau, giật mình.

Xem chừng vợ của đồn trưởng tưởng buôn bán vẫn kinh doanh có liên quan đến thuốc lá, Đồn trưởng Tưởng khách khí với Chủ nhiệm Diệp như vậy, chỉ một cuộc điện thoại thôi là tức tốc trở về rồi. Kinh doanh thuốc lá, có sự “bao che” của Chánh văn phòng cục Độc quyền thuốc lá thì chẳng còn phải lo lắng điều gì nữa.

- Ấy, Chủ nhiệm Diệp, có chuyện gì mà gọi tôi về như vậy? Thật là khổ quá đi.

Đồn trưởng Tưởng vẻ mặt tươi cười, cố gắng cười lấy lòng Chủ nhiệm Diệp, nghiễm nhiên coi y như là lãnh đạo cấp trên của mình vậy.

- Ha ha, tôi ở khách sạn Kim Bằng chán quá. Liền muốn ra ngoài đi lại một chút, đúng dịp có chuyện cần phải phiền anh giúp, không quấy rầy nhiệm vụ của anh chứ?

Chủ nhiệm Diệp tươi cười, nói.

- Chủ nhiệm Diệp, lời này của anh thật khách khí, làm gì có công vụ nào mà lại quan trọng hơn chuyện của anh chứ? Có thể hỗ trợ cho Chủ nhiệm Diệp là niềm vinh hạnh của lão Tưởng tôi. Anh nói đi, có chuyện gì?

Đồn trưởng Tưởng có vẻ là người thẳng tính, liên tục thúc giục, coi như không nhìn thấy đám người Phó Đức Trăn, Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca mà chỉ có một mình Chủ nhiệm Diệp.

 
Chương 255: Lai lịch thật lớn


- Chủ nhiệm Diệp, vào trong này tôi nói mấy câu.

Đồn trưởng Tưởng cũng không kiêng dè, trực tiếp hỏi Chủ nhiệm Diệp.

Chủ nhiệm Diệp bụng đầy khả nghi, tuy nhiên vẫn đứng dậy đi theo Đồn trưởng Tưởng vào phòng trong.

Phó Đức Trăn sắc mặt đen xì.

Coi tư thế này, rất rõ ràng Đồn trưởng Tưởng cũng không có ý định giúp đỡ, càng không coi Giám đốc Nhà máy thuốc lá Hồng Châu ra gì. Hóa ra rời khỏi thành phố Hồng Châu thì mình chẳng là cái gì.

Loại tâm lý chênh lệch này, khó làm cho người ta chịu được.

Phạm Hồng Vũ khóe miệng cười nhạt.

- Đồn trưởng Tưởng, làm sao vậy?

Vào trong văn phòng, Chủ nhiệm Diệp liền lên tiếng hỏi han, vẻ mặt cũng có vài phần không hài lồng. Chỉ là chút chuyện như vậy mà Đồn trưởng Tưởng còn làm ra vẻ thần bí, khiến người ta không khỏi khó chịu. Thật là uổng công mình luôn tạo điều kiện để vợ ông ta kinh doanh. Thật ra Phó gia có “báo được thù” hay không thì Chủ nhiệm Diệp cũng không để ý lắm, cái chính là quan cảm của Triệu Ca đối với anh ta. Trước khi chuẩn bị đi, mình nói như vậy giờ lại như thế thì thật khó để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng mỹ nữ.

Đồn trưởng Tưởng rút thuốc lá ra, mời Chủ nhiệm Diệp một điếu, mặt hiện lên vẻ cười khổ, nói:

- Chủ nhiệm Diệp, mấy vị này có quan hệ thế nào với anh? Có thân thiết không?

Chủ nhiệm Diệp nhíu mày, không hài lòng nói:

- Anh Tưởng, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi. Có giúp được việc này hay không?

Đồn trưởng Tưởng vội vàng nói:

- Chủ nhiệm Diệp, đừng có hiểu lầm như vậy, chuyện của anh cũng là chuyện của tôi mà. Nếu hôm nay là chuyện của Chủ nhiệm Diệp anh thì tôi cũng sẽ bất cứ giá nào mà làm…

Chủ nhiệm Diệp cũng được coi là người nhanh trí, thấy vẻ như vậy liền trở nên nghiêm trọng nói:

- Như thế nào? Đối phương có chỗ dựa ghê gớm à?

Đồn trưởng Tưởng gật đầu cười.

- Lai lịch như thế nào?

Chủ nhiệm Diệp có chút tò mò, hỏi tiếp.

Thật không ngờ, mấy hộ kinh doanh quần áo trong chợ lại có bối cảnh như vậy.

- Lần này, họ gặp phải ca khó nhằn rồi. Tên đầu trọc đó nổi tiếng, rất nhiều người đã phải chịu thiệt trước hắn. Chuyện như vậy, chúng tôi không tiện ra mặt…

Đồn trưởng Tưởng vừa nói vừa lắc đầu liên tục, trên mặt đầy vẻ kiêng dị. Nhưng vẫn chưa nói ra lai lịch của tên đầu trọc. Nhưng sự sợ hãi của ông ta cũng là rất rõ ràng.

Khiến đồn trưởng đồn công an kiêng dè như vậy, dùng ngón chân nghĩ cũng ra được, tên đầu trọc kia có lai lịch không hề đơn giản.

- Vậy chuyện này làm thế nào? Cứ để mặc như vậy à?

Chủ nhiệm Diệp nhíu mày nói.

Đồn trưởng Tưởng nghiêm túc nói:

- Chủ nhiệm Diệp, không gạt anh, hôm nay nếu là người khác báo án thì chỉ có thể để mặc như vậy…tuy nhiên Chủ nhiệm Diệp đã đích thân đến đây thì nói thế nào tôi cũng phải làm chút gì đó. Như vậy đi, các anh cứ trở về khách sạn trước, tôi đi tìm tên đầu trọc nói chuyện, xem có thể lấy lại được chút tiền hay không?

Chủ nhiệm Diệp tỏ ta buồn bực.

Ý tứ của lời này chính là, lấy lại được bao nhiêu hay bấy nhiêu, dù sao cũng là nể mặt lắm rồi, mà cũng chưa chắc đã thành công.

Tuy nhiên Chủ nhiệm Diệp cũng không nghi ngờ thành ý của Đồn trưởng Tưởng, gã tin rằng trong lòng Đồn trưởng Tưởng rất muốn giúp nhưng bản thân Đồn trưởng Tưởng cũng rất khó xử. thậm chí còn hiểu lầm Đồn trưởng Tưởng ra ám thị là muốn bỏ qua việc này.

Có thể nhìn thấy hậu trường của tên đầu trọc kia, có thể liên quan đến hệ thống công an, trong tay nắm tiền đồ của Đồn trưởng Tưởng.

Thảo nào mà Đồn trưởng Tưởng không nói cụ thể. Để lộ “người trong bóng tối” của mình chính là điều cấm kỵ trong chốn quan trường.

Đồn trưởng Tưởng vẫn đủ cẩn thận.

- Vậy, cũng được. Anh Tưởng, vậy liệu có thể lấy lại được bao nhiêu từ phía tên đầu trọc? Nói số lượng cụ thể, tôi cũng dễ ăn nói với bạn mình.

Trầm ngâm một chút, Chủ nhiệm Diệp nói.

Đồn trưởng Tưởng bất đắc dĩ nói:

 
Chương 256: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ


Nhìn thấy người này, phản ứng đầu tiên của Phó Đình Đình là hét lên một tiếng, trốn phía sau Trịnh cô.

Cảnh tượng buổi sáng vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ của cô.

Gã đầu trọc vẻ mặt dữ tợn, diện mạo rất hung.

- Ơ, khá náo nhiệt nhỉ.

Gã đầu trọc cũng là sững sờ, rõ ràng không nghĩ tới ở đồn công an đụng phải cái đám coi tiền như rác này. Ánh mắt nhanh chóng quét ngang mọi người một vòng. Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười, xem như chào hỏi.

- Haha, muốn báo công an à?

Gã đầu trọc lập tức hồi phục lại tinh thần, nhún vai, rất khinh thường nói.

- Mày chính là cái thằng bán quần áo đó sao?

Phó Đức Trăn bật người phản ứng, hướng về gã đầu trọc rống lên.

- Ừ, đúng tôi đấy. Thì sao?

 
Chương 257: Văn hóa văn phòng


Không ai ngăn cản Triệu Ca gọi điện thoại.

Chủ nhiệm Diệp ánh mắt nhìn Triệu Ca, càng trở nên khác thường.

Triệu Ca vẫn điềm tĩnh tự nhiên, không chút bối rối, giơ tay cầm lấy điện thoại, tư thế tao nhã.

Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của Lý Xuân Vũ được gọi lại.

Lý Xuân Vũ nói y vừa mới thức dậy, điện thoại bỏ bên cạnh. Tuy nhiên, sau khi nghe xong Triệu Ca miêu tả tình huống, Lý Xuân Vũ không còn bình tĩnh nữa.

- Phó cục trưởng cục Công an thành phố? Họ Hám? Ừ, tôi biết rồi.

Lý Xuân Vũ ở trong điện thoại cười lạnh một tiếng.

Quang tử vẫn còn cố giãy dụa, khản cả giọng la to:

- Buông tay ra, đồ khốn! Tao đánh chết mày.

Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười, ấn chặt cánh tay sau lưng, gã đầu trọc ngẩng đầu lên, quát to:

 
Chương 258: Dọa không chết được ngươi


Đồn trưởng Tưởng là loại thông minh cỡ nào, tự nhiên là hiểu được ý tứ của Thành ca. Chẳng qua là trước mặt nhiều người, y không biết giải thích như thế nào. Chuyện như vậy làm sao có thể vài lời ba xạo là có thể giải thích được. Hơn nữa, cục diện lúc này quả thật khiến cho y rất bị động. Gã đầu trọc thì ép, Thành ca thì chất vấn cũng không phải là vô lý.

Chỉ cần y phản bác thì Thành ca nhất định sẽ có nhiều lý do để răn dạy y.

- Đồn trưởng Tưởng, hóa ra là anh an bài, là anh cố ý chơi tôi.

Gã đầu trọc rất phối hợp, la to lên, giọng điệu cực kỳ oán hận.

Lòng người chính là như vậy. Mặc dù Phạm Hồng Vũ ra tay đối với y, gã đầu trọc cũng không căm hận Phạm Hồng Vũ. Dù sao Phạm Hồng Vũ và gã trước kia cũng không quen biết. Cho dù chính mình trước đó không lâu thu lấy mười ngàn đồng, cũng chính là Phạm Hồng Vũ móc tiền túi ra. Phạm Hồng Vũ có lý do để đối phó gã. Nhưng đồn trưởng Tưởng thì lại không giống với. Gã đầu trọc xem ra, Đồn trưởng Tưởng phải là người một nhà. Hiện giờ bị người một nhà bán đứng thì tự nhiên đối với Đồn trưởng Tưởng hận đến xương tủy.

Triều đại thay đổi, trừng phạt nội gian so với trừng phạt lẻ thù thì tàn khốc hơn nhiều. Và nguyên nhân đều xuất phát từ loại tâm lý này.

- Quang tử, đừng kêu nữa. Cho dù cậu thông minh thì sớm hay muộn cũng có một ngày bị người đùa chết.

Chủ nhiệm Diệp lúc này nói chen vào.

 
Chương 259: Lạt mềm buộc chặt


Từ đồn công an đi ra, Phó Đức Trăn thái độ đối với Phạm Hồng Vũ xoay chuyển 180o, vẻ mặt tươi cười, cung kính nhường Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca đi trước.

Chẳng những Phó Đức Trăn như vậy mà những người trong Phó gia cũng không sai biệt lắm.

Không cung kính không được. Phó cục trưởng Hám của cục Công an thành phố tự mình đến cửa, lần nữa chịu nhận lỗi, vốn gã đầu trọc ngang ngược, càn rỡ cũng trở nên giống như chuột gặp mèo, sợ tới mức hồn bay phách lạc, mặc kệ cho Phó Đình Đình luôn miếng mắng gã là đồ đáng chết. Phó Đình Đình lúc này được một phen nói sướng miệng.

Về phần Chủ nhiệm Diệp thì chỉ biết cúi đầu mà đi, ánh mắt cũng không dám ngắm nhìn Triệu Ca.

Xem ra suy đoán của mình rất chuẩn. Hai người trẻ tuổi này lai lịch rất lớn. Ban đầu còn hoài nghi Triệu Ca là vợ bé của ông chủ lớn nào đó. Thật sự là sai mười phần rồi.

Vẫn là Triệu Ca tự mình lái xe đưa bọn họ trở về. Một xe không ngồi được hết nên Phó Ngọc Long tự giác ngồi xe Toyota của Chủ nhiệm Diệp.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top