Quyền Lực Tuyệt Đối

Dịch Full 

Chương 280: Cao Khiết, rất xin lỗi


Hai chiếc ô tô con lần lượt chạy vào tòa nhà Thị ủy Ngạn Hoa.

Bên cạnh cửa tòa nhà làm việc số 02 Thị ủy có đóng mấy tấm bảng, đều là bảng gỗ đơn giản, thậm chí có vẻ keo kiệt. Trong đó tấm bảng dưới cùng là “Văn phòng quản lý thu hút đầu tư thị xã Ngạn Hoa”.

Là bộ môn trực thuộc UBND thị xã, văn phòng thu hút đầu tư làm việc ở tầng hai. Văn phòng của Lục Nguyệt và Nhạc Tây Đình đều ở lầu ba, còn văn phòng thu hút đầu tư thì ở lầu hai, ở dưới văn phòng của Lục Nguyệt.

Lục Nguyệt cũng không vội vàng dẫn Cao Khiết đến văn phòng thu hút đầu tư, mà là vào phòng họp nhỏ ở lầu hai.

Toàn thể nhân viên công tác của văn phòng thu hút đầu tư cùng với một Phó chánh văn phòng của UBDN thị xã và hai nhân viên công tác đã chờ sẵn ở phòng họp. Bất kể nói như thế nào, Cao Khiết hôm nay nhậm chức, cuộc họp này tất phải có.

Đây là lễ tiết cơ bản!

Là tiền Chủ nhiệm văn phòng thu hút đầu tư, Lục Nguyệt đương nhiên phải tham dự hội nghị này.

 
Chương 281: Cong lách thật nhiều


Từ văn phòng của Lục Nguyệt trở về lầu hai, Cao Khiết lại triệu tập một cuộc họp nhỏ với các đồng chí ở văn phòng thu hút đầu tư.

Phòng của UBND thị xã khá khẩn trương, nhưng đối với phòng thu hút đầu tư lại đặc biệt ưu đãi. Tổng cộng chín người có bốn phòng. Chủ nhiệm và Phó chủ nhiệm mỗi người một gian phòng độc lập. Các đồng chí khác thì làm việc theo tập thể.

Thời gian không còn nhiều nên Cao Khiết mở cuộc họp nhỏ này chủ yếu là hiểu biết chức trách công tác của mỗi người và công tác đang làm hiện tại. Người nào cũng bận rộn, vì ai cũng theo dõi tình hình khách đầu tư nước ngoài. Trên thực tế là cứ cách vài ngày lại gọi điện thoại. Khách đầu tư nước ngoài đều cách xa ngàn dặm, ngoại trừ gọi điện thoại thì còn làm được cái gì? Cũng không thể chạy ra nước ngoài, cũng không thể một ngày gọi mấy cuộc điện thoại. Thật sự là phiền chết.

Toàn bộ khí thế đầu tư của văn phòng tương đối hơi thấp.

Văn phòng thu hút đầu tư là đơn vị lâm thời tổ chức và thành lập, không có biên chế chính thức. Các nhân viên công tác đều từ cơ quan chính quyền thị xã hoặc những cục lý trực thuộc thị xã được điều tới. Vấn đề biên chế vẫn còn ở đơn vị ban đầu. Ngay từ đầu, tất cả mọi người đều khá hưng phấn. Dù sao, văn phòng thu hút đầu tư là một đơn vị tốt, phúc lợi đãi ngộ không tệ, thường xuyên giao tiếp cùng với khách nước ngoài đầu tư, thường đến những địa khu phát triển vùng duyên hải để công tác, thậm chí còn có thể đi tới Hongkong. Thăm dò tin tức từ văn phòng thu hút đầu tư địa khu và các huyện khác, quả nhiên là khá thích ý, cũng có thể tạo ra thành tích.

 
Chương 282: Bí thư Phạm lại đến tham gia náo nhiệt


Cao Khiết và các đồng chí văn phòng thu hút đầu tư vừa mới ra khỏi cửa văn phòng UBND thị xã thì lại đụng phải Phạm Hồng Vũ.

Đối với quyết định mời khách của Cao Khiết, mọi người cảm thấy kỳ quái.

Nhân vật số một của văn phòng mời các đồng chí trong phòng ăn một bữa cơm là hoàn toàn bình thường, không có gì kỳ quái. Kỳ quái chính là Cao Khiết lại không mời Lục Nguyệt. Lục Nguyệt dù gì cũng là cựu Chủ nhiệm văn phòng thu hút đầu tư, và cũng là lãnh đạo cấp trên của phòng.

Cao Khiết mời khách, cố tình không mời Chủ tịch thị xã Lục, đây là có ý gì?

Đương nhiên, mọi người chỉ cảm thấy kỳ quái nhưng không ai dám nói ra. Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên Cao Khiết nhậm chức, đối với tính cách của Chủ nhiệm Cao vẫn chưa hiểu rõ, nên không cần phải dò hỏi cơ mật. Nếu không tốt thì sẽ phạm húy mất.

- Hồng Vũ…

Cao Khiết cũng giật mình kinh hãi, tuy nhiên lập tức sửa miệng ngay.

 
Chương 283: Vận mệnh và đảm đương của Lục Nguyệt


- Cải cách chế độ công hữu của doanh nghiệp.

Nhìn bản báo cáo Cao Khiết đưa lên, Lục Nguyệt giật mình kinh hãi, đồng thời có chút kinh ngạc nhìn gương mặt xinh đẹp trước mặt mình, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc.

Cao Khiết đảm nhiệm chức Chủ nhiệm văn phòng thu hút đầu tư được một tuần, đây là lần đầu tiên chủ động gặp mặt Lục Nguyệt.

Lục Nguyệt cũng thật là kiên nhẫn. Cao Khiết không chủ động gặp y, y cũng không chủ động đi tìm Cao Khiết. Đối với tính cách như Lục Nguyệt, nói mấy câu kia với Cao Khiết hoàn toàn có thể được xem như là thổ lộ. Cao Khiết lúc ấy lẩn tránh rồi, nhưng Lục Nguyệt trên thực tế đã có đủ tư cách thỉnh thoảng đi “giằng co” với Cao Khiết một chút.

Dù sao tôi đã nói tôi thích em, sau này tôi có thể tới tìm em.

Rất nhiều người trong lòng đều nghĩ vậy.

Nhưng Lục Nguyệt lại không nghĩ tới Cao Khiết lại mang đến cho y một bản báo cáo như vậy.

- Cao Khiết, chúng ta phụ trách là thu hút đầu tư.

Lục Nguyệt cũng không vội xem qua bản báo cáo, rất hàm súc mà nói một câu, hơn nữa lại dùng từ “chúng ta”, rất tự nhiên mà lôi y và Cao Khiết vào chung một chiến trận, cũng không khiến cho Cao Khiết phản cảm mà cho là y đang “răn dạy” cô.

Cao Khiết thản nhiên nói:

 
Chương 284: Chị, nếu không ta thử xem?


Khi vừa trở về phòng làm việc của mình, Cao Khiết ngay cả miếng nước cũng không kịp uống, cầm điện thoại trên bàn gọi cho Phạm Hồng Vũ. Chiếu theo quy luật chung, Phạm Hồng Vũ bình thường sẽ không ngây người trong phòng làm việc quá lâu. Đa số thời gian Phạm Hồng Vũ là xuống cơ sở, tìm hiểu tư liệu trực tiếp. Bởi vậy, những quyết định của hắn thường được đại đa số cán bộ và quần chúng ủng hộ.

Kiên quyết không làm cán bộ “tam chụp”, đây không chỉ một lần Phạm Hồng Vũ ở trong cuộc họp nói qua.

Cao Khiết đã gọi điện thoại nhắn tin cho Phạm Hồng Vũ, chuẩn bị chờ hắn gọi lại.

Nhưng không ngờ điện thoại chỉ reo lên vài tiếng đã có người nghe.

- Xin chào, tôi là Phạm Hồng Vũ.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nam tính trầm ấm của Phạm Hồng Vũ.

Cao Khiết tâm tình trong nháy mắt đã tốt lên rất nhiều, không kìm nổi trêu chọc nói:

- Bí thư Phạm hôm nay rảnh rỗi thế?

 
Chương 285: Nội hàm đích thật của việc biểu diễn


- Vâng, Bí thư Tống!

Cao Khiết hướng Tống Mân gật đầu lễ phép, rồi mở tài liệu trước mặt.

Phương án này là do Cao Khiết tự mình làm đội trưởng, trong khoảng thời gian này luôn đặt ra những câu hỏi về các vấn đề có liên quan. Cho nên toàn bộ phương án đều hiểu rất rõ, trên cơ bản không cần nhìn cũng có thể trình bày một cách rõ ràng.

Cao Khiết vừa mới mở miệng, trong phòng họp lặng ngắt như tờ. Tất cả mọi người rất chăm chú nhìn cô.

Đương nhiên, trong chuyện này có bao nhiêu là vì công sự, nhiều ít xuất phát từ tư tâm thì không xong rồi.

Trong lúc Cao Khiết giải thích, các cán bộ đang ngồi đây đa số đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Cao Khiết này lá gan thật không nhỏ, ngay cả chế độ công hữu của xí nghiệp mà cũng dám đánh vào.

Trên thực tế, hình thức đầu tư cổ phần và nhận thầu thuê cho các doanh nghiệp quốc doanh hai năm trước đã làm thí điểm, chủ yếu là ở thủ đô và khu công nghiệp đông bắc. Chính phủ trung ương cũng đã thành lập bộ phận chuyên môn để nghiên cứu thảo luận vấn đề này. Nhưng đối với địa khu Ngạn Hoa mà nói, đây tuyệt đối là một lĩnh vực hoàn toàn mới.

Lấy chế độ công hữu làm chính thể, ghi vào trong hiến pháp.

 
Chương 286: Tâm sự của Nhạc Tây Đình


Hội nghị diễn ra cho đến năm giờ chiều vẫn náo nhiệt như thường.

Cuối cùng đã hình thành quyết nghị, trên nguyên tắc đồng ý với phương án của văn phòng thu hút đầu tư. Cục Công nghiệp thị xã, Ủy ban Kinh tế Thương mại thị xã, cục Tài chính thị xã, Ủy ban Cải cách thị xã và những bộ môn chức năng có liên quan đều phải hợp tác với nhau, hoàn thiện phương án cải cách chế độ công hữu, xuất phát từ góc độ có lợi nhất cho công tác thu hút đầu tư.

- Tóm lại một câu, ngoại thương muốn có lợi thì mới có thể hấp dẫn được họ. Đây là điểm mấu chốt.

Tống Mân nói một câu rồi lập tức chuyển sang Chủ tịch thị xã Nhạc Tây Đình nói:

- Đồng chí Tây Đình, công việc này do UBND thị xã làm đội trưởng phụ trách, thành lập một tổ lãnh đạo chuyên môn để an bài chung, nhanh một chút hoàn thiện phương án này.

Công tác xây dựng kinh tế do UBND thị xã làm đội trưởng là rất hợp lý.

 
Chương 287: Trường trung học Vũ Dương xảy ra chuyện gì sao?


Chạng vạng!

Một chiếc xe jeep kiểu cũ lái vào trong đại viện huyện ủy Vũ Dương, đậu trước lầu Ủy viên thường vụ.

Phạm Hồng Vũ từ trong xe bước xuống.

Cố Dưỡng Hạo mang tới một chiếc xe Warsaw cho thị trấn Phong Lâm, Phạm Hồng Vũ cũng không thích lắm, ngược lại lại cảm giác chiếc xe jeep này dễ lái hơn. Khi lái nó, trong lòng không hiểu ra sao lại có một cỗ lý tưởng hào hùng.

Bí thư Phạm trở về thăm cha mẹ.

Trước đó không lâu, anh trai Phạm Hồng Học đã đến thủ đô công tác rồi. Có liên quan đến phương pháp chế biến thức uống, Phạm Hồng Học thường xuyên phải đến thủ đô thỉnh giáo các giáo sư ở viện nghiên cứu, cùng nhau nghiên cứu thảo luận. Đây đang là mùa hè, sản phẩm của nhà máy bán rất chạy, nhanh chóng lan ra các tỉnh lân cận. Phạm Hồng Học lần này tới thủ đô cũng chỉ có một nhiệm vụ, chính là trao đổi chuyện đầu nhập quảng cáo với đài truyền hình trung ương. Năm trước kế hoạch này đã có, nhưng mấu chốt là chưa có tiền. Năm ngoái, nhà máy thức uống vừa mới được xây dựng, lại là mùa đông nên tình hình tiêu thụ không được tốt lắm, tài chính thu vào không nhiều, hoàn toàn không thể bỏ ra đầu nhập cho quảng cáo.

 
Chương 288: Chỉ thấy lợi trước mắt


Phạm Vệ Quốc về không quá muộn, khi mà Quản Lệ Mai đã nấu nướng xong xuôi thì ông về.

- Ba, ba về rồi ạ?

Phạm Hồng Vũ vội lên đón, cầm cho cha chiếc cặp công văn.

- Hồng Vũ, đã về rồi à?

Phạm Vệ Quốc vui mừng, Phạm Hồng Vũ hôm nay về nhà chỉ thông báo trước cho mẹ, mà không thông báo cho Phạm Vệ Quốc.

- Chờ ông cả buổi tối, thức ăn đã nguội hết rồi. Con nó về nhà mà cũng không được ăn một bữa cơm nóng.

Quản Lệ Mai vẫn trách cứ vài câu, chỉ có điều nể mặt Phạm Hồng Vũ cho nên không nói nhiều lời:

- Thôi vào ăn cơm đi.

 
Chương 289: Để cho mình một con đường lui


Phạm Hồng Vũ cười khổ.

- Đúng vậy, hơn hai mươi năm nay, chúng ta vẫn luôn sống bằng tiền dành dụm. Công trình thủy lợi ở Phong Lâm hầu hết đều là từ những năm 50-60. Về sau hầu như là không tiến hành tu sửa. Cở sở như vậy, còn có thể hy vọng vào sự đóng góp của nông nghiệp hay sao. Mấy năm nay, vấn đề mà nhà nước cần phải giải quyết chính là nông nghiệp, nông thôn và nông dân, vấn đề này không giải quyết thì cơ sở sẽ bị ảnh hưởng.

- Giải quyết như thế nào?

Phạm Hồng Vũ mở hai tay, hỏi ngược lại.

- Phong Lâm có tiền, có lẽ con có biện pháp, đem công trình thủy lợi đều tu sửa lại. Các xã thị trấn khác thì sao? Các huyện khác thì sao?

Phạm Hồng Vũ im lặng.

Cho dù là thị trấn Phong Lâm, trước mắt phải tu sửa toàn diện công trình thủy lợi, tu sửa đường xá, trường học, điện lực, thì tài chính đã rất khó khăn, chứ đừng nói đến những xã thị trấn khác.

 
Chương 290: Màn chiến mở ra


- Hồng Vũ, Thanh Sơn nhật báo hôm nay đã đọc chưa?

Trong văn phòng Bí thư Đảng ủy thị trấn, Phạm Hồng Vũ đang định đứng dậy đi đến khu công nghiệp thì chuông điện thoại reo lên, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Thái Dương, nghe qua có chút dồn dập.

Phạm Hồng Vũ nhạy bén ý thức được, khả năng đã xảy ra chút chuyện.

- Chưa.

Thị trấn Phong Lâm hẻo lánh, Thanh Sơn nhật báo hàng ngày nhanh nhất cũng phải buổi chiều mới đến được.

- Đã xảy ra chuyện gì sao?

- Ừ, trong điện thoại nói không rõ được, như vậy đi, cậu đến chỗ tôi một chút nhé.

 
Chương 291: Lo trước khỏi họa


- Chủ tịch Địa khu, vậy có nên có một thái độ rõ ràng rồi không?

Một lúc sau Thái Dương cẩn thận hỏi, quan sát thần sắc của Khâu Minh Sơn.

Khâu Minh Sơn từ chối cho ý kiến.

Phạm Hồng Vũ nói:

- Nếu nhất định phải có một thái độ rõ ràng, thì cũng được. Tôi đề nghị có ý kiến phúc đáp đồng ý với bản báo cáo của huyện Vũ Dương.

Thái Dương mở to mắt nhìn.

Huyện Vũ Dương cũng có một bản báo cáo cải cách xí nghiệp công hữu tương tự, ý nghĩ tổng thế giống với của thị xã Ngạn Hoa, điểm khác biệt lớn nhất ở chỗ, huyện Vũ Dương kiên định thuộc tính sở hữu chế độ công hữu. Có thể thu hút đầu tư, có thể cải tạo đầu tư cổ phần, nhưng thuộc tính công hữu của xí nghiệp thì không thể thay đổi.

 
Chương 292: Lục Nguyệt phẫn nộ rồi


Bộp!

Lục Nguyệt đập mạnh xuống bàn làm việc một cái, mặt mày xanh mét, giấy tờ bay tung tóe.

Thư ký đang rót nước cho Lục Nguyệt bỗng giật mình kinh hãi, thiếu chút nữa thì đánh rơi chén trà, quay đầu nhìn lại thì thấy ánh mắt Lục Nguyệt trợn lên, thở dốc.

Đến phục vụ bên cạnh Lục Nguyệt một thời gian rồi nhưng đây là lần đầu tiên thư ký nhìn thấy Lục Nguyệt giận dữ như vậy.

- Nực cười, quả thực là nực cười.

Lục Nguyệt không thèm để ý đến ánh mắt sợ hãi của thư ký, liền đứng lên, đi đi lại lại trong phòng làm việc, trong ánh mắt đầy lửa giận.

Thư ký trong lòng run sợ, bưng chén trà đặt lên bàn, một cử động nhỏ cũng không dám, không dám nói câu nào, cứ đứng ngơ ngác như vậy, sợ rằng gây ra một tiếng động nhỏ sẽ làm quấy rầy Chủ tịch thị xã Lục.

 
Chương 293: Sao lại như vậy?


Ước chừng nửa giờ sau, cửa văn phòng mới được mở ra, Lục Nguyệt từ trong đi ra, thần sắc bình tĩnh, mặc một bộ Tây trang chính tề.

Đã đến tháng 10, trời đã hơi lạnh. Người trẻ tuổi thân thể cường tráng còn mặc quần áo mỏng, Lục Nguyệt đã mặc một bộ tây trang, giày da bóng loáng, phong độ mười phần.

Thư ký liền đứng dậy, chờ lãnh đạo dặn dò.

- Đi văn phòng Bí thư Tống.

Lục Nguyệt thản nhiên phân phó một câu, hai tay dấu ra sau lưng, chậm rãi mà đi.

Thư ký vội cầm lấy cặp công văn, bước nhanh đi theo.

Tống Mân cũng rất không bình tĩnh.

Lục Nguyệt gọi điện thoại cho ông ta, Tống Mân vừa đạp bàn gọi điện cho trưởng phòng Tuyên giáo, lớn tiếng chất vấn hỏi sao lại như này, rồi yêu cầu ông ta đến phòng mình ngay lập tức.

 
Chương 294: Tử chiến


Tống Mân không nóng lòng tỏ thái đổ, hơi trầm ngâm chút, nói:

- Lão Trần, ông đi về trước đi, lập tức hỏi Ban tuyên giáo Tỉnh ủy một chút, xem bọn họ có biết chuyện này hay không?

Trưởng phòng Trần bừng tỉnh.

Vẫn là Bí thư Tống “tỉnh táo”, Phòng Tuyên giáo thị xã không rõ chuyện này, chưa chắc ban Tuyên giáo Tỉnh ủy cũng không biết. Tuy rằng, theo quy củ cho dù là Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy đồng ý gửi bản thảo đi, thì cũng phải thông báo xuống cấp dưới, làm việc một phía như vậy không phải là cách xử sự hợp lý trong chốn quan trường. Tuy nhiên nói gì thì nói, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy dù sao cũng là cơ quan cấp trên, thông báo những việc như vậy cho cấp dưới, không phải “nhiệm vụ” của bọn họ.

Điều kiện tiên quyết chính là: Phạm Hồng Vũ đã có được sự ủng hộ của lãnh đạo chủ chốt Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy.

- Vâng vâng, Bí thư Tống, tôi lập tức đi ngay.

Trưởng phòng Trần không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy, cúi đầu với Lục Nguyệt và Tống Mân, cấp tốc rời đi, không ngờ thân hình mập mạp của ông ta cũng có thể “thần tốc” như vậy.

 
Chương 295: Một kích xuyên thẳng trời cao


Bài văn này của Phạm Hồng Vũ không chỉ chấn động Tống Mân, Lục Nguyệt, Bộ trưởng Trần mà còn có những người khác.

Chủ nhiệm Cao của văn phòng thu hút đầu tư vốn tâm trạng rất tốt. Cô vừa mới gọi điện thoại nói chuyện với một vị thương nhân thành phố vùng duyên hải. Vị khách thương đó đối với nhà máy ngũ kim thị xã Ngạn Hoa rất có hứng thú, đã đồng ý hai ngày nữa đến thị xã Ngạn Hoa để khảo sát thực địa.

Cao Khiết rất hài lòng.

Công tác dần dần trải rộng ra, đi vào quỹ đạo, khiến cho tảng đá trong lòng Cao Khiết cuối cùng cũng rớt xuống đất.

Chủ tịch thị xã Cao ngoài mặt thì nhẹ nhàng, nhưng lại chú trọng đến mặt mũi.

Hình thức thị trấn Phong Lâm tốt như vậy, nổi danh toàn tỉnh, mặc cho ai nghe được đại danh của Cao Khiết cũng phải vươn ngón tay cái khen một tiếng “giỏi”. Nếu điều đến văn phòng thu hút đầu tư, công tác vẫn không mở ra được cục diện thì có thể ảnh hưởng đến thanh danh.

Phạm Hồng Vũ người này đầu óc chính là không tầm thường. Bất kể công việc gì, nếu lọt vào tay hắn thì sẽ có thể nghĩ ra biện pháp. Ban đầu mọi người còn nghi ngờ năng lực làm việc của cô, nhưng bây giờ thì không còn hoài nghi được nữa.

 
Chương 296: Chính diện giao phong


Khi chiếc xe con Warsaw lái vào trong tòa nhà Thị ủy thì đã gần một tiếng sau.

Con đường của huyện đã sửa lại xong xuôi, từ Phong Lâm đến thị xã Ngạn Hoa thời gian rút ngắn đến hơn hai mươi phút. Đồng chí Phạm Hồng Vũ khoan thai đến chậm, ý đồ tương đương rõ ràng.

Trên thực tế, trong một giờ này, máy nhắn tin của Phạm Hồng Vũ vang lên như muốn bể. Tất cả đều là từ văn phòng của Phó chủ tịch thị xã Lục gọi tới.

Nhưng Bí thư Phạm không thèm để ý.

Nói sau, hiện tại còn chưa có điện thoại di động. Cho dù Bí thư Phạm có muốn gọi điện thoại lại cũng không làm được. Hắn tin tưởng thư ký của Lục Nguyệt hẳn là đã sớm gọi điện cho các lãnh đạo khác trong thị trấn, biết được hắn đã rời khỏi thị trấn Phong Lâm, nên không tra tấn gọi điện thoại cho hắn nữa. Chỉ có điều, đây là đại diện cho một thái độ nôn nóng, cũng coi như là cảnh cáo Phạm Hồng Vũ. Đồng chí Phạm Hồng Vũ, Chủ tịch thị xã Lục đã rất tức giận rồi.

Ngài ấy rất khẩn trương.

Phạm Hồng Vũ vốn thích lái chiếc xe jeep cũ, lần này lại khác thường, lái chiếc xe Warsaw tới, tất nhiên là phải chú ý đến hình tượng. Bất kể như thế nào, xe ô tô màu đen so với xe jeep quân dụng màu xanh lá mạ phong cách hơn nhiều, bày ra thân phận không tầm thường.

 
Chương 297: Tranh thủ giải quyết vấn đề


Phạm Hồng Vũ cũng không rời khỏi văn phòng UBND thị xã, mà là đến phòng Cao Khiết.

Cao Khiết cũng đang đứng bên cạnh cửa sổ hướng ra xa, trên bàn bày đầy văn kiện. Trợ lý Chủ tịch thị xã Cao lúc này cũng không còn tâm tư đi xử lý công vụ. Cô biết Phạm Hồng Vũ đã đến UBND thị xã. Vừa rồi Phạm Hồng Vũ dừng xe Cao Khiết đã nhìn thấy.

Hiện tại, chắc Phạm Hồng Vũ đang ở trong phòng Lục Nguyệt, giống như hai con gà chọi phùng mang trợn mắt nhìn nhau.

Cao Khiết thực có chút lo lắng cho tính tình của Phạm Hồng Vũ.

Rất khó tưởng tượng, Lục Nguyệt bình thường giống như một tao nhân, một khi xung đột với Phạm Hồng Vũ thì thành ra bộ dạng gì. Lục Nguyệt có thể giống như những chàng thanh niên trẻ tuổi kích động, hướng Phạm Hồng Vũ đập bàn giận dữ?

Tốt nhất đừng nên như vậy.

Nếu không, Phạm Hồng Vũ nhất định sẽ đem cái bàn của Lục Nguyệt mà đập vỡ.

 
Chương 298: Khó xử


So với sự tự nhiên của Phạm Hồng Vũ, Bí thư Thị ủy Tống Mân lại rối rắm hơn nhiều.

Nói chuyện điện thoại xong, Tống Mân đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, một tay chống sau lưng, một tay day day huyện thái dương của mình, trong chốc lát mắt lộ ra hung quang, hai hàng lông mi nhíu chặt, thực đau đầu vô cùng.

Tống Mân đến tự bây giờ đều không thích con người Phạm Hồng Vũ cũng như không thích cái tính cách “không nhất trí” của hắn. Cũng giống như Lương Quang Hoa, Tống Mân rất ghét những người cùng làm việc với mình mà mình không thể nắm họ trong tay.

Sau khi lên làm Bí thư Thị ủy, lại càng phải như vậy.

Lần này Phạm Hồng Vũ tà đạo phạm thượng, chiếu theo tính tình của Tống Mân là hận không thể vỗ bàn, sảng khoái mắng chửi Phạm Hồng Vũ một trận. Sau đó vung tay lên, đem chức vụ của Phạm Hồng Vũ lột sạch không còn một mảnh, thế giới từ nay sẽ vô cùng thanh tịnh.

Đổi lại là cán bộ khác, Tống Mân sẽ không chút e dè mà làm như vậy.

 
Chương 299: Hội nghị Bí thư làm việc khẩn cấp


Đêm thu, gió lạnh nhẹ thoảng qua. Trong phòng họp của Thị ủy đèn đuốc sáng trưng.

Hội nghị công việc Bí thư Thị ủy mời dự họp.

Phó bí thư thị xã Ngạn Hoa tổng cộng có năm người. Bí thư Thị ủy Tống Mân, Chủ tịch thị xã Nhạc Tây Đình, phân công quản lý Đảng và quần chúng Phó bí thư Trương; phân công quản lý kinh tế Phó bí thư Lý và Phó chủ tịch thường trực thị xã Lục Nguyệt. Hiện tại trong phòng họp có tổng cộng bảy người, còn có Trưởng ban Tổ chức Thị ủy Long Hải Đào và Chánh văn phòng Thị ủy Lương.

Bình thường, hội nghị công việc Bí thư nếu thương thảo những vấn đề quan trọng, Chánh văn phòng Thị ủy cũng sẽ dự thính. Lãnh đạo Ủy viên thường vụ phân công quản lý cũng sẽ tham dự.

Long Hải Đào có mặt, không hề nghi ngờ chủ đề chính của buổi hội nghị công việc Bí thư tối nay chính là nghiên cứu vấn đề về cán bộ.

Tống Mân kỳ thật không nghĩ sẽ tổ chức hội nghị công việc Bí thư, ít nhất không nghĩ sẽ vội vã mời dự họp như vậy. Nhưng chủ yếu là do Lục Nguyệt thúc giục quá nhiều lần.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top