Quyền Lực Tuyệt Đối

Dịch Full 

Chương 260: Tiệc tối ven biển


Xuyên qua đại sảnh khách sạn Hải Tân, Phó Đình Đình lập tức không kìm nổi kêu lên, hai mắt nhìn thẳng.

Trước mắt mọi người là một dãi cát trắng rộng lớn. Mặt trời đỏ chói chiếu rọi trên đại dương bao la, khiến cho một vùng bờ biển nhuộm màu đỏ thẫm. Từng con sóng lăn tăn, rặng mây đỏ lóng lánh, thật đẹp không sao tả xiết.

Phó Đình Đình không phải là lần đầu tiên tới Giang Khẩu, biển cũng tới nhiều lần, nhưng cảnh đẹp thế này thì thật sự trước đây chưa từng thấy.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:

- Khách san Hải Tân này những thứ khác thì không thể so với khách sạn Kim Bằng, nhưng đồ ăn thì rất tuyệt. Lúc chạng vạng dùng cơm tối trên bờ biển, mặt trời chiều ngả về tây, cảnh sắc quả thật không tệ.

Người của Phó gia liên tục gật đầu.

Triệu Ca hé miệng cười. Sau khi Phạm Hồng Vũ đến khách sạn Hải Tân ăn qua một bữa cơm thì dường như đã thích chỗ này rồi.

- Thật là đẹp, ăn cơm ở chỗ như thế này, tâm tình khẳng định tốt vô cùng. Chủ tịch thị trấn Phạm, anh quả thực là tinh mắt. Ba, lần sau đến Giang Khẩu, đừng ở khách sạn Kim Bằng nữa, mà ở khách sạn này đi?

Phó Đức Trăn cười lắc đầu, từ chối cho ý kiến, nhưng trong mắt lại hiện lên thần sắc không hài lòng.

 
Chương 261: Thị trường cần hàng hiệu


- Giám đốc Phó, tôi nghe nói, hiện tại nhà máy thuốc lá kinh doanh đang gặp khó khăn?

Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đỏ, mỉm cười hỏi.

Phó Đức Trăn hai mắt hơi nhíu lại, lập tức cười nói:

- Cũng không nói tới là có khó khăn bao nhiêu. Hiện tại đang nợ kiểu tam giác, một số khoản tiền rất khó thu hồi lại, còn có nợ tồn kho và nợ người khác.

Phó Đức Trăn đây là sĩ diện.

Bành Na từng nói với Phạm Hồng Vũ, trước mắt, nợ tồn kho và nợ người khác của nhà máy thuốc lá Hồng Châu đã là một con số thiên văn, khoảng chừng tám mươi triệu. Những năm tám mươi, một nhà máy nợ tám mươi triệu thì là chuyện cực kỳ kinh khủng.

Nếu không phải là nhà máy thuốc lá thì với con số đó đủ để đè sập một cái nhà xưởng.

 
Chương 262: Không sợ ông không phục


Phó Đức Trăn chướng tai gai mắt nuốt từng ngụm nước, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Phó Đức Trăn không phải kẻ ngốc, nếu không thì đã không leo lên đến chức giám đốc nhà máy, Phạm Hồng Vũ nói có lý hay không thì ông ta có thể phân biệt được. Chỉ có điều trong khoảng thời gian ngắn, khó có thể nhận ra “quan niệm cao cấp” của Phạm Hồng Vũ. Từ bản chất, Giám đốc Phó còn thuộc người của thời “kinh tế kế hoạch”, mặc dù mấy năm nay xã hội thay đổi khá nhanh, nhưng một số quan niệm thâm căn cố đế vẫn chưa thể thay đổi được.

Phó Đức Trăn rút ra một bao thuốc lá Hồng Châu cao cấp nhất, trên thị trường có giá đến 2,5 tệ. Hiện tại Phạm Hồng Vũ lại giúp cho ông ta sản xuất ra bao thuốc có giá 25 tệ, thì bảo sao mà không ta không kinh ngạc.

Ngược lại cô Trịnh nghe vậy liền vỗ đùi, kêu lên:

- Lão Phó, Chủ tịch thị trấn Phạm nói rất có lý, 20 tệ một bộ quần áo đã xa hoa rồi, ai ngờ đến Giang Khẩu, giá một bộ quần áo còn lên tới 20 ngàn tệ như vậy. Hơn nữa, loại thuốc ngoại này còn có thể bán được hơn 10 tệ, vì sao Hồng Châu chúng ta không thể vượt qua được bọn họ? Sản phẩm của nước ngoài cũng chưa chắc là đã hơn hàng trong nước chúng ta. Nhất là hàng thuốc lá này, chính ôngb cũng nói, hút thuốc ngoại không quen. Nói ra thì người Thanh Sơn chúng ta cũng không chỉ quen hút thuốc của Thanh Sơn. Tôi cảm thấy, đề nghị này của Chủ tịch thị trấn Phạm rất hay. Ông nghĩ mà xem, nếu thật sự được như vậy, một bao thuốc này sẽ có lợi nhuận gấp năm lần trước kia, khó khăn của nhà máy không phải sẽ được tháo gỡ sao?

 
Chương 263: Một bên là ngọn lửa, một bên là nước biển


Bữa cơm này thời gian kéo tương đối dài, nhưng người nào cũng hài lòng.

Phạm Hồng Vũ càng nói thì cái miệng giống như được gắn lò xo. Càng về sau thì Phó Đức Trăn hoàn toàn dựa theo ý nghĩa của hắn, toàn bộ từ bỏ đi ý nghĩ ban đầu của mình, thập phần hưng phấn.

Chuyên gia đàm phán ưu tú thì luôn đạt thành hiệu quả như vậy.

Tuy nhiên, chiêu khuất phục Phó Đức Trăn hoàn toàn là bốn chữ “Chủ tịch tỉnh Vưu”.

Bất kể như thế nào, hôm nay Phó Đức Trăn coi như thiếu Phạm Hồng Vũ một ân tình. Suy xét đến bối cảnh của vị Chủ tịch thị trấn này không đơn giản, hơn nữa Phạm Hồng Vũ miêu tả bản kế hoạch tràn đầy sự hấp dẫn, Phó Đức Trăn cuối cùng toàn bộ tiếp nhận lời đề nghị của Phạm Hồng Vũ, đồng ý cho nhà máy thuốc lá đi một con đường khác. Về phần xây dựng nhà máy và căn cứ gieo trồng thuốc lá ở huyện Vũ Dương thì cứ tự nhiên như nước chảy thành sông.

Bằng không, Phạm Hồng Vũ không đáng tiêu phí nhiều đến như vậy.

Hắn cũng không phải là Giám đốc nhà máy thuốc lá Hồng Châu.

 
Chương 264: Hữu tình nhân


- Ca Nhi, để anh dạy cho em bơi.

Cũng không biết qua bao lâu, Phạm Hồng Vũ mới lưu luyến rời khỏi đôi môi anh đào của Triệu Ca.

- Em sợ…

Triệu Ca hổn hển nói, vẫn ôm chặt Phạm Hồng Vũ như trước, một cử động nhỏ cũng không dám. Bộ ngực no đủ phập phồng, áp chặt vào ngực Phạm Hồng Vũ.

- Không được, hoạt động một chút, bằng không sẽ lạnh đấy.

Dù sao lúc này cũng không phải mùa hè, lại là buổi tối, nhiệt độ nước biển tương đối thấp. Phạm Hồng Vũ thân thể tráng kiện, ngâm nước một lát cũng không sao, còn Triệu Ca thì thể chất mảnh mai, ngâm trong nước lâu sợ là không chịu nổi.

- Đừng sợ, thả lỏng theo sự nhấp nhô của sóng biển. Học bơi cũng không khó, chỉ cần giữ thăng bằng cho cơ thể là được. Ở trên mặt nước, nếu biết kỹ thuật, tay chân hoàn toàn bất động thì sẽ không bị chìm xuống đâu.

Phạm Hồng Vũ đưa tay đỡ sau lưng Triệu Ca, nhẹ nhàng nâng cô lên.

 
Chương 265: Tận vui


Ánh mặt trời chói chang xuyên qua kẽ hở của tấm màn chui vào trong phòng.

Miền nam nắng xuân ấm áp, dịu dàng rạng rỡ chiếu xuống gương mặt ửng hồng của Triệu Ca, sáng bóng mê người.

Phạm Hồng Vũ đã ngồi dậy, nhưng Triệu Ca vẫn còn đang ngủ, hơi nghiêng thân mình, bàn tay đặt lên trên đùi Phạm Hồng Vũ, khóe miệng hơi nhếch lên, tâm trạng vui sướng vô cùng.

Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng vuốt cọng tóc vắt ngang trán của Triệu Ca, động tác vô cùng dịu dàng, vẻ mặt tràn đầy sự yêu thương.

Sự hòa hợp làm một tối hôm qua, có thể nói là hoàn mỹ vô khuyết.

Triệu Ca thân thể đẫy đà mềm mại. Mỗi một tấc da thịt đều gây cho hắn sự hưởng thụ tuyệt vời.

Triệu Ca đôi môi đỏ khẽ run lên.

Phạm Hồng Vũ lại không kìm nổi chui vào trong chăn, khẽ hôn lên thân thể của Triệu Ca một cái. Triệu Ca khóe miệng hiện lên nụ cười duyên, nhưng vẫn nhắm hai mắt, hai tay lại ôm chặt lấy Phạm Hồng Vũ. Hai nụ hoa trên ngực lại nhè nhẹ ma sát bộ ngực cường tráng của Phạm Hồng Vũ, lập tức một cỗ nhiệt nóng bốc lên.

 
Chương 266: Hiểu con không ai ngoài cha


Thời gian rất nhanh tiến vào tháng sáu.

Trước cổng nhà khách địa khu Ngạn Hoa được quét tước sạch sẽ, cờ màu phấp phới, không khí tràn đầy vui mừng.

Việc đàm phán nhà máy thuốc lá Hồng Châu ở huyện Vũ Dương xây dựng nhà máy và căn cứ gieo trồng thuốc lá đã hoàn thành. Lãnh đạo công ty và lãnh đạo nhà máy thuốc lá Hồng Châu, cùng với chính quyền địa khu Ngạn Hoa và huyện Vũ Dương chính thức ký kết hiệp nghị hợp tác.

Lần đàm phán này tiến hành tương đối khá thuận lợi.

Phạm Hồng Vũ sau khi từ Giang Khẩu trở về, lập tức đem chuyện mình đến Giang Khẩu tình cờ gặp được gia đình Phó Đức Trăn nói cho Phạm Vệ Quốc biết. Tất nhiên là không nhắc đến Triệu Ca.

Hắn không muốn ba mẹ mất hứng.

Phạm Vệ Quốc tuy rằng không cực lực phản đối chuyện yêu đương giữa Phạm Hồng Vũ và Triệu Ca, nhưng là người cực kỳ chính thống, sống chung trước hôn nhân thì đừng bao giờ nhắc đến trước mặt ông.

 
Chương 267: Tin đồn


Một chiếc xe jeep kiểu cũ chạy nhanh từ trong đại viện Địa ủy ra, đâm thẳng vào nhà khách địa khu.

Cửa xe mở ra, Phạm Hồng Vũ nhảy xuống, Cao Khiết xuống từ bên kia xe.

Phạm Hồng Vũ từ Giang Khẩu trở về không lâu, thị trấn Phong Lâm mua được một chiếc Santana kiểu cũ làm xe tiếp đãi. Hình thức Phong Lâm thành công lớn, sau khi báo tỉnh đưa tin, đài truyền hình tỉnh cũng làm phóng sự trọng điểm, nhất thời thanh danh lan truyền lớn.

Nghe nói đây chính là Chủ tịch tỉnh Vưu Lợi Dân tự mình chỉ thị, cho nên hình thức Phong Lâm được tạo thành một điển hình, khiến cho các xã, thị trấn trên toàn tỉnh đến học tập, thăm dò tình huống thực tế của thị trấn Phong Lâm một chút.

Sau khi báo và đài truyền hình tỉnh đưa tin, những đồng chí ở trong tỉnh đến học tập kinh nghiệm nối liền không dứt, khiến công việc bình thường bị ảnh hưởng không ít. Mỗi ngày đều nghênh đón, khiến cho Cao Khiết vô cùng phiền não.

Chủ tịch thị trấn Phạm tất nhiên phải an ủi Bí thư Cao, nói cái gì là “Lễ nghi chi bang”, cái gì là “Hoa Hạ kế thừa”…

Có đôi khi, trước mặt Chủ tịch thị trấn Phạm, Bí thư Cao chẳng khác gì một cô gái nhỏ.

 
Chương 268: Đừng nhìn bề ngoài


Lương Quang Hoa làm ra chỉ thị này, tất cả công tác chuẩn bị cho nghi thức ký tên dĩ nhiên là do văn phòng Địa ủy phụ trách, trên thực tế chính là do Lý Trường Thắng phụ trách. Nhà khách Địa ủy tiến tiến xuất xuất đều là những gương mặt quen thuộc của Địa ủy. Vừa thấy Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết đến, ai cũng dừng lại, mỉm cười, chào hỏi hai “ngôi sao chính trị” mới, tương đối khách khí.

Cảnh tượng vội vã này cũng chính là đặc điểm nổi bật nhất của cơ quan chính quyền Đảng ủy. Một khi gặp phải sự tình lớn một chút, nói trắng ra là được sự chú ý của lãnh đạo cao tầng thì những nhân viên làm việc phía dưới đều có bộ dạng vội vã như vậy. Kỳ thật, trong lòng Phạm Hồng Vũ hiểu rõ, căn bản không có bao nhiêu chuyện bận rộn, sở dĩ “vội vã”, đơn giản là hướng cho lãnh đạo thấy một thái độ, chứng minh mình làm việc vô cùng ra sức.

- Thấy không, tình huống khác biệt rồi, trước kia bọn họ cũng không có khách khí như vậy.

Cao Khiết lại thấp giọng nói với Phạm Hồng Vũ.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Đó là đối với tôi, còn đối với chị thì không dám không khách khí.

Đây cũng chính là sự thật, Phạm Hồng Vũ trước kia làm việc tại phòng thư ký 02 của văn phòng Địa ủy, không tính là tâm phúc của Khâu Minh Sơn, những đồng chí khác trong văn phòng biết rõ Bí thư Khâu và Bí Lương không đi cùng một con đường, tự nhiên đối với Phạm Hồng Vũ và Thái Dương, tuy kính trọng nhưng giữ khoảng cách, không để cho Lương Quang Hoa ngờ vực vô căn cứ.

 
Chương 269: Chủ tịch thị trấn Phạm, cậu được lắm!


Phó Đức Trăn cũng là tay quan trường già đời, không nói chuyện với Phạm Hồng Vũ nhiều lắm, chỉ hàn huyên vài câu rồi bỏ đi. Vốn tính giới thiệu Phạm Hồng Vũ với hai vị phụ trách cục Độc quyền thuốc lá tỉnh, nhưng nay lại thôi.

Thời cơ không đúng!

Tụ tập ở đây, không chỉ có lãnh đạo địa khu mà còn có lãnh đạo thị xã. Phạm Hồng Vũ chỉ là một Chủ tịch thị trấn nhỏ bé, chỉ có thể ngồi ở ghế chót. Trong hoàn cảnh như vậy mà làm nổi bật Phạm Hồng Vũ quá thì không phải là chuyện tốt. Chủ tịch thị trấn hai mươi mốt tuổi đã đủ dọa người rồi. Phỏng chừng hôm nay, trong số các lãnh đạo ở đây, có không ít người xem Phạm Hồng Vũ không vừa mắt.

Không có nguyên nhân nào khác, chỉ bởi vì tuổi tác của Phạm Hồng Vũ.

Trường hợp như vậy, Phạm Hồng Vũ biểu hiện càng cao thì lại càng ngu xuẩn.

Dù là như thế, một số người đầu óc xoay chuyển cực nhanh, từ động tác ban đầu của Phó Đức Trăn mà suy đoán được một ít manh mối.

Nói thật, huyện Vũ Dương lúc trước đề xuất hợp tác với nhà máy thuốc lá Hồng Châu xây dựng nhà máy và căn cứ gieo trồng thuốc lá tại Vũ Dương, rất nhiều người phụ trách địa khu và các huyện khác đều chê cười.

Dựa vào cái gì chứ?

 
Chương 270: Bất đắc dĩ chuyển biến !


Nói chuyện với Bành Thanh một hồi, trong phòng họp bỗng nhiên xuất hiện một trận xao động. Ánh mắt mọi người đều nhìn ra cửa.

Không hỏi cũng biết, lãnh đạo chủ chốt của địa khu đã tới.

Lương Quang Hoa, Khâu Minh Sơn và hai vị lãnh đạo địa ủy cùng bước vào.

Lương Quang Hoa đi đằng trước, Khâu Minh Sơn cách nửa người, cùng song song với hai vị lãnh đạo khác, nét mặt mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn. Xem ra lời đồn chẳng những ảnh hưởng tới Lương Quang Hoa, mà còn ảnh hưởng đến Khâu Minh Sơn.

Lãnh đạo công ty thuốc lá tỉnh đã sớm tới, Lương Quang Hoa thân là địa chủ lại khoan thai đến chậm thì không khỏi là thất lễ. Tuy nhiên, lãnh đạo công ty thuốc lá cũng không so đo làm gì.

Lương Quang Hoa tư cách thật sự quá già.

Trong số các nhân vật số một thành phố cấp địa toàn tỉnh, không có một người nào kinh nghiệm lý lịch vượt qua Lương Quang Hoa. Lương Quang Hoa bị vây giữa cán bộ cấp sở, nếu không phải vì vấn đề tuổi tác thì nhất định sẽ vững chắc bước lên hàng ngũ lãnh đạo tỉnh.

 
Chương 271: Tiểu Cao, cô cảm thấy Phạm Hồng Vũ như thế nào?


Phạm Hồng Vũ cũng có chút không chính xác, rất tự nhiên ngẩng đầu nhìn lên bàn trên. Tống Mân và các lãnh đạo Địa ủy đang ngồi chỗ đó. Vừa hay nhìn thấy Lục Nguyệt nâng ly rượu lên mời lãnh đạo Địa ủy, ánh mắt cũng vô tình hướng sang bên này. Hai mắt chạm vào nhau.

Lục Nguyệt khẽ mỉm cười, gật đầu chào Phạm Hồng Vũ.

Phạm Hồng Vũ thản nhiên gật đầu.

Bữa tiệc kéo dài gần hai tiếng mới chính thức chấm dứt. Lãnh đạo công ty thuốc lá tỉnh leo lên xe trở về tỉnh. Phó Đức Trăn cùng với Bành Thanh và lãnh đạo phụ trách nhà máy thuốc lá cùng với đám người Phạm Vệ Quốc ngồi ô tô đến huyện Vũ Dương.

Tuy rằng hiệp nghị đã chính thức ký tên, nhưng việc hợp tác còn cần phải trải qua trao đổi tỉ mỉ, lựa chọn căn cứ gieo trồng thuốc lá như thế nào là tốt nhất, cũng cần Bành Thanh nhân viên kỹ thuật tiến hành chỉ đạo.

Bành Na đi theo đến Vũ Dương, chuẩn bị tiến hành phỏng vấn đưa tin, đem việc này viết thành một bài báo tốt nhất.

 
Chương 272: Cao Khiết bị điều đi


Điểm này Cao Khiết cũng tán thành.

Mặc dù Phạm Vệ Quốc làm Chủ tịch huyện Vũ Dương, nhưng thân là cán bộ Ngạn Hoa, mà lại bị huyện Vũ Dương vượt mặt, cảm giác này Cao Khiết cũng hiểu.

- Năm trước, đồng chí Lục Nguyệt sau khi đến nhậm chức, đã quyết định thành lập văn phòng thu hút đầu tư, tôi tán thành chuyện này. Văn phòng thu hút đầu tư là chuyện tất yếu phải làm. Tuy nhiên, hiệu quả còn không tận như ý người.

Tống Mân giọng điệu trở nên nghiêm túc, hai hàng lông mày nhíu lại.

Lục Nguyệt tự mình kiêm nhiệm chức Chủ nhiệm văn phòng thị trấn, động tác này khiến các cán bộ thị xã đều có chút giật mình. Rất hiển nhiên, nếu văn phòng thu hút đầu tư công tác không được khai triển thì đối với uy vọng Lục Nguyệt vừa mới tạo dựng là một sự đả kích nghiêm trọng. Đương nhiên, cũng có thể biểu hiện một sự tự tin siêu cấp của Lục Nguyệt.

Nhưng văn phòng thu hút đầu tư vận tác được mấy tháng, kết quả không được như ý.

Đây là một sự đánh giá công bằng.

 
Chương 273: Người thông minh mới có thể lăn lộn quan trường


Đồng chí lái xe Phạm Hồng Vũ vô cùng làm tròn trách nhiệm, trong khi Cao Khiết ở văn phòng Tống Mân nói chuyện, Phạm Hồng Vũ vẫn ngồi trong xe jeep, nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng lại châm thuốc hút.

Cũng may vị trí hắn dừng xe khá kín, không mấy người đi qua chỗ này, nếu không để người ta phát hiện thì sẽ không được yên tĩnh nữa. Bất kể là ở thành phố hay ở địa khu, đồng chí Phạm Hồng Vũ đều sẽ trở thành “minh tinh”.

Đúng như những gì Phạm Hồng Vũ đoán, lần này thời gian nói chuyện cũng không quá dài, ước chừng mười phút sau Cao Khiết đã quay lại trước cửa khu nhà làm việc số 1, sắc mặt nghêm túc, rồi đi thẳng đến chỗ xe jeep.

Chủ tịch thị trấn Phạm lập tức nhảy xuống xe, ân cần mời Bí thư Cao lên xe, cười nói:

- Xin mời lãnh đạo.

- Thôi đi…

Cao Khiết hung hăng trợn mắt nhìn hắn một cái, lên xe, cô ngồi phịch xuống ghế, miệng thở dài.

 
Chương 274: Tôi sẽ không đi


- Ông ta ghê gớm vậy, tôi sẽ không đi.

Cao Khiết nhìn ra bên ngoài, bỗng thốt lên một câu như vậy

Thị xã Ngạn Hoa rất nhỏ, chỉ mất vài phút là đã ra khỏi thị xã rồi. Cao Khiết bỗng nhiên trở về với tính tình vốn có. Khi ở cùng chỗ riêng với Phạm Hồng Vũ, thì tính tình đó càng phát tác thường xuyên, gần như không hề giống với lúc là Bí thư đảng ủy thị trấn.

- Được, chúng ta không đi, chẳng lẽ ông ta cắn chúng ta sao.

Đây cũng là kinh nghiệm mà hắn đúc rút được, khi mà các cô gái tức giận thì mình nhất định phải thuận theo tính tình của cô ấy, nếu thao thao bất tuyệt giảng đạo lý thì chỉ tự tìm phiền toái mà thôi.

Cao Khiết cuối cùng cũng thu ánh mắt từ bên ngoài trở về, nhìn thẳng về phía trước, miệng cũng không nhếch lên.

Trong mắt mọi người Lục Nguyệt là người rất ưu tú, chỉ có một mình Bí thư Cao là không thuận mắt với anh ta, vừa nghĩ đến việc từ nay về sau ngày nào cũng phải gặp anh ta, là Cao Khiết lại cảm thấy đau đầu.

Thân trong chốn quan trường, Cao Khiết cũng hiểu đạo lý “gặp dịp thì chơi”, nhưng do “hạn chế thời gian”, nếu như việc “gặp dịp thì chơi này” chỉ là ngẫu nhiên thì còn có thể chịu đựng được. Còn nếu từ thứ hai đến thứ bảy, buổi sáng từ tám giờ sáng đến sáu giờ chiều đều phải “chơi”, miễn cưỡng cười nói thì lcó thể chịu được sao?

 
Chương 275: Tôi muốn thủ tiêu Lục Nguyệt


Cao Nhã gọi điện, không thể không trả lời được.

Cao Khiết lập tức cầm máy, gọi về Bắc Kinh.

- Cô.

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối.

- Tiểu Khiết, đang đi làm hả?

Cao Nhã vẫn với giọng nói dịu dàng như trước.

- Vâng, cô, cháu đang làm việc, đang bàn với Hồng Vũ chút việc…

Cao Khiết trực tiếp lôi Phạm Hồng Vũ vào, hơn nữa hai từ “Hồng Vũ” được cô nói rất tự nhiên.

 
Chương 276: Bố cục bắt đầu


- Ba…

Cao Khiết ồn ào một tiếng, ấm ức đến hai mắt đỏ hoe.

Nghe được giọng nói ấm ức của con gái, Cao Hưng Hán lập tức ý thức được mình đã nói hơi nghiêm khắc, lập tức hòa hoãn một chút, nói:

- Tiểu Khiết, công tác ở cơ sở không được có tính tình trẻ con như vậy. Các đồng chí ở cơ sở nhìn vấn đề khá trực tiếp đó.

Cao Khiết vẫn không lên tiếng.

Cao Hưng Hán chậm rãi nói:

- Tiểu Khiết, liệu con và Lục Nguyệt có phát triển quan hệ hay không ba không can thiệp. Đối với hôn nhân của con cái, quan điểm của ba là cho phép tự do yêu đương, tự chủ hôn nhân. Nhưng công việc là công việc, không để lẫn lộn với việc cá nhân được. Lãnh đạo của con đã quyết định cho con nhận công việc này thì ba cũng không dễ nói. Việc điều động cán bộ, nhất định phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức. Đây là nguyên tắc, con có hiểu không?

- Vâng!

 
Chương 277: Lục Nguyệt thổ lộ


Phạm Hồng Vũ vừa mới rời khỏi văn phòng Cao Khiết, Cao Khiết liền dựa bàn, một tay chống cằm, một tay cầm cái lịch bàn, hốc mắt đỏ lên.

Mặc kệ Cao Khiết trước mặt mọi người biểu hiện thành thục như thế nào, khôn khéo giỏi giang như thế nào, thái độ phong độ tao nhã như thế nào, nhưng chung quy cô cũng chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi thôi.

Sớm biết rằng thể chế có nhiều sự bất đắc dĩ như vậy thì lúc trước cứ ở lại tòa soạn báo đừng đi đâu.

Tránh khỏi ít nhiều phiền não.

Trên thực tế, Cao Hưng Hán và Cao Nhã ai cũng đều không bức bách cô lựa chọn Lục Nguyệt. Nhưng câu nhắc nhở kia của Cao Nhã, Cao Khiết không thể không coi trọng. Trong gia đình quan lại thế gia, đây chính là một đại sự.

Hôn nhân chính trị trong gia đình quan lại nhìn mãi cũng quen mắt.

Tuy nhiên, Cao Khiết sớm có tính cách lạc quan, nên có thể khống chế được cảm xúc tiêu cực của mình. Ngay khi Cao Khiết lắc đầu điều chỉnh thì là lúc Lục Nguyệt gọi điện thoại tới.

 
Chương 278: Điều chỉnh thần tốc


Điều động Cao Khiết cũng cực kỳ nhanh.

Chỉ trong vòng ba ngày, ở thị xã vừa mới truyền ra một ít tin tức phong thanh, cán bộ thị trấn Phong Lâm vẫn còn nửa tin nửa ngờ, vẫn đang tìm hiểu tin tức thì lãnh đạo thị xã cũng đã đến thị trấn Phong Lâm mời dự họp đại hội cán bộ toàn thị trấn.

Lần này, ở thị xã đến gồm có hai vị lãnh đạo Ủy viên thường vụ, Phó bí thư Thị ủy kiêm Phó chủ tịch thường trực thị xã đồng chí Lục Nguyệt, Trưởng ban tổ chức cán bộ Thị ủy đồng chí Long Hải Đào. Ngoài ra còn có đồng chí Phó chánh văn phòng Thị ủy Cố Dưỡng Hạo cũng cùng đến.

Cố Dưỡng Hạo không ngồi cùng xe với Long Hải Đào và Lục Nguyệt mà ngồi riêng một chiếc ô tô Warsaw màu đen, đi theo sau hai vị lãnh đạo.

Đây là quà tặng Tống Mân tặng cho Cố Dưỡng Hạo, ý muốn Cố Dưỡng Hạo tặng lại cho Phạm Hồng Vũ.

Lần này, Cao Khiết đề cử Cố Dưỡng Hạo làm Chủ tịch thị trấn Phong Lâm là cực kỳ hợp tâm ý của Tống Mân. Vốn Tống Mân làm ra an bài này chỉ là vì muốn hướng Cao Khiết và Phạm Hồng Vũ thể hiện thiện ý, nên không tiện chủ động đề xuất. Nếu chẳng may Cao Khiết và Phạm Hồng Vũ lại có đề nghị khác thì Tống Mân cũng chỉ có thể chấp nhận mà thôi.

Giai đoạn bây giờ, Tống Mân chỉ có thể bất động thanh sắc dựa vào Lục Nguyệt, nhưng cũng không thể chọc giận Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết.

 
Chương 279: Không được lừa dối tôi


Sau khi Lư Đại Chính an vị trên đài chủ tịch, Phạm Hồng Vũ tiếp tục chủ trì hội nghị. Văn kiện bổ nhiệm và miễn nhiệm đã tuyên đọc, bắt đầu từ giờ phút này, Cao Khiết không còn là Bí thư Cao nữa mà là Chủ tịch thị xã Cao. Mặc dù mọi người trước đây chưa từng nghe qua quan hàm này, nhưng nếu đằng trước Chủ tịch thị xã mà có hai chữ trợ lý nữa thì nghe không được hay lắm. Gọi một tiếng Chủ tịch thị xã Cao cũng không sai, không ai bắt bẻ anh đâu.

Chủ tịch thị trấn Phạm biến thành Bí thư Phạm, là lãnh đạo tối cao của thị trấn Phong Lâm.

- Sau đây, mời Phó bí tư Thị ủy kiêm Phó chủ tịch thị xã đồng chí Lục Nguyệt lên cấp chỉ thị cho mọi người, xin mọi người hoan nghênh.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười, vỗ tay đầu tiên.

Lục Nguyệt hai tay vươn ra, bãi bình tiếng vỗ tay, chỉnh lại tư thế ngồi rồi bắt đầu lên tiếng. Y dùng tiếng phổ thông chuẩn, trầm thấp, nam tính, khiến cho Phó chủ tịch thị xã Lục có sự hấp dẫn khác thường.

Trong phòng họp kỷ luật cực kỳ tốt, lặng ngắt như tờ. Mọi người đều chăm chú nhìn về phía đài chủ tịch, đặc biệt có một số nữ cán bộ trẻ tuổi, ánh mắt tràn ngập lưu quang.

Nghe nói Phó chủ tịch thị xã Lục vẫn còn độc thân. Nếu có thể gả cho người này thì cả đời đáng giá rồi.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top