Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1840


Tô Mạt cười hì nói: "Vậy sao, nếu không phải ngươi lén lút như vậy, xuất quỷ nhập thần, chúng ta cũng sẽ không dò xét ngươi."

Doãn Thiếu Đường ngửa mặt nhìn lên trời, "Cô nương, ta đây là một lãng tử, hàng thật giá thật, không tin nhìn thử xem."

Nói xong hắn liền xé quần áo của mình ra, vốn tưởng rằng sẽ nghe thấy tiếng mắng hắn lưu manh, ai ngờ nàng lại mở to mắt nhìn, tò mò nhìn hắn, "Nha, Doãn công tử không mặc quần áo bên trong."

Doãn Thiếu Đường thật sự bại dưới tay nàng, vội vàng che lại, hắng giọng nói: "Không phải, ta mặc quần áo rất mỏng, cô không phát hiện ra, màu da."

Chỉ là không mặc áo, trời mưa lớn, đâu lo đến mặc nhiều hay ít, ít nhất hắn có mặc quần."

Vốn là hắn định dọa nàng một phen, ai biết nàng lại dám xem chứ?

Đúng lúc đó Hoàng Phủ Cẩn lại đi vào, lặng lẽ trừng hắn, thiếu chút nữa là chọc thủng hắn rồi.

Nghĩ lại bây giờ tim vẫn còn đập liên hoàn, cần được an ủi, hắn không khách khí cầm điểm tâm tinh xảo lên nhét vào miệng.

"Oa" Vừa cho vào miệng liền ta, giống như bột? Lại không phải bột, là được làm lạnh sao? Cũng không giống...Ngược lại như...bánh ngọt trong kinh thành?

Có chút không giống, giống như là sữa đặc? Còn ngon hơn vậy!

Hắn vừa ăn vừa nói không rõ lên câu, hai mắt như sáng lên, không hề có chút lịch sự nào, khóe miệng còn dính một chút bơ trắng, kết hợp với gương mặt tuyệt sắc của hắn, ngược lại lại rất phong tình.

Lưu Hỏa ho khan một tiếng, "Này, ta nói ngươi sao có thể ăn nhiều như vậy?"

Lan Như làm cái này dễ dàng lắm sao? Đây chính là kem đặc biệt dành cho tiểu thư để hạ nhiệt, giờ thì tốt rồi, một cái hai cái đều bị hắn ăn rồi.

Vốn là bọn họ cũng được ăn, giờ thì sợ là không còn rồi.

Nhìn bộ dạng thiếu đòn của Doãn Thiếu Đường, hắn liền tức giận.

Doãn Thiếu Đường lườm hắn, che miệng lẩm bẩm nuốt xuống, nói với Tô mạt, "Hắn là người hầu của các vị? Sao lại hung hãn như vậy? So với chủ tử còn lớn hơn."

Doãn Thiếu Đường cợt nhả, quay đầu nhìn Lan Như, "Vị tỷ tỷ này, còn nữa không?"

Nói xong đưa bát sứ trắng lên.

Ngụy An Lương cũng nhịn không được nếm thử, liền cảm thấy đầu lưỡi giống như được nếm mỹ vị ngon nhất trên đời, một cảm giác mát lạnh theo đầu lưỡi lan tới đáy lòng, không khỏi khen ngợi: "Quả nhiên là đồ tốt, không biết các vị có thể chia sẻ cách làm hay không."
 
Chương 1841


Hắn biết bọn họ là từ kinh thành tới, hắn cũng biết trong kinh thành có rất nhiều quán làm điểm tâm ngon mà các nơi khác không so sánh được, chẳng lẽ...Chân mày hắn hơn run rẩy, rồi nhanh chóng nhịn xuống nghi ngờ trong lòng.

Lan Như cười nói: "Cái này cũng không có gì, đây là do tiểu thư dạy, tiểu thư nhà chúng tôi có thể làm ngon hơn thế này nhiều lần."

Đáng tiếc là tiểu thư sẽ không tùy tiện làm cho người khác ăn, năm đó còn có thể ăn điểm tâm do tiểu thư làm, mà hiện giờ chỉ sợ cũng chỉ có thiếu gia và tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư tương lai có lộc ăn này thôi.

Hai mắt Doãn Thiếu Đường lập tức sáng lên, vô cùng nóng bỏng nhìn Tô mạt, "Vị này...a" Hắn gãi gãi đầu, "Hai vị cũng không chịu để lộ ra danh tính, tại hạ thật sự khó xưng hô, không biết nên gọi như thế nào, vị tiểu thư xinh đẹp này, có thể thể hiện tài năng được không? Nếu như vậy, tại hạ chết cũng không nuối tiếc."

Tô Mạt cầm chiếc dĩa bạc trong tay, tùy ý nghịch loạn, liền tạo thành một bông hoa, sau khi nghịch xong nàng lại không muốn ăn nữa.

Hoàng Phủ Cẩn liền lấy bát kem nàng vừa ăn qua, chậm rãi ăn tiếp.

Tay nghề của Lan Như có hơi kém so với Tô Mạt, nhưng cũng thuộc hàng đầu, ít nhất so với ngự thiện phòng thì tốt hơn nhiều.

Cũng không lấy làm lại gì khi năm đó hoàng đế lại muốn Tô Mạt làm đồ ngọt cho ông ăn.

Diệp Tri Vân cũng vậy...Nhớ tới cha nuôi, Hoàng Phủ Cẩn có chút nuối tiếc.

Mỗi người đều có tâm sự riêng, bên ngoài Ngụy An Lương không thể hiện gì, nhưng nội tâm lại như có sóng lớn trên biển.

Doãn Thiếu Đường thì vẫn bộ dạng bất cần đời hi hi ha ha, nhìn không ra trong lòng có suy nghĩ gì, đôi mắt nhìn Tô Mạt giống như sói nhìn mồi.

Mà Tô Mạt lại cười nhẹ, "Doãn công tử, thật xin lỗi, người có thể nếm điểm ta tự làm, hoặc là phu quân của ta, hoặc là..."

Nàng cười rộ lên, "Đã không còn trên thế gian."

Mấy người Lan Nhược cười rộ lên, nói ra thì cũng đúng, dù lúc trước tiểu thư làm bọn họ có được nếm qua nhưng là chân chính là làm vì ai mới quan trọng, mấy người đó chính là Diệp Tri Vân, hoàng đế, Tô Nhân Vũ và Hoàng Phủ Cẩn mà thôi.

Sắc mặt của Doãn Thiếu Đường liền tối lại, hắn sờ sờ cái cổ của mình, lại nhìn Hoàng Phủ Cẩn, cười hắc hắc, chính mình lại không cam lòng, vẫn còn muốn nếm thử mỹ thực.
 
Chương 1842


Nhưng phải cưới nàng, ngược lại cũng không tệ, chỉ là...nhìn Hoàng Phủ Cẩn trông thì lạnh nhạt nhưng thật ra rất âm trầm, hắn cũng không dám có suy nghĩ không an phận.

Sau đó hắn liền nghĩ cách giải tỏa không khí xấu hổ, quay đầu nhìn cơn mưa ngoài trời, giận dữ nói: "Cơn mưa này đến lúc nào mới tạnh chứ?"

"Khi nào tạnh thì có liên quan gì tới ngươi?" Linh Đang từ trên lầu đi xuống, lạnh lùng châm chọc nói: "Suy nghĩ nhiều không sợ già sao."

Tô Mạt liếc nhìn nàng ta một cái, nha đầu này tỉnh lại rất nhanh, tố chất cơ thể không tồi.

Thấy Tô Mạt nhìn mình, Linh Đang có chút tức giận, nhưng không dám thể hiện ra, nói với Ngụy An Lương: "Ngụy bang chủ, ngài ở đây thoải mái thật đấy."

Vậy mà lại ngồi đây nói chuyện cùng với kẻ địch của tiểu thư, lại còn ăn điểm tâm nữa sao?

Chẳng lẽ không biết rằng tiểu thư đang đói sao?

Ngụy An Lương nhìn nàng ta một cái, "Đã sắp xếp chu đáo cho Thẩm tiểu thư rồi sao? Có thể ở được không?"

Linh Đang thở dài, dáng vẻ giống như không còn cách nào khác, "Có thể thế nào chứ? Xuất môn ở ngoài, trời lại không tốt, lại không có lão gia thương tiếc, còn không phải là nhận bao nhiêu ủy khuất sao? Đừng nói là tiểu thư nhà chúng ta, ngay cả nha hoàn như ta đây còn chưa từng phải chịu như vậy. Ngụy bang chủ cũng quen biết tiểu thư đã lâu, chẳng lẽ còn không hiểu rõ sao, tại sao còn hỏi như vậy?"

Trước mặt người ngoài mà nàng ta không cho Ngụy An Lương chút mặt mũi nào, Doãn Thiếu Đường không khỏi tò mò nhìn nàng ta, lại nhìn sang Ngụy An Lương, kinh ngạc nói: "Danh hiệu bang chủ Tào bang cũng thuộc hàng đầu trên giang hồ, dù ngay cả Thiên Hoàng lão tử, Thẩm lão gia cũng phải nhường cho vài phần mặt mũi, ngược lại vị cô nương này mặt mũi còn lớn nhiều mà."

Ngụy An Lương cũng không nổi giận, càng không lộ ra thái độ gì, dù sao thuộc hạ của hắn đều ở bên ngoài, uy nghiêm của hắn là đối phó với những người cần thiết.

Còn đối phó với người ngoài, ngày thường kiêu ngạo quá cũng không dùng được.

Hắn thản nhiên nói: "Thẩm tiểu thư từ nhỏ đã được chiều chuộng, giống như hoa lan trong nhà ấm, tất nhiên không chịu nổi gió thổi mưa rơi, chúng ta đương nhiên là phải bảo vệ rồi."

Doãn Thiếu Đường gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nói với Hoàng Phủ Cẩn, "Vị cô nương thông minh xinh đẹp này lại càng cần được bảo vệ."

Nghe hắn nói vậy, hiển nhiên là đặt Tô Mạt lên trên đầu của Thẩm Tinh Tinh, Linh Đang lập tức không vừa ý, hừ một tiếng, "Các ngươi đang ăn điểm tâm sao? Có chút hương vị, nếu còn thì mang một phần cho tiểu thư chúng ta dùng tạm."

Nói xong nàng ta xoay người đinh đi lên lầu.

Giống như ném lại một câu thì Ngụy An Lương lập tức sẽ làm như vậy, không chút đề ý tới người ngoài.
 
Chương 1843


Doãn Thiếu Đường hô to: "Cô nương, xin lỗi, điểm tâm này có thể nói là mỹ vị nhân gian, đáng tiếc không phải là do Ngụy bang chủ làm, mà là do tùy tùng của vị cô nương kia làm."

Doãn Thiếu Đường nhìn về phía Tô Mạt, cười nói: "Khẳng định là vô cùng quý giá đúng không, ai, ngẫm lại vừa rồi tại hạ vừa được ăn một đóa hoa sơn trà, hoa kia thật sự rất quý, đừng nói là vạn kim, không chừng hàng vạn kim cũng không mua được, sớm biết vậy đã giữ lại rồi."

Lập tức khiến cho Linh Đang xuống không được, lên cũng không xong, tức giận nhìn Ngụy An Lương.

Tuy rằng Ngụy An Lương xưng bá trên nước, nhưng khi hắn đối mặt với Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn, lại thật bất lực, bởi vì đây là chuyện không phải dùng tiền tài cùng vũ lực có thể giải quyết được.

Hắn đứng dậy đi ra cửa sai người bảo đầu bếp chuẩn bị đồ ăn ngon và điểm tâm cho Thẩm tiểu thư, Linh Đang lúc này mới đi lên lầu được.

Tô Mạt ăn điểm tâm xong cũng không lên lầu, đơn giản nghỉ ngơi ở gian phòng phía đông cùng với Lan Nhược và Lan Như.

Ở giữa gian phòng được treo mành ngăn cách thành hai gian, tỷ muội Lan Nhược ở bên trong, huynh đệ Lưu Vân ở bên ngoài.

Hoàng Phủ Cẩn ngồi vận công tĩnh tọa, Lưu Vân và Lưu Hỏa đứng canh cửa cho hắn.

Không lâu sau, vài thị nữ bưng đồ ăn tới, đứng ở dưới thông báo một câu.

Phỉ Thúy nhoài người ra, bảo các nàng bưng lên.

Linh Đang lại nói: "Tiểu thư nói, ở trên này quá ngột ngạt, muốn đi xuống hít thở không khí. Thật sự là một nơi tồi tàn, không cả bằng chỗ cho mèo cho chó nhà chúng ta ở."

Thẩm Tinh Tinh được Linh Đang đỡ xuống, từ trên lầu đi xuống bộ dáng giống như tiên nữ giáng trần.

Nàng đi một bước lại ngừng, tận lực bảo trì tư thái tao nhã, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gian phòng phía đông, nhìn xem Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt có ở đó không.

Nàng ta cố ý mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, đó là bộ khổng tước vũ y, lông chim tự phát sáng, dùng vàng ròng thêu bên ngoài, nhưng vẫn khiêm tốn không phô trương, làn váy rung động theo bước chân, kim quang lấp lánh, vô cùng quý giá.

Đáng tiếc ở lầu một ngoài mấy thị nữ thì không có ai khác, bọn họ nhìn bộ quần áo quý giá của nàng ta, hai mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nàng ta vô cùng mất mác, dậm chân bước xuống, Phỉ Thúy vội vàng cầm khăn cẩn thận lau bàn và ghế.
 
Chương 1844


Sau đó lại lót thêm một cái đệm hương nữa, Thẩm Tinh Tinh mới ngồi xuống.

Mấy thị nữ thay phiên bê thức ăn lên, bốn món mặn bốn món chay, còn có bốn món rau trộn, bốn món điểm tâm.

Ở chỗ như thế này có thể dùng ít thời gian như vậy mà nấu nhiều món như vậy, quả thật là không dễ dàng gì.

Thẩm Tinh Tinh lại nhíu mày, hừ một tiếng, oán giận nói: "Đây là đồ ăn gì vậy, sao lại khó ăn thế này."

Phỉ Thúy vội vàng nếm thử một ít, nói: "Tiểu thư, tuy không thể so với ở nhà, nhưng cũng là đồ tươi mới, người đã mệt mỏi cả ngày, cố dùng một ít, sau đó đi nghỉ ngơi sớm một chút."

Sắc trời đã nhá nhem tối, đèn cũng đã được đốt lên, nhưng ngoài trời vẫn không có dấu hiệu tạnh mưa.

May mà đê ở đây được tu sửa tốt, nước lũ có thể thuận lợi chảy về biển, nếu không cả vùng này chỉ sợ đều ngập trong nước rồi.

Phỉ Thúy nhìn trời mà thở dài.

Linh Đang cũng nếm thử một miếng, lập tức liền nhổ ra, "Đây là thứ gì vậy, người có thể ăn được sao? Lại có thể để tiểu thư nhà chúng ta ăn sao."

Nói xong lại gắp thêm một miếng gà xé trộn với măng, sau đó lại nếm thử một miếng nấm tuyết đường phèn, nếm thử một miếng, lại nhổ ra, "Tiểu thư, những thứ này không phải là cho người ăn, quá khó ăn mà. Nhìn nấm tuyết này, đâu thể so với nấm tuyết chúng ta thường ăn chứ."

Phỉ Thúy cười nói thêm, "Tiểu thư, nấm tuyết này cũng không quá khó ăn. Hiện giờ bên ngoài giá của nấm tuyết có thể so với hoàng kim. Trên đường Ngụy bang chủ có thể mua được..."

"Ngậm miệng, Ngụy An Lương cho ngươi cái gì vậy? Sao ngươi cứ nói thay hắn ta vậy?" Thẩm Tinh Tinh đập đũa xuống bàn, sắc mặt không vui nhìn Phỉ Thúy.

Phỉ Thúy vội vàng cúi đầu nói không dám.

Linh Đang cười nói: "Phỉ Thúy tỷ tỷ, không phải là Ngụy bang chủ phái người giúp tỷ chạy việc thôi sao? Mưa lớn như vậy, cũng không dễ dàng mà."

Phỉ Thúy vội vàng nói không dám, là Ngụy bang chủ có lòng tốt phái thuộc hạ là Lưu Đại và Trịnh Tiểu Nữ đi thay.

Thẩm Tinh Tinh khoát tay, "Thôi thôi, cũng không có gì là giỏi giang cả."

Nàng nhìn về phía đông phòng, bởi vì không thấy Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn đi lên lầu, lại không thấy bọn họ xuất hiện ở đây nên nàng ta có chút sốt ruột.

Hiện giờ trong đầu nàng ta chỉ toàn là hình ảnh của Hoàng Phủ Cẩn, cảm thấy hắn có chút thần bí, có một sức hấp dẫn không thể nói ra, khiến cho nàng không tự chủ được, không có cách nào thoát ra được.

Nàng ta cảm thấy có phải là bản thân nghĩ nhiều quá rồi hay không, có thể là do mình không nhìn rõ hắn ta? Biết đâu nhìn kỹ lại thì sẽ không còn bị cuốn hút như vậy nữa?

Vì thế nàng ta vô cùng muốn hắn nhanh chóng chạy ra đây, trong lòng càng thêm vội vàng, nhưng hắn cứ không xuất hiện như mong muốn của nàng ta.

Hắn rõ ràng là cũng thích nàng ta đi?
 
Chương 1845


Nàng ta nhớ tới ánh mắt khi hắn nhìn nàng, là ngạc nhiên đi, dù sao nhìn thấy nữ tử xinh đẹp như nàng ta, không có nam nhân nào không kinh ngạc cả, nói không động tâm là không đúng.

Chỉ có một khả năng duy nhất là nữ nhân kia quấn lấy hắn.

Thẩm Tinh Tinh càng nghĩ càng tức giận, cũng không cảm thấy đói nữa, nàng ta oán giận nói: "Ta muốn đi ra ngoài đi dạo một chút."

Nói xong liền đứng dậy, một cước đá văng ghế ra, Linh Đang vội vàng đỡ lấy nàng ta.

Phỉ Thúy yên lặng dựng ghế lên, tuy là từ nhỏ cũng dưỡng thành tính tình cao ngạo trước mặt người khác, nhưng so với hai người kia, nàng còn tốt hơn nhiều.

Tô Mạt và Lan Nhược ở trong phòng cũng nghe rõ, chỉ là không quan tâm nàng ta đi đâu, Tô mạt vẫn tập trung vẽ mê cung, trong đầu nàng vẫn còn nhiều thứ kỳ lạ, lấy ra đủ để cho đám người Lan Nhược chơi mấy ngày.

Nàng đang vẽ một cái mê cung vô cùng phức tạp, sau đó để cho Lan Nhược và Lan Như thử xem ai có thể đi nhanh nhất, có thể đào được nhiều bảo bối nhất.

Hai tỷ muội chơi đến quên cả thời gian, cũng khiến Lưu Vân và Lưu Hỏa tò mò tới xem.

Vài người ở trong phòng thì thầm cười nói, không khí vô cùng vui vẻ.

Hoàng Phủ Cẩn sau khi ngồi tĩnh tọa, cũng đi vào bên trong, nhìn bọn họ một cái, ngồi xuống cạnh Tô Mạt, giúp nàng bóc hạt dưa.

Tô mạt ngày thường vô cùng chú ý đến phối hợp dinh dưỡng đồ ăn, ăn cơm chỉ ăn no bảy phần, còn bổ sung dinh dưỡng từ những đồ ăn khác, nhưng nàng không nói rõ, chỉ nói rằng mình thích ăn.

Bởi vì nàng thích, Hoàng Phủ Cẩn góp nhặt rất nhiều đồ tốt cho nàng, nàng lại không ăn nhiều lắm, nói cho oai là đồ tốt phải từ từ thưởng thức.

"Này, mọi người ở đây náo nhiệt thật đấy." Doãn Thiếu Đường trưng bộ mặt xinh như hoa đi tới, hắn cợt nhả chỉ ra bên ngoài, "Vị tiểu thư cao ngạo như khổng tước kia đi ra ngoài tản bộ, khiến cho người khác không dám lại gần, tại hạ không có chỗ trốn nên đành qua đây ké nhờ."

Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt nhìn hắn ta, "Xin lỗi, chúng tôi muốn đi nghỉ rồi."

Doãn Thiếu Đường gãi gãi đầu, cười hắc hắc, "Tôi nghe vị khổng tước tiểu thư kia và Ngụy bang chủ nói chuyện, sáng ngày mai là sẽ biết được thân phận của hai vị rồi. Vậy hiện giờ có thể cho tôi biết họ của hai người là gì không? Cũng để cho tôi có cái để xưng hô, nếu không sẽ không được tự nhiên."

Lưu Hỏa không vui nói: "Ta nói vị công tử này, thiếu gia chúng tôi đã nói là muốn đi nghỉ, ngoài ra sáng mai sẽ biết, ngươi cũng chịu khó chờ thêm đi, đi nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai nếu trời quang còn phải lên đường đó."

Chẳng lẽ là muốn ở lại đây sao?

Người này da mặt thật dày, thật sự khiến người khác không thể chịu nổi.
 
Chương 1846


Doãn Thiếu Đường tỏ vẻ như mình bị thương, đáng thương nhìn Tô mạt, hắn cảm thấy nữ hài tử sẽ dễ mềm lòng.

Ai ngờ Tô Mạt không thèm nhìn hắn, ngáp một cái, nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Muội mệt rồi."

Nói xong hai tay vòng lên cổ hắn, cả người liền rơi vào cái ôm của hắn, hai mắt nhắm lại, bộ dạng muốn ngủ.

Hoàng Phủ Cẩn yêu thương nhìn nàng, ôm nàng lên, cũng không chào hỏi Doãn Thiếu Đường mà đi thẳng lên lầu.

Doãn Thiếu Đường mở to hai mắt nhìn, hắn cho tới giờ chưa từng gặp người nào lại tự nhiên không chút xấu hổ mà thể hiện tình cảm trước mặt người ngoài như vậy, cho dù phu thê, ở trước mặt người ngoài cũng phải kiêng dè, huống chi là bọn họ còn chưa thành thân.

Hắn nắm lấy tóc mình, mặt có chút đỏ, dần dần lan tới cổ.

Lan Nhược nhìn hắn một cái, "Doãn công tử sao mặt lại đỏ như vậy."

Doãn Thiếu Đường cười ha ha, nói: "Ta đột nhiên nhớ tới một tấm hình."

Lưu Hỏa trợn mắt nhìn hắn, "Bỉ ổi."

Doãn Thiếu Đường chỉnh lại cổ áo, "Uy, vị huynh đệ này, huynh cũng đừng gây sự với ta vậy chứ, ta chỉ nói là nghĩ đến một tấm hình, cũng không nói là hình gì, huynh phản ứng mạnh như vậy làm gì."

Lưu Hỏa giơ nắm đấm ra, "Ngươi muốn đánh nhau đúng không?"

Lưu Vân liếc mắt nhìn hắn, khoát tay, "Trời cũng không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm một chút đi, nếu mai trời quanh mây thì mọi người có thể đi được rồi."

Thật ra khi trời mưa cũng không phải là không có người đi đường, chỉ là hiện giờ tình huống không giống vậy.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời vẫn nhiều mây, mưa có ít hơn, có một số nông dân ở bên cạnh tới mượn công cụ, nhà của bọn họ bị mưa là thủng nóc, đổ tường.

Tô Mạt rời giường, nằm úp sấp bên cạnh cửa sổ nhìn trời, nghe thấy tiếng bên dưới, nàng liền gọi Lưu Hỏa ở dưới lầu, "Đi xem thử xem, giúp bọn họ sửa nhà,"

Dưới thời tiết này, với những người nông dân không có võ công nếu muốn sửa mái nhà, chỉ cần trượt chân một cái là sẽ lớn chuyện, đến lúc đó lại mất thêm cái chân rồi."

Tuy tình tình của Lưu Hỏa hay nóng vội, nhưng không lười biếng, tuy rằng trời vẫn còn mưa, Tô Mạt vừa phân phó hắn lập tức đi luôn.

Vừa đúng lúc gặp Ngụy An Lương đi từ bên ngoài vào, hắn mặc áo tơi, nhưng cả người vẫn bị ướt, hình như là cả đêm không ngủ, không biết là đi đâu.

Ngụy An Lương gặp Lưu Hỏa ở cửa, liếc nhìn một cái, Lưu Hỏa thấy trong mắt hắn hình như có âm mưu gì đó, nhưng nhìn lại lại không có cảm giác gì.

Ngụy An Lương chắp tay, "Có việc vội đi sao?"
 
Chương 1847


Lưu Hỏa gật đầu, đi nhanh theo người dân ra ngoài.

Ngụy An Lương nói với bốn tùy tùng bên người: "Tìm người đi hỗ trợ đi."

Thuộc hạ của hắn vội vàng rời đi.

Lưu Hỏa định nói không cần, nhưng Ngụy An Lương đã nhanh chóng đi vào nội viện.

Hắn về đông sương phòng tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, lại dùng trâm ngọc quấn tóc lên, soi gương thấy đã ổn, mới hỏi thị nữ: "Gian phòng phía đông trên lầu đã dậy rồi sao?"

Người phụ trách tuần tra ban đêm của hắn cho biết rằng Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt ở chung một phòng.

Thị nữ cung kính nói: "Đã dậy, Thẩm tiểu thư thì chưa dậy."

Ngụy An Lương suy nghĩ, khoát tay nói: "Mấy người các ngươi ở lầu một chờ Thẩm tiểu thư sai bảo, ta đi lên lầu một chuyến."

Thị nữ cho rằng hắn đi tìm Thẩm tiểu thư, liền vội vàng lui xuống.

Ngụy An Lương thu dọn xong, đi vào nhà giữa, Lưu Vân và Lan Như đang bày bát đũa, trên bàn bày sẵn điểm tâm sáng, mùi thơm của cháo bay vào chóp mũi.

Nhìn thấy hắn, Lưu Vân và Lan Như lên tiếng chào hỏi, thái độ của Ngụy An Lương cung kính nhưng không kiêu ngạo, không nịnh hót, chắp tay, "Xin hỏi là khi nào Tô tiểu thư và điện hạ xuống lầu vậy?"

Vốn hắn nghĩ rằng khi hắn gọi như vậy, bọn họ nhất định sẽ giật mình, ai ngờ bọn họ rất bình tĩnh, Lan Như cười nói: "Thiếu gia đã sớm rời giường luyện công, tiểu thư còn muốn ngẩn người thêm lúc nữa, nếu ngài muốn gặp bọn họ thì xin chờ thêm một lúc."

Ngụy An Lương cúi đầu nhìn bàn ăn, Lan Như nhìn theo ánh mắt của hắn, cười nói: "Ngụy bang chủ cũng đã đói bụng? Hay là cùng chúng tôi dùng bữa?"

Bọn họ cả ngày đều ở cùng Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt, Ngụy An Lương vội vàng lui lại một bước, cúi đầu nói: "Tại hạ không dám."

Lan Như cười cười, không nói gì, chân mày Lưu Vân nhướn lên, nói với Lan Như: "Bảo Lan Nhược cô nương lên mời thiếu gia và tiểu thư xuống đi."

Lan Như lập tức chạy vào nội thất, rất nhanh Lan Nhược liền đi lên lầu.

Lan Nhược đi đến đầu cầu thang, đúng lúc Linh Đang đi xuống, nàng ta trừng mắt nhìn Lan Nhược quát, "Sao còn không đưa bữa sáng lên cho tiểu thư nhà chúng ta?"

Lan Nhược không để ý tới nàng ta, Linh Đang liền ngăn nàng lại, "Này, đang hỏi ngươi đấy."

Người này thật không có mắt nhìn, nếu muốn nịnh bợ Ngụy bang chủ, chẳng lẽ không biết rằng nên hầu hạ tiểu thư cho tốt trước sao?

Thấy nàng ta muốn cố tình gây sự, sắc mặt Lan Nhược trầm xuống, thản nhiên nói: "Nếu ngươi muốn bữa sáng, tự đi mà tìm tiểu thư của chúng ta chỉ có một người mà thôi."

Thẩm Tinh Tinh là gì chứ?
 
Chương 1848


"Thái độ của ngươi kiểu gì vậy?" Linh Đang nổi giận, ở đất Giang Nam, không có người nào dám nói chuyện với nàng như vậy.

Nữ nhân này ai chứ? Lạnh như băng không có chút đáng yêu nào, chẳng lẽ nàng ta không sợ Thẩm gia khiến bọn họ sống không bằng chết sao?

Hơn nữa ở trước mặt Ngụy bang chủ lại không cho tiểu thư chút mặt mũi nào, nàng ta thở phì phí nói: "Tiểu thư của các người, hừ, chỉ sợ tiểu thư các ngươi còn phải làm nha hoàn cho tiểu thư nhà chúng ta đấy."

Đêm qua Thẩm Tinh Tinh than thở rất lâu, tức giận lấy trâm đâm vào gối, nói muốn để lão gia dùng tiền, tìm hiểu gia thế của nữ nhân kia sau đó trên danh nghĩa là đón về Thẩm gia, đến lúc đó sẽ để cho nữ nhân đáng ghét kia làm nha hoàn cho nàng.

Lan Nhược tỏ vẻ giật mình, nhìn Linh Đang giống như nhìn quái vật, ngược lại nở nụ cười, châm chọc nói: "Ngươi có biết mình đang nói gì không? Ngươi không sợ họa từ miệng mà ra sao?"

Nếu do một Thẩm tiểu thư mà gây ra phiền toái cho Thẩm gia, đến lúc đó lửa cháy bùng lớn, khiến thiếu gia không thèm nể mặt nữa, vậy Thẩm gia chỉ có thể tự nhận lấy xui xẻo, ai bảo sinh con gái mà không biết dạy dỗ cho tốt.

Linh Đang đắc ý liếc nhìn nàng, tuy rằng nàng ta thấy hơn Lan Nhược một chút, nhưng không yếu thế, "Làm sao, sợ rồi chứ. Đừng trách ta độc ác, người trách ta độc ác hiện giờ không biết đang ở nơi nào rồi."

Theo kinh nghiệm của bản thân, dám nói nàng là ác nhân, kết cục đều chỉ có một - để tiểu thư biết đến, sau đó cho người ra tay, bức đối phương đến cùng đường, khiến cho bọn họ phải dập đầu bồi tội, còn phải làm nô tỳ.

Cho nên Lan Nhược càng nói nàng ta độc ác, ngược lại nàng ta càng vui.

Nhìn bộ dạng ngu xuẩn của nàng ta, Lan Nhược quả thật không còn gì để nói nữa, nàng định lách người đi qua, Linh Đang lại ngăn nàng lại, nhất định không cho nàng đi lên.

"Đi, bưng bữa sáng lên cho tiểu thư nhà chúng ta, tiểu thư nhà chúng ta chưa bao giờ dùng thiện cùng với người không có thân phận."

(Dùng thiện: dùng bữa ăn dành cho vua quan)

Lan Nhược đơn giản đứng khoanh tay, nhìn nàng như quái vật, "Tiểu thư, người có biết dân chúng bình thường ăn cơm là ăn cơm, ngươi dùng thiện là muốn bị chặt đầu sao?"

Tùy tiện người nào cũng có thể dùng thiện, vậy hoàng đế chẳng phải là tượng đất cho người khác nhào nặn sao?

Có thể dùng thiện vậy thì có thể mặc long bào vào, như vậy thì chuẩn bị chờ bị bắt giam xét nhà đi.

Linh Đang hừ một tiếng, "Các người thì không thể, chúng ta lại có thể, người đừng dài dòng nữa, cẩn thận ta tức giận. Bản cô nương tức giận, sẽ không để cho người có cái ăn đâu."

Lúc này Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt đã thay đồ xong đi ra khỏi phòng.
 
Chương 1849


Linh Đang chỉ được nhìn sơ qua quần áo của bọn họ, tất nhiên không có cơ hội được nhìn cẩn thận, cho nên nhìn bọn họ vẫn mặc y phục ngày hôm qua ra ngoài, nàng ta liền nâng cằm lên, thái độ càng thêm cao ngạo.

Thật sự là keo kiệt mà, chưa từng gặp qua tiểu thư nào lại như vậy.

Tiểu thư nhà mình, từ sáng đến tối, một ngày có thể đổi hơn mười bộ quần áo, cho dù là ra ngoài điều kiện không tốt, cũng tuyệt đối không mặc một bộ cả ngày, mà vị tiểu thư công tử này, tuy bộ dạng vô cùng xinh đẹp, không ngờ tới lại như vậy, mặc y phục ngày hôm qua ra gặp khác, thật sự không có lễ nghi gì cả.

Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt tất nhiên là thay đồ mới, chỉ là màu sắc và hoa văn trang trí tương tự bộ trước, cho nên nếu nhìn qua thì sẽ thấy không khác nhau.

Nhưng mà dù chỉ là chi tiết nhỏ cũng được làm rất tinh xảo, ví dụ như bộ đồ Hoàng Phủ Cẩn mặc ngày hôm qua đúng là màu hạnh được thêu họa tiết mai trúc, thuê chìm, hôm nay cũng vẫn là màu hạnh thêu họa tiết mai trúc, nhưng mà đường vân và hướng hình không hề giống, giống như theo gió mà hướng lá thay đổi khác nhau.

Mà trên người Tô Mạt vẫn là áo đơn màu hồng, phía dưới là váy vàng nhạt, nhưng mà màu sắc lại có sự khác biệt, tuy rằng có rất nhiều mặc màu hồng, nhưng màu hồng cũng chia ra rất nhiều màu, mà quần áo trên người nàng, màu sắc rất đặc biệt, dù là hồng nhạt, nhưng trên thị trường tuyệt đối không tìm được một cái khác giống như vậy.

Ngay cả quần áo của mình, trừ phi đặc biệt yêu cầu làm màu nhuộm giống nhau, nếu không mỗi bộ quần áo đều là khác nhau.

Tinh xảo nhất là cổ áo, đường viền áo, vạt áo đều được thêu hoa, nhìn thì giống như, nhưng từng chi tiết lại khác nhau rất lớn.

Nếu là người hiểu biết, vừa nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc không thôi, hận không thể cầm đến để quan sát cẩn thận hơn.

Khóe miệng Linh Đang cười rộng đến tận mang tai rồi, nàng ta cũng không cần bữa sáng nữa, vọt vào phòng phía tây, nói với Thẩm Tinh Tinh đang cẩn thận trang điểm: "Tiểu thư, tiểu thư, thật sự là cười chết người rồi."

Thẩm Tinh Tinh liếc nhìn nàng ta một cái, lại nhìn thoáng qua kiểu tóc trong gương, trước kia cảm thấy Phỉ Thúy chải đầu rất đẹp, mà sao lúc này lại thấy không hợp?

Suy nghĩ một chút nàng liền nhớ tới kiểu tóc của Tô Mạt, xem ra nữ nhân kia vô cùng keo kiệt, không mang trang sức gì cả, nhưng lại có thể búi mái tóc đen tuyền lên, lại điểm thêm một cây trâm một cây trâm hoa.

Bản thân mình cao quý hơn nàng ta rất nhiều, tất nhiên sẽ đẹp hơn thế trăm ngàn lần.
 
Chương 1850


"Có gì buồn cười mà khiến người cười như điên vậy." Thẩm Tinh Tinh hừ một tiếng, không vừa ý ném trâm phượng lên bàn, trâm phượng kia được là từ vàng ròng, bên trên được khảm các loại bảo thạch, hơn nữa mắt phượng được làm từ khảm kim cương, phía dưới là bốn chuỗi hạt, tuy chỉ nhỏ như hạt gạo, nhưng tất cả đều là trân châu, tất cả đều không phải vật thường.

Một trâm phượng này, chỉ sợ có nhiều tiểu thư quan gia cầu mà không được, dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Vậy tất nhiên nữ nhân kia chắc chắn là không có.

Nhớ tới còn chưa biết danh tính của nàng ta, Thẩm Tinh Tinh liền tức giận, "Không phải là Ngụy An Lương nói rằng sáng nay sẽ biết được thân phận của bọn họ sao? Phỉ Thúy ngươi đi hỏi xem, thân phận của bọn họ là gì."

Phỉ Thúy vội vàng đi.

Linh Đang không nhịn được nói với Thẩm Tinh Tinh, "Tiểu thư, cười chết mất, mệt cho bọn họ cho rằng mình là tiểu thư thiếu gia, ai ngờ...Ha ha ha, cười chết ta rồi."

Nàng ta nhịn không được cười gập cả người, nằm úp sấp trên bàn trang điểm mà cười, tiếng cười rất lớn, xuyên qua cả màn mưa, bên ngoài cửa lớn cũng có thể nghe thấy.

Thẩm Tinh Tinh tát cho nàng ta một cái, "Nói chuyện."

Linh Đang cười đến thở không ra hơi, nói không được hai chữ lại cười, vất vả mới nói được một câu hoàn chỉnh, "Tiểu thư, bọn họ, bọn họ vậy mà mặc lại y phục ngày hôm qua, ha ha, thật sự là quá nghèo mà, cười chết ta rồi. Nha hoàn tam đẳng của tiểu thư, y phục mỗi ngày đều rất khác nhau. Ngay cả chúng ta là nha hoàn của tiểu thư, nhưng dù thế nào, một ngày cũng phải thay đến ba bộ."

Nghe nàng ta nói vậy, Thẩm Tinh Tinh cũng vui vẻ lên, quả nhiên, thật sự là cười chết người mà.

Đột nhiên tâm tình của nàng rất tốt, bảo Linh Đang nhanh chóng chải đầu, cài trâm chỉnh tề, sau đó đi xuống ăn điểm tâm.

Nàng cảm thấy chính mình nhất định phải dạy dỗ bọn họ cho tốt, cho nên không cần trốn trong phòng ăn cơm, muốn để cho bọn họ một ân huệ được ăn cơm cùng nàng.

Lúc này ở dưới lầu, Phỉ Thúy lén lút trốn ra ngoài, Ngụy An Lương xấu hổ hận không có cái hố cho hắn chui vào, Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt đi xuống, hắn nhìn thử y phục của bọn họ, nhất là Tô Mạt, làn váy rung động theo từng bước đi, hoa văn được thêu tinh xảo, ngay cả hắn tự nhận có kiến thức sâu rộng cũng chưa từng gặp qua lần nào.

Một bộ y phục, không đến mức vô giá, nhưng cũng gần như vậy.

Mà Thẩm Tinh Tinh và Linh Đang vậy mà lại không kiêng dè gì, ở trong phòng bàn luận người ta như vậy, phòng cách âm lại kém, rõ là...

Huống hồ, Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt là người có thể đắc tội được sao?
 
Chương 1851


Bọn họ tuy rằng khiêm tốn, không thích khoa trương, cũng không rêu rao khắp nơi, nhưng sự tích về họ cho dù có ý định che dấu, quyền thế của bọn họ vẫn bị người biết đến.

Dù vậy cũng là...như sấm bên tai.

Dù Ngụy An Lương bước ra từ gió tanh mưa máu, là nam nhân thái sơn có sập trước mặt cũng không biến sắc, nhưng cũng không nhịn được tức giận trong lòng, không biết mặt có đỏ không, hắn hy vọng bản thân có thể khắc chế được.

Nghe thấy tiếng cười và tiếng bàn luận vô lễ trên lầu, Lan Như cười cười nhìn về phía Ngụy An Lương, vậy mà hắn vẫn có thể kiềm chế được, không khỏi bội phục.

Ngụy An Lương chắp tay hành lễ với Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt, vẻ mặt cung kính nhưng không hèn mọn nói: "Bang chủ tào bang Ngụy An Lương, gặp qua Tề vương điện hạ và Tô tiểu thư."

Bởi vì Hoàng Phủ Cẩn không mặc triều phục, cũng không phải đang nha môn chính thức, với thân phận bang chủ Tào bang, tất nhiên hắn sẽ không trực tiếp dùng đại lễ.

Nhưng vẫn khom eo xuống, thái độ vô cùng cung kính, vì vậy vẫn có lễ nghi, lại không đánh mất tôn nghiêm của mình.

Vô cùng đúng chỗ.

Hoàng Phủ Cẩn không khỏi gật đầu, hơi nâng tay lên, "Ngụy bang chủ không cần đa lễ, ở bên ngoài triều, cũng không tiện dùng những nghi lễ phiền phức, mọi người chỉ ngẫu nhiên gặp qua nhau, làm bằng hữu là được."

Thấy Hoàng Phủ Cẩn điềm đạm như vậy, ngược lại ngoài dự đoán của Ngụy An Lương, ban đầu hắn cho rằng, bọn họ không công khai thân phận là muốn trêu đùa bản thân, hiện tại đã biết, ít nhất cũng phải trêu đùa thêm một chút nữa mới vừa lòng.

Không ngờ tới Hoàng Phủ Cẩn lại không hề kiêu ngạo, thái độ vẫn bình thản như trước.

Mà Tô Mạt cũng cười tít nhìn hắn, không hề có chút thái độ trêu đùa nào, nàng vươn tay ra hiệu mời, "Lan Như của chúng ta là một cô nương tốt, tay nghề không tồi, nếu Ngụy bang chủ không ghét bỏ thì mời cùng dùng bữa."

Ngụy An Lương vội vàng gật đầu với Lan Như, nói: "Không dám, cảm ơn."

Nói xong liền yên tâm ngồi xuống, không hề có chút xấu hổ, khẽ cười với Lan Như.

Lan Như giúp hắn múc một bát cháo gạo tẻ, sau đó Lưu Vân và Lan Nhược mở chén đĩa ra, đều là món thích hợp để ăn cùng với cháo.

Cho dù là rau cải thái, cũng được làm thành tác phẩm nghệ thuật, cải được thái vô cùng mỏng, thêm hành lá, cũng không đơn thuần trộn với dầu vừng, cả sắc hương vị đều là tuyệt hảo.
 
Chương 1852


Ngụy An Lương bắt đầu ăn, hắn từ nhỏ đã phải tự tìm cái ăn, khi đó cơm ôi thiu cũng ăn được, về sau có năng lực hơn, cũng có thịt cá để ăn, cảm thấy rất tốt rồi.

Sau này lên chức bang chủ, sơn hào hải vị, mỹ thực cống phẩm, gần như đều đã ăn qua rồi, cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, nhiều lúc chỉ là ăn lấy lòng, ăn cho qua mà thôi.

Nhưng giống như sáng nay, hương vị đơn giản mà khiến hắn phải giơ ngón cái lên thì là lần đầu tiên.

Vừa đúng lúc, Thẩm Tinh Tinh mang theo Linh Đang đi xuống cầu thang, quần áo trên người không gió mà bay, phiêu dật như tiên, ánh sáng bảy màu như bao quanh nàng.

Những xiêm y này đều vô cùng hoa lệ, nếu như là tham gia yến hội gì đó, hoặc là buổi tối, tất nhiên sẽ vô cùng nổi bật.

Vốn là Thẩm Tinh Tinh cũng không định mặc ban ngày, nhưng mà hai ngày nay đầu có chút nóng, làm thế nào cũng không đủ, một bên là ghen tị một bên bị hình ảnh của Hoàng Phủ Cẩn quấy nhiễu, hơn nữa có Linh Đang khen ngợi, khiến cho nàng ta không phân biệt được phương hướng nữa rồi.

Nếu như đổi cái nhà nhỏ này thành cung điện tráng lệ, nàng lên sân khấu như thế này, tuyệt đối sẽ khiến mọi người chấn động.

Đáng tiếc...

Lan Như có chút thương hại nhìn nàng ta, có chút không nhịn được nữa, vội cúi đầu lấy thêm cháo cho Tô Mạt.

Tô Mạt cũng không thèm nhìn tới, cứ chậm rãi ăn, Hoàng Phủ Cẩn ngoài Tô Mạt, tất nhiên sẽ không quan tâm tới người khác, cũng im lặng ăn.

Lưu Vân, Lan Như, Lan Nhược đứng một bên hầu hạ, ban đầu Lan Nhược cũng đoán được các nàng sẽ xuất hiện, nhưng không ngờ lại làm lớn như vậy, dù nàng từ trước tới nay vẫn luôn bình tĩnh, cũng thiếu chút nữa muốn phun ra.

Hiển nhiên là Ngụy An Lương sắp phun cháo trong miệng ra, may là định lực của hắn lớn, nhưng cũng có một chút xông lên mũi.

"Ai da, ta tới muộn, thứ tội thứ tội...A - Đại khổng tước."

Một người từ bên ngoài chạy vào, ánh mắt trừng lớn, trợn mắt há hốc mồm nhìn chủ tớ Thẩm Tinh Tinh trên cầu thang với dáng người uyển chuyển, bộ dạng tươi cười.

Người có biểu tình khoa trương như vậy, tất nhiên là Doãn Thiếu Đường rồi.

Hắn không mời mà đến, ngược lại lại thành thịnh tình không thể từ chối nhưng đến trễ, nhìn xem có ghế trống định ngồi xuống.

Lưu Hỏa không có ở đây, không ai làm khó hắn.

Lan Như cười tít mắt đưa cho hắn một bát cháo, hắn vừa ăn vừa phát biểu cảm nghĩ, hắn so sánh với tất cả những món trời nam đất bắc, sau đó đưa ra kết luận cuối cùng, "Đây là bát cháo ngon nhất mà ta từng ăn qua."
 
Chương 1853


Lan Như cười nhẹ, "Nếu được nếm thử tay nghề của tiểu thư, chỉ sợ ngươi nuốt luôn cả đầu lưỡi mất.

Ngon đến mức nuốt luôn cả lưỡi.

Doãn Thiếu Đường lại bắt đầu bày ra bộ dạng đáng thương, hai mắt ngập nước khát khao nhìn Tô Mạt.

"Tô tiểu thư, có thể dành chút thời gian làm một món được không? Tại hạ nguyện ý không màng sống chết, lấy thân...khụ khụ, lấy chết báo đáp."

Hắn cũng đã biết được thân phận của bọn họ, cùng lúc với Ngụy An Lương, là do hắn tự tìm hiểu, hay nghe Ngụy An Lương nói?

Biết rồi lại không giống với Ngụy An Lương tới thỉnh an, ngược lại vẫn giống như trước, đi đến chào hỏi giống như rất thân, gọi họ là Tô cô nương, Hoàng Phủ huynh.

Xem ra hắn không hề kiêng kị thân phận vương gia của Hoàng Phủ Cẩn, hay là vương gia và hoàng thân quốc thích trong mắt hắn cũng không so được với một chén cháo?

Nếu quả thật như vậy, người này không đơn giản.

Tô Mạt suy nghĩ trong lòng, cười cười, không đáp lại, chỉ cúi đầu ăn cháo.

Cứ như vậy, mọi người liền coi hai vị đang phô trương phong tình ở cầu thang như không có mặt.

Thẩm Tinh Tinh đã bao giờ phải chịu nhục như vậy chứ?

Từ trước đến nay, dù đi đến đâu cũng là tiếng hét chói tai, đây cũng là ánh mắt ghen tỵ hâm mộ.

Bọn họ...buồn cười.

Ngụy An Lương từ từ đứng lên, nhường lại chỗ cho nàng ta, nói với nàng ta: "Trù nghệ của Lan Như cô nương rất cao, Thẩm tiểu thư thử nếm xem."

Rất cao? Cái gì cao? Chẳng lẽ có thể so với đầu bếp của Thẩm gia sao?

Nàng ta tức giận nói: "Phỉ Thúy, Phỉ Thúy, ngươi chết ở đâu rồi? Sao còn chưa mang điểm tâm tới?"

Phỉ Thúy vội vàng từ bên ngoài đi vào, trên tay bưng mâm, trên mâm là bốn cái bát đang bốc hơi nóng.

"Bưng lại đây." Thẩm Tinh Tinh bước nhanh xuống dưới, vẫy tay về phía Phỉ Thúy.

Trù nghệ của Phỉ Thúy được bồi dưỡng từ nhỏ, so với nhiều đầu bếp khác cũng cao hơn nhiều, nhất là món ăn gia đình, cũng có bản lĩnh.

Nàng mở nắp ra, cũng là món cháo, ngửi mùi cũng khiến cho người khác muốn ăn, nhịn không được mà so sánh hai bên.

Phỉ Thúy liền hiểu rõ mục đích của chủ tử, vội vàng lắc đầu, ý muốn nói là không nên.

Phỉ Thúy từ phòng bếp đi ra, tất nhiên là biết mình không thể so được với Lan Như, vẫn là không nên dọa người.

Mà Thẩm Tinh Tinh đâu chịu yên, Linh Đang hừ một tiếng, "Phỉ Thúy, ngươi có chú tâm mà làm không vậy?"

Phỉ Thúy vội vàng nói không dám, nàng tự mình hiểu lấy.
 
Chương 1854


Thẩm Tinh Tinh bê bát cháo lên, óng ánh trong suốt, sắc hương vị đều đủ cả.

Ngụy An Lương vội vàng đi qua đón lấy, cười nói: "Cảm ơn Thẩm tiểu thư, nhưng mà trên bàn đã đầy rồi, nếu Thẩm tiểu thư thích an tĩnh, vậy thì có thể dùng bữa trong phòng, để cho nha hoàn bưng lên đi."

Một tay hắn giữ lấy bát, khiến cho Thẩm Tinh Tinh phải dừng lại, Thẩm Tinh Tinh trừng mắt cảnh cáo hắn, mà hắn cũng thâm trầm đối kháng lại.

Thẩm Tinh Tinh tức giận run cả người, nam nhân này, xú nam nhân, không đáng tin chút nào.

Nàng trừng mắt uy hiếp hắn, nếu hắn không buông tay, nàng sẽ nói cho phụ thân.

Thái độ của Ngụy An Lương vẫn như cũ, ánh mắt cũng không yếu thế, nhắc nhở nàng nếu nàng cứ khư khư muốn mất mặt, đừng trách hắn không nhắc trước.

Bên bàn ăn vẫn yên lặng dùng bữa, giống như không hề đề ý tới người khác, Doãn Thiếu Đường ăn xong bát cháo, để Lan Như lấy thêm bát nữa, cười hì hì nói: "Tề vương điện hạ và Tô cô nương lần này xuôi nam là du ngoạn sơn thủy, hay là có công chuyện cần làm vậy?"

Tô Mạt biết lời này của hắn là để cho Thẩm Tinh Tinh nghe, cười cười, thuận miệng nói: "Cả hai đều có."

Doãn Thiếu Đường vui mừng vỗ tay một cái, "Vậy tại hạ cũng cùng đường với hai vị, có thể cho tại hạ đi cùng làm bạn không?"

Tô Mạt cười cười, "Nếu Doãn công tử không sợ phiền, vậy chúng ta cũng không ngại."

Theo như lời Doãn Thiếu Đường nói là đi du ngoạn ăn chơi, có đánh chết nàng cũng không tin.

Thay vì từ chối, để hắn theo dõi từ một chỗ bí mật, không bằng để hắn đi theo, mọi người cùng giám thị hắn.

Bên kia Thẩm Tinh Tinh mở lớn mắt nhìn, có phần không dám tin nhìn Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn, chỉ là ánh mắt nhìn hai người không giống nhau.

Khi nhìn Hoàng Phủ Cẩn, hai mắt tỏa sáng, không ngờ tới nam nhân trước mặt này lại là Tề vương điện hạ tiếng tăm lừng lẫy.

Là thiếu niên anh tài, ra vào giữa mười vạn đại quân như chốn không người Hoàng Phủ Cẩn?

Là Chiến thần trong cảm nhận của dân chúng Đại Chu, nam nhân được coi như tiên nhân Hoàng Phủ Cẩn?

Ánh mắt của nàng quả nhiên không tầm thường, nam nhân nàng ái mộ quả nhiên không phải phàm phu tục tử, càng nhìn càng thấy thuận mắt.

Nàng thật sự càng ngày càng bội phục chính mình rồi.

Nhưng khi nhìn thấy Tô Mạt nàng liền không thoải mái, nàng cũng đã nghe về Tô Mạt, nghe phụ thân nói rất nhiều lần, khen ngợi Tô Mạt là một nữ hài tử không thua đấng nam nhi, tuy tuổi còn nhỏ, lại có thể làm nên chuyện lớn, còn gì mà....
 
Chương 1855


Nhưng nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt rồi thì thấy cũng bình thường.

Tuy bộ dạng cũng coi là được, so với bản thân còn kém nhiều, lại không có phẩm vị, bài trí trong phòng thì giống như nhà nông thôn, y phục mặc cả ngày không đổi, ngoài trừ mắt nhìn nam nhân có phần tương tự nàng, cái khác không thể so được.

Quan trọng nhất là ban ngày Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn cứ chàng chàng thiếp thiếp, hơn nữa buổi tối hai người ở cùng một phòng, quả thật...

Nàng ta hắn giọng nói cái, tiến lên hai bước, thướt tha hành lễ, "Dân nữ Thẩm Tinh Tinh khấu kiến Tề vương điện hạ, vương gia vạn phúc!"

Hoàng Phủ Cẩn tùy ý khoát tay, nói: "Thẩm tiểu thư không cần đa lễ, cứ như bình thường là được."

Thẩm Tinh Tinh vội tiến lên gần hắn, "Vương gia sao lại nói như vậy được, lễ nghi không thể bỏ qua được, gia đình dân nữ coi trọng nhất là dạy bảo lễ nghi cho nữ nhi, tuyệt đối không thể không biết đến tôn ti, không phân biệt thị phi. Vương gia có thể tự mình đi thể nghiệm dân gian và quan sát dân tình, dân nữ vạn phần kính nể."

Nói xong còn gần như muốn tự mình tiến lên hầu hạ.

Doãn Thiếu Đường dùng ánh mắt vui sướng khi người gặp họa nhìn về phía Ngụy An Lương, ánh mắt kia tuyệt đối không có hảo ý.

Ngụy An Lương cùng không để ý, mà Hoàng Phủ Cẩn nhìn Thẩm Tinh Tinh tựa hồ muốn bổ nhào qua, chìa tay ra nói: "Thẩm tiểu thư mời ngồi."

Thẩm Tinh Tinh vừa định nói không dám ngồi ăn cùng vương gia, lại nhìn thấy khóe miệng đang cười nhạo của Doãn Thiếu Đường, nàng ta giật mình, trợn mắt nhìn hắn, sau đó liền ngồi xuống, tuyệt đối là tao nhã cao quý.

Từ đầu đến cuối giống như không nhìn thấy Tô Mạt, trực tiếp coi Tô Mạt như không tồn tại.

Mà Tô Mạt cũng chỉ lẳng lặng ăn cơm, căn bản không nghĩ tới muốn nói nhiều với nàng ta.

Mục đích của nàng đã đạt được, lúc đó tham gia đêm du hội thất tịch đó, mục đích cũng không phải là nhằm vào vị Thẩm tiểu thư này, tất nhiên là có mục đích khác.
 
Chương 1856


Hiện giờ mọi người đều đã biết về nhau, đây cũng chỉ là chỗ dừng chân, không nhất thiết phải kết thân sâu.

Lan Như vô cùng khách khí múc cháo cho nàng ta, gắp thêm món ăn kèm, Thẩm Tinh Tinh lại bày ra vẻ thẹn thùng, tư thế của các tiểu thư khuê các, ánh mắt vụng trộm liếc nhìn Hoàng Phủ Cẩn.

Cảm thấy như ánh mắt của hắn đang nhìn mình, chỉ cần nàng ngẩng đầu lên, tim nàng liền đập dồn dập, vì ngại ngùng, nàng cúi đầu ăn cháo.

Tim vẫn đập dồn dập, hai má đỏ bừng, tay hơi run run, gần như không chịu được nữa.

Thức ăn trên bàn và người xung quanh đều như làm nền, chỉ còn lại Hoàng Phủ Cẩn và đôi mắt đầy tình cảm mà thôi.

Nàng lướt nhìn qua hắn, thấy hắn ngẩng đầu nhìn qua, nhưng không nhìn thẳng vào nàng, hắn còn đang chú tâm gắp đồ ăn cho Tô Mạt..

Thẩm Tinh Tinh cắn môi, trừng mắt nhìn Tô Mạt, chẳng lẽ nàng ta không biết cái gì gọi là e thẹn sao?

Tô Mạt bị nàng ta nhìn có chút phiền, ngẩng đầu không khách khí nói: "Thẩm tiểu thư không phải không muốn phải bỏ quy củ sao? Ngồi ăn cùng bàn với vương gia, quả thật có chút không hợp quy củ đó."

Hai má Thẩm Tinh Tinh lập tức đỏ bừng lên, tức giận nói: "Tô Mạt, ngươi cũng đâu có tuân theo quy củ, hiện giờ vương gia đang ở ngoài, vương gia rộng lượng, không so đo cái này, chẳng lẽ ta còn không biết phân biết sao? Trái lại ngươi...hừ!"

Vậy mà cũng là tiểu thư của phủ Quốc công, không có chút quy của nào, lại cấu kết làm bậy cùng vương gia.

Thấy nàng ta nói Tô Mạt như vậy, Hoàng Phủ Cẩn nhíu mày, tuy rằng không vui, nhưng tính hắn không thích so đo cùng với nữ nhân, hơn nữa Tô Mạt thông minh như vậy, tất nhiên sẽ không để bản thân chịu thiệt.

Nếu như hắn tranh chấp, ngược lại lại khiến nàng mất mặt, khiến cho người khác cảm thấy phu quân của nàng bụng dạ hẹp hòi.

Hắn đặt bát đũa xuống, nói với Tô Mạt: "Xem ra giờ trời cũng chưa tạnh ngay được, chỉ có thể đợi thêm lúc nữa rồi."

Sau đó hắn đứng dậy, đi về phía gian phòng phía đông.

Thẩm tinh tinh nóng lòng đặt bát đũa xuống đuổi theo, "Vương gia, người không ăn điểm tâm nữa sao?"

Tô Mạt nhìn về phía nàng ta, như cười như không nói: "Thẩm tiểu thư, ăn không nói ngủ không nói."

Hừ, dám có ý đồ quyến rũ nam nhân của nàng, coi nàng là người chết sao?

Đừng nói nàng là thiên kim tiểu thư của phủ Quốc công, cho dù là nha đầu bình thường, công chúa hay quận chúa gì đó cũng không được quyến rũ nam nhân của nàng, huống chi là một nữ nhi của thương nhân.

Địa vị của Thẩm gia ở dân gian cũng coi là cao, nhưng nếu cân nhắc đến hoàng gia, thì cũng chỉ là thương nhân trục lợi mà thôi, địa vị thấp.

Vậy mà nàng ta lúc nào cũng treo cái danh danh môn khuê tú ở trên môi, khuê tú thật sự nằm cũng trúng đạn rồi.
 
Chương 1857


Thẩm Tinh Tinh thấy ánh mắt Doãn Thiếu Đường nhìn mình không có ý tốt, trong lòng càng thêm tức giận, liền quay ra mắng hắn, "Ngươi nhìn gì mà nhìn, cả ngày chỉ biết đi ăn không, đúng là đồ "tiểu bạch kiểm"."

Bộ dạng bình thường cũng không đến nỗi nào, nhưng đâu thể so được với Hoàng Phủ Cẩn.

Tuy rằng nàng thích bộ dạng tuấn mỹ của Hoàng Phủ Cẩn, nhưng cũng không đơn thuần là vì tướng mạo, vẫn là vì đó là người kia, nếu không Doãn Thiếu Đường cũng là một mỹ nam tử, sao nàng lại không có chút cảm giác nào?

Cho nên nàng thích người kia không phải vì dung mạo.

Huống hồ nàng tự cho rằng mình đã gặp qua nhiều nam nhân, mỹ nam cũng có rất nhiều, có lẽ không phải là nhất thời động tâm với Hoàng Phủ Cẩn.

Hơn nữa nàng động tâm ngay từ khi chưa biết Hoàng Phủ Cẩn là vương gia, cho nên nàng càng cảm thấy tình cảm của mình là chân thành thiết tha, thuần khiết không vướng bận đáng được khen ngợi.

Doãn Thiếu Đường như cười như không nhìn nàng ta, cũng không tức giận, mà quay sang uống trà cũng với Ngụy An Lương, cười nói: "Ngụy bang chủ là đặc biệt đi cùng Thẩm tiểu thư, hay chỉ là thuận đường thôi vậy?"

Nếu là đặc biệt, cùng với một đại tiểu thư như vậy, hắn thật sự bội phục.

Nếu là tiện đường, vậy coi chừng vị Thẩm tiểu thư kia nổi khùng lên.

Ngụy An Lương sao không hiểu tâm tư của hắn, nhìn hắn một cái, giọng điệu lạnh lùng nói: "Doãn công tủ chẳng lẽ là đặc biệt đi du lịch sao? Không biết lệnh tôn lệnh đường đang ở chỗ nào"

Cha mẹ không ở gần đây, nếu không có lý do hợp lý, một đại nam nhân cứ bất cần đời như vậy, chỉ sợ cũng không phải là người tốt.

Ngụy An Lương đào một cái hố không sâu không nông.

Xem ra da mặt của Doãn Thiếu Đường còn dày hơn, căn bản không quan tâm tới câu hỏi, cười khà khà một phen, không trả lời câu hỏi.

Tô Mạt đặt bát đũa xuống, mời bọn họ từ từ dùng, sau đó đứng dậy đi vào gian phòng phía đông.

Thẩm Tinh Tinh cũng vội vàng đứng lên đuổi theo nàng đến cửa, giọng điệu không tốt lành nói: "Tô Mạt, ngươi đừng không chú ý đến danh tiếng như vậy chứ, một đại cô nương, không biết xấu hổ."

Nói xong bước vào phía trong, quay đầu nói với Tô Mạt: "Cho nên ta cho phép ngươi làm bạn với ta, như vậy có người ở cùng, người khác sẽ không chê bai gì ngươi."

Nghe qua thì giống như nàng đang ban ân cho Tô Mạt.

Thật đúng là tự cho rằng bản thân là người tốt đẹp, Tô mạt cười cười, không thèm nhìn tới nàng ta, xem nàng ta có thể tự mình diễn đến mức nào.

Tô Mạt đi đến bên cạnh Hoàng Phủ Cẩn ngồi xuống, trong tay cầm một chiếc khăn, vừa lau mặt vừa ngồi cho tiêu đồ ăn, mà Hoàng Phủ Cẩn thì ngồi nhắm mắt dưỡng thần.
 
Chương 1858


Lan Như đưa trà tiêu thực lên cho Tô Mạt.

Thẩm Tinh Tinh bất mãn nói: "Này, Tô gia các người đãi khách như vậy sao? Khách nhân ở đây, vậy mà cũng không hỏitới một câu, cũng không dâng trà."

Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng ta một cái, lười biếng nói: "Xin hỏi Thẩm tiểu thư, tiểu thư là kiểu khách gì?"

Khách không mời mà tới sao?

Hơn nữa còn có địch ý với chủ nhân ở đây.

Nàng coi như nói chuyện với Thẩm Tinh Tinh để tiêu thực, chẳng muốn so đo.

Thẩm Tinh Tinh tức giận: "Không phải ngươi cùng buôn bán với gia đình ta sao? Về tình về lý, chúng ta là có quan hệ với nhau, chẳng lẽ ngươi không nên chiêu đãi ta cho tốt sao?"

Tô Mạt cảm thấy nàng ta nói cũng có lý, hơi gật đầu, "Chính xác."

Thẩm Tinh Tinh nhìn thoáng qua Hoàng Phủ Cẩn, hắn vẫn nhắm mắt, vẻ mặt lạnh nhạt, một gương mặt tuấn mỹ không vẽ lại được, khiến cho người khác không thể nắm giữ.

Nhớ đến Tô Mạt cùng hắn một đường xuôi nam, hai người vẫn luôn chàng chàng thiếp thiếp, trong lòng nàng ta giống như có con mèo đang mài móng.

Hận không thể đá văng Tô Mạt đi, để nàng ta và Hoàng Phủ Cẩn ở cùng với nhau.

Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng ta một cái, có chút khiêu khích nói: "Trước đây nghe giọng điệu của Thẩm tiểu thư, hình như trong phủ có không ít người tài, không phải là muốn đấu với chúng tôi sao? Chúng tôi tuyệt đối không chạy, tùy thời phụng bồi."

Tốt nhất những người tài ba đó là đám Bạch y nhân, vậy nàng càng bớt phiền toái, có thể trực tiếp ra tay với Thẩm gia.

Thẩm Tinh Tinh đắc ý hừ một tiếng, "Đó là tất nhiên, từ nhỏ đến lớn, võ công ta theo học của sư phụ, hơn hẳn người thường, còn các tiêu sư khác, sư phụ cùng với các sư phụ khác, nhiều vô số."

Tô Mạt không chút để ý nói: "Cũng sắp thành danh môn chính phái như là Võ Đang hay Thiếu Lâm gì đấy rồi."

Thẩm Tinh Tinh nhướn mày, "Tất nhiên, tất nhiên giang hồ cũng có người tài ba khác.."

Không có vũ lực tương ứng, Thẩm gia có thể bảo vệ được núi vàng núi bạc sao? Không có thì đã sớm bị đám trộm cướp lấy sạch rồi.

"Thẩm tiểu thư nói như vậy, ngược lại ta có chút tò mò về bọn họ, vô cùng muốn mở rộng kiến thức." Tô Mạt từ từ cầm khăn lau má.

Thẩm Tinh Tinh liếc nhìn Hoàng Phủ Cẩn một cái, cảm thấy có một kế hoạch, cười nói: "Thành giao, các người có thể yên tâm đi cùng ta, có cơ hội tất nhiên ta sẽ giới thiệu cho các ngươi. Hơn nữa còn muốn đấu với các ngươi một trận."

Cuối cùng nàng ta lại hỏi: "Tô mạt, võ công của ngươi học ai vậy? Coi như cũng được."

Tô Mạt cười cười nói: "Tất nhiên là của sư phụ ta rồi."
 
Chương 1859


Thẩm Tinh Tinh truy hỏi: "Môn phái nào? Có nổi tiếng không?"

Tô Mạt lắc đầu, "Không nổi tiếng gì cả."

Không nói cho ngươi biết.

Thẩm Tinh Tinh cười chế nhạo, tỏ vẻ khinh miệt.

Trong lòng Tô Mạt vô cùng buồn cười, không biết Thẩm lão gia dùng cách nào, lại có thể dạy dỗ con gái thành một cô nương đức hạnh thế này.

Thẩm Tinh Tinh dựa vào lý do để ở lại trong phòng bọn họ, tuy rằng Hoàng Phủ Cẩn vẫn luôn không nói chuyện với nàng ta, nhưng nàng ta cảm thấy có thể ngăn cản Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn gần gũi, như vậy là tốt rồi.

Xem đã gián tiếp thành công rồi.

Đến bữa trưa, bọn họ vẫn tiếp tục ăn cơm nhờ như cũ.

Sau khi ăn xong mọi người tùy ý nói chuyện, bàn luận thời tiết, cũng không nói đến chính sự của bản thân, cũng không tùy tiện hỏi đến chuyện của người khác, mọi người đều giữ kín như bưng.

Nhóm người như hồ ly liền nói chuyện về vấn đề vạn năng - thời tiết.

Doãn Thiếu Đường và Ngụy An Lương cảm thấy sẽ mưa thêm vài ngày nữa, không biết đến khi nào mới tạnh.

Thẩm Tinh Tinh thở dài, tay chống cằm, bộ dạng lo lắng vì nước vì dân, "Hi vọng đừng vỡ đê là tốt nhất, nếu vỡ đê, dân chúng phải chịu khổ rồi. Đến lúc đó tuy rằng nhà chúng ta có thể phát cháo, nhưng không thể giúp đỡ được nhiều người."

Nghe nàng nói thì có vẻ rất có tình thương, Hoàng Phủ Cẩn ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái.

Thẩm Tinh Tinh kích động thiếu chút nữa tim nhảy ra ngoài, xem ra biện pháp này có hiệu quả sao?

Tuy rằng nàng ta vô cùng ghét phát cháo, cũng chán ghét đám dân chạy nạn, bọn họ dơ bẩn như vậy, nhìn một cái cũng khiến nàng ta cảm thấy bẩn.

Nàng ta còn muốn bày tỏ thêm một phen, Hoàng Phủ Cẩn lại nhìn về phía Tô Mạt, "Mạt nhi, muội cảm thấy còn mưa nữa không?"

Tô Mạt có nghiên cứu qua về thời tiết, cho nên hắn mới hỏi như vậy.

Tô Mạt nâng cằm lên, ừ một tiếng, hơi suy nghĩ một chút, nói: "Muội đoán vẫn còn mưa tiếp, đến tối nay hoặc sáng ngày mai sẽ tạnh mưa. Đến lúc đó chúng ta có thể đi tiếp rồi."

Ngụy An Lương có vẻ đăm chiêu nhìn nàng, tuy rằng không tin tưởng lắm, nhưng cũng không nghi ngờ.

Doãn Thiếu Đường nhanh mồm nhanh miệng, lập tức hỏi vì sao nàng lại chắc chắn như vậy, "Chẳng lẽ Tô tiểu thư học qua thiên tướng."

Thẩm Tinh Tinh châm chọc nói: "Thật sự là buồn cười, ai có thể xem được ông trời? Khâm Thiên Giám chẳng qua cũng chỉ là đám thần côn ăn không chờ chết thôi, nếu bọn họ thậtsự có thể xem tướng số từ trời, thì sẽ không xảy ra chuyện thiên hạ có tai họa."

Lời này ngược lại không sai, Tô Mạt tán thành nhìn về phía nàng ta, nha đầu này nói lời này không sai.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top