Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1880


Đan Phi không dám tin hai mắt trừng lớn: "Cái gì? Lão tử cướp được nữ nhân ở phía nam, thật ra lại là người phía bắc? Tiếp đó vẫn luôn ở cùng họ?"

Hắn không tin, trừng mắt nhìn Hoàng Phủ Cẩn, "Không phải hắn có nữ nhân rồi sao?"

Người đứng bên cạnh hắn, còn hơn vài phần so với tiên nữ, sao hắn còn muốn nữ nhân khác?

Muốn như vậy, thì phải trao đổi cùng hắn!

Lưu Hỏa ôm Nhạc Phong Nhi về, thuộc hạ của Đan Phi muốn tiến lên cướp lại, bị Lưu Vân ngăn lại, Đan Phi đang có ý định muốn hợp tác với Ngụy An Lương đành phải bọn hắn dừng lại, nhưng sắc mặt âm trầm, "Không được, việc này không thể như vậy được, lão Ngụy, ngươi phải cho lão tử một câu quyết định, không thể không rõ ràng như vậy được. Lão tử không dễ dàng gì chọn được nữ nhân, như thế này...Con mẹ nó, sao lại trùng hợp như vậy chứ?"

Lưu Hỏa giao Nhạc Phong Nhi cho Lan Như, đặt nàng ta nằm trên đệm rơm, sau đó Lan Nhược cho nàng ta uống một viên thuốc, Nhạc Phong Nhi từ từ tỉnh lại.

Nàng ta nước mắt cuồn cuộn, không dám chớp mắt, không ngừng khóc lóc.

Hoàng Phủ Cẩn nắm tay Tô Mạt ngồi trên tảng đá có trải nệm gấm, hỏi: "Ngươi không ở vương phủ chạy tới đây là gì? Sao lại ở nơi này?"

Hơn nữa còn nhanh hơn bọn họ.

Doãn Thiếu Đường vốn đang nằm trên tảng đá phơi nắng cũng lăn tới bên này, thấy có chuyện, hai mắt sáng lên, dỏng tai nghe.

Nhạc Phong Nhi liền dập đầu, Hoàng Phủ Cẩn khoát tay, cho nàng ta ngồi lên.

Nhạc Phong Nhi nắm lấy làn váy tả tơi, xấu hổ, tức giận lại cẩn thận, nức nở kể lại chuyện.

Diệp Tri Vân không còn, tỷ muội các nàng ở vương phủ cũng không dễ chịu, nàng và muội muội có ý định muốn đi về phía nam xem thử có thể nương nhờ họ hàng hay không, thuận tiện có bạc của vương phủ cho để làm chút sinh ý, có thể dành tiền chiếu cố ca ca.

Nàng ta nghe nói Nhạc Thiếu Sâm đã bị chuyển từ phía tây sang phía nam, nên đã chạy tới.

Vốn là Hoàng Phủ Cẩn vừa đi, các nàng cũng đi luôn, trên đường không dừng lại, cho nên đã tới nơi này.

Nhưng mấy ngày nay mưa lớn, vẫn không thể đi được.

Hai ngày này thời tiết tốt hơn, nàng liền đi ra ngoài, ai ngờ đã bị đám thổ phỉ này bắt được.

"Lâm Nhi đâu?" Hoàng Phủ Cẩn lại hỏi.

"Lâm Nhi..." Nhạc Phong Nhi cắn môi, sợ hãi nhìn Tô Mạt một cái, tuy rằng rất nhanh, nhưng cũng không thể giấu được sự tức giận trong ánh mắt.

"Cổ họng Lâm Nhi bị phá hủy, sau đó mới phát tác, đi tới phía nam khí trời càng ngày càng không thoải mái, ta để muội ấy ở lại nhà một lang trung tại Giang Bắc để điều trị, đã tốt hơn một chút, ta ở nơi này cũng đã ổn định, muốn đi đón muội ấy."
 
Chương 1881


Tô Mạt đột nhiên nói: "Trên đường này không thiếu thổ phỉ, sao ngươi không bị bắt, ngược lại đến đây mới bị bắt lại sao?"

Nói đến thổ phỉ, thổ phỉ phía bắc hung hãn có thể sánh ngang với thổ phỉ phía nam.

Nhạc Phong Nhi ngẩng đầu lên nhìn nàng, nước mắt chảy xuống, "Tô tiểu thư, người, người hoài nghi ta? Ta..."

Nàng ta ôm mặt khóc, vừa khóc vừa nói: "Ta, trên đường này ta đã phải chịu rất nhiều đau khổ, chỉ nghĩ đến có thể...Ta biết là ta bị cường đạo bắt được, tuy còn không lên núi, nhưng mà cũng bị cường đạo đụng chạm cơ thể, đời này đã không thể, ta...Ta chỉ có thể chọn con đường chết..."

Nàng ta mạnh mẽ đứng lên, chạy về hướng tảng đá lớn đâm đầu vào đó.

Tô Mạt hừ lạnh một tiếng.

Bởi vì một cái hừ lạnh này, mấy người Lưu Hỏa cùng Lan Nhược không hề động, nhưng Hoàng Phủ Cẩn do dự một chút rồi thôi, nàng ta cũng đã chạy rồi.

Tuy rằng cơ thể yếu ớt, nghiêng ngả lảo đảo, vẫn rất kiên trì chạy về phía tảng đá.

Không hề kiềm chế chút nào.

Nhưng mà theo tình trạng ngất đi vừa nãy của nàng ta, dù là đập vào, tối đa chỉ là đụng phải gây ra choáng váng, nói không chừng không cả choáng váng, chỉ là làm bộ mà thôi.

"Này, sao ngươi lại vô tình nhẫn tâm như vậy!" Thẩm Tinh Tinh đột nhiên bổ nhào tới túm lấy Nhạc Phong Nhi, không để cho nàng ta đập vào tảng đá.

Lúc này Ngụy An Lương và Đan Phi cũng tới đây.

Doãn Thiếu Đường cười nói với Tô Mạt, "Này, Tô tiểu thư, đây chắc là tình địch của ngươi."

Tô Mạt trừng mắt nhìn hắn, "Ngươi không phải là sợ không lấy được ai sao, bộ dạng của nàng ta cũng không đến nỗi, tặng cho người đi."

Nhạc Phong Nhi khóc lớn.

Thẩm Tinh Tinh chỉ tay vào Tô Mạt nói: "Nữ nhân như ngươi sao lại độc ác như vậy, nàng ấy chỉ là một cô gái yếu đuối, ngươi lại nhục nhã nàng ta như vậy Hơn nữa nàng ta không phải là nha hoàn của ngươi sao? Ngươi tùy tiện tặng cho người khác sao?"

Tô Mạt nhướn mày, khoanh tay đứng cười không nói gì.

Không phải Nhạc Phong Nhi muốn diễn trò sao, nàng sẽ cho nàng ta cơ hội diễn đủ.

Đối với Nhạc Phong Nhi, nàng sẽ không khoan dung giống như đối với Thẩm Tinh Tinh, dám đánh tráo canh nàng nấu cho Hoàng Phủ Cẩn, còn dám vu hại cho nàng.

Hừ, nếu không phải là tình cảm của Cẩn ca ca đối với mình sâu đậm, nói không chừng bản thân mình chính là người cực khổ bị hãm hại.

Nàng cảm thấy mình cho chút sơ suất, lúc ấy để tỷ muội Nhạc Phong Nhi ở lại vương phủ, lại tính nếu phải quay về Trữ Châu, qua hai năm lại cùng Hoàng Phủ Cẩn đi Tây Vực hoặc đi du lịch Đông hải, căn bản Nhạc Phong Nhi không có gì quan trọng.

Cho nên nàng cũng không cho người giám sát các nàng, nên tỷ muội hai người lặng lẽ rời kinh thành nàng cũng không biết, ngược lại để cho các nàng lách được chỗ trống.
 
Chương 1882


Doãn Thiếu Đường vội vàng hòa giải, cười nói: "Thật là khéo, thật là khéo, Tô tiểu thư và Hoàng Phủ huynh ở nơi này cũng có thể gặp được cố nhân. Nhạc tiểu thư coi như là gặp họa được phúc, không cần phải đi làm áp trại phu nhân rồi."

Đan Phi có chút không vừa ý, bây giờ hắn cũng nghe ra được một số việc, hơn nữa thái độ của Ngụy An Lương đối với Hoàng Phủ Cẩn, lại nghe thấy họ của hắn, cũng đoán được là vương gia từ kinh thành tới.

Nhưng mà nếu vương gia không có địa vị, vậy hắn cũng sẽ giả bộ ngớ ngẩn làm bộ như không biết.

Đan Phi hắng giọng một cái, nói với Ngụy An Lương: "Ngụy bang chủ, vốn là ngươi mở miệng, huynh đệ không thể không bán cho người một cái nhân tình. Nhưng... Ngươi cũng biết, trại của ta có trên bốn mươi người, ngay cả một bà già cũng không có, tóm lại chuyện này đành thất lễ. Ngươi đừng cười lão ca ta, nhiều năm như vậy, ta cũng không có suy nghĩ tới nữ nhân. Hôm nay thấy vị này..."

Hắn chỉ vào Nhạc Phong Nhi, "Không biết vì sao, tâm liền lung lay rồi."

Ngụy An Lương thấp giọng nói, "Đại đương gia, ngươi xem những thị nữ này của ta, một đám đều không tầm thường chút nào, hơn nữa...Đảm bảo chưa hề bị chạm qua, ngươi cứ việc chọn, nhìn trúng mấy người thì chọn cả mấy người, còn có thể giải quyết vấn đề hôn nhân đại sự của các huynh đệ."

Ánh mắt Đan Phi nhìn Tô Mạt, nói nhỏ: "Ngụy bang chủ, vậy người kia..."

Sắc mặt Ngụy An Lương trầm xuống, trong mắt hiện lên một tia ngoan độc, lập tức chế nhạo nói: "Đại đương gia, ngươi ngàn lần đừng mở miệng, Ngụy mỗ đảm bảo, chỉ cần ngươi mở miệng thì bốn mươi người các ngươi sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa."

Đan Phi không khỏi giật mình, tuy rằng giọng điệu của Ngụy An Lương giống như nói đùa, nhưng từ thái độ nghiêm túc của hắn thì vẫn có thể nhìn ra được.

Đan Phi cười ha ha, "Nói đùa, nói đùa thôi mà."

Nhưng mà hắn vẫn không nỡ bỏ qua Nhạc Phong Nhi, dù sao nhu nhược kiều diễm như vậy, xinh đẹp không mấy ai sánh bằng, hiếm thấy trên đời.

Vừa nhìn thấy hắn liền thích, cảm thấy có một lão bà như vậy cũng không tồi.

Những nữ nhân ở đây, mỗi người một vẻ, không nữ nhân nào có hết được những vẻ đẹp đó.

Hoặc là mạnh mẽ như hoa hồng, hoặc là uyển chuyển hàm xúc như hoa sen trắng, hoặc là đoan trang cao quý như mẫu đơn, hoặc là...

Tóm lại, nếu không thể có được tốt hơn, vậy hắn nhất định không buông tay Nhạc Phong Nhi.

Hai vai Nhạc Phong Nhi run lên, nàng lặng lẽ liếc nhìn Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn, lúc này nghe Đan Phi nói thầm với thuộc hạ, giống như không chịu thả nàng đi.
 
Chương 1883


Nàng ta cảm thấy sốt ruột, định tiến lên quỳ xuống, Thẩm Tinh Tinh liền giữ lấy vai nàng ta, mắng: "Sao ngươi lại không có khí phách như vậy, có ta ở đây, chẳng lẽ còn có người dám cướp ngươi đi sao."

Nàng ta hừ một tiếng, liếc xéo Tô Mạt một cái, lại lườm sang Đan Phi, lớn tiếng nói: "Ngược lại ta muốn nhìn xem ai dám cướp của người Thẩm gia!"

Nhạc Phong Nhi nghe thấy vậy liền giật mình, làm như vô cùng vui mừng, nhìn Thẩm Tinh tinh, giọng nói run run, "Người, người là, người là Thẩm tiểu thư? Danh chấn thiên hạ Thẩm tiểu thư?"

Nhạc Phong Nhi trước nay tiếp xúc với nhiều người, hiểu được cách nắm chắc lòng người, đối với đại tiểu thư như Thẩm Tinh tinh, chỉ cần làm bộ dạng vui mừng khóc lóc không dám tin thêm nữa nói năng không rõ khen vài câu là đủ rồi.

Thẩm Tinh Tinh đắc ý, cảm thấy giống như được bay lên, "Ngươi biết ta?"

Nhạc Phong Nhi là người của vương phủ, nếu nàng biết, vậy khẳng định Hoàng Phủ Cẩn cũng sớm đã biết đi.

Nhạc Phong Nhi gật đầu, yếu đuối tựa vào vai nàng ta, lau nước mắt, "Danh tiếng của tiểu thư, nhất vũ động Giang nam, tiểu thư luôn bênh vực kẻ yếu, tiểu nữ kiến thức hạn hẹp, nhưng cũng như sấm vang bên tai."

Thẩm Tinh Tinh vừa nghe, lập tức giống như tìm được tri kỷ, chỉ hận không gặp nhau sớm hơn, "Sao ngươi không tới Giang Nam sớm một chút, như vậy ta sẽ bảo vệ ngươi. Ngươi yên tâm, từ nay về sau không ai dám bắt nạt ngươi nữa."

Nhạc Phong Nhi vội nói cảm ơn, lại sợ hãi nhìn Tô Mạt một cái, giống như có người bức bách đe dọa nàng ta vậy.

Khóe môi Tô Mạt khẽ nâng lên, cười lạnh châm chọc không chút che dấu.

Xem ra nàng ta và Nhạc Thiếu Sâm tuy rằng là huynh muội, nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực.

Nàng nhìn sắc trời, "Nghỉ ngơi xong rồi thì nên đi thôi, nếu không sẽ không đến được chỗ dừng chân tiếp theo."

Hiện giờ có một người giỏi nhất việc làm bộ làm tịch Nhạc Phong Nhi, chỉ sợ tốc độ đi đường càng ngày càng chậm.

Vừa nghe nàng nói xong, Đan Phi nóng nảy, "Này, vậy, vậy chuyện của ta làm sao bây giờ?"

Tô Mạt nhướn mày, thờ ơ nhìn hắn, "Đan đương gia, thổ phỉ không phải là nghề nghiệp tốt, nên thu tay thì hãy thu tay, mặt khác, thỏ không ăn cỏ gần hang, cường nhân không giết nữ nhân, trẻ em và thư sinh trói gà không chặt."

Nếu nàng gặp phải, hơn nữa Đan Phi có chút danh tiếng, nàng sẽ không bỏ mặc.

Nhưng lại không muốn quản nhiều, nàng cũng không muốn để người khác được lợi.

Nàng ra hiệu cho Lan Nhược, Lan Nhược lập tức hiểu ra, đi sang bên cạnh để lại ám hiệu cho A Lý, để A Lý sau khi nhìn thấy, sai người, sát nhập đám người Đan Phi lại.
 
Chương 1884


Sau khi hợp nhất, có thể đứng song song với Lý Hắc Hổ, nhưng chỉ là một đơn vị nhỏ.

Như vậy lực lượng trong bóng tối của nàng có thể lớn mạnh hơn.

Nếu muốn làm nên chuyện, không thể không có nhân lực và tiền bạc, dù không định làm chuyện lớn, nhưng nếu muốn tung hoành thiên hạ, không có nhân lực và tiền tại cũng không thể làm được.

Nhưng mà cũng phải đề phòng Thẩm gia và Tào bang cài người vào bên cạnh Đan Phi, những người này đều đa mưu túc trí, không thể không có người nằm vùng bên trong đám thổ phỉ đó.

Chuyện này nàng tin tưởng A Lý xử lý được, sẽ xử lý vô cùng tốt.

Đan Phi cười ha ha, ánh mắt vẫn nhìn Nhạc Phong Nhi, hắn nhìn ra được, Nhạc Phong Nhi này thích Hoàng Phủ công tử, mà Hoàng Phủ công tử cùng vị Tô tiểu thư kia chắc chắn là ở chung một chỗ, thậm chí là quang minh chính đại ở chung.

Mặc kệ trong lòng Hoàng Phủ công tử nghĩ thế nào, bên ngoài chắc hẳn không làm ngược lại với Tô tiểu thư, như vậy chỉ cần lấy lòng Tô tiểu thư, Nhạc Phong Nhi chắc chắn sẽ là áp trại phu nhân của hắn.

Hắn tiến lên hai bước về phía Tô Mạt, chắp tay, cười nói: "Tô tiểu thư, người xem vị tiểu nương tử này đã bôn ba cả đường khiến cơ thể mệt mỏi, lại để tiểu thư mang đi sẽ không tiện, không bằng tạm thời cứ để Đan mỗ chiếu cố có được không?"

Ý của hắn là đảm bảo, hắn sẽ không bá vương ngạnh thượng cung đối với Nhạc Phong Nhi (bá vương ngạnh thượng cung: cưỡng gian)

Lập tức Nhạc Phong Nhi run rẩy, ánh mắt cầu xin nhìn Hoàng Phủ Cẩn, nức nở nói: "Vương gia, cầu xin vương gia quyết định, Phong Nhi tình nguyện đi theo vương gia, làm nô tỳ cho vương gia, tuyệt đối không có ý nghĩ không an phận, cầu xin vương gia đừng ném Phong Nhi và miệng sói."

Nếu Tô Mạt đáp ứng, đó chính là bức nàng thành gái điếm, nàng cần phải cho Hoàng Phủ Cẩn biết, Tô Mạt là nữ nhân độc ác như thế nào.

Tô Mạt nhìn chằm chằm nàng ta, thấy Nhạc Phong Nhi vẫn không ngừng rơi nước mắt, ánh mắt cầu xin càng toát lên vẻ đáng thương, thân thể run rẩy càng thêm mãnh liệt, nàng ta quỳ rạp trên đất, hận không thể đem chính mình vùi vào trong đất.

Tô Mạt cười cười, xem ra thế giới này nữ nhân muốn cướp đoạt nam nhân nhà người khác đều không khác nhau lắm, hoặc là ỷ vào thân phận ngang ngược, bức bách chính thê người ta, hoặc là giả vờ đáng thương, đổi lấy sự thương tiếc đau lòng của nam nhân.

Mà nam nhân trên thế giới này, có bao nhiêu người từ chối được đại tiểu thư quyền thế giàu có và danh lợi, lại có bao nhiêu nam nhân có tiền có thế chống lại được vẻ ôn nhu xinh đẹp tội nghiệp của nữ nhân.

Mà vị chính thê, mặc kệ là mạnh mẽ như thế nào, ôn nhu cũng được, mỹ lệ cũng được, thiếu phụ lớn tuổi có chồng cũng được, đến cuối cùng hầu như đều có chung số phận bất hạnh.
 
Chương 1885


Nàng không khỏi nhớ tới người bạn ở kiếp trước của nàng, cha và ông nội cả đời đều làm cán bộ, cũng đều là người cẩn trọng, cuối cùng lại thua bởi một phụ nữ nhu nhược, quen dùng nước mắt để chiếm được tình cảm và sự đồng tình của nam nhân, đạt được mục đích của người phụ nữ kia.

Nàng biết chuyện này không nên oán hận người phụ nữ kia, hoặc là do đàn ông chủ động, hoặc là đàn ông không khống chế được, nhưng nếu như các nàng không đến quyến rũ người ta, những người đàn ông bị động kia có lẽ sẽ không phạm sai lầm.

Tóm lại, cả hai đều sai, mỗi người đều đánh 50 đại bản.

Nhưng đối với những ý đồ xấu, ngay từ lúc có ý định mà nói, đó chính là tuyệt đối không thể lưu tình.

Tô Mạt không nói một câu nào, sắc mặt lạnh lùng, khí thế quanh người giống như đột nhiên rơi vào mùa đông, khiến cho người bên cạnh nàng đều cảm thấy hàn ý.

Thẩm Tinh Tinh đắc ý nhìn nàng, nàng ta chính là muốn Tô Mạt nhịn không được, nếu nàng bức bách Nhạc Phong Nhi, vậy thì Tô Mạt chắc chắn sẽ mang danh người hay ghen, hừ, muốn so với mình, không có cửa đâu!

Nhạc Phong Nhi khóc lóc đáng thương, lại bắt đầu dập đầu, cầu xin Hoàng Phủ Cẩn và Tô tiểu thư đừng đưa nàng cho đám thổ phỉ, cầu xin hắn để nàng cho nàng đi theo làm trâu làm ngựa, làm nô tỳ.

Tô Mạt vẫn không nói lời nào, nếu chỉ là tiện thiếp, đó chính là làm nô tỳ, nhưng với thân phận Nhạc tiểu thư, đều là danh quý thiếp, vậy thì cũng không phải là nô tỳ.

Mặc kệ là nô tỳ hay không nô tỳ, nàng sẽ không để Nhạc Phong Nhi ở cạnh Hoàng Phủ Cẩn.

Nàng quay đầu nhìn Hoàng Phủ Cẩn, quyết định ném cục than nóng bỏng tay này lại cho hắn.

Hoàng Phủ Cẩn thấy nàng hỏi ý kiến của mình, lại nhìn Nhạc Phong Nhi quỳ trên mặt đất, hắn có chút không đành lòng, dù sao đại ca của nàng ta là huynh đệ cùng sinh ra tử với mình, huống hồ trước đây tỷ muội Nhạc gia cũng là người thân thiện.

Hắn suy nghĩ một chút, "Ngươi đứng lên đi, không cần hơi một tí là quỳ xuống cầu xin."

Hắn quay đầu nhìn về phía Lưu Vân, "Lưu Vân, ngươi gọi vài người, hộ tống nàng ta đi tìm Nhạc Lâm Nhi, sau đó quay về kinh thành, lại thông báo với quản sự một chút, không được để bất kỳ kẻ vào khi dễ các nàng. Nếu không được, để cho các nàng làm quản sự tạm thời của vương phủ."

Nói như vậy cũng là vì bản thân hắn và Tô mạt không quay về vương phủ thì nơi đó cũng chỉ là hữu danh vô thực, chẳng qua là có chút tiền tài, lại có chút địa vị, cũng có người bảo vệ các nàng.

Nhạc Phong Nhi vừa nghe xong, lại giống như nghe thấy hình phạt tàn nhẫn nhất, nàng ta ra sức lắc đầu, nước mắt ràn rụa, "Không, vương gia, cầu xin người đừng đưa Phong Nhi đi. Phong nhi....không dám, không, không muốn, không, không phải,Phong Nhi muốn đến ở nhờ nhà biểu cữu, không cần phiền phức quay về vương phủ nữa."
 
Chương 1886


Trong mắt Thẩm Tinh Tinh chớp lóe, căm tức nhìn Tô Mạt, lớn tiếng chất vấn: "Có phải là ở trong vương phủ có người hàng ngày tìm ngươi gây rối, đe dọa ngươi không?"

Nhạc Phong Nhi cắn chặt môi, chảy ra cả máu, liếc mắt nhìn Tô Mạt một cái rất nhanh, sau đó cúi đầu ra sức lắc, "Không, không có, là, là ta và muội muội không muốn gây phiền toái cho vương phủ."

Nói xong từ cuối, giọng đã nhỏ như tiếng muỗi, gần như không thể nghe thấy.

Thẩm Tinh Tinh lại tự cho là biết được bí mật, tìm ra thủ đoạn của Tô Mạt, châm chọc nói: "Có một số người quả thật là độc ác, dù là xa tận chân trời, cũng phải cho người đi qua, chẳng lẽ muốn lấy thúng úp voi sao? Vương phủ không có vương pháp vậy sao?"

Tô Mạt tất nhiên hiểu được ý của nàng ta, lúc này bản thân mình không có cách nào giải thích, dù có giải thích cũng vô dụng, dù sao tất cả mọi người không ở kinh thành, mặc kệ nói thế nào, cũng là nàng bất lợi.

Nhưng mà đối với nàng mà nói cũng chẳng có gì, nàng không cần mấy người Thẩm Tinh Tinh tin tưởng nàng, đối với nàng mà nói, bọn họ không là gì cả.

Mà tri kỷ của nàng là tỷ muội Lan Nhược, còn có A Lý, bọn họ có thể chứng minh trong sạch của nàng.

Hoàng Phủ Cẩn ở bên cạnh nàng lâu như vậy, tất nhiên sẽ hiểu được tính tình của nàng.

Nàng tin tưởng cuộc đời nàng sẽ không cẩu huyết như vậy, nam nhân mà nàng nhận định, cũng sẽ không phải là nam nhân có bộ dạng gào thét ầm ĩ, luôn nghe gió nói mưa, nghe người khác hãm hại vài câu liền cho rằng nữ nhân của mình là người độc ác.

Này cũng chứng minh Nhạc Phong Nhi cũng có chút năng lực, trừ mấy người bọn họ ra, người khác đều có thể bị nàng ta xoay vòng.

Ít nhất nàng cảm giác được ánh mắt nhìn nàng của Doãn Thiếu Đường và Ngụy An Lương đã có sự thay đổi.

Nàng cười nhạt một tiếng, nói dám châm ngòi, dám ra tay với nàng, vậy thì phải chịu được sự trả thù và tức giận của nàng.

Nàng khẽ mỉm cười, không thèm để ý nói: "Thẩm tiểu thư hình như vẫn còn thiếu của ta vài thứ."

Thẩm Tinh Tinh nghe nàng nói vậy, mắng: "Đê tiện, ta nói cho ngươi biết Tô Mạt, ngươi đừng nghĩ lấy một cái điều kiện như vậy đòi ép buộc ta, ngươi đã nói không bức ta làm chuyện trái với lương tâm, chuyện của Nhạc cô nương ta nhất định sẽ quản."

Nhìn bộ dạng hiên ngang lẫm liệt của nàng ta, Tô Mạt ngược lại lại thành tiểu nhân độc ác.

Mà có thể bức Tô Mạt đến hoàn cảnh này, Thẩm Tinh Tinh cảm thấy vô cùng sảng khoái.

"Không, không, Thẩm tiểu thư, không phải, Tô tiểu thư không có...không có..."

Bộ dạng nàng ta định giải thích thay Tô Mạt, lại càng tỏ vẻ ủy khuất, khiến cho Lưu Hỏa gần như muốn đánh chết nàng ta.

Đây không phải càng nói càng tô đen sao, càng đổ tội danh lên người Tô Mạt sao?
 
Chương 1887


Nhưng mà Tô Mạt có nguyên tắc của mình, ngày thường bọn họ có thể nói vài lời, nhưng những lúc như thế này, nàng đã tức giận muốn giải quyết mà vẫn chịu đựng, nàng không lên tiếng, bọn họ cũng không dám mở miệng nói, cho dù là đứng ra bảo vệ cũng không được.

"Thẩm tiểu thư, ta nói cũng không nói đến điều kiện kia, mà là ta cho các ngươi hai vạn lượng ngân phiếu, để ngươi tạm thời bảo quản, ngươi cũng nên trả lại rồi."

Trên mặt Tô Mạt không có chút tức giận, vẫn lạnh nhạt bình thản như cũ, mà mấy người Lan Nhược và Lưu Vân biết, hiện giờ tuổi của tiểu thư còn chưa lớn, nhưng hai năm qua phát triển rất nhanh.

Nhất là ngắn ngủi một năm Tô quốc công không có ở nhà, quả thật là thay da đổi thịt, tiểu thư giấu đi tài năng, so với loại thể hiện sự thô bạo ra bên ngoài thì càng cường đại hơn nhiều.

Khiến cho người ta không cảnh giác, so với vừa thấy đã cảnh giác, tất nhiên là tốt hơn nhiều.

Thẩm Tinh Tinh vừa nghe Tô Mạt nói xấu nàng ta, lập tức nổi giận lên, "Ngươi, ngươi ngậm máu phun người, ngươi cho ta ngân phiếu lúc nào?"

Phỉ Thúy và Linh Đang vội vàng chứng minh, căn bản là không có.

"Linh Đang, đem túi quần áo của chúng ta ra cho nàng ta xem, nhìn xem đâu là ngân phiếu của nàng ta? Ngân phiếu đều là của nhà chúng ta."

Linh Đang tức giận đến phát khóc, "Để làm gì chứ, sao Tô tiểu thư lại có thể vu oan cho chúng ta như vậy?"

Tô Mạt thản nhiên nói: "Thẩm tiểu thư, ngươi không biết là ta và lệnh tôn hợp tác sao? Ngân phiếu là dùng chung."

Thẩm Tinh Tinh đột nhiên nhớ tới cái gì đó, "Ngươi, có ai làm chứng là ngươi cho ta chứ?"

Tô Mạt nhướn mày, vẫn ung dung nhìn nàng ta, lại quét mắt nhìn đám người Ngụy An Lương, cười nói: "Có một số người thật xấu, dù là vừa mượn, cũng có thể dứt khoát nói là không có."

Nàng vừa nói xong, Lan Nhược liền hiểu ý của nàng ta, lúc này lạnh lùng nói: "Thẩm tiểu thư, ngươi muốn tìm người làm chứng, vậy vừa rồi ngươi tùy tiện nói không biết, có người làm chứng không?"

Thẩm Tinh Tinh lập tức nghẹn lời, giống như bị người ta nhét quả trứng lớn vào miệng.

Nhạc Phong Nhi mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nước mắt ràn rụa, ánh mắt mông lung, khiến cho người khác không nhìn rõ cảm xúc trong mắt nàng ta.

"Tô tiểu thư, cầu người, cầu người không cần làm khó Thẩm tiểu thư nữa. Đều là do Phong Nhi không tốt, là Phong Nhi đáng chết, Phong Nhi không nên để các người nhìn thấy, không nên để các người cứu, ta..."

Nàng ta mạnh mẽ đứng dậy, lần này thật sự rất nhanh, tinh thần Thẩm Tinh Tinh hoảng hốt, cũng không chú ý tới nàng ta.

Nàng ta cứ như vậy giống như bươm bướm bay đi, "ầm" một tiếng vọt tới tảng đá lớn bên cạnh.
 
Chương 1888


Đám người Đan Phi hét lên một tiếng kinh hãi, muốn ra tay cứu, lại không kịp, trơ mắt nhìn nàng ta đâm vào.

"Ai nha..." Doãn Thiếu Đường hét thảm một tiếng, bị Nhạc Phong Nhi đụng ngã, hắn ôm ngực, kêu thảm: "Ai da, ngũ tạng bị đụng nát mất rồi, ai da, Nhạc cô nương lấy đâu ra sức mạnh lớn vậy."

Khi cách tảng đá lớn một khoảng, thì eo của Nhạc Phong Nhi bị một sợi tơ mỏng cuốn lấy, kéo nàng ta lại không thể tiến lên một bước.

Lan Nhược hơi động ngón tay, thiên ti tằm lặng lẽ quay về trong ống tay áo.

Có vài người nhìn thấy được.

Thẩm Tinh Tinh lại không thấy, nàng ta đi qua thể hiện tư tưởng nữ hiệp, quở trách Nhạc Phong Nhi, trách cứ Tô Mạt, lại nói với Doãn Thiếu Đường: "Không nhìn ra là Doãn công tử lại thật sự có tài."

Doãn Thiếu Đường đứng lên, xoa ngực, ho khan hai tiếng nói: "Gì chứ, cũng không phải là ta, là nàng ta tự ngừng lại, ta lại không biết, ngơ ngác bị đụng ngã."

Phỏng chừng ban đầu Lan Nhược là muốn để nàng ta đâm vào tảng đá, sau đó mới giữ nàng ta lại, thậm chí nếu nàng ta không đâm vào, Lan Nhược cũng muốn khiến nàng ta đâm mạnh một cái mới được.

Ai ngờ lại bị Doãn Thiếu Đường làm loạn.

Lan Nhược trưng mắt nhìn hắn, hắn cười hì hì, vội chắp tay giải thích.

Tô Mạt hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói: "Lưu Hỏa, nếu Nhạc cô nương muốn tìm cái chết như vậy, ngươi liền thỏa mãn cho nàng ta đi, tránh để chết quá khó nhìn."

Nói xong nàng xoay người đi, phân phó nói: "Chúng ta khởi hành thôi."

Nàng cũng không để ý đến những người khác, xoay người nhảy lên ngựa của mình rời đi, nhìn khí thế của nàng không giận mà uy, mấy người Ngụy An Lương, Đan Phi đều thấy rung động trong lòng.

Bọn họ không ngờ rằng lại có nữ nhân có thể tỏa ra được khí thế cường đại như vậy.

Hơn nữa nàng không hề giải thích, không cần đến, còn có thể trực tiếp ra sát chiêu, quả nhiên là...Cường hãn!

"Lão đại?" Đan Phi nói thầm, hắn vẫn luôn mơ về một nữ thủ lĩnh cường đạo, nàng xinh đẹp, mỹ lệ, mạnh mẽ, độc ác, thông minh, cường hãn...

Có thể cưỡi ngựa bắn tên, dùng ánh mắt giết chết hắn...

Hắn quyết định đi theo nàng lăn lộn, đi theo lão đại lợi hại, tất nhiên sẽ có cái ăn.

Nhạc Phong Nhi bên kia kêu thảm một tiếng, ngã trên đất cầu xin, "Vương gia..."

Hoàng Phủ Cẩn vô cùng khó xử, hắn không rõ sao mình lại rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy, Nhạc Phong Nhi không hiểu chuyện, Mạt Nhi cũng bắt đầu tức giận rồi.
 
Chương 1889


Trước giờ Mạt Nhi luôn là người hiểu rõ lý lẽ, biết thân phận của Nhạc Phong Nhi, chỉ là cho nàng ta một chỗ ở, bảo vệ, nàng ta cũng không có quan hệ gì với bọn họ.

Tống nàng ta trở về không phải là ổn sao?

Những ý nghĩ này chợt lóe lên, cũng không ảnh hưởng đến quyết định và hành động của hắn, hắn biết Tô Mạt chỉ là muốn giáo huấn Nhạc Phong Nhi, không đến mức muốn giết nàng ta.

Cho nên hắn căn bản không hề ngừng lại, trong mắt có một chút do dự rồi xoay người rời đi cùng Tô Mạt.

Khi Tô Mạt bám lấy yên ngựa, Hoàng Phủ Cẩn đã đi đến sau lưng nàng, giúp nàng lên ngựa.

Tô Mạt cười với hắn, Hoàng Phủ Cẩn thở dài, không lâu trước đây, trong mối quan hệ của bọn họ, hắn nắm chủ động, bảo vệ nàng, sủng ái nàng, dạy bảo nàng, sao giờ lại thành nàng quyết định, bức bách hắn vậy?

Chẳng qua là hắn yêu nàng như vậy, có thể bao dung toàn bộ con người nàng, chỉ cần nàng không gặp nguy hiểm, dù làm nam nhân đứng sau lưng nàng, hắn cũng không ngại.

Chỉ là...Hắn thở dài trong lòng, cũng không nói gì, xoay người lên ngựa.

Bên kia, Nhạc Phong Nhi khóc đến mức muốn ngất đi, Thẩm Tinh Tinh cũng tức đứng giậm chân, thấy Tô Mạt mặc kệ đàm phán, nàng ta liền gọi Ngụy An Lương, "Ngụy An Lương, sao ngươi không quản vậy?"

Còn không bằng để Đan Phi dẫn đi, ít nhất Đan Phi cũng là thích Nhạc Phong Nhi.

Thẩm Tinh tinh oán hận trừng mắt nhìn Ngụy An Lương.

Ai ngờ Đan Phi lại chạy về phía Tô Mạt, "Bùm" một tiếng quỳ xuống, hô: "Tô tiểu thư, xin người, hãy làm đại đương gia của chúng tôi đi."

Tô Mạt cười hì hì một cái, nụ cười này của nàng, giống như băng tuyết tan ra, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra.

Mọi người đều cảm thấy như vậy, không biết từ lúc nào, cảm xúc tâm tình của bọn họ hình như đều bị nàng chiếm lấy mất rồi.

Nếu nàng thoải mái, dù là lên núi đao cũng không có gì đáng sợ.

Nếu nàng u sầu, cho dù là hoa đào tháng ba cũng không có gì đáng xem.

Nàng nở nụ cười, đám người Ngụy An Lương cũng nhẹ nhàng thở ra, cũng hiểu rằng Nhạc Phong Nhi cũng tránh được lần này rồi.

Lưu Vân ra hiệu bằng tay cho Lưu Hỏa, Lưu Hỏa hiểu được, nhân tiện nói: "Nếu tiện đường, Nhạc cô nương tạm thời có thể đi theo, quay về tìm người đưa cô tới chỗ biểu cửu. Cũng đừng tự tìm lấy cái chết, khiến cho người khác thấy khó chịu."

Ý là, lần tới muốn chết, không cần tự ra tay đâu.

Thật ra nàng ta đâu có muốn chết chứ?

Nếu muốn chết, sao phải đâm đầu vào tảng đá trước mặt người khác chứ? Hoàn toàn có thể tránh đi ánh mắt của người khác, lén lút tự sát, cũng không ai biết, lại thỏa mãn được tâm nguyện.
 
Chương 1890


Trước mặt người khác nói là muốn tự sát, vào những lúc như thế này, nàng ta muốn chết, người khác đừng kéo nàng ta lại, xem nàng ta có chết thật hay không.

Vừa rồi Lan Nhược kéo nàng ta lại không phải vì sợ nàng ta chết, mà là vì muốn cho nàng ta một chút giáo huấn, lưu lại trên đầu nàng ta một cục u.

Ai ngờ tay ăn chơi Doãn Thiếu Đường kia, lại bị Nhạc Phong Nhi lừa gạt, phi người chạy tới cứu nàng ta.

Nghĩ tới đây, Lưu Hỏa càng thêm khó chụy, càng nhìn thấy Doãn Thiếu Đường chướng mắt, đúng là "tiểu bạch kiểm".

Ngược lại Thẩm Tinh Tinh lại rộng lượng, bảo Nhạc Phong Nhi ngồi xe ngựa cùng với mình, dù sao xe ngựa của bọn họ rộng rãi, có thêm Linh Đang và Phỉ Thúycũng không chật.

Mà Đan Phi một lòng muốn đi theo Tô Mạt, vốn là Tô Mạt còn muốn để A Lý bắt bọn hắn lại, như thế này ngược lại bớt việc rồi.

Nhưng nàng cũng không thể để người khác mượn cớ, không muốn để Ngụy An Lương và Thẩm gia biết, nên dùng lời lẽ nghiêm khắc từ chối.

Đan phi thất vọng đứng đó, cảm thấy giấc mộng của mình giống như đã vỡ nát.

Thẩm Tinh Tinh kéo tay Nhạc Phong Nhi, bộ dạng vô cùng thân thiết không hề kiêu ngạo, nhẹ giọng quan tâm, khiến cho Phỉ Thúy và Linh Đang đều kinh ngạc, không ngờ tới tiểu thư nhà mình còn có một mặt ôn nhu săn sóc như vậy.

Nhạc Phong cảm động vô cùng, cụp mắt gạt lệ không ngừng nói muốn lấy chết báo đáp ân tình của Thẩm tiểu thư.

Ngụy An Lương phân phó mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc lên đường, nếu bị lạc sẽ rất phiền toái.

Đan Phi lưu luyến không rời, hiện giờ thật sự là tiền mất tật mang, bản thân hắn không được lợi gì cũng không gặp may.

Ngụy An Lương vỗ vỗ vai hắn, cười nói: "Đại đường gia đừng buồn quá, Tô tiểu thư không phải là người tuyệt tình, nhưng người ta dù sao cũng là thiên kim tiểu thư phủ quốc công, không thể trở thành đầu lĩnh của thổ phỉ được. Ngươi cũng phải cân nhắc thay cho người khác."

Ngược lại hiện giờ Đan Phi không còn muốn Nhạc Phong Nhi nữa, hắn cảm thấy nếu có thể đi theo nữ nhân cường hãn như Tô Mạt làm thổ phỉ, mới đúng là chuyện đúng đắn nhất cuộc đời.

Hắn gật gật đầu, rất muốn đi theo, Ngụy An Lương lại an ủi hắn, khiến hắn tạm thời đừng làm gì, sắp xếp một chút đừng nóng vội.

Ngụy An Lương trấn an Đan Phi, đoàn người lại tiếp tục xuôi nam.

Mà Đan Phi trên núi, ban đêm cũng có mấy bóng dáng như mèo mò vào, so với mèo còn nhanh hơn, không hề có tiếng động.

Sau đó Đan Phi liền được thỏa mãn nguyện vọng.

Đoàn người Tô Mạt dừng chân ở huyện Ngô, không ở dịch trạm, mà trực tiếp thuê cả một khách điếm.

Cuối cùng rời khỏi thôn hà hoa, giờ là khách điếm thị trấn phải lấy tiền bạc thuê, người nào có tiền thì người đó là lão đại.
 
Chương 1891


Rốt cuộc Thẩm Tinh Tinh cũng cảm thấy được nở mày nở mặt, không cần nhìn sắc mặt của Tô Mạt nữa rồi.

Hiện giờ Ngụy An Lương bỏ tiền ra thuê khách điếm, chẳng khác nào là lấy tiền của nàng cả, tất nhiên không giống ngày xưa nữa.

Nàng ta lớn tiếng sai bảo đem phòng tốt nhất chuẩn bị cho nàng ta, sau đó để phòng tốt thứ hai để lại cho Nhạc Phong Nhi, còn lại người khác tự chọn.

Thật ra phòng trong khách điếm, phòng tốt nhất cũng không khác là mấy, chẳng qua là lầu hai không ẩm ướt, sạch sẽ hơn nhiều, cũng không có chuột, đệm chăn sạch sẽ được giặt thường xuyên.

Mà đối với những người ở đây, ở lại khách điếm cũng tuyệt đối không dùng chăn ở đó, đồ dùng đồ ăn của bọn họ, hầu hết là tự mang.

Nếu như vậy thì phòng nào cũng không khác nhau nhiều lắm, đơn giản là phòng của Thẩm Tinh Tinh thì lớn hơn một chút, hoặclà bên ngoài cửa sổ có thể nhìn được cảnh sắc gì đó.

Khi lên lầu, nàng nhìn Tô Mạt, lớn tiếng sai bảo: "Phỉ Thúy, ngươi đi liên hệ với cửa hàng vải nhà chúng ta, bảo họ mang mấy bộ chăn đệm tốt nhất tới, thảm, màn gì đó đều đưa tới, còn có bộ đồ dùng trà cũng cần phải có, mặt khác bảo tửu lâu đưa đồ ăn ngon nhất tới, ta không ăn đồ ăn ở đây, còn có bảo họ đưa tới..."

Ngô huyện là huyện giàu có và đông đúc thuộc Tô Châu, muốn cái gì cũng có, chẳng qua nàng ta gióng trống khua chiêng như vậy khiến Lan Như cảm thấy tò mò, hỏi: "Thẩm tiểu thư, dọn đến dọn đi phiền toái như vậy, sao người không đến ở luôn tại cửa hàng nhà mình đi?"

Thẩm Tinh Tinh đắc ý nói: "Sao có thể rời khỏi các ngươi được."

Lan Nhược gọi Lan như nói: "Lan Như, viện của tiểu thư đã dọn dẹp xong, chúng ta nhanh qua đó đi. Đến lúc trời mưa, mọi người cũng không cần phải chen chúc với nhau một chỗ."

Vừa nghe thấy Tô Mạt muốn dọn ra viện bên ngoài, Thẩm Tinh Tinh và Nhạc Phong Nhi đều cảm thấy mờ mịt.

Nhạc Phong Nhi theo bản năng muốn đi theo, Thẩm Tinh Tinh hô: "Này, sao các ngươi có thể làm như vậy chứ? Bản thân ta có chỗ ở, nhưng nghĩ cho các ngươi, nên ở chung cùng các ngươi, các ngươi lại ích kỷ như vậy sao?"

Lan Nhược ôn hòa nói: "Thẩm tiểu thư, viện của chúng ta quá nhỏ, nếu để chiêu đãi tiểu thư khuê các như người thì thật là thất lễ. Thẩm tiểu thư vẫn nên là tự mình ở đi."

Lại nói nếu ở chung cùng các nàng, chắc sẽ hộc máu mất.

Hơn nữa còn thêm một Nhạc Phong Nhi nữa.

Cứ như vậy Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn dẫn theo người ở nhà đã được chuẩn bị trước, mà Thẩm Tinh Tinh trong lúc tức giận cũng dọn về cửa hàng nhà mình, lại lăn qua lăn lại khiến gà bay chó sủa, Ngụy An Lương vì để bảo vệ nàng ta, chỉ có thể đi cùng, để thuộc hạ ở lại khách điếm.
 
Chương 1892


Thẩm Tinh Tinh thật sự là tức muốn chết, nàng ta vốn là muốn khoe khoang một phen, không ngờ tới Tô Mạt không cho nàng ta cơ hội đó.

Chính mình khoe ra cũng chưa ngồi nóng chỗ.

Mà Nhạc Phong Nhi lại khóc sướt mướt nói muốn đi tìm Hoàng Phủ Cẩn.

Thẩm Tinh Tinh rối rắm không chịu được, nghĩ đến để Nhạc Phong Nhị đến chỗ Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn quấy rồi cũng không tồi, liền bảo người đưa nàng ta qua đó.

Nhưng Thẩm Tinh Tinh lại không đủ dày mặt đi qua đó ở.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn ở trong viện xem xét một chút, đám người Lan Nhược thu thập hành lý, lúc này người trông cửa vào thông báo, "Hồi bẩm thiếu gia, tiểu thư, có vị Doãn công tử và Nhạc cô nương ở ngoài cửa cầu kiến."

Không có lệnh của bọn họ, người khác không thể tùy tiện đi vào, dù là Nhạc Phong Nhi khóc đứt ruột đứt gan cũng không ai để ý.

Tô Mạt liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Cẩn một cái, cũng không nói gì lập tức đi vào trong nhà.

Hoàng Phủ Cẩn cũng cảm thấy bất đắc dĩ, hắn không muốn có liên quan gì với Nhạc Phong Nhi, nhưng xuất phát từ trách nhiệm cùng giao tình hắn lại không thể không quản.

Dù sao Nhạc Thiếu Sâm vì hắn nên mới rơi vào hoàn cảnh như vậy, đồng thời Diệp Tri Vân vẫn nhắc nhở phải chiếu cố cho tỷ muội Nhạc gia cho tốt, không thể bội bạc.

Cho nên điều này khiến Hoàng Phủ Cẩn khó làm, lấy cách nghĩ của hắn, cho người trực tiếp đưa các nàng về kinh thành là xong, ai ngờ nàng lại không đồng ý.

Hoàng Phủ Cẩn nhìn bóng lưng Tô Mạt, hơi suy nghĩ một chút, bảo Lưu Vân và Lan Nhược tới, "Các ngươi đưa ra ý kiến đi."

Lan Nhược biết hắn phiền lòng chuyện gì, nói: "Thiếu gia, nô tỳ cảm thấy cứ trực tiếp phái người đưa Nhạc cô nương về nhà biểu cửu thôi."

Lưu Vân nói tiếp: "Đến lúc đó chỉ sợ nàng ta lại tìm đến cái chết, đến lúc đó khó nói với sư phụ và Nhạc tướng quân."

Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩn thâm trầm, đối với bộ dạng động cái là đi tìm cái chết của nàng ta, thật sự là khiến hắn đau đầu.

Mạt Nhi của hắn từ trước đến nay luôn kiên cường, cũng không khiến hắn phải lo lắng nhiều, thậm chí hắn nghĩ muốn sủng ái nàng nhiều hơn nữa, nàng lại giống như tiểu dã miêu tỏ ý muốn bảo vệ cho hắn.

Lan Như nhìn bộ dạng do dự của hắn, lại cho rằng hắn bị Nhạc Phong Nhi mê hoặc, dù sao ngày thường tiểu thư không quấn lấy hắn, mà nam nhân, nhất là những nam nhân ưu tú như hắn, đối mặt với nữ nhân mạnh mẽ, có đôi khi lại cảm thấy không thoái mái, thấy nữ nhân nhu nhược mặt dày mày dạn quấn lấy mình, đôi khi sẽ động lòng trắc ẩn, cho dù không phải là yêu, nam nhân cũng sẽ nói: "Nàng ấy không có ta thì không thể sống nổi."

Thật sự sẽ như vậy sao?
 
Chương 1893


Không có ngài trước đây, nàng ta cũng không sống đến giờ sao?

Nhưng nàng không thể nói, tuy rằng đi theo Tô Mạt, một lòng hướng về Tô Mạt, dù sao Hoàng Phủ Cẩn cũng là chủ tử của nàng, nàng không thể có bất mãn.

Hoàng Phủ Cẩn nhìn hai người, thật là có chút khó xử lý rồi.

Lúc này có người tiến vào nói vị Nhạc tiểu thư kia ngất xỉu ở cửa rồi.

Hoàng Phủ Cẩn nhíu mày, đành phải dẫn người đi xem, chỉ thấy Doãn Thiếu Đường bị người làm ngăn lại, gấp đến nỗi nhảy lung tung, cùng với gương mặt tuyệt mỹ của hắn thì không hề xứng đôi.

"Hoàng Phủ huynh, huynh đã ra rồi, nếu không ra thì sẽ có người chết rồi." Hắn đẩy Nhạc Phong Nhi đang ngất vào người Hoàng Phủ Cẩn.

Hoàng Phủ Cẩn ngẩn ra, cơ thể Nhạc Phong Nhi như không xương ngã vào trong lòng hắn, mềm nhũn, tỏa ra một mùi hương say nồng, không biết là hương gì.

Hoàng Phủ Cẩn quay đầu nhìn Lưu Vân đi theo hắn, Lan Nhược không có ở đây, vội vàng đem Nhạc Phong Nhi giao cho Lưu Vân, "Ngươi đưa Nhạc cô nương đi vào đi, để Lan Nhược kiểm tra giúp nàng ta xem."

Lưu Vân có phần bất đắc dĩ, cũng đành lĩnh mệnh đi, Doãn Thiếu Đường cười hề hề nhảy vào bên trong cửa, "Hoàng Phủ huynh, tại hạ vẫn là nên đi theo các người, ta cùng vị Ngụy bang chủ kia không quen biết, đi theo hai vị vẫn an toàn hơn."

Hoàng Phủ Cẩn rất không thích ánh mắt thường nhìn chằm chằm Tô Mạt của hắn, ngăn hắn định đi vào bên trong lại, "Doãn công tử, theo ta được biết, trong thiên hạ này người họ Doãn, ở đây cũng nhiều..."

Không đợi Hoàng Phủ Cẩn nói xong, Doãn Thiếu Đường vội vàng chắp tay nói: "Điện hạ, tha cho ta đi, nhà chúng ta trước đây tuy cũng được xem là đại gia tộc, cũng không rơi xuống, sau này ông nội ta lại đến chỗ làng quê, hiện giờ cũng chỉ như vậy mà thôi. Hơn nữa tại hạ cũng không phải công tử gì cả, chẳng qua chỉ là đọc vài cuốn sách, lại đi được ngàn dặm đường mà thôi."

Nếu Hoàng Phủ Cẩn thật sự cho người ta điều tra gia tộc họ Doãn, thì hắn sẽ không được an ổn rồi.

"Vậy Doãn công tử muốn đi đến đâu?" Hoàng Phủ Cẩn không định tha cho hắn, hắn không thể để Doãn Thiếu Đường đi theo như vậy.

Doãn Thiếu Đường cười nói: "Dù sao đoạn đường này du sơn ngoạn thủy, đi theo hai vị vô cùng thú vị."

Hoàng Phủ Cẩn cười ảm đạm, "Qua ngọn núi cạnh đây, cảnh sắc mỹ lệ, chẳng lẽ Doãn công tử không muốn đi xem sao? Chúng tôi có việc, ngươi cũng không vội vàng đi đâu mà."

Trước giờ vẫn luôn đi một mình, hiện giờ lại không thể, chẳng lẽ thật sự có ý đồ gì đó sao, thật sự là khả nghi.

Doãn Thiếu Đường thấy hắn hoài nghi mình, vội nói: "Tại hạ lúc này chẳng phải qua là do đi mệt rồi thôi."
 
Chương 1894


Biết Hoàng Phủ Cẩn không chịu tin tưởng, hắn liền tỏ ra khó xử, hơi xấu hổ nói: "Cái kia, ha ha, thật ra thì cũng không sợ điện hạ biết, khi ở Duy Dương, ta đánh cược với bằng hữu bị thua, hơn nữa lại tiêu tiền như nước, vô ý một cái... Ha ha, chính là như vậy đó."

Lời này ngầm nói trên người hắn không có bạc, thiếu tiền, cho nên mới ở lại chỗ bọn họ.

Hoàng Phủ Cẩn cũng không khách khí mà nói: "Một khi đã vậy, bổn vương cho ngươi mượn một ngàn lượng bạc, ngươi có thể tự đi rồi."

Doãn Thiếu Đường vừa nghe thấy, đây không phải là rõ ràng không chào đón hắn sao.

"Nhưng, nhưng tại hạ..." Hắn bày ra bộ dạng không cam tâm tình nguyện, giống như nhất định ở lại chỗ bọn họ.

Hoàng Phủ Cẩn tiếp tục nói: "Không gạt ngươi, chúng ta có nhiệm vụ bí mật trong người, ngươi là một dân chúng bình thường, lại là người ngoài, đi theo không tiện."

Nói đến mức này, Doãn Thiếu Đường biết chính mình không thể tìm cớ thêm nữa, đành phải nói: "Vậy, tại hạ đi nói lời cáo biệt với Tô tiểu thư, để cảm ơn một tiếng, mấy ngày nay đã chiếu cố ít nhiều."

Hoàng Phủ Cẩn nghiêng người, bước sang một bước, chắn hắn lại, thản nhiên nói: "Không cần, Mạt nhi mệt mỏi, đã đi nghỉ rồi."

Nói xong vẫy tay, liền có một gia đinh chạy tới, Hoàng Phủ Cẩn bảo hắn đi tìm Lưu Vân lấy bạc.

Rất nhanh gia đinh kia mang theo một ngàn lượng bạc tới, Hoàng Phủ Cẩn bảo hắn đưa cho Doãn Thiếu Đường.

Doãn Thiếu Đường cắn môi, do dự, giống như xoắn xuýt nhận hay không.

Cuối cùng hắn lắc đầu, "Cái này, thôi vậy, số tiền này lớn quá, tại hạ không trả nổi."

Hoàng Phủ Cẩn không kiên nhẫn nói: "Không cần trả."

Doãn Thiếu Đường lại càng không dám, "Tại hạ đi mở một quán nhỏ, viết chữ hộ người ta, cũng có thể kiếm được ít tiền. Có lộ phí là có thể tiếp tục đi du lịch rồi."

Nói xong liền cáo từ, xoay người đi ra ngoài.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên, "Doãn công tử dừng bước."

Thì ra là Tô Mạt, nàng đã tẩy trang, tóc dài đen tuyền tùy ý xõa sau lưng, bị gió thổi khẽ bay bay, giống như một dải lụa lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nàng mặc bộ đồ lụa mềm mại, da trắng như tuyết, dáng người xinh xắn, đứng đó thôi cũng giống như một bức họa mỹ lệ.

Hai mắt Doãn Thiếu Đường sáng lên, không che dấu chút nào sự kinh diễm của mình.

Hoàng Phủ Cẩn hơi nhíu mày, đi đến bên người Tô Mạt, ôn nhu nói: "Mạt nhi, không phải là nàng muốn đi nghỉ sao?"

Tháo trâm gài, thả tóc xuống, lại đi gặp người ngoài, xác thực là không ổn.

Theo quy củ bình thường, bộ dạng mỹ lệ như vậy, không muốn cho người khác nhìn thấy.
 
Chương 1895


Nhất là Doãn Thiếu Đường này vừa nhìn là thấy không đứng đắn, mở miệng ra là lời ngon tiếng ngọt.

Tô Mạt nhìn hắn một cái, nói với Doãn Thiếu Đường, "Doãn công tử, chúng tôi muốn đến Thẩm gia, nếu ngươi tiện đường, có thể đi cùng."

Doãn Thiếu Đường vừa nghe thấy, liền vui vẻ lên, "Đa tạ, đa tạ, đa tạ Tô tiểu thư, đa tạ Hoàng Phủ thiếu gia."

Lần này không gọi là Hoàng Phủ huynh nữa rồi.

Hoàng Phủ Cẩn hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt có chút khó coi.

Doãn Thiếu Đường cũng không để ý, cố ý chạy tới sương phòng.

Hoàng Phủ Cẩn đưa tay vén tóc Tô Mạt lên, nói khẽ, "Mạt nhi, chúng ta về phòng đi."

Tô Mạt nhìn lại hắn, "Nếu Nhạc Phong Nhi có thể đi theo chúng ta, vì sao Doãn công tử lại không được?"

Hoàng Phủ Cẩn nghe ra trong lời nói của nàng có chút tức giận, vội vàng giải thích, "Mạt nhi, cũng không thể để Phong Nhi lưu lạc ở ngoài được, ta bảo Lưu Vân đưa nàng ta về nhà biểu cửu là được."

Phong Nhi?

Tô Mạt quay đầu nhìn hắn, trong lòng thậm chí có chút chua.

Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng hắn và Nhạc Phong Nhi trước đây không có gì, hiện giờ cũng không có gì.

Chỉ là cảm thấy có chút không thoải mái, không liên quan đến tin tưởng hay không, chỉ là tâm trạng không vui mà thôi.

Chung quy là nàng không rộng lượng được, có thể để cho nam nhân của mình che chở cho nữ nhân khác.

Dù là ca ca của Nhạc Phong Nhi đã hy sinh rất nhiều cho Hoàng Phủ Cẩn, nàng cũng tình nguyện hoàn trả lại cho Nhạc Thiếu Sâm, mà không phải là tiếp quản muội muội của hắn.

Hơn nữa nàng không hy vọng Hoàng Phủ Cẩn bị chuyện này ép buộc, vô pháp lựa chọn, làm ra những chuyện hắn không muốn.

Hơn nữa nàng càng không hy vọng, bởi vì những chuyện bất đắc dĩ này mà sinh ra hiềm khích.

Nói toạc ra nàng sợ chính mình sẽ ghen tị, có phải là yêu càng sâu, để ý càng nhiều, cho dù biết rằng là yêu nhau, rõ ràng là tín nhiệm, cũng sẽ không tự chủ được mà ghen tị?

"Cẩn ca ca, nếu nàng ta sống chết không chịu đi?" Nàng nhìn trong viện có một lùm hoa huyên vừa nở, bên cạnh là một cây hoa phượng tiên cũng đang nở hoa, nhưng không phải là lúc nở hoa rực rỡ nhất.

Nếu là nữ tử đơn thuần mơ ước đến Hoàng Phủ Cẩn, nghĩ muốn quyến rũ hắn, vậy nàng tuyệt đối sẽ không nương tay, trực tiếp tiêu diệt.

Nhưng Nhạc Phong Nhi không đơn giản như vậy, đừng nói là giết Nhạc Phong nhi, cho dù là Nhạc Phong Nhi bị người khác làm bị thương, Hoàng Phủ Cẩn cũng sẽ tự trách.

Cho nên bình thường nàng sát phạt quyết đoán, cũng có chút cảm thấy khó giải quyết.

Hoàng Phủ Cẩn ôm nàng đi vào trong nhà, "Mạt nhi, nàng yên tâm, ta sẽ nói rõ ràng với nàng ta."

Nói như thế nào, nói cái gì, Tô Mạt cũng không muốn biết.
 
Chương 1896


Thật ra nàng có chút hoài nghi, Nhạc Phong Nhi ở vương phủ một thời gian dài như vậy, Hoàng Phủ Cẩn không thể không nói qua cho nàng biết.

Nhạc Phong Nhi không thể nào không nghĩ cách thử quyến rũ Hoàng Phủ Cẩn, chẳng lẽ bị sự kiện đổi canh kia bóp chết rồi?

Cũng có thể là Hoàng Phủ Cẩn quá bận, nàng ta không có cơ hội?

Sau khi dàn xếp xong, mọi người ăn cơm chiều, bởi vì có thêm Doãn Thiếu Đường, Tô Mạt liền bảo mấy người Lưu Vân cùng ngồi xuống ăn, không cần câu nệ, dù sao đây cũng không phải vương phủ.

Lúc này Nhạc Phong Nhi khoan thai đến sau, trong tay bưng một ấm đun nước, thướt ta, lại giống như yếu đuối, đi đến trước mặt hành lễ.

"Tô tiểu thư, đã đã hầm canh." Bộ dạng khiếp sợ, chờ nàng lên tiếng.

Tô Mạt nhìn bộ dạng của nàng ta như tiểu thiếp thấy chính thê, bên ngoài thì khúm núm, bên trong lại tính toán vô hạn, bộ dạng vô cùng phiền phức, nàng đến phía nam là để làm chính sự, không phải là vội tới tìm tiểu thiếp của tướng công mình, lại càng không phải là tới xử lý gia sự.

Nàng khoát tay, "Nhanh ăn đi."

Nhạc Phong Nhi thấy thái độ của nàng không kiên nhẫn, liền cắn chặt môi, ánh mắt lại bắt đầu mông lung, bộ dạng vô cùng ủy khuất.

Nàng ta có chút không biết làm sao nhìn Tô Mạt, thấy Tô Mạt không để ý tới mình, lại nhìn sang Hoàng Phủ Cẩn.

Hoàng Phủ Cẩn cố tình không để ý tới, lại cảm thấy áp lực, liền để cho nàng ta đặt xuống.

Nhạc Phong Nhi cười đáp ứng, vội vàng bưng canh lên cho mọi người, bát đầu tiên là đưa cho Hoàng Phủ Cẩn

Hoàng Phủ Cẩn nhận lấy, đặt sang một bên, nàng ta lại bưng bát thứ hai đưa cho Tô Mạt, "Tiểu thư, ăn canh đi."

Tô Mạt không nhìn nàng ta, "Ta đã uống một chén rồi."

Trước khi ăn cơm uống một bát canh, trong cơm không dùng canh nữa, đó là thói quen của nàng.

Nhạc Phong Nhi cũng không thu chén canh lại, đáng thương nhìn Tô Mạt, Tô Mạt cũng không để ý tới nàng ta, tùy ý nàng ta bưng ở đó.

Nước mắt của Nhạc Phong Nhi gần như muốn chảy ra, nhưng lại không dám khóc.

Hoàng Phủ Cẩn liền nói: "Đặt xuống ăn cơm đi."

Nhạc Phong Nhi lại bướng bỉnh, "Tiểu thư, ta đã hầm canh rất lâu, người nếm thử xem."

Nói xong lại đưa tới, Doãn Thiếu Đường vội vươn tay nói: "A, thơm quá, nếu không cho ta đi."

Ai ngờ Nhạc Phong Nhi không chịu, tránh ra, lần này bát canh nóng kia liền bay về phía mặt của Tô Mạt.

Hiện giờ nội lực của Tô Mạt đã có chút thành tựu, hơn nữa học thiên thủ quan âm, vô cùng thần diệu, phản ứng theo bản năng liền phất tay, kết quả toàn bộ nước canh nóng bỏng lại bay về phía mặt Nhạc Phong Nhi, hơn nữa khiến nàng ta bay ra ngoài, cả người đụng vào khung cửa, ngã trên hành lang.
 
Chương 1897


Nàng ta kêu thảm một tiếng, sau đó cuộn mình không ngừng run rẩy, rên rỉ.

Hai tay không ngừng xoa mặt.

Đối với biến cố này, tất cả mọi người sửng sốt, sau đó Lan Nhược lập tức phi thân qua xem.

Nhạc Phong Nhi bị nội thương, may mắn không nghiêm trọng, nhưng là nửa gương mặt bên trái bị phỏng nổi lên một mảng bọng nước, vô cùng thê thảm.

Nhạc Phong Nhi khóc đến tê tâm liệt phế, mặt Tô Mạt vẫn trầm như nước, nếu không phải nàng có võ công, vậy bát canh kia sẽ hắt tới trên mặt mình rồi.

Lan Như lấy nước lạnh tới, đưa Nhạc Phong Nhi lau qua mặt, lại bôi thuốc cho nàng ta.

Nhạc Phong Nhi bi thương khóc lóc, không chịu để các nàng bội thuốc, giống như sợ bọn họ sẽ nhân cơ hội hại chết chính mình.

Doãn Thiếu Đường xem cái này nhìn cái kia, Lưu Hỏa quát hắn, "Ngươi không thể an ổn được sao?"

Doãn Thiếu Đường vô tội nhìn hắn, sao mình nằm cũng trúng đạn vậy?

Lan Nhược trực tiếp điểm huyệt của Nhạc Phong Nhi, bôi thuốc cho nàng ta, sao đó cùng Lan Như đỡ nàng ta về phòng.

Lưu Vân và Lưu Hỏa đi sắc thuốc cho nàng ta.

Trong phòng chỉ còn lại Doãn Thiếu Đường và Tô Mạt, Hoàng Phủ Cẩn, ba người ngồi trước bàn, cũng không còn tâm trạng ăn cơm nữa.

Hoàng Phủ Cẩn lo lắng nhìn Tô Mạt, "Mạt nhi, nàng không bị bỏng chứ."

Tô Mạt lắc đầu, Doãn Thiếu Đường gãi đầu, "Cái kia, cái kia...đều là do ta."

Tô Mạt nhìn hắn, "Cũng không trách ngươi, chỉ là nồi nước kia, đun sôi thì cũng không tránh được có chút nóng, nhưng múc vào bát rồi lại vẫn còn nóng như vậy."

Hơn nữa khí lực của Nhạc Phong Nhi cũng đủ lớn, Doãn Thiếu Đường chẳng qua chỉ là đưa tay ra, nàng ta nhường một chút, lại có thể hất bát canh về phía mình?

Nàng ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ Cân, thẳng thắn chân thành nói: "Mới vừa rồi ta hoàn toàn có khả năng tránh đi, nhưng mà phản ứng đầu tiên là trực tiếp cản lại."

Với khinh công của nàng, muốn tránh ra vô cùng dễ dàng, nhưng lúc ấy nàng lại theo bản năng phản kích, vô cùng hiển nhiên nàng đã coi Nhạc Phong Nhi là kẻ thù, cho dù là không biết võ công, nàng cung không lưu tình.

Tuy rằng nội lực cũng đã lưu tình, nhưng một bát canh kia, nếu nàng ta có thể hất qua, chính mình liền trả lại cho nàng ta.

Hoàng Phủ Cẩn ngớ ra một phen, "Mạt nhi, nàng ta không biết võ công. Chẳng qua là, nàng không bị thương là tốt rồi."

Chỉ cần là Tô Mạt không bị thương, hắn cũng không để ý tới chuyện gì đã xảy ra.

Tô Mạt hơi gật đầu, "Ta biết."

Chính mình vốn không phải nữ nhân thiện lương, người khác công kích nàng, nàng sẽ không đứng yên cho người ta đánh.

Lại càng không phải là người người khác đánh má phải, sẽ đem má trái ra cho người ta đánh.
 
Chương 1898


Nhìn thử mấy người Vương phu nhân, Tô Văn Nhi, Đỗ di nương, Tô Trì, thái tử thì biết.

Hơn nữa từ trước đến nay nàng luôn tin tưởng, giết kẻ thù, không phải là cách trả thù tốt nhất.

Mà là phá hủy ý chí của họ, đập nát tín niệm của họ, mới triệt để thắng lợi.

Nàng cũng vẫn làm như vậy.

Nên đối phó với Nhạc Phong Nhi như thế nào?

Vốn là sau chuyện đổi canh, mọi người rời khỏi kinh thành, nàng cũng đã tha thứ cho Nhạc Phong Nhi, cả đời này không gặp lại nhau là được.

Nhưng ai biết được, nàng ta lại không muốn chết tử tế mà tiến lên, hơn nữa vẫn thái độ ghê tởm như vậy.

Nam nhân có thể chịu được bộ dạng nữ nhân mảnh mai đáng thương, nữ nhân lại càng chán ghét loại ra vẻ này.

Huống chi mình tới đây là có chuyện quan trọng, nếu bị Nhạc Phong Nhi làm phân tâm, vậy có thể coi là cùng địch nhân chính diện giao phong sao?

Đây có phải là kế sách của địch nhân không?

Hay nói là, đây có phải là bị người ta lợi dụng hay không?

Địch nhân vẫn ẩn mình ở một nơi bí mật, bọn họ ở ngoài sáng, hai bên chưa giao phong, nơi này đã bị một Nhạc Phong Nhi khiến cho sứt đầu mẻ trán rồi sao?

Nàng chậm rãi đứng dậy, "Cẩn ca ca, không bằng như vậy đi, huynh đưa Nhạc Phong Nhi tới chỗ biểu cửu của nàng ta, hoặc trở lại kinh thành, ta mang mấy người Lan Nhược tiếp tục xuôi nam."

Nói xong, nàng quay đầu bước đi, Hoàng Phủ Cẩn muốn đuổi theo, Doãn Thiếu Đường lại giữ hắn lại, "Hãy nghe ta nói, nữ nhân lúc này không thể đi đến. Tóm lại nói gì đi nữa đều thương tổn hòa khí."

Như vậy xem ra, Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt cũng là người bình thường, không phải là thần.

Hắn vụng trộm cười.

Hoàng Phủ Cẩn nhìn bóng lưng Tô Mạt rời đi, trong lòng vô cùng buồn bực.

Hắn quen biết Tô Mạt lâu như vậy, hai người gần như chưa từng cãi nhau, hơn nữa gần như chưa hề xuất hiện ý kiến trái ngược nhau, chỉ cần nàng muốn, hắn nhất định giúp nàng đạt được tâm nguyện.

Nàng thích, hắn cũng thích.

Nàng ghét, hắn cũng ghét.

Hắn vẫn luôn coi nàng là trân bảo trong lòng, vượt qua tất cả, những nữ nhân khác, hắn căn bản chưa hề ngó tới.

Vậy tại sao lại đi đến bước đường này? Khiến hắn không thể nghĩ ra, xem ra nữ nhân vẫn vô cùng phức tạp.

Hắn có chút sốt ruột, có chút ảo não, lại không thể hiện ra ngoài.

Đối với đề nghị của Doãn Thiếu Đường, cũng không cự tuyệt.

Doãn Thiếu Đường kéo hắn nói: "Không bằng chúng ta ra ngoài uống rượu đi."

Thị trấn này, cũng là vô cùng náo nhiệt, không giống kinh thành luôn cấm đi lại ban đêm, chợ đêm đông đúc, có rất nhiều chỗ để uống rượu.

Hoàng Phủ Cẩn không muốn đi, Doãn Thiếu Đường lại nói: "Tô tiểu thư cũng không phải là nữ hài tử, huynh vẫn là để cho chính nàng ấy bình tĩnh một chút đi."
 
Chương 1899


Hoàng Phủ Cẩn không thích uống rượu, huống chi là vào lúc như thế này.

Tuy rằng vô cùng buồn bực, tóm lại không biết nên làm thế nào.

Muốn giải thích cùng với Tô Mạt, lại không biết rằng sai ở đâu, ai cũng không sai, nhưng chính là nảy sinh cảm giác không vừa ý nhau rồi.

Vì sao lại vậy?

Doãn Thiếu Đường khuyên hắn: "Tô tiểu thư không phải là nữ tử keo kiệt, nghĩ thông suốt là tốt rồi. Hoàng Phủ huynh nghĩ lung tung cũng không có tác dụng, không bằng ra ngoài giải sầu, có thể đến lúc về mọi chuyện sẽ tốt đẹp rồi."

Vốn là khi Thẩm Tinh Tinh khiêu khích, Tô Mạt vẫn lạnh nhạt, Doãn Thiếu Đường cảm thấy nàng là một nữ tử đáng yêu, đối mặt với khiêu khích của kẻ địch vẫn có thể ung dung đối mặt.

Nhưng từ sau khi Nhạc Phong Nhi xuất hiện, hình như nàng ấy không bình tĩnh được, nói ví dụ từ trước đến nay nàng luôn cười với mọi người, cho dù là lúc không vui cũng sẽ cười.

Hắn cảm thấy nàng là người vô cùng thông minh, có mưu kế. Mà khi Nhạc Phong Nhi xuất hiện, hình như nàng thật sự tức giận, nhất là những điều nửa giả nửa thật mà Nhạc Phong Nhi nói, giống như là muốn hắt nước bẩn lên người Tô Mạt.

Vốn là lúc này, Tô Mạt sẽ nở nụ cười đối mặt, sau đó thoải mái hóa giải, lần này nàng vẫn hóa giải vô cùng tốt.

Nhưng mà Doãn Thiếu Đường cảm thấy được nàng tức giận, người một khi đã tức giận, rất dễ mất chừng mực, sau đó sẽ làm sai, phiền lòng nóng nảy.

Từ lúc nàng nói thẳng là để Nhạc Phong Nhi cho Đan Phi, lại bảo Lưu Hỏa trực tiếp giải quyết Nhạc Phong Nhi, đến hôm nay nước canh nóng bỏng hắt lên mặt, cũng không phải là ngẫu nhiên.

Đây là Tô Mạt đang thể hiện sự tức giận, nàng đã tức giận rồi.

Không còn bình tĩnh nữa.

Hiện giờ, vậy mà nàng lại lãnh nghiêm bỏ lại Hoàng Phủ Cẩn mà đi, Doãn Thiếu Đường liền biết, sự tình sẽ phiền toái rồi.

Mấu chốt là theo ý hắn, Hoàng Phủ Cẩn cũng không sai, sau khi nghe bọn họ nói chuyện, với sự thông minh của hắn cũng đoán được ít nhiều.

Nhạc Phong Nhi có quan hệ với thuộc hạ của Hoàng Phủ Cẩn là Nhạc Thiếu Sâm, hiện giờ Nhạc Thiếu Sâm bị lưu đày, vương phủ có trách nhiệm chiếu cố tỷ muội Nhạc Phong Nhi.

Điều này khiến cho Nhạc Phong Nhi công khai thậm chí là yên tâm cắt ngang vào thế giới của hai người, giống như cao chó dán trên da, theo từ kinh thành tới Giang Nam.

Với sự nhạy cảm của Doãn Thiếu Đường, tự nhiên biết Nhạc Phong Nhi không phải là đơn thuần tới tìm biểu cửu để nương tựa, tất nhiên là vì Hoàng Phủ Cẩn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top