Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 1820


Mấy tên thủ hạ của Ngụy An Lương sắc mặt xanh mét, phẫn uất vô cùng, tức giận nhìn về phía Ngụy An Lương, hy vọng hắn có thể nói một câu.

Ai ngờ sắc mặt Ngụy An Lương vẫn lạnh nhạt như cũ, ôn hòa cười cười, chắp tay khom người, cười nói: "Tại hạ chuẩn bị không được chu toàn, khiến cho Thẩm tiểu thư chịu ủy khuất rồi."

Hắn nhìn lướt qua bốn người trong phòng, lại ngửa mặt nhìn lên, đi vào bên trong nhìn qua, chỉ thấy trên mái nhà lầu hai được treo mành gỗ thảo, điểm xuyết châu ngọc, ở trong mưa gió vang lên tiếng leng keng.

Từ góc độ này có thể mờ hồ nhìn thấy bên cửa sổ là một nam một nữ, tấm thủy tinh kia bị mưa làm nhòa không thể nhìn rõ bóng dáng hai người.

Hắn theo bản năng nheo mắt lại, muốn nhìn rõ bóng dáng yểu điệu kia, lại cảm thấy một cơn lạnh thấu xương.

Hắn nhướn mày, chắp tay nói: "Có thể mời hai vị trên kia xuống hay không?"

Hai người trên lầu không có động tĩnh gì, tuy rằng hắn cũng tức giận vì không được nể mặt, nhưng trải qua nhiều năm mưa tanh cho nên hắn biết nên làm gì, ẩn nhẫn giống như cơm hàng ngày, hắn lẳng lặng chờ đợi, không nóng vội.

Lúc này Linh Đang nóng nảy, quát lớn: "Kẻ nào gan lớn như vậy, cũng không cho Ngụy bang chủ mặt mũi. Ngụy bang chủ hai năm gần đây có vẻ yếu kém đi, người xung quanh càng ngày càng không để tào bang vào mắt."

Phỉ Thúy muốn khuyên ngăn, Thẩm tam tiểu thư bên trong kiệu lại ho nhẹ một tiếng, Phỉ Thúy đành phải ngậm miệng.

Linh Đang thấy người trên lầu còn không đi xuống, nhất thời càng thêm tức giận, quát lớn nói: "Kẻ nào lại lén lút như vậy, giấu diếm cái gì? Nếu rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, vậy Ngụy bang chủ sẽ thanh toàn cho bọn hắn đi."

Trên lầu vẫn không có động tĩnh gì, Ngụy An Lương cũng không có hành động gì, vẫn lẳng lặng như cũ.

Linh Đang hừ lạnh một tiếng, đột nhiên ra tay, một tia hàn quang bay về phía lầu hai.

Đó là một chiếc roi bạc, trên roi được đan xen lẫn tơ vàng và tơ bạc, còn có các loại bảo thạch, phú quý hoa lệ, nhưng không giống vũ khí.

Đôi mắt Ngụy An Lương hiện lên vẻ thâm trầm, cũng không ngăn cản, ngược lại Phỉ Thúy gấp đến mức hô lên: "Linh Đang, đừng đắc tội với người ta."

Chỉ tiếc là quá chậm, roi bạc rít gào quất về phía lầu hai, "Bộp" một tiếng, không đánh đến người ngược lại đem đánh rơi tấm mành.

"Hảo công phu!" Lầu trên và lầu dưới vang lên tiếng ủng hộ.

Cũng phải là người bên mình, mà là bốn người trong phòng và Tô Mạt, tiếng ủng hộ kia nghe lại càng giống như đang châm chọc.
 
Chương 1821


Sắc mặt của Linh Đang đen lại, bởi vì nàng muốn đánh rơi cánh cửa kính kia xuống, không biết vì sao rơi lại bị lệch, lại đánh rơi tầm mành không liên quan gì đến cửa sổ, thật sự là không liên quan gì cả.

Nàng biết người khác là châm chọc nàng, càng thêm tức giận, lần thứ hai vung roi lên.

Bởi vì dùng lực hơi quá, hình như không tính toán chuẩn, cứ như vậy đánh thủng một lỗ lớn trên tấm vải che mưa.

Trong bốn người trong phòng lại có hai người bật cười.

Mà lúc này trên lầu có một đôi tay thon đẹp đẩy cửa sổ ra, để hiện ra gương mặt đang mỉm cười.

Dưới ngày mưa ảm đạm, khuôn mặt nàng trắng như ngọc, đôi môi đỏ, đôi mắt nhỏ, khiến cho trời sáng lên như pháo hoa.

Những người nhìn thấy đều không thừa nhận nàng là pháo hoa, bởi vì nàng xinh đẹp trẻ tuổi, tuyệt đối không phải là pháo hoa như hoa quỳnh sớm nở nhanh tàn.

Mỹ lệ của nàng theo năm tháng càng kinh tâm động phách.

Khiến cho không ai có thể ngăn cản.

Tuy Ngụy An Lương kiến thức rộng rãi, trải qua không ít kinh nghiệm sóng to gió lớn, giờ khắc này cũng phải thất thần, thấy tay áo màu xanh nước của nàng bị gió thổi bay bay, còn có hương khí nhàn nhạt thổi đến, khiến người khác không thể tả được, thấu thẳng lòng người, nhưng lại không thể nắm bắt, phân biệt rõ ràng.

Tô Mạt đẩy cửa sổ ra, cười cười nhìn xuống dưới, hai mắt Ngụy An Lương sâu xa, gương mặt Linh Đang đầy sát khí, khi nhìn thấy Tô Mạt hai mắt không khỏi sáng lên, nhịn không được muốn so sánh với tiểu thư nhà mình.

Thẩm tam tiểu thư trong kiệu lập tức không vui, nàng ta không chịu được sự im lặng này, lạnh lùng nói: "Linh Đang, có chuyện gì vậy? Nhìn thấy thần tiên sao?"

Tuy là nghe thấy giọng nói cũng dễ nghe, nhưng cũng chỉ là tạm được mà thôi, hai nha đầu Phỉ Thúy và Linh Đang của nàng cũng là tiểu mỹ nhân ngàn dặm chọn một, đi đâu cũng đều được đặt lên trên.

Nàng không nghĩ có nữ nhân nào lại dễ dàng cao hơn hai nha hoàn của nàng.

Huống chi hai nha hoàn của nàng, chi phí ăn mặc, so với tiểu thư quý tộc còn hơn vài phần.

Nội tâm kiêu ngạo, đó là dùng vàng bạc tích tụ mà thành, cũng không phải các tiểu thư cổ hủ kia có thể so được.

Linh Đang vội thu hồi ngân tiên, lui lại hai bước, đi đến trước cỗ kiệu, ngăn cách tấm lụa mỏng nói với Thẩm tiểu thư: "Tiểu thư, là nữ hài tử, xem ra cũng chỉ là mười lăm mười sáu tuổi."
 
Chương 1822


Cũng chỉ là mười lăm mười sáu tuổi? Nhìn da dẻ giống như trẻ con, chỉ là ánh mắt tuy là cười nhưng khiến người khác cảm thấy sâu như hồ nước, trong suốt lại sâu không lường được.

Thẩm tiểu thư hừ một tiếng, nữ hài tử? Trên đời này không thiếu nhất chính là nữ hài tử, chỉ là nữ nhân cũng cần phải phân cấp bậc, trẻ tuổi có thể không xinh đẹp, xinh đẹp có thể không có khí chất, có khí chất có thể không có tiền, có tiền có thể không khỏe mạnh.

Như chính nàng là nữ hài tử vừa xinh đẹp, có tuổi trẻ, có khí chất, lại đáng yêu... tất nhiên không phải tùy tiện có thể nhìn thấy.

"Đương nhiên, cũng không thể so với tiểu thư." Linh Đang vội vàng thêm một câu.

Thẩm tiểu thư khẩu khí bình thường, ra vẻ vô tình nói: "Chẳng lẽ ta cần để ý tới sao? Hỏi xem phòng đã thu dọn tốt chưa? Ta muốn nghỉ ngơi, nhanh chóng chuẩn bị hoa, ta muốn tắm rửa."

Linh Đang vội vàng đứng lên nói với Ngụy An Lương, "Ngụy bang chủ, người xem chuẩn bị đi."

Ngụy An Lương nhìn Tô Mạt trên lầu, "Xin hỏi cô nương họ gì, có thể xuống dưới một chút hay không?"

Tô Mạt ghé trên cửa sổ, cười hì hì nói: "Phía dưới quá bẩn, ta không xuống, các ngươi nếu muốn tránh mưa, hậu viện, phòng phía đông và phía tây, đều có thể cho các ngươi mượn, còn nhà giữa thì xin lỗi ta muốn dùng rồi."

Một thuộc hạ của Thẩm tiểu thư cao giọng nói: "Tòa nhà này cũng không phải của ngươi, là nhà của vị Tuần viện ngoại kia. Ngươi trả bao nhiêu tiền, chúng ta trả gấp đôi."

Ngụy An Lương nhíu mày nhìn, nhưng không bày tỏ ý gì, tiếp tục nói: "Có thể dàn xếp một chút không, dù sao nhà chính cũng có năm gian lớn, chúng ta chỉ cần hai gian cho nữ hài tử ở là được rồi."

Linh Đang tức giận nói: "Ngụy bang chủ, ngài có ý gì vậy? Tiểu thư nhà chúng ta từ nhỏ tới lớn, có khi nào phải chia sẻ chỗ ở với người khác? Bảo bọn họ nhanh chóng đem phòng nhường lại, hậu viện, sương phòng phía đông phía tây cho bọn họ ở, muốn vàng bạc thế nào thì mở miệng nói. Không phải là muốn tiền sao? Tiểu thư chúng ta không thiếu nhất là tiền."

Nghe những lời nói kiêu ngạo của nàng ta, Lan Nhược cũng phải giật giật khóe miệng, lên tiếng nói: "Đáng tiếc, ngươi có tiền bạc cũng không thể hối lộ ông trời, cũng không thể bách biến thần thông, nếu không ngươi khiến cho ông trời ngừng mưa, hoặc là biến ra một tòa nhà tráng lệ ở bên ngoài thì mới đúng."

Lan Nhược không nể mặt mà châm chọc như vậy, đừng nói là Linh Đang được Thẩm tiểu thư hun đúc, ngay cả Phỉ Thúy cũng sắp không chịu được rồi.
 
Chương 1823


Nói thêm một câu liền bắt đầu đánh nhau.

Trong mắt những hán tử thô lỗ kia đều tỏa ra huyết quang, bọn hắn chưa bao giờ sợ đánh nhau đổ máu, nếu sợ thì lại ngược với quy củ rồi.

Mà mấy người Lan Nhược không sợ nhất chính là gặp mấy tên lưu manh, vừa lúc có thể vì dân trừ hại.

Huống chi, đây chính là tiểu thư ngầm đồng ý.

Lập tức hai bên giương cung bạt kiếm, Lưu Hỏa cười lạnh bước lên một bước dài, đối mặt với bốn đại hán ở cửa.

Một đại hán nhịn không được, cũng đưa tay túm lấy vạt áo của hắn, Lưu Hỏa nhíu mà, mỉa mai hừ một tiếng, phun một ngụm nước bọt lên mặt đại hán kia.

Đại hán kia sửng sốt một phen, hắn không ngờ rằng mình không bắt được tên "tiểu bạch kiểm" kia, hơn nữa còn bị nhổ ngược lại một ngụm nước bọt?

Hắn liền tức giận gầm lên một tiếng, bốn người nhào lên.

Lưu Vân vội quay lại nói với Lan Nhược và Lan Như, "Ai nha, đánh nhau không tốt, mấy nữ tử các ngươi đi lên lầu đi, có thể xin tiểu thư ít bí trà mà thưởng thức."

Lan Nhược và Lan Như lại ngồi xuống, Lan Nhược nói: "Dính đầy xui xẻo vào người, đi lên lầu lại làm hỏng hương huân của tiểu thư, ta ngồi đây cũng được."

Lưu Vân cũng ngồi bên ngoài, rót trà cho hai nàng, sau đó nhàn nhã xem Lưu Hỏa lấy một địch bốn, một bên nói: "Ai, Lưu Hỏa đệ chú ý một chút, nếu làm hỏng đồ dùng đệ sẽ phải bồi thường đấy, nếu như mấy tên đó đánh hỏng đệ cũng phải đền."

Lưu Hỏa mắng một câu tục, vội vàng kéo tên vừa bị hắn đá bay lại, tránh cho hắn đập để bồn hoa sơn chi.

Tiểu thư vừa khen là bồn hoa đó nở đẹp.

Ai nha, không biết tên mù nào lại đi trang trí bằng cái bồn ngọc, lại còn có tên không biết xấu hổ nghe Lưu Vân nói như vậy liền vung đao phá đồ...

Lưu Hỏa nổi giận, đá văng mấy tên kia đi, chỉ là bọn hắn da dày thịt béo, hắn liếc mắt nhìn xung quanh thấy Linh Đang đang nhìn hắn chằm chằm, trong tay còn cầm cái ngân tiên kia, hắn thuận tay mượn luôn, nói một câu, "Mượn một chút."

Khi Linh Đang còn đang ngẩn người, ngân tiên đã bị Lưu Hỏa cướp mất, chỉ thấy hắn ra tay nhanh như chớp, ở nơi chật hẹp như vậy mà lại có thể dùng roi tạo ra uy lực như vậy, vun vút như múa, khiến cho người khác không thể rời mắt nhìn.

Lan Nhược đen mặt lại, "Đừng khoe khoang nữa."

Lưu Hỏa nghịch ngợm le lưỡi, tốc chiến tốc thắng, ngân tiên cuốn bay vũ khí trong tay mấy tên đại hán, đao thương đều bay hết ra ngoài, rơi xuống bên cạnh cỗ kiệu của Thẩm tam tiểu thư.

Mà bốn đại hán kia cũng bị roi của hắn cuốn ra ngoài, sợ bọn hắn còn gây chuyện nữa liền trực tiếp điểm huyệt lại.

Khinh công của hắn trác tuyệt, thân thủ bất phàm, động tác lại như mây trôi nước chảy.
 
Chương 1824


Những tên còn lại thấy huynh đệ của mình chịu nhục, mặc kệ là thường ngày chia bè kéo phái ra sao, nhìn có thuận mắt hay không, nhưng trước mặt người ngoài, đó cũng chính là mặt mũi của mình.

Lại có mấy tên khác xông lên.

Lưu Hỏa vừa định không nương tay nữa, đánh cho bọn hắn tàn phế hết, tránh dây dưa không ngớt.

Mà bên kia Ngụy An Lương cũng không bảo thuộc hạ dừng tay lại, mấy tên tùy tùng của hắn đứng ở bên cạnh cẩn thận bảo vệ.

Hắn cẩn thận quan sát công phu của Lưu Hỏa, nhưng cũng không thể nhìn ra được gì, tuy rằng Tào bang thanh thế hiển hách, nhưng cũng không phải là người giang hồ đứng đắn.

Môn phái giang hồ cùng với võ lâm tranh đấu, không liên quan gì đến bọn hắn.

Cho nên đối với một số nội tình của cao thủ võ lâm giang hồ, có một chút quái dị hắn tất nhiên ít thấy.

Mà đám người Lưu Hỏa là đi theo Diệp Tri Vân học võ.

Diệp Tri Vân này, cũng là một kỳ tài, bản thân tinh thông một cái, thì hiểu ít nhất 100 kiểu.

Bản thân hiểu 100 kiểu, thì biết ít nhất 1000 kiểu khác.

Cho nên đồ đệ của ông rất nhiều, thuộc hạ cũng rất nhiều, rất nhiều người là do ông truyền thụ võ công, nhưng mỗi người có khi lại không giống nhau.

Ngay cả Hoàng Phủ Cẩn, tuy là cũng do ông dạy, nhưng võ công của Hoàng Phủ Cẩn ông lại không học được, cho nên Hoàng Phủ Cẩn giỏi hơn ông rất nhiều.

Cũng như vậy, ông dạy Tiêu Vũ Lâu rất nhiều, nhưng võ công đó ông chỉ biết, Tiêu Vũ Lâu lại tinh thông nó, cho nên Tiêu Vũ Lâu có thể thay ông thu đồ đệ, hơn nữa còn dạy được những đồ đệ tinh thông nhất.

Võ công của Lưu Vân và Lưu Hỏa cơ bản đều do ông chỉ điểm, Hoàng Phủ Cẩn cũng chỉ cho một số, tất nhiên sẽ có sự khác biệt.

Bọn họ không đi theo con đường nào, cực kỳ hỗn tạp, nhưng tổng thể lại có thể đánh bất ngờ, có một hai chiêu khiến cho người khác khó lòng phòng bị.

Cho nên dù là Ngụy An Lương kiến thức rộng lớn, nhưng sao có thể biết được chuyện về Diệp Tri Vân.

"Ai nha, ai nha, đừng đánh đừng đánh, trời mưa to như thế này, thật sự là thời tiết tốt để giữ khách ở lại."

Đúng khi đánh nhau hăng nhất, bên ngoài có một người xông vào như chốn không người.

Người của Ngụy An Lương vốn muốn ngăn hắn lại, nhưng hắn lại giống như cá chạch mà lách được đi vào.

Mọi người nhìn hắn cảm thấy trước mắt sáng lên, người này từ trên xuống dưới là một thân quần áo trắng, vẻ mặt bất cần đời, nhưng khuôn mặt xinh đẹp lại không rảnh rỗi, nếu không cười đến mức đáng đánh đòn, vẽ lên tranh, đó chính là thần tiên để cho người thường quỳ bái.

Trên lưng hắn là một cái sọt mây, bên trong còn có mấy cây bút lông vừa thô vừa to, trên sọt còn có một tấm ngăn trên đầu có thể gập lại thường để che nắng tránh mưa.
 
Chương 1825


Hắn đi rất nhanh, chà chà chân, lau bớt đi vết bùn đất, chắp tay hướng về mọi người, "Các vị dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý, tiểu nhân họ Doãn, tên là Thiếu Đường, người Tứ Xuyên, tới đây để du lịch, trên đường gặp mưa to..."

Hắn cứ vừa chắp tay thi lễ vừa dài dòng kể lể, một đại hán không kiên nhẫn, vung quyền về phía hắn, "Cút ngay cho lão tử!"

Thanh niên áo trắng kia kêu lên một tiếng, chân đứng không vững, sợ hãi ngã về phía sau, nhưng đúng lúc né được cú đấm kia.

Nhưng mà lại ngã về chiếc kiệu, Thẩm tiểu thư vẫn đang ngồi bên trong, nhìn thấy hắn ngã về phía mình, liền hét lớn một tiếng, lập tức nhảy ra ngoài.

Khi Doãn Thiếu Đường ngã về phía chiếc kiệu, lại như bắt được một một cái dây thừng vô hình, xiêu xiêu vẹo vẹo đứng lên.

"Đắc tội, đắc tội, chê cười rồi, chê cười rồi."

Hắn chắp tay thi lễ xin lỗi, "Tại hạ trên đường qua nơi này, còn xin được giúp đỡ, cho một chỗ trú mưa, cho xin bát cơm nóng."

Linh Đang tức giận định giơ tay tát hắn một cái, "Đâu ra cái tên vô lại này vậy?"

Bỗng nhiên Doãn Thiếu Đường nghiêm mặt, nhìn về phía nàng ta, gương mặt hắn tuấn mỹ không chút tỳ vết nào, ôn hòa như ngọc, thanh nhã đoan trang, Linh Đang liền nhìn đến ngây người, bàn tay đã giơ lên nhưng không hạ xuống được.

Doãn Thiếu Đường cười hắc hắc, "Cô nương đừng tức giận, dĩ hòa vi quý."

Linh Đang thở gấp, một cái tát bay tới, hắn liền tránh ra, chắp tay thi lễ với Ngụy An Lương và Tô Mạt ở trên lầu, "Tiểu nhân cũng biết đạo lý thứ tự trước sau, cho nên cũng không cầu điều gì, chỉ cần một chỗ dung thân là được rồi, hơn nữa còn xin hai vị thông cảm nhiều hơn."

Tô Mạt cười cười với hắn, ánh mắt ngưng lại trên gương mặt của hắn, nếu không phải là bộ dạng cợt nhả bất cần đời như vậy, đổi quần áo đứng đắn một chút, quả thật là một quý công tử hoàn mỹ rồi.

Nàng nhớ lại khi ở Duy Dương người đã giải vây cho bọn họ hình như là do Trình công tử hay là Doãn công tử kêu tới?

Nhưng mà vị Doãn Thiếu Đường này tới đây du lịch, nhìn cũng không giống công tử nhà giàu, hơn nữa cũng không mang theo thuộc hạ, ngược lại không giống.

Nàng vẫy vẫy tay, chỉ về phía đông sương phòng, nói: "Phía đông, phía tây, hậu viện, các ngươi tùy tiện chọn. Người nào tới trước thì ở trước."

Doãn Thiếu Đường vội khom người nói cảm ơn: "Vậy ta liền ở phía tây, cảm ơn cô nương."

Nói xong hắn liền chạy về phía tây, vừa chạy vừa nhảy quả mấy cái chân chắn đường, né tránh mấy cú đấm bay tới.
 
Chương 1826


Thẩm tiểu thư đã đứng ở trên mặt đất, chán ghét nhìn hàng lang dính nước mưa, tuy rằng không có bùn đất gì, cũng sạch sẽ.

Nhưng đôi giày thêu hình uyên ương tinh xảo của nàng ta bị dính vài giọt nước, nàng ta nhíu mày, oán hận trừng mắt nhìn theo bóng lưng của Doãn Thiếu Đường, sau đó đành phải nhảy lên ghế, đứng ở đó nói với Ngụy An Lương, "Ngụy bang chủ, sao ngài còn chưa ra tay."

Ngụy An Lương thản nhiên nói: "Thẩm tiểu thư, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn."

Thẩm Tinh Tinh hừ một tiếng nói: "Chẳng lẽ trên địa bàn của ngài có người dương oai ngài cũng không quản sao? Ta vốn tưởng rằng ngài là một hán tử, ta... coi như là ta nhìn nhầm ngài rồi."

Nàng ta dẫm chân, mặt trầm xuống.

Linh Đang và Phỉ Thúy tiến lên trước dỗ dàng nàng ta.

Tô Mạt xem đủ náo nhiệt rồi, thấy lâu như vậy mà sắc mặt của Ngụy An Lương vẫn như vậy, không đen thêm, cũng không thẹn quá hóa giận, càng thể hiện rằng người này khó lường.

Hơn nữa vị Doãn Thiếu Đường mới tới kia, lại khiến cho nàng có chút đề phòng, nàng quay đầu nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, có cơ hội huynh thử tỷ võ với Doãn Thiếu Đường kia xem, thử xem có nhìn ra manh mối gì không."

Hoàng Phủ Cẩn gật đầu, nếu không phải là nàng có tính toán trước, hắn đã sớm đá văng đám Tào bang và cái gì tiểu thư kia đi rồi.

Hắn xoay người đi vào phòng.

Tô Mạt ghé vào cửa sổ nói với Ngụy An Lương: "Ngụy bang chủ, ngài cũng là hán tử, có thể không quan tâm hơn thua, giữ vững lập trường của mình, tiểu nữ rất bội phục. Cũng đã nghe nhiều câu chuyện về ngài, tiểu nữ cảm thấy ngài tuy thân là Tào bang chủ, nhưng cũng được tính là anh hùng. Như vậy đi, ta chia nữa chính viện này cho các ngài một nửa, chúng ta ở phía đông, các ngươi ở phía tây. Huynh đệ của ngài thì an bài ở hậu viện là được."

Nàng tất nhiên không quản bọn họ ở đâu, chỉ là muốn để Lưu Hỏa chọc giận đám người Ngụy An Lương, xem thử phản ứng của hắn ta, lại không ngờ lâu như thế mà hắn không có phản ứng gì, nàng liền biết hắn sẽ không dễ dàng để lộ ra yếu điểm của mình.

Sắc mặt Ngụy An Lương cũng thả lỏng ra một chút, chắp tay nói cảm ơn, "Cảm ơn cô nương đã rộng lượng."

Thẩm Tinh Tinh hừ lạnh, không thèm nhìn hắn ta, Linh Đang nói: "Ngụy bang chủ, ngài cho rằng tiểu thư chúng ta là nha đầu nhàquê sao? Ở cùng một tòa nhà với đám người không có kiến thức này? Tiểu thư nhà chúng ta là lá vàng cành ngọc, từ nhỏ đến lớnchưa từng có..."

"Linh Đang cô nương, hiện giờ bên ngoài đang mưa lớn còn phải ở nhờ vả người ta một phen, tiểu thư nhà các cô lựa chọn đi."
 
Chương 1827


Mày rậm của Ngụy An Lương khẽ nhếch lên, tuy rằng không tức giận, nhưng uy nghiêm lại hiện ra rất rõ.

Lập tức Linh Đang cảm nhận được áp lực, nàng ta cười lạnh, Phỉ Thúy vội vàng hòa giải, "Tiểu thư, dù sao hiện giờ mưa to như trút nước, nếu muốn đi cũng không được, không phải chịu khó một chút."

Thẩm Tinh Tinh tức giận đến mức phát khóc, từ nhỏ đến lớn, có lúc nào nàng ta phải chịu ủy khuất như này đâu?

Mặc kệ là muốn cái gì, đều có người đưa tới, thích cái gì, đều có người tới nịnh hót.

Mặc kệ là tổ mẫu hay các ca ca, có người nào không coi nàng là viên minh châu trong tay đâu.

Những người này lại dám đối đãi với nàng như vậy, thật quá đáng, nàng nhất định khiến cho họ đến trái cây cũng không có mà ăn.

Nàng quay đầu nhìn trời bên ngoài, nếu nổi giận, trực tiếp lao ra ngoài là được, nhưng như vậy là chịu thua, hơn nữa nàng không thích gặp mưa, có thể bị cảm, sẽ phá hủy hình tượng, phá hủy khí chất mỹ lệ của bản thận, còn khiến cho tóc có rận.

Nàng không thể giống những cô gái nhà quê thô tục được.

Thấy trong mắt nàng hiện lên sự do dự, Phỉ Thúy lại khuyên nàng.

Ngụy An Lương đứng một bên, giống như đang đợi nàng lại nổi lên tính đại tiểu thư.

Cuối cùng Thẩm Tinh Tinh làm như phải ra một quyết định đau khổ lắm, nàng ta nhăn mặt, "Được rồi, bọn họ được lợi rồi."

Thấy võ công của bọn họ vậy mà không đáng lại Lưu Hỏa.

Đáng giận là không biết vì sao Ngụy An Lương không ra tay, nam nhân này ngoài miệng thì nói dễ nghe, lại không làm gì, nhìn nàng để ý tới hắn.

Thấy bộ dạng ủy khuất của bọn họ, Lưu Hỏa còn cảm thấy ủy khuất hơn, đành phải đem phòng nhường cho bọn họ, hắn cùng Lưu Vân trực tiếp thành bảo tiêu cho tỷ muội Lan Nhược.

Nói không chừng người cao hứng nhất là thiếu gia, bởi vì người có thể đem phòng của mình nhường cho vị tiểu thư kia là có thể ở chung một phòng với tiểu thư rồi.

Thẩm Tinh Tinh và Linh Đang Phỉ Thúy còn có Ngụy An Lương cùng mấy người khác đi lên lầu, bình tĩnh xem xét, nơi này tuy chỉ là một ngôi nhà nhỏ ở thôn quê, nhưng bên trong không giống bình thường.

Không nói đến đồ dùng, cho dù là bậc cầu thang cũng được thiết kế xây dựng vô cùng tao nhã lịch sự, điêu khắc tinh mỹ họa tiết cổ xưa, làm bằng gỗ nhưng rất chắc chắn, được sơn bóng loáng, không hề bị mài mòn.

Mà trong phòng cho dù là ngày mưa cũng không có mùi mốc, ngược lại còn nhàn nhạt một mùi hương không rõ tên.

Cho dù là đồ dùng trong nhà, hay cây cỏ trong nhà, hoặc là vị nữ chủ nhân kia đều thể hiện ra vẻ tao nhã mà thần bí.

Tóm lại, không chỗ nào không thể hiện ra sự tinh tế.
 
Chương 1828


Ngụy An Lương âm thầm thấy lạ, trên mặt không thể hiện ra điều gì, chỉ là càng thêm cẩn thận.

Mà Thẩm Tinh Tinh dẩu miệng lên, nhìn nơi này không thấy vừa mắt, nơi kia không vừa mắt, Linh Đang là nha hoàn thân cận của nàng, vô cùng hiểu tâm tư của nàng ta.

"Chỗ nào nhỏ như vậy, không cả to bằng phòng tắm của tiểu thư...Chỗ này sao lại bẩn như vậy...Mùi thật khó ngửi, mùi hương gì không biết?"

"Sao chỗ này không trải thảm? Sợ ẩm ướt sao? Vật thì mỗi ngày đổi ba lần...Tiểu thư chúng ta lớn lên bên biển, nơi đó còn ẩm ướt hơn, nhưng trong phòng lúc nào cũng có hương vị của mặt trời, một chút ẩm ướt cũng không có..."

"Sao lại tốinhư vậy chứ, cũng không có mấy cây đèn lưu ly, đừng đốt những ngọn nến đó, khiến cho cả phòng đều chướng khí mù mịt, như mùi của trẻ con!"

Phỉ Thúy muốn khuyên nàng nói ít đi, nhưng nhìn sắc mặt của tiểu thư, cũng không tiện nói.

Ngụy An Lương đứng ở đầu cầu thang, chắp tay hướng về phía các nàng, "Thẩm tiểu thư, nếu có gì phân phó cứ hô một tiếng, Ngụy mỗ đi xuống trước."

Thẩm Tinh Tinh cũng không thèm nhìn hắn, Linh Đang phất phất tay, Phỉ Thúy nói cảm ơn với hắn.

Ngụy An Lương nhướn mày, xoay người đi sang phía đông phòng nói lời cảm ơn với Tô Mạt, chỉ là cửa không mở, hắn đứng ở cửa nói câu cảm ơn, sau đó nói không tiện quấy rầy rồi xoay người đi xuống.

Thẩm Tinh Tinh liếc mắt nhìn phòng phía đông, cầu thang ở chính giữa lầu, hai bên phải trái đều có phòng, hơn nữa ở giữa còn mành kết bằng hoa rủ xuống đất.

Nàng ta hừ một tiếng, "Đúng là không có khí chất, không thể ở nỗi chỗ nhà quê này."

Linh Đang phụ họa nói: "Đúng vậy, không biết Ngụy bang chủ bị làm sao, ở Duy Dương, Tô Châu, Hàng Châu, đồng ý vì tiểu thư ném cả vạn kia, vậy mà lại không dám nổi giận ở một tòa nhà nhỏ này, ra vẻ đáng thương."

Phỉ Thúy thở dài, có chuyện nhưng không dám nói.

Nhìn hai người cứ càu nhàu như vậy, Thẩm Tinh Tinh chê là mang theo ít người, Linh Đang lại chê những nam nhân thô tục không có phong độ.

Phỉ Thúy nói khẽ, "Tiểu thư, em đi pha trà cho ngài, thuận tiện đun nước tẩy rửa."

Thẩm Tinh Tinh lạnh lùng nói: "Uống trà gì, ở đây có thể có nước hoa mai sao? Nói này có nước hương tắm sao? Cả người ta đều khó chịu muốn chết. Cái tên Ngụy An Lương này không có có tâm tư gì. Vậy mà lại để chúng ta ở cùng đám người nhà quê này, dùng đồ gì đó của bọn họ sao?."

Linh Đang hừ lạnh một tiếng, "Tiểu thư, không nên chấp bọn họ, nếu có Lý thiếu gia ở đây thì tốt rồi, tiểu thư chỉ cần phân phó một câu, Lý thiếu gia tự nhiên sẽ đáng cho bọn họ một trận."
 
Chương 1829


Lức này những thị nữ có gương mặt tuyệt sắc trong đoàn tấu nhạc vừa nãy bưng bộ đồ sứ và đồ dùng mới tinh lên, đứng ở cầu thang cung kính nói: "Thẩm tiểu thư, chúng tôi mang đồ đưa tới."

Thẩm Tinh Tinh không kiên nhẫn quay đầu đi, không thèm nhìn tới, Phỉ Thúy bước lên phía trước nói cảm ơn, bảo các nàng mang đồ đi lên.

Phỉ Thúy dùng bếp lò nhỏ nấy nước, pha trà, đưa vào, Thẩm Tinh Tinh cũng không thèm để ý tới, ghét bỏ nói: "Cách ba gian phòng ta cũng có thể ngửi thấy mùi nước thối, sao có thể uống được, các ngươi uống đi."

Linh Đang khát nước, vội vàng cảm ơn, trốn ở một bên uống nước trà trong veo thơm lừng, ngoài miệng lại nói: "Thật là nước bẩn, cho dù là nước từ sông cũng không đến mức như thế này."

Ở cách vách, Tô Mạt dựa người bên cửa sổ, Hoàng Phủ Cẩn ở bên cạnh từ từ bóc vỏ nho cho nàng, hắn hơi vận công, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua, sau đó bóp một cái, quả nho tròn rơi vào bát sứ trên bàn.

Nghe vị Thẩm tiểu thư và nha hoàn của nàng ta càu nhàu, Tô Mạt cười cười nhìn Hoàng Phủ Cẩn, "Cẩn ca ca, huynh đi thăm dò thử tên Doãn Thiếu Đường kia đi."

Hoàng Phủ Cẩn cúi người bón cho nàng một quả nho, cười nói: "Hắn ta không có vấn đề gì, nàng cũng đừng so đo cùng với mấy nha đầu không có đầu óc."

Hắn sợ Tô Mạt nghe xong sẽ tức giận, nữ hài tử dù sao cũng không giống nhau, bị nữ hài tử khác hạ thấp như vậy tự nhiên sẽ tức giận.

Tô Mạt nói: "Không có việc gì, huynh mở cửa ra đi, muội muốn hít thở một chút.

Hoàng Phủ Cẩn tiện tay phất một cái, cửa liền mở ra, lụa mỏng dập dờn, cũng treo lên móc bạc.

Sau đó hắn để bát sứ vào tay Tô Mạt, đứng ở cửa sổ nhìn về phía tây, bên đó Doãn Thiếu Đường đang nói giỡn với mấy gã hán tử, những người đó định đuổi hắn ra ngoài, nhưng bất đắc dĩ là Ngụy An Lương đã lên tiếng, không có bọn họ sinh sự.

Lúc này Doãn Thiếu Đường quay đầu nhìn qua, đối mắt với Hoàng Phủ Cẩn, vẫy tay về phía hắn, "Vị huynh đài kia, xuống đây cùng uống mấy ly rượu."

Hoàng Phủ Cẩn nhướng mày, xoay người đi ra ngoài.

Tô Mạt cười nói: "Không bằng huynh trực tiếp nhảy xuống đi."

Vừa tiêu sái lại phong cách, nhìn thật là tốt, cho những nam nhân thô kệch chỉ biết vung nắm đấm kia nhìn xem, cái gì gọi là võ công.

Hoàng Phủ Cẩn đi ra cửa, đúng lúc Thẩm Tinh Tinh được Linh Đang đỡ đi ra ngoài.

Thẩm Tinh Tinh lập tức ngẩn người, sững sờ nhìn Hoàng Phủ Cẩn, thấy hắn cũng nhìn nàng, vội vàng cúi đầu xuống, tim đập thình thịch gần như muốn nhảy ra ngoài, hai má đỏ bừng, theo bản năng xiết chặt tay Linh Đang, hô hấp dồn dập.
 
Chương 1830


Linh Đang bị đau cũng không dám kêu lên.

Thẩm Tinh Tinh ra sức cắn môi, thấy hắn hình như đi về phía mình, khí tức mạnh mẽ tao nhã của nam tử kia như vây quang mình.

Nàng đã gặp qua nhiều người, nhưng chưa từng có nam tử nào tuấn dật như vậy, tam ca cũng là mỹ nam tử, nhưng nam nhân này không thể dùng từ đẹp để hình dung, phải dùng...Giống như không có từ ngữ nào thích hợp để hình dung, chỉ có thể nói khiến cho một nữ tử từ trước đến nay chưa từng đặt nam nhân vào mắt, khi nhìn thấy hắn lần đầu tiên liền cảm thấy cảm thấy tốt đẹp.

Tốt đẹp khiến cho nàng cảm thấy không chân thực, chính mình có còn đứng ở nhân gian hay không.

Nàng cảm thấy hắn đi đến trước mặt, bóng dáng cao lớn bao phủ nàng, khí tức quanh người dao động, hắn giống như vươn cánh tay ôm nàng vào lòng che chở.

Hắn thậm chí còn cúi đầu dùng giọng nói ôn nhu mà gợi cảm nói: "Tinh Tinh, ta cuối cùng cũng đợi được nàng, nàng là nử tử mà ta nhớ thương."

Cả người nàng như nóng lên, trong lòng đột nhiên nhói lên một cái, có chút đau, nhưng rất nhanh, nàng ngẩng đầu lên, muốn nhìn hai mắt thâm tình của hắn, lại phát hiện Linh Đang đang lo lắng nhìn nàng, mà nam nhân kia đã sớm không thấy đâu.

Thẩm Tinh Tinh liền hoảng hốt, giống như bị cái gì bẻ gãy, nàng nghi ngờ mà nói: "Người nọ đâu rồi?"

Linh Đang kinh ngạc nói: "Tiểu thư, ai cơ?"

Thẩm Tinh Tinh gấp đến độ mặt càng đỏ hơn, "Cái kia...là, là người...Ai nha, sao ngươi ngốc như vậy."

Linh Đang lập tức hiểu ý, vội hỏi: "Vị công tử vừa rồi sao? Hắn đi xuống lầu rồi."

Thẩm Tinh Tinh nhìn về căn phòng phía đông, vừa nhìn liền nhìn thấy dáng vẻ lười biếng của Tô Mạt đang dựa bên bàn trà ăn hoa quả, tuy không nhìn rõ gương mặt, nhưng cảm giác không phải là nữ nhân đứng đắn.

Nàng ta cắn răng hừ môt tiếng, nghiến răng nói: "Đồi phong bại tục."

Cô nam quả nữ, vậy mà lại ở chung một phòng, thật sự là không có giáo dục.

Nàng liền nổi giận, tinh thần trọng nghĩa phát tác, bước nhanh đi đến trước cửa phòng Tô Mạt kêu lên: "Uy, người là nữ tử nhà nào? Chẳng lẽ không biết phải tránh hiềm nghi sao?"

Tô Mạt ăn nho suýt bị nghẹn, nàng đứng dậy nghi hoặc nhìn Thẩm Tinh Tinh, quả là một mỹ nhân, nổi giận cũng vẫn xinh đẹp, mà nàng rất có cảm tình với những thứ xinh đẹp.

"Ý của Thẩm tiểu thư là muốn để ta nhường phòng cho tặng cho Ngụy bang chủ?"
 
Chương 1831


Nàng còn tưởng rằng Thẩm tiểu thư chướng mắt Ngụy An Lương, chẳng lẽ chỉ làm bộ làm tịch thôi sao?

Thật ra muốn cùng Ngụy An Lương làm cái gì đó sao?

Thẩm Tinh Tinh giận đến mức tái hết mặt mày, hai vai run rẩy, Linh Đang vội nói: "Này, ngươi là đồ nha đầu nhà quê, dám nói chuyện với tiểu thư nhà chúng ta như vậy. Nói chính ngươi đó, ban ngày ban mặt cùng nam nhân ở trong phòng làm chuyện gì, quả thật là xấu mặt nữ nhân chúng ta. Nhìn bộ dạng của ngươi còn tưởng rằng là tiểu thư khuê các, quả thật là..."

Câu tiếp theo nàng ta chưa kịp nói, Tô Mạt cũng biết là được, lạnh lùng cười, thản nhiên nói: "Ta là tiểu thư khuê các, hay không phải tiểu thư khuê các, và về phần nam nhân nào đó, xấu hổ, lưỡng tình tương nguyện, không liên quan tới các ngươi."

Thẩm Tinh Tinh châm chọc nói: "Thật là trâng tráo, còn nói là lưỡng tình tương nguyện, người ta thích ngươi sao? Hay là ngươi mặt dày mày dạn bám theo người ta."

Tô Mạt mặc kệ nàng ta, "Thẩm tiểu thư gấp cái gì?"

Sắc mặt Thẩm Tinh Tinh đỏ bừng, "Ta, ta gấp cái gì, ta là cảm thấy thẹn thay ngươi, một nữ hài tử không biết giữ mình trong sạch."

Phen này lại là diễn thuyết thanh cao lạnh lùng rồi hả?

Thật là lãnh diễm, Tô Mạt nhướn mày, đáng tiếc nàng không phải là bé ngoan, không thể dạy.

"Các vị đừng tự cho mình là đúng, nếu không phải là đi cùng Ngụy bang chủ, đừng nói là ở lại, ngay cả bước qua cửa cũng không có cơ hội đâu." Nàng hừ một tiếng, tiếp tục thản thơi ăn hoa quả.

Tôn nghiêm của bản thân bị miệt thị, lòng tự trọng của Thẩm Tinh Tinh bị đả kích nặng nề, thở phì phì vọt vào trong phòng của Tô Mạt, đưa tay chỉ vào nàng, thần sắc nghiêm nghị nói: "Ngươi lặp lại một lần nữa!"

Tô Mạt thay đổi tư thế, "Thẩm tiểu thư, ngươi không biết tất cả mọi người đều có tay sao?

Một ngón tay chỉ người khác, các ngón còn lại tự chỉ mình mà.

Hiển nhiên Thẩm đại tiểu thư bị là hư không có cái khái niệm kia.

Thẩm Tinh Tinh còn muốn dùng đạo đức để trách cứ Tô Mạt, Tô Mạt không ngờ được nàng ta lại ồn ào như vậy, thật sự là phí cho gương mặt xinh đẹp kia.

Vừa rồi ở trong kiệu còn có chút khí chất, ai ngờ bùn loãng không xây được tường.

Thấy Thẩm Tinh Tinh không có ý định ngậm miệng lại, Tô Mạt giơ tay lên, một quả nho lập tức bay vào miệng nàng ta.

Thẩm Tinh Tinh lập tức yết hầu bị mặc nghẹn, nuốt nguyên cả quả nho kia xuống, khiến cho nàng ta chảy cả nước mắt.

"Thôn nữ to gan, dám tổn thương tiểu thư của chúng ta." Linh Đang lập tức giơ lên chuẩn bị tát.
 
Chương 1832


Tô Mạt nghiêng đầu, bắt lấy tay nàng ta, thật đúng là một nhà với Tào bang, ra tay đều giống nhau.

Nàng nhéo đôi má mềm của Linh Đang, cười nói: "Vị tỷ tỷ này, đừng thô lỗ như thế, nữ hài tử mọi nhà đều phải văn minh. Thẩm lão gia không dạy bảo các ngươi sao?

Vừa nghe thấy nàng ta nghi ngờ uy danh của tổ phụ, Thẩm Tinh Tinh càng thêm tức giận, ra tay càng thêm độc ác, muốn móc hai mắt của Tô Mạt ra.

Nàng ta chán ghét Tô Mạt, ánh mắt sao lại xinh đẹp như vậy, khiến cho người ta không nhịn được mà ghen tị.

Tuy nàng tự tin mình là đệ nhất mỹ nhân, nhưng nhìn thấy Tô Mạt, vẫn không nhịn được mà ghen tị, nhất là Tô Mạt cười cười nói nói, bộ dạng không hề nóng vội, càng khiến nàng thêm tức giận.

Thẩm tiểu thư tuy kiêu căng, nhưng cũng là Thẩm lão gia cũng phải bỏ công sức, tìm được thấy giáo tốt, có thể dạy được Thẩm tiểu thư thành thế này đã vô cùng cố gắng rồi.

Võ công của Thẩm tiểu thư không tầm thường, ở trong phòng đánh cũng sinh động, nếu là trên sân khấu, tất nhiên có thể khiến cho cả sảnh đường tán thưởng.

Đáng tiếc đây là phòng của Tô Mạt, hiện giờ trong mắt Tô Mạt, nàng ta chỉ là có chút tài mọn, so sánh cùng trẻ con nhà bình thường mà thôi.

"Thẩm tiểu thư, lực đạo của ngươi quá yếu, nếu là tranh đấu cùng với các tiểu thư khuê các, ngươi khẳng định giàng được quán quân rồi."

Chỉ là không thể ra ngoài hành tẩu giang hồ!

Thẩm Tinh Tinh bị chọc nộ khí xung thiên, nhất thời liền không quan tâm, liền dùng tới chiêu thức bảo mệnh của mình, mỗi chiêu đều vô cùng tàn độc hướng về phía Tô Mạt, móc mặt, sau lưng, ngực, bụng,..

Tô Mạt nhíu mày, nữ hài tử tuổi còn nhỏ, vậy mà lại ngoan độc như vậy, nếu là đánh nhau với người không biết võ công, vậy người đó xui xẻo rồi, bị nàng ta đánh cho không ra người, cả người đều bị đánh.

Khi Thẩm tiểu thư đá chân về phía nàng, Tô mạt nhướn mày lên, một chưởng đánh qua, Thẩm Tinh Tinh kêu thảm một tiếng, lập tức nằm úp sấp trên ghế.

Linh Đang và Phỉ Thúy ngẩn người, bởi vì từ nhỏ đến lớn, cho dù là khi đi học tiểu thư cũng không chật vật như thế này.

Lúc trước khi học võ công, lão gia kiên quyết cho người dạy nàng, vì để sau này nàng ta không đến mức khi không có ai bảo vệ mà bị bắt nạt.

Tiểu thư mỗi lần ra ngoài, vốn là đều có cao thủ hộ tống, nhưng lần này là trốn ra đi dạo, không muốn để cho ai biết, cho nên để những cao thủ đó ở lại Hàng Châu không đi cùng.

Nhưng nàng ta cũng không biết những người nàng gọi là cao thủ là như thế nào.
 
Chương 1833


Nếu có những người đó ở Duy Dương sẽ không bị động như vậy, còn phả nhờ Ngụy An Lương hỗ trợ.

Mà nếu lần này mang theo Lý Thanh cũng không chật vật như vậy, khắp nơi đều bị hại.

Tiểu thư từ bé được nuông chiều, đây chịu nổi khuất nhục cùng khó khăn như vậy.

Cái Ngụy An Lương kia nói thì dễ nghe, lúc gặp phải vấn đề, liền căn bản không nghe lời nàng.

Hai nha hoàn kia đau lòng muốn chết.

Trở về nếu lão gia biết được, nhất định sẽ xử phạt các nàng.

Phỉ Thúy vội vàng đỡ Thẩm Tinh Tinh, Linh Đang rút cây ngân tiên ra, giống như rắn độc đánh về phía cổ của Tô Mạt.

Linh Đang đi theo cao thủ học võ, tất nhiên có lực hơn Thẩm Tinh Tinh, roi kia được chế tác quý giá nhìn như không dùng được, nhưng thực tế rất kì diệu.

Nàng ta ra tay độc ác, nếu cổ Tô Mạt bị cuốn lấy, nàng ta đột nhiên dùng lực, chẳng những khiến cho người ta không thể hít thở, còn bị ngân tiên đâm vào da thịt, cứ như vậy mà khống chế.

Nếu Tô Mạt định động đậy, nàng ta đột nhiên thả ra, tuyệt đối là da thịt bong ra, kéo đứt động mạch cổ, chắc chắn là chết, mà còn chết rất thê thảm.

Tô Mạt thấy nàng ta tuổi còn nhỏ, một tiểu thư khuê các, một nha hoàn lại ra tay độc ác như vạy, không khỏi nổi giận, hai tay thủ thế đánh thẳng về phía mi tâm của Linh Đang.

Tuy rằng Linh Đang ra tay mau lẹ tàn nhẫn, nhưng so với Tô Mạt tất nhiên còn kém một đẳng cấp, nàng ta chỉ cảm thấy amwts hoa lên, roi rơi xuống lại không thấy bóng dáng của Tô Mạt, lại nghe thấy Phỉ Thúy hét lên một tiếng kinh hãi, "Xin hãy nương tay!", rồi nàng ta cảm thấy mi tâm đau đớn, trước mắt tối sầm lại, cứ như vậy ngã trên đất.

Khóe miệng Tô Mạt khẽ cười, tạo thành một đường cong mờ, sắc mặt lạnh lùng nói: "Chỉ là một chút giáo huấn."

Nếu vừa rồi nàng dùng nội lực cao hơn một chút, tuyệt đối Linh Đang kia chỉ còn là một khối thi thể.

Phỉ Thúy vội vàng nói cảm ơn, Thẩm Tinh Tinh tức giận tái hết cả mặt, hai mắt đỏ bừng, gào lên nói :"Có giỏi thì ngươi hãy xưng tên đi, đừng chạt!"

Tô Mạt thản nhiên nói: "Muốn tìm giúp đỡ sao?"

Thẩm Tinh Tinh bị nàng vạch trần mưu đồ, cũng không che giấu, hừ nói: "Thế nào, ngươi sợ sao? Ngươi thấy ta bên người không có người giúp đỡ, tự cho là chiếm thế thượng phong sao, chẳng lẽ ngươi không dám tiếp chiêu sao?"

Tô Mạt lắc đầu, vậy mà lại cười rộ lên, "Vừa rồi thấy ngươi ra tay tàn nhẫn như thế, ta còn tưởng rằng ngươi dẫn theo nhiều người làm chỗ dựa lắm cơ."
 
Chương 1834


Nếu không làm sao dám ra tay toàn sát chiêu không lưu lại đường sống như vậy?

"Hừ, ngươi đừng chạy, chờ đó!" Thẩm Tinh Tinh bỏ tay Phỉ Thúy ra, bảo nàng đỡ Linh Đang về.

Tô Mạt cười cười, vươn người nhảy lên, nhẹ nhàng nhảy xuống sân, sau đó đi về phía tây.

Thẩm Tinh Tinh oán hận nói: "Sao không ngã chết ngươi, ngươi muốn đùa giỡn sao? Tưởng người khác không có khinh công sao?"

Chính mình cũng có thể nhảy xuống một cách phiêu đãng như vậy, có gì đặc biệt chứ?

Nhớ ngày đó học võ công chính mình cùng vì cái cảm giác phiêu phiêu như tiên này, cho nên quá chú trọng hình tượng, rất nhiều chiêu thức tàn độc không học, nếu không sao có thể để nàng ta kiêu ngạo?

"Này, ngươi tên là gì?" Nàng ta đi về phía cửa sổ lớn tiếng hỏi.

Giọng nói của Tô Mạt nhẹ nhàng bay qua, "Gặp nhau cần gì phải quen biết." Tiếp đó là tiếng cười như chuông bạc, khiến Thẩm Tinh Tinh tức đến đau cả người.

Nàng ta xoay người định xuống lầu, ngay tại đầu cầu thì va phải người khác.

Người nọ như có như không đỡ nàng, liền tránh sang một bên.

Thì ra là nam tử tuấn tú vừa này, sắc mặt như ngọc, tuấn mỹ tao nhã không nói lên lời.

Lòng nàng nhất thời không khống chế được mà nhảy dựng lên, mỹ nam tử nàng đã gặp nhiều, nhưng nam tử này khí chất nam nhân, lại không mất đi vẻ văn tú, cũng không có cảm giác thô lỗ.

Nàng ta ngây người nhìn hắn, khiến cho Hoàng Phủ Cẩn có chút lúng túng, hơi gật đầu, hắn đi về gian phòng phía đông.

Nàng ta vội vàng tìm lại giọng nói của mình, "Nàng ta nhảy xuống rồi."

Bước chân Hoàng Phủ Cẩn dừng lại, quay đầu nghi ngờ nhìn nàng ta, vừa rồi các nàng đánh nhau ở trong phòng hắn biết, nhưng chỉ cần Mạt nhi không có tín hiệu gì thì hắn sẽ không đến.

Dù sao nữ hài tử đánh nhau, chỉ cần Mạt Nhi không bị thiệt thòi, hắn sẽ không quản.

Thẩm Tinh Tinh mỉm cười, khóe miệng hiện lên nụ cười mà nàng ta cho là đẹp nhất, "Đúng vậy, ta nói chuyện với ngươi đó, ngươi tìm dã nha đầu kia, nàng ta hung hăng như vậy, sao ngươi lại quen biết nàng ta? Còn có ban ngày ban mặt, các ngươi cô nam quả nữ, sao có thể ở chung một buồng?"

Hoàng Phủ Cần hơi nhíu mày, nữ nhân này sao dài dòng thế? Quản đúng là nhiều chuyện.

Nữ nhân khác thế nào, hắn còn không biết nữ nhân lại lắm chuyện như vậy.
 
Chương 1835


Năm đó Tống Hoa Dung khiến hắn phải đau đầu một phen, điêu ngoa tùy hứng, lại tự cho rằng mình là là người tốt.

Chỉ là lúc đó còn khỏ, hắn không thèm để ý, mà Tống Dung Hoa cũng không có gì hơn người, cũng nhanh chóng bị Tô Mạt xử lý, quay về nhà bà ngoại rồi.

Mà lời nói của Thẩm tiểu thư này rất lớn mất, vẻ mặt tùy tiện, ngược lại khiến cho hắn có phần không thích.

Hắn thản nhiên nói: "Cảm ơn." Nói xong liền định đi xuống lầu.

Thẩm Tinh Tinh vội vàng ngăn hắn lại, cười nói: "Huynh còn chưa trả lời ta mà."

Giọng nói của Hoàng Phủ Cẩn lạnh lùng: "Nàng ấy là thê tử của ta."

Nói xong, không chờ nàng ta trả lời, xoay người nhảy lên, cũng nhảy xuống qua cửa sổ.

Thẩm Tinh Tinh tức giận dậm chân vài cái, sao người ở đây đều thích nhảy cửa sổ vậy?

Nhìn đẹp sao?

Từ từ, hắn ta nói cái gì? Nàng nhìn Phỉ Thúy, "Thê tử của huynh ấy?"

Phỉ Thúy gật đầu, "Đúng là công tử đó nói vậy."

Thẩm Tinh Tinh oán hận nói: "Thê tử gì chứ? Ta không cho phép, nàng ta đâu có xứng với huynh ấy? Nàng ta vừa đanh đá, dáng vẻ lại nhà quê, lại không đứng đắn, đâu xứng được với huynh ấy?"

Phỉ Thúy không nói gì, bởi vì nàng cảm thấy vị cô nương kia và vị công tử ấy giống như một đôi do trời đất tạo thành vậy.

Chỉ là bọn họ quá thần bí, đã gặp mặt vài lần nhưng vẫn không biết tên gọi là gì.

Ít nhất không biết tên của vị tiểu thư và thiếu gia kia.

Nàng chỉ biết một người tùy tùng tên là Lưu Vân, tuy là tôi tớ, nhưng cũng là mỹ nam tử khó gặp được.

Thẩm Tinh Tinh quay sang lườm nàng một cái, "Lý Thanh thật đúng là một tên ngu dốt, không tra được thân phận của họ. Ngụy An Lương cũng không tra ra được sao?"

Việc này cũng không thể trách bọn hắn, thật sự là do Tô Mạt ẩn giấu quá tốt.

Dù nàng và Hoàng Phủ Cẩn đều là người có danh tiếng trong thiên hạ, nhưng tính tình quá khiêm tốn, có danh tiếng nhưng không có nghĩa là chấn động của thiên hạ, thấy tên như thấy người.

Phỉ Thúy vội vàng xin lỗi, "Có thể lai lịch của bọn họ rất lớn, tiểu thư vẫn nên cẩn thận một chút, tránh để bản thân chịu thiệt, như vậy sẽ không tốt."

Có người như vậy làm tùy tùng, nhất định chủ nhân không phải là nhân vật đơn giả, Phỉ Thúy cảm thấy tuyệt đối không thể xem thường Tô Mạt.

Thẩm Tinh Tinh lại có suy nghĩ viển vông nói: "Bọn họ có thể là công chúa hoàng tử ngoại bang không? Vậy mà lại chạy đến Đại Chu chúng ta, nhất định là có kế hoạch bí mật gì đó."

Nàng ta hừ một tiếng, trong lòng lập tức có kế hoách, nàng vẫy vẫy tay, bảo Phỉ Thúy đến gần, nói nhỏ vào tai nàng sai bảo một số việc
 
Chương 1836


Phỉ Thúy biến sắc, "Tiểu thư như vậy không tốt đâu."

"Ngươi là tiểu thư hay ta là tiểu thư, bảo ngươi đi thì cứ đi đi." Thẩm Tinh Tinh tát nàng một cái."

Phỉ Thúy đành phải gật đầu, "Em đi."

Bên ngoài trời vẫn đang mua, tuy không phải rất lớn, nhưng đường lầy lội rất khó đi, muốn tới Tô Châu cũng không dễ dàng.

Nếu không bọn họ cũng sẽ không dừng thuyền vào nghỉ tạm.

Nhưng chủ tử không thông cảm, nha hoàn có thể nói được gì? Nếu không làm thì sẽ là không trung thành rồi.

Phỉ Thúy cắn răng đi xuống, vừa ra ngoài liền bị Ngụy An Lương ngăn lại, "Phỉ Thúy cô nương muốn đi ra ngoài?"

Phỉ Thúy gật đầu, "Tiểu thư có chuyện sai bảo cần phải đi."

Nhìn trời vẫn đang mưa như trước, Ngụy An Lương nói: "Vẫn là không nên đi, có chuyện gì thì sai bọn Lưu Đại đi."

Hắn vẫy tay gọi mấy tên sai vặt tới, "Các ngươi nghe theo sự phân phó của Phỉ Thúy cô nương."

Lưu Đại tuy đã sứt đầu mẻ trán, hiện giờ vẫn còn ở hậu viện vì chỗ ngủ mà cãi nhau.

Không dám tới đông sương phòng, bang chủ ở đó, hậu viện cũng không quản.

Lưu Đại cúi gằm mặt, vừa rồi thiếu chút nữa bị ném chết rồi.

Phỉ Thúy cười cười, vội nói: "Ngụy bang chủ, không cần phiền toái như vậy, để nô tỳ đi là được rồi."

Lúc này Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn từ phía tây phòng đi tới, nhìn bọn họ một cái, Tô Mạt cười cười: "Phỉ Thúy cô nương, trời mưa to như vậy, nếu là tiểu thư nhà cô sai bảo đi tìm người tới giúp, vậy thì cô cứ đi từ từ, chúng ta cũng không chạy mất, hơn nữa trời quanh hơn cũng sẽ xuôi nam, nói không chừng còn cùng một đường với các ngươi đó."

Nàng cố ý nói to lên để Thẩm Tinh Tinh ở trên lầu nghe tiếng, mà Thẩm Tinh Tinh cũng không phụ kỳ vọng của nàng, cười lạnh nói: "Ai biết được ngươi có phải đang dùng kế hoãn binh hay không? Ngoài miệng thì nói như vậy, quay đầu lại chạy mất không thấy bóng dáng."

Nếu không sao đến bây giờ vẫn không chịu nói cho nàng biết bọn họ tên gì? Họ gì?

Vô cùng rõ ràng là muốn tìm cơ hội đào tẩu. Nhất định là sợ nàng, nàng nhất định không cho họ cơ hội.

Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng ta một cái, cây ngọc lan bị mưa cọ rửa thành một màu xanh biếc, mà Thẩm Tinh Tinh so với những bông hoa lấp ló sau lá xanh còn đáng xem hơn nhiều, dù là cái tính cách kia gần như khiến người khác chịu không nổi.

Thấy Tô Mạt không nói gì, Thẩm Tinh Tinh hừ nói: "Này, ngươi có dám hứa không, hứa không trốn đi, nếu nói không đúng thì là nói dối."

Tô Mạt nhịn không được nở nụ cười, vị Thẩm tiểu thư này tuy điêu ngoa, nhưng cũng rất đơn thuần.
 
Chương 1837


Thẩm Tinh Tinh thấy nàng vẫn không chịu hứa hẹn, liền càng thêm tức giận, nữ nhân này cấu kết làm bậy cùng với nam nhân, kết quả lại là người không có gan cũng không có khí thế, một lời hứa cũng không dám nói.

Ghê tởm hơn là tên Ngụy An Lương kia, khắp nơi đều thể hiện bộ dạng vô cùng ngưỡng mộ mình, nhưng mà gặp nữ nhân này, lại tỏ vẻ vô cùng lịch sự, một chút khí thế của bang chủ cũng không có, chẳng lẽ cũng nhìn trúng nàng ta rồi.

Tô Mạt tất nhiên không để ý tới nàng ta, nàng gật đầu chào Ngụy An Lương một cái, sau đó cùng Hoàng Phủ Cẩn định vào trong phòng ngồi nghỉ.

Lan Như đã pha trà ngon chờ nàng, hơn nữa còn làm điểm tâm tinh xảo, mùi hoa sơn trà phảng phất quanh chén sứ, khiến cho đồ sứ trắng tinh kia giống như có linh khí.

Tô Mạt "oa" lên một tiếng, vội vàng muốn kéo Hoàng Phủ Cẩn qua.

Ngụy An Lương lại chắp tay, nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Vị huynh đài này nhìn không giống người thường."

Hoàng Phủ Cẩn cũng đáp lại: "Ngụy bang chủ cũng không phải là người thường."

Nói xong liền muốn đi vào trong phòng, Ngụy An Lương vừa cười vừa nói: "Chính là hai vị vừa liếc mắt đã biết thân phận của tại hạ, mà tại hạ không tài nào đáon được lai lịch của hai vị."

Hoàng Phủ Cẩn buông tay để Tô Mạt đi ăn điểm tâm trước, hắn lại đứng lại nói chuyện cùng Ngụy An Lương, "Ngụy bang chủ dùng đến nhiều thế lực như vậy, tin rằng rất nhanh sẽ có tin tức."

Trong lòng Ngụy An Lương giật mình, bản thân phái ra nhiều người thăm dò lai lịch của bọn họ, tuy đã mấy ngày nhưng vẫn không có tin tức chính xác, sau đó đến phía bắc, bồ câu đưa thư nói hai ngày tới sẽ có tin tức chắc chắn.

Hắn còn suy nghĩ cần phải nhanh, nhớ lại buổi sáng ngày hôm đó, khi thấy hai người ung dung gọi tên họ của hắn, chắc hai người cùng phải chấn động đi.

Ai ngờ, vậy mà lại bị nhìn thấu, Ngụy An Lương nhất thời có cảm giác nói không nên lời.

Giống như những thứ từ trước tới nay luôn nằm trong tay mình, lại từ từ nhìn nó biến mất, ít nhất là đối với đám người này, hắn không làm gì được, dù làm thăm dò cũng phải mất nhiều công sức.

Hắn nhất thời nghẹn lời, nhưng mà đã trải qua nhiều năm sóng gió nên thái độ của hắn nhanh chóng ổn định lại, nháy mắt khôi phục lại như lúc ban đầu, cười cười, nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Tại hạ đã chuẩn bị một bàn ăn, mấy ly rượu nhạt, huynh đài cùng uống vài chén chứ."

Tuy rằng Hoàng Phủ Cẩn có thể uống, nhưng mà hắn tình nguyện uống một mình, lập tức từ chối lời mời, "Thật xin lỗi, tại hạ không uống được rượu, mời Ngụy bang chủ cứ tự nhiên dùng."
 
Chương 1838


Vốn là nàng muốn ăn ngon, bản thân cũng đã học không ít, trù nghệ của Kim Kết và Thủy Muội càng không cần phải nói tới, lần này xuôi nam, hai nàng ấy không thể theo cùng, nàng muốn học một chút để có thể đối phó trên đường.

Kết quả Lan Như lại khiến cho nàng bất ngờ, ở vườn hoa vài năm ngoài việc giám sát tỷ đệ Phương gia, còn học được không ít bản lĩnh.

Pha trà là do nàng dạy, điểm tâm là cho nàng chỉ dẫn, nhưng trù nghệ là do thiên phú của bản thân nàng ấy, bắt chước người khác rồi tự mình làm ra.

Đối với Tô Mạt mà nói đó là một kinh hỉ lớn.

Nàng quay đầu nhìn Ngụy An Lương ngoài cười, hắn vẫn chưa đi, ngược lại đứng ở dó nhìn vào trong, nở nụ cười ôn hòa, dù sao cũng là nam nhân anh tuấn, trên người là y phục thượng đẳng, trong ngày hè nóng bức, cũng giống như một cơn gió mát.

Ngụy An Lương thấy nàng nhìn qua, liền cười cười, bước vào, chắp tay nói: "Tại hạ cũng muốn tìm hiểu cái mới, không biết có được hay không."

Hoàng Phủ Cẩn vốn định từ chối, Tô Mạt lại cười nói: "Mời vào."

Kết quả vừa dứt lời, bên ngoài có một người chạy vào, mang theo một cơn mưa bụi, "Ai nha, điểm tâm gì mà thơm vậy, đi khắp đông tây nam bắc, mùi vị này thật sự không giống bình thường."

Chỉ thấy Doãn Thiếu Đường vẫn một thân áo trắng như cũ, giống như một đám mây trắng bay vào, Lan Như cười rộ lên một cái, thuận tay lấy thêm một bộ bát đũa.

Trên bàn đã có ba người, Doãn Thiếu Đường thấy vẫn còn một vị trí, mà hai nam hai nữ bên cạnh hầu hạ, tất nhiên là tôi tớ rồi.

Hắn cũng không khách khí, bước qua định ngồi xuống đó, Lưu Hỏa hừ một tiếng, chân đá một cước, đá văng ghế dựa ra, Doãn Thiếu Đường xiêu vẹo ngã về sau, "Ai nha nha, cứu mạng."

Lan Như định kéo hắn lên, Lan Nhược lại lườm nàng một cái, lúc này Doãn Thiếu Đường đã nâng một chân bám được vào chân ghế của Ngụy An Lương, sau đó đứng lên, hắn vỗ ngực, làm ra bộ dạng như Tây Thị bị bệnh, "Hù chết, hù chết người, mấy vị huynh đài này không nên trêu đùa như vậy."

Nói xong hắn cẩn thận kéo ghế lại, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống, nhưng không dám ngồi thật, từ từ ngồi xuống, sau đó mới quay sang nở nụ cười với Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn.
 
Chương 1839


"Hai vị thật có lộc ăn, tại hạ không có tật gì xấu, chỉ là thèm ăn, cái mũi lại rất tốt, cách xa cả dặm đã ngửi thấy mùi thơm rồi."

Hắn nhìn chằm chằm chén sứ đựng điểm tâm làm từ hoa sơn trà, khen ngợi: "Các vị trực tiếp hái hoa xuống nấu sao? Dùng phương pháp gì vậy, nấu xong lại vẫn còn giữ được nguyên vẹn như vậy, không có chút sứt sát nào?"

Lan Như che miệng cười, tốt bụng nói: "Doãn công tử, đây không phải là hoa thật, là dùng khuôn đúc thành."

Tất nhiên Doãn Thiếu Đường biết, chỉ là hắn đùa vậy cho mọi người vui thôi.

Lưu Hỏa liếc mắt nhìn Lan Như một cái, bĩu môi, ý là ngươi thật là ngốc, ai chả biết hắn đang giả ngây gia ngô.

Lan Như khẽ cắn môi, cười nhẹ.

Ngụy An Lương cũng vô cùng kinh ngạc, điểm tâm tinh xảo như vậy, hắn không dám dùng, vô tình nhìn thoáng qua Tô Mạt cũng đang nhìn hắn, đôi má của nàng trắng như ngọc, hơi hồng hồng, đôi mắt đen bóng, nếu cài đóa hoa sơn trà này trên tóc nàng thì cũng chỉ như dệt hoa trên gấm.

Vừa nghĩ đến, ánh mắt liền hiện lên vẻ nhu tình.

Tô Mạt cười với hắn, "Ngụy bang chủ đặc biệt hộ tống Thẩm tiểu thư về Ngân Châu sao?"

Ngụy An Lương giật mình, vội vàng nắm chặt đôi đũa, cười nói: "Xem như là vậy."

Doãn Thiếu Đường nhìn bọn họ lại nhìn Hoàng Phủ Cẩn, chen miệng nói: "Vậy hai vị muốn đi đâu?"

Khi hỏi câu này, hắn nhớ lại lúc Hoàng Phủ Cẩn đến tìm hắn.

Vị nhân huynh này vừa vào cửa, không nói câu nào, liền ra tay muốn đánh nhau, khiến hắn hoảng loạn trốn đông trốn tây, còn phải cầu xin tha cho, "Huynh đài có chuyện gì xin chỉ giáo, hạ thủ lưu tình."

Mà Hoàng Phủ Cẩn cũng không để ý tới, cứ bắt hắn phải ra tay, Doãn Thiếu Đường khó khăn tiếp được vài chiêu, không ngờ Hoàng Phủ Cẩn ra tay không hề nể tình gì, quả thật là muốn mạng của hắn.

Sau đó hắn nhắm hai mắt lại, ngã xuống đất, chơi xấu nói: "Ngươi giết ta đi, dù sao cũng không có ai thương ta, một mình đi du lịch, ngươi giết ta, nhớ rõ chuẩn bị cho ta, đừng để ta phơi thây ở hoang dã."

Hoàng Phủ Cẩn thấy hắn chơi xấu, cũng ngại mặt mũi nam nhân, cũng không ra tay nữa, tạm tha cho hắn.

Sau đó Tô Mạt đi đến, khách khí cười với hắn, "Doãn công tử, không bị thương chứ."

Được, một người tới bắt nạt một người tới xem náo nhiệt, tuy rằng hình như là tới an ủi.

Hắn vẻ mặt đau khổ chỉ vào cằm của mình, "Cô nương nhìn xem, tím hết vào rồi."
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top