Đỉnh Cấp Tông Sư

Dịch Full 

Chương 2481: C2481: Là bởi vì bị chọc cười


Ào ào ào...

Nước mắt của Lam Tuyết chảy ròng ròng.

Tâm trí trở nên trống rỗng.

“Hắn không lừa em đâu, anh và hắn vốn không quen biết, hắn cũng không giết anh”, Tô Minh giơ tay lên, lau nước mắt cho Lam Tuyết. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
3. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!
4. Đêm Nay Có Mưa
=====================================

Sau đó, Tô Minh ngẩng đầu, nhìn về phía Bàng Hoành.

Tô Minh chắp tay, nghiêm mặt: “Xin lỗi! Là do Lam Tuyết hiểu lầm! Theo lẽ thường, cô ấy muốn giết anh, anh giết cô ấy là đạo lý hiển nhiên! Nhưng cô ấy là người phụ nữ của Tô Minh này, tôi là người không khách quan, chỉ xin Bàng công tử tha cho Lam Tuyết một mạng, nếu như cần bồi thường thứ gì, tôi có thể bồi thường đầy đủ!”

Tô Minh nghiêm túc nói.


Anh là người nói đạo lý.

Sai là sai!

Đúng là đúng!

Tất nhiên, anh cũng là người bao che khuyết điểm.

“Chỉ xin lỗi thôi không đủ. Tôi cũng không cần bồi thường, tôi chỉ cần mạng của cô ta”. Bàng Hoành liếc nhìn Tô Minh, mặc dù tha cho đám giun dế này cũng không sao cả nhưng hắn ta không có thói quen đó, có vài chuyện không phải xin lỗi là xong.

Tô Minh khẽ nhíu mày.

Anh im lặng.

Một lúc sau.

Tô Minh thở dài: “Thật sự phải làm như vậy sao?”

“Đúng thế, học viện Kỷ Nguyên không phải nơi mèo rên chó sủa, là nơi mà ai cũng có thể làm loạn được”. Giọng nói của Bàng Hoành rất bình tĩnh và nghiêm túc, không hề có cảm giác có thể thương lượng được.

“Nếu như anh muốn ra tay, thì tất nhiên tôi phải bảo vệ người của tôi rồi, thế nên tôi cũng sẽ ra tay. Nếu như tôi ra tay, thì dù tôi cố gắng kiềm chế, ít nhất anh sẽ bị thương nặng, thậm chí có thể chết. Cần gì phải làm vậy chứ?”, Tô Minh bình tĩnh nói, dù sao thì lần này cũng là lỗi của Lam Tuyết, nếu có thể, anh cũng không muốn ra tay với Bàng Hoành, làm vậy không phải trúng kế của Nam Phượng Vân sao? Làm vậy không phải sẽ khiến Nam Phượng Vân cười tỉnh ngủ sao? Nhưng đối phương...


Tô Minh nói thật!

Thế nhưng, anh vừa nói ra những lời này...

Tất cả đều ngạc nhiên.

Tất cả các chấp sự tạp dịch đều ngây ra.

Đám người Triệu Định ngạc nhiên.

Đến cả Lam Tuyết cũng bất ngờ.

Bàng Hoành cũng không kém gì.

Thậm... thậm chí, tất cả các đệ tử và quản lý trong toàn bộ học viện Kỷ Nguyên cũng sững sờ, chẳng lẽ, bên tai bọn họ... xuất hiện ảo giác sao? Rốt cuộc bọn họ vừa nghe thấy gì thế? Một tên giun dế mới tầng thứ chín của cảnh giới Tiên Vương, tuổi chưa tới 30 vừa nói gì thế? Anh ấy nghiêm túc sao?

“Ha ha ha..”. Hiện giờ, trong một túp lều tranh đơn sơ ở học viện Kỷ Nguyên, một ông lão một mắt đang cười.

Ông ta cầm bát rượu trên bàn trà gỗ trước mặt, nhấp một ngụm rượu.

Lão già này không hề yếu ớt, chỉ có bộ râu bạc phơ, thế nhưng, tuổi đã cao, tầm hơn một tỷ tuổi.

Lão già ngồi ngay ngắn tại chỗ, nhìn có vẻ bị chóng mặt, thế nhưng trong ánh mắt của ông lại phản chiếu rõ ràng cảnh tượng bên ngoài học viện Kỷ Nguyên.

Lão già cười.

Là bởi vì bị chọc cười.
 
Chương 2482: C2482: Thứ hạng xem như khá cao


Ông bị những lời nói cực kỳ ngang ngược của Tô Minh chọc cười.

Địa vị của ông lão cực kỳ cao, là trưởng lão của học viện Kỷ Nguyên, chính là trưởng lão xếp hàng thứ ba trong nội viện, còn trong học viện Kỷ Nguyên, chắc chắn là người có cấp bậc cao nhất.

Ông còn có một thân phận nữa, chính là sư tôn của Bàng Hoành.

Bàng Hoành là đồ nhi duy nhất của ông.

“Nhóc con, sự đáng sợ của Bàng Hoành, không phải thứ cậu có thể tưởng tượng được, mặc dù nhìn cậu có vẻ là người không thể nhìn thấu được”. Ông lão lẩm bẩm, ông ta biết Tô Minh không đơn giản, chắc chắn không phải yếu ớt như cảnh giới của anh, nhưng, thế thì sao chứ? Đồ nhi của ông lại có thể đơn giản như vậy sao?


Bàng Hoành hiện xếp thứ 73, trong số ba ngàn đệ tử nội viện của học viện Kỷ Nguyên.

Thứ hạng xem như khá cao.

Nhưng, ngoại trừ người sư tôn này hiểu rõ ra, những người khác e rằng cũng không hiểu, Bàng Hoành có thực lực tiến vào top 30, thậm chí là top 20 của nội viện.

Thế nhưng, bởi vì Bàng Hoành chưa đủ tuổi, hơn 10 triệu tuổi, ở độ tuổi như vậy, nếu tiến vào top 30, top 20 của nội viện, quá khoa trương, sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi người, thế nên, ông ta yêu cầu Bàng Hoành cố gắng hạn chế.

Vị đồ đệ này của ông ta, không chỉ mạnh hơn những người cùng cảnh giới, mà còn mạnh hơn rất nhiều.


Bất kể thủ đoạn, át chủ bài, thực lực đều khiến người khác ngạc nhiên.

Dù sao thì, hắn ta cũng có vị sư tôn cấp bậc cao nhất này, không phải sao?

Đúng lúc đó.

“Tôi rất muốn thử cảm giác trọng thượng hoặc hấp hối là như thế nào!”, Bàng Hoành nói.

Mặc dù, hắn ta đường đường là đệ tử nội viện của học viện Kỷ Nguyên, hơn nữa còn là đệ tử nội viện trong top 100, đi bắt nạt một tên giun dế nhỏ chưa tới 30 tuổi, hơn nữa còn không phải tên trong đám cảnh giới Tiên Tôn, dường như có chút mất mặt.

Thế nhưng, hắn ta vẫn muốn dạy dỗ tên giun dế này.

Nếu không thì Tô Minh không thể suy nghĩ thông suốt được.
 
Chương 2483: C2483: Cực kỳ sợ hãi


Bàng Hoành nhìn chằm chằm Tô Minh, làm động tác mời: “Mời!”

“Đợi chút!”. Thế nhưng, Tô Minh lại lắc đầu, từ chối lời mời: “Đợi tôi một phút”.

Nói xong, Tô Minh quay đầu, nhìn về không gian phía sau.

Trong nháy mắt, đôi mắt của anh bắn ra kiếm mang, xuyên thủng thời không, xé nát hư không.

Một bóng người xuất hiện trước mặt mọi người. . Truyện Đô Thị

Đội trưởng Tần!

Chính là đội trưởng Tần đang đừng xem kịch, thăm dò khắp nơi.

“Đội trưởng Tần?”, Lam Tuyết bên cạnh Tô Minh, hay là Tống Cẩm Phồn, Tiêu Nhược Dư đi theo Tô Minh đến, vẻ mặt của tất cả đều thay đổi. Rõ ràng bọn họ đều quen biết đội trưởng Tần, tất nhiên là quen biết, vì dù sao thì đội trưởng Tần cũng là đội trưởng hộ vệ bên cạnh Nam Phượng Vân, cũng được tính là cường giả siêu cấp trong nền văn minh Nam Khải.

Đội trưởng Tần cũng hơi ngạc nhiên.


Ông ta tự nhận là có thuật ẩn nấp cao cường.

Nào ngờ, lại bị Tô Minh bắt.

“Đội trưởng Tần...”, Lam Tuyết muốn chất vấn trực tiếp, muốn hỏi xem hình ảnh Tô Minh bị Bàng Hoành giết trong đá giữ ảnh rốt cuộc là chuyện gì?

Tuy nhiên, Lam Tuyết còn chưa kịp nói, Tô Minh đã hỏi trước: “Bà lão Trầm Yên là do ông giết. Trong Vạn Đao Tông, đánh lén thánh nữ Hà Thanh Y rồi vu oan giá họa cho Nhược Dư cũng là ông hoặc là thuộc hạ của ông”.

Tô Minh không chất vấn.

Mà là khẳng định!

“Bà lão Trầm Yên đã chết rồi. Vậy thì Nam Phượng Vân có lẽ cũng đã biết tất cả mọi chuyện, thế nên hình ảnh trong đá giữ ảnh là giả mạo, chính là để Lam Tuyết đến học viện Kỷ Nguyên trả thù, để cô ấy chết ở học viện Kỷ Nguyên, rồi sau đó, với tính cách của tôi, Nam Phượng Vân cũng hiểu rõ, bà ta biết chắc chắn tôi sẽ sống chết với học viện Kỷ Nguyên vì Lam Tuyết chết ở học viện Kỷ Nguyên, như vậy, tôi cũng sẽ bị học viện Kỷ Nguyên giết chết”. Tô Minh nói tiếp: “Ông bám theo, ẩn nấp cả quãng đường là vì muốn giải quyết hậu quả, xóa sạch vài chi tiết có thể bị lộ ra ngoài, như thể sau đó Chỉ Tình sẽ điều tra”.

Hóa ra là vậy!

Vẻ mặt của Lam Tuyết thay đổi.


Như thể cô đã hiểu ra điều gì đó.

Tống Cẩm Phồn thậm chí còn thì thầm với Lam Tuyết về những thủ đoạn và âm mưu xấu xa của Nam Phượng Vân.

Vẻ mặt của Lam Tuyết lại thay đổi lần nữa.

Cô nghĩ lại mà thấy sợ hãi.

Cực kỳ sợ hãi...

Cô tự xưng là mình thông minh.

Thế nhưng...

Lại bị tính kế chút nữa thì vào chỗ chết.

Nếu không nhờ Tô Minh đến kịp lúc...

Thì chắc chắn cô sẽ chết ở học viện Kỷ Nguyên, mà Tô Minh cũng sẽ sống chết với học viện Kỷ Nguyên vì muốn trả thù cho cô.

Đúng là khó hiểu.
 
Chương 2484: C2484: Không có vị trí cụ thể


“Nói rất đúng, sau đó thì sao?”, đội trưởng Tần bình tĩnh nói.

Giọng nói không hề có chút cảm xúc bị dao động nào.

Tâm cảnh quả thực rất kiên cố.

“Sau đó, giết ông trước, rồi giết Nam Phượng Vân sau!”, Tô Minh nghiêm túc nói.

“Ha ha ha..”. Đội trưởng Tần ngạc nhiên, sau đó cười ha ha. Tiếp theo, tiếng cười đột ngột dừng lại, khí thế toàn thân, giống như thiên địa hồng uyên, giống như biển sâu núi lửa sắp bùng nổ, giống như thiên quân đang giận dữ.

Cuồn cuộn đáng sợ.

Khí thế ngất trời.

Vốn dĩ đội trưởng Tần không có chút khí tức nào, vô hại, không khiến người khác đề phòng.

Ông ta đứng trong khoảng không.

Hiện giờ, khí tức bành trường rồi dao động, khoảng không trong hàng chục cây số quanh cơ thể ông ta lập tức bị phá hủy trở thành hư vô.


Trông ông ta cực kỳ mạnh mẽ, khí tức ngang tàng, ai nhìn thấy cũng giật mình.

Trong lúc hít thở, còn có sấm sét.

Đội trưởng Tần cũng là một người có thực lực mạnh, ông ta không hề do dự, không hề suy nghĩ gì, nếu đã bị nhìn thấu, tại sao không giết Tô Minh?

Trông ông ta cực kỳ quỷ quyệt, giống như ảo giác, giơ tay lên, hai tay cầm chắc kiếm.

Thân mình ông ta hơi khom xuống, giống như Tử Tiên báo của Linh động súc thế.

Sau đó.

“Xì!”

“Xì!”

...


Âm thanh cực kỳ nhỏ, nổi lên dữ dội.

Cực kỳ nhỏ.

Thân hình của đội trưởng Tần cũng giống như một đốm sáng

Không ngừng dịch chuyển trước mắt mọi người theo âm thanh đó.

Một lúc trái.

Một hồi phải.

Một lúc trên.

Một hồi dưới.

Không có vị trí cụ thể!

Cũng không có quỹ đạo!

Thân pháp này, quả thật chỉ xuất hiện dựa vào thời không, biến mất vào hư không.

Ngược lại, vây quanh không gian xung quanh Tô Minh.

Quá quỷ dị!
 
Chương 2485: C2485: Sao có thể như thế


Điều khiến người khác căng thẳng chính là giọng nói này không hề có phương hướng.

Dường như, giọng nói này đến từ bất kỳ hướng nào trong không khí.

Giọng nói dường như tan vào từng phân tử trong không khí.

“Quy luật không gian cửu đoạn đỉnh phong, thêm cả “Che giấu Thần Ảnh” mà nền văn minh Nam Khải tự hào nhất”. Bàng Hoành lẩm bẩm, trong giọng nói có chút tán thưởng.

Người này nổi tiếng chắc chắn phải có lý do.

“Che giấu Thần Ảnh” này, cho dù là sư tôn của hắn ta thì cũng rất tôn sùng nó.

Cũng đừng nói đối phương thậm chí còn nắm giữ quy luật không gian cửu đoạn đỉnh phong.

Dưới sự kết hợp đó, thân pháp này thật sự rất điên cuồng.

Dù là bản thân Bàng Hoành mà muốn bắt giữ bằng mắt thường cũng không thể làm được.


Tất nhiên, hắn ta phải trả giá vài át chủ bài để bắt giữ được thân ảnh của đối phương.

Bàng Hoành nhìn về phía Tô Minh, khẽ nhíu mày.

Không ngoài dự đoán, hắn ta cũng không có khả năng dạy dỗ tên giun dế này nữa rồi.

Tên giun dế này sẽ chết trong tay đội trưởng Tần!

“Tô Minh! Hôm nay tôi đến để giết cậu”, lúc này, giọng tàn nhẫn và đầy vẻ bỡn cợt lại một lần nữa vang lên trong không gian vô tận.

Sắc mặt đám Tống Cẩm Phồn đều không còn giọt máu. . Google 𝘵ra𝓷g 𝓷à𝒚, đọc 𝓷ga𝒚 khô𝓷g q𝘂ả𝓷g cáo == T r U m T r 𝘂 𝒚 ệ 𝓷.V𝘕 ==

Cũng đúng lúc này, trong chớp mắt mà Tô Minh lập tức giơ tay lên rồi kẹp chặt thanh kiếm trước mặt.

Rõ ràng mũi kiếm đã đến trước mặt Tô Minh, dường như chỉ cách lòng tử một chút xíu nữa thôi, vô cùng nguy hiểm….


Nhưng nếu cảm nhận kỹ thì rõ ràng Tô Minh không có bất cứ thay đổi cảm xúc nào, còn không thay đổi vị trí.

Điều đó chứng tỏ từ đầu đến cuối Tô Minh không có bất cứ căng thẳng nào.

Tất cả anh đều nắm chắc trong tay, bao gồm cả hai tay kẹp chặt mũi kiếm của đội trưởng Tần.

Chuyện này…

Ngay cả đám lãnh đạo và học viên của học viện Kỷ Nguyên đến để xem kịch hay, đặc biệt là những học viên xếp trong top 100 trên bảng xếp hạng nội viện có thực lực ngang tầm Bàng Hoành thì lúc này đều sáng mắt lên.

Họ cũng vô cùng kinh ngạc.

Không ngờ ‘con kiến’ chưa đến 30 tuổi này lại…

Lại thật sự có thể đỡ lại được?

Sao có thể như thế?

Làm sao mà Tô Minh có thể đoán ra được chính xác vị trí, hướng, tốc độ và góc tấn công?

Chỉ cần phán đoán sai một ly là con ngươi sẽ nát tan, đầu cũng bị xuyên thủng?
 
Chương 2486: C2486: Quá nhanh quá hiểm và quá độc ác


Hơn nữa thực lực của đội trưởng Tần cũng không hề yếu, thậm chí là khá mạnh!

Cảnh giới Tổ Tiên tầng tám đỉnh phong, hơn nữa rõ ràng thực lực còn mạnh hơn cả cảnh giới.

Còn Tô Minh chỉ ở cảnh giới Tiên Vương tầng chín đỉnh phong, kém đội trưởng Tần mấy chục cảnh giới mà.

Làm sao có thể dùng hai ngón tay mà kẹp chặt được kiếm?

Đùa gì vậy?

Nhưng thực tế đúng là như vậy.

Bản thân đội trưởng Tần cũng vô cùng chấn động nhưng ông ta cũng hung hăng ra tay.

Tiên nguyên cũng vận chuyển và xoay vòng, cánh tay và cổ tay đều như bùng nổ tiên nguyên.

Nhưng…


Cũng vô dụng!

Lưỡi kiếm cũng không hề nhúc nhích, dường như bị khóa chặt sau khi bị Tô Minh dùng hai ngón tay kẹp chặt.

Đội trưởng Tần cảm giác như hơi thở của mình cũng khó khăn hơn, đúng là bị hù dọa một phen.

Sức mạnh thuần túy này đúng là khiến người khác kinh hãi.

Nhưng, thoắt một cái đội trưởng Tần lại cười nham hiểm, nói: “Bổn tọa còn có một kiếm nữa, cậu không tránh được đâu”.

Lời nói vừa dứt thì đầu Tô Minh nghiêng sang trái, một đường kiếm quang lướt qua vô cùng chói mắt. .

||||| Truyện đề cử: Đỉnh Cấp Tông Sư |||||

Kiếm nguyên được ngưng tụ đến mức khó có thể tưởng tượng, khống chế cũng quá chuẩn.


Đội trưởng Tần là người có thể dùng được hai kiếm liền lúc, một kiếm bị hai ngón tay của Tô Minh kẹp chặt, vậy còn một kiếm nữa thì sao?

Hơn nữa với khoảng cách gần và mặt đối mặt như này đúng là theo kiểu cận chiến. Vậy thì đòn tấn công của kiếm còn lại có thể coi là thiên thời địa lợi nhân hòa rồi.

Ông ta giơ tay lên rồi chỉ kiếm về phía đầu Tô Minh.

Quá nhanh, quá hiểm và quá độc ác.

Trong thoáng chốc căn bản không cho người ta cơ hội phản ứng lại.

Chỉ nhìn thấy lưỡi kiếm kề trên đất Tô Minh, vô cùng rõ nét, vô cùng xác thực.

Bàng Hoành thở dài một tiếng. Vốn dĩ Tô Minh dùng hai ngón tay kẹp chặt kiếm của đội trưởng Tần thì hắn ta còn có chút phấn khích và mong đợi. Có lẽ con kiến này không phải là kiến vô dụng, thật sự có thể khiến mình cảm thấy thú vị khi đánh cận chiến thì sao?

Nhưng thật không ngờ…

Cũng chỉ là con đom đóm chớp nhoáng mà thôi.

Nhưng….

Vẫn chưa đợi Bàng Hoành nghĩ xong thì…
 
Chương 2487: C2487: Chuyện này dọa người quá đi


“Cheng!”, âm thanh chói tai vang lên.

Âm thanh không lớn nhưng rất chói tai.

Đồng thời lúc này, mọi người có thể nhìn rõ sắc mặt đội trưởng Tần biến đổi rõ rệt.

“Cậu… Cậu…”, đội trưởng Tần sợ chết khiếp, giọng nói sắc bén hơn hẳn.

Nếu nhìn lại thì thấy đầu Tô Minh đang chảy máu, còn có một vệt kiếm.

Nhưng cũng chỉ là một vệt, rách da đầu mà thôi.

Hơn nữa trong thoáng chốc, chỗ rách đó liền được khôi phục hoàn toàn.

Chuyện này… Chuyện này dọa người quá đi!

Đó là đầu có cấp bậc gì? Có sức mạnh thể xác đến đâu?


Đội trưởng Tần ở cảnh giới Tổ Tiên tầng tám đấy! Ông ta dùng hết sức, cầm kiếm ở cấp bậc bán bộ Thủy Nguyên để chém đầu của một thằng nhóc chỉ ở cảnh giới Tiên Vương, vậy mà không thể chém nát được?

Sao có thể?

Sao thằng nhóc đó có thể mạnh đến thế?

Bàng Hoành tự nhận là mình không làm được. Đừng nói là bản thân hắn ta hiện giờ mà ngay cả thực lực và cảnh giới của hắn ta có tăng lên mười lần thì cũng không làm được.

Sao thằng nhóc kia có thể?

Khóe mắt của Bàng Hoành không ngừng co giật.

Còn đội trưởng Tần lúc này càng chấn động và kinh hãi hơn. Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu ông ta là lùi về sau.

Tô Minh mạnh như vậy, có sức mạnh thuần túy khủng khiếp đến thế, nếu như cận chiến thì chẳng phải là tự tìm cái chết hay sao?

Phản ứng của đội trưởng Tần cũng khá nhanh nhưng tiếc là…


Ông ta đến trước mặt Tô Minh thì chính là cận chiến rồi.

Đâu còn cơ hội cho ông ta chạy thoát nữa?

“Pháp Tắc Trường Hà!”, Tô Minh nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.

Pháp Tắc Trường Hà giống như đầm lầy sâu thăm thẳm, lại giống như biển chết, thoáng chốc mà toàn bộ không gian xung quanh đều bị kéo vào dòng sông dài thênh thang đó.

Đội trưởng Tần theo bản năng mà không ngừng giãy dụa.

Nếu cố hết sức thì ông ta vẫn có thể làm được. Dù sao thì cảnh giới Tổ Tiên tầng tám đỉnh phong không phải là trò đùa. Mặc dù Pháp Tắc Trường Hà của Tô Minh rất mạnh nhưng rất khó giết chết cảnh giới Tổ Tiên tầng tám đỉnh phong. .

||||| Truyện đề cử: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt) |||||

Nhưng ngăn việc đội trưởng Tần lùi về sau thì Pháp Tắc Trường Hà vẫn có thể dễ dàng làm được.

Lực ngăn cản này khiến cho đội trưởng Tần không có cách nào thi triển thân pháp quái dị và quy luật không gian Cửu Đoạn đỉnh phong của mình.

Nhân cơ hội này, Tô Minh nhe răng cười rồi ngẩng đầu lên với dáng vẻ vô cùng bá đạo.

Sức mạnh vô biên kèm theo dáng vẻ phẫn nộ.
 
Chương 2488: C2488: Đúng là quá dễ dàng


Sắc mặt đội trưởng Tần biến đổi, hiện giờ bị Pháp Tắc Trường Hà chặn lại khiến ông ta không lùi về sau được. Hiện giờ vẫn phải cận chiến, nếu như đấu lại quyền cước của Tô Minh thì đúng là vô cùng nguy hiểm.

Ông ta theo bản năng định ra tay ngăn lại. Trong lúc hoảng loạn không có nhiều thời gian nghĩ nhiều, ông ta giơ hai kiếm lên chắn ở trước mặt.

Với ý đồ là dùng kiếm ở cấp bậc bán bộ Thủy Nguyên chặn lại quyền của Tô Minh, cứ an toàn trước rồi tính tiếp…

Nhưng nào ngờ…

Bùm!

Âm thanh vô cùng rõ nét!

Hai thanh kiếm ở cấp bậc bán bộ Thủy Nguyên đều gãy đôi.

Sau khi đánh gãy, quyền ấn của Tô Minh tiếp tục tiến về trước, cực kỳ uy lực và kiên định đập lên ngực của đội trưởng Tần.


Ngay lập tức, sắc mặt đội trưởng Tần không còn giọt máu, máu tươi tuôn trào, thân hình nhanh chóng bị xé tan.

Trong lúc tuyệt vọng, thân hình bị hóa thành hư vô, thần hồn cũng biến mất.

Tất cả đều bị quyền này của Tô Minh đập nát thành hư vô.

Một quyền giải quyết được tất cả!

“Kiếm nguyên đáng sợ hơn kiếm ý ở chỗ, kiếm nguyên có thể dễ dàng hòa vào quyền, chưởng, đao, chứ không chỉ giới hạn ở kiếm. Chỉ dựa vào mỗi điểm này đã khiến người ta thích thú rồi. Thiên Vẫn Kiếm ý ở Nhị Đoạn đỉnh phong kết hợp với quyền ấn đã đột phá lên 400 long lực, đúng là hữu dụng”, Tô Minh thầm nghĩ trong lòng.

Nói ra thì đội trưởng Tần chết cũng ấm ức.

Sở trường của đội trưởng Tần là thân pháp và quy luật không gian. Nếu như ông ta thật sự dựa vào tốc độ và thân pháp kéo dài khoảng cách với Tô Minh và chiến đấu ở cự ly xa với Tô Minh, kể cả phải chết thì Tô Minh cũng phải dùng đến mấy chiêu mới giết được. Nói không chừng Tô Minh còn phải dùng đến hai chiêu bài nữa mới được.


Chỉ trách đội trưởng Tần quá tự tin…

Sau đó Tô Minh quay đầu nhìn Bàng Hoành, nói: “Được rồi! Mấy chuyện vặt vãnh đã giải quyết xong rồi, chắc không cần dùng đến một phút chăng? Mời!”

Tô Minh tùy ý nói mà cho người ta cảm giác anh giết đội trưởng Tần không mất một phút, thật sự như tùy ý di chết một con kiến… Đúng là quá dễ dàng!

Khóe miệng của Bàng Hoành có chút run rẩy.

Lời mời ứng chiến của Tô Minh như kéo hắn ta quay về thực tại sau màn chấn động mất kiểm soát ban nãy.

Đúng là chưa đến một phút Tô Minh đã giải quyết xong đội trưởng Tần.

Bàng Hoành nhìn chằm chằm vào Tô Minh, dường như lúc này hiểu biết về võ đạo và trái tim võ đạo của hắn ta bị lung lay.

Trước đó hắn ta vô cùng tự tin, mặc dù tạm thời chưa thể đứng trong top đầu của nội viện. Nhưng hắn ta có niềm tin là chỉ cần mình nỗ lực, và dựa vào thiên phú võ đạo cùng với những gì sư tôn dạy dỗ thì chắc chắn sẽ có một ngày có thể bước lên đỉnh cao của nội viện.

Mặc dù hiện giờ hắn ta kém hơn một số yêu nghiệt siêu cấp trong nội viện một chút nhưng chỉ kém về thời gian tu luyện mà thôi, còn về thiên phú võ đạo thì hắn ta dám nói là mình cùng cấp bậc với những yêu nghiệt siêu cấp đang đứng thứ nhất, thứ hai trong nội viện.
 
Chương 2489: C2489: Đòn đả kích này quá lớn


Vì vậy, sâu thẳm trong tim hắn ta vẫn luôn cảm thấy tự tin và tự phụ.

Nhưng hiện giờ trước mặt…

Đòn đả kích này quá lớn!

Bàng Hoành gần như có thể khẳng định, kể cả lát nữa có thể đánh bại được Tô Minh thì hắn ta phải thừa nhận, về thiên phú võ đạo và thành tựu sau này mình còn lâu mới là đối thủ của chàng trai trước mặt này.

Chưa đến 30 tuổi, chưa đạt đến cảnh giới Tiên Tôn, sao có thể trong một phút mà giết được đội trưởng Tần ở cảnh giới Tổ Tiên tầng tám đỉnh phong chứ?

Bàng Hoành nghĩ lại mình, khi mình mới 30 tuổi mà chưa đạt đến cảnh giới Tiên Tôn thì sức chiến đấu của mình là như thế nào?

Phép so sánh này khiến Bàng Hoành cảm thấy dường như mình chả là cái gì sất.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tô Minh rồi rơi vào hoài nghi bản thân mình.


Đây là lần đầu tiên trong lịch sử tu luyện võ đạo của Bàng Hoành có cảm xúc như thế. Thậm chí, hắn ta còn vô hình cảm nhận được võ đạo của mình bắt đầu hỗn loạn, dường như sắp bước lên cảnh giới tâm ma.

Cũng may, trong lúc quan trọng…

“Hoành Nhi! Còn nhớ trước đây sư tôn từng nói với con, nếu như có một ngày con gặp phải một thiên tài mà con tự thấy không thể bằng họ thì con nên làm thế nào không?”

Đó là giọng nói của sư tôn Bàng Hoành. Giọng nói già nua, trầm đục, bá đạo và nghiêm túc.

Giọng nói của tam trưởng lão đến từ nội viện của học viện Kỷ Nguyên.

Lúc này khí tức của Bàng Hoành lập tức biến đổi.

Nên làm thế nào?

Đúng vậy! Sư tôn đã từng hỏi hắn ta như thế.


Năm đó câu trả lời của hắn ta là: Nghĩ tất cả các cách giết chết đối phương.

Nếu đã không so được thì phải giết chết đối phương thôi. Vậy thì họ sẽ không thể tung đòn tấn công nữa.

Bàng Hoành đã hiểu ra.

“Nghĩ tất cả các cách để giết chết đối phương. Như vậy thì tâm ý của mình sẽ tan vỡ và mình cũng không còn hoài nghi bản thân nữa”, Bàng Hoành lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào Tô Minh, ánh mắt sáng lên.

Trong ánh mắt này lộ ra sát khí kiên định.

“Hà tất phải thế?”, Tô Minh cảm nhận được điều đó nên cảm thấy có chút bất lực. Vốn dĩ Lam Tuyết cũng bị tính kế nên trong lúc hoảng loạn mới tìm đến gây phiền phức cho Tô Minh. Chứ thật ra hắn ta cũng không có lỗi gì. Nếu được thì Tô Minh chỉ muốn dạy dỗ cho hắn ta bài học là thôi. Bởi vì theo như Tô Minh thấy, Bàng Hoành cũng không phải hạng người khát máu không biết điều. Nhưng nào ngờ…

Bàng Hoành lại dấy lên sát ý, sát ý vô cùng kiên định và sục sôi.

“Không chết không thôi! Xin mời!”, giọng nói của Bàng Hoành có chút biến đổi, đầy vẻ chói tai.

Mặc dù Tô Minh có thể dễ dàng giết chết đội trưởng Tần nhưng Bàng Hoành vẫn còn niềm tin là mình có thể giết được Tô Minh. Có lẽ đây là cơ hội duy nhất. Nếu hôm nay không giết được Tô Minh thì sau này chắc chắn sẽ bỏ xa mình về thực lực.

Kể cả phải dùng đến những chiêu bài ức hiếp người khác thì cũng phải giết được Tô Minh.

“Được! Không chết không thôi! Dù sao thì sự việc cũng bắt nguồn từ người phụ nữ của tôi nên tôi nhường anh một chiêu. Sau chiêu này tôi sẽ không nương tay nữa”, Tô Minh nói.
 
Chương 2490: C2490: Đây vẫn chưa phải cực hạn


Nguyên tắc…

Đây vốn là nguyên tắc của Tô Minh, không chiếm không của ai thứ gì.

Nhường đối phương một chiêu, sau đó sẽ dốc hết sức lực, sẽ không kiêng kị chút gì nữa.

Đây cũng là lý do lớn nhất giúp Tô Minh làm chủ được tư tưởng và quan niệm võ đạo của mình.

Lời nói vừa dứt thì tất cả mọi người đều vô cùng chấn động…

Nhường một chiêu ư?

Giữa các cường giả siêu cấp thì người nào ra tay trước sẽ chiếm ưu thế, chứ đừng nói là nhường một chiêu?

Nhường một chiêu thì chẳng khác nào chờ chết, có thể né tránh, có thể bị động phòng ngự nhưng không thể đối kháng lại.


Nhường một chiêu như này, đối với cao thủ mà nói thì đúng là đòn chí mạng.

Toàn bộ lãnh đạo và học viên của học viện Kỷ Nguyên lúc này đều không kìm nổi mà giật giật khóe mắt. Họ nhìn chằm chằm vào Tô Minh, nghĩ mãi không ra, rốt cuộc thằng nhóc này tự đại quá hay là não úng nước nữa?

“Cũng được…”, Bàng Hoành cũng không từ chối, trong đầu lúc này chỉ có một ý nghĩ là giết chết Tô Minh.

Trong chớp mắt…

“Bụp!”, trong tay hắn ta xuất hiện một thanh đoản đao.

Mặc dù là đoản đao nhưng Bàng Hoành cầm trong tay nhất thời như khóa chặt tất cả, hàm chứa hàng tỷ đao nguyên.

Đao nguyên nhất là đao nguyên Nhất Đoạn đỉnh phong là hiếm gặp nhất.

Điều khủng khiếp nhất chính là cấp bậc của đoản đao này là chí bảo cấp bậc Thủy Nguyên, còn là hạng trung phẩm. Một binh khí ở cấp bậc này, kể cả ở trong học viện Kỷ Nguyên cũng là vô cùng hiếm gặp.


Có thể thấy rõ, từng đường đao lôi đập lên trên đoản đao khiến người ta cảm thấy đầu óc tê dại.

Nhưng… Từng đường đao lôi này lại là đao lôi hư vô trong truyền thuyết.

Đao lôi này phải tu luyện cực độ mới được. Sau một thời gian tu luyện thì ý cảnh đều đi theo hướng sát phạt như đao lôi, đao hỏa.

Bàng Hoành không chỉ thi triển ra đao lôi, còn là đao lôi hư vô ở cấp bậc cao hơn. Hắn ta có thể làm chủ tốc độ, vô cùng hữu dụng.

Đây vẫn chưa phải cực hạn!

“Thiên Địa Huyền Linh Biến!”, Bàng Hoành nắm đoản đao trong tay rồi hét lớn một tiếng, toàn thân co giật, có thể nhìn thấy rõ vẻ chấn động trong đôi mắt của hắn ta. Có thể thấy rõ, thân người của hắn ta như mọc mảnh vảy, từng mảnh như hình lá liễu, hàn quang lấp lánh bao trùm khắp người.

Cùng với lớp vảy này bao trùm, rõ ràng khí tức toàn thân Bàng Hoành như được tăng lên gấp đôi, dường như khí tức được tinh luyện trong suốt tỷ năm.

Bàng Hoành lúc này dường như hợp nhất với đoản đao trong tay, đao nhập tâm, đao nhập thần hồn.

Người và đao hợp nhất hoàn toàn tự nhiên.

Đây được coi là cảnh giới đỉnh cao trong đao đạo.

Lúc này, kể cả là lãnh đạo và đệ tử trong học viện Kỷ Nguyên quen biết Bàng Hoành thì đều có chút chấn động. Họ hoàn toàn không thể ngờ, Bàng Hoành lại ẩn mình sâu đến thế.
 
Chương 2491: C2491: Tuyệt đối không thể nào


Lúc bình thường ở trong học viện, Bàng Hoành đâu có thể hiện ra như vậy…

Nếu để lộ ra, chỉ e là không chỉ xếp hạng ở thứ 73 trên bảng xếp hạng trong nội viện, mà thậm chí có thể là xếp thứ 30 thậm chí là 20 chăng?

“Hiện giờ anh có muốn thay đổi chủ ý không?”, Bàng Hoành hỏi: “Anh có thể không cần nhường một chiêu đâu”. . Тhử‎ thách‎ tìm‎ t𝘳a𝗻g‎ gốc,‎ géc‎ gô‎ +‎ Т𝘳‎ UmТ𝘳uy𝐞𝗻.𝚟𝗻‎ +

“Tôi nhường anh đấy! Anh có thể ra tay!”, Tô Minh thản nhiên nói, không do dự gì mà lập tức từ chối. Còn Bàng Hoành thì vẫn có chút kinh ngạc.

“Nếu đã muốn chết thì tôi sẽ tiễn anh”, Bàng Hoành nói với giọng khàn khàn, cánh tay khẽ cử động, vô số tiếng gào thét phức tạp vang lên.

Trong chớp mắt, đao quang trong đoản đao như chấn động đất trời.

Mọi người có thể cảm nhận được rõ ràng sức mạnh của đoản đao tăng lên gấp bội.

“Xuân Thu Tịch Diệt Đao!”, sau đó trong lúc khí tức đoản đao tăng lên điểm cao nhất thì cả đất trời như bị bao trùm trong khí tức đó. Đồng thời lúc này Bàng Hoành hét lớn một tiếng, cánh tay hắn ta vung một cái, đoản đao trong tay cũng chém ra.


Ánh sáng chói mắt từ đoản đao chém ra như sao băng rơi xuống.

Đao quang chiếu sáng cả bầu trời, như chém tan hàng tỷ vì sao.

Trong lúc đao quang tiến về trước thì rõ ràng không gian phía sau Tô Minh đều bị đứt gãy vô cùng kỳ dị, ngay cả hố đen hư không cũng không đỡ được. Tất cả sụp xuống như ngày tận thế sắp ập đến.

Nhưng không khí lại vô cùng yên tĩnh.

Trong quá trình đao quang tiến về trước thì không hề có âm thanh nào.

Lúc này, rất nhiều thiên tài có xếp hạng trong top 100 trên bảng xếp hạng nội viện thường ngày rất muốn tranh đấu với Bàng Hoành thì lúc này đều không kìm nổi mà hít một hơi thật sâu.

Mạnh quá!

Đao này của Bàng Hoành chỉ e là chạm đến tầng siêu thoát rồi ý chứ.


Cảnh giới Siêu Thoát là thoát khỏi vạn vật trong trời đất, thân không còn trong tam giới lục đạo, không bị khống chế bởi những quy tắc hủ bại của trời đất, mà thọ nguyên vô tận, được coi là vĩnh hằng.

Trên cảnh giới Tổ Tiên chính là cảnh giới Siêu Thoát trong truyền thuyết.

Siêu thoát cũng chia là ba cấp: Thập Phương Siêu Thoát, Bách Chiến Siêu Thoát, Thiên Kiếp Siêu Thoát, cái nào cũng có chín tầng.

Đao này của Bàng Hoành dường như sắp chạm đến cảnh giới Siêu Thoát rồi, đúng là đáng sợ.

Phải biết rằng, kể cả là những người đứng trong top 10 trên bảng xếp hạng nội viện của học viện Kỷ Nguyên cũng có người chưa đạt đến cảnh giới Siêu Thoát.

Một chiêu mà đến gần cảnh giới Siêu Thoát thì đủ để Bàng Hoành có tư cách uy hiếp đến top 10 của nội viện rồi, có thể coi là yêu nghiệt siêu cấp.

Dù sao thì trong top 10 của nội viện không có ai dưới 300 triệu tuổi.

Còn Bàng Hoành mới mấy chục triệu tuổi mà thôi.

Dưới sức chấn động và kinh hãi vô cùng lớn, suy nghĩ và tò mò thứ hai chính là: Yêu nghiệt vạn cổ tuyệt thế vô song chưa đến 30 tuổi kia có thể tiếp chiêu không?

Lý trí nói cho tất cả mọi người biết: Không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!
 
Chương 2492: C2492: Đúng là bị úng não


Kể cả Tô Minh có thể giết đội trưởng Tần trong tích tắc nhưng còn kém xa.

Nhưng ngộ nhỡ thì sao?

Ngộ nhỡ chàng trai tự tin đến mức tự đại này có chiêu bài nhất định thì sao?

Nhưng tất cả mọi người đều có cùng suy nghĩ, chàng trai chưa đến 30 tuổi này sẽ không nhường khi đứng trước chiêu này của Bàng Hoành, thậm chí còn ứng chiến luôn.

Nếu nhường lại chiêu này của Bàng Hoành thì chết chắc. . Truyện Nữ Cường

Vì vậy tất cả mọi người đều cảm thấy câu nói nhường Bàng Hoành một chiêu đúng là nực cười.

Nhưng trong chớp mắt…

Một đao kia cuốn theo sát khí rợp trời như một vị Thần Ma bổ đến trước mặt Tô Minh, sự sắc bén của lưỡi đao lóe sáng cắt ngang qua gương mặt anh.


"Bia Huyền Diệu", Tô Minh chỉ nói ra ba từ.

Nhường một chiêu là không tấn công mà chỉ né tránh hoặc phòng ngự thì dùng bia Huyền Diệu là thích hợp nhất. Song, Tô Minh có hơi thất vọng, còn tưởng rằng Bàng Hoành mạnh lắm, vừa hay thử giới hạn phòng ngự của bia Huyền Diệu mới đạt tới cấp Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm đến đâu. Nhưng, hình như đòn tấn công của hắn ta hơi yếu, e rằng không thể ép bia Huyền Diệu phát huy đến cực hạn.

Khi bia Huyền Diệu xuất hiện, rồi chắn trước mặt Tô Minh, nhiều người đều trợn to hai mắt, họ đã thấy gì? Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm? Điều này...

Dù là ở học viện Kỷ Nguyên cũng không có mấy món Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm nữa là! Hèn chi, tên đó có tự tin nhường một chiêu. Có bảo vật đó thì còn lo gì nữa!

"Ỷ vào có bảo vật à? Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm cũng chưa chắc có thể chống cự được đâu", Bàng Hoành thầm nghĩ, ánh mắt sáng lấp lánh.

Cùng lúc đó.

"Vèo!"


Đao mang đã bổ lên bia Huyền Diệu, thoáng chốc, mặt bia cứng rắn, trầm lặng, lấp lánh ánh sáng lập tức phát ra tiếng rên rỉ, rồi tối đi. Một vết đao hằn lên mặt bia, tạo ra một vết nứt sâu hoắm, trông cứ như muốn bổ đôi bia Huyền Diệu ra.

Ánh mắt Bàng Hoành sáng lên, nhìn chằm chằm vào nó đầy mong đợi.

0.01 giây sau, đao mang kia đã bổ bia Huyền Diệu ra gần hai phần ba. Mắt thấy, sắp bổ đôi nó ra. Nhưng, đao mang cũng đến giới hạn, không nhúc nhích được nữa, cuối cùng cũng không thể thành công.

Có điều, Bàng Hoành cũng không tiếc, trái lại còn có chút vui sướng.

Dù một đao kia không thể giết chết Tô Minh, nhưng, Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm của anh đã coi như bỏ. Đây đã là một thu hoạch rất lớn rồi.

Nếu Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm kia không hư, thì trong trận chiến sắp tới sẽ có giúp đỡ rất lớn với Tô Minh. Bàng Hoành có thể giết được anh hay không cũng chưa biết được.

Bàng Hoành khinh bỉ nghĩ, nếu là mình, khi có được Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm, còn thuộc mảng phòng ngự thì sẽ không lãng phí như vậy. Làm thế chẳng phải là tự hủy hoại lợi thế của mình trong trận chiến sống còn và tự đâm đầu vào chỗ chết sao?

Đúng là bị úng não!

Thực ra, lúc này, có rất nhiều học viên trong học viện Kỷ Nguyên đều có cùng suy nghĩ với Bàng Hoành.

Nhưng, ngay sau đó.
 
Chương 2493: C2493: Đệ tử gặp nguy hiểm rồi


"Đao mang của anh hơi yếu đó", Tô Minh nhàn nhạt nói.

Kế tiếp.

"Khôi phục", Tô Minh lạnh nhạt nói hai từ.

Thoáng chốc, kỳ tích chợt xuất hiện, bia Huyền Diệu rõ ràng sắp bị bổ đôi, ảm đạm không ánh sáng lại... lại... lại khôi phục như cũ dưới vô số đôi mắt!

Chắc chỉ mất một hai giây là đã lành lặn như cũ, quả thật là đáng sợ.

Đừng nói Bàng Hoành, ngay cả những học viên và những lão quái vật thuộc ban lãnh đạo như viện trưởng, phó viện trưởng, trưởng lão nội viên của học viện Kỷ Nguyên đang xem đều ngừng thở, chấn động, ngơ ngác nhìn chằm chằm Tô Minh và bia Huyền Diệu.

Một hai giây là có thể khôi phục một Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm gần như bị hủy? Đùa gì vậy?


Dù đã nhìn thấy tận mắt, nhưng họ vẫn không tài nào tin nổi!

"Anh...", Bàng Hoành biến sắc, rồi lại bất chợt có chút luống cuống.

"Được rồi, tôi nhường xong rồi, mời, ừ, mời anh đi chết đi", Tô Minh cười, giơ tay bày ra động tác mời, sau đó... anh chợt lạnh mặt, nhìn chằm chằm vào Bàng Hoành, quát: "Đi!"

Phút chốc, bia Huyền Diệu lập tức phóng to, che trời lấp đất, đâm vỡ hư không, xé rách hành tinh, như một ngọn núi Thần, một tảng đá Ma Thạch khổng lồ nhìn không tới cuối! Bao la bát ngát, lạnh lẽo đầy vẻ tàn bạo, xông thẳng về phía Bàng Hoành.

Bàng Hoành gần như không thở nổi, vì hắn ta... hắn ta thế mà lại ngửi được mùi vị của cái chết!

"Chí Bảo mang thuộc tính phòng ngự không thể đe dọa đến sinh mạng của mình mà, dù cho nó có là Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm! Rốt cuộc chuyện này là sao?", Bàng Hoành hoảng sợ nghĩ.

Cùng lúc đó, trong một căn nhà cỏ tranh đằng sau núi học viện Kỷ Nguyên, có một ông lão ngồi trên một cái bàn gỗ uống rượu.


Lúc này, ông ta đặt mạnh ly rượu lên bàn, ngẩng phắt đầu lên, liếc mắt một cái như xuyên thủng hư không, nhìn về phía đệ tử của mình và bia Huyền Diệu, không kiềm được bật thốt lên kinh ngạc: "Trong tấm bia kia có dung hợp kiếm nguyên nhị đoạn đỉnh phong ư!"

Ngay cả tam trưởng lão nội viện này cũng sợ ngây người.

Đúng là kiếm nguyên có thể dung nhập vào trong bất kỳ chiêu thức hay chí bảo nào, đây cũng là sự khác nhau giữa kiếm ý và nó và như một cái Bug. Nhưng... nhưng... nhưng tên này chỉ là một thanh niên chưa tới 30 tuổi, sao có thể đạt tới kiếm nguyên nhị đoạn đỉnh phong? Còn là kiếm nguyên đặc biệt? Đùa gì vậy!

Được rồi, dù chúng ta có thể chấp nhận điều đó, nhưng sao tên đó có thể dung hợp kiếm nguyên vào trong Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm hoàn toàn?

Kiếm nguyên có thể dung hợp với vũ khí, song, chỉ sơ sơ thôi.

Đặc biệt là kiếm nguyên nhị đoạn và Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm đều là những thứ hiếm có, có sự kiêu ngạo của mình. Dù dung hợp thì chúng cũng có sự kiêu hãnh của bản thân, nên cùng lắm chỉ miễn cưỡng kết hợp sơ sơ với nhau.

Song trước mắt, không ngờ tên này lại có thể kết hợp kiếm nguyên nhị đoạn với Chí Bảo Thủy Nguyên thượng phẩm một cách hoàn mỹ? Dù ông ta là tam trưởng lão nội viện của học viện Kỷ Nguyên cũng kinh ngạc đến ngây người!

"Không xong rồi!", sau khi tam trưởng lão nội viện kinh ngạc đến khó tin thì sắc mặt chợt thay đổi hẳn, quát.

Đệ tử gặp nguy hiểm rồi.
 
Chương 2494: C2494: Vừa giết trẻ xong lại tới già


Nguyên nhân không kịp thật sự là - bất ngờ, chưa kịp chuẩn bị, không hề có dấu hiệu nào mới trở tay không kịp.

Hễ ông ta cẩn thận hơn, lúc nào cũng chuẩn bị tốt để cứu người thì đã có cơ hội cứu Bàng Hoành, tiếc là...

Thoáng chốc.

"Không!", tiếng hét hoảng loạn, sợ sãi, tuyệt vọng, không tài nào tin nổi, bất lực của Bàng Hoành vang vọng khắp đất trời. Hắn ta có thể xác định, sự giãy giụa như thiêu đốt máu huyết, đan điền, tuổi thọ, nền móng võ đạo đều là vô ích. Suy cho cùng, hắn ta cũng phải chết thôi, có giãy giụa thế nào cũng chẳng có tác dụng gì.

Tiếng hét ấy vừa cất lên, đã lập tức im bặt.

"Đùng...", Bàng Hoành trực tiếp bị đập thành một đống máu loãng, thần hồn và cơ thể đều nát bét.

Bị giết chỉ trong một chiêu!

"Kiếm nguyên hết hợp với bia Huyền Diệu mạnh thật đó chứ", Tô Minh vui vẻ thầm nghĩ, sức mạnh do chúng mang lại cũng khiến anh cảm thấy bất ngờ.

"Tiểu Hoành...", khi Bàng Hoành chết, tam trưởng lão nội viện lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.


Ánh mắt Tô Minh khẽ co rút lại, lộ ra vẻ nghiêm túc.

Vừa giết trẻ xong lại tới già?

Tô Minh có thể khẳng định, ông lão kia chính là cao thủ cảnh giới Siêu Thoát hàng thật giá thật, vì ông ta khiến anh cảm thấy cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối là một quái vật đỉnh cấp.

Khi Tô Minh nhìn về phía tam trưởng lão nội viện, ông ta cũng đang nhìn anh với một ánh mắt lạnh lẽo khôn tả, dường như chuẩn bị ra tay.

"Hà Lậu, công bằng chiến đấu, sống chết có số", đúng lúc này, một giọng nói có chút già cả, ôn hòa, không thể chối cãi vì lời ông ta nói chính là chân lý chợt vang lên.

Hà Lậu là tên của tam trưởng lão nội viện, mà người dám gọi thẳng tên ông ta chắc cũng chỉ có viện trưởng học viện Kỷ Nguyên.

Quả nhiên sau đó, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, để tóc dài đầy nho nhã chợt xuất hiện một cách hết sức kỳ bí, vì chẳng phát ra chút tiếng động nào, ngay cả quy luật không gian cũng không dao động, thật sự giống y như là tự dưng hiện ra.

"Hà Lậu chào viện trưởng", Hà Lậu hít sâu một hơi, dằn cơn giận và sát khí xuống, hơi khom lưng, kính cẩn chào hỏi.


Sau đó, ông ta lại chắp tay với Tô Minh: "Đệ tử của tôi chết trong tay cậu cũng đúng, cậu, rất lợi hại".

Hà Lậu nói xong bèn xoay người bước đi.

Dù ông ta hết sức kinh ngạc và thưởng thức tư chất võ đạo tuyệt thế vô song của Tô Minh, nhưng lại không chấp nhận nổi việc đệ tử của mình chết trong tay anh. Ông ta không tìm Tô Minh trả thù đã là rất kiềm nén rồi.

Tô Minh hơi bất ngờ, giết nhỏ xong lớn không xông tới à? Đúng là khó tin.

Nói thật, mấy năm nay anh đều giết nhỏ xong thì lại có lớn chạy tới. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
3. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!
4. Đêm Nay Có Mưa
=====================================

Thậm chí, ban nãy, khi giết Bàng Hoành, anh còn chuẩn bị không chết không ngừng với học viện Kỷ Nguyên.

"Đừng bất ngờ, học viện Kỷ Nguyên không có nhỏ nhen như vậy", người đàn ông trung niên áo trắng kia khẽ cười, mở miệng nói, rồi nhìn anh với ánh mắt đầy khen ngợi: "Nếu học viên học viện Kỷ Nguyên tôi bị người khác ỷ lớn hiếp nhỏ, bị cướp giật hay hạ độc hãm hại mà chết... thì dù là người làm việc lặt vặt, cả học viện cũng sẽ dốc hết sức không tiếc bất cứ giá nào trả thù, lấy lại công bằng cho họ. Học viện Kỷ Nguyên không chủ động gây chuyện, nhưng cũng không sợ rắc rối. Song, nếu là công bằng chiến đấu thì sống chết có số, phải tự gánh chịu hậu quả. Dù là bổn viện trưởng hay toàn bộ học viện cũng sẽ phân rõ đúng sai".
 
Chương 2495: C2495: Hàm lượng giá trị hơi quá chăng


"Xin chào tiền bối, tôi rất nể phục người", Tô Minh gật đầu, chợt có chút thiện cảm với học viện Kỷ Nguyên, không hổ là học viện nổi tiếng nhất chư thiên vạn giới, chỉ với phong độ đó đã đủ để người ta cảm khái.

Thực tế, giờ đây Tô Minh cũng không biết có rất nhiều học viên và ban lãnh đạo của học viện Kỷ Nguyên đều vô cùng kinh ngạc vì sự xuất hiện của viện trưởng.

Tô Minh không phải người của học viện Kỷ Nguyên nên không biết sự ít xuất hiện của viện trưởng. Đừng nói là học viên, ngay cả những người đảm nhiệm chức vụ hơn trăm triệu năm trong ban lãnh đạo cũng chưa từng gặp viện trưởng dù chỉ một lần.

Mà nay, viện trưởng lại xuất hiện, trông còn là vì Tô Minh mới xuất hiện, quả thật khiến người ta phải run sợ. Lẽ nào, tư chất võ đạo của Tô Minh đã yêu nghiệt đến mức động trời như vậy? Khiến cả viện trưởng phải tự mình xuất hiện?

"Bổn viện trưởng tên là Cố Hoàng Sí", người đàn ông trung niên mở miệng nói: "Chính là viện trưởng học viện Kỷ Nguyên, nói đúng hơn là viện trưởng học viện Kỷ Nguyên hạng B. Tô Minh, tư chất của cậu rất kinh người, kiếm đạo cũng khủng bố, giờ bổn viện trưởng mời cậu gia nhập học viện Kỷ Nguyên, sao?"

Câu ấy vừa được nói ra, Tô Minh không thấy gì nhưng Tống Cẩm Phồn, Lam Tuyết, Tiêu Nhược Dư đều chất động đến không thở nổi.

Vì Tô Minh mới đến nền văn minh cấp ba nên không hiểu ý nghĩa của việc khi gia nhập học viện Kỷ Nguyên, cũng không hiểu được việc viện trưởng tự mình mời, nhưng các cô lại biết!


Thực tế, sự chấn động của ba cô cũng không đủ để hình dung hết được việc Cố Hoàng Sí tự mình mời Tô Minh. Giờ đây, cả học viện Kỷ Nguyên đều đờ đẫn.

Đó là bởi vì, kể từ khi học viện Kỷ Nguyên Hạp Tự được thành lập cho đến thời điểm hiện tại đã 6,5 tỷ năm, Tô Minh là học viên duy nhất được viện trưởng Cố Hoàng Sí đích thân đưa ra lời mời.

Trừ Tô Minh, 99.9999% những học viên khác của học viện đều được nhận thông qua kỳ thi đánh giá, còn 0.00001% còn lại được sát hạch và mời tới bởi phó viện trưởng, trưởng lão nội viện của học viện.

Còn Tô Minh là người duy nhất được viện trưởng mời chào cho tới nay.

Hàm lượng giá trị hơi quá chăng?

Cho dù anh có thể giết chết Bàng Hoành trong chớp mắt, dù anh còn chưa tới 30 tuổi…


Cũng chưa đến mức nhận được sự coi trọng đến loại trình độ này, không phải sao?

Phải biết rằng, cái mà học viện Kỷ Nguyên không thiếu nhất chính là yêu nghiệt siêu cấp.

Ba người đứng đầu bảng tại nội viện của học viện Kỷ Nguyên, cũng như các ứng cử viên trong truyền thuyết, trong mắt nhiều người cũng không thua kém so với Tô Minh!

Tô Minh không có trực tiếp đồng ý hay từ chối.

Anh đang cân nhắc một cách nghiêm túc.

Một lúc lâu sau.

Tô Minh vẫn gật đầu: "Cám ơn lời mời của tiền bối, vãn bối rất vinh hạnh, nguyện ý cùng học viện Kỷ Nguyên cùng nhau tạo dựng huy hoàng”.

Đây là kết quả sau một quá trình suy nghĩ cặn kẽ.

Học viện Kỷ Nguyên quả thực rất lớn mạnh, cho dù là hai vị trưởng lão vừa xuất hiện, hay viện trưởng đang đứng trước mắt này, anh chắc chắn bản thân của hiện tại còn phải chạy một quãng đường rất xa mới là đối thủ của họ. Nội tình của học viện Kỷ Nguyên đã nằm ngoài sức tưởng tượng của anh. Nếu gia nhập, hẳn là có thể tăng nhanh tốc độ tiến bộ võ đạo, nói không chừng, còn có thể tìm được một vài đối thủ.
 
Chương 2496: C2496: Từ chối rồi


“Ha ha ha ha, được!”, Cố Hoàng Sí bật cười ha hả, tâm trạng lúc này của ông ta rất tốt, trên khuôn mặt tao nhã nhiều thêm nét mong đợi và kích động, nếu một màn này bị những người thân thuộc với ông ta nhìn thấy, chắc sẽ sợ hãi không thôi.

Sau đó.

Cố Hoàng Sí lại nói: “Tô Minh, tôi vô cùng trân trọng tài năng của cậu, muốn thu cậu làm đệ tử, cậu thấy thế nào?”

Lời này vừa vang lên.

Ông trời của tôi ơi.

Toàn bộ học viện Kỷ Nguyên bùng nổ.

Viện trưởng cho đến nay vẫn chưa từng nhận người đệ tử nào.

Có quá nhiều lời đồn đại về viện trưởng, trong đó có một tin đồn đáng tin cậy nhất: lai lịch của viện trưởng rất lớn, bản thân ông dường như đến từ thế lực siêu cấp của nền văn minh cấp bốn, thậm chí là cấp năm, thực lực cũng vô cùng mạnh mẽ, mạnh đến mức cơ hồ nền văn minh cấp ba cũng không thể tiếp nạp ông, do đó, viện trưởng mới thường xuyên xuất quỷ nhập thần, hầu như không nán lại tại vực hư không của nền văn minh cấp ba…


Hơn nữa, ví dụ chứng minh thực lực và bối cảnh của viện trưởng một cách trực tiếp nhất chính là mỗi lần biến mất của viện trưởng phải mất hàng chục, hàng trăm triệu năm gần như không thăm hỏi tới học viện Kỷ Nguyên, những quản lý cấp cao của học viện như vài vị phó viện trưởng cũng chưa từng nảy sinh bất kỳ tia dã tâm nào, cũng chưa từng nghĩ qua, cũng không dám có ý nghĩ tranh giành thay thế. Có thể nhìn thấy được điều này.

Có người đã từng nghĩ tới việc muốn trở thành đệ tử của viện trưởng, tương truyền trong lịch sử của học viện Kỷ Nguyên, từng có một yêu nghiệt vô song, sự tồn tại Siêu Thoát kể từ khi lọt lòng, đúng, vừa chào đời đã đạt tới cảnh giới Siêu Thoát, đã từng muốn bái viện trưởng Cố Hoàng Sí làm thầy, nhưng lại bị ông từ chối, lúc đó, Cố Hoàng Sí chỉ phun ra hai chữ: không đủ.

Nói cách khác, yêu nghiệt vừa sinh ra đã là Siêu Thoát ấy không đủ tư cách làm đồ đệ của ông!

Phóng đại sao?

Kể từ đó, bất luận là học viên nào của học viện Kỷ Nguyên cũng không bao giờ có ý tưởng muốn bái ông ta thành sư phụ nữa.

Vốn tưởng rằng Cố Hoàng Sí vĩnh viễn sẽ không có người đệ tử nào.

Chẳng ngờ tới…


Trời ạ! . Chương 𝓂ới nhấ𝐭 𝐭ại [ 𝐓RuM𝐓RU𝘠 E𝑁.Ⅴn ]

Trong phần đời còn lại của mình lại có thể chứng kiến cảnh tượng viện trưởng Cố Hoàng Sí đích thân mời ai đó làm đệ tử?

Tự mình mở lời!

“Cái này… cảm ơn tiền bối đã cất nhắc, chỉ là, vãn bối đã có sư tôn rồi”, Tô Minh có chút kinh ngạc, anh rất vinh hạnh nhưng vẫn là cự tuyệt. Ông già Ninh Triều Thiên kia không phải là sư tôn của mình sao?

Hừm?

Từ chối rồi?

Mẹ nó!

Trong học viện đã có một vài quản lý cùng học viên tâm cảnh không vững bất tỉnh nhân sự.

Chỉ cảm thấy đôi tai và mắt mình xuất hiện ảo giác.

Bản thân Cố Hoàng Sí cũng có chút ngạc nhiên, nhưng tiếp đó là hài lòng và vui vẻ, không quên ơn nghĩa ngày đầu, rất tốt.
 
Chương 2497: C2497: Thu hoạch bội thu


Vị viện trưởng đại nhân này ngược lại cũng thật kiên trì.

Hơn nữa, Tô Minh cũng chắc chắn lão già kia khẳng định rất ủng hộ bản thân có thêm một vị sư tôn nữa, chỉ cần có thể trợ giúp anh có tiến bộ trong võ đạo, e rằng ông ấy sẽ giơ cả hai tay lên ủng hộ.

“Đồ nhi Tô Minh ra mắt sư tôn!”, hít một hơi thật sâu, Tô Minh cuối cùng vẫn là đồng ý, rốt cuộc Cố Hoàng Sí cũng rất có thành ý, đương nhiên bản thân cũng không ra vẻ lập dị nữa.

“Ha ha ha ha…”, Cố Hoàng Sí cười to, vô cùng hài lòng và mừng vui.

Sau đó.

“Nhóc Tô, đừng bài xích”, Cố Hoàng Sí khẽ dơ tay.

Một tia thần hồn thông tin được rót vào trong thần hồn thức hải của Tô Minh.

Vô cùng to lớn!


Siêu cấp to lớn!

“Đây là một chút lĩnh ngộ và cảm ngộ của ta trên phương diện kiếm đạo, con có thể tham khảo, lĩnh hội chắc hẳn sẽ có thu hoạch, nhớ lấy, chỉ có thể tham khảo, lĩnh hội, chứ không thể tiếp nhận toàn bộ, bất kỳ một tu giả võ đạo nào cũng cần phải có con đường võ đạo cho riêng mình, đặc biệt là kiếm tu, của người khác sẽ mãi mãi là của người khác”, Cố Hoàng Sí nói lời thấm thía.

“Vâng”, Tô Minh nặng nề gật đầu, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Thu hoạch bội thu.

Anh không biết Cố Hoàng Sí mạnh mẽ đến mức nào?

Bởi nhìn không thấu, cảm nhận cũng không ra.

Tuy nhiên, thông tin kiếm đạo mà Cố Hoàng Sí ban tặng cho bản thân lớn mạnh đến dọa người… ắt hẳn sẽ không để bản thân thất vọng.


“Sư tôn, đồ nhi có một yêu cầu quá đáng”, Tô Minh tạm thời đè nén lại ham muốn muốn lập tức lĩnh hội thông tin kiếm đạo này, do dự một lúc rồi nói.

“Con đang nói đến ba vị bóng hồng này sao?”, Cố Hoàng Sí nhìn về phía ba người Tống Cẩm Phồn.

“Vâng, thưa sư tôn”, Tô Minh gật đầu.

“Phương diện kiếm đạo của cô không tồi, có thể gia nhập học viện Kỷ Nguyên”, Cố Hoàng Sí nhìn về hướng Tống Cầm Phồn nói, rồi lại nhìn sang Tiêu Nhược Dư: “Sát đạo của cô cũng không kém, có thể gia nhập học viện Kỷ Nguyên”.

Cuối cùng, Cố Hoàng Sí nhìn Lam Tuyết: “Võ đạo của cô…”

Ông ta chau mày.

“Tiền bối, tôi… thiên phú võ đạo của mình, tôi biết là rất kém, tôi…chí hướng của tôi không nằm ở võ đạo, mà là trên thương đạo”, Lam Tuyết vội vàng nói, sau đó nhìn về phía Tô Minh: “Tô Minh, em chắc chắn phải trở lại thương hội Vạn Bảo, em sẽ không gia nhập học viện Kỷ Nguyên nưã, em có lý tưởng của riêng mình”.

Tự đáy lòng Cố Hoàng Sí lẩm bẩm một câu: nguyên nhân tôi cau mày không phải là do tài năng võ đạo của cô không đủ để gia nhập học viện Kỷ Nguyên, nếu vì nguyên nhân thiên phú võ đạo, nể mặt đồ nhi Tô Minh, cho phép cô trở thành học viện của học viện cũng không phải là không thể, nguyên nhân tôi cau mày là do khí tức của cô, dường như… dường như là cô sở hữu loại thể chất hiếm gặp trong truyền thuyết!

Cố Hoàng Sí không nói ra.
 
Chương 2498: C2498: Vô cùng khoa trương


Bởi loại thể chất đó là một vấn đề quan trọng.

Nếu không nắm chắc một trăm phần trăm, ông sẽ không tùy ý đưa ra kết luận nào.

“Tô Minh, em… em trở về thương hội Vạn Bảo trước đây”, Lam Tuyết nói, trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào, dù sao bây giờ Tô Minh cũng sẽ ở lại học viện Kỷ Nguyên, tương lai cô muốn gặp lại anh cũng rất dễ dàng.

“Không vội, cho dù không thể gia nhập học viện, cũng thể ở lại học viện mấy ngày, anh rất nhớ em”, Tô Minh hiếm hoi cưỡng bách cô lưu lại, ừm, thực sự rất nhớ mong.

Khuôn mặt trái xoan tuyệt mỹ của Lam Tuyết thoắt cái đỏ bừng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào không nói nên lời.

“Đúng đó, chị Lam Tuyết, chị và anh Tô đã rất lâu chưa gặp mặt rồi, trước tiên cứ ở lại một khoảng thời gian đi, lại nói…”, Tống Cẩm Phồn cũng rất vui vẻ, còn trêu ghẹo nói nhỏ bên tai Lam Tuyết: “Huống hồ, chị Lam Tuyết, trước đó chị cũng từng nói qua, điều chị mong muốn nhất là có thể cùng anh Tô sinh một đứa con, hì hì…”

“Thiếu đòn”, khuôn mặt Lam Tuyết nháy mắt đỏ lựng, hờn dỗi trừng Tống Cẩm Phồn một cái.

“Nhóc Tô, đi theo sư tôn, ta sẽ sắp xếp cho con một lầu các riêng biệt với tiên nguyên dồi dào”, Cố Hoàng Sí mở lời, cất bước đi phía trước dẫn đường, theo sau là Tô Minh, Tống Cẩm Phồn, Lam Tuyết và Tiêu Nhược Dư cùng nhau tiến vào học viện Kỷ Nguyên.


Vừa đặt chân vào học viện Kỷ Nguyên.

Cảm gian đầu tiên tràn tới chính là nguồn tiên nguyên dồi dào.

Không chỉ phong phú hơn thế giới bên ngoài gấp mười lần.

Vô cùng khoa trương.

Gần như hóa lỏng.

Bên cạnh đó, từ thế giới bên ngoài bước vào cũng giống như đặt chân tới một không gian trời đất khác.

Ngay cả quy luật thiên địa, đạo tắc hư không… cũng hoàn toàn bất đồng.

Toàn bộ học viện được xây dựng xung quanh một ngọn núi khổng lồ.


"Dưới một trăm vạn mét, chính là nơi ở của tạp dịch”.

"Một trăm vạn mét đến ba trăm vạn mét là nơi sống của ngoại viện”.

"Ba trăm ngàn đến năm trăm ngàn mét là nơi sống của nội viện”.

"Trên 500.000 mét là nơi ở của phó viện trưởng cùng viện trưởng”.

...

Cố Hoàng Sí giới thiệu.

Ông ta dẫn theo nhóm người Tô Minh, thân hình chớp động liền đến một vị trí từ 300.000 mét đến 500.000 mét trên Kỷ Nguyên Thần Sơn.

“Nhóc Tô, con là đệ tử của ta, bởi vậy khi vào học viện sẽ lập tức trở thành đệ tử nội viện, nơi ở của con sẽ bố trí ở 300.000 đến 500.000 mét”, Cố Hoàng Sí nói tiếp, chỉ vào một hang động phía trước.

Tô Minh cùng mấy người Tống Cẩm Phồn đều có chút hiếu kỳ…

“Nhóc con, đây là lầu các mà con sẽ ở, là lầu các trong thân núi, con và những bóng hồng của mình vào đó ở đi. Sư tôn còn có việc”, Cố Hoàng Sí đứng ở cửa hang nói.

Tô Minh và những người khác nhìn vào cửa hang với vẻ tò mò.
 
Chương 2499: C2499: Vì đây là lầu các đáng mơ ước


Trông không có vẻ gì nổi bật!

Mà Cố Hoàng Sí đã rời đi.

“Đi, đi vào xem một chút”, Tô Minh dẫn theo ba người phụ nữ tiến vào.

Vừa bước vào sơn động.

“Trời ạ!”

Tống Cẩm Phồn là người đầu tiên kinh ngạc kêu lên.

Vừa bước chân vào cửa động chính là một không gian khác.

Dị không gian.


Trong đó chứa cả đất trời.

Một lầu các tinh xảo giống như thiên cung với vẻ đẹp xa hoa, cổ kính khiến con người ta phải chấn động hiện ra trước mắt họ.

Có núi có sông, có cầu và cổ thụ, có tiên hạc và chim thần, chim hót hoa thơm, yên tĩnh mà đẹp đẽ, sương mù thần tiên vờn quanh…

Tô Minh không khỏi cảm thán: "Tiên cảnh”.

“Anh Tô, em không đi nữa, em nhất định không đi đâu, em muốn ở lại đây…”, Tống Cẩm Phồn trực tiếp nắm lấy cánh tay Tô Minh đong đưa, đôi mắt đẹp như làn nước mùa thu yêu kiều làm nũng, kích động vô cùng.

Lam Tuyết cùng Tiêu Nhược Dư tương đối chững chạc, kìm nén lại cảm xúc.

Nhưng cũng vô cùng thích thú.

Vì đây là lầu các đáng mơ ước!


“Học viện Kỷ Nguyên không uổng là học viện Kỷ Nguyên, thật biết cách khiến người ta phải trầm trồ”, Tô Minh tự lẩm bẩm.

Cùng lúc đó.

Cố Hoàng Sí tinh thần vừa chuyển.

Liền trở lại lầu các của mình trên đỉnh cao của Kỷ Nguyên Thần Sơn.

Nơi đây không xa xỉ mà khoác trên mình hơi thở mộc mạc, nhưng lại vô cùng tinh tế, mang ý nhị không thể diễn tả.

Cố Hoàng Sí ngồi trên ghế linh trận, tự mình rót trà.

Đồng thời cất tiếng: “Tất cả trưởng lão nội viện đều đến đây đi”.

Sau một vài nhịp thở.

Hơn một chục vị trưởng lão xuất hiện trong lầu các của Cố Hoàng Sí, tất cả họ đều ngồi ở phía dưới đằng trước của Cố Hoàng Sí một cách cung kính, kiêng sợ.

Mỗi một vị trưởng lão nội viện ít nhất cũng là cấp bậc Siêu Thoát.

Đem bất kỳ ai trong số họ ra ngoài cũng có thể lật đổ toàn bộ liên minh các nền văn minh cấp ba.
 
Chương 2500: C2500: Cái này rất quan trọng


“Bổn tọa đã rời đi mấy chục triệu năm rồi”, Cố Hoàng Sí quét mắt liếc nhìn hơn mười vị trưởng lão nội viện trước mắt, mở lời nói, trên gương mặt tao nhã lộ ra một tia ngưng trọng: “Các vị có biết tại sao bổn tạo bỗng nhiên lại trở về không?”

Hơn chục vị trưởng lão nội viện đều lắc đầu.

Họ đương nhiên không biết.

Sự hiểu biết của họ đối với Cố Hoàng Sí vô cùng mờ nhạt.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới sự kính sợ và tôn kính họ dành cho ông.

“Có rất nhiều học viện Kỷ Nguyên, các vị hẳn là biết điều này chứ?”, Cố Hoàng Sí hỏi.

Ánh mắt của hơn chục trưởng lão đều lóe lên, họ đương nhiên biết.

Tuy nhiên, trong hơn một tỷ năm nay, học viện Kỷ Nguyên Hạp Tự cũng chưa từng có liên hệ với các học viện Kỷ Nguyên khác, thậm chí, cũng không biết đến vị trí của các học viện Kỷ Nguyên kia, cực kỳ xa lạ.

“Chuẩn bị cho tốt, gần đây lớp thế hệ trẻ của học viện Kỷ Nguyên Ngạn Tự cấp Giáp sẽ đến để mài giũa và thách đấu”, Cố Hoàng Sí ném ra một tin tức nặng ký và lạ lẫm.


Hơn chục vị trưởng lão nội viện đều có chút sững sờ.

Có ý gì?

“Học viện kỷ nguyên phân thành bốn cấp Ất Giáp Nhất Binh. Trong đó, cấp Binh là yếu nhất, Ất là mạnh nhất. Chúng là là cấp Giáp, cũng coi như không tồi”.

“Nhưng cấp Giáp cũng chia thành mạnh yếu khác nhau”.

“Vạn giới có tổng cộng 36 học viện Kỷ Nguyên cấp Giáp, trong số 36 học viện này, học viện Kỷ Nguyên Hạp Tự của chúng ta cũng được tính là yếu nhược, đại khái xếp ở vị trí thứ 25”.

“Mà học Ngạn Tự sẽ giá đáo thách đấu lần này lại ở tầm vị trí thứ 10, cách biệt khá lớn”.

...

Cố Hoàng Sí nói chậm rãi và tỉ mỉ.


Hơn mười vị trưởng lão đang có mặt thoáng chốc đã phần nào hiểu ra.

Trong đó có một ông lão tóc bạc trắng hơi khom lưng hỏi: “Viện trưởng, cách biệt rốt… rốt cuộc lớn đến mức nào?"

Cái này rất quan trọng.

Suy cho cùng, càng biết nhiều thông tin mới càng có khả năng chống đỡ.

Cố Hoàng Sí rơi vào trầm mặc.

Sau hơn mười nhịp thở im lặng, ông mới đáp lại: “Khó có thể hình dung được khoảng cách chênh lệch lớn như thế nào. Tuy nhiên, đối với cuộc giao lưu này, hy vọng lớn nhất của bổn tọa chính là Hạp Tự chúng ta không thua cuộc đến mức đặc biệt khó coi”.

Lời này đã giải thích cách biệt lớn như thế nào rồi chứ?

Cố Hoàng Sí vừa dứt lời, hơn mười vị trưởng lão liền im lặng.

“Do đó, bổn tọa triệu tập mọi người tới đây, là muốn mọi người lập tức kêu gọi những đệ tử đang lịch luyện bên ngoài trở lại, sử dụng đội hình mạnh nhất để nghênh đón. Cuộc giao lưu lần này sẽ là lần đầu tiên Hạp Tự của chúng ta tiếp xúc và va chạm với những học viện Kỷ Nguyên khác trong suốt 6,5 tỷ năm qua, nó vô cùng quan trọng”.

Cố Hoàng Sí nói tiếp, vẻ mặt càng thêm phần nghiêm trọng:

“Lần cọ xát này liên quan tới thứ hạng của Hạp Tự trong cấp Giáp”.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top