Đỉnh Cấp Tông Sư

Dịch Full 

Chương 2441: C2441: Đây đúng là nghịch thiên


Giọng chưa dứt mà đã thấy mặt đất của toàn bộ Vô Lượng Kiếm Thành dâng lên trăm triệu đạo kiếm mang. Bầu trời sôi lên ùng ục, hào quang chói mắt, cũng có trăm triệu đạo kiếm mang mãnh liệt lao xuống phía dưới. Ngay cả hư không cũng vỡ vụn toàn bộ, bốn phương tám hướng hư không có đếm được triệu triệu đạo kiếm mang đang vọt tới. Tất cả mặt trời, mặt trăng, ngân hà, biển sao cuối vòm trời hiện ra, ngưng tụ thành vô tận kiếm mang, đều phóng xuống dưới đất.

Chỉ thoáng qua.

Đâu đâu cũng có kiếm mang!

Không có bất kỳ khoảng thời gian trống nào, chớp mắt tất cả đều tụ tập tại một điểm - Tiêu Quân.

Có thể thấy rõ, vô cùng vô tận kiếm mang hợp thành một cái Kiếm Đạo Thần Kiều.

Kiếm Đạo Thần Kiều bắc ngang qua Tiêu Quân, Tiêu Quân đứng ở giữa cầu.

Kiếm Đạo Thần Kiều kia nhộn nhạo, quỷ quyệt, như ẩn như hiện, rồi lại thật sự rõ ràng.

Mê huyễn nói không nên lời.

Kiếm đạo hưng thịnh.


Mà bản thân Tiêu Quân, trong chớp mắt Kiếm Đạo Thần Kiều phụ thêm vào người, khí tức của ông ta điên cuồng tăng lên, gấp bội, gấp bội, lại gấp bội.

Khí thế cả người sắc bén, sắc bén, lại sắc bén.

"Mượn... Mượn dùng lực lượng kiếm đạo của Kiếm Đạo Thần Kiều trong truyền thuyết?", tại hiện trường, căn cơ kiếm đạo của vô số kiếm tu bị dọa, bị xé rách, dù căn cơ của kiếm tu kiên cố đến đâu cũng bị dao động, giữ không nổi.

Kia là Kiếm Đạo Thần Kiều trong truyền thuyết!

Kia là Kiếm Đạo Thần Kiều nổ tung chín mươi chín kiếm huyệt, có thể dung hợp liền mạch tỉ tỉ chân lý kiếm đạo trong truyền thuyết!

Kia là Kiếm Đạo Thần Kiều có thể diễn hóa ra một mảnh trời kiếm đạo, có thể rơi xuống vô số văn minh kiếm đạo trong truyền thuyết!

Vậy mà cứ... cứ như vậy xuất hiện trước mắt?

Như mộng như ảo.

Khiến người ta có cảm giác muốn tôn thờ.


Trần Sắc ở trên không trung cũng đờ đẫn, chỉ biết nói tục, sợ đến nỗi da đầu như rách tan.

Đúng là mọi người đã đánh giá Tiêu Quân quá thấp.

Không ngờ Tiêu Quân đã đạt đến mức Kiếm Đạo Thần Kiều?

Đây đúng là nghịch thiên!

Xem ra, địa vị của Vô Lượng kiếm thành lại được tăng lên rồi.

Trần Sắc không kìm nổi mà nhìn về phía Tô Minh.

Đáng tiếc, trong 10 tỷ năm thì Tô Minh chưa chắc đã có thể xuất hiện trong tốp yêu nghiệt kiếm đạo.

Kiểu này đúng là ngậm hờn mà chết.

Quá đáng tiếc!

Tiêu Quân đã lấy ra Kiếm Đạo Thần Kiều rồi thì còn chiến đấu kiểu gì?

Đúng là ức hiếp người quá đáng.
 
Chương 2442: C2442: Tô minh thật sự có thể dùng đến kiếm vô lượng


Nói ra thì Tô Minh bồng bột quá nên phải trả giá, mà cái giá chắc là phải chết.

“Chàng trai! Bổn tọa nói là cậu không đấu lại bổn tọa mà cậu không tin, cũng không thừa nhận. Cậu nói là cậu muốn thử, bây giờ còn muốn thử nữa không?”, một giây sau Tiêu Quân rống lên, nói.

Tiếng rống còn thét ra kiếm khí.

Chém đứt hư không, như kiểu tiêu diệt hết hư không này đến hư không khác.

Quá khủng khiếp!

Lúc này Tiêu Quân sắc mặt đỏ ửng, đầy vẻ kiêu ngạo.

Bá đạo!

Chiếm ưu thế!

Như kiếm đạo thiên quân!


Như kiếm đạo cuồng tiên!

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn Tô Minh giống như nhìn con kiến, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn oán hận. Ông ta dùng Kiếm Đạo Thần Kiều, đây chính là tiêu hao căn cơ. Có thể nói, dùng đến nó thì võ đạo ở đời này sẽ bị ngừng lại.

Nhưng vẫn phải dùng đến.

Còn nếu không dùng thì ông ta chắc chắn, kể cả lấy hết những chiêu bài khác ra thì cũng chưa chắc đánh bại được Tô Minh.

Đến bước sinh tử thì vẫn phải lấy ra Kiếm Đạo Thần Kiều. Nếu đã như vậy thì chi bằng cứ lấy ra. Một bước chạm đến thì có thể giết chết Tô Minh trong tích tắc.

“Được lắm! Nói thử thì nhất định phải thử rồi”, trong lúc tất cả mọi người đều nghĩ Tô Minh toi đời rồi thì Tô Minh lại cười, nói. Sau đó…

“Xoẹt!”

Tô Minh giơ kiếm trong tay lên, kiếm rất nhẹ nhàng và ra tay theo kiểu tùy ý.


Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là…

“Cậu… Cậu có thể dùng đến kiếm Vô Lượng?”, Tiêu Quân suýt nữa sụp đổ, giọng nói theo kiểu gào thét, hoảng sợ, tuyệt vọng, có chết cũng không dám tin.

Chắc là Tiêu Quân cũng hiểu rõ kiếm Vô Lượng có cấp bậc như thế nào?

Vì vậy, từ đầu đến cuối kể cả đánh chết ông ta thì ông ta cũng không nghĩ đến việc Tô Minh thật sự có thể dùng đến kiếm Vô Lượng.

Kể cả Tô Minh qua được khảo nghiệm của kiếm Vô Lượng và nhấc được kiếm và có được nó.

Dù sao thì chắc chắn Tô Minh cũng sẽ không thể dùng được kiếm Vô Lượng trong thời gian ngắn. Bởi vì thanh kiếm này ở cấp bậc Thủy Nguyên, còn là cấp bậc Thủy Nguyên hậu kỳ thậm chí là đỉnh phong.

Đừng nói là Tô Minh, ngay cả những tu giả võ đạo ở cảnh giới Tiên Tổ tầng chín đỉnh phong cũng đừng mơ thật sự có thể dùng đến kiếm Vô Lượng, bởi vì cách biệt quá lớn.

Kể cả tu giả võ đạo ở cảnh giới Thủy Nguyên trong truyền thuyết thì cũng phải trên tầng năm mới có thể dùng được kiếm Vô Lượng.

Nhưng Tô Minh ở trước mặt…

Tô Minh thật sự có thể dùng đến kiếm Vô Lượng?

Kể cả là tận mắt nhìn thấy nhưng Tiêu Quân vẫn không tin, đây rõ ràng là ác mộng mà?
 
Chương 2443: C2443: Ông ta đã chết như thế


Nhưng…

Một giây sau, khi kiếm quang của kiếm Vô Lượng như thiên kiếm giáng xuống rơi trên Kiếm Đạo Thần Kiều của ông ta thì…

“Không!”, Tiêu Quân hét lên, còn Kiếm Đạo Thần Kiều ở xung quanh ông ta cũng mờ dần, nhức mắt và xuất hiện rất nhiều vết nứt.

Bản thân Tiêu Quân cũng có thể cảm nhận rõ, thậm chí còn nghe thấy căn cơ kiếm đạo của mình đang sụp đổ.

Mắt thường không thể nhìn thấy tất cả kiếm huyệt, kinh mạch, tứ chi trong cơ thể ông ta đều vỡ vụn.

Càng khủng khiếp hơn là kiếm này của Tô Minh không chỉ là uy lực vô thượng của kiếm Vô Lượng mà còn có kiếm nguyên. Kiếm nguyên của Thiên Vẫn Kiếm giống như côn trùng ăn thịt, cứ thế lao về phía ông ta.

Nó cứ thế đâm sâu vào da thịt và khí tức của ông ta khiến khóe miệng ông ta chảy đầy máu.

Thậm chí ông ta còn có thể cảm nhận được trước mặt mình càng lúc càng tối. Toàn thân ông ta như người không biết bơi đang chìm vào trong nước. Ông ta muốn nắm lấy cái gì đó, muốn tự cứu mình nhưng lại làm không được.


Nỗi sợ hãi vô cùng như sóng thần bủa vây lấy ông ta.

Mặc cho ông ta có ra sức giãy dụa thì cũng vô dụng.

“Ta… Ta không muốn chết!”, Tiêu Quân rống lên.

Lời nói vừa dứt thì…

“Bùm…”, ông ta đã vỡ tung.

Ngay cả xác thịt và thần hồn, ngay cả Kiếm Đạo Thần Kiều cũng hóa thành làn sương máu.

Ông ta đã chết như thế!

Toàn bộ Vô Lượng kiếm thành chìm vào không khí yên tĩnh đến khó thở.


Hồi lâu không có tiếng nói, hồi lâu không nghe thấy tiếng tim đập.

Dường như Vô Lượng kiếm thành rơi vào thành chết.

Nhiều tu giả võ đạo không thể chấp nhận nổi. Bởi người đó là Tiêu Quân, là thành chủ của Vô Lượng kiếm thành cơ mà!

Huống hồ, Tiêu Quân còn liều mạng vì đang bị thương nặng và bị tổn thương căn cơ mà dùng đến Kiếm Đạo Thần Kiều rồi, vậy mà vẫn bị giết trong tích tắc??

Đúng thế!

Ông ta bị giết trong chớp mắt.

Tô Minh tung kiếm ra, mất chừng 1/10 hơi thở, sau đó… Không có sau đó nữa. Nhẫn không gian của Tiêu Quân cũng rơi vào tay Tô Minh.

Gần đây Tô Minh có khá nhiều thu hoạch. Không nói những cái khác, chỉ nói đến nhẫn không gian của Tiêu Quân và Tư Đồ Diên đã là thu hoạch cực lớn rồi, vì vậy nhất thời anh không có thời gian để kiểm tra.

Trên thực tế, chỉ một kiếm như thế mà có thể giải quyết được Tiêu Quân, đến cả Tô Minh cũng có chút bất ngờ và khó tin.

Kiếm Vô Lượng dường như… Dường như còn mạnh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mình.

Dường như, uy lực còn mạnh hơn Ma La Kiếm?
 
Chương 2444: C2444: Diệt cỏ tận gốc mà không cần nghĩ


Dường như cảm nhận được Tô Minh đang nghĩ gì nên hồn Xương Kiếm truyền âm nói: “Chủ nhân! Mặc dù kiếm Vô Lượng này rất mạnh nhưng cũng chỉ là chí bảo cảnh giới Thủy Nguyên đỉnh phong thôi, còn lâu mới bằng Ma La Kiếm. Chủ nhân! Ma La Kiếm của Người mới là vô địch. Chỉ e trên đường đến nền văn minh cấp chín, Ma La Kiếm có thể đi cùng Người còn kiếm Vô Lượng chỉ có thể đi cùng Người một thời gian thôi. Sở dĩ hiện giờ Người cảm thấy kiếm Vô Lượng rất mạnh là vì hiện giờ thực lực của chủ nhân chỉ điều khiển được kiếm đó hơn. Nhưng chính vì vậy mới thể hiện ra điểm yếu của nó”.

Khóe môi của Tô Minh giật giật.

“Tất nhiên! Bất luận nói thế nào thì hiện giờ kiếm Vô Lượng cũng có tác dụng rất lớn với chủ nhân”, hồn Xương Kiếm lại nói.

“Đúng vậy! Mặc dù đao nhỏ còn lâu mới có uy lực bằng đao chém nhưng dùng để gọt bút chì thì vẫn thích hợp”, Tô Minh làm phép so sánh rồi lẩm bẩm.

Hiện giờ, anh đang ở cấp bậc ‘gọt bút chì’.

Tô Minh chớp mắt nhìn về phía Bạch Mộc Huyên.

Chỉ nhìn một cái… Mà Bạch Mộc Huyên như mềm nhũn người ra. Cô ta quỳ xuống đất cầu xin: “Tha cho tôi đi! Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi…”.

Bạch Mộc Huyên khóc lóc sụt sùi, hoàn toàn mất kiểm soát, thậm chí còn dập đầu lia lịa.


“Cẩm Phồn! Em nghĩ sao?”, Tô Minh không ra tay mà chỉ nhìn Tống Cẩm Phồn một cái để Tống Cẩm Phồn quyết định. Nói là để cô quyết định nhưng trong lòng Tô Minh đã quyết định kết cục của Bạch Mộc Huyên rồi.

“Giết!”, Tống Cẩm Phồn không do dự mà chỉ nói một chữ.

Diệt cỏ tận gốc mà không cần nghĩ!

Bạch Mộc Huyên có cầu xin, khóc lóc hay dập đầu thì nói cho cùng cũng chỉ vì cô ta thua, cô ta bại trận và đứng trước ranh giới sinh tử.

“Được!”, Tô Minh gật đầu với vẻ hài lòng. Anh giơ tay lên, Thiên Vẫn kiếm nguyên hóa thành sợi tóc đoạt mệnh, trong nháy mắt thoắt ẩn thoắt hiện.

Sau đó, toàn thân Bạch Mộc Huyên run rẩy, ngã quỵ xuống đất, sinh khí nhanh chóng biến mất. Đến lúc này giữa lông mày mới xuất hiện một giọt máu đỏ tươi.

“Anh Tô Minh! Chúng ta đến Thiên Nhẫn Tông tìm chị Nhược Dư đi! Nhưng trước đó chúng ta đến phủ thành chủ đã. Sư tôn của em vẫn còn có một kho báu vật”, Tống Cẩm Phồn phấn khích nói.


Tiêu Quân có một kho báu vật, đây là điều mà tất cả mọi người đều biết.

Dù sao thì ai cũng biết thành chủ Tiêu Quân có một sở thích là sưu tầm kiếm.

Tô Minh cũng có hứng thú với điều này.

Kho báu vật của chủ nhân nền văn minh cấp ba sẽ không khiến người ta thất vọng chăng.

Tô Minh và Tống Cẩm Phồn nhanh chóng biến mất, chỉ để lại vô vàn kiếm tu chấn động, hóa đá ở lại trên sân.

Không bao lâu sau, hai người tìm thấy kho báu vật của thành chủ.

Đó là một mật thất dưới tầng hầm xa xỉ, tầm 100 mét vuông.

Quá trình vào trong mật thất không hề đơn giản, có rất nhiều kết cấu, hơn nữa còn có kết cấu vô cùng nguy hiểm. Nếu người bình thường mà cố đến đây thì chỉ e sẽ không biết mình chết theo kiểu nào. Cũng may, Tô Minh có thần hồn vô cùng mạnh, sức cảm nhận vô địch, vì vậy anh có thể dẫn Tống Cẩm Phồn xông vào trong.

Vào được mật thất, hai người nhìn thấy đầu tiên là giá kiếm vô cùng gọn gàng.

Quả nhiên, đúng là danh bất hư truyền, Tiêu Quân quả là người thích sưu tầm kiếm.
 
Chương 2445: C2445: Đúng là vô cùng mong đợi


Trên giá kiếm đều là những thanh kiếm mới tinh.

Có những thanh kiếm nặng dày chọc thẳng lên trời.

Có những thanh kiếm như những con rắn vô cùng đáng sợ.

Có kiếm hoa văn rõ nét và vô cùng sống động.

Có kiếm nhẹ mỏng, màu trắng bạc rất nhức mắt.

Đúng là có rất nhiều loại kiếm.

Những kiếm này đều có một điểm giống nhau là cấp bậc rất cao, không có cái nào dưới cấp bậc tổ khí.

Tô Minh đếm được rất nhanh là có tổng cộng 147 thanh kiếm.


Trong đó có 5 thanh ở cấp bậc tổ khí đỉnh phong, 13 thanh ở cấp bậc tổ khí hậu kỳ, 41 thanh ở cấp bậc tổ khí trung kỳ, còn lại đều là kiếm ở cấp bậc tổ khí sơ kỳ.

“Cẩm Phồn! Em chọn đi, em thích cái nào không? Cứ chọn nhiều một chút, chẳng phải em là kiếm ý thập phương sao? Nếu vậy thì đối ứng với 10 loại kiếm ý thậm chí là kiếm nguyên rồi. Mỗi loại đều sẽ có kiếm thích hợp nhất”, Tô Minh nhìn Tống Cẩm Phồn rồi nói tiếp: “Em chọn đi!”

“Hì hì…”, Tống Cẩm Phồn cũng không khách khí. Bởi cô và Tô Minh không cần khách sáo làm gì cho xa lạ.

Cô lựa chọn rất kỹ, sau 10 phút thì cũng coi như chọn xong.

Tổng cộng 10 thanh kiếm, chỉ có 2 thanh là tổ khí đỉnh phong, còn lại đều là hậu kỳ và trung kỳ. Lý do rất đơn giản, không phải cô chọn vì cấp bậc của kiếm mà chọn theo mười thuộc tính của kiếm ý thập phương của mình.

“Anh Tô Minh! Còn lại anh lấy hết đi! Chắc cũng có ích với anh đấy”, Tống Cẩm Phồn cười nói. Hiện giờ cô hận nỗi không thể tặng cho Tô Minh tất cả những gì quý giá nhất. Thứ nhất, Tô Minh là người đàn ông của cô. Vì vậy cô không muốn giữ lại gì cho riêng mình. Thứ hai, Tô Minh còn phải đi cứu Trần Chỉ Tình. Trong vòng ba năm, muốn có thực lực cứu được Trần Chỉ Tình là vô cùng khó.

Tô Minh cũng không khách khí mà thu lại tất cả 130 thanh kiếm còn lại.


Những thanh kiếm này, ngoài mấy cái khác biệt anh định giữ lại để lần sau gặp đám Đạm Đài Vô Tình, Diệp Mộ Cẩn thì sẽ phát cho họ. Còn lại anh đều chuẩn bị cho bia Huyền Diệu nuốt trọn.

Phải nói rằng, bia Huyền Diệu đúng là chí bảo bản mệnh nuốt trọn tốt nhất trong chư thiên vạn giới.

Tô Minh thật sự giống như ‘người chăn nuôi’ có tâm.

Hiện giờ bia Huyền Diệu đã ở cấp bậc tổ khí đỉnh phong, thiếu chút nữa là ở chí bảo Thủy Nguyên. Nếu như nuốt trọn được đủ hơn 130 thanh kiếm ở cấp bậc tổ khí thì chắc chắn sẽ bước vào được cảnh giới Thủy Nguyên, hơn nữa không chỉ dừng lại ở sơ kỳ.

Đúng là vô cùng mong đợi.

Hiện giờ Thái U Hỏa đã là lửa ở cấp bậc Thủy Nguyên. Nếu như bia Huyền Diệu cũng bước được vào cấp bậc Thủy Nguyên, cộng với kiếm Vô Lượng ở cấp bậc Thủy Nguyên đỉnh phong vậy thì trên người Tô Minh trang bị như này thật khiến mọi người cảm thấy nổi da gà.

Trong mật thất, ngoài kiếm còn có những thứ khác.

Sau khi Tô Minh thu lại kiếm thì anh nhướn mày nhìn về phía khác của mật thất.

Sau đó…

Ánh mắt anh không ngừng run rẩy.
 
Chương 2446: C2446: Thiên nhẫn tông


“Kiếm khắc?”, hơi thở của Tô Minh trở nên dồn dập.

Phía sau giá kiếm còn có kiếm khắc xếp hàng vô cùng ngay ngắn, có hơn trăm kiếm khắc.

Kiếm khắc là thứ tốt. Kiếm khắc bao gồm kiếm nguyên, mặc dù kiếm nguyên trong mỗi kiếm khắc chứa đựng ý chí kiếm đạo của chủ nhân. Nếu là kiếm tu thông thường nếu nuốt trọn và hấp thụ kiếm khắc thì tâm trí sẽ không ổn định, rất dễ bị ảnh hưởng, thậm chí căn cơ kiếm đạo của mình cũng bị đảo loạn, dễ bước vào tẩu hỏa nhập ma. Vì vậy, kiếm tu thông thường, kể cả là có được kiếm khắc, kể cả có thực lực nuốt trọn kiếm khắc thì cũng phải cẩn thận, có thể phải tiêu hao năng lượng mấy trăm ngàn năm thậm chí là hàng triệu năm mới có thể dần dần hấp thụ được một kiếm khắc trong lúc bế quan.

Hiển nhiên, Tiêu Quân cũng như thế.

Ông ta cũng thu thập rất nhiều kiếm khắc như vậy nhưng chỉ có thể hấp thụ từ từ từng cái một. Vì vậy mới tích được hơn trăm kiếm khắc. Không ngờ bây giờ lại hời cho mình.

Đối với Tô Minh mà nói, có kho tàng huyết mạch và kiếm tâm thì anh có thể nuốt trọn kiếm khắc bất cứ lúc nào. Trong chớp mắt có thể có được kiếm nguyên thuần túy nhất, sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng nào. Không còn cách nào khác, cũng tại kho tàng huyết mạch và kiếm tâm quá mạnh.


Tô Minh lên trước một bước, thu lại tất cả kiếm khắc mà không cần hỏi Tống Cẩm Phồn. Một kiếm khắc mà Tống Cẩm Phồn phải hấp thụ mấy trăm ngàn năm. Nếu không có quãng thời gian đó thì bản thân Tống Cẩm Phồn cũng không có hứng thú gì, ngược lại cô đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn về bốn phương tám hướng của mật thất.

Sau khi Tô Minh thu lại tất cả kiếm khắc thì anh đi đến bên cạnh Tống Cẩm Phồn, hỏi: “Cẩm Phồn! Em nhìn cái gì vậy?”

“Những hoa văn trên tường của mật thất không phải là vẽ lung tung đâu mà là… Là kiếm kỹ đấy”, Tống Cẩm Phồn nghiêm túc nói.

Sau đó, Tống Cẩm Phồn lại khoanh chân ngồi xuống.

Cô bắt đầu lĩnh ngộ, quan sát, ghi nhớ những kiếm kỹ phức tạp trên vách tường.

Còn Tô Minh thì không có hứng thú.

Đúng thế! Anh không thiếu kiếm kỹ, chỉ cần Thiên Vẫn Kiếm Pháp là đủ mạnh rồi, kiếm pháp không nhiều, không tinh xảo, Thiên Vẫn Kiếm Pháp của anh vẫn chưa tu luyện đến mức viên mãn, không có thời gian nuốt hết tất cả những kiếm pháp khác chứ đừng nói là trong tay còn có một bộ ‘Luân Hồi Kiếm Pháp’ đến từ tháp kiếm Phù Đồ trong bí cảnh Mai Tiên. Anh chuẩn bị tu luyện ‘Luân Hồi Kiếm Pháp’ bởi vì nó quá phù hợp, dường như sinh ra để dành cho anh. Kiếm kết hợp với kiếm pháp đúng là khiến người ta có hứng thú và mong đợi.

Nhìn thấy Tống Cẩm Phồn ngồi xuống chìm đắm vào tu luyện và lĩnh ngộ, Tô Minh cũng không muốn nhàn rỗi, anh cũng ngồi xuống.

Sau khi Tống Cẩm Phồn kết thúc tu luyện, anh và cô phải đến Thiên Nhẫn Tông để tìm Tiêu Nhược Dư. Nói ra thì Tô Minh cũng có chút nhớ Tiêu Nhược Dư.


Trong đầu anh không khỏi hiện lên hình ảnh của Tiêu Nhược Dư.

Sau đó anh lại vứt bỏ những tạp niệm này, bắt đầu hấp thụ kiếm khắc.

Anh điên cuồng hấp thụ hơn chục kiếm khắc.

Tô Minh giống như bọt biển khô gặp nước.

Sau đó anh điên cuồng và không chút kiêng kị mà hấp thụ, nuốt trọn.




Thiên Nhẫn Tông…

Trong một tòa nhà đứng sừng sững độc lập, Tiêu Nhược Dư đang tu luyện trong đó nhưng tâm không tịnh.

Cô ta không thể kìm nổi nỗi nhớ Tô Minh, không biết Tô Minh như thế nào rồi? Có nguy hiểm không? Bà lão Trầm Yên đã cứu Tô Minh chưa?

“Tô Minh! Anh có khỏe không? Tôi nhớ anh nhiều lắm!”, Tiêu Nhược Dư cảm thấy có chút cô đơn, có chút nhớ nhung. Cô ta bước ra khỏi tu luyện, mở to mắt, đứng dậy rồi đi đến bên cạnh bàn trà. Trước tiên là rót cho mình cốc trà, sau đó lại đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra rồi nhìn ra ngoài. Trên khuôn mặt đẹp có chút lạnh lùng, cô đơn và ảm đạm.

Đúng lúc này, đột nhiên…
 
Chương 2447: C2447: Đúng là vu oan giá họa


Có hàng chục bóng người giống như những chùm sáng đang lao về phía cô ta.

Dẫn đầu đám người đó là một cô gái mặc váy dài màu xanh, khuôn mặt yêu kiều nhưng kiểu rưng rưng sắp khóc, toàn thân run rẩy, sát khí ngút trời.

Bên cạnh cô ta là hàng chục đệ tử, trưởng lão và chấp sự của Thiên Nhẫn Tông. Những người này đều là đệ tử và lãnh đạo cấp cao đi theo thánh nữ Hà Thanh Y.

Mỗi thánh nữ đều có những tùy tùng đi theo mình, điều này là hoàn toàn bình thường, cả Tiêu Nhược Dư cũng có. Sau đó là hàng trăm người chấp pháp. Sau nữa là hàng trăm ngàn đệ tử đều đến xem kịch hay.

Nhất thời, khí tức sục sôi, giống như đàn kiến chuyển nhà vô cùng đông đúc.

Một giây sau, có hàng chục người từ một bên khác vội vã, hoảng loạn, khó hiểu, dốc hết sức đi về phía Vân Noãn Phong. Những người này đều là người trong Thiên Nhẫn Tông đi theo Tiêu Nhược Dư. Chưa ai đặt chân đến nơi nhưng đã lớn tiếng gọi.

“Thánh nữ…”.

“Thánh nữ! Xảy ra chuyện gì vậy?”


“Thánh nữ! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Đó chẳng phải là Lục Linh ở bên cạnh Hà Thanh Y sao? Con bé chết tiệt này là cái thá gì mà dám hống hách thế?”

“Người chấp pháp đều đến rồi, xem ra không có ý đồ tốt”.



Tiêu Nhược Dư đi ra khỏi tòa nhà, còn đám đệ tử và lãnh đạo của Thiên Nhẫn Tông đi theo Tiêu Nhược Dư cũng đi ra đứng bên cạnh cô ta.

Rất nhanh, những người đi theo Hà Thanh Y, cả Lục Linh cũng đến, ngay cả chấp pháp với thần sắc bình tĩnh cũng đến rồi vây quanh không gian xung quanh Vân Noãn Phong. Họ nhanh chóng bao vây hàng chục ngàn đệ tử.

Nhất thời, nơi đây vô cùng đông đúc.

Nhất thời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.

Những ánh mắt nhìn về phía Tiêu Nhược Dư đều là vẻ khinh bỉ, là phẫn nộ, chế giễu, khó hiểu, có cả những tiếng thở dài.


Thậm chí trên không trung còn có một số lãnh đạo thật sự của Thiên Nhẫn Tông cũng xuất hiện.

“Lục Linh! Cô là cái thá gì? Có chuyện gì thì bảo chủ nhân Hà Thanh Y nhà cô đứng ra!”, Tiêu Nhược Dư lạnh lùng quát lớn, không hề có chút sợ hãi nào.

“Chủ nhân nhà tôi? Chủ nhân nhà tôi bị đồ tiện nhân như cô phái người đánh lên nên bây giờ bị trọng thương, không biết sống chết thế nào, vậy thì đứng ra kiểu gì? Tiêu Nhược Dư! Cô đúng là bỉ ổi, vô liêm sỉ. Rõ ràng cô biết lần sát hạch này sẽ bị chủ nhân nhà tôi đánh bại và cũng biết vị trí thánh nữ của mình sẽ bị lung lay nên đã dùng thủ đoạn đúng không?”, Lục Linh quát lớn, giọng nói to đầy vẻ oán hận.

Sắc mặt Tiêu Nhược Dư kinh ngạc.

Đúng là vu oan giá họa?

Tiêu Nhược Dư nói: “Tôi không biết những chuyện mà cô nói, tôi không có thói quen đi đánh lén người khác, kể cả Hà Thanh Y là đối thủ của tôi”.

“Vớ vẩn! Không phải cô đánh lén á? Rõ ràng tôi tận mắt nhìn thấy, thậm chí còn để lại chứng cứ, cô còn chối được không? Còn nữa, ai cũng biết người bảo vệ bên cạnh cô chính là bà lão thối tha tên là bà lão Trầm Yên, bà ta đâu? Cô phái bà ta đi đánh lén thánh nữ nhà chúng tôi còn gì. Cô nói không phải cô, vậy thì cô bảo bà lão Trầm Yên đứng ra đi!”, sắc mặt Lục Linh trở nên dữ tợn, giọng nói khàn khàn như sắp khóc.

Tiêu Nhược Dư trầm ngâm, như rơi xuống vực thẳm.

Chuyện gì thế này?

Bà lão Trầm Yên lén đến Vô Lượng kiếm thành, đúng lúc không ở bên cạnh mình, sau đó…

“Sao không nói gì? Bà lão Trầm Yên đâu? Bà ta là hộ vệ của cô, nếu cô không phái bà ta đi đánh lén, vậy thì bà ta phải ở bên cạnh cô chứ?”, giọng nói của Lục Linh càng lớn hơn mà vô cùng đanh thép.
 
Chương 2448: C2448: Cách biệt quá lớn


Sắc mặt của Tiêu Nhược Dư rất bình tĩnh nhưng tâm trạng không khỏi trầm xuống. Trong đầu cô ta không ngừng suy nghĩ rốt cuộc xảy ra sai sót ở đoạn nào?

Ngô Lục Dương là lục trưởng lão của Thiên Nhẫn Tông không kìm nổi mà trầm giọng hỏi: “Thánh nữ! Rốt cuộc hộ vệ bên cạnh cô đang ở đâu rồi? Chỉ cần người đó xuất hiện thì con tiện nhân Lục Linh sẽ không thể vu khống nữa…”.

Ngô Lục Dương cũng thấy sốt sắng. Bởi vì ông ta đã cảm nhận được, Đồ Kỳ- tông chủ hiện giờ của Thiên Nhẫn Tông đã đến.

Đồ Kỳ tàn nhẫn thế nào thì tất cả lãnh đạo cấp cao trong Thiên Nhẫn Tông đều rõ. Năm đó, khi Thiên Nhẫn Tông rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm suýt nữa bị kẻ địch thôn tính thì Đồ Kỳ lúc đó vẫn còn là thiếu tông chủ chỉ cần một mình một đao điên cuồng lao vào phía kẻ địch, trong một đêm giết chết 790000 kẻ địch. Đúng là rất xứng với tên họ của ông ta.

Tất nhiên ông ta cũng rất yêu nghiệt. Lúc đó khi ông ta vẫn còn là thiếu tông chủ chưa đến bốn triệu tuổi mà có thể một mình một đao giết được nền văn minh thượng cấp, như vậy cũng đủ chấn động lắm rồi.

Cũng vì đêm thảm sát đó mà Đồ Kỳ trực tiếp thay thế được vị trí tông chủ lúc đó, từ thiếu tông chủ thăng lên làm tông chủ.

Trong mấy chục triệu năm Đồ Kỳ đảm nhận chức tông chủ thì quy tắc của Thiên Nhẫn Tông ngày càng đáng sợ, ngày càng tàn nhẫn.


Đồ Kỳ giống y hệt một đao phủ khát máu, Thiên Nhẫn Tông trong tay ông ta dường như biến thành Ma Tông.

Ông ta còn cổ vũ những trận đấu sinh tử, những tranh giành tàn khốc trong nội bộ Thiên Nhẫn Tông, thậm chí tỉ lệ tử vong trong nội bộ Thiên Nhẫn Tông gần như là cao nhất trong nền văn minh cấp ba.

Nhưng Đồ Kỳ cũng là kẻ điên tu luyện. Lúc bình thường cứ thoắt ẩn thoắt hiện, rất ít khi có thể nhìn thấy tung tích của ông ta, thật không ngờ hôm nay đột nhiên xuất hiện.

Sự xuất hiện của Đồ Kỳ dường như báo hiệu hôm nay Tiêu Nhược Dư và Hà Thanh Y nhất định sẽ có một người thắng một người thua, người thua chắc chắn sẽ phải chết.

Đây là trận quyết chiến cuối cùng.

Ngoại trừ tông chủ Đồ Kỳ, đại trưởng lão Triệu Tiềm, nhị trưởng lão Trần Mộc, tam trưởng lão Vu Lưu đều đến cả.


Thiên Nhẫn Tông có tổng cộng 10 trưởng lão, trong đó có đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều không đặt cược vào hai vị thánh nữ, còn tứ trưởng lão và ngũ trưởng lão đều chết thảm trong tay yểm thú trong trận chiến ở bí cảnh vào một triệu năm trước.

Tiếp đó là lục trưởng lão Ngô Lục Dương lại chọn đứng về phía Tiêu Nhược Dư. Còn thất trưởng lão Tống Cổ lại kiên định đứng về phía Hà Thanh Y. Lúc này Tống Cổ cũng đến đây, âm trầm đứng ở bên cạnh Lục Linh, vẻ mặt đều với nụ cười bỡn cợt.

Bát trưởng lão thì đứng về phía Tiêu Nhược Dư.

Còn cửu trưởng lão và thập trưởng lão đều là những người kiên trì ủng hộ Hà Thanh Y.

Bát trưởng lão gần đây bế quan nên không đến được.

Còn cửu trưởng lão, thập trưởng lão đều đến và đứng bên cạnh Lục Linh.

Nói cách khác, hiện giờ bên cạnh Tiêu Nhược Dư chỉ có một lục trưởng lão Ngô Lục Dương còn bên cạnh Lục Linh có ba người.

Cách biệt quá lớn!

Ngô Lục Dương thật sự thấy sốt sắng. Bởi vì họ đang yếu thế.
 
Chương 2449: C2449: Lại còn có đá giữ ảnh


“Tôi phái bà lão Trầm Yên đi ra ngoài xử lý công chuyện rồi. Hiện giờ bà ấy không ở Thiên Nhẫn Tông”, Tiêu Nhược Dư nói, coi như trả lời Ngô Lục Dương, cũng coi như trả lời Lục Linh, đồng thời hóa giải sự hiếu kỳ của đệ tử và lãnh đạo trong Thiên Nhẫn Tông.

Lời nói vừa dứt thì không khí trở nên huyên náo.

Đám đệ tử đứng bên cạnh Tiêu Nhược Dư và ủng hộ cô ta lúc này sắc mặt ai nấy đều biến đổi, có người thì sốt sắng, người thì vẻ mặt khổ sở, người thì trắng bệch.

Còn Lục Linh vô cùng kích động, sắc mặt đỏ ửng, giọng nói đanh thép: “Cái gì mà ra ngoài xử lý công chuyện? Rõ ràng là cô phái bà ta đi giết thánh nữ nhà tôi! Tiêu Nhược Dư! Cô đúng là tiện nhân vô liêm sỉ nhất thiên hạ, biết thánh nữ nhà tôi đã đột phá lên cảnh giới Tổ Tiên, tự biết mình không phải là đối thủ của thánh nữ trong trận chiến lần này nên chó cùng dứt giậu, vì vậy phái người đi ám sát đúng không, đúng là độc ác”.

Cái gì?

Hà Thanh Y đã bước vào cảnh giới Tổ Tiên?

Rất nhiều đệ tử của Thiên Nhẫn Tông đều vô cùng kinh ngạc.

Trước đó Tiêu Nhược Dư và Hà Thanh Y đều ở cảnh giới bán bộ Tổ Tiên. Mặc dù là bán bộ nhưng chỉ cần là tu giả võ đạo thì đều biết, nếu bán bộ mà muốn vượt cấp thì khó đến mức nào?


Có thể nói là khó hơn lên trời.

Vậy mà Hà Thanh Y nhanh như vậy đã thành công rồi?

Đây là một bước lên tiên chăng?

Như vậy có đủ lý do để kết luận Tiêu Nhược Dư phái người đi đánh lén Hà Thanh Y rồi.

“Tôi không có! Lục Linh, cô có chứng cứ không?” Tiêu Nhược Dư hỏi.

“Chứng cứ ư? Hừm! Cô muốn có chứng cứ sao? Tất nhiên là có rồi, nếu không thì sao tôi có thể ngang nhiên tìm đến đây”, Lục Linh cười lạnh một tiếng, sau đó chắp tay lên trời nói: “Thưa các vị đệ tử Thiên Nhẫn Tông, các vị tiền bối Thiên Nhẫn Tông, thánh nữ nhà tôi trước nay luôn thận trọng, đặc biệt là sau khi đột phá lên cảnh giới Tổ Tiên, chỉ sợ Tiêu Nhược Dư chó cùng dứt giậu vì vậy đã tăng cường thêm mấy hộ vệ, hơn nữa còn khởi động trận pháp Lưu Ảnh Thạch, chỉ cần là con ruồi muốn bay vào thì đều bị trận pháp Lưu Ảnh Thạch ghi hết lại”.

Lời nói vừa dứt thì quả nhiên trong tay Lục Linh xuất hiện một hòn đá màu tím nhạt sáng lấp lánh.


Lúc này nhiều người đều sáng mắt lên.

Hay thật!

Lại còn có đá giữ ảnh?

Một giây sau, Lục Linh niệm mấy câu thần chú.

Đá giữ ảnh ngay lập tức sáng lấp lánh rồi trên không trung hiện ra một tấm màn.

Có thể thấy rõ, Hà Thanh Y đang ngồi dưới linh trận tu luyện trong phòng ngủ và hấp thụ tiên thạch. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh nến nhẹ nhàng chiếu sáng cả phòng.

Đột nhiên…

“Ai vậy?”, Hà Thanh Y lập tức mở mắt ra, quát lớn.

Cũng chính lúc Hà Thanh Y quát lớn thì không khí vô cùng quái dị. Một bóng hình giống như ảo giác xuất hiện phía trước Hà Thanh Y.
 
Chương 2450: C2450: Rốt cuộc chuyện gì thế này


Đó là một bà lão, chính là bà lão Trầm Yên.

Không sai, hình ảnh không hề sai.

Bà lão Trầm Yên giơ tay lên, chỉ một quyền với đầy đủ tốc độ nhanh, chuẩn đập lên người Hà Thanh Y.

Bởi vì đòn ra quá đột ngột, hơn nữa cảnh giới của bà lão Trầm Yên còn mạnh hơn Hà Thanh Y rất nhiều nên cô ta đã bị đánh trúng.

Nhưng đây vẫn không phải điều quan trọng. Bởi trên người cô ta có một chiến giáp phòng ngự ở cấp bậc tổ khí đỉnh phong. Chứ nếu không chỉ một đòn đó thì cô ta chết chắc rồi.

Mặc dù có chiến giáp nhưng Hà Thanh Y vẫn bị trọng thương và bị đánh bay ra ngoài.

Đồng thời, hộ vệ ở bên ngoài đã nghe thấy âm thanh nên hỏa tốc chạy vào cứu cô ta.

Nhưng bà lão Trầm Yên ra tay cũng vô cùng độc ác, trong chớp mắt đã giết chết hơn chục hộ vệ.


Hà Thanh Y cũng nhanh trí, cô ta không có ý đấu lại mà xé rách bùa truyền tống không gian chạy về phía tông chủ, đại trưởng lão của Thiên Nhẫn Tông đang ở. Vì vậy bà lão Trầm Yên không dám và cũng không có thực lực để đuổi theo Hà Thanh Y.

Sau đó đám thất trưởng lão đi theo Hà Thanh Y cũng chạy đến, và rồi bà lão Trầm Yên biến mất.

Hình ảnh lưu lại không nhiều, chỉ có mấy tấm nhưng vô cùng rõ nét, là chứng cứ tuyệt đối chính xác.

Thứ nhất, trong những hình ảnh đó có khuôn mặt và khí tức của bà lão Trầm Yên.

Thứ hai, kể cả có thể mô phỏng khuôn mặt và khí tức của những tu giả võ đạo đẳng cấp nhưng võ đạo thì sao? Lúc bà lão Trầm Yên đánh lén Hà Thanh Y, bà ấy đã dùng đến quyền quyết ‘Tầm Yến Đạp Thần’ là một bộ quyền pháp đẳng cấp. Trong nền văn minh cấp ba đây là quyền pháp vô cùng nổi tiếng, gần như đây là dấu hiệu để nhận biết bà lão Trầm Yên. Quyền pháp này không phải là thứ mà người khác có thể tu luyện được?

Vì vậy, chứng cứ quá xác thực!

Gần như không có khả năng phản bác nào.


Đừng nói là người khác, ngay cả Tiêu Nhược Dư cũng có chút hỗn loạn, lẽ nào bà lão Trầm Yên tự làm theo ý bà ấy sao? Tự đi đánh lén Hà Thanh Y sao?

Rốt cuộc chuyện gì thế này?

Đúng là bà lão Trầm Yên…

“Chết tiệt!”, đám lãnh đạo và đệ tử đi theo Tiêu Nhược Dư trong đó có Ngô Lục Dương đều giống như quả cà tím bị dầm sương, sắc mặt ai nấy đều trầm xuống.

Xong rồi!

Chẳng trách mà ngay cả tông chủ và đại trưởng lão đều đến. Hóa ra kết quả đã định rồi!

Họ đến để muốn chắc chắn thánh nữ duy nhất của Thiên Nhẫn Tông là ai?

Tiêu Nhược Dư phải chấp nhận số phận rồi.

“Tiện nhân! Cô còn gì để nói không?”, Lục Linh quát lớn, trong lòng thấy vô cùng vui sướng.

Còn Tiêu Nhược Dư chỉ trầm ngâm không nói gì.
 
Chương 2451: C2451: Tình thế của người thắng cuộc


Ngô Lục Dương đột nhiên nói: “Tiêu Nhược Dư! Cô khiến mọi người thất vọng quá! Tôi vốn tin tưởng ủng hộ cô, coi trọng sự kiên định của cô với võ đạo. Vậy mà cô bất chấp thủ đoạn làm những việc hạ lưu, tôi hối hận vì đã ủng hộ cô rồi. Cô… Không thể bằng Hà Thanh Y được”.

Cái gì mà bất chấp thủ đoạn? Làm những việc hạ lưu? Theo như Ngô Lục Dương thấy, đây không là gì, tiếc là Tiêu Nhược Dư ngu xuẩn không đánh lén thành công.

Nếu như ám sát thành công thì đã có kết quả khác rồi. Dù sao thì trước nay tông chủ Đồ Kỳ chỉ xem kết quả chứ không nhìn vào nhân phẩm.

Ngô Lục Dương gào thét xong thì biến hình một cái, thoắt cái đi đến bên cạnh Lục Linh, cung kính chắp tay nói: “Thưa cô Lục Linh!”

Đúng là vô liêm sỉ!

Lật mặt như lật bánh tráng!

Khi Ngô Lục Dương mở đầu như vậy nên đám lãnh đạo và đệ tử ban đầu vốn đi theo Tiêu Nhược Dư thì giờ đây gần như không do dự mà cũng đi theo ông ta đến bên cạnh Lục Linh. Tất cả đều với thái độ cung kính xin lỗi và quan tâm hỏi han đến vết thương của Hà Thanh Y…

Hòa nhã thật đó…


Tiêu Nhược Dư ngay lập tức trở thành người cô độc không ai bên cạnh.

“Tiện nhân! Loại người chỉ biết đánh lén như cô thì sẽ phải nhận kết quả này thôi. Cô mà cũng xứng so sánh với thánh nữ nhà chúng tôi sao?”, Lục Linh nói những lời chế giễu.

Đúng lúc này…

Một chiếc xe kéo từ trên không trung chầm chậm lái xuống, trên đó có mấy tỳ nữ điều khiển chiếc xe.

Trên xe còn có một cô gái mặc váy dài màu xanh, khuôn mặt với đường nét hài hòa, sắc mặt trắng bệch, khí tức yếu ớt, trên vai còn có vết thương.

“Thánh nữ! Sao Người lại đến đây ạ? Người bị thương nặng thì nên nghỉ ngơi chứ ạ!”, Lục Linh vội ân cần hỏi han.

“Đúng vậy! Thánh nữ bị thương thì nên nghỉ ngơi cho tốt chứ ạ!”


“Thánh nữ điện hạ! Vết thương của Người thế nào rồi ạ?”

“Thánh nữ điện hạ! Chúc mừng Người đã bước vào cảnh giới Tiên Tổ!”



Cùng với sự xuất hiện của Hà Thanh Y, rất nhiều người có mặt ở đây đều tỏ thái độ cung kính, quan tâm và hòa nhã.

Người thể hiện nhiệt tình hỏi han nhất chính là Ngô Lục Dương. Ông ta thậm chí còn dẫn theo đám lãnh đạo và đệ tử trước đó từng đi theo Tiêu Nhược Dư đi đến trước xe kéo của Hà Thanh Y và theo dáng vẻ thỉnh tội.

Tiêu Nhược Dư nhìn thấy vậy thì không khỏi lắc đầu.

Quả nhiên tình thế của người thắng cuộc là như vậy.

“Thanh Y! Vết thương thế nào rồi?”, Đồ Kỳ ở trên không trung đột nhiên lên tiếng.

Đây chẳng khác nào đã thừa nhận vị trí thánh nữ của Hà Thanh Y.
 
Chương 2452: C2452: Đúng là đại lượng thật


Dường như cô ta cảm thấy tiếc nuối cho Tiêu Nhược Dư.

Đúng là đại lượng thật!

Rất nhiều lãnh đạo và đệ tử của Thiên Nhẫn Tông đều không kìm nổi mà khen khí chất của Hà Thanh Y.

Còn Tiêu Nhược Dư vẫn trầm ngâm, hiện giờ nói gì cũng bằng thừa, kể cả Tiêu Nhược Dư có thể nhìn ra vẻ chế giễu trong ánh mắt của Hà Thanh Y.

“Nhược Dư! Giao bà lão Trầm Yên ra đây đi! Tôi có thể tha cho cô một mạng nhưng bà lão Trầm Yên thì…”, Hà Thanh Y lại nói.

“Tôi phái bà lão Trầm Yên ra ngoài cứu người rồi nên bà ấy không ở đây”, Tiêu Nhược Dư nói.

“Nhược Dư! Sao cô phải như vậy?”, Hà Thanh Y lại thở dài, nói.

Đúng lúc này…

Ở trên không trung…


“Tiêu Nhược Dư! Giao bà lão Trầm Yên ra đây đi! Thắng làm vua thua làm giặc, cô thua rồi”, Đồ Kỳ không do dự mà lên tiếng.

Lời nói vừa dứt thì mặt Tiêu Nhược Dư không còn giọt máu.

Tông chủ đã lên tiếng thì không còn cơ hội gì nữa rồi.

Thậm chí, khi Đồ Kỳ lên tiếng thì từng đường khí tức cũng khóa chặt Tiêu Nhược Dư.

Nếu cô ta không nói ra hiện giờ bà lão Trầm Yên đang ở đâu thì khéo sẽ mất mạng.



Còn lúc này Tô Minh và Tống Cẩm Phồn cũng nhanh chóng đi trong hư không.

Hai người giẫm lên không trung, được bao trọn trong quy luật không gian.

Nhanh đến mức mà thoắt cái đã sắp đến được Thiên Nhẫn Tông.


Tâm trạng Tô Minh rất tốt. Một mặt sắp được gặp Tiêu Nhược Dư, một mặt là anh hấp thụ được hơn 100 kiếm khắc trong mật thất ở Vô Lượng kiếm thành, thu hoạch rất lớn. Hiện giờ kiếm nguyên của anh đã tăng lên Nhị Đoạn hậu kỳ rồi.

Kiếm nguyên Nhị Đoạn hậu kỳ trong tay thì sức chiến đấu tất nhiên cũng tăng mạnh.

Còn bia Huyền Diệu cũng sắp đột phá, dường như thiếu chút nữa là lên đến chí bảo Thủy Nguyên rồi…

Tống Cẩm Phồn cũng thu hoạch được rất lớn. Cô đã lĩnh ngộ được kiếm kỹ trên tường thành ở mật thất, nó thật sự rất hợp với cô.

Đột nhiên…

“Ố?”, Tô Minh chau mày.

Tiếp đó, trong đôi mắt thâm sâu của Tô Minh lập tức lạnh lùng thấu xương.

“Anh Tô Minh! Anh sao vậy?”

“Có người đang bắt nạt chị Nhược Dư của em”, Tô Minh lên tiếng. Đột nhiên anh tăng tốc quy luật không gian.

Đúng lúc này.

Tại Vân Noãn Phong ở Thiên Nhẫn Tông…
 
Chương 2453: C2453: Tô minh đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý


“Tiêu Nhược Dư! Cô phái hộ vệ đi đánh lén Hà Thanh Y thì lần này cô chết chắc rồi! Giao bà lão Trầm Yên ra, bổn tọa có thể đồng ý cho cô được chết toàn thây”, giọng nói của Đồ Kỳ lớn hơn, dường như có chút phẫn nộ. Và chỉ chút phẫn nộ này đã khiến tất cả mọi người trong Thiên Nhẫn Tông đều cảm thấy như ngạt thở và ngửi thấy mùi máu tanh.

“Tông… Tông chủ! Chuyện gì tôi làm thì tôi nhất định thừa nhận nhưng tôi không hề phái bà lão Trầm Yên đi đánh lén Hà Thanh Y, tôi sẽ không thừa nhận chuyện mà tôi không làm. Còn nữa, tôi đã nói là bà lão Trầm Yên không có ở Thiên Nhẫn Tông, tôi đã phái bà ấy đi cứu người rồi”, mặt Tiêu Nhược Dư không còn giọt máu, toàn thân run rẩy nhưng không sợ hãi. Bởi vì cô ta biết mình cũng sắp chết rồi.

“Chết đến nơi rồi mà vẫn còn cứng họng”, Đồ Kỳ phẫn nộ quát: “Chấp pháp đâu! Bắt cho ta!”

Lời nói vừa dứt thì đột nhiên…

“Nhược Dư là người của tôi”, giọng nói thản nhiên vang lên, nhưng vẫn không thấy bóng người.

Sau đó, giống như ảo giác.

Một bóng hình xuất hiện bên cạnh Tiêu Nhược Dư.

Người này rất trẻ, còn chưa đến 30 tuổi, cảnh giới cũng rất thấp, còn chẳng phải ở cảnh giới Tiên Tôn.


Tất nhiên là Tô Minh rồi!

Tô Minh ôm chặt cánh tay của Tiêu Nhược Dư.

Lúc này Tiêu Nhược Dư đờ người ra, vô cùng vui mừng và không dám tin. Mọi cảm xúc như bủa vây lấy cô ta.

Nhất thời, một trăm ngàn lãnh đạo và đệ tử của Thiên Nhẫn Tông đều đưa mắt nhìn về phía Tô Minh.

Tô Minh đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý.

“Chưa nói đến việc người như Nhược Dư không thể nào phái người đi đánh lén ai, mà kể cả là thật thì đã làm sao?”, sau đó Tô Minh lại cười rồi ngẩng đầu lên nói với Đồ Kỳ ở trên không trung.

Giọng nói không lớn nhưng vô cùng bá đạo.

Toàn bộ Thiên Nhẫn Tông đều im lặng không nói gì.


Vô vàn ánh mắt nhìn về phía Tô Minh, nhìn rất lâu với vẻ sợ hãi, đờ đẫn, không dám tin và cuối cùng….

“Ha ha…”.

Hóa thành tiếng cười lớn.

Một tên rác rưởi chưa bước tới cảnh giới Tiên Tôn mà dám nói lời ngông cuồng như vậy?

Đây không còn là truyện cười nữa, mà là mắc bệnh hoang tưởng rồi chăng?

Nói một câu khó nghe thì kể cả là đệ tử tạp dịch thấp nhất trong Thiên Nhẫn Tông cũng đều bắt đầu ở cảnh giới Tiên Tôn.

Vậy mà một kẻ còn chưa ở cảnh giới Tiên Tôn…

Mặc dù Tiêu Nhược Dư bao nhiêu năm nay chưa từng gặp lại Tô Minh nên không hiểu lắm về chuyện của anh nhưng cô ta tin tưởng tuyệt đối ở sự ‘ngông cuồng’ của Tô Minh. Cô ta tin tưởng vô điều kiện.

Lý do rất đơn giản, khi còn ở trái đất tính cách của Tô Minh đã như vậy rồi. Bất cứ lời nói mà anh nói ra cũng đều theo kiểu ngông cuồng nhưng anh lại dễ dàng làm được.

Những chuyện thần tích đã là chuyện như cơm bữa với Tô Minh.
 
Chương 2454: C2454: Sát khí ngập trời


Huống hồ, khi còn ở trái đất Tô Minh đã có năng lực chiến đấu vượt cấp ngoài sức tưởng tượng.

Kỳ tích đối với Tô Minh cũng giống như chuyện thường ngày vậy.

Huống hồ, khi anh còn ở Trái Đất đã sở hữu năng lực chiến đấu vượt cấp không thể tưởng tượng nổi.

Người đàn ông của Tiêu Nhược Dư tôi trước nay đều là nói sao làm vậy.

Tiêu Nhược Dư không hiểu sao có một loại cảm giác an toàn không nói thành lời, rốt cuộc vẫn chỉ là một cô gái, cho dù là một người có tính cách kiên định như Tiêu Nhược Dư, những năm này, sợ rằng chính bản thân cô cũng không hề cảm nhận được sự mệt mỏi vô tận của mình, dường như vẫn luôn gắng gượng chống đỡ.

Sự xuất hiện của Tô Minh vào thời điểm này, ngay cả khi bị bao vây bởi hàng trăm nghìn người của Thiên Nhẫn Tông, có vẻ như hai người họ bất cứ lúc nào cũng thể hóa thành bột phấn, nó vẫn là khoảnh khắc khiến cô an tâm nhất trong những năm qua.

"Thật xui xẻo, từ trước tới nay, cô chủ nhà tôi còn xem Tiêu Nhược Dư cô như đối thủ, vô cùng xem trọng, không ngờ tới… cô lại chìm đắm trong trụy lạc, người đàn ông của Tiêu Nhược Dư cô còn không bằng một tên người hầu của thánh nữ nhà chúng tôi”, Lục Linh châm chọc trào phúng một câu.

Tuy nhiên. . ngôn tình hoàn

Cô ta vừa dứt lời.

“Vụt!”


Tô Minh khẽ vươn tay.

Thực sự giống như tùy ý chỉ vào một phong cảnh ở phía xa, chỉ là thoáng chỉ vào người Lục Linh.

Sau đó......

Cảnh tượng kinh dị xuất hiện!

Lục Linh nổ tung.

Hóa thành một màn sương máu.

Chết thảm.

Thần hồn cũng hóa thành hư không trong chớp mắt.

Hơn nữa, một điều kỳ lạ là trong số hàng trăm ngàn người của Thiên Nhẫn Tông, cơ hồ không có mấy người có thể nhìn ra được chính xác Tô Minh đã ra tay như thế nào?


Vẻ mặt chế giễu, đùa cợt cùng ánh mắt giống như đang nhìn một tên ngốc của rất nhiều người đều bỗng chốc thay đổi, trở nên khó tin.

“Con kiến hôi mà lại dám tự phụ trước mặt Thiên Nhẫn Tông? Bổn tọa cho ngươi chết!”, trên không, Đồ Kỳ hét lên một tiếng giận giữ.

Sát khí ngập trời.

Bầu trời dường như nhuốm máu.

Ông ta bước một bước, như dịch chuyển không gian, xuất hiện trước mặt Tô Minh.

Đồ Kỳ mặc áo choàng màu đỏ, nước da u ám, ngũ quan nổi bật, gò má cao, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào Tô Minh…

“Hừ…”

Mặt đối mặt, Đồ Kỳ giơ tay lên tung ra một chưởng ấn.

Tay phải ông ta mang một chiếc găng tay.

Chiếc găng tay có màu tím đen, trên găng tay là những hoa văn kì dị màu lục lam, rõ ràng là có độc. Ngoài ra, trên găng tay đó còn được bao phủ bởi nhiều trận pháp, linh hồn pháp…

Những trận pháp này không tính là kỳ lạ.

Nhưng để có thể khắc ghi lên một đôi găng tay thì cũng rất khó, cực kỳ khó.
 
Chương 2455: C2455: Thứ rắm chó gì không biết nữa


Lập tức, một nửa bầu trời như bị lõm xuống.

Dấu ấn trong lòng bàn tay như hố đen vũ trụ, hấp thụ sức mạnh của hư không, trong nháy mắt sức mạnh của nó mở rộng, to lớn như một ngọn núi.

Mà quái dị hơn là huyết khí và ngạo khí màu máu kia.

Chưởng ấn này, khóa chặt Tô Minh, một đập xuống thôi mà như trời đất sụp đổ.

Ngay khi Đồ Kỳ ra tay, toàn bộ Vân Noãn Phong run lên, như sắp vỡ tan tành vậy.

Hai cô gái Tiêu Nhược Dư và Tống Cẩm Phồn ở bên cạnh Tô Minh cũng gần như sắp chết ngạt, thân thể mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt, bởi vì ở quá gần Tô Minh nên cũng bị chưởng ấn đó khóa chặt.

Hoàn toàn không thể khống chế, đầu óc Tống Cẩm Phồn và Tiêu Nhược Dư trống rỗng.

Quá mạnh rồi.

Không chỉ có 2 cô gái này mà hàng trăm nghìn người của Thiên Nhẫn tông cũng đều run rẩy, kích động, sửng sốt. Nhiều người trong số họ đã nghe về thực lực của tông chủ Đồ Kỳ, nhưng chính mắt chứng kiến thì không có mấy người.

Hôm nay, cuối cùng họ cũng đã nhìn thấy.


Thật quá bất ngờ, quá shock.

Chỉ là một chưởng ấn bình thường của tông chủ thôi đã điên cuồng và biến thái đến vậy.

Trên không trung.

Đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão cùng đám người đều tròn mắt nhìn nhau, có loại cảm giác kinh ngạc không nói lên lời.

Đại trưởng lão ngưng trọng nói: “Thực lực của tông chủ lại… lại tấn thăng rồi! Chưa đến 40 triệu tuổi, thật là yêu nghiệt trong các đời tông chủ của Thiên Nhẫn tông. Vả lại, thực lực của tông chủ hiển nhiên cao hơn cảnh giới hiện tại rất nhiều, tùy ý đánh ra một chưởng thôi đã có thể giết vô số người”.

Giọng nói của đại trưởng lão có chút run rẩy.

Sợ hãi cực độ.

Đám trưởng lão rất lớn tuổi, địa vị cao, đã chứng kiến rất nhiều đời tông chủ, nhưng mà, trên thực tế, họ không hài lòng nhất với Đồ Kỳ, bởi vì ông ta quá khát máu, tàn nhẫn. Chủ trương những cuộc tàn sát đẫm máu, toàn bộ Thiên Nhẫn tông sắp biến thành Ma Tông rồi.

Nhưng vào lúc này, sự bất mãn sâu thẳm trong lòng kia đều đồng loạt biến mất.

Chỉ còn lại sự sợ hãi.


“Không…không tồi!”, nhị trưởng lão cũng gật đầu, nhìn về phía xa, chỉ thấy một chưởng của Đồ Kỳ đang ở trước mặt Tô Minh, không gian xung quanh anh đã hoàn toàn bị hủy diệt. Tô Minh lúc này giống như con kiến bị khóa chặt, đông cứng, đến một con cừu non cũng không bằng. Ba người bọn họ không dám cử động, đến chạy trốn cũng quên luôn. Cũng đúng, có lẽ là bị dọa sợ luôn rồi.

Tuy nhiên.

“Rác rưởi”, Tô Minh đột nhiên phun ra hai chữ.

Âm thanh chán ngắt.

Thật sự là quá buồn tẻ.

Vốn tưởng rằng Đồ Kỳ có chút thực lực.

Không ngờ đến…

Thứ rắm chó gì không biết nữa.

“Chết”, Tô Minh chỉ phun ra một chữ như vậy.

Tiếp đó.

Một ngón tay chỉ ra.

Nhìn có vẻ rất bình thường.

Nhưng đó lại chính là Kiếm Nguyên Chỉ.
 
Chương 2456: C2456: Chưởng ấn này rất mạnh mẽ


Hơn nữa, điều khiến người ta ớn lạnh và ngột ngạt như một cơn ác mộng, đó chính là Kiếm Nguyên nhị đoạn đỉnh phong.

Còn là Kiếm Nguyên đặc biệt.

Cùng với quy luật không gian bát đoạn đỉnh phong.

Kết hợp với nhau, tất cả cùng tấn công, tốc độ lên tới đỉnh điểm.

Chỉ cảm thấy một đốm sáng kì lạ, lờ mờ giống như ảo ảnh…

Chỉ như vậy mà thôi.

Chưa cần dùng đến 1/100 của hơi thở.

Phụt.

Chưởng ấn của Đồ Kỳ đã ở trước mặt Tô Minh, gần như chạm tới anh rồi, chưởng ấn đột nhiên bị đóng băng, sau đó nứt ra làm đôi.


Cực kỳ dễ dàng.

Giống như cắt kẹo bông bằng máy cắt vậy.

“Cái gì?”, ở phía xa, sắc mặt Đồ Kỳ biến đổi điên cuồng, giống như từ đỉnh cao đột nhiên ngã xuống địa ngục.

Sự tự tin mạnh mẽ tuyệt đối đến giờ phút này chỉ còn lại hơi thở nồng đậm của cái chết đang xông đến.

Máu trong thân thể ông ta như bị đốt cháy, toát một thân mồ hôi lạnh.

Đồ Kỳ, người luôn được mệnh danh là đồ tể, hiện giờ đã cảm nhận được nỗi sợ hãi vô bờ bến, không thể kiểm soát được.

Giữa đá lửa lấp lánh.

“Huyết ngạo thiên cơ thủ”, Đồ Kỳ lui về phía sau, kĩ năng thân thể thi triển đến tuyệt kĩ, đồng thời, chiếc găng tay trên tay phải dường như đã được rót vào Tiên Nguyên vô hạn, quang mang vạn trượng, kết thành màn sương màu tím.

Tiếp đó, các vân tay mờ đi và bay ra khỏi găng tay.


Hàng trăm hàng ngàn dấu ấn trong lòng bàn tay kết hợp lại, ngưng tụ trong giây lát.

Cuối cùng, kết hợp lại thành một chưởng ấn.

Chưởng ấn vừa di chuyển, sống động như thật, giống như bàn tay của trời.

Các hoa văn trong lòng bàn tay khuếch tán giống như sấm sét, chưởng phong và thiên địa kết hợp với nhau, tạo ra khoảng không, che mờ nhật nguyệt, hướng lên bầu trời, cứ thế tiến về phía trước.

Chưởng ấn này rất mạnh mẽ.

Xét cho cùng, Huyết ngạo thiên cơ thủ là tuyệt học của Đồ Kỳ.

Năm đó, khi Đồ Kỳ một mình tàn sát cả một nền văn minh cấp 3 trong một đêm, các thế hệ sau có người đến kiểm tra và phát hiện ra rằng, đám người mạnh nhất của nền văn minh đó đều chết bởi chiêu ‘Huyết ngạo thiên cơ thủ’ này, chiêu này từ đó trở nên vô cùng nổi tiếng.

Tuy nhiên…

Sự mong đợi của hàng trăm ngàn đệ tử của Thiên Nhẫn Tông đã lên đến cực kiểm.

“Cạch!”

Vỡ nát.

Chưởng ấn đó bị vỡ nát, tan tành, đối diện với một kiếm của Tô Minh, đến một phần vạn hơi thở cũng không thể kiên trì được.
 
Chương 2457: C2457: Đúng là tiểu nhân


Chỉ như vậy mà thôi.

Cực kỳ phóng đại.

Giống như ảo giác.

“Chết tiệt!” sắc mặt Đồ Kỳ có chút tái nhợt, sâu trong đôi mắt đã có vẻ kinh hãi ngưng trọng.

Đồ Kỳ không chút do dự, đột ngột ngẩng đầu lên hét lớn: “Đại trưởng lão, ông còn chờ gì nữa? Còn không ra tay giết chết thằng khốn này đi”.

Đồ Kỳ tức giận đến mức bừng bừng sát khí, dường như không còn nghĩ đến việc một đánh một là gì nữa, huống chi là lấy lớn bắt nạt bé.

Chỉ cần giết chết kẻ địch là được, quan tâm nhiều làm quái gì.

Giữa những tiếng gầm thét.

Đồ Kỳ điên cuồng ra tay, dùng toàn bộ sức lực của mình, hết chiêu này đến chiêu khác, chống lại một kiếm kia của Tô Minh đang đánh tới.

Đáng tiếc, liệu có tác dụng không?


Đều là vô dụng.

Chỉ có thể miễn cưỡng kéo dài thêm một chút thời gian.

Nếu tiếp tục như vậy thì ông ta vẫn sẽ phải chết.

“Nhanh ra tay cho bổn tọa”, giọng Đồ Kỳ càng lớn hơn, vội vã tức giận và không kiên nhẫn.

Trên bầu trời.

Đám trưởng lão của tt hiển nhiên có chút do dự.

Bởi vì, thực lực của tông chủ Đồ Kỳ mạnh hơn bọn họ rất nhiều.

Chỉ tính riêng về cảnh giới, đại trưởng lão chỉ là cảnh giới Tiên Tổ tầng 3, nhị trưởng lão càng không cần nói đến.

Ngay cả tông chủ cũng không phải là đối thủ của Đồ Kỳ, tuy rằng chuyện này có chút khó tin, nhưng sự thật vẫn là sự thật.

Vậy thì bọn họ có thể là đối thủ của Tô Minh không.


Đây không phải là tự tìm cái chết sao?

Nhưng nếu không ra tay thì…

Nhất thời, đám người do dự không thôi.

“Hỗn xược, nhanh ra tay cho bổn tọa, không thì bổn tọa sẽ dùng đến huyết ngạo cốt trùng đó”, sau đó, Đồ Kỳ căn bản không cho đám trưởng lão thời gian suy nghĩ, trên mặt ông ta hiện lên vẻ khát máu và gầm lên.

Đồng thời, dương như trong miệng Đồ Kỳ đang niệm chú gì đó.

Niệm chú bắt đầu, đột nhiên, đám người trưởng lão trên bầu trời sắc mặt đại biến, thân thể run lên, kinh hãi xen lẫn phẫn hận…

Huyết ngạo cốt trùng trong truyền thuyết?

Tông chủ… không ngờ lại đầu độc cốt trùng lên bọn họ?

Đây…

Khốn kiếp!

Đúng là tiểu nhân.

Ma Tông cũng không tàn độc như vậy.

Đồ súc sinh điên cuồng này.
 
Chương 2458: C2458: Chương 2458


Phút chốc, đám đại trưởng lão đều hận Đồ Kỳ đến chết.

Nhưng họ cũng biết trùng cổ này đáng sợ đến mức nào.

Huyết ngạo cốt trùng, bọn họ rõ hơn ai hết.

Có thể nói, mạng sống của họ gần như đã nằm trong tay Đồ Kỳ.

Đồ Kỳ không thể chết, nếu ông ta chết thì bọn họ cũng sẽ đi đời vì sự bùng nổ của cốt trùng.

Thế nên, cho dù có không phải là đối thủ của Tô Minh thì bọn họ cũng phải ra tay.

Nếu ra tay thì còn chút ít cơ hội có thể sống sót, không động thủ thì chắc chắn phải chết.

Nhất thời, ánh mắt của đại trưởng lão nhìn sang phía Tô Minh.

Hơi thở của đám người đột nhiên trở nên dồn dập.


Điên cuồng chuẩn bị.

“Đồ không biết xấu hổ, lấy lớn ăn hiếp bé, Thiên Nhẫn Tông cái con mẹ gì, lại còn nền văn minh cấp 3, chưa đủ mất mặt sao?”, bởi vì Đồ Kỳ đang bị Tô Minh treo lên đánh, thế nên sát khí của ông ta không ảnh hưởng đến Tống Cẩm Phồn, cô ta lúc này lớn tiếng mắng chửi.

Tuy nhiên điều này cũng không ảnh hưởng đến việc các trưởng lão khác trong hư không xuất thủ.

Mấy người này gần như chuẩn bị ra tay.

Đột nhiên.

Đúng vào lúc đó.

“Việc gì phải tìm cái chết cơ chứ?”, Tô Minh thản nhiên hỏi.

Anh chỉ như tùy ý hỏi một câu và ngước nhìn lên trời cao.

“Pháp tắc Trường Hà”.


Sau đó... . truyen bac chien

Không có sau đó nữa.

Đại trưởng lão và những người khác vẫn chưa kịp ra tay thì đã trực tiếp bị pháp tắc Trường Hà bao phủ.

Làm gì còn có cơ hội để chống lại chứ.

Bằng mắt thường có thể nhìn thấy sự chật vật, tuyệt vọng của đám người trong đó, họ biến thành hư vô trong chớp mắt.

“Khốn kiếp!”, Đồ Kỳ cũng bị ép đến cực điểm, hai mắt đỏ hoe, không thể tin được vào sự thật trước mắt, thằng ranh chưa đến 30 tuổi này, nó chỉ là một kiếm tu mà thôi... vậy mà thật sự bất khả chiến bại?

Ông ta đã đánh ra hàng trăm chiêu.

Chiêu nào cũng vô cùng mạnh mẽ.

Đã dùng hết tiên nguyên trong cơ thể rồi.

Nhưng vẫn không ngăn lại được một kiếm của Tô Minh, kiếm đó của anh cứ thế tiến về trước, bất khả chiến bại.

Nó đã đến trước mặt ông ta.
 
Chương 2459: C2459: Thật là sốc tận óc


“A a a...”, sắc mặt Đồ Kỳ đột nhiên trở nên điên cuồng, tràn đầy tàn nhẫn: “Bổn tọa không tin, Bạo Huyết Đại Pháp!”

Đúng vậy.

Bạo Huyết Đại Pháp.

Lời ông ta vẫn chưa dứt.

Rất rõ ràng, hàng nghìn đệ tử của Thiên Nhẫn Tông còn có đám người hộ pháp, gần như ngay lập tức bị thương và chết, hơn mười nghìn người nổ tung, máu bay đầy trời.

Máu trong người họ dường như bị thứ gì đó rút cạn.

Linh động, kì quái.

Trong phút chốc, tất cả tụ tập về cơ thể Đồ Kỳ, bị ông ta cắn nuốt hết.

Mà khí tức của Đồ Kỳ đã càng lúc càng dữ dội và điên cuồng tăng lên.

Vào giây phút ấy, ông ta từ cảnh giới Tiên Tổ tầng 4 đỉnh phong trực tiếp tấn thăng lên tầng 5 tầng 6.


Cuối cùng ngừng lại ở tầng 7.

Tăng lên 3 cảnh giới nhỏ chỉ trong chốc lát, điều này đúng là quá dọa người...

Cùng lúc đó, rất nhiều đệ tử và quản lý của Thiên Nhẫn Tông cùng nhau khóc thét lên, họ điên cuồng rút lui, hận không thể cách càng xa Đồ Kỳ càng tốt.

“Tiểu tạp chủng, cậu đã ép bổn tọa đến bước này, bổn tọa sẽ băm vằm cậu thành trăm ngàn mảnh, khiến cho cậu máu cháy thành tro, vĩnh viễn không thể siêu sinh!”, sau khi bước vào cảnh giới Tiên Tổ tầng 7, toàn thân Đồ Kỳ ẩn hiện huyết khí, vẫn là bộ dạng đã nhập ma, ông ta khàn giọng nói, cả người tràn ngập khí thế bạo ngược khó tin.

Tiếp đó.

Dưới sự kinh hoàng của hàng trăm nghìn người.

“Huyết Sát Bàn Sơn”, Đồ Kỳ rống lên dữ dội, hai tay đưa lên trời.

Huyết khí như cái lồng bao trùm toàn bộ Thiên Nhẫn Tông.

Ầm ầm ầm...


Tiếng nổ và gầm rú vang lên giống như bầu trời sắp sập xuống.

Ở phía xa, trên đỉnh núi cao nhất của Thiên Nhẫn Tông, núi Lăng Sát Phong đột nhiên run lên, cả ngọn núi cao hơn 100,000 mét bất ngờ bay ra khỏi bầu trời.

Cả ngọn núi được vận chuyển bởi khí huyết vô biên.

Thật là sốc tận óc.

Đột nhiên, cả bay đến bên cạnh Đồ Kỳ.

Ngọn núi không chỉ đơn giản như vậy, mà trên đó còn vô số dòng máu và đường văn bao trùm lên đó, làm cho toàn bộ thân núi khí huyết vô tận.

“Bổn tọa...”, dùng ngọn núi này chắn trước người, Đồ Kỳ tự tin ngẩng đầu lên, lúc này mới hung ác thở ra một hơi.

Ông ta muốn nói điều gì đó.

Nhưng lời vẫn chưa kịp nói ra thì.

“Phụt!”

Một âm thanh sắc nét vang lên.

Đột nhiên xé toạc thiên địa, cắt đứt hư không, xé nát màng nhĩ của mọi người.
 
Chương 2460: C2460: Chết một cách triệt để


Đồng thời.

Có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Đỉnh núi tròn trịa, cao chót vót và tràn ngập sát khí kia đột ngột bị cắt lìa khỏi thân núi.

Bị một kiếm của Tô Minh cắt đứt lìa.

Nó như một thanh gươm sắc bén chặt vào cây măng non vậy.

Chỉ như vậy mà thôi.

“Ông muốn nói gì?”, Tô Minh thờ ơ hỏi trong không gian im lặng đầy chết chóc.

Đồ Kỳ đúng là có lời muốn nói.


Muốn cầu xin hoặc tuyệt vọng, mắng chửi nguyền rủa đe dọa…

Tuy nhiên…

Còn cơ hội nói không?

Không có!

Trong khoảnh khắc đầu tiên sau khi mũi kiếm của Tô Minh xuất hiện cắt đứt ngọn núi của ông ta, có lẽ còn chưa cần dùng đến 1 cái hít thở thì nó đã cắt qua cổ họng ông ta.

Đồ Kỳ vô thức ôm cổ mình…

Nhưng, máu tươi vẫn tràn qua các ngón tay ông ta.

Màu máu đỏ tươi.


Rất bất mắt.

Đồ Kỳ trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm vào Tô Minh, cực kỳ không cam lòng.

Ông ta là Đồ Kỳ, từ khi luyện võ đã nổi tiếng yêu nghiệt và tàn bạo, nổi tiếng trong liên minh nền văn minh cấp 3, Thiên Nhẫn Tông cũng ngày càng thịnh vượng dưới sự lãnh đạo của ông ta.

Không hề khoa trương mà nói rằng, ông ta là tông chủ vĩ đại nhất của Thiên Nhẫn Tông, ông ta không ít lần vọng tưởng mình có thể đưa Thiên Nhẫn Tông trở thành nền văn minh cấp 4.

Dã tâm của ông ta cực kỳ lớn, thực lực và thiên phú của ông ta xứng đáng với tham vọng đó.

Ông ta vẫn chưa đến 100 triệu tuổi, vẫn còn rất trẻ. Còn có một cuộc sống dài vô tận để đạt được những hoài bão và mục tiêu mà mình mong muốn.

Nhưng bây giờ…

Chết!

Cái chết đến rất đột ngột.

Cái chết gọn gàng và sạch sẽ.

Sao ông ta có thể cam tâm cơ chứ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top