Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ

Dịch Full 

Chương 2389


Chương 2389

“Jane, đã bao lâu không gặp, sao cậu lại ăn nói ác độc như vậy?”

“Như nhau cả thôi!”

Hai người nhìn nhau, và cả hai đều nhìn thấy trong mắt nhau sự đồng cảm.

Có người cùng chí hướng, có người đánh nhau xong mới thành bằng hữu.

Lúc này, ba người bên ngoài đang tranh cãi kịch liệt.

Điện thoại của người đàn ông bên này có tin nhắn đến.

“Thẻ phụ của quý khách đã tiêu một trăm năm mươi triệu…”

Vợ đánh bài, chồng trả tiền.

Thăng thì cho vào túi mình, thua thì đế chồng gánh, không có gì sail “Nghe nói hai người muốn tổ chức | đám cưới một lần nữa, thật là hay quá.”

“Minh Châu cũng muốn tổ chức cùng chị. Trước kia ở nhà họ Bạch tổ chức có chút qua loa đại khái, Mạc Ngôn thấy bọn chị tổ chức hôn lễ, cũng muốn tổ chức cho Minh Châu. Bọn chị định chờ em, khi nào em và .Jane sẽ tu thành chính quả?”

“Em á?’Đôi mắt cô ảm đạm một lúc mới nói: “Bọn em vấn còn sớm, mọi người đừng đợi em, em còn muốn dự đám cưới của mọi người. Mọi người nhớ ném quả cầu hoa cho em để lấy may.”

“Hai đứa kết hôn không đăng ký, cử hành hôn lễ trước với bọn chị, thế nào?

Bạch Minh Châu không nhịn được liền đề nghị.

“Không được, nếu các cụ trong họ mà biết tin này, nhất định sẽ làm cho tan tành khói lửa mất!”

“Vậy thì…chúng ta sẽ không nói cho người khác biết, dù sao mọi người đều biết bọn chị đã kết hôn rồi. Chị và anh Trung cũng không định làm ầmï, chỉ ở nhà, sau đó mời một số bạn bè và người thân tụ tập, chắc chắn họ sẽ không làm lộ ra ngoài.”

Hứa Trúc Linh nói.

Đôi mắt của Risa chợt sáng lên, cũng đã động lòng.

Nhưng cô không biết ý của .Jane thế nào.

“Chuyện đó… cho dù em đồng ý, cũng phải để .Jane gật đầu trước, nếu không……. nếu không em bên này thu xếp xong rồi, anh ấy không đồng ý thì phải làm sao?”

“Thôi được, để chị bảo anh Trung nói chuyện với cậu ấy!”

Hứa Trúc Linh liền lấy điện thoại ra và nhăn tin cho Cố Thành Trung.

Người đàn ông ở đầu bên kia vừa nhận được chỉ thị của vợ, liền giao con cho Mạc Ngôn trông.

Jane lúc này đang hóng gió ngoài ban công, anh từ phía sau võ võ vai: “Có phải cậu thấy răng đàn ông trông con rất vô vị phải không?”

“Không phải vậy đâu, thú vị lắm, ai mà ngờ được một người đàn ông uy phong lãm liệt trước mặt người khác, đăng sau lại làm nô tỳ cho vợ, tam tòng tứ đức, giúp vợ dạy con?”

“Cậu đúng thật là nhỏ nhen, tôi nói cậu một câu, cậu trả lại tôi y như vậy.

Nhưng tôi cũng không sợ người khác biết, ta vốn là vậy. Yêu vợ nên nhường cô ấy, nghe lời cô ấy cũng không phải việc gì đáng xấu hổ, tôi vui vì điêu đó.

“Thấy anh và Trúc Linh bây giờ rất hòa hợp, tôi cũng yên tâm.” “Nhưng con bé rất quan tâm đến cậu, lần này chúng tôi dự định tổ chức hôn lễ, Mạc Ngôn và Bạch Minh Châu cũng tổ chức cùng, cậu có muốn tổ chức cùng không? “Anh nhướng mắt hỏi: “Chúng ta mời mọi người trong nhà dùng bữa nhẹ, mặc áo cưới cảm nhận lại lân nữa, cậu có muốn tham gia thử cảm giác không, tận hưởng cảm giác có vợ trước một chút?”
 
Chương 2390


Chương 2390

“Tôi… có được không?”Anh nở nụ cười cay đăng: “Anh cũng biết chuyện xảy ra với cơ thể tôi trước kia đấy, đến giờ tôi vẫn chưa tỏ tình với Risa, tôi sợ…

cô ấy không chấp nhận được”.

Cố Thành Trung nghe thấy vậy, trong giây lát ánh mắt anh trở nên sâu thám nhìn về phía chân trời, như đang nghĩ về chuyện xảy ra cách đây đã lâu: “Tôi có một người cháu tên là Cố Lâm, từng muốn làm nhục Trúc Linh, Trúc Linh đã nghĩ đến cái chết. Lúc đó, tôi nghĩ mà sợ, tôi có thể chấp nhận cơ thể không còn trinh nguyên của cô ấy, nhưng không thể chấp nhận được việc cô ấy chết đi. Đối với đàn ông mà nói, trinh tiết người phụ nữ của mình thực sự quan trọng, nhưng không quan trọng bằng con người cô ấy.”

“Tôi đã từng nói với cô ấy răng, cô ấy có như thế nào tôi đều có thể chấp nhận được, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được tìm đến cái chết, không được bỏ lại tôi một mình.”

“Sự việc không giống nhau, tôi…tôi là một người đàn ông.”

Anh ấy hơi khó mở lời.

“Tôi biết, điều này còn đau đớn hơn, nhưng bây giờ không phải là việc của một mình cậu nữa, mà là việc của cậu và cô ấy, cậu đã quyết định ở bên con bé, thì cậu phải tôn trọng con bé. Tôi nghĩ Risa sẽ chấp nhận điều đó.”

“Được… nếu cô ấy chấp nhận, chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới.”

“Được, đáng mặt đàn ông, tôi sẽ chuẩn bị cho cậu một bộ vest, đồ của cô dâu tôi sẽ bảo Trúc Linh đi chọn, hôn lễ tổ chức theo nghi thức của người Trung Quốc, cảm nhận một chút văn hóa phương Đông.”

“Sau này hai người đăng ký kết hôn rồi sẽ lại tổ chức một hôn lẽ theo nghỉ thức phương Tây thời thượng ở Cung điện Manhattan, chắc chăn sẽ gây vang động toàn cầu.”

Nghe theo lời anh, trong đầu .Jane hiện lên một bức tranh, khóe miệng mỉm cười, cũng đang khao khát đến ngày này.

Anh ấy nhất định phải khiến mọi người trên toàn thế giới phải ghen tị với cô ấy!

Jane lấy hết can đảm gọi điện cho Risa, rõ ràng là một người ở tâng trên và người còn lại ở tâng dưới.

Risa đang chơi bài, nhìn thấy số điện thoại gọi tới cô có chút nghỉ ngờ.

Cô khựng lại, sau đó nghe máy: “Có chuyện gì vậy?”

“Risa, chúng ta… kết hôn đi.” Chỉ một câu nói ngắn gọn, trái tim đập loạn nhịp khiến cô ngây người ra, cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Jane mất một lúc lâu vẫn chưa nhận được câu trả lời của cô, trái tim anh như thắt lại trong cổ họng.

“Em…em không muốn sao?”.Jane hơi chột dạ, cả người anh cứng đờ, trên trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Tay cứ nắm vào rồi lại thả ra, lặp đi lặp lại như vậy không biết bao nhiêu lần.

Lần đầu tiên lòng anh ấy căng thẳng và phức tạp như vậy.

“Không, không phải, em quá bất ngờ. Khi nào thì kết hôn, cùng với hội chị Linh sao?

Cô kích động hỏi, Hứa Trúc Linh và Bạch Minh Châu ở bên cạnh nghe thấy, khóe miệng ẩn hiện nụ cười, ý tứ rời đi đế cho cô yên tâm gọi điện thoại.

“Uh, em đồng ý là được rồi.”

“Anh ở tâng trên phải không? Em đi †ìm anh”

“Em cứ ngoan ngoãn chờ anh ở dưới đấy, anh đi tìm em, anh còn có một vài chuyện muốn nói với em.”

Anh mím môi, do dự một lúc rồi lại nói.
 
Chương 2391


Chương 2391

Rào cản tâm lý của anh không biết đến khi nào mới ổn, làm tổn thương cô suốt cũng không được.

Anh ấy nên đối xử công bằng với cô ấy mới đúng.

Anh cúp điện thoại đi xuống lầu, mỗi bước đi anh đều cảm thấy lo lắng trong lòng.

Anh lo…

Risa không thể chấp nhận sự thật này.

Risa sớm đã không thể chờ đợi được, chạy lên cầu thang trước khi anh đến, vòng tay qua người anh: “Trúc Linh các chị ấy sắp tổ chức đám cưới kiểu Trung Quốc, em rất tò mò, chúng mình cũng tổ chức kiểu Trung Quốc đi.”

“Anh có thể tiết kiệm mọi thứ khác, nhưng anh phải mua cho em một chiếc nhãn. Em không thể đeo nó một cách quang minh chính đại, nhưng em có thể đeo nó vào cổ.”

“Anh nghĩ xem còn cần chuẩn bị cái gì, nghĩ trước đi, không tới lúc đó lại lúng ta lúng túng…”

“Risa, những thứ này đừng vội.”

Giọng anh hơi khàn và đôi môi khô khốc.

“Những thứ này không vội, vậy thứ gì vội hơn?”

Cô nghiêng đầu nhìn anh khó hiểu.

Anh năm chặt tay cô và dân cô ra khu vườn sau nhà, yên tĩnh không bị ai quấy rầy, cũng thích hợp nhất để nói ra bí mật trong lòng mình.

Mặt trời ấm áp là vậy, nhưng trái tim anh đã chìm trong bóng tối.

“Risa… không phải em rất muốn biết †ại sao anh lại có một cái bóng tâm lý sao?”

“Anh…cuối cùng cũng chịu nói cho em biết rồi sao?”

Trái tim cô bỗng trở nên căng thẳng.

Anh nặng nề gật đầu.

Anh nắm tay cô, và cô có thể cảm nhận rõ sự sợ hãi của anh.

Lòng bàn tay anh ấy đầy những hạt mồ hôi, và nó cũng rất lạnh, anh ấy đã sớm mất nhiệt độ lúc trước.

Anh chớp mät, cũng không dám nhìn vào ánh mắt mình.

Rốt cuộc đó là quá khứ như thế nào, mà khó nói ra đến vậy, khiến anh đau đớn mồi khi nghĩ về nó.

Chắc chắn… đó là một trải nghiệm rất, rất tệ.

Bây giờ mọi chuyện đã qua, sao cứ phải mở lại vết thương, khơi lại chuyện cũ?

“Quên nó đi, tự nhiên em không muốn biết nữa.”

“Cái gì? Không phải bấy lâu nay em tò mò suốt sao?”“Trước đây đúng là có chút, nhưng bây giờ không có gì nữa rồi, anh băng lòng lấy em, em còn có thể không hài lòng cái gì nữa? Hơn nữa, anh nói ra là có thể khắc phục chướng ngại sao? Không hề, em không cần phải có quyền biết, ngày trước khi anh đau khổ như vậy em cũng không thể ở bên cạnh anh, nhưng sau này em sẽ cùng anh vượt qua những trở ngại, cùng anh trải qua môi ngày.”

Cô chủ động kiêng chân lên, ôm anh vào lòng, nói: “Chuyện đau lòng đã qua rồi. Đừng nghĩ nữa, được không?”

“Anh…anh có được không? Anh sợ cả đời này sẽ không vượt qua được, vậy nên làm gì bây giờ?”

“Vậy thì em sẽ đợi anh cả đời này.”
 
Chương 2392


Chương 2392

Cô ấy thậm chí không buồn nghĩ vê điều đó, nói năng dứt khoát Những lời này khiến cho hồ nước trong lòng anh không ngừng gợn sóng.

Nói không cảm động là giả dối.

Cô ấy luôn dễ dàng như vậy, dễ dàng đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong trái tim mình.

“Đồ ngốc, tuổi thanh xuân của người con gái không phải dễ dàng qua đi như vậy. Nếu như…anh không vượt qua được, anh thà để em được tự do.”

“Anh…

Risa nghe thấy vậy, sắc mặt có chút thay đối.

Làm sao anh ấy có thể nói điều này, mình đã lên kế hoạch cả đời với anh ấy, nhưng anh ấy lại muốn đẩy mình ra xa?

“Jane à, hoặc là em từ chối anh bây giờ, hoặc là đừng cả đời này đừng đẩy anh ra. Anh không muốn đợi em sống thử, không vượt qua được thì mới từ bỏ, em nghĩ như vậy là tốt cho anh sao? Là càng làm tổn thương anh hơn nữa đó.”

“Em…” “Anh vấn luôn thẳng thắn, em cũng không phải người chậm chạp, hãy cho anh câu trả lời chính xác, nếu em từ chối anh bây giờ, anh sẽ lập tức trở về Công ty Nhật Kinh, anh không cần em giải cứu lúc anh nước sôi lửa bỏng. Nếu anh không thể ở bên em thì rời khỏi Công ty Nhật Kinh thì đã sao?”

Cô không ép, nhìn anh với ánh mắt như thiêu đốt.

Cô ấy không muốn một hạnh phúc ngắn hạn, hoặc là bây giờ giải quyết dứt khoát, không liên quan gì nữa, bản thân còn có thể thoải mái một chút.

“Risa, anh được gặp em… là may mắn lớn nhất mà thượng đế ban tặng.

Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao mình lại trải qua nhiều bất hạnh như vậy, hóa ra là ông ấy để cho anh món quà tốt đẹp nhất ở cuối cùng dành cho anh, để anh khổ trước sướng sau.”

“Chỉ là…anh đến quá muộn. Nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn thì thật tuyệt, anh đã không đi sai đường nhiều như vậy”

Cuối cùng anh đã không hạ được quyết tâm từ chối, mà anh siết chặt cô vào lòng, cảm giác thân thể mềm mại của cô thật ấm áp, che đi trái tim lạnh giá của anh một chút.

Risa nghe vậy cười nhẹ: “Cũng tốt…thượng đế cho chúng ta gặp nhau dù sao cũng tốt hơn là… không gặp đúng không?”

“Ừ, chỉ cần gặp gỡ là được rồi.”

Hai người ở tầng dưới ôm chặt lấy nhau, bốn người ở tầng trên đứng xem.

Mạc Ngôn ôm lấy con, vừa nói vừa nựng con: “Chúng ta, chúng ta như thế này là đang theo dõi người khác đấy, có nên không?”

“Anh tránh sang một bên, trông con mà nói nhiều thế làm gì?’Bạch Minh Châu lừ cho một cái.

“Cố Thành Trung, anh mau chuẩn bị cho hôn lễ đi, lân này thêm một đôi nữa, phải chuẩn bị rất nhiều khâu nhỏ.”

“Ừ, anh đi làm ngay, Mạc Ngôn, giúp tôi chăm sóc mấy đứa nhỏ.”

“Ok!”

Ôn Mặc Ngôn đồng ý ngay, ông bố bỉm sữa có hai đứa con, tự nhiên câu được ước thấy.
 
Chương 2393


Chương 2393

Ngày qua ngày, Cố Thành Trung đích thân đến chào Yasui Yuuzora, đế Nikkeikawa Risa ở lại thêm một thời gian, bởi vì cô và Hứa Trúc Linh là bạn cũ, muốn hai người chị em tốt của nhau xum họp.

Yasui Yuuzora cũng khó nói, chỉ có thể đồng ý.

Thêm tốc độ xử lý công việc gần đây của Nikkeikawa Risa đã nhanh hơn rất nhiều, hơn nữa hiệu quả của mỗi kế hoạch đều rất cao, so với những tài liệu có nhiều sai sót trước đây thì gần như là một trời một vực.

Ông cụ không khỏi yên tâm, cô gái này bắt đầu thông thạo rồi, rốt cuộc cũng có chút phong thái làm chủ gia tộc.

Ông ấy không biết răng có người đã không ngại gian khổ để giúp cô ấy xử lý những việc vặt.

Đám cưới gần như đã chuẩn bị xong, thêm một cặp nữa cũng không thành vấn đề. Một tuần sau, biệt thự của nhà Cố đã được trang bị băng lụa đỏ.

Từ biệt thự ba người đàn ông bắt đầu đón dâu, chuẩn bị đoàn xe, tìm một làn đường không có nhiều xe cộ qua lại để không gây chú ý.

Còn nhà gái sau đó từ nhà họ Lý xuất giá, Risa và Quý Thiên Kim nói chuyện vui vẻ như nhà mình có con gái đi lấy chồng: “Trúc Linh, dì của chị bảo chị vào trong.”

Hứa Trúc Linh vừa thay xong váy cưới thì Tần Việt đến tìm, nói răng Quý Thiên Kim bảo cô qua đó.

Cô tới phòng của Quý Thiên Kim, phát hiện rèm cửa sổ đã kéo vào một nửa, giữa ban ngày ban mặt, chứng tỏ trong phòng chắc hẳn có điều gì đó mờ ám.

“Dì à, sao dì không vén rèm.”

Nói xong cô liền chuẩn bị giúp bà ta vén lên, nhưng lại bị ngăn lại.

“Không cần, dì thấy ánh nắng chói mắt quá, vì thế mới để rèm như vậy.

Cháu qua đây, để dì ngắm cháu thật kĩ nào. Lần đầu tiên gả cháu đi, dì thực sự cháng muốn chút nào, nhưng mà bây giờ vấn phải gả cháu đi, đau lòng bà dì này quá mà.”

Trúc Linh Trúc Linh tiến về phía trước, xoay một vòng, váy cưới một màu đỏ rực, tựa như màu hoa bỉ ngạn rực rỡ đến cháy bỏng.

Trên đầu đội một chiếc vương miện nhỏ, tủa ra từng dải xoăn tít.

“Dì ơi, cháu có đẹp không?”

Cô kích động hỏi, một lần nữa trở thành cô dâu của Gố Thành Trung, cô tưởng rằng đã không còn lạ lâm gì nữa, nhưng từ đêm qua tới giờ vấn không giấu được sự căng thẳng.

Theo quy tắc, hai người sắp cưới không thể gặp nhau ba ngày, vì thế bọn họ chỉ có thể gọi điện thoại hoặc là gửi †in nhắn.

Bây giờ gả đi lần nữa, tâm trạng của cô vẫn còn rất bồi hồi.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đỏ hoe của Quý Thiên Kim, trong lòng cô cũng có chút buồn bã.

“Đẹp, con gái của nhà họ Quý ta đương nhiên là đẹp rồi.”

Bà tỉ mỉ quan sát cô, thi thoảng lại liếc nhìn sang nửa bên rèm cửa sổ.

“Dì à, dì đừng khóc nữa, cháu và Cố Thành Trung sẽ sống thật hạnh phúc ạ.”

“Dì tin, bây giờ cũng xem như bình yên rồi, cháu cũng có thể sống vui vẻ bên cậu ấy. Tiếc là, chỉ có dì đưa dâu, ba mẹ cháu thì…”

Bà vừa nói được một nửa thì dừng lại.

Nhắc tới ba mẹ chẳng bao giờ gặp mặt được, tâm tình của Hứa Trúc Linh dường như trùng xuống trong khoảnh khäc.

“Cháu nghĩ…họ cũng sẽ vui mừng cho cháu, bởi vì đã gả cho người đàn ông tốt nhất thế gian.”
 
Chương 2394


Chương 2394

“Đúng vậy, anh chị sẽ rất vui. Cháu, rót một ly trà mang tới đây.”

Bà ta ngồi xuống bàn, lặng lẽ lau nước mắt, ở phía sau lưng chính là cửa Sổ.

Hứa Trúc Linh rất nghe lời, cung kính rót một ly trà.

“Quỳ xuống.”

Cô lập tức quỳ xuống.

“Dì không phải đấng sinh thành, nhưng dì và mẹ cháu là chị em ruột thịt, ly trà này của cháu dì nhận thay mẹ cháu. Cháu hãy xem dì như mẹ ruột mình, chuyện gì cũng có thể tâm sự với gÏ’ Hứa Trúc Linh nghe thấy lời này, hơi sững lại.

Có chuyện gì muốn nói với ba mẹ đã khuất hay không?

“Thật là…chuyện gì cũng được sao?”€ô dè dặt hỏi, âm thanh cũng bé đi vài phần.

“Đương nhiên, cháu muốn nói gì cũng được, có lẽ anh chị cũng sẽ nghe thấy.’ “Ban đầu cháu hiểu lầm mẹ Kỷ Nguyệt là mẹ ruột, không ít lần oán trách bà ấy sao lại sinh mình ra. Nhưng sau khi cháu biết mẹ ruột mình là con gái của nhà họ Quý, cha ruột là Dạ Lang, cháu cũng không rõ tâm trạng lúc ấy như thế nào. Cháu chưa hề có được sự quan tâm của cha mẹ. Ở Hứa gia cháu luôn không được hoan nghênh.”

“Nhưng cháu biết cha mẹ rất yêu rất yêu cháu, bởi vì muốn cháu được sống tiếp nên mới bỏ cháu lại Hứa gia.

Nhưng cũng xem như là khổ trước sướng sau, gặp được Cố Thành Trung, và cả dì nữa.”

“Nhìn thấy dì, cháu liền biết mẹ cháu có dáng vẻ như thế nào, chắc chăn là xinh đẹp giống như dì vậy. Chỉ là Trúc Linh Trúc Linh bất hiếu, không thể báo tròn chữ hiếu. Hôm nay, dì ở đây, cháu xem dì giống như mẹ ruột của mình vậy.”

“Ly trà này, là trà con gái dâng lên khi xuất giá.”

“Con gái mặc dù họ Hứa, nhưng dòng máu đang chảy trong người là máu của nhà họ Bạch, máu của nhà họ Quý. Mẹ con là Bạch Nhược Minh Lan, cha con là Dạ Lang, điều này con sẽ mãi mãi khắc ghi trong lòng.”

“Nếu như có thể…con chỉ cần một nhà hạnh phúc, ngoại trừ điều này thì chẳng còn mong muốn nào khác.

Nhưng…lại không thể thực hiện được.”

Cô hạ thấp tâm mắt, nước mắt bất chợt lặng lẽ chảy xuống đôi gò má.

Quý Thiên Kim nghe thấy những lời này, cổ họng sớm đã nghẹn lại khóc không thành tiếng.

Hứa Trúc Linh đứng dậy, dâng trà lên.

“Dì, dì thay mẹ cháu nhận chén trà này nha.”

“Để đó đi, cháu ra ngoài trước, dì thu dọn một chút rồi ra sau.”

“Được, vậy cháu ở ngoài đợi dì với dượng.”

Cô xoay người đi ra, lúc đi đến cửa, phía sau lưng đột nhiên truyền tới âm thanh khản đặc.

“Trúc Linh Trúc Linh…”

Cô quay đầu lại, trong phòng chỉ có một mình Quý Thiên Kim.

“Dì, dì gọi cháu sao?”

“Không, không có gì…cháu ra ngoài trước đi.”
 
Chương 2395


Chương 2395

Quý Thiên Kim lau nước mắt đọng trên khóe mi, lắp bắp đáp.

Trúc Linh Trúc Linh gật đầu, đẩy cửa đi ra ngoài.

Cửa phòng vừa đóng lại, Quý Thiên Kim lập tức kéo rèm cửa sổ ra.

Bạch Nhược Minh Lan trốn phía sau rèm cửa, nước mắt đầm đìa cả gương mặt, một tay bịt chặt miệng, chỉ sợ không kiêm chế được mà phát thành tiếng.

Bà không dám khóc lớn, sợ người ở bên ngoài nghe thấy.

Bà dùng một tay che miệng, một tay áp chặt lên lồng ngực.

Quý Thiên Kim nhìn thấy dáng vẻ này của bà, vết thương trong lòng đột nhiên nhói trở lại.

Họ là chị em song sinh, từ nhỏ đã sống xa nhau, nhưng giữa họ tâm linh tương thông, cho dù thời gian chia cát lâu như thế cũng không cách nào làm tình cảm của họ rạn nứt đi.

Nỗi đau của bà ấy, Quý Thiên Kim cũng có cảm giác tương tự.

Bà ta nhanh chóng ôm lấy Bạch Nhược Minh Lan: “Chị nói…chị em chúng ta sao lại có số phận trớ trêu như vậy? Em không thể có con, còn chị thì con ở ngay trước mắt lại không thể nhận, chúng ta…chúng ta là những kẻ bất hạnh!”

“Trúc Linh Trúc Linh, con chị..”

Giọng của bà run rẩy thành tiếng.

Thâm thù đại hận của bà đã báo xong, theo lý mà nói thì đã không còn †âm nguyện gì nữa, chỉ muốn được chứng kiến Tân Miêu gả đi trải qua một cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng hôm nay là ngày cưới của Hứa Trúc Linh, bà vẫn không kiềm chế được mà tới.

Vừa vào trong viện, đã gặp Quý Thiên Kim.

Bà vẫn luôn trốn sau rèm cửa sổ, từ khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Trúc Linh bước vào, tầm mắt chưa từng rời khỏi người cô.

Đây là con gái của bà, duyên dáng yêu kiều như thế, vậy mà đã sắp làm vợ làm mẹ rồi.

Nhưng bà chưa từng tham dự vào cuộc đời của cô, lúc cô bị lạnh bị đói bị người ta bắt nạt, bà đều không thể ở bên cạnh.

Bà ấy mắc nợ Trúc Linh Trúc Linh quá nhiều, từ đó đến nay không có mặt mũi nào mà xuất hiện bên cô, càng không dám cầu xin cô tha thứ.

Bà nghĩ, Nikkeigawa Nozomi cũng vì nguyên nhân này, mới âm thầm lặng lẽ như vậy.

Bọn họ đều là kẻ có tội, sinh con nhưng lại không cách nào chịu trách nhiệm với cuộc đời của nó.

Bà run rẩy mở ví tiền, bên trong có một tấm ảnh đã ố vàng.

Sau khi Quý Thiên Kim nhìn thấy, nước mắt lại không kìm được mà tuôn trào.

Trên tấm ảnh là cả gia đình họ.

Nikkeigawa Nozomi bế Trúc Linh Trúc Linh vừa mới sinh, một cô bé nở nụ cười rực rỡ đứng giữa bọn họ, chính là Cảnh Dao.

Nikkeigawa Nozomi ở Phó gia còn có một cái tên khác.

Cảnh Xuyên Hi, vì vậy con của ông họ Cảnh.

Chữ Cảnh chiết ra…là Nikkeigawal Bạch Nhược Minh Lan khóc một hồi mới run rẩy đứng dậy, cầm lấy ly trà trên bàn, uống không còn sót một giọt.

“Chị còn may mắn, vẫn có thể uống được trà do con gái dâng lên, nhưng…ông ấy thì không.”
 
Chương 2396


Chương 2396

“Người đã mất không thể sống lại, chị hãy nén đau thương. Chị, chị đừng phiêu bạt kháp nơi nữa, về đây, trở về nhà được không, các anh đều rất nhớ chị.”

“Không được, chị không muốn quấy rầy cuộc sống của bất kỳ ai, bây giờ chị chỉ muốn nhìn Trúc Linh Trúc Linh từ xa thôi, con bé hạnh phúc là được rồi, chị cũng yên tâm.”

“Vậy em…vậy em lần sau gặp chị bằng cách nào?”

Quý Thiên Kim vội vàng hỏi, dâu sao họ vấn là chị em ruột, bà không nhãn tâm nhìn chị mình phải lang bạt khắp nơi.

“Lần sau…chị còn có một đứa con gái tên là Tân Miêu, con bé rất đáng thương, là đứa con mà chị nhận nuôi.

Sau này nếu như con bé kết hôn, mong em sẽ giúp đỡ, nhận con bé làm nghĩa nữ, để nó đường đường chính chính ở nhà họ Quý mà gả đi, chị sợ của hồi môn mình chuẩn bị quá sơ sài, toàn bộ tiền tiết kiệm của chị đều cho con bé, tới chừng đó hi vọng em và các anh có thể giúp chị chuẩn bị thêm.”

“Con bé rất gống em, đều không có khả năng làm mẹ.”

Quý Thiên kim nghe tới đây, tìm ông chốc thắt lại.

“Chị yên tâm, em chắc chăn sẽ giúp chị giải quyết. Nếu như có thể, em rất muốn gặp con bé, giống như em năm đó vậy.”

Quý Thiên kim đau lòng nói.

“Được, lần sau chị sẽ đưa nó đến gặp em, em sẽ thích nó thôi. Con bé ở bên chị vốn không có tương lai, nó cần một mái nhà chäc chăn hơn.”

Bạch Nhược Niên yếu ớt nói, bây giờ bà chỉ muốn giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, sau đó…sẽ đi theo ông ấy.

Bà tưởng rằng sẽ hận ông cả đời, nhưng thực chất đã không còn hận từ rất lâu rồi.

Sự ra đi của ông ấy khiến bà cũng sớm đánh mất đi động lực sống rồi.

Bà không muốn nhận lại Trúc Linh, bởi vì bà sợ sẽ bị tình cảm trói buộc mà không nố rời đi.

Con cái…sẽ không thể theo bố mẹ cả đời, người duy nhất mà bọn họ có thể dựa vào chính là người bạn đời của mình.

Nhưng người bạn đời của bà đã không còn nữa thì bà cũng nên đi theo người đó thôi.

“Các chú rể đã tới rồi!”

Có người ở dưới lầu hô lên, ba vị cô dâu lập tức căng thẳng ngồi ngay ngắn.

Váy cưới cùng khăn trùm đầu, một màu đỏ rực.

“Trúc Linh, Minh Châu, hai cô hồi hộp không? Tôi… đây là lân đầu tiên tôi kết hôn, tôi rất căng thẳng! Rốt cuộc đây là đồ trang sức gì vậy, nặng đến như thế?”

Risa muốn nghiêng đầu nhưng lại phát hiện mình không thể cử động được, cái vương miện này thực sự rất nặng?

“Mấy cân vàng trên đầu đấy, cô tưởng là đùa sao? Tôi đặc biệt mời một sư phụ lão làng trong ngành để thiết kế đấy. Mũ phượng khăn quàng vai, đều không thể thiếu được!”

Bạch Minh Châu nói: “Cái này tặng cho cô, giữ lại làm kỉ niệm!”

“Risa, cô đừng lo, đây chưa phải là chính thức đâu, cô cứ xem như là đang luyện tập trước đi, cảm nhận thử, đừng có lo lắng quá.”
 
Chương 2397


Chương 2397

“Được…được, tôi không lo lăng nữa.

€ô hít một hơi sâu, mồ hôi túa ra cả lòng bàn tay, thấm vào trong váy cưới.

Mà lúc này, ba vị chú rể đến cả cửa lớn cũng chưa xông vào được.

“HịsàÌ “Đúng đúng đúng, lì xì, ở đây có các bậc tiền bối của cậu, cũng có cả người đồng trang lứa, chẳng phải nên lấy gì đó để hiếu kính sao?”

Quý Tu, Quý Cảnh An, Quý Lưu Xuyên và mấy người khác chặn ngoài cửa, đây chỉ mới là vòng đầu tiên, phía sau còn có Quý Quân, Quý Mặc Nhiên, Quý Thiên kim nữa.

Người nhà họ Quý rất đông, hơn nữa hầu hết đều là người trong quân đội, chẳng phải chuyện đùa đâu.

Bọn họ chặn cửa, kín đến mức một con cá cũng đừng hòng lọt qua được.

“Cố Thành Trung lên trước, cô dâu cậu ta muốn cưới là em gái quý giá nhất của chúng tôi! Nhà họ Quý đông con trai nhưng con gái thì rất ít. Các dì đã có ba ba và các chú sủng, còn Hứa tr thì có các anh họ sủng!”

Quý Tu xung phong phát biểu.

Cố Thành Trung cười nhẹ, trực tiếp lấy ra bao lì xì, đưa tới.

“Cái gì đây? Cưng cứng?”

Mở ra xem, chính là thẻ ngân hàng.

Lần trước phát lì xì, không ngờ lần này lại trực tiếp phát thẻ luôn?

“Trong thẻ có tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám tệ, không có mật mã, tới trước thì nhận trước!”

“Hào phóng! Một bao lì xì thôi đã nhiều tới vậy, không hổ là Cố gia, giàu nứt vách!”

Cố Thành Trung trực tiếp ném bao lì xì lên trên không trung, mọi người xúm xít lại nhặt, trong phút chốc đã chạy đi dành hết rồi.

Ba vị chú rể thấy thế liền chạy đi, Quý Quân, Quý Mặc Nhiên liền chặn người ở hành lang.

“Chúng ta muốn kiểm tra Ôn Mặc Ngôn, nghe nói cậu là mọt sách, Bạch Minh Châu lại là người trong quân đội.

Thế thì cậu bảo vệ con bé kiểu gì? Ta cũng là lính đặc chủng, cậu đấu với ta thử xem, nếu cậu thăng thì cậu có thể qua.

Quý Mặc Nhiên nói.

“Thế này…không tốt cho lắm, cháu là vãn bối, cậu là trưởng bối, ở chỗ cử hành hôn lễ đã xem là quấy rối rồi, cháu làm sao có thể ra tay được chứ?”

“Nhà họ Quý chúng ta có một quy định, nếu có thể ra tay thì tuyệt đối không chần chừ, cậu không cần phải bày vẽ, mau lên đi!”

“Vậy…vậy được thôi, cháu…cháu mặc dù cơ thể cường tráng nhưng võ thuật thì tàm tạm, vẫn mong cậu Quý thủ hạ lưu tình.”

Ôn Mặc Ngôn bình thường là một người nho nhã, nhưng khi cởi bỏ áo vest ra thì cả người đột nhiên trở nên gai góc hơn hẳn.

Ánh mắt sắc bén đến mức có thể xuyên thấu, giống như là biến thành một người khác vậy.

Cố Thành Trung đột nhiên nghĩ tới một tính cách khác của anh ta, đúng là rất “hoang dã”.

Ngay lúc này, trong đầu của Ôn Mặc Ngôn chỉ có một ý niệm, nhất định phải đồng ý với Quý Mặc Nhiên để cưới được Bạch Minh Châu, vì thế trận này anh không thể thua được.

“Hey, đồ phế, cậu tưởng cậu thực sự có thể đánh bại được ông ấy sao?
 
Chương 2398


Chương 2398

Cậu nhìn cơ bắp trên người ông ấy đi, có giống của một ông chú hơn năm mươi tuổi không?”

Trong tiềm thức của Ôn Mặc Ngôn đột nhiên vang lên một giọng nói hết sức quen thuộc.

Anh khẽ run lên, nhân cách thứ hai vẫn còn chưa biến mất sao? anh ta đột nhiên xuất hiện như vậy, lẽ nào là muốn cướp lấy quyền làm chủ cơ thể sao.

“Đồ ngốc, đừng tìm nữa, tôi không ra được, tôi chính là cậu mà cậu cũng chính là tôi, cậu không hiểu sao? Tên ngốc, lần này, tôi sẽ cùng cậu cưới người con gái mình yêu.”

Tận sâu trong tiêm thức, giọng nói của A Ngôn vang lên, từ từ tràn ra khiến cho cả cơ thể đột nhiên cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Quý Mặc Nhiên ra tay đều dùng các món võ rất lợi hại, nhưng Ôn Mặc Ngôn thì không phải.

Thứ mà Ôn Mặc Ngôn có chính là kí xảo, trước mắt anh vẫn luôn phòng thủ, đợi đến khi Quý Mặc Nhiên đuối sức mới bắt đầu dùng mưu.

Cuối cùng, Quý Mặc Nhiên thở hổn hển, cả người không còn chút sức lực, liên tục xua tay: “Được lắm nhóc, quả nhiên là không thể xem thường mấy người đọc sách được, biết ta tuổi già sức yếu vậy mà còn cố ý chơi trò “mèo vờn chuột”.

“Là…là do cậu Quý nhường cháu thôi, cảm ơn cậu Quý.”

Ôn Mặc Ngôn mặc áo vest vào, lại trở về dáng vẻ thư sinh nho nhã.

“Lên đi, em gái ta đang bế Dao Dao ở trên đó.”

Cuối cùng bọn họ cũng tới trước cửa phòng, Quý Thiên kim đang ôm một đứa trẻ ngồi ở dưới sàn.

“Tới rồi?”

“Cháu chào dì, đây là lì xì ạ!”

Ba vị chú rể chen chúc tặng lì xì, nhưng Quý Thiên kim liền đưa cho Phó Đồng Dao, bà không để tâm đến chút tiền này đâu.

“Trúc Linh giao cho Cố Thành Trung thì dì yên tâm rồi, Ôn Mặc Ngôn thì ai cũng biết tính khí rất tốt, luôn bao dung Minh Châu, dì càng không có gì phải lo cả.” “Nhưng còn cậu… cậu với Risa quen nhau chưa lâu, nhưng tình cảm lại rất sâu đậm. Lúc Risa còn ở nhà của dì, dì rất thích con bé, người vừa thông minh dễ thương lại rất lương thiện, chân thành, khác chị nó một trời một vực. Ban đầu hai đứa xem mắt ở chỗ dì, nhưng cuối cùng lại cấi nhau âm ĩ cả lên.”

“Người trẻ như hai đứa cứ hành xử theo cảm tính, sao dì biết cậu thực lòng muốn cưới Risa được, hay chỉ là cảm hứng nhất thời?”

“Cậu là người đứng đầu của gia tộc Kettering, còn con bé lại là người thừa kế của công ty Nhật Kinh, nước với lửa không thể dung hòa được, ai cũng không chịu nhượng bộ, cậu với con bé sẽ ở bên nhau như thế nào đây?”

“Hôm nay cậu đã muốn rước dâu ra khỏi cửa nhà họ Quý, vậy thì dì cũng phải nhiều lời một chút, phải hỏi cho thật kỹ. Nếu như con bé không gả đi từ nhà họ Quý dì thì dì đảm bảo sẽ không hé ra nửa lời.”

Quý Thiên kim không hề che giấu cảm xúc, ba người đàn ông trước mặt cũng được xem là nhân vật rất có máu mặt nhưng khi ở trước mặt bà dường như cũng có vài phần rụt rè, thái độ vô cùng tôn kính, căn bản là không dám hành xử lỗ mãng.

Diên không ngờ tới Quý Thiên kim sẽ đặt ra câu hỏi hóc búa như vậy.

Anh đáp: “Cháu biết lời hứa suông trên miệng thì không chứng minh được điều gì, nên không biết dì Quý liệu có muốn tin tưởng cháu hay không.”
 
Chương 2399


Chương 2399

“Nói ra nghe xem.” Quý Thiên kim nhìn thấy thái độ cương quyết của anh †a, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc cho nên bà tò mò rằng anh ta sẽ giải quyết như thế nào.

“Tôi biết giữa tôi và cô ấy có rất là nhiều trở ngại, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là không từ bỏ, dù trời có sập xuống đi nữa thì tôi cũng muốn ở bên cạnh cô ấy. Dì Quý chắc hẳn phải biết được sự kiên trì của tôi, lúc đầu có bao nhiêu người theo đuổi Trúc Linh như vậy tôi cũng chưa bao giờ từ bỏ, huống hồ chỉ bây giờ là Nikkeikawa Risa”.

“Lý do bây giờ tôi từ bỏ theo đuổi Trúc Linh là bởi vì tôi biết Cố Thành Trung tốt hơn tôi, cô ấy sẽ rất hạnh phúc. Vì vậy tới bây giờ tôi cũng hiểu được, nếu Risa không có tôi, cô ấy sẽ không thế hạnh phúc được, tôi cũng không thế trơ mắt nhìn Lisa chịu khổ”.

“Vậy bây giờ cậu dự định lấy cái gì để làm sính lễ để cưới Lisa?”

“Vị trí nữ chủ nhân Kettering của tôi, chỉ cần là thứ của tôi có, đều là của cô ấy”. “Được, lời nói này tôi đã ghi nhớ rồi, cô bé Lisa này không cha không mẹ, sau này chỉ cần bị cậu ức hiếp, tôi sẽ thay thế cô ấy ra mặt đó. Cậu cũng không cần ghét bỏ tôi vì tôi quản việc không đâu, những cô gái từ nhà họ Quý gả đi lấy chồng đều phải luôn vui vẻ, nếu không thì Quý Thiên Kim tôi không thể bỏ qua cho lũ khốn các người đâu.”

“Vậy.. vậy bây giờ tôi có thể đi vào đón cô dâu được chưa?”

Diên năm chặt tay lại, có chút hồi hộp.

Anh ấy chưa từng kết hôn bao giờ, đây là lần đầu tiên, mặc dù nói là chưa thật sự chính thức, phong tục cũng không giống với phương Tây, nhưng anh †a vẫn hồi hộp.

“Đi vào trong đi”.

Quý Thiên Kim mỉm cười ra lệnh mở cửa, mà Phó Minh Diệp cũng kiếm được rất nhiều tiền.

Nhưng vừa bước vào cửa ba người đều trở nên khờ người, ba cô dâu ngồi cùng nhau, cùng đeo khăn trùm đầu, dáng người cũng khống nhau, thật sự không phân biệt được ai là ai.

Cả ba người họ đều không mập, đâu cũng chênh lệch một chút, nhưng mà hiện tại cũng không biết họ đã mưu tính như thế nào mà xem chiều cao cũng giống nhau.

“Chọn đi, nếu chọn sai thì không cưới được rồi.”

Quý Thiên Kim vừa cười vừa nói.

Ai mà có thể ngờ tới, sau khi vượt qua bao nhiêu khó khăn, phát bao lì xì, so tài võ thuật với người khác, cũng ăn nói nhỏ nhẹ thề thốt.

Vậy mà vừa bước vào cửa, thậm chí còn chưa được nhìn thấy mặt cô dâu.

Ôn Mạc Ngôn đẩy kính lên, khuôn mặt lãnh đạm nói: “Để tôi trước”.

“Đi cùng nhau đi”.

Cố Thành Trung lên tiếng.

Ba người nhìn nhau, đứng lệch mặt trước mặt các cô dâu.

“Ba người chọn xong rồi chứ?”

“Ừa, có thế mở khăn được chưa?”

Ôn Mạc Ngôn gật đầu nói: “Bạch Minh Châu là người có tính tình hấp tấp, tôi vừa bước vào cửa cô ấy liền run chân rồi, không có một chút xíu dáng vẻ thục nữ nào”.

“Hả? Câu nói này của anh là có ý gì?

Chán ghét tôi rồi hả? Đều chuẩn bị kết hôn lần thứ hai rồi mà anh còn nói mấy lời như vậy hả?”

Bạch Minh Châu vén khăn trùm đầu lên trừng mắt nhìn anh ta.
 
Chương 2400


Chương 2400

“Không không không, vợ yêu đại nhân, anh chính là thích cái dáng vẻ này của em, nên anh mới không yêu những người phụ nữ nhã nhặn, mỗi lần em dạy dỗ anh, sai bảo anh làm việc nhà và chăm sóc con cái, đều rất xinh đẹp!”

Ôn Mạc Ngôn lúc này giả vờ diễn như hoàn toàn không tồn tại.

Bạch Minh Châu nghe thấy lời nói này những sự tức giận của cô ấy cũng phần lớn tan biến.

“Cái này còn phải nói sao.”

“Minh Châu, hôm nay em thật là xinh đẹp”.

“Nói thừa, cần anh nói sao, cái vương miệng phượng hoàng này gãy rồi”.

“Được rồi được rồi, mau quàng khăn trùm lên lại nào, nếu không sẽ xui xẻo đớ..

“Gô bé ngốc, người vốn đã không cao vậy mà còn đội cái mũ phượng cao đến như vậy, không đau sao?”

“A? Sao anh biết đây là em?”

“Anh là người đàn ông của em, cùng ở bên cạnh em năm năm rồi, anh có thể không nhận ra em sao? Chỉ cần nhìn một cái là biết rồi, sẽ không chọn sai đâu”.

Anh trực tiếp vén khăn trùm đầu của cô ấy lên, cởi bỏ vương miệng phượng hoàng nói: “Chúng tôi không cần những thứ thô tục này, mang cái khăn trùm đầu màu đỏ là được rồi, đừng đè nặng ở đâu hết. Vốn dĩ cái não đã rất ngốc nghếch rồi, thông thể đè thêm được nữa”.

“Được thôi, chồng nói thế nào thì như thế đấy”.

Cô ấy mỉm cười trả lời.

Risa bên cạnh nghe thấy những lời đó đây hoài nghi, hai người họ ở bên nhau lâu rồi, vì vậy chỉ cần nhìn một cái đã có thể nhìn ra cô ấy cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng mà Diên và bọn họ cùng một lúc đưa ra lựa chọn, làm thế nào có thể thấy mình rất chính xác mà không nhầm lãn.

Đúng lúc này, bên ngoài thúc giục thời điểm tốt lành đã đến, cô dâu đã đến lúc lên xe rồi.

Diên trực tiếp nắm lấy bàn tay sớm đã đâm mồ hồi của cô.

Ba cặp đôi mới cưới cùng nhau bước ra cửa, rất nhanh đã tới nhà họ Cố, đông đủ bạn bè và người thân đã tụ họp lại.

Người đến cũng không nhiều, chỉ †âm mười hai mươi người.

Ba chú rể đều bị ép uống không ít rượu, ngăn cản không cho họ vào phòng tân hôn.

Cả ba đều phải giả vờ say mới có thể trốn thoát được.

Diên rất ít khi uống rượu, chưa uống được bao nhiêu thì mặt đã đỏ rồi.

Anh đi về phía căn phòng, nơi cô dâu lặng lẽ đợi anh.

Chiếc giường được trải bằng quả chà là, lạc, nhãn và mận đỏ tượng trưng cho sự sớm sinh được quý tử.

Bên cạnh đó là một cái cân, dùng để nhặt khăn trùm lên, có nghĩa là được như ý nguyện.

Rượu trên bàn tên là ‘rượu giao bôi”, vợ chồng uống cạn ly rượu này thì tình cảm như keo sơn.

Những ý nghĩa cao đẹp như thế này rất khó có thể tìm thấy ở phương Tây.

Anh cầm thanh cân nhẹ nhàng mở tấm màn trước mặt, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú bên trong, đôi má ửng hồng và đôi môi đỏ son điểm chút hồng quyến rũ.

Cô cúi đầu xấu hổ nhìn chính mình, hai tay nhỏ bé đan vào nhau thật chặt.
 
Chương 2401


Chương 2401

“Lisa”.

Cổ họng anh khàn khàn, trầm trầm gọi tên của cô.

Cô ngước mắt lên nhìn anh khi nghe những lời đó, cái ánh mắt của anh được phản chiếu trong đôi mắt ngấn nước ấy, với tình yêu sâu sắc đang chảy trong đó.

“Anh anh về rồi hả? Anh uống say rồi hả? Đợi một chút nữa đi tắm và thư giãn”.

Gô ấy cuốn lưỡi và thốt ra một câu đầy khó khăn.

“Chúng ta uống rượu giao bôi trước GIIẾN Anh ấy mang rượu giao bôi đến, hay người vòng tay qua nhau uống rượu.

Rượu uống vào như thuốc độc, mặt cô ấy đỏ bừng lên càng thêm quyến rũ.

“Lisa, em thật là đẹp”.

Anh ấy nói bằng giọng đầy si mê.

“Anh vốn dĩ đã rất đẹp rồi, trừ chị của anh ra, anh chưa từng sợ ai”.

“Ayako Nikkeikawa cũng không đẹp bằng em, đôi mắt của em..không giống”.

“Chỗ nào không giống vậy?”

“Đôi mắt của em ấm áp, trong suốt và thuần khiết, giống như … hổ phách”.

Anh chạm vào đầu cô và nói với một nụ cười: “Risa là đẹp nhất”.

“Miệng lưỡi đàn ông các anh như quý gạt người”.

Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng khóe mắt lại cúi xuống, ẩn chứa ý cười thâm.

Anh lấy ra thứ gì đó từ cánh tay của mình và trịnh trọng đặt nó vào tay cô.

Cô mở nó ra và thấy đó là một huy hiệu.

“Đây là…”

“Một cái, những người khác không thích huy hiệu, không biết em có thích nó không”.

Anh ấy nói bằng giọng đầy sâu sắc.

Cái huy hiệu này anh đã từng tặng cho Hứa Trúc Linh, nhưng mà cô ấy không hề hay biết. Sau này khi biết được tính quan trọng của nó, cô ấy đã trả nó lại cho chính anh.

Anh ấy cứ nghĩ sau này sẽ không thể tặng huy hiệu này cho ai nữa, nhưng không ngờ… Anh ta vẫn có thể nhận được phước lành của thượng đế trong cuộc đời của mình.

Cô không cần hỏi cũng tự biết được người không muốn nó nhất định là Hứa Trúc Linh.

“Cái huy hiệu này có hàm ý gì đặc biệt không? Em cảm thấy nó có hình dáng rất là cũ kĩ”. ‘Mỗi một người thừa kế của Kettering đều sẽ có một cái, mục đích là khi có đấu đá trong gia, tránh không cho bất cứ ai bị mất mạng.

Có chín con chó ngao Tây Tạng, nhưng chỉ có thể có một con mới có thể trở thành Ngao Tây Tạng. Các đại gia đình lớn khác cũng giống như vậy, như gia đình của em là trường nữ được kế thừa.

Còn Kettering là cho người đến trước, người mạnh sẽ được kính trọng”.

“Sẽ có những cuộc đấu đá nội bộ liên tục giữa những người anh em trong gia đình. Đây là lá bùa cứu mạng cuối cùng. Chỉ cần là thành viên của gia tộc Kettering, họ không thể giết những người có biểu tượng gia tộc. Cái này có thể tự bảo vệ bản thân mình, hoặc có thể tặng nó cho những người khác, để bảo vệ mạng sống của người khác. Còn cái huy hiệu này thì khác. Đây là huy hiệu Trưởng nhà, có thể huy động quân đội riêng của Kettering”.
 
Chương 2402


Chương 2402

“Anh…anh không có cái gì có thể cho em hết, trừ cái này. Có nó rồi, cũng đồng nghĩa với việc có được Kettering.

Anh đưa hết tất cả đồ của anh cho em, hi vọng em không chê nó là món đồ đã qua sử dụng”. Anh đầy lo lắng nói, sợ cô sẽ không thích.

Risa chăm chú nhìn huy hiệu của gia tộc, cẩn thận xỏ chiếc lỗ nhỏ trên thân vòng rồi đeo lên cổ.

“Không chê, bởi vì đây là trái tim của anh mà. Trái tim dù có bị tổn thương đến mấy thì cũng sẽ lành lại thôi đúng không? Lúc trước anh có thể chảy máu vì cô ấy, nhưng bây giờ và cả sau này anh chỉ có thể chảy máu vì em thôi, có biết không?”

Cô ấy trực tiếp đem dây chuyền tháo xuống và đeo lên huy hiệu của gia tộc, chiếc huy hiệu tương phản với làn da trắng như tuyết của cô nhưng cô lại rất thích nó.

“Trông đẹp không?”Cô nghiêng đầu lại nhìn cậu ấy.

“Đẹp lắm, em mang cái gì cũng đẹp G2 T0”

“Anh nói dối!”Cô tức giận trừng mắt Diên.

Diên không có nói tiếp, dân im lặng lại.

Theo lý thuyết thì tiếp theo là sế động phòng hoa chúc rồi, nhưng mà cậu ấy đang gặp phải một chướng ngại tâm lý.

Bây giờ vẫn còn sớm, nên chắc cả hai sẽ không ngủ được.

Để thay đổi bầu không khí ngại ngùng này, cô quyết định đổi chủ đề nói chuyện.

“Anh nghĩ bây giờ Minh Châu và Trúc Linh đang làm gì, hai người bọn HỘ. 2 Lời vừa ra khỏi miệng cô lại hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Có khả năng không?

Đến tối, tự nhiên vợ chồng hai người SẼ…

Cái gì nên nói thì nói, không nên nói thì thôi “Khục khục, chúng ta… Tắm rửa rồi đi ngủ thôi, em nghĩ là kết hôn thì trang phục ki-mô-nô đã đủ nặng rồi, không nghĩ tới Hán phục còn nặng hơn cả nó nữa.”

Gô bắt đầu lúng túng tìm các chủ đề khác nhau để nói chuyện.

“Đi tắm rửa đi, anh chờ em làm xong.”

Vốn cô định là sẽ đi ra ngoài, không ngờ lại có người tới gõ cửa.

Không phải khi nấy mọi người đã thống nhất với nhau rằng khi vào phòng tân hôn sẽ không ai làm phiền hay sao, vậy sao bây giờ lại có người gõ cửa.

“Diên, mở cửa đi, là tôi, Halley đây.

Diên nghe nói như vậy hung hăng nhíu mày, anh ta sao lại tới rồi?

Anh ta là hoàng tử của một nước, mỗi ngày đều phải đi đối phó với các đại thần trong nội bộ, có lẽ là vậy nên Diên đã quên nói điều đó với anh ta.

Diên nghĩ sau khi trở về London nhất định sẽ tổ chức một đám cưới xa hoa, chiêu cáo thiên hạ, đến lúc đó nhất định sẽ tìm Halley làm phù rể, để anh ta sớm ngày tìm được nàng công chúa của đời mình.

Vừa mở cửa, liền thấy Halley một tay cầm ly rượu đỏ, tay kia cầm chai rượu đỏ, nói: “Cậu đã kết hôn, thân là huynh đệ của cậu nhất định phải tới chúc phúc, cậu muốn trốn cũng trốn không thoát đâu.”
 
Chương 2403


Chương 2403

“Tôi biết anh mỗi ngày rất bận và cũng không thể ra khỏi cung điện, vì vậy tôi đã không gọi cho anh. Tôi định đợi đến khi trở về Manhattan tôi sẽ chính thức kết hôn với Risa, và sau đó tôi sẽ gọi anh đến chung vui luôn.”

“Tôi biết mà, tôi chỉ đang giỡn thôi, nhưng… Tôi thật muốn đến thăm cậu, tiện thể cũng muốn xem mặt của cô dâu luôn. Xem là ai có khả năng có thể đánh cắp được trái tim của người bên cạnh tôi.”

Halley lúc nói lời này, hốc mắt có chút đỏ lên.

Thật ra anh ta vẫn còn yêu Diên sâu đậm, không biết vì sao, tình yêu này vẫn không hề giảm bớt mà càng ngày càng mãnh liệt.

Nhưng giờ đây anh ta chỉ có thể nở một nụ cười mà chúc phúc cho họ, cũng chúc Diên tìm được tình yêu đích thực.

Lúc sáng, khi Halley nhận được tin tức do người mật thám cung cấp, cây bút trong tay anh ta lập tức rơi xuống đất, trong lòng nhất thời run lên.

Đầu óc của Halley lúc này trống rỗng.

Anh ta đã mơ tưởng chính mình cưới Diên vô số lần, Diên lớn lên xinh đẹp như một búp bê Barbie nên anh ta luôn muốn chuẩn bị cho Diên một bộ váy cưới thật đẹp, phải để Diên trở thành nàng công chúa xinh đẹp nhất.

Khi đó, Halley vẫn còn là một hoàng tử không có ý định nhúng tay vào vấn đề tranh giành quyền lực, mà lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc cưới Diên về nhà.

Nhưng từ khi biết Diên là đàn ông, †in tức này như sét đánh ngang tay, khiến Halley vừa tức giận, vừa hận thù và cũng vừa hối hận.

Cảm giác như mình rất xui xẻo, bị chính người mình thích lừa dối mình.

Anh ta thẹn quá hóa giận, nhất quyết muốn đi hủy bỏ hôn ước, sau đó hung dữ mà cảnh cáo Diên phải tuyệt đối tránh xa bản thân ra và cũng đừng làm vấy bẩn thanh danh của anh ta.

Thế nhưng mà lần nữa anh ta lại gặp Diên…

Diên vẫn còn bộ dạng như lúc trước, vẫn chính là người mà anh ta luôn đem lòng yêu, cứ nghĩ trong lòng vẫn còn tức giận, nhưng khi gặp Diên mọi giận dữ theo đó mà cũng tan biến.

Thật ra anh ta gặp là chỉ muốn hỏi Diên ngồi xe lăn có khát không, có đói không, có mệt mỏi không…?

Có một khuôn mặt xinh đẹp như vậy thật không giống như một người đàn ông, thoạt nhìn rất thanh tú, rất giống như một con búp bê làm bằng sứ, chỉ cần động nhẹ là có thể vỡ.

Yêu một người, chuyện giới tính thật sự không quan trọng.

Halley, anh ta thật sự không làm gì sai cả, xu hướng giới tính của anh ta cũng rất bình thường, chỉ là, anh ta đã vô tình yêu phải một người đàn ông mà thôi.

Anh ta vấn thích những người con gái có thân hình đầy đặn, da trắng nõn nà.

Nhưng anh ta cũng không ngại khi cùng Diên có quan hệ xác thịt.

Anh ta rất bình thường, chỉ là Diên đã sai rồi mà thôi.

Hôm nay khi thấy Diên trong bộ đồ cưới, một chút cũng không giống người thường, mà giống như là một tồn tại đẹp đẽ, độc nhất vô nhị trên đời.

Cậu ấy có dáng người cao ngất, dung mạo phi phàm, được ánh sáng đỏ của hỉ đường phụ trợ, đã làm tăng lên vẽ đẹp như hoa như ngọc ấy của cậu.

Mặc kệ cô dâu hôm nay có ăn mặc xinh đẹp thế nào, cũng không thể lu mờ đi một chút nhan sắc của Diên.

Anh ta muốn đi uống một rượu cùng Diên, giả vờ … Hôm nay chính mình cùng với cậu ấy kết hôn.
 
Chương 2404


Chương 2404

Anh ta quơ quơ ly rượu đỏ trong tay.

“Bên trong có cái gì không tiện sao?

Chúng ta vào trong nói chuyện đi, khách nhân đều tới rồi, đứng ở cửa nói chuyện phiếm có chút ngại ngùng.”

Diên lắc ly rượu trong tay nói: “Không có gì bất tiện, chúng tôi đều đang định nghỉ ngơi.”

Anh để cho Halley vào, Risa cũng không có vội vàng tắm rửa, cùng Halley chào hỏi.

“Xin chào, tôi là vợ cả của Diên, Halley.

“Vợ cả?”

Risa sửng sốt.

“Tôi không phải là vợ cả sao? Diên trước kia đóng giả thành nữ, tôi môi ngày đều chơi cùng cậu ta. Hôm nay cậu ta cưới vợ rồi, cũng không đến nỗi bỏ tôi chứ, vậy nên gọi tôi là vợ cả của cậu ta cũng đúng phải không?”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa.” Diên bất lực nói, Halley người này toàn ăn nói †ùy tiện, ngoài miệng toàn những lời không đúng đắn, thế nhưng Diên biết rõ Halley tâm tư tỉnh tế tỉ mỉ, có tài làm vua, các mặt từ tài chính đến quân sự đều được anh ta xử lý thích đáng, lại cùng các quan đại thần cao thấp không phân.

Đừng nghĩ anh ta trẻ người mà non dạ, so với vua Charles, anh ta còn giỏi hơn.

Anh ta cười càng thoải mái, Diên ngược lại càng thêm khó chịu trong lòng.

Anh ta chỉ nhân cơ hội đó để giấu đi nỗi đau trong lòng.

“Được, vậy tôi sẽ không nhiều lời nữa, trước tiên kính cậu một ly, cậu cứ tùy ý đi, dù sao thì đây cũng là phòng tân hôn của cậu mà.”

“Ly rượu này như thay lời muốn, tôi chúc vợ chồng hai người có được cuộc sống hạnh phúc, sống đến đầu bạc răng long.”

Dứt lời, anh ta uống một hơi cạn sạch.

Diên còn chưa kịp uống một ngụm, anh ta lại tự mình rót thêm một ly nữa.

“Ly thứ hai, chúc hai người sớm sinh quý tử, tranh thủ thời gian sinh cho tôi một đứa cháu ngoại mập mạp, tôi định đào tạo đứa trẻ trở thành người thừa kế Hoàng tộc, lại để cho gia tộc Khải đặc Lincoln trọng trách khôi phục đế quốc.

Nhiệm vụ lớn như thế đành phải giao lại cho cậu rồi!”

“Halley, anh rõ ràng là chưa có uống nhiều, mà sao bây giờ bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ rồi, lời này sao có thể nói ra được chứ?”Gậu cứ để tôi yên đi, ly thứ ba này, xin kính Risa tiểu thư, mong cô có thể đối xử tốt với anh bạn này của tôi một chút, thật ra cậu ta lòng dạ rất sâu, tâm tư lại vô cùng kín đáo, nhưng đối với bạn bè lại vô cùng nhiệt tình. Cậu ta đã có rất nhiều cơ hội để cướp đi Trúc Linh, nhưng mà cậu ta lại…

Quan tâm đến tâm trạng của Trúc Linh, cứ luôn lo lắng chuyện này chuyện kia, riêng chuyện sức khỏe của bản thân lại không bao giờ để ý tới .’ “Cậu ta là kiểu người mà khi gặp được người mình yêu, sẽ đem tất cả những gì tốt đẹp nhất dành cho họ, dù cho bản thân mình có đau đến chết đi sống lại, thì chỉ cần người kia được sống tốt, cậu ta cũng sẽ vui. ˆ “Thực không dám dấu diếm, nếu người bạn này của tôi có thực sự có ý định đi cướp người, thì chỉ sợ Hứa Trúc Linh bây giờ chỉ có thể khóc rồi.”

“Halley… Anh nói nhiều quá rồi.”

“Tôi biết… Tôi vẫn luôn nói rất nhiều.
 
Chương 2405


Chương 2405

Nhưng tôi cái nào không nói về cậu chứ? Tôi hiện tại không nói thêm vài câu nữa, tôi sợ… Tương lai sẽ không có cơ hội.”

Khi Halley nói điều này, mắt anh ta đã hoàn toàn đỏ và nước mắt trong khóe mi đã tuôn ra.

Anh ta đã uống thêm một ly rượu nữa, nhưng lần này anh không biết phải nói gì.

“Quên đi, chuyện gì nên nói cũng đã nói rồi tôi uống bao nhiêu thì lời chúc phúc cho hai người bấy nhiêu.”

Halley trực tiếp ôm chai rượu lên uống, Diên muốn ngăn lại nhưng không được.

Cuối cùng, khi uống hết cả chai rượu, nước da của anh ta đỏ bừng lên.

“Tốt rồi, lời chúc phúc của tôi sẽ như thế này, không làm phiền hai người nữa.

Tôi bây giờ phải ngồi máy bay trở về gấp, ngày mai các lão già kia còn muốn đến gặp tôi nữa.”

Rốt cuộc, không đợi ai lên tiếng, anh †a xoay người không chút do dự mà rời đi.

Đến một cách vội vàng, và ra đi cũng một cách vội vàng.

Nhưng khi Halley đi xuống cầu thang, anh ta đã ôm thùng rác mà nôn mửa dữ dội . Phun phun, giọng nói nghẹn lại…

“Điện hạ!”

Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của anh ta, những người ở lầu dưới vội vàng tiến lên, đỡ anh ta dậy rồi dìu ra xe.

Anh ta nôn sạch sẽ trong bụng, người cũng thoải mái hơn nhưng trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Anh ta trợn tròn mắt nhìn lên trần xe, đột nhiên vừa khóc vừa cười.

Người ở phía trước không dám nói lời nào, chỉ cảm thấy hôm nay điện hạ đặc biệt đau lòng, trên đường từ cung điện đến nơi này mặt mày luôn ủ rũ, lúc ra khỏi nhà họ Quý trông càng suy sụp hơn.

Giống như là… đã đánh mất thứ quan trọng nhất của cuộc đời.

Trong tâm trí Halley giờ đây như đang chiếu một bộ phim, mà hết thảy đều là vê Diên.

Anh ta và Diên quen nhau từ khi còn rất nhỏ, mẹ cậu đưa cậu vào cung điện.

Mẫu hậu còn đùa rằng Diên lớn lên trông đẹp mắt như vậy, lại trạc tuổi với anh ta, nếu như có thể kết thành một đôi thì hẳn là tốt biết bao nhiêu?

Ấy là khi anh ta mới có mấy tuổi, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết là sau khi kết hôn thì mỗi ngày đều có thể cùng người đó ở bên nhau.

Diên lớn lên trông đẹp mắt như thế, anh ta cảm thấy bên mình có một cậu bạn nhỏ như vậy thật là một món hời.

Cậu không biết nói chuyện, hai chân lại bị tật. Anh ta vì cậu mà vất vả cực nhọc học ngôn ngữ ký hiệu, từ bỏ Học viện Hoàng gia, chạy đến Kettering giả làm thầy giáo riêng.

Cậu không ra ngoài được, không được nhìn thấy phong cảnh bên ngoài, anh ta liền nghĩ cách mua những thứ đồ ngon những thứ đồ vui mang về.

Lúc đó anh ta không hiểu, tại sao mồi lần Diên nhìn mình đều có dáng vẻ như muốn nói lại thôi.

Có lẽ… cậu muốn nói cho mình biết rằng bọn họ giống nhau về mặt giới tính, ở bên nhau sẽ không thích hợp chăng.

Anh ta lớn rồi, mối tình đầu chớm nở, chỉ biết bản thân mình là người có vợ, về sau sẽ cùng Diên kết hôn.
 
Chương 2406


Chương 2406

Ngày nào anh ta cũng hối thúc mâu hậu cho anh ta cưới vợ, thế nhưng mẫu hậu lại kì kèo hết lần này đến lân khác.

Sau này suy nghĩ lại, có lẽ mẫu hậu cũng đã biết chuyện rồi.

Họ không hề lo lắng anh ta sẽ sa chân hãm sâu vào bùn, bởi vì bọn họ rất tự tin, cảm thấy chỉ cần anh ta nhìn thấu thân phận thật sự của Diên, chút tình cảm này sẽ đi vào ngõ cụt.

Ngay cả khi anh ta biết được chân tướng cũng đã nghĩ như vậy.

Nhưng sự thật thì sao?

Ông đây mặc kệ cậu ấy là nam hay nữ, có thể nối dõi tông đường hay không, ông đây chỉ biết người mà bản thân thích là Diên!

Chỉ vậy thôi… đã đủ rồi.

Nhưng bây giờ, người anh ta yêu lại muốn kết hôn, kết hôn với một cô gái xinh đẹp khác.

Ngoại trừ chúc phúc cho hai người bọn họ, anh ta không thể làm gì khác được nữa.

Vất vả lắm cậu mới tìm được hạnh phúc cho riêng mình, làm sao anh ta lại nỡ mà phá vỡ nó đây.

Kể từ đêm nay, Diên không còn thuộc về mình nữa rồi.

Anh không thể lén la lén lút mà bò lên giường của cậu được nữa.

Càng không thể đùa giốn, nói cậu là bố, mình là mẹ nữa rồi.

Cũng không được nói hưu nói vượn.

Đột nhiên… tim đau dữ dội, tưởng như bị nhổ tận gốc rễ.

Đau…

Đau đến chết đi sống lại, bản thân còn phải miễn cưỡng cười vui.

“Henry, việc tuyển chọn Vương phi tiến hành đến đâu rồi?’Anh ta đột ngột hỏi.

“Các đại thần đã đem danh sách đưa tới đây, chỉ là… ở thời đại này rồi mà còn mù cưới câm gả, có phải quá cẩu thả hay không? Điện hạ vẫn còn trẻ, hoàn toàn có thể cẩn thận tìm kiếm cho.

mình một Vương phi trong lòng, cần gì vì đám đại thần thúc giục mà vội vàng lựa chọn Vương phi?”

“Mặc kệ, để bọn họ chọn một người thích hợp đi, tôi muốn chuẩn bị cho việc cử hành hôn lễ.”

“Điện hạ, thật sự đừng…”

“Cứ thế truyền lệnh xuống đi, tôi mệt rồi, khởi hành về London thôi. Mặt khác nói cho mọi người biết, Diên, người anh em của Halley Louis tôi đây chuẩn bị kết hôn, hôn lễ sẽ được cử hành ngang hàng với Vương phi, tổ chức tại cung điện, mở tiệc chiêu đãi các quan khách từ khắp nơi trên thế giới.”

“Chuyện này… không phải Điện hạ mới có tiêu chuẩn đó sao?”

“Cái tôi có, cậu ấy cũng xứng đáng được có, chỉ cần cậu ấy muốn, tôi đều bằng lòng…”

Cho cậu tất cả mọi thứ, kể cả mạng sống của bản thân.

Cả đời này anh ta chỉ yêu có một người.

Từ nay về sau cũng chỉ có một người anh em này.

Chỉ cần là thứ Diên muốn, anh ta đều sẽ giúp cậu bảo vệ nó.

Cho dù đối phương là công ty Nhật Kinh khó dây dưa kia.
 
Chương 2407


Chương 2407

Khi một người phụ nữ bỏ lỡ người đàn ông mà cô ấy muốn gả nhất, cô ấy sẽ trở nên kén chọn.

Bởi vì những người đàn ông khác mặt nào cũng thua kém anh ấy.

Mà khi một người đàn ông bỏ lỡ người phụ nữ mà anh ta muốn lấy nhất, anh ta sẽ trở nên rất tùy ý.

Bởi vì anh ta không quan tâm đến bất cứ mặt nào của người phụ nữ khác.

Ngày hôm sau, Bạch Minh Châu cùng Hứa Trúc Linh đều ngủ quên mất, chỉ có Risa và Diên dậy sớm.

Risa cũng hiểu tại sao bọn họ không thể dậy được, bọn họ tối hôm qua nhất định đã rất vất vả rồi.

Trên dưới biệt thự nhà họ Cố đều tràn ngập hương vị tình yêu.

Diên dắt Risa đi ra ngoài. Khoảng thời gian này cô chú tâm chuẩn bị cho hôn lễ, chưa có thời gian vui chơi ở Đà Nẵng.

Họ dạo qua khắp các con phố, tìm những quán ăn ngon, ăn đủ loại những món kì lạ cổ quái.

Còn đi đến vườn bách thú, chủ yếu để xem gấu trúc.

Vốn dĩ đi dạo nơi các cửa hàng sẽ bình thường, nhưng vườn bách thú ít nhiều đều có những đường mòn nhấp nhô, những con đường lên xuống gập ghềnh.

Risa mang giày cao gót cảm thấy chịu không nổi, hơn nữa đôi giày bắt đầu cọ xát chân.

Mỗi bước đi đều cảm thấy đau khủng khiếp, nhưng cô ngại khi phải nói với Diên.

Suy cho cùng nơi này cũng sẽ tìm không ra chỗ bán giày.

Đôi mắt sắc bén của Diên trông thấy cảnh này, trực tiếp ngồi xổm xuống ngay trước mặt cô.

“Lên đi.”

“Em… em nặng lắm, em vẫn có thể đi được.”

“Gần như khập khiêng rồi, còn đi thế nào được?”

“Nhưng… nhưng nhiều người đang nhìn như vậy?”Khuôn mặt cô ửng đỏ, có chút xấu hổ.

“Chuyện này có là gì chứ? Anh là tên bắt cóc trái phép à? Chúng ta là một đôi, anh cống em thì làm sao?”

Lời cậu nói nghe thật có lý.

Risa cũng không từ chối nữa, nhảy phóc lên lưng cậu.

Trên đường đi, không ít người đổ dồn ánh mắt tò mò nhìn hai người bọn họ, nhưng Diên vẫn rất thản nhiên và bình tĩnh.

“Diên, em khát rồi.”

“Vậy em ở chỗ này đợi anh, anh đi mua nước cho em.”

Diên đặt cô xuống, đi về phía máy bán hàng tự động mà mua nước.

Lại không nghĩ tới hai người vừa tách nhau ra, trong chốc lát có vài cô gái tiến tới xin số điện thoại, Zalo.

“Anh gì đó ơi, anh thật đẹp trai đó, có thế nghe hiểu tiếng Việt sao? Ờm, có thế cho xin thông tin liên lạc để thuận tiện liên hệ không?”

“Tôi nữa tôi nữa, anh đẹp trai, tôi mời anh uống nước có được không?”

“Còn em còn em nữa, anh đẹp trai ôi, anh có bạn gái chưa? Anh thấy em như thế nào?”

“Chẳng thế nào cải”

Đúng lúc này, một giọng nói tức giận từ phía sau truyền đến.

Risa cởi giày cao gót ra, dùng chân trần chạy tới.
 
Chương 2408


Chương 2408

“Xin lỗi nha, chúng tôi kết hôn rồi, anh ấy là chồng của tôi. Nếu các cô còn dám gây sự chú ý với anh ấy thì đừng trách tôi vô lễ nha.”

“Trời ạ, anh đẹp trai, vợ của anh cũng dữ quá? Em thì không như thế đâu, em dịu dàng hơn rất nhiều.”

“Anh đẹp trai ôi, đáng sợ quá đi, vợ của anh thật là hung dữ.”

“Anh đẹp trai à, nắp chai của em vặn không ra, anh có thể giúp em mở nó ra không?”

Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đưa đến một chai nước, rồi nhìn Diên bằng ánh mắt vừa ngây thơ vừa đáng thương.

Risa nghiến răng nghiến lợi mà nhìn chăm chăm cậu.

Cô muốn xem xem Diên sẽ giải quyết chuyện này như thế nào.

“Cô gái à, tôi có thể vặn nắp chai, cũng có thể vặn luôn cái đầu này của cô đấy, cô có muốn xem thử không?’Diên dịu dàng nói, nhưng những lời cậu nói ra thật u ám và kinh khủng, khiến người khác giữa bản ngày cảm thấy lạnh toát cả người, sợ đến mức toàn thân nhẹ nhàng run rẩy.

“Còn nữa, vợ tôi hung hăng sao?

Sao tôi lại cảm thấy vợ tôi đáng yêu lắm mà?”

Lời vừa dứt, Diên nhéo nhéo gò má mềm mại của Risa, cảm giác thật dễ chịu.

“..”

Hai câu này khiến bọn họ không nói nên lời, trong lúc nhất thời không biết nên đáp lại làm sao.

“Sao nào, còn không đi à? Đợi tôi biểu diễn một màn tay không vặn đầu à?”

“Đi, đi thôi… anh chàng này cũng thật đáng sợ.”

Ban ngày ban mặt mà nói những lời khủng bố như vậy, thật khiến cho người †a sợ hãi.

Bọn họ hai mặt nhìn nhau, sau đó xám xịt rời đi.

Risa hài lòng nhìn cậu, nói: “Nếu em không đến thì anh có nói như vậy không?”

“Anh vốn dĩ không định để ý đến, nhưng điều khiến anh không ngờ là em lại đến đây. Sao nào, không yên tâm về anh à?”

“Em yên tâm về anh, nhưng em không yên tâm bọn họ. Trên đời này có quá nhiều người vì mục đích của bản thân mà không từ thủ đoạn, anh trông đẹp như vậy, nếu em không để mắt đến anh kĩ hơn, anh bị người khác cướp đi thì phải làm sao bây giờ?”

Cô ấy nhìn nhìn bốn phía, ở đây vắng vẻ hoang vu, người nhiều mà tai mắt cũng nhiều.

Mang theo một đóa hoa xinh đẹp như vậy ra ngoài, cô thật sự không thể yên tâm được.

Diên nghe vậy, bất đắc dĩ nhìn cô.

Hai người nghỉ ngơi một chút rồi lên đường trở về. Vườn bách thú nằm ở vùng ngoại ô, trở lại trung tâm thành phố đã là mười một giờ đêm rồi.

Trên đường đi cũng không ăn cơm, hai người họ định tìm một chỗ để ăn một số món quà vặt nhẹ, lại không ngờ tới trong một cái hẻm nhỏ đầy ắp các quán rượu nhỏ.

Người đi đường hầu hết đều nghiêng ngả chếnh choáng, cao giọng ồn ào, rõ ràng là đã uống quá nhiều.

Hai người thấy cảnh tượng như vậy thì liên tiếp nhíu mày, cũng không muốn ngồi ở chỗ này ăn cơm nữa, vừa định xoay người rời đi đã có mấy tên đàn ông say rượu lảo đảo đi về hướng bọn họ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top