Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ

Dịch Full 

Chương 2369


Chương 2369

Cậu ấy đang nói mình à?

Nhưng… Cậu ấy cũng đâu có ăn mình bao giờ đâu, lần nào cũng… chỉ còn một bước cuối cùng thì lại đẩy mình ra, thật sự rất gây tổn thương.

Trong lúc nhất thời, không khí trong xe trở nên nặng nề quái dị.

Hai người không ai nói bất cứ câu gì, một hồi lâu sau Diên mới mở miệng hỏi: “Trong khoảng thời gian này, em sống có tốt không?”

“Cũng bình thường, đã quen với thân phận chủ nhân của dòng họ, bắt đầu thành thạo rồi.”

“Ừ, anh theo dõi những sự kiện mà em xử lý trong mấy tháng gần đây, có đầu tư có cải cách sản nghiệp vân vân, mỗi việc đều có vô số sai sót, làm xong rồi các bậc chú bác trong Công ty Nikkyo còn phải sửa chữa hoàn thiện lại mới có thể vận hành bình thường.”

“Hửm?”

Nikkyo Risa nghe được câu này, ngạc nhiên đến mức ngây người.

Cậu ấy có ý gì? Mỉa mai mình sao?

Cậu không hề phát hiện sắc mặt cô ấy đã thay đổi, tiếp tục nói: “Với cái kiểu làm chủ nhân dòng họ giống như em, anh đoán Công ty Nikkyo không đến trăm năm nữa sẽ phải đóng cửa. Bọn họ toàn là mấy lão già lõi đời, lẽ nào chẳng ai nhận ra em không có thiên phú kinh doanh, năng lực cũng có hạn ư?

Giao cho em sản nghiệp lớn như thế, sao bọn họ yên tâm được nhỉ?”

“Anh… Anh đang chê em bất tài đấy à?”

“Em nhầm rồi, trọng điểm của anh là mấy lão già đó chỉ số thông minh quá thấp cho nên đã nhìn lầm người.”

Cô ấy nghe vậy, chỉ cảm thấy đầu ong ong.

Tựa như có vô số quả bom đang điên cuồng oanh tạc ở trong đầu.

“Dừng xel”

Cô ấy cả giận quát.

Diên khó hiểu, cậu ngừng xe ở ven đường, nhưng không mở cửa xe mà lại khóa trái lại.

“Bởi vì anh nói đám chú bác trong họ em cho nên em nổi giận?”

“Anh nghĩ sao hả?”

Cô ấy hung tợn trừng mắt, hận không thể xơi tái cậu.

“Xem ra không phải? Vậy thì là vì sao?”

“Diên, em biết năng lực của em không đủ, nhưng em đã rất nỗ lực học tập rồi. Ngay từ đầu em vốn không được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế, tất nhiên năng lực kinh doanh sẽ thiếu sót phần nào…

Cô ấy còn chưa nói xong thì đã bị Diên ngắt lời.

“Nguyên nhân không phải bởi vì em không được nhận sự đào tạo từ nhỏ, mà là vì em thật sự vốn không phải nhân tài lĩnh vực này, anh có thể nhìn ra được.”

Cậu ấy nói quả thực quá mức trăng trợn, không hề ý thức được lời nói của mình gợi đòn như thế nào.

“Diên, giờ em kiếm người rèn ngay một thanh đao bốn mươi mét nhé?”

“Để làm gì?”

“Chém anh chứ còn gì nữa! Em cho phép anh chạy 39 mét đấy! Mẹ nó!”

Tính cách cô ấy có tốt đến mấy cũng không nhịn được chửi bậy, thật sự cậu chọc điên cô ấy quá rồi.
 
Chương 2370


Chương 2370

“.” Bấy giờ cậu mới ý thức được mình đã nói sai điều gì đó: ‘Là vì anh nói thẳng toẹt quá ư?”

“Khó hiểu thật sự, rốt cuộc anh theo đuổi Hứa Trúc Linh kiểu gì vậy? Với cái EQ này của anh mà cũng tán gái được?”

“Xin lôi, từ nhỏ đến lớn anh không tiếp xúc với người lạ mấy. Người hầu bên cạnh anh cũng là theo anh từ nhỏ, đến lúc anh trưởng thành thì họ cũng đã có tuổi rồi.”

“Năm 23 tuổi anh gặp được Hứa Trúc Linh, đó xem như là lần đầu tiên anh rời khỏi nhà Kettering.’ “Huống chỉ, anh chưa từng theo đuổi cô ấy…

Nói xong câu cuối cùng, giọng cậu dần dần nhỏ lại.

“Anh chưa bao giờ nói với cô ấy anh thích cô ấy, vì sợ cho cô ấy gánh nặng.

Chờ đến lúc anh muốn nói thì hết thảy đã quá muộn. Không có ai dạy cho anh theo đuổi con gái như thế nào, anh không biết nói gì để cho cô ấy vui, bởi vì… Lúc đó, anh không thể nói chuyện.”

“Chờ đến lúc anh có thể nói được, có thể đứng lên, anh muốn đi ngắm thế giới bên ngoài cùng với cô ấy. Nhưng lúc đó bên cạnh cô ấy đã có Cố Thành Trung.”

Risa nghe vậy, không khỏi có chút không đành lòng Dường như cô ấy đang đụng vào vết sẹo của người khác.

“Xin lôi anh, em biết chuyện giữa anh và Hứa Trúc Linh sẽ làm anh cảm thấy khó chịu, không phải em cố ý. Đối với cô ấy anh cũng thẳng thắn như vậy sao?”

“Thật ra thì không.”

Cô ấy nghe vậy, nghĩ thôi thì vấn nên kiếm người làm một thanh đao sắt bốn mươi mét chém chết mẹ tên này đi.

“Không biết vì sao đối với em anh lại không cầm nổi lòng.”

“Vì sao chứ? Em làm sai cái gì mà anh lại muốn tổn thương em như vậy?”

Cô ấy thực sự khó hiểu.

“Thật ra Hứa Trúc Linh cũng rất ngốc, ngốc một cách đáng yêu. Nhưng những sai phạm của cô ấy đều là việc nhỏ, không ảnh hưởng đến tổng thể, ví dụ như nấu ăn không cẩn thận làm vỡ bát. Nhưng em thì khác, trên vai em gánh trọng trách to lớn, làm nhiều sai nhiều, hơi vô ý một chút thì gia tộc sẽ bị thương nặng, em cũng sẽ bị trừng phạt.

Anh sợ em phạm phải lỗi thì sẽ bị gia tộc trách tội.”

“Với chỉ số thông minh của em, làm ăn buôn bán nhỏ còn được, chứ quản lý gia tộc…”

Cậu nhẹ nhàng läc đầu: “Rất phí tâm phí sức, con gái không nên có áp lực lớn như vậy, em nên ăn ăn uống uống, nên khóc nên cười nên tùy hứng, muốn đi công viên giải trí thì đi công viên giải trí, muốn bướng bỉnh thì bướng bỉnh, không nên bị gò bó.”

“Em càng bị gò bó, anh càng không nhìn được.”

Cậu nói ra ý tưởng chân thật nhất trong nội tâm.

“Anh… Anh anh anh… Vì sao anh không nhìn được?”

Bỗng nhiên đầu lưỡi cô ấy líu lại, nói chuyện lắp ba lắp bắp.

“Bởi vì anh muốn em đơn thuân một chút, không cần chịu trách nhiệm cho quá nhiều thứ như thế. Chuyện lừa lọc lần nhau trong gia tộc, không nên đặt lên người em.”

“Em… Em với anh chả có quan hệ gì cả, anh đừng giở thói thánh mẫu.”
 
Chương 2371


Chương 2371

“Ai nói không có quan hệ gì, anh vân luôn muốn cưới em.”

Rốt cuộc cậu cũng lấy hết can đảm để thổ lộ nỗi lòng sâu kín nhất của mình.

Cậu vừa nói xong, thời gian dường như ngừng lại.

Cô ấy trợn trừng mắt ngơ ngác nhìn cậu, một hồi lâu sau vấn không nói ra lời.

Tim cô ấy đập nhanh hơn, không khỏi… trở nên hưng phấn.

Không…

Nhất định là giải “Anh… Anh đang thương hại em đúng không? Hay là anh cảm thấy em là mẫu người giống Hứa Trúc Linh, anh xem em là vật thay thế của cô ấy.”

“Không ai có thể làm vật thay thế của người khác, mỗi người đều là độc nhất vô nhị. Em là em, Hứa Trúc Linh là Hứa Trúc Linh. Anh thật sự đã quên cô ấy, anh thật sự muốn cưới em.”

“Mọi người đều biết anh từng yêu Hứa Trúc Linh, nhưng cũng chỉ là từng yêu, hiện tại với anh mà nói cô ấy là một người bạn vô cùng đáng quý, nhưng anh sẽ không vượt qua giới hạn bạn bè này.

Anh cũng sẽ chúc phúc cô ấy, bởi vì anh biết Cố Thành Trung phù hợp với cô ấy hơn anh, còn anh phù hợp với em hơn Thân vương Akihito.”

“Phù… Phù hợp với em?”

“Công ty Nikkyo phức tạp không kém gì Kettering, nguyên nhân chính là vì anh lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, chứng kiến quá nhiều sự lục đục đấu đá nhau vì tranh giành quyền lực, cho nên anh thương em vô cùng. Hồi ở Đà Nẵng, quả thực anh không thích em cho lắm, Vì em quá ôn ào…”

“Em ồn ào bao giờ? Kiểu của em phải nói là hoạt bát đáng yêu!”

“Ừ, sau đó anh cũng nghĩ như thế”

“Thật chứ?”

Cô ấy chớp mắt, đôi mắt sáng lấp lánh, giống như là nai con thuần khiết Vậy.

Bồng nhiên cô ấy có hơi ngượng ngùng. Diên nhìn cô ấy chăm chú, lấy hết can đảm nắm lấy tay cô ấy, nói: “Anh đã từng so sánh em với Hứa Trúc Linh, cảm thấy so với cô ấy thì em ôn ào quá, anh không thể nào bị em cuốn hút được. Anh nghĩ, nếu như anh muốn tìm thì e rằng sẽ tìm một người ôn hoà ngoan ngoãn giống Hứa Trúc Linh, mà không phải một con mèo hoang giương nanh múa vuốt như em.”

“Nhưng sau đó dần dần ở chung với em rồi, anh thấy em có rất nhiều dáng vẻ đáng yêu, em lanh lợi nhạy bén, cứ hở ra là muốn tính kế anh. Tính khí em không tốt, hay xù lông giống như mèo con vậy. Tư tưởng của em cũng rất đơn giản, nhìn thấy những sự vụ trong công ty mà em đã giải quyết, nói thật… anh thực tình muốn lau mồ hôi thay em. Em không bị cách chức sa thải, bọn họ đúng thật là đủ khinh suất.”

Risa nghe vậy, đầu đây gạch đen.

Mẹ nó, cô ấy muốn chửi bậy quá.

“Em vốn không phải chuyên gia trong chuyện kiếm tiền, mà trùng hợp, anh lại giỏi chuyện đó.”

Cậu đột nhiên chuyển đề tài, ánh mắt trầm lăng, bên trong giống như là hổ phách đang lưu động.

Cô ấy đối diện với ánh mắt trong trẻo sâu sắc đó, tựa như vừa sơ ý đã sảy chân ngã xuống biển rộng mênh mông.

Cô ấy quá nhỏ bé, giống như một con thuyền lá tí hon trong vùng hải dương xanh thẳm này.

Cô ấy… Dường như đã hoàn toàn đắm chìm mất rồi.

Hoặc có lẽ, cô ấy vốn dĩ chưa từng †trèo lên trên bờ.
 
Chương 2372


Chương 2372

“Vậy vì sao… Vậy vì sao lúc trước anh lại đấy em ra? Vì, vì dáng người em không đủ đẹp, hay là vì ngoại hình em không đủ xinh xắn?”

Trên giường mà một người đàn ông lại đẩy một người phụ nữ ra, đây là một chuyện cực kỳ gây tổn thương.

Sau khi trở về cô ấy vân luôn canh cánh trong lòng, sắp hoài nghi cuộc đời đến nơi.

Diên nghe vậy, ánh mắt lập loè, hàng mi dài cụp xuống, che khuất màu sắc nặng nề bên trong.

“Vì… Chút chướng ngại tâm lý.”

“Chướng ngại tâm lý?”

“Có lẽ anh không thể quá thân mật gần gũi với người khác.”

“Anh… Chẳng lẽ anh có bệnh kín nào đấy? Chỗ đó không xài được à?”

Vừa dứt lời, ánh mắt dữ tợn trợn trừng của Diên đã phóng tới, vẻ hung thần ác sát.

Bất kể một người đàn ông nào cũng không thích bị nói như vậy.

Cô ấy nhận ra mình đã nói sai, lập tức bịt kín miệng, chột dạ nhìn cậu.

Nhưng ánh mắt lại không kìm được nhìn xuống theo bản năng.

Trong nháy mắt Diên thấy đau đầu dê sợ, không khách khí búng trán cô ấy một cái.

Cô ấy đau đớn xoa xoa, nhìn cậu với vẻ đáng thương hết sức.

“Con gái con đứa, có thể rụt rè một tí hay không?”

“Gó cái gì mà phải rụt rè? Bản sắc con gái ấy mà…”

Diên nghe vậy có hơi bó tay chịu thua.

“Chỉ là chút chướng ngại tâm lý, anh sẽ khäc phục, nhưng anh không xác định được thời gian, lỡ như… Cả đời cũng không khắc phục được, anh cũng không biết nên làm thế nào cho phải.”

Đây là băn khoăn lớn nhất của cậu.

Nếu cậu mãi mãi không bước qua được cánh cửa này, cuộc đời của cậu phải làm sao đây?

Cậu có thể bỏ dở thanh xuân của chính mình, nhưng không thể nhỡ dở thanh xuân của Risa.

“Sẽ khắc phục được! Nhất định thế, nếu không khắc phục được, em cũng băng lòng ở bên cạnh anh mãi mãi.”

Risa túm lấy bàn tay to lớn của cậu, vội vã nói.

Hoá ra… Cậu ấy cũng thích mình.

Cậu ấy không hề ghét bỏ mình, chỉ là có chút vấn đề mà thôi.

Những câu nói đó tựa như thuốc an thần, làm cô ấy không còn do dự tự phủ định bản thân.

“Em bảng lòng thật ư?”

Cậu ngạc nhiên nhìn cô ấy.

“Đương nhiên bằng lòng, mặc kệ mất bao lâu, em cũng băng lòng chờ.

Huống hồ cũng không phải khuyết điểm gì lớn, trên đời này nào có mèo con không ăn cá, đúng không? Chẳng qua vấn đề lớn nhất giữa chúng ta không phải chuyện này, mà là… Công ty Nikkyo.”
 
Chương 2373


Chương 2373

“Anh cũng biết quy định nhà em, con gái cả kế thừa, còn nhà trai ở rể. Chị gái của em đến nay chưa kết hôn, là bởi vì rất khó có thể tìm được một người đàn ông ngang hàng chịu ở rể. Em thì có thể gả cho nhà khác, cho nên từ nhỏ đã đính hôn với Samegawa Akane.”

“Nhưng hiện giờ em không thể, Công ty Nikkyo cần một chủ nhân, bọn họ không cần chủ nhân này giỏi giang có năng lực, em chỉ là bộ mặt của bọn _ họ, tượng trưng của gia tộc. Công ty Nikkyo là công ty cổ xưa nhất Hà Nội, từ ban đầu chủ yếu là tu sửa thân miếu, kéo dài suốt ngàn năm.”

“Tư tưởng của mấy lão già đó đã ăn sâu bén rễ, cho rằng chủ nhân đầu tiên của gia tộc là nữ, nên từ nay về sau đều là nữ thì có thể phù hộ cho gia tộc thịnh vượng trường tôn. Mà sự thật cũng chứng minh, khi phụ nữ kế thừa thì quả thật mưa thuận gió hoà, mà khi đàn ông kế thừa thì lại rối ren bất ổn, có lẽ do dã tâm của đàn ông quá lớn. Thế nên em không thể gả cho nhà khác.”

“Samegawa Akane đã cầu xin Minh hoàng rất lâu, nhưng cũng không thuyết phục nổi trưởng bối trong tộc để anh ta cưới em, chứ chưa nói gì đến để mấy lão già đó cho em gả ra nước ngoài.

Anh là chủ nhân của Kettering, anh không có con nối dõi, cũng không còn anh chị em, chỉ sợ vua Halley cũng sẽ không chịu thả anh đi, mà em cũng không muốn để anh tới Công ty Nikkyo.”

“Cho nên… Liệu chúng ta có thể ở bên nhau thật không?”

Lúc cô ấy nói đến đây, mây đen giăng kín gương mặt nhỏ, ánh mắt ảm đạm không có ánh sáng.

Đột nhiên trong đầu cô ấy nảy ra một ý, cô ấy kích động nói: “Hay là…

Chúng ta chạy trốn đi, giống như bà ngoại em ấy.”

“Anh từng hỏi thăm chuyện này, chẳng phải sau đó bà ấy đã bị bắt về, cuối cùng chết trong u sâu hay sao?”

“Nhưng… Ít ra có thể trải qua mấy năm hạnh phúc.”

“Anh không thỏa mãn chỉ với mấy năm hạnh phúc, anh muốn ở với em cả đời.”

Cậu siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy, độ ấm liên tục truyền tới từ lòng bàn tay đã sưởi ấm trái tim cô ấy.

Cô ấy nghe thấy vậy, trái tim khẽ run, tựa như có một viên đá ném xuống mặt hồ, tạo nên từng vòng gợn sóng một.

“Anh sẽ cưới em danh chính ngôn thuận, thông báo cho cả thế giới, để cả thế giới này đều biết em là vợ của anh.

Cho dù gian khổ đến đâu anh cũng sẽ làm được, không tiếc mọi giá.”

Cô ấy nghe thấy vậy, hé miệng thở dốc, muốn nói nhưng lại không nói được gì.

Công ty Nikkyo sẽ không đời nào thả cô ấy đi, nhưng… Không biết vì sao cô ấy vấn bằng lòng tin tưởng cậu.

Chẳng sợ đây là một chuyện tuyệt đối không thể làm được, nhưng cậu có thể có được tấm lòng như vậy, cô ấy đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

“Vậy thì… Hiện giờ chúng ta là mối quan hệ gì? Người yêu à? Là cái kiểu yêu đương vụng trộm ấy hả?”

Cô ấy hỏi một cách chờ mong, cẩn thận dè dặt.

__ Đáy lòng đã có đáp án rồi, nhưng vân căng thẳng sợ hãi.

“Anh đã nói anh đến đây là vì có hẹn với em.”

“Hả?”

“Hẹn hò đó, đồ ngốc.”
 
Chương 2374


Chương 2374

Cậu nhẹ nhàng ôm cô ấy vào trong lòng, môi mỏng khẽ hôn lên vâng trán cô ấy, cô ấy vui vẻ nhếch khoé miệng lên.

Nếu như cô ấy có một cái đuôi thì e là giờ đã vấy lên tít cao rồi, thậm chí còn phe phẩy hạnh phúc nữa.

“Vậy chúng ta… Chúng ta còn tới Nara nữa không?”

“Có chứ, đêm nay không về.”

“Thế thì ở cùng nhau hả?”

“HP “Thuê hai phòng.”

“Cũng không sao hết, thuê hai phòng thì em sẽ lén chuồn tới phòng anh”

“Như thế… Như thế liệu có mặt dày quá hay không, em là con gái đó?”

Diên chưa từng làm hành vi chủ động bao giờ, cũng chưa từng gặp được kiếu con gái chủ động, nhìn dáng vẻ tích cực của Risa, cậu có hơi dở khóc dở cười.

Cậu cũng không ghét bỏ, ngược lại còn thích vô cùng.

Cô ấy chân thật đáng yêu, không giả vờ giả vịt, chẳng biết ngày ngày trong đầu nghĩ những cái gì.

“Thôi được rồi.”

Cô ấy cúi đầu xuống, dáng vẻ có hơi đáng thương: “Khoan đã, thế thì buổi tối anh đến phòng em được không? Anh là con trai, anh chủ động chút thì em đỡ phải mặt dày.”

Sau khi cô ấy nói xong, trong đôi mắt có ánh sáng nở rộ.

“Chẳng phải anh nói anh có chướng ngại tâm lý ư? Chỉ là nhân cơ hội khắc phục thử xem sao thôi, chúng ta đều vô cùng trong sáng đúng không?”

Cô ấy chớp mắt, rõ ràng là một con hồ ly nhỏ.

Cô ấy dám yêu dám hận, thích ai thì sẽ muốn dính lấy người đó, muốn đụng chạm da thịt, ngày đêm bên nhau, hận không thể quấn lấy nhau.

Cô ấy cũng không cảm thấy có gì không ốn, cô ấy biết cuộc đời ngắn ngủi, nếu xoắn xuýt ngại ngùng thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều.

Thần tượng của cô ấy chính là bà ngoại, can đảm phản kháng, chẳng sợ đã thất bại, thì bà ấy cũng không hối hận, chí ít bà ấy đã làm chuyện khiến bản thân vui vẻ nhất.

Đó là kết hôn sinh con cùng với người mình yêu.

Cô ấy sợ…

Sợ mình thậm chí còn chẳng thể làm được như bà ngoại, thì đã phải chết già ở Công ty Nikkyo.

Cho nên thanh xuân ngắn ngủi, cần phải quyến rũI “Em đấy, thật chẳng biết xấu hổ là gì, về sau chỉ được như vậy với anh thôi nhé. Giờ đi Nara đã, tối rồi nói sau.”

“Ừ ừ, buổi tối em muốn ăn sashimi.”

“Được.”

“Anh có uống rượu gạo không? Bánh hạt dẻ chỗ này cũng rất ngon.”

Si “Anh có cảm thấy em dạn dĩ quá hay không? Có phải anh không thích kiểu con gái như vậy?”

“Anh thích em.”

“Giờ anh biết nói ngọt phết đấy chứ?”
 
Chương 2375


Chương 2375

Cô ôm khuôn mặt nhỏ, gò má đã đỏ hồng.

“Xem tình huống.”

Bọn họ xuất phát đi Nara để ngăm nai con.

Nai ở Nara vô cùng có linh tính, rất thân thiết với con người. Nếu như bạn cho nai con bánh quy, nó còn sẽ cong lưng gật đầu cảm ơn bạn.

Bọn họ đi thăm thần miếu, ngang qua đầu đường Nara.

Cô ấy đi qua một cửa hàng kimono, nhìn thấy trang phục nam bên trong, rất muốn để Diên mặc thử.

Diên không khuyên nhủ được, đành phải vào phòng thử đồ cùng với cô ấy.

Cô ấy thay xong quần áo trước tiên, lúc đi ra thì nghe thấy tiếng động truyền đến từ phòng thử đồ cho đàn ông ở bên cạnh, cô ấy lập tức nhìn sang, chỉ thấy Diên mặc kimono màu xám đậm, chân đeo guốc gô đi ra.

Dáng cậu ấy rất cao nên mặc gì cũng đẹp, quả thực chính là giá áo biết _ đi, hormone di động.

“Trời ạ, hai cô cậu mặc bộ đồ này thật sự đẹp quá đi mất.”

“Thật không?” Cậu nghỉ ngờ hỏi.

“Đẹp lắm, anh đẹp vô cùng.”

Cô ấy hưng phấn nói.

“Khen một người đàn ông chẳng phải nên dùng từ đẹp trai sao?“ Cậu bất đặc dĩ hỏi.

“Không, anh chính là mỹ nhân, anh có biết Hà Nội có truyền thuyết về hồ ly không? Em hoài nghỉ anh chính là hồ ly biến hình! Này, tôi mua quần áo rồi, bạn chụp hộ tấm ảnh cho chúng tôi nhé.”

Cô ấy trực tiếp thanh toán, sau đó nhờ nhân viên cửa hàng chụp ảnh hộ bọn họ.

“Hai người lại gân một chút, thật là trai tài gái sắc, xứng đôi quá.”

Nhân viên cửa hàng ăn ngay nói thật, trai xinh gái đẹp, thật sự là quá bổ mắt.

Risa ôm cánh tay cậu, mắt thấy đúng giây phút nhân viên cửa hàng sắp chụp, cô ấy nhón chân, môi hồng hôn lên má cậu.

Diên sứng sốt, không ngờ cô ấy sẽ chủ động hôn mình, trong chốc lúc cơ thể cứng đờ.

Còn cô ấy thì đã đỏ bừng hai má.

“Gô ơi, đã chụp xong rồi, vừa hay chụp được.”

Nhân viên cửa hàng cười nói.

Gô ấy lập tức xem ảnh chụp, không thể không nói kỹ thuật chụp ảnh của nhân viên cửa hàng rất tốt, vừa hay chụp được màn ban nấy.

Dáng vẻ ngây đơ ra của cậu thật là đẹp mắt.

“Cho anh xem.”

“Không cho, em đói rồi, đi ăn cơm thôi”

Cô ấy cười giữ chặt tay cậu, cảm giác mình không còn là chủ nhân của Công ty Nikkyo nữa, mà chỉ là một cô gái Hà Nội bình thường mặc trang phục truyền thống, cầm hoa lụa, nắm tay người yêu đi khắp phố lớn hẻm nhỏ tràn đầy phong vị.

Buổi tối hai người thuê hai căn phòng, sau khi cầm thẻ phòng, Nikkyo Risa căng thắng hỏi: “Đêm nay… Đêm | nay chúng ta phân phòng ngủ, hay là ngủ bên nhau?”

“Em muốn thế nào?”
 
Chương 2376


Chương 2376

Cậu bị cô ấy hỏi cho đỏ cả mặt, không biết nên trả lời như thế nào.

Nói muốn thì có vẻ mình quá háo säc.

Nói không muốn, nhưng sự rung động nơi đáy lòng lại là thật.

Đôi mắt cô ấy sáng lấp lánh, ánh mắt mong mỏi tựa như móng vuốt của mèo cào lên tim câu, trêu chọc khiến cho cậu ngứa ngáy khó nhịn.

Nikkyo Risa nghe thấy vậy, nháy mắt gương mặt đỏ lên.

Sắc đỏ lập tức lan sâu xuống đến cổ, vành tai đỏ như nhỏ máu, giống như đám mây phía chân trời.

Dáng vẻ e thẹn đỏ mặt của cô ấy đẹp đến lạ.

“Chuyện… Chuyện như thế này không phải nên do đàn ông chủ động ư? Sao anh còn đi hỏi em?”

Tiếng của cô nhỏ như muỗi vo ve.

“Anh đến phòng của em.”

Cậu lấy hết can đảm nói.

“Được thôi được thôi.”

Gô ấy vui vẻ giống một đứa bé, gật đầu như giã tỏi.

“Em… Em không sợ anh không chịu trách nhiệm với em à?”

Cậu vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô ấy. Sao cô ấy có thể không hề đề phòng mình tí nào như vậy?

“Không sợ, chỉ cần em cảm thấy đáng giá là được rồi.”

“Cho dù anh không thể chịu trách nhiệm với em, em biết đó không phải bởi vì anh đểu cáng, mà là vì hiện thực ngăn cản anh. Em tin tưởng nhân phẩm của anh, tuy rằng chúng ta tiếp xúc không quá lâu, không dám nói tình yêu đã lớn đến mức trời long đất lở, nhưng em nghĩ… chúng ta đều tin tưởng nhân phẩm của đối phương.”

“Ở bên anh, em không hối hận là được rồi.”

“Yên tâm, anh sẽ cưới em, nhất định là vậy.”

“Ừ, em tin anh.”

Cô ấy nắm lấy tay cậu, cười nói.

“Anh về phòng cất đồ, đợi lát nữa sẽ sang.”

“Được, em ở trong phòng chờ anh.”

Hai người về phòng mình, trái tim cô ấy đập thình thịch, cô ấy mau chóng mở vali hành lý ra, tìm bộ đồ gợi cảm nhất của mình, lúc trên đường cô ấy đã lấy cớ đi vệ sinh để mua một bộ đồ ngủ gợi cảm.

Cô ấy lập tức đi rửa mặt, kì cọ cho mình thật trắng trẻo sạch sẽ, thậm chí còn phun một ít nước hoa.

Thiếu nữ trong gương không bôi son trát phấn nhưng gương mặt đã đỏ bừng. Đồ ngủ có ren màu đen, cảnh tượng đẹp đế bên trong như ẩn như hiện, tựa như đang ám chỉ đêm nay sẽ xảy ra chuyện tốt đẹp nào đó.

Gô ấy là một cô ấy gái mà khi nhìn vào, tim còn đập loạn lên, nếu như là đàn ông, chắc hẳn sẽ rất khó khống chế bản thân đúng không?

Bao cao su…

Cũng may trong quán rượu còn có cái này.
 
Chương 2377


Chương 2377

Nếu không thật sự là cưới chạy bầu đó, mình mang thai rồi có phải là mấy ông già trong dòng họ sẽ khoan hồng một chút không?

Cô ấy nghĩ tới cái này, muốn vất bao cao su đi, nhưng suy nghĩ một chút hay là châm mấy cái lỗ đi.

Cô ấy như vậy có tính là dụ dỗ đàn ông lên giường không? Người đẹp như vậy lại bị ép làm chuyện xấu, cảm giác | tốt hơn dự đoán nha.

Một người đàn ông còn đẹp hơn phụ nữ, hơn nữa không có chút nào không hài hòa, cực kỳ quyến rũ, thật là khiến người và thần cùng ghen tị mà.

Anh ta nói bản thân có bóng ma về tâm lí ở phương diện đó, vì sao lại có?

Cô ấy bắt đầu suy nghĩ bậy bạ, ngay lúc này cô ấy nghe được tiếng gõ cửa, trong nháy mắt lỗ tai dựng ngược lên, chẳng biết tại sao tim lại có cảm giác sắp nhảy lên cổ họng.

Rõ ràng đã chuẩn bị việc này từ rất lâu rồi, tại sao cuối cùng vân khẩn trương thành ra như này?

“Ai… ai vậy?” Cô ấy rõ ràng biết nhưng vẫn hỏi.

“Là anh”

Nghe được âm thanh ta quen thuộc, cô ấy càng khẩn trương hơn, ảo não đi đến trước cửa, lấy hết dũng khí ra mở cửa nhưng chỉ để lộ ra một cái đầu, không để cho anh ta đi vào.

“Anh… Chào anh nha?”

“Sao rồi? Làm sao mà mặt đỏ như vậy?”

“Vào trong… uống trà không?”

“Quả thật có hơi khát.”

Anh ta đẩy cửa đi vào, cũng chưa nhìn thấy cô ấy đang ở sau cánh cửa, trực tiếp đi vào bên trong nhà.

“Buổi tối ăn no, nếu bây giờ lại đói, anh đưa em…”

Anh ta xoay người, sau khi thấy cảnh tượng kia, trong phút chốc, tất cả những lời muốn nói đều dừng lại ở cổ họng.

Cô ấy vậy mà… lại ăn mặc dụ dõ người khác như thế?

Mặt Nikkyo Risa đã đỏ tới mang tai, dù sao con gái chủ động như vậy cũng rất thẹn thùng.

Cô ấy cúi đầu nhìn chân của mình, bàn tay nhỏ bé siết chặt vào nhau, bởi vì khẩn trương.

“Anh… Anh thích không? Không thích thì em đổi áo ngủ của quán rượu.”

Cô ấy nặn ra từng chữ một từ trong kế răng, cẩn thận, nhỏ giọng.

Diên cũng không nghĩ tới cô ấy lại tạo cho mình sự ngạc nhiên và mừng rỡ như vậy.

Anh ta nhìn vào liền có cảm giác miệng đẳng lưỡi khô, khắp người cứng nhắc, bụng dưới nóng dữ dội.

Tại sao cô ấy có thể hấp dân như vậy?

“Ai bảo em mặc như này?”

“Như này không… phải vì trị bệnh cho anh sao?” Cô ấy tìm một cái cớ hoàn hảo.

“Nếu như anh không thích em sẽ đổi.’ Cô ấy vội vội vàng vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng ngay lúc đi qua anh ta, anh ta lại giữ chặt cổ tay cô ấy, mạnh mẽ, trực tiếp kéo cô ấy vào trong ngực, nói: “Anh không thích em mặc như vậy ở trước mặt những tên đàn ông khác, cái này chỉ có thể mặc cho anh xeml”

Lời này mang theo bá đạo cùng không nói lý, vừa dứt lời, môi mỏng liền hôn xuống.

Dùng sức mạnh mẽ cướp lấy, vô cùng ngang ngược.
 
Chương 2378


Chương 2378

Nháy mắt cô ấy liền bị hút vào.

Trong lúc không ý thức được, hai người đã đi tới mép giường, lúc anh ta chuẩn bị cởi quần áo của mình, đầu đột nhiên vô cùng đau đớn.

Một đêm kia…

Khi đó anh ta đang chờ Hứa Trúc Linh ở bãi biển Huỳnh Quang, những tên đó cũng kích động, tàn bạo xé quần áo của mình.

Chết tiệt…

Cả người anh ta phút chốc hoảng hốt, ấn mạnh vào huyệt thái dương.

Risa thấy anh ta có chút không đúng, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, mặt cắt không còn một giọt máu, khiến người khác không nhịn được lo lắng.

“Anh không sao chứ? Có phải khó chịu chỗ nào không?”

“Không phải, anh… anh không thể…”

Anh ta vẫn xuống giường, liên tục lùi lại mấy bước, đập mạnh vào mặt tường.

Cả người anh ta bắt đầu đổ mồ hôi, trong đầu toàn bộ đều là ký ức đau khổ một đêm kia.

“Anh… anh có ổn không?”

Anh ta kéo bả vai xuống, ngước mắt nhìn cô ấy đầy chật vật, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giều cợt.

“Anh là một thăng đàn ông, nhưng lại làm phụ nữ trong hai mươi ba năm, rốt cuộc đến khi trở về làm đàn ông, ông trời lại trừng phạt anh, không cách chạm vào cơ thể phụ nữ”

“Vậy… Tại sao bắt anh biến thành đàn ông, tại sao muốn anh chịu đựng nhiều như vậy, tại sao!”

Anh ta gào lên, trút hết đau khổ nhiều năm của mình.

An”

“Diên Cô ấy không biết rốt cuộc anh ta đã xảy ra chuyện gì, không cách nào chạm vào phụ nữ, nhưng chắc chăn là đã trải qua rất nhiều đau khổ.

Cô ấy xông tới, ôm lấy anh ta thật chặt.

“Thật xin lỗi, đều là lỗi của em, em không nên vội vã như vậy. Em không ép anh, chúng ta tắm một cái rồi đi ngủ có được hay không? Thật xin lỗi, thật xin lỗi, Diên…”

“Không phải lỗi của em, là… thói đời này bất công.”

Anh ta ôm chặt lấy thân thể mềm mại yếu ớt của cô ấy, dùng sức như muốn đem thân thể của cô ấy và mình hòa làm một.

Anh ta đau khổ nhằm mắt, âm thanh ta trầm thấp khàn khàn không thể tin nổi.

Risa nghe lời này, tim cũng đau theo.

“Anh… anh rốt cuộc đã trải qua chuyện gì, là bị phụ nữ ức hiếp sao?”

Cô ấy đã nói rất uyển chuyển rồi, chẳng lẽ bị phụ nữ đùa bốn, cho nên mới bài xích như vậy?

Anh ta nghe được lời này, sắc mặt trong nháy mắt xanh ta mét, cực kỳ khó coi.

Nếu thật sự là phụ nữ thì không sao, nhưng vậy mà lại là đàn ông giống như anh ta.
 
Chương 2379


Chương 2379

Risa thấy anh ta như vậy, cho là bản thân đã hỏi đến chỗ quan trọng.

Dáng dấp của anh ta xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ có ngự nữ vừa ý, thừa dịp anh ta còn nhỏ không cách nào phản kháng, sau đó…

Cô ấy cũng không dám nghĩ tiếp nữa, khó trách anh ta lại đau khổ như Vậy.

Cô ấy võ bả vai anh ta, nói: ‘Không sợ không sợ, sự việc đều đã qua rồi, thời gian sẽ từ từ chữa lành vết thương.

Em không ép anh, chúng ta từ từ làm, dù sao vấn còn thời gian mà đúng không ?”

Hy vọng… thượng đế băng lòng cho bọn họ thời gian.

“Thật xin lỗi, anh khiến cho em thất vọng rồi.”

“Này có là gì, làm như em rất háo sắc vậy. Anh chưa tắm đâu, em đưa áo ngủ cho anh đi tắm.”

Cô ấy dời chủ đề khỏi việc này, nếu nhớ lại không vui vậy thì tránh đi.

Cô ấy quay vào lấy quần áo đưa cho anh ta, đẩy anh ta vào nhà vệ sinh.

Thấy cửa nhà vệ sinh đóng lại, cô ấy lập tức thay quần áo ngủ, đổi áo ngủ kín đáo của quán rượu.

Cô ấy ở trên giường vừa chơi trò chơi vừa chờ anh ta đi ra, nhưng đến khi bản thân suýt chút nữa ngủ quên, anh ta vân chưa đi ra khỏi nhà vệ sinh, không khỏi có chút nghỉ ngờ.

Cô ấy gõ cửa một cái: ‘Diên, anh tắm xong chưa?”

Bên trong chỉ có tiếng nước chảy, tắm lâu như vậy còn chưa xong sao?

Cô ấy có chút không yên tâm, liều lĩnh mở cửa, phát hiện anh ta vậy mà lại ngâm mình trong bồn tắm, vòi hoa sen vần đang mở.

Nước cũng tràn ra từ trong bồn tám, bên trong toàn bộ đều là nước.

Anh ta tự ôm lấy bản thân thật chặt, như là rơi vào trong ký ức đau khổ không cách nào tự mình thoát khỏi.

Cô ấy sờ thử nước, lại là nước lạnh.

Cô ấy lập tức đưa anh ta ra khỏi bồn tắm, ôm lấy anh ta thật chặt.

“Anh đừng dọa em, Diên, anh đừng như vậy có được không.

“Đừng chạm vào anh…”

Anh ta giống như là một con nhím nhạy cảm, lập tức đẩy cô ấy ra.

Trong mắt anh ta có sợ hãi.

“Đừng nhìn anh…”

__ Anh khàn khàn nói, lấy áo choàng tám ra khoác lên người, che kín chỗ đó.

“Em biết… nhớ lại rất đau khổ, em cũng không có cách nào giúp anh, nhưng… anh có thể đừng đẩy em ra được không?”

Risa ngã ngồi dưới đất, mát đỏ hoe nhìn anh ta.

“Dáng vẻ của anh mỗi lân đấy em ra, đều vô cùng tuyệt tình, nơi này của em… thật sự rất đau.”

Bàn tay nhỏ bé của cô ấy nhẹ nhàng đặt lên ngực. Nơi này, thật sự rất đau.

Diên nghe đượclời này, cả người ngẩn ngơ, trong nháy mắt giống như là trẻ con làm sai chuyện gì vậy.

Diên đưa tay về phía cô ấy, nhưng khi đưa đến giữa không trung lại rụt trở lại, nằm chặt thành quyền.
 
Chương 2380


Chương 2380

Risa thấy cảnh này, trong lòng vô cùng khó chịu, tựa như có một cái dùi cứ không ngừng khoét sâu vào tim, cuối cùng máu tươi chảy đầm đìa.

Cô ấy từ dưới đất tự mình bò dậy, cả người cũng ướt đẫm.

“Anh… anh trước tiên ra ngoài đi, em cho người đến dọn phòng.”

Cô ấy không quay đầu nhìn anh ta, sợ anh ta thấy sự chật vật trên mặt mình, nước mắt đọng trên lông mi lung lay sắp rơi xuống.

Cô ấy đẩy cửa rời đi, lau lau khóe mát mới đi gọi người.

Diên khoác quần áo ngồi trên xô pha, nhân viên quán rượu đang xử lý nhà vệ sinh.

Tóc anh ta ướt nhẹp, nước nhỏ xuống cơ thể.

Dáng vẻ cô độc của anh ta khiến cho người ta phải đau lòng, nhân viên quán rượu hỏi anh ta có cần hồ trợ gì không, nhưng anh ta không nói một câu nào.

Từ sau khi anh ta ra ngoài thì không thấy Risa nữa, cô ấy chắc chăn là vô cùng thất vọng về mình nhỉ? Mình còn tính là đàn ông sao? So với nam không ra nam, nữ không ra nữ càng đáng sợ hơn.

Có người sống là để tận hưởng cuộc đời, có người thì vì chuộc tội, vậy anh ta thì sao… tại sao anh ta vẫn còn tồn tại ở trên đời này, rồi lại phải trở thành một người cô độc?

Không đến mười phút, nhân viên quán rượu quét dọn xong và rời đi, trong phòng lại trống rỗng.

Anh ta nhìn điện thoại di động, nhiều lần muốn gọi cho cô ấy, hỏi cô ấy đi đâu vậy, nhưng lại không có dũng khí.

Ngay lúc anh ta cảm thấy hồn loạn, bế tắc không ngờ cửa phòng lại mở ra, Risa khoác áo choàng dài rụt đầu lại, lập tức cảm nhận được hơi ấm bên trong nhà.

“Em trở về rồi.’ Ánh mắt anh ta phút chốc sáng lên, đứng dậy.

“Tại sao không sấy tóc? Quần áo cũng ướt rồi mà vẫn còn mặc? Em đi lấy cho anh bộ mới.”

Giọng nói của cô ấy nhẹ nhàng, mang theo quan tâm, dường như vừa nãy chưa phát sinh cái gì cả.

Cô ấy cầm quần áo mới tới, để cho anh ta thay, nhưng anh ta lại siết chặt †ay cô ấy.

“Em đã đi đâu vậy?”

“Em đi mua thuốc cho anh, anh chịu lạnh lâu như vậy, uống chút thuốc cảm, ít nước nóng, ngày mai sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Diên nghe được lời này cả người sửng sốt, anh ta nghĩ tới rất nhiều lý do, nhưng… chưa bao giờ nghĩ tới cái này.

Anh ta cho là, cô ấy không từ mà biệt.

_ Dù sao, mình kém cỏi như vậy.

Phút chốc, anh ta không biết nói gì, người đã bị cô ấy đẩy tới nhà vệ sinh.

Anh ta nhìn quần áo ngủ sạch sẻ, trong lòng nóng bừng.

Lúc anh ta đi ra, cô ấy cũng chuẩn bị thuốc xong xuôi.

“Uống nhanh đi, em sấy tóc cho anh, nếu không lát nữa quần áo vấn còn ướt, người đã lớn như vậy rồi, tại sao lại không biết chăm sóc tốt cho bản thân.”
 
Chương 2381


Chương 2381

Cô ấy còn chưa nói hết, đã bị anh ta kéo vào trong ngực, ôm thật chặt.

“Anh… Cô ấy sững sốt.

“Anh cho là… em không cần anh nữa.” Giọng nói của anh ta vô cùng khàn, thậm chí mang theo run rẩy.

Cô ấy nghe được lời này, tim run lên mạnh mẽ.

Ở trên đường, cô ấy rất đau khổ, nhưng vấn vì anh ta mà đi mua thuốc, cô ấy nghĩ ra rất nhiều cách để bắt nạt anh ta, trút giận cho buổi tối hôm nay, không thì bản thân sẽ phải chịu ấm ức mà chả được cái gì, nhưng cho tới bây giờ cô ấy chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi anh ta.

Cô ấy chỉ muốn… luôn luôn cùng anh ta đi tiếp.

“Em sẽ không đi, anh đã từng thấy bóng cao su chưa? Đá văng rồi nó vấn sẽ chạy trở về.” Cô ấy giả vờ vô tâm cười.

Diên nghe được, tim lại vô cùng đau đớn.

Anh ta ngoan ngoãn uống thuốc, ngồi trên xô pha để cô ấy tùy ý sấy tóc.

Toàn bộ căn phòng, trừ âm thanh của máy sấy tóc, không nghe được gì khác.

Chờ chuẩn bị xong mọi thứ, thời gian cũng không còn sớm nữa.

“Anh muốn trở về ngủ hay là ngủ ở đây?”

“Hôm nay anh… có phải đã làm em sợ không?”

“Vẫn ổn, đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi.” Cô ấy cố ý cười thật rực rỡ, không muốn khiến anh ta tự trách quá mức.

€ô ấy nhìn ra được, bây giờ anh ta đang rất ăn năn.

“Vậy anh… còn có thể ở lại đây không?”

“Dĩ nhiên, cầu còn không được, em còn chưa từng ôm ai ngủ đâu.”

Hai người yên ổn năm trên giường, hai người mỗi người một bên, ở giữa còn có thể nhét vừa một người lớn.

Diên muốn chủ động, nhưng mà sợ bản thân sẽ phản ứng dữ dội.

Mà Risa sợ mình chủ động đến gân nhưng lại bị ngăn lại không cho tiếp xúc.

Nội tâm của cô ấy rất sốt ruột, chẳng lẽ không có biện pháp nào vẹn cả đôi đường sao?

“Có rồi!” Trong lòng cô ấy kêu lên, có biện pháp rồi.

Cô ấy cố ý giả vờ như đã ngủ, bắt đầu lăn qua lăn lại.

Cô ấy lăn đến bên người Diên, toàn thân anh ta căng thẳng, không có bất kỳ động tác nào.

Hở? Vân không ôm mình sao?

Lòng cô ấy như lửa đốt, cố ý cọ qua cọ lại.

Lập tức đặt tay lên ngực anh ta, lập tức gác chân lên đùi anh ta, hoặc chính là tựa đầu trên cánh tay anh ta, hoặc chính là dùng môi hồng thổi hơi vào lỗ †ai của anh ta.

Tại sao vẫn chưa có phản ứng? Trời, chẳng lẽ một chút quyến rũ này mình cũng không có sao, thật khiến người ta thất vọng mà.

Ngay khi cô ấy sử dụng toàn bộ khả năng của bản thân mà anh ta vần không có bất kỳ động tĩnh nào, cô ấy đã bất đầu tuyệt vọng rồi.
 
Chương 2382


Chương 2382

Thôi vậy, mình nên nhẹ nhàng quay về thôi.

Cô ấy bắt đầu quay trở lại, nhưng không nghĩ tới vừa mới rút lui đã bị anh †a ôm trong ngực, bàn tay người đàn ông đột nhiên quấn quanh eo mình, trực tiếp ôm cô ấy vào ngực thật chặt, thật thoải mái, lưng tựa vào nhau.

Căằm anh ta nhẹ nhàng đặt trên tóc cô ấy, âm thanh cũng khàn khàn vang lên.

“Rốt cuộc phải như thế nào, anh mới có thể vượt qua chính mình, cùng em hòa làm một?”

“Em có biết không, anh rất chán ghét bản thân lúc này, thật là… là cái đồ vô dụng.”

Cô ấy nghe được lời nói ấm áp này, tim cũng nóng lên, tổn thương trong tối nay phút chốc biến mất không còn gì.

Vốn cô ấy đang ngủ giả vờ, nhưng một lúc sau, cơn buồn ngủ kéo tới, cô ấy quả thực không chịu nổi, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

“Ừm… đừng sợ, anh còn có em, ở trong lòng em… anh chắc chắn không phải là đồ vô dụng đâu…”

Cô ấy lẩm bẩm, liếm cánh môi, ngọt ngào chìm vào giấc ngủ.

Diên nghe được lời này, khóe miệng theo bản năng cong lên dịu dàng, vô cùng thỏa mãn.

“Cảm ơn em, bằng lòng ở bên anh, cô ấy nhóc, anh dường như càng yêu em hơn rồi.”

Thanh âm trầm trầm của anh ta quanh quẩn bên tai, giúp cô ấy mơ giấc mơ đẹp đế nhất.

Hôm sau, cô ấy không tự nhiên tỉnh lại, mà là bị điện thoại của ông lão trong dòng họ hối thúc, chất vấn cô ấy việc bàn chuyện hợp tác như thế nào rồi.

Cô ấy chỉ có thể nói việc bàn bạc vô cùng hòa hợp.

“Lần này hợp tác, phải yêu câu anh ta để cho ba phần trăm lợi nhuận, biết rồi đúng không?”

“Cái này cũng quá ác đi?”

Ông lớn trong dòng họ – Yasui Yuuzora ở đối diện nghe được lời này, sắc mặt trong nháy mắt rất khó coi, đầu điện thoại bên kia không có tiếng động nào.

Nikkyo Risa cũng ý thức được mình nhanh miệng, nói lời không nên nói.

“Việc đó… để cháu thử xem?”

“Cô ấy hai, cháu là chủ dòng họ Nikkyo, bất cứ việc gì cũng phải đặt lợi ích của dòng họ lên hàng đầu, lúc nào cũng phải nhớ kỹ thân phận của mình.”

“Lại là lợi ích của dòng họ, cháu có thể mang đến lợi ích cho dòng họ, vậy dòng họ có thể mang đến cho cháu cái gì?’ Cô ấy không nhịn được nhỏ giọng oán trách, nhưng vấn bị Yasui Yuuzora nghe được.

“Dòng họ có thể mang đến cho cháu vinh quang, vinh quang cho các thế hệ con cháu!”

“Bà ngoại muốn vinh quang sao? Mẹ cháu vui vẻ sao? Chị gái cháu cuối cùng chả phải vẫn là không rõ sống chết?

Cháu… cháu cũng không vui… Cô ấy không nhịn được phản bác.

“Cháu… cháu như này là muốn ông tức chết? Chị cháu sợ là lành ít dữ nhiều, cháu chính là hy vọng của dòng họ Nikkyo! Trên dưới cô ấyng ty Nhật Kinh có khoảng ngàn người, sau lưng ngàn người lại có bao nhiêu gia đình.

Cô ấyng ty Nhật Kinh không chỉ duy trì vận mệnh của bọn họ, còn có toàn bộ Hà Nội, thậm chí là mạch máu kinh tế toàn quốc.”
 
Chương 2383


Chương 2383

“Vậy cháu… cháu thì không muốn vận mệnh có thể nằm trong tay chính mình sao?”

“Không có, ai bảo cháu sinh ra ở dòng họ Nikkyo.” Yasui Yuuzora một lời liền từ chối.

Risa nghe được lời này, ngây người tại chỗ, tim giống như là rơi xuống hâm băng, cả người lạnh đến phát run.

Cô ấy nửa ngày cũng không nói lên lời, mà Yasui Yuuzora cũng cảm thấy lời nói của mình quá nghiêm khắc, mặc dù cô ấy là chủ dòng họ nhưng tuổi còn quá nhỏ, vẫn cần phải rèn luyện nhiều.

“Cháu chỉ cần nhớ kỹ thân phận của mình, đặt lợi ích của dòng họ lên hàng đầu là được.”

“Được rồi, cũng nên trở về và kiềm chế lại bản thân thôi.”

Cô ấy cúp điện thoại, nội tâm thật lâu cũng không bình tĩnh nổi, ngay lúc này, Diên đẩy cửa bước vào, cô ấy lập tức nặn ra một nụ cười.

“Anh đến rồi.”

Nhưng nụ cười của cô ấy hoàn toàn không có sức thuyết phục, hốc mất đều đã đỏ lên.

Anh ta hơi khép mi, hỏi: “Sao rồi, có phải có ai bắt nạt em không?”

“Không có, vừa nấy ông lão Yuuzora trong dòng họ gọi điện cho em, bảo em trở về, hơn nữa còn bảo em…”

Cô ấy có chút khó nói, trên phương diện làm ăn, mọi chuyện đều là lợi ích qua lại, muốn nhiều hơn ba phần trắm thật sự là quá quá đáng.

“Có cái gì mà không thể nói với anh?”

Diên thấy vậy trong lòng gấp gáp, chỉ sợ cô ấy bị uất ức gì.

Cô ấy không thể làm gì khác hơn là nói ra lời của Yasui Yuuzora từ đầu đến cuối.

“Thì ra là cái này, cho là chắc chắn rồi, ai nói yêu đương cưới vợ là phải vắt cổ chày ra nước, lần này anh chính là đến đưa tiền, trước tiên sẽ để lại một cái ấn tượng tốt cho mấy ông già kia trong dòng họ của em, dù sao người anh muốn kết hôn chính là người thừa kế duy nhất của bọn họ.”

Từng này tiền căn bản không là gì trong mắt anh ta, lần này đến cũng không tính toán xem muốn bao nhiêu lợi nhuận, chỉ cần có thể thấy cô ấy, hơn nữa được sống chung với cô ấy một lát là tốt rồi.

Risa nghe lời này, tim có chút nóng.

Bọn họ lên đường trở về, vừa đến nơi, còn chưa kịp nghỉ ngơi thỏa thích với anh ta thì đã bị Tomoka Tanikawa nhắc nhở bản thân cần phải trở về.

Vừa mới tới công ty Nhật Kinh đã có một đống lớn công việc cần phải xử lý.

Ba bản kế hoạch đầu tư phải chọn một cái tốt nhất.

Phương án đấu thầu đất xây dựng làm xong rồi cô ấy phải sửa đổi.

Quan hệ xã hội xảy ra vấn đề, phải lập tức bảo trì.

Còn có rất nhiều rất nhiều việc trên thương trường.

Cô ấy nhìn một đống văn kiện ở kia, trong phút chốc cảm thấy đầu óc nặng trịch, mình mới rời đi có một ngày thôi, lại trì hoấn nhiều chuyện như vậy.

Cô ấy xem văn kiện xem đến muốn chết!

Ngay tại lúc này, Diên gọi điện thoại tới, hỏi cô ấy đang làm gì, muốn đưa cô ấy ra ngoài chơi.

“Không thể ra ngoài được rồi, không xem xong những văn kiện này, em sẽ bị ông Yuuzora nói mất.”
 
Chương 2384


Chương 2384

“Cái này có là gì, đưa qua đây anh xem giúp em.”

Risa nghe được lời này, ánh mắt phút chốc sáng lên.

Bạn trai cô ấy là làm gì? Là quản lý chuyên môn của doanh nghiệp gia đình, trên thương trường có thể chi phối các nhân vật tầm cỡ, xem mấy cái vụ án này không phải rất dễ dàng sao?

Cho dù trong này có đề cập một chút đến các vấn đề liên quan tới sản nghiệp của dòng họ, nhưng mà cô ấy tin tưởng Diên chắc chắn sẽ không bán đứng mình.

Cô ấy tin tưởng anh ta, một lòng một dạ.

Cô ấy lập tức ôm văn kiện, lén lén lút lút đi đến suối nước nóng của quán rượu.

Mấy cái hợp đồng này, mình xem có lẽ phải đến giữa trưa, không ngờ chỉ mấy phút đồng hồ, Diên đã xem xong rồi, lấy bút sửa sửa một chút ở bên trên, dáng vẻ hình như rất lợi hại.

“Risa, nếu em còn tiếp tục như vậy, dòng họ thật sự sẽ bị em làm hỏng mất.’ “Hở? Em lại làm sao rồi?”

“Em sao lại làm được như này, trong ba bản hợp đồng, em lại chọn cái lợi nhuận ít nhất, còn mang theo hợp đồng có nguy cơ lỗ vốn?”

“..” Risa nghe được lời này, đầu đầy vạch đen.

“Còn nữa, những cái em phê duyệt vẫn có cái sai lỗi chính tải”

Risa siết chặt năm đấm, cắn chặt răng.

“Em xem, lúc cạnh tranh giá cả, hoàn toàn không xem xét thực lực kinh tế của đối thủ sao? Miếng đất xây dựng này dòng họ Ando rõ ràng là phải có băng được, dù các em ra giá bao nhiêu cũng không giải quyết được vấn đề.”

“Em… em thật sự kém cỏi như vậy sao?”

“Cũng không tính là kém cỏi.’ “Vậy thì tốt…”

“Là vì em vốn dĩ không phải dân làm ăn, thật sự là làm khó em rồi, cũng làm khó công ty Nhật Kinh.”

Anh ta sờ đầu cô ấy, không biết là thương tiếc bản thân, hay là thương tiếc đòng họ.

Risa lập tức nhụt chí: “Xem ra em thật sự rất kém cỏi, thật ra thì… các ông lão trong dòng họ đều không thích em, lúc chị em làm thật sự là quá tốt, gân như là lúc dòng họ cường thịnh nhất, em hoàn toàn là bị cưỡng ép kéo vào làm cho đủ.”

“Cho dù bọn họ có chê em, nhưng cũng không dám cho em xuống.”

Cô ấy cúi đầu, nghĩ đến lời của Yasui Yuuzora, lòng đã sớm lạnh một nửa.

Diên nhìn dáng vẻ mặt mày ủ rũ của cô ấy hơi đau lòng, nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng, bàn tay vuốt mái tóc của cô ấy.

“Cho nên, em gặp được anh rồi, dù có phá nát thêm một lần nữa, anh cũng sẽ giúp em thu dọn.”

“Nhưng nơi này không phải Hồ Chí Minh, anh cũng không thể ở đây lâu được.”

“Em muốn đi Đà Nẵng không? Muốn đến gặp mấy người Hứa Trúc Linh và Bạch Minh Châu không?”

“Hở? Em có thể… em có thể rời khỏi đây sao?”

Cô ấy đột nhiên háo hức và kích động, mong mỏi nhìn anh ta.

“Lần này công ty Nhật Kinh và tập đoàn Gố Linh tranh đoạt quyền đại diện kinh tế, không tránh khỏi đã thua còn đắc tội người ta, bây giờ tập đoàn Cố Linh cao hơn một bậc khiến cho mọi người kiêng ky, hơn nữa mấy anh em nhà họ Cố ai cũng không phải là người dễ động vào. Công ty Nhật Kinh lại không có chủ dòng họ có năng lực, khẳng định không muốn đắc tội với kẻ địch mạnh như vậy.”
 
Chương 2385


Chương 2385

“Chỉ cần Cố Thành Trung buông cho một lối thoát, tùy tiện thảo luận một hạng mục, dù là cho không tiền, Công ty Nhật Kinh cũng sẽ không từ chối, anh nghĩ Yasui Yuuzora cũng đang suy nghĩ làm thế nào để lôi kéo quan hệ hai bên.”

“Nhưng mấu chốt là, Cố Thành Trung có lẽ không muốn hợp tác với công ty Nhật Kinh đúng không? Dù sao trước đây chị gái… làm nhiều việc xấu với hai vợ chồng bọn họ như vậy, anh ấy không làm khó em, đối đầu với dòng họ em, đã là mở cho một lối thoát rồi.”

“Việc này em không cần lo, em chỉ cần về nhà chuẩn bị hành lý thật tốt, đồng ý với Yasui Yuuzora mỗi ngày đều sẽ xử lý công việc, anh sẽ đưa em rời đi.”

“Đương nhiên, anh sẵn lòng giúp em làm việc, cho em nghỉ phép thật vui vẻ.

Công việc anh làm, em chỉ cần ăn uống vui đùa, cùng chị em đi dạo phố là được, hài lòng không?”

Anh ta càng nói tiếp, ánh mắt cô ấy nhóc càng tỏa sáng.

Cô ấy nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái, kích động không nhịn được mà ôm cố anh, hôn mặt anh từng đợt.

“Nếu như có thể rời khỏi Hà Nội, vậy thì thật sự quá tốt, ở dưới tầm mắt của ông Yuuzora thật sự quá khó chịu. Vậy em… vậy em liền ở nhà chờ tin tức tốt của anh, yêu anh nhai”

Cô ấy vui vẻ, hận không thể chạy mấy vòng tại chỗ, Diên nhìn bộ dạng vui vẻ của cô ấy, tâm tình của bản thân cũng vui lên.

Sau khi Risa rời đi, anh ta gọi điện thoại cho Gố Thành Trung.

Anh ta nợ mình nhiều ân tình như vậy, cũng đến lúc đòi về từng cái một rồi.

Sau khi anh ta nói xong điều kiện của mình, Cố Thành Trung im lặng rất lâu, khiến cho trái tim anh ta cũng nhảy lên.

“Thế nào, anh không bằng lòng sao?

Là bởi vì chuyện của Ayako Nikkeikawa?”

“Đây là ân oán cá nhân của tôi và Ayako Nikkeikawa nên tôi không có giận cá chém thớt với dòng họ Nikkyo, cũng không có chút quan hệ nào với Risa, nếu cậu thật sự muốn chung một chỗ với Risa, đối với tôi cũng là một tin tốt, cuối cùng cũng không cần ngày đêm phải đề phòng tình địch.”

“Chắng qua… khiến cho tôi kinh ngạc chính là, cậu lại cầu xin tôi vì một người phụ nữ?”

Đây mới là thật sự là nguyên nhân khiến Cố Thành Trung sững sờ.

“Lúc trước anh cũng không vì Trúc Linh mà cầu xin tôi, nhiều lần như vậy, vì không phải điểm mấu chốt sao? Bây giờ suy nghĩ một chút, trước kia anh thật sự quá vô sỉ, lợi dụng việc tôi thích Hứa Trúc Linh, muốn tôi giúp đỡ, nhưng mỗi lần sau khi tôi giúp đỡ, người vấn bị anh lừa trở về.”

“Có phải là anh đoán được Trúc Linh sẽ không phản bội mình?” Diên đột nhiên nghĩ đến cái vấn đề nghiêm túc này, anh ta hình như luôn luôn bị gài bây!

Cố Thành Trung ở đầu bên kia điện thoại nghe được lời này, theo bản năng sờ mũi mình một cái.

Tính toán nhỏ của bản thân đột nhiên bị vạch trần, anh có chút xấu hổ, thủ đoạn không ngay thẳng, thậm chí có thể nói là hèn hạ, nhưng không có cách nào khác, tình thế bắt buộc.

“Được rồi, mọi chuyện đều đã qua, còn đề cập đến làm gì.” Cố Thành Trung cố tình đổi chủ đề.

“Được lắm, quả nhiên là tôi bị gài bãy.’ Diên thông minh như vậy, lập tức liền nghe hiểu được ý tứ trong lời nói.

“Cái này gọi là cho đi như nào sẽ nhận được như vậy, không phải giờ tôi sẽ giúp cậu sao? Diên, cậu là ân nhân của tôi và Trúc Linh, vợ chồng chúng tôi cả đời biết ơn cậu. Nếu như cậu thật lòng yêu người phụ nữ này, chúng tôi sẽ giúp cậu.”
 
Chương 2386


Chương 2386

“Không biết cậu có coi tôi là anh em không, nhưng ở trong lòng tôi, cậu là anh em của tôi, là người nhà của vợ tôi, chỉ cần cậu muốn, chúng tôi lúc nào cũng ở đây, Gố Thành Trung tôi cũng tuyệt đối không hai lời, sẽ không lùi bước.”

Diên nghe được âm thanh trâm trâm của anh, khóe miệng cong lên một nụ cười thoải mái.

Mặc dù anh ta mất đi người mình yêu, nhưng lại nhận được một cô em gái và một người anh em, như vậy xem ra, bản thân hình như còn được lời.

“Được, vậy tôi cũng không khách khí với anh nữa, có yêu cầu gì tôi sẽ bảo anh hỗ trợ.”

“Nên vậy, bây giờ tôi liền liên hệ với công ty Nhật Kinh.”

Lúc anh chuẩn bị cúp điện thoại, không nghĩ tới Diên lại nói.

“Thật ra thì, ở trong lòng tôi cũng đã sớm coi anh là anh em, là đối thủ nhưng chúng ta hiểu rõ về nhau, sở dĩ, tôi luôn dây dưa không buông với Trúc Linh, có lẽ… tôi không muốn nhận thua với anh Ni thôi.

“Chúng ta đều thua, Trúc Linh mới là người thắng lớn nhất.”

“Cố Thành Trung… nếu như tôi làm ra chuyện gì có lôi với anh, anh sẽ tha thứ cho tôi chứ?”

Anh ta nghĩ đến sự việc Tân Tây Á, đến nay vân canh cánh ở trong lòng, không biết nên mở lời với vợ chồng bọn họ như thế nào.

“Vậy phải xem đó là chuyện gì, chẳng lẽ cậu còn chưa từ bỏ ý định với Trúc Linh à?”

“Cái này còn không đến mức như vậy, thôi vậy, sau này lại nói đi, tôi cúp trước.”

Cuối cùng anh ta vẫn không có dũng khí nói ra, vội vã cúp điện thoại.

Điện thoại vừa tắt, bên trong nhà cũng im lặng như tờ, chỉ có lương tâm không yên ổn của bản thân vần đang nhảy nhót.

Hôm sau, Cố Thành Trung liền chủ động liên lạc với Yasui Yuuzora bàn chuyện hợp tác, hai tập đoàn mua bán qua lại, không có chiếm đoạt lợi ích của công ty Nhật Kinh, chỉ đưa ra một yêu cầu nhỏ, phải để cho Nikkyo Risa tự mình đến.

Anh nói là coi trọng mặt mũi của Risa, mới không so đo với công ty Nhật kinh, cũng muốn nhân cơ hội này cùng bạn tốt ôn lại chuyện cũ.

Yasui Yuuzora lập tức đồng ý, nhưng lại sợ tiếp đón Diên không chu đáo, dù sao còn chưa bàn chuyện hợp tác với bên này.

Không nghĩ tới ông ta còn chưa tìm Diên nói chuyện, Diên đã ký hợp đồng với Risa, muốn chuẩn bị trở về nước.

Bây giờ vẹn cả đôi đường, Yasui Yuuzora đương nhiên vui vẻ, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy liền trực tiếp thả người.

Hai người cùng đi đến Đà Nẵng, cũng không có nói cho Cố Thành Trung khi nào hạ cánh, nhưng không ngờ vừa ra sân bay liền thấy bọn họ.

Cố Thành Trung, Hứa Trúc Linh, còn có Bạch Minh Châu Ôn Mạc Ngôn đứng đợi.

“Làm sao mọi người lại tới?” Risa vô cùng kinh ngạc.

“Các cô thật sự không coi chúng tôi là bạn tốt mà, đến Đà Nẵng cũng không thông báo một tiếng, chúng tôi dù sao cũng là chủ nhà! Nếu không phải Cố Thành Trung nói thì tôi cũng sẽ không biết!” Hứa Trúc Linh không ngạc nhiên nói.

“Bởi vì chuyện của chị tôi, tôi… tôi cũng không có mặt mũi nào gặp mọi ngươi, đâu có dám nói với cô là tôi đã đến Đà Nẵng, tôi sợ cô cầm chổi đuổi tôi đi.”

“Cô là cô, cô ta là cô ta, tôi có thể phân biệt rõ ràng. Cho tới bây giờ tôi không có so đo cái gì với cô, thấy cô và Diên bên nhau tôi cũng rất vui vẻ, đi, mau về nhà, tôi đã chuẩn bị lẩu uyên ương, tôi tự nấu mỡ bò với nước xương đói”

“Risa à, cô không ở đây, Chu Đình cũng không, cuộc sống của tôi thật sự không thú vị á! Bây giờ có ba người, có thể chơi Đấu địa chủ rồi!” Bạch Minh Châu cũng đồng tình nói.

“Anh cùng anh Ôn chưa trở về đúng không?”

“Hồ Chí Minh cũng chưa có việc gì, bây giờ ở chỗ này chơi vậy. Ngay cả trẻ nhỏ tôi cũng đưa đến đây rồi.”

“Vậy đi nhanh lên, tôi muốn ăn lẩu!”

Risa kích động nói.
 
Chương 2387


Chương 2387

Ba người phụ nữ lên một chiếc xe, ba người đàn ông lên một chiếc khác ở phía sau.

“Trên người các anh… có mùi gì vậy?” Cửa xe vừa đóng, Diên lập tức ngửi thấy một mùi quen thuộc: “Mùi sữa?”

“Chúng tôi đều đã làm bố, có ít mùi sữa không phải rất bình thường sao?

Nhưng mà cậu, ngay cả cưới còn chưa làm được, cũng không biết xấu hổ mà nói?” Cố Thành Trung không vui nói.

“Bây giờ không cố gắng, chỉ sợ sau này càng ngày càng khó.” Diên mặt mày ủ dột nói.

Trước kia Risa không phải chủ dòng họ còn dễ nói, bây giờ thành người thừa kế rồi, lại muốn cưới có lẽ là khó như lên trời.

“Không thì, cậu ở rể đi.” Ôn Mạc Ngôn đẩy đẩy gọng kính, nói.

Trong phút chốc, bên trong xe ngoài hai người đàn ông, mọi người đều im lặng.

Cố Thành Trung nhìn anh ta, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, đột nhiên Cố Thành Trung nhịn không được bật cười: “Ở rể? Cái này cũng là ý kiến hay nha. Đường đường là chủ dòng họ Kettering lại đi ở rể ở công ty Nhật Kinh, tin tức này mà truyền đi khẳng định sẽ chấn động toàn cầu, đến lúc đó chắc chăn tôi sẽ chuẩn bị một phần quà mừng thật to, đưa Trúc Linh qua xem anh. n oán của tôi với công ty Nhật Kinh có là gì? Sao bằng việc mừng cậu lập gia đình.”

“Diên à, ở rể thì cuộc sống của con rể thật sự rất khó khăn, cậu ở dòng họ Nikkyo có lẽ phải hỗ trợ vợ dạy con thật tốt!”

“Mới bao lâu không gặp, mồm miệng của anh đã trở nên độc ác như vậy?”

Gương mặt của Diên u ám, đúng là anh ta có nghĩ tới vấn đề này, nhưng đây là kế hoạch vô cùng không ổn, trị ngọn nhưng không trị được gốc rễ của sự việc.

“Thật sự là… khiến người ta dở khóc đở cười!” Cố Thành Trung cười nói.

“Cười chết anh luôn đi, tôi dự định qua một thời gian ngắn sẽ nói rõ với Yasui Yuuzora, mặc dù nói ở dòng họ Nikkyo, chủ dòng họ quyết định, nhưng mọi việc lớn nhỏ đều phải được Yasui Yuuzora đồng ý mới có thể sắp xếp đi làm, cái lão già này không dê đối phó, phải tốn nhiều thời gian.”

“Đã từng nghe nói, Minh Hoàng có chính phủ, Nikkyo có Yasui, ở Hà Nội là một nhân vật vô cùng có tiếng nói, cậu có biết ông ta đã từng là nhân vật như nào không?”

“Nhân vật nào?”

“Sinh ra nghèo khổ, cuối cùng bỏ xa Thủ tướng Chính phủ, là người trúng cử với số phiếu nhiều nhất, nhưng ông ta từ bỏ, vào dòng họ Nikkyo. Còn năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tôi cũng không rõ lắm, cho nên cậu vẫn phải tự mình đến Hà Nội điều tra.”

Xe rất nhanh đã đến biệt thự, xuống xe, các cô gái ngồi trên xô pha nói chuyện phiếm đánh bài, mà mấy người đàn ông…

Diên nhìn hai ông lớn, một trái một phải bế con, thay bỉm!

“Anh Thành Trung, nhà anh có con trai, nhà em có con gái, hay là chúng ta hứa hôn cho hai bé đi!”

“Việc này tôi không làm chủ được, cậu để cho Bạch Minh Châu với Trúc Linh quyết định.”

“Vậy có lẽ là được rồi, anh Thành Trung, sau này chúng ta chính là thông gia!” Ôn Mạc Ngôn kích động nói.

“Chờ một chút, vậy Tiểu Hy nhà tôi phải làm sao? Tiểu Hy nhà chúng tôi sẽ cảm thấy không công bằng, mặc dù là con nuôi, nhưng mà Trúc Linh nói rồi, cái gì cũng phải bình đẳng, nếu không tại sao lại nuôi nó.”

“Nhà tôi có hai con trai, gia sản mỗi đứa một nửa, tuyệt đối không bên nặng bên nhẹ. Còn nếu có đứa nào vừa ý với con gái cậu thì nói chuyện này dễ thôi.”

“Thế thì tốt, nhưng mà tình cảm phải đào tạo từ nhỏ, hai nhà chúng ta có lẽ phải qua lại nhiều vào!” Hai người anh một lời tôi một lời, toàn bộ đều là chuyện của con cái.
 
Chương 2388


Chương 2388

Thảo luận về việc uống sữa bột gì và cách bế trẻ như thế nào để trẻ không quấy khóc. Thức dậy bao nhiêu lần vào ban đêm, ban ngày cho con bú bao nhiêu lần, vú em trong nhà như thế nào.

Mặc dù .Jane nghe mà thấy quen thuộc như thể chính là mình một năm trước.

Nhưng vào thời điểm đó, Cynthia đã được một người nào đó nuôi dưỡng trong một năm, đến lượt bản thân cũng đỡ vất vả hơn một chút.

Tình địch trước đây giờ đã lên chức bố, ánh mắt dịu dàng khi nói về vợ con.

Người ngoài ai mà có thể ngờ được răng, nhân vật rung trời chuyển đất lúc này đang ở nhà trông con đâu ra đấy?

“Anh Thành Trung, anh thấy con gái tôi có xinh không? Minh Châu cứ nói tôi là nô lệ của con gái.”

Mạc Ngôn bắt đầu khoe con: “Con bé giống mẹ nó, sau này chắc chăn sẽ rất xinh.”

“Tôi mà có con gái thì tốt biết mấy, không muốn phải tranh cướp vợ với con trai. on gái thật đáng yêu, để tôi bế một chút, cậu giúp tôi chăm sóc Đoàn IIÙT dane nghe thấy thế, trái tim anh hơi rung lên.

“Vậy anh…vậy anh và Trúc Linh có định sinh con gái nữa không?”

“Không sinh nữa, mỗi lần cô ấy sinh con ra đều thập tử nhất sinh, hơn nữa nếu lại là con trai cũng không thể phá bỏ, hại cho sức khỏe của cô ấy, lại sinh thêm cho mình một kẻ địch, không đẻ nữa.”

“Hai lần ở cữ cô ấy đều không kiêng tốt, nên mỗi khi đêm đến toàn thân lại lạnh run lên, tôi thương lắm.”

Cố Thành Trung nói mà không cần suy nghĩ.

“Nếu…anh có một đứa con gái thật _ thì sao?”

Anh nói lấp lửng.

“Cậu nói vậy là có ý gì, tôi có con gái ở đâu ra? Anh đang nói về Trúc Linh à?”

“Anh, thế là anh đang lái xe à?”

“Euck you, suy nghĩ đen tối.”

Cố Thành Trung trừng mát: “Tôi nuôi vợ như nuôi con gái không được à?”

“Nhìn trông cũng giống, dù sao anh cũng không còn trẻ nữa.”

Jane bồi thêm nhát nữa.

Khi Cố Thành Trung nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm lại, anh kị nhất người khác nói vậy.

Chồng già vợ trẻ, anh chỉ lớn hơn cô ấy mười tuổi, làm sao đã thành chồng già vợ trẻ rồi?

Còn Phó Lâm và Chu Đình thì sao?

Không phải Phó Lâm đang khóc ngất trong nhà vệ sinh sao?

“Trong nhà họ Cố đừng nhắc đến từ này.”

Cố Thành Trung hung dữ nói.

“Quả thực, bố anh, anh, em anh, cả nhà anh đều là trâu già thích gặm cỏ non.

Chỉ có .Jane, mới dám nói trúng chỗ hiểm.

Cố Thành Trung nhất thời không biết nói gì, bởi vì những gì cậu ấy nói là sự thật và không thể bác bỏ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top