Chương 540: Năm học thứ 2 bắt đầu


Hắn bước ra phía ngoài cửa thì liền thấy được cảnh xã hội giao thoa… à nhầm, là cảnh giàu nghèo đánh nhau.

Ông Weasley mặc bộ trang phục cũ kỹ của mình đang vật lộn với 1 người đàn ông tóc bạch kim mặc chiếc áo chùm trông hết sức đặt tiền ở ngay cửa tiệm sách.

Cùng lúc đó 1 người đàn ông trông khoảng 40 tuổi rất ư là… chải chuốt đang đứng quay lưng tạo dáng cho 1 tên lùn chụp ảnh mình cùng với cảnh ông Weasley và người đàn ông kia đánh nhau.

- Khi về nhớ giật tít là “Cuộc chiến của hai người đàn ông để tranh giành mua sách của Gilderoy Lockhart” nhé - người đàn ông bảnh bao này nói nhỏ với tên lùn nhưng hắn vẫn nghe thấy.

- Mau tách ra nào - mọi chuyện chỉ chấm dứt khi mà lão Hagrid từ đâu đó xuất hiện nhấc bổng ông Weasley và người đàn ông kia lên thì người họ mới vùng vằng và thôi không đánh nhau nữa.

- Đây, con nhóc, cầm lại sách của mày này! Đó là thứ tốt nhất mà cha mày có thể mua được cho mày đó! - người đàn ông tóc bạch kim dúi quyển sách đang cầm trên tay vào trong cái vạc của 1 cô bé tóc đỏ khiến cô bé đánh rơi mấy quyển sách đang cầm trên tay.

Sau đó ông ta gọi theo 1 đứa nhóc cũng tóc bạch kim cùng mình rời đi. Đây không phải là ai khác mà chính là cha con nhà Malfoy rồi.

- Em có sao không? - hắn giúp cô bé này nhặt mấy quyển sách lên.

- Dạ.. cảm ơn anh… A!! - cô bé này quay qua nhìn hắn thì giật mình kêu lên.

- Sao vậy Ginny - ông Weasley đang xoa xoa cái cằm vừa bị lão Lucius Malfoy đấm thì nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Ginny.

- Dạ không sao đâu ạ - Ginny đỏ mặt nói, cô bé ngượng ngùng nhìn hắn mà hơi lui lại phía sau.

Cuộc đánh nhau giữa ông Weasley và Lucius đã chấm dứt nên người đàn ông bảnh bao đứng ở phía xa cảm thấy có chút thất vọng nhưng ngay sau đó khi nhìn thấy khuôn mặt hắn thì lại hô lên:

- Đó không thể nào là Harry Potter chứ!?!

Người đàn ông này bước nhanh về phía hắn và choàng tay qua vai hắn nói lớn:

- Thưa quý ông và quý bà, khoảnh khắc này thật phi thường biết bao! Đây là khoảng khắc tuyệt hảo để tôi gửi đến quý vị một thông báo nhỏ mà tôi đã hằng chờ đợi. Hôm nay, khi cậu Harry trẻ tuổi này bước vào nhà sách Phú quý và Cơ hàn, cậu ấy chỉ muốn mua quyển tự truyện của tôi,quyển sách mà tôi sẽ sung sướng ký tặng cậu ngay bây giờ, miễn phí… - người đàn ông này cúi xuống nói nhỏ với hắn - cười tươi lên Harry, với danh tiếng của cả 2 chúng ta thì dư sức lên được tới trang nhất.

Hắn không ngại ngần gì mà nở 1 nụ cười tươi để cho tên lùn chụp ảnh. Nếu như người đàn ông này khiến cho các bà các mẹ mê mẩn thì nụ cười của hắn đủ để đốn gục những thiếu nữ ngây thơ.

Bằng chứng là Ginny đứng ở cách đó không xa khi nhìn thấy hắn mỉm cười thì khuôn mặt cô bé còn trở nên đỏ hơn cả mái tóc của cô.

Chỉ với 1 cái cười hắn đã được nhận về nguyên bộ sách đắt như ghẹ 45 cân của Gilderoy Lockhart từ tay chính tác giả của nó cũng chính là người đàn ông này.

Hắn thừa biết tính ưa nổi tiếng của Lockhart nên không hề khó chịu mà trái lại còn vui vẻ phối hợp bởi hắn còn cần Lockhart giúp đỡ nhiều trong năm học tới.

Hắn ôm theo đống sách mới mà đi tới trước mặt Ginny.

- Cho em mấy quyển sách này nè, anh sẽ tự mua sách mới - hắn đưa chồng sách cho Ginny.

Sau tràng hỗn loạn ở tiệm sách thì bà Molly cũng hài lòng rời đi khi có được nguyên cả bộ sách đã được ký tặng của Lockhart. Bà bắt đầu dẫn Ginny đi tới cửa hàng quần áo cũ nhưng ngay sau đó hắn giữ bà Molly lại và nói:

- Bác chờ chút đã, cháu nghe Ron nói cũng sắp tới sinh nhật Ginny rồi, để cháu mua tặng em ấy 1 bộ đồng phục mới. Dù sao em ấy cùng là con gái, sao có thể mặc đồ cũ hoài được.

Ting, độ hảo cảm của Ginevra Molly “Ginny" Weasley tăng lên 95 điểm

Ginny vốn dĩ có thể nói là đã tôn sùng hắn từ rất lâu rồi nên độ hảo cảm của cô bé ngay từ lần đầu hắn gặp đã là 85 điểm rồi và chỉ cần 1 số cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt của hắn cũng khiến cho độ hảo cảm của Ginny tăng vọt.

Hắn nghĩ với sự ngưỡng mộ của Ginny đối với mình thì việc tăng độ hảo cảm của cô bé lên 100 là hết sức dễ dàng nên hắn cũng không vội vã bắt cô bé làm Pet.

Hắn biết bà gia đình Weasley sẽ không chịu chấp nhận lòng thương hại của hắn nên hắn liền viện ra 1 lý do nào nghe cho hợp lý.

Bà Molly vốn định từ chối nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy chờ mong của Ginny thì và liền chạnh lòng. Gia đình Weasley vừa nghèo lại đông con nên những đứa nhỏ hơn hầu như đều phải dùng đồ cũ.

Những đứa con trai thì không nói làn gì nhưng Ginny thân là đứa con gái duy nhất trong nhà thì ít ra cũng phải được hưởng chút đặc quyền gì đó chứ.

- Thôi được rồi - bà Molly nói - thật sự cảm ơn cháu Harry, cháu thật là 1 đứa trẻ tốt bụng.

Nếu như bà Molly mà biết đứa con gái bé bỏng của bà đã bị hắn đưa vào tầm ngắm thì không biết bà còn biết ơn hắn nữa không…

Sau khi hắn đưa Ginny tới cửa hàng quần áo của Madame Malkin và mua cho cô bé 2 bộ đồng phục mới toanh thì bà Molly liền dẫn Ginny đi mua đũa phép mới cho cô bé do trong nhà không còn thừa cây đũa phép nào cả.

Ginny cầm cây đũa phép bằng gỗ cây thủy tùng và lõi là lông phượng hoàng của mình và vui vẻ ra khỏi cửa hàng Ollivanders. Hôm nay có thể nói là ngày hạnh phúc nhất của Ginny khi mà cô bé không chỉ được mua cho toàn đồ mới, thứ mà hầu như trong gia đình Weasley không bao giờ có, mà cô bé còn gặp được người anh hùng trong lòng mình là Harry Potter nữa.

………….

Thời gian còn lại chưa đầy 1 tháng của kỳ nghỉ hè trôi qua rất nhanh khi mà hắn tập trung vào những cuốn sách mới mua của mình.

Gần trưa ngày mùng 1 tháng 9 cha của Hermione lại lấy xe chở hắn và Hermione tới sân ga King Cross để bọn hắn có thể kịp lên chuyến tàu tốc hành đi tới trường Hogwarts vào lúc 11 giờ.

Ngay từ lúc bọn hắn có mặt ở sân ga King Cross cũng chỉ mới là 10 giờ 30 phút nên bọn hắn không hề cảm thấy vội vã chút nào.

Hắn cùng Hermione chào tạm biệt Mr Granger sau đó thì tiến về phía hàng rào ở giữa sân ga số 9 và số 10 để tiến vào bên trong sân ga 9 ¾.

Nhưng ngay khi Hermione định lao qua hàng rào thì bỗng nhiên hắn cản cô bé lại.

- Khoan đã Hermione!

Trước ánh mắt khó hiểu của Hermione hắn đi lại gần hàng rào và thử đưa tay ra chạm vào nó.



Chẳng có gì xảy ra hết, bàn tay của hắn không hề đi xuyên qua cái hàng rào này.

- Lối đi này bị bít lại rồi - hắn nói.

- Cái gì, sao lại như vậy!?! - Hermione bối rối - chẳng lẽ nó bị hỏng hóc gì đó? Làm sao chúng ta có thể vào được bên trong bây giờ…

Hắn nhìn cái hàng rào 1 chút sau đó thì kéo tay Hermione qua 1 góc vắng người.

- Đặt tay lên chiếc xe đẩy và đặt 1 tay lên người tớ - hắn nói.

Hermione không biết hắn định làm gì những cũng làm theo. Sau đó hắn liền đưa 2 ngón tay lên trán và tập trung tinh thần.

- Phụp…

Không 1 tiếng động nào xảy ra hắn liền mang theo Hermione và 2 chiếc xe đẩy chở đồ tiến thẳng vào bên trong sân ga 9 ¾.

- Cậu vừa mới sử dụng Độn Thổ sao? Sao mà cậu lại làm được - Hermione ngạc nhiên - chúng ta không được phép sử dụng phép thuật ở bên ngoài trường khi chưa tới tuổi trưởng thành kia mà?

- Đó không phải là Độn Thổ đâu - hắn nói xong thì kéo Hermione lên trên 1 toa tàu.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 541: Trên đường tới Hogwarts


- Sao cái lối đi vào sân ga 9 ¾ lại không hoạt động nhỉ Harry? Hay là mình đi báo với người điều khiển con tàu đi - ngồi trong 1 tòa tàu chỉ có 2 người bọn hắn Hermione nói.

- Không sao đâu, tớ vừa kiểm tra và thấy lối đi đã trở lại bình thường rồi - hắn nói.

Quả thật là khi mà hắn dùng Shunkan Idou mang theo Hermione tiến vào trong sân ga thì lối đi kia lại được thông thoáng trở lại. Hiển nhiên là kẻ đã gây ra chuyện này chính là để nhằm vào riêng hắn.

Hắn chẳng cần phải suy luận nhiều cũng có thể biết được kẻ gây ra chuyện này chính là con gia tinh Dobby, gia tinh của nhà Malfoy.

Còn lý do mà tại sao con gia tinh đó không xuất hiện trong suốt cả mùa hè mà lại chỉ xuất hiện vào lúc này để phù phép chặn lại lối đi của hắn thì cũng không phải là quá khó hiểu.

Đơn giản là vì xung quanh căn nhà của hắn được đặt 1 lớp kết giới đặc biệt để chống kẻ xâm nhập trái phép.

Phép kết giới mà hắn đặt quanh nhà mình không phải là kết giới của thế giới này mà là bằng vào phép thuật của thế giới thực.

Tại thế giới Harry Potter thì phép thuật xuất phát từ nguồn ma lực ít ỏi của chính phù thủy nên để tránh lãng phí thì các phép kết giới luôn được cụ thể hóa để tránh tiêu hao ma lực 1 cách lãng phí.

Ví dụ như bùa đuổi Muggles chỉ có 1 tác dụng duy nhất là xua đuổi Muggles mà thôi chứ không thể xua đuổi các phù thủy khác hay người sói được.

Chính vì vậy mà khi những sinh vật, sự vật không nằm trong diện bị kết giới cấm thì nó hoàn toàn vô dụng.

Giống như bùa chống Độn Thổ của trường Hogwarts trở nên vô dụng trước phép dịch chuyển của gia tinh bởi vì đó không phải là phép Độn Thổ của phù thủy.

Vậy nên khi hắn sử dụng kết giới của thế giới thực thì mặc dù có tốn nhiều Mp hơn so với kết giới của thế giới này nhưng bù lại bất cứ kẻ nào nếu như không được sự cho phép của hắn thì không thể tiến vào bên trong căn nhà.

Hơn nữa với lượng Mp hiện tại thì chút Mp để tạo 1 cái kết giới như vậy cũng chẳng thấm vào đâu cả nhưng bù lại thì nó lại bảo mật hơn rất nhiều.

Vì hắn sẽ không có mặt ở căn nhà đó trừ những dịp nghỉ lễ dài nên hắn không muốn có kẻ nào đó đột nhập vào nhà mình cho dù đó là 1 tên phù thủy, 1 sinh vật nào đó hay chỉ đơn giản là 1 tên vô gia cư muốn ở ké cũng không.

Còn về phần con yêu tinh Dobby thì hắn cũng không quá để tâm, mặc dù nó có ý tốt nhưng cách thức mà nó lựa chọn lại có chút cực đoan nên hắn cũng chẳng thích thú gì cả. Nếu như nó chỉ dừng ở 1 mức nhất định thì không sao nhưng nếu nó khiến hắn khó chịu thì hắn sẽ trói gô nó lại và ném đi thật xa.

Phép thuật khống chế của hắn không giống phép thuật của thế giới này nên cho dù là phép thuật của gia tinh cũng không thể đào thoát được.

………….

Cũng không mất bao lâu là đã đến giờ khởi hành và đám học sinh cũng đã đến đầy đủ rồi. Parvati và Padma có ngồi cùng hắn và Hermione được 1 lát rồi sau đó thì lại kéo nhau đi tìm mấy đứa con gái khác để nói chuyện vì Hermione và hắn toàn nói về chuyện học hành nên khiến 2 cô bé cảm thấy có chút nhàm chán.

Nhưng sau đó 1 lát thì Ron lại xuất hiện ở toa tàu của bọn hắn.

- Toa này còn chỗ không vậy - Ron hỏi.

Hắn ra hiệu chỉ vào chiếc ghế trống và Ron liền vui vẻ ngồi xuống đó. Vừa ngồi xuống thì Ron đã lôi từ trong túi áo của mình ra 1 con chuột trông hết sức bình thường và nói:

- Đây là con chuột Scabbers của mình - Ron nói.

Khi còn ở năm nhất hắn chẳng to ra thân thiện cho lắm nên hắn và Ron cũng chỉ nói qua đôi lời những từ khoảng cuối năm học thứ nhất thì cậu ta có vẻ bắt đầu tỏ ra thân thiết hơn với hắn.

Hắn nghe Ron nói vậy thì liền cúi xuống nhìn vào con chuột béo trong tay của cậu ta. Hắn nhìn chăm chú vào 1 cái chân trước bên phải của con chuột này bị mất đi 1 ngón trỏ.

Peter Pettigrew Lv 60

Con chuột này không phải ai khác mà chính là con chuột do Peter Pettigrew, kẻ đã phản bội lại cha mẹ của Harry cùng toàn bộ Hội Phượng Hoàng rồi sử dụng 1 mánh khóe để liều mình thoát tội và phải sống dưới lốt 1 con chuột trong suốt hơn 11 năm nay.

Hắn chỉ nhìn con chuột Scabbers do Peter biến thành 1 chút rồi quay đi, tên này chính là kẻ đã gián tiếp hại chết cha mẹ của Harry nhưng hiện tại hắn không chút bận tâm đến.

Mục đích của hắn đơn giản là để học tập phép thuật, chẳng chẳng có ý định can dự vào những chuyện không đâu. Có lẽ 1 lúc nào đó hắn sẽ đem Peter Pettigrew bắt lại để giúp giải oan cho Black nhưng có lẽ phải đợi đến 1 thời gian sau.

Đoàn tàu tốc hành Hogwarts được sơn màu đỏ lao đi trên đường ray và tiến gần tới ngôi trường phù thủy danh tiếng nhất nước Anh.

Đến chập tối thì đoàn tàu đã dừng lại tại nhà ga Hogsmeade như năm học trước. Lão Hagrid đứng cầm chiếc đèn lồng hô gọi đám học sinh năm nhất còn cao chưa tới đùi của lão tới chỗ mình để đưa chúng lên những con đò và vượt qua Black Lake như truyền thống của Hogwarts bấy lâu nay.

Hiện giờ hắn đã là học sinh năm thứ 2 nên sẽ cùng những học sinh lớn hơn ngồi trên những chiếc xe kéo được những con ngựa có cánh vô hình Thestral kéo đi.

Thestral (Vong Mã) là loài sinh vật có thân hình xương xẩu và phần đầu giống như đầu rồng, chúng có 1 đôi cánh dơi với sải cánh rất dài, toàn thân chúng mang 1 màu đen tuyền trông như thể điềm báo của cái ác vậy.

Nhưng trái ngược với vẻ ngoài đáng sợ thì Vong Mã lại rất thông minh và trung thành. Có điều để thuần phục được Vong Mã hoàn toàn không phải là chuyện đơn giản mà cần tới những chuyên gia về sinh vật huyền bí.

Không phải ngẫu nhiên mà Vong Mã được xếp vào hàng quái vật XXXX, lớp sinh vật chỉ kém nguy hiểm hơn lớp quái vật XXXXX như rồng mà thôi.

Hắn đi tới đằng trước của chiếc xe ngựa kéo và đưa tay ra chạm vào cổ của con Vong Mã đang kéo chiếc xe này.

Khi hắn đưa tay ra thì con Vong Mã không hề né tránh mà có hơi cúi xuống tỏ ra thân thiết với hắn nữa.

Nhờ vào chiếc đũa phép có chứa lông đuôi Vong Mã của mình mà hắn có 1 cảm giác khá là thân thiết với giống loài này và ngược lại chúng cũng vậy.

- Cậu làm gì vậy Harry? - cả Ron và Hermione đều chưa từng chứng kiến người nào chết trước mắt mình nên hoàn toàn không thể nhìn thấy Vong Mã.

- Không có gì đâu, chúng ta lên đường thôi - hắn nói xong thì bắt đầu trèo vào trong chiếc xe ngựa kéo.

Những con Vong Mã vô hình dưới ánh mắt của hầu hết những đứa học sinh của Hogwarts bắt đầu kéo những chiếc xe ngựa theo đường mòn băng qua khu rừng cấm và hướng tới tòa lâu đài của trường Hogwarts.

Sau 1 khoảng thời gian không lâu lắm tất cả những chiếc xe ngựa kéo đều dừng lại trước cánh cổng của trường Hogwarts, cả bọn cùng xuống khỏi xe ngựa và bắt đầu đi bộ về phía tòa lâu đài.

Mặc dù phải đi bộ 1 lát nhưng đám học sinh này vẫn đến được Đại Sảnh Đường trước đám học sinh năm nhất phải băng qua Black Lake và ngồi hết vào dãy bàn của mình trong Đại Sảnh Đường ngay trước khi buổi Lễ Phân Loại được diễn ra.

Đám học sinh năm nhất dưới sự hướng dẫn của giáo sư Mcgonagall bắt đầu tiến vào Đại Sảnh Đường để tiến hành buổi Lễ Phân Loại.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 542: Khu vực hạn chế


Dưới sự hướng dẫn của giáo sư Mcgonagall từng đứa nhóc 11 tuổi lần lượt bước tới và ngồi lên ghế rồi đội chiếc mũ phân loại vào.

Có những đứa nhóc vừa đặt mũ vào nó đã hét lên tên nhà mà đứa nhóc đó sẽ vào nhưng cũng thi thoảng có 1 vài đứa nhóc khiến cho chiếc mũ trầm ngâm đôi chút.

Trong đám học sinh năm nhất này hắn có nhận ra 1 vài đứa trong đó nếu không kể đến Ginny thì người mà hắn nhận ra đầu tiên là 1 cô bé có mái tóc màu vàng (là dirty blonde hair, tóc màu vàng pha lẫn màu nâu hoặc đen không biết dịch sao nên để là tóc vàng thôi).

Luna Lovegood!

Không khó để nhận ra Luna trong đám học sinh mới bởi trong số này không nhiều cô bé có tóc vàng hơn nữa cái cách mà Luna dắt cây đũa phép ở bên tai như cái bút và nhưng thứ đồ trang sức phụ kiện quái lạ cô bé đeo trên người thì hắn không thể nào nhầm lẫn được.

Luna thoải mái ngồi lên chiếc ghế và được giáo sư Mcgonagall đặt chiếc mũ phân loại cũ kỹ lên đầu. Chiếc mũ không chút do dự nào, ngay khi nó chạm vào tóc của Luna thì đã hô lớn:

- Ravenclaw!!!

Sau Luna thì có khoảng vài chục học sinh nữa được phân loại và cuối cùng cũng đến lượt Ginny khi mà cái họ Weasley được xếp gần như là cuối cùng trong bảng chữ cái.

- Gryffindor!!!

Chiếc mũ hô lớn và Ginny vui sướng cởi chiếc mũ ra chạy về phía dãy bàn của Gryffindor trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của học sinh nhà Gryffindor đặc biệt là mấy người anh của Ginny.

- Chúc mừng em Ginny - hắn mỉm cười với Ginny khi cô bé ngồi xuống phía đối diện với hắn bên kia bàn ăn.

Ginny hơi đỏ mặt và cúi thấp đầu xuống không dám nhìn hắn.

Sau khi buổi lễ phân loại kết thúc thì bữa tiệc đầu năm học cũng chính thức được bắt đầu. Đám học sinh năm nhất sau khi ăn uống no nê những thức ăn ngon lành do đám gia tinh làm thì há hốc mồm nhìn về phía dãy bàn Gryffindor và nhìn hắn ăn.

Đám học sinh năm 2 trở lên đã quá quen với cảnh hắn ăn rồi nên không ngạc nhiên nhưng đám học sinh năm nhất thì trợn trừng mắt nhìn hắn ăn lượng thức ăn bằng tất cả đám tân sinh năm nhất cộng lại.

………….

Những ngày sau đó đám học sinh được phát thời khóa biểu cho năm học mới và bắt đầu dần làm quen trở lại với thói quen học tập sau thời gian nghỉ hè hơn 2 tháng.

Trong ngày đi học đầu tiên thì đám Gryffindor có 1 lớp Thảo Dược học vào buổi sáng sau đó thì được nghỉ ăn trưa và buổi chiều học môn phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Đám học sinh rất mong chờ tới lớp học phòng chống nghệ thuật hắc ám vào buổi chiều bởi tất cả đám học sinh hầu như đều đã đọc 1 vài cuốn sách của Lockhart và chúng mong chờ sẽ học được gì đó thú vị từ ông ta.

Buổi sáng hắn đi xuống Đại Sảnh Đường để ăn cháo thì thấy Hermione đã ngồi sẵn ở bàn và vừa ăn cháo vừa đọc quyển sách của Lockhart đang được đặt tựa vào vại sữa.

Hắn liền đi tới gần sau đó tới ngồi phía bên cạnh Hermione và đưa tay đóng quyển sách lại.

- Này… - Hermione đang mải miết đọc thì thấy bỗng có người đóng sách của mình lại thì khó chịu.

- Trong lúc ăn không được đọc sách, cậu sẽ bị đau dạ dày đấy - hắn nói.

Hermione cố gắng dành lại cuốn sách nhưng không thành công nên chỉ đành phụng phịu ăn nốt bữa sáng sau đó mới được hắn trả lại cuốn sách.

Sau đó Hermione cứ dán mắt vào cuốn sách mà đọc và không phải chỉ có 1 mình Hermione là như vậy. Hắn chưa bao giờ thấy đám học sinh này hứng thú gặp 1 vị giáo viên đến như thế bao giờ.

Tiết học thảo dược diễn ra rất bình thường khi bọn hắn được giáo sư môn Thảo Dược học là giáo sư Sprout hướng dẫn cách thay chậu cho cây Mandrake.

Đến buổi chiều thì trước khi lớp học bắt đầu khoảng gần 30 phút đồng hồ Hermione đã vội vã kéo theo hắn đi tới lớp học phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Khi đi vào trong lớp thì hắn lại thấy hóa ra mình không phải là người tới lớp đầu tiên mà đã có gần chục người ngồi trong phòng rồi, và hầu hết đều là con gái.

Những bàn ở trên đã có người ngồi rồi nên hắn và Hermione kéo nhau xuống ngồi tại chiếc bàn ở gần cuối của căn phòng và ngồi chờ.

Khoảng 5 phút trước khi đến giờ học thì đám học sinh cũng đã có mặt đầy đủ và thêm 1 vài phút nữa thì giáo viên của lớp phòng chống nghệ thuật hắc ám cuối cùng cũng đã tới.

Khi bước vào lớp Lockhart hắng giọng để tập trung sự chú ý của đám học sinh sau đó cầm cuốn sách của Neville lên chỉ vào bức chân dung của mình trên bìa sách.

- Tôi, Gilderoy Lockhart, Huy chương Merlin, đệ tam đẳng, hội viên danh dự của Liên đoàn Chống thế lực Hắc ám, năm lần liên tiếp được giải thưởng Nụ cười quyến rũ nhất của Tuần báo Phù thủy. Nhưng mà tôi không hề nói về chuyện đó đâu. Tôi không đuổi 1 Banshee đi bằng cách mỉm cười với ả đâu!

Lockhart cười và để lộ hàm răng trắng bóc của mình và nổ về những thành tích mà mình đạt được với đám học sinh đang nhìn về ông ta với ánh mắt ngưỡng mộ.

- Tôi thấy tất cả các em đều đã mua trọn bộ sách của tôi. Giỏi lắm… Tôi thấy hôm nay chúng ta có thể bắt đầu bằng một bài kiểm tra nho nhỏ. Chẳng có gì phải lo cả – chỉ để kiểm tra xem các em đã đọc bộ sách như thế nào, tiếp thu được bao nhiêu.

Lockhart lấy ra 1 tập giấy đã in sẵn câu hỏi và phát cho đám học sinh sau đó nhìn đồng hồ và nói:

- Các em có 30 phút để làm bài, bắt đầu!

Hắn nhìn vào tờ giấy ghi những câu hỏi lố bịch về bản thân của Lockhart mà chẳng có chút gì liên quan đến môn phòng chống nghệ thuật hắc ám thì hơi ngao ngán.

May mà hắn chẳng trông mong học được gì từ Lockhart do đã quá rõ bản chất của ông ta rồi chứ không thì hắn dám đảm bảo mình sẽ giống hệt đám học sinh khác, chẳng học được gì từ ông ta trong suốt cả năm học.

Hắn lén nhìn sang bài làm của Hermione và copy câu trả lời của cô bé, hắn không thích Lockhart cho lắm nhưng vẫn cần lấy lòng ông ta đôi chút cho dễ bề lợi dụng.

Sau khi nộp bài thì hiển nhiên là ngoại trừ Hermione ra thì chỉ có hắn là trả lời đúng hết các câu hỏi mà Lockhart đưa ra nhờ chép bài của cô bé. Với khả năng của hắn thì muốn gian lận mà không để ai phát hiện ra thì hết sức đơn giản.

Sau bài kiểm tra Lockhart lại lôi ra đám Cornish Pixie ra để thể hiện lấy le trước đám học sinh nhưng cuối cùng thì tên này thậm chí còn không thể xử lý được 1 vài con Pixie nhỏ xíu.

- Immobulus!! - Hermione giơ đũa phép lên đóng băng 2 con Pixie trong lúc lão Lockhart đang vội vã trốn khỏi phòng khi đũa phép của lão bị tước mất bởi mấy con Pixie.

- Mấy con Pixie đông như vậy mà bắt từng con 1 thì mất thời gian lắm - hắn rút đũa phép ra và nói - Immobulus Totalus!!!

Một luồng ánh sáng bắn ra từ đũa phép của hắn và khiến cho toàn bộ vài chục con Pixie đang bay loạn khắp phòng khựng lại trên không trung.

Cuối giờ học trong lúc đám học sinh rời khỏi phòng học thì hắn lại tìm đến văn phòng của Lockhart và gõ cửa.

- Cộc cộc...

- Vào đi - giọng của Lockhart vang lên.

Hắn bước vào trong văn phòng của Lockhart và nói:

- Xin chào giáo sư Lockhart.

- A… Harry, em tới tìm thầy có việc gì không - Lockhart không chút xấu hổ và tỏ ra cực kỳ bình tĩnh cho dù lão vừa bỏ chạy khỏi lớp học và để đám học sinh tự đối phó với bọn Pixie.

- Dạ chuyện là thế này, em có đọc cuốn sách về Người Sói của thầy và thấy rất có hứng thú với lời nguyền (Curse) kích thích người sói (Lycacomia Curse) - hắn lấy ra 1 tờ giấy và nói - có điều lời nguyền này lại được ghi trong 1 cuốn sách nằm trong khu vực hạn chế nên em không biết thầy có thể ký tên cho phép em nghiên cứu quyển sách này được không ạ.

- A… lời nguyền Lycacomia, nếu như không nhờ trí tuệ của tôi đã đánh lừa tên Người Sói bằng túi lọc trà thì tôi đã tiêu tùng rồi - Lockhart cầm lấy tờ giấy của hắn ký mà chẳng cần nhìn - tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ những học sinh ham học hỏi.

Hắn mỉm cười nhận lấy tờ giấy đã có chữ ký của Lockhart và rời khỏi phòng của ông rồi hướng thẳng tới thư viện.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 543: Basilisk


Năm học thứ 2 được bắt đầu với chương trình học nặng hơn hẳn năm thứ nhất khiến cho đám học sinh kêu trời kêu đất khi bị các giáo viên giao cho 1 đống bài tập.

Nhưng trong khi đám học sinh còn đang phải gãy tay để viết mấy bài luận dài hơn cả cuộn giấy vệ sinh thì hắn đã sớm hoàn thành đống bài tập đó bằng cách sử sụng ảnh phân thân.

Hắn cũng không sử dụng ảnh phân thân để tăng tốc độ đọc vì những cuốn sách nằm trong khu vực hạn chế chỉ có thể mượn mỗi lần 1 cuốn mà thôi.

Và cũng không cần nghĩ tới chuyện lén lút đem nó ra khỏi khu vực hạn chế bởi mỗi 1 cuốn sách ở đó hoặc là cực kỳ hiếm và có giá trị hoặc là chứa đầy những phép thuật hắc ám nguy hiểm và đen tối nên tất cả bọn chúng đều đã bị đánh dấu bằng phép thuật.

Với trình độ phép thuật của hắn hiện tại thì đừng trông mong vào việc phá giải những bùa phép được ếm trên những cuốn sách đó.

Mặc dù với lượng INT của mình hắn có thể cưỡng chế loại bỏ những thứ bùa phép được ếm trên những cuốn sách nhưng làm như vậy sẽ khiến cho người khác phát hiện ra.

Hơn nữa số lượng sách trong khu vực hạn chế cũng không nhiều bằng sách trong thư viện chung. Với số lượng đầu sách hạn chế và quá nửa là những bộ sách quý hiếm đều có bản sao được đặt trong thư viện chung nên chỉ có 1 nửa còn lại là những quyển sách mà hắn không thể tìm được ở ngoài khu vực hạn chế mà thôi.

Bây giờ cứ vài ngày hắn lại tìm tới Lockhart 1 lần để xin chữ ký của ông ta để mượn lấy 1 cuốn sách trong khu vực hạn chế.

Mặc dù Lockhart có vẻ ngu ngốc nhưng nhiều lần xảy ra như vậy nên ông ta cũng bắt đầu chú ý đến tên những quyển sách mà hắn muốn mượn. Bản thân Lockhart là 1 tên lừa đảo nhưng nhờ vào việc lắng nghe những câu chuyện từ những kẻ xấu số bị tên này xóa ký ức thì lão ta cũng biết được tên 1 số những đầu sách quý hiếm hoặc nguy hiểm.

Sau 1 lần bị Lockhart hỏi vặn về quyển sách “Ma Thuật Hắc Ám thời Trung Cổ” thì hắn đành phải đánh lạc hướng ông ta bằng 1 vài lời tâng bốc nhưng những lần sau hắn cảm thấy mình cần phải cẩn thận hơn với những tựa sách nói về ma thuật hắc ám.

Sau đó hắn liền mượn 1 vài ấn bản quý hiếm mà đã có sẵn bản sao ở khu vực bình thường với lý do “để so sánh hai bản với nhau” rồi thi thoảng xen kẽ 1 vài cuốn sách mà hắn thực sự muốn đọc vào thì Lockhart cũng chẳng để tâm nữa.

…………

Vào 1 buổi tối khi mà hắn vừa mới dùng bữa tối xong thì liền kêu Hermione trở về ký túc xá trước còn bản thân hắn thì cầm tờ giấy đã được Lockhart ký tên để xuống thư viện lấy sách thì bỗng nhiên hắn bị cản lại.

- A!! Anh Harry!! - 1 tiếng gọi í ới vang lên từ phía sau hắn.

Hắn quay lại và nhìn thấy 1 thằng nhóc thuộc nhà Gryffindor tay cầm 1 cái máy ảnh chạy về phía hắn.

- Anh làm gì ở đây vậy, anh Harry? Em mới đi gửi thư cho ba mẹ em mấy bức ảnh phù thủy mà em mới chụp được - thằng nhóc này liến thoắng.

- Anh đang đi tới thư viện để mượn sách, Colin - hắn nhìn thằng nhóc này nói - em nên trở về ký túc xá đi, nếu để lão Filch bắt được thì thể nào em cũng sẽ bị phạt đấy.

Thằng nhóc này chính là Colin Creevey, 1 phù thủy gốc Muggle, người cực kỳ hâm mộ cái tên Harry Potter.

Thằng nhóc này thường hay làm phiền những lúc hắn đọc sách nên hắn cũng không thích cho lắm. Có 1 lần hắn đã bực mình khi thằng nhóc Colin này cứ nhí nhéo bên tai hắn “Anh đọc sách gì thế?” nên hắn liền kêu thằng nhóc lại gần và cho nó đọc về lời nguyền hắc ám mà hắn đang đọc trong sách.

Sau khi đọc về lời nguyền đó thằng nhóc Colin này đã gặp ác mộng suốt 3 đêm liền và kể từ đó không dám làm phiền mỗi khi hắn đọc sách nữa.

Bây giờ khi nghe hắn nhắc tới từ “sách” thì Colin liền hiểu đó là những cuốn sách chứa đầy những lời nguyền tàn độc và kinh khủng nên lập tức mặt nhăn nhó lại và rời đi.

Không còn bị thằng nhóc Colin làm phiền nữa thì hắn liền tiếp tục đi tới thư viện để mượn sách. Hắn tới thư viện và đưa tờ giấy mang chữ ký của Lockhart cho bà thủ thư Pince để bà đi lấy sách cho hắn từ khu vực hạn chế.

- A, giáo sư Dumbledore thật là… tại sao lại thuê 1 tên giáo sư cho phép học sinh năm thứ 2 đọc những quyển sách này chứ - bà Pince nhìn thấy tựa sách mà hắn muốn mượn thì mím môi 1 chút sau đó liền đi lấy sách.

Đây không phải là lần đầu hắn tới mượn những quyển sách chứa nhiều ma thuật hắc ám nhưng việc đưa những quyển sách nguy hiểm như vậy cho 1 đứa học sinh năm thứ 2 thì bà Pince vẫn cảm thấy bứt dứt.

Nhưng mà hắn đã có chữ ký của 1 giáo sư nên bà Pince cũng không thể nói gì được mà chỉ có thể lấy cho hắn quyển sách mà hắn muốn.

Đã nhiều lần bà Pince thưa chuyện này lên với giáo sư Dumbledore những mỗi 1 lần đều chỉ nhận được 1 câu nói của ông là:

- “Nếu giáo sư Lockhart đã đồng ý thì không sao cả”.

Nên bà Pince đành chỉ biết ngậm ngùi bỏ về.

Hắn đứng đó 1 lát thì liền thấy bà Pince quay lại với 1 quyển sách cực dày và lớn chắc phải nặng đến cả chục kg và giao cho hắn.

- Một quyển “Pháp thuật cải tiến” của cậu đây - bà Pince nhăn nhó giao sách cho hắn.

Mặc dù tựa sách nghe qua thì có vẻ bình thường nhưng bà Pince làm thủ thư ở đây biết bao nhiêu năm thì biết rõ bên trong toàn bộ đều là những hướng dẫn để cải tiến uy lực của những phép thuật chiến đấu.

Nói trắng ra là nó ghi lại cách biến những phép thuật chiến đấu thông thường thành những lời nguyền cực kỳ nguy hiểm. Đây là 1 trong những quyển sách phải nói là hiếm có nhất và bà Pince dám đảm bảo ngoài thư viện của Hogwarts thì có lẽ chỉ có Bộ Pháp Thuật mới có được.

Hắn cầm theo quyển sách mới mượn được và rời khỏi thư viện.

Hắn đi dọc theo con đường quen thuộc để trở về ký túc xá của Hogwarts nhưng bỗng nhiên khi đang đi trên đường thì hắn lại nghe thấy 1 tiếng thì thầm rất nhỏ.

- Lại đây… lại gần tao… cho tao xé xác mày… cho tao băm vằm mày… cho tao giết mày.

Hắn lập tức cảm nhận được có 1 sinh vật đang di chuyển ở gần mình. Hắn hướng mắt về phía những đường ống nước ở trên tường.

Hắn biết đó chính là con Tử Xà Basilisk ở bên trong Phòng Chứa Bí Mật do Salazar Slytherin dựng nên. Hắn vốn dĩ có thể nói được mọi loại ngôn ngữ và tất nhiên là bao gồm cả ngôn ngữ của động vật nên mặc dù không phải là Parselmouth (Xà Khẩu) như Voldemort và Salazar Slytherin nhưng hắn vẫn có thể hiểu và nói được Parseltongue (Xà Ngữ).

Hiện giờ con Tử Xà được thả ra cũng đồng nghĩa với việc quyển nhật ký của Tom Riddle đã có thể khống chế được tâm tình của Ginny và điều khiển hành động của cô bé.

Ngay khi mà hắn phát hiện ra con tử xà Basilisk thì nó cũng đã nhận ra sự tồn tại của hắn.

Con Tử Xà Basilisk vốn là 1 sinh vật thần thoại thuộc họ nhà rắn nên có thể cảm nhận được những con mồi từ xa.

Và với bản năng của 1 con rắn thì nó cảm thấy cực kỳ e ngại sự tồn tại của hắn nên mau chóng bỏ chạy.

Hắn cũng chẳng buồn đuổi theo con Tử Xà Basilisk mà tiếp tục lên đường trở về ký túc xá của Gryffindor.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 544: Kẻ kế vị của Slytherin


Trong những ngày tiếp theo hắn không còn cảm nhận thấy được sự hiện diện của con Tử Xà Basilisk nữa. Có vẻ như nó vẫn còn dè dặt trước sự có mặt của hắn nên đã lẩn trốn và quyết định ẩn thân 1 thời gian.

Kể từ khi hắn nhận ra sự tồn tại của con Tử Xà Basilisk thì hắn cũng bắt đầu chú ý tới tình trạng của Ginny. Lúc này trông cô bé hết sức xanh xao và thiếu sức sống. Trong khi mọi người nghĩ rằng Ginny đang bị bệnh bởi dịch cúm đang hoành hành trong trường Hogwarts nhưng hắn biết là không phải như vậy.

Bản thân Ginny đang bị cuốn nhật ký của Tom Riddle hút đi sinh lực khiến cho cô bé trở nên cực kỳ uể oải và mệt mỏi.

- Ginny, em có sao không vậy - hắn đang trên đường đi tới Đại Sảnh Đường để ăn trưa thì hắn thấy được Ginny đang hơi lảo đảo bước trong hành lang.

Hắn liền đi tới và đỡ lấy vai của Ginny khiến cho khuôn mặt hơi tái nhợt của cô bé hiện lên vẻ ửng đỏ.

- Em không sao đâu anh Harry - Ginny lắc đầu.

- Em có vẻ mệt lắm rồi, để anh đưa em về phòng sinh hoạt chung nhé - Ginny đang bị hút đi sinh lực chứ không phải bị bệnh gì nên hắn không định đưa cô bé tới bệnh thất.

Ginny định từ chối nhưng hắn đã nhấc bổng cô bé lên và bế trở về phòng sinh hoạt chung của Gryffindor.

Mặc dù trên đường đi không có học sinh nào do đám học sinh đều đã tới Đại Sảnh Đường để ăn trưa rồi nhưng Ginny vẫn ngượng ngùng úp mặt vào áo hắn khi bị mấy ông bà lão phù thủy ở trong những bức tranh trên tường huýt sáo trêu chọc hai người bọn hắn.

Hắn đi vào phòng sinh hoạt chung của Gryffindor và đặt Ginny lên chiếc ghế bành và nói:

- Em hãy ngồi nghỉ ở đây nhé, để anh mang đồ ăn lên cho em - hắn vừa nói vừa đặt tay lên trán của Ginny.

Bỗng nhiên bàn tay của hắn phát ra luồng ánh sáng màu xanh lá và Ginny cảm thấy toàn bộ những cơn mệt mỏi trong cơ thể liền biến đâu mất tăm. Ginny nhắm hờ mắt lại và hưởng thụ luồng khí ấm áp đang truyền vào cơ thể mình thông qua bàn tay của hắn.

Khi hắn thu tay lại thì Ginny vẫn nhắm mắt lim dim tỏ vẻ thoải mái. Khi mở mắt ra thì Ginny nhận ra hắn đang nhìn mình chăm chú thì liền xấu hổ cúi đầu xuống.

- Ginny… - hắn bỗng đưa tay ra cầm lấy tay của Ginny - em đang giấu mọi người điều gì đó đúng không? Em có thể nói cho anh biết không?

Ginny nghe hắn hỏi vậy thì càng cúi đầu thấp hơn để né tránh ánh mắt của hắn.

- Dạ không đâu, anh đừng lo lắng cho em - Ginny nói với giọng yếu ớt.

Hắn thấy Ginny không định nói sự thật với mình thì cũng không ép buộc cô bé mà liền đứng dậy và nói:

- Vậy được rồi, để anh đi lấy đồ ăn cho em - hắn nói xong thì xoa nhẹ mái tóc đỏ của Ginny và rời đi.

Ginny nhìn thấy hắn quay đầu bỏ đi thì bắt đầu cắn môi tỏ ra bứt rứt.

- “Sao mình lại nói dối anh ấy!? Anh Harry đối tốt với mình như vậy mà mình lại đi nói dối anh ấy…” - Ginny vò tấm áo choàng của mình thầm tự trách.

…………..

Thời gian dần trôi, giờ đã là cuối tháng 10 và tối nay đám học sinh đều kéo nhau tới Đại Sảnh Đường để dự bữa tiệc Halloween, kể cả những đứa học sinh năm thứ 3 trở lên đã ăn uống no nê ở làng Hogsmeade cũng không muốn bỏ qua 1 trong những bữa tiệc lớn nhất trong năm.

Thời gian vừa qua hắn đã dần quên đi vấn đề về cuốn nhật ký của Riddle khi mà luồng sinh lực hắn đưa vào Ginny thông qua Chưởng Tiên Thuật giúp cho cô bé hoàn toàn khỏe mạnh trước việc bị cuốn nhật ký hút đi sinh lực.

Và giống như hắn con Tử Xà Basilisk vẫn luôn lẩn trốn bên trong phòng chứa bí mật cũng đã dần quên đi sự tồn tại của hắn.

Để rồi những chuyện gì sẽ xảy ra cũng phải xảy ra. Vụ tấn công đầu tiên của con Tử Xà Basilisk trong lâu đài Hogwarts.

Nạn nhân duy nhất của đêm Halloween này chỉ có thể là những kẻ còn lang thang ở trong tòa lâu đài mà không tham gia bữa tiệc mà thôi.

Mà ngoài trừ những con ma đang tham gia bữa tiệc Tử Nhật của con ma Nick Suýt Mất Đầu thì chỉ có lão Filch và con mèo Norris của lão còn lượn lờ trong tòa lâu đài mà thôi.

Và không ngoài dự đoán thì nạn nhân đó là con mèo Norris của lão Filch.

Trong lúc mà hắn đang thoải mái dự bữa tiệc Halloween trong Đại Sảnh Đường như bao đứa học sinh khác thì bỗng nhiên 1 con ma bay xuyên qua tường và tới gần dãy bàn của giáo viên và thì thầm vào tai của giáo sư Dumbledor.

Giáo sư Dumbledor lập tức cùng mấy vị giáo sư khác đứng dậy và đi theo con ma này. Đám học sinh xì xào bàn tán khi nhìn thấy cảnh này.

Những con ma của Hogwarts luôn đi dự buổi lễ Tử Nhật của Nick Suýt Mất Đầu vào ngày lễ Halloween nên không bao giờ có mặt trong Đại Sảnh Đường vào ngày này.

Đám học sinh mặc dù không biết tại sao mấy con ma vắng mặt nhưng chúng đã quen với việc không có mấy con ma vào ngày này rồi.

Bây giờ đám học sinh lại thấy 1 con ma xuất hiện trong Đại Sảnh Đường trong ngày lễ Halloween và sau đó các vị giáo sư vội vã rời đi thì ngay lập tức liền tò mò.

Cả đám học sinh liền dừng lại việc ăn uống và bắt đầu kéo nhau đi theo những vị giáo sư.

Con ma kia dẫn theo các vị giáo sư và đám học sinh tới 1 hành lang vắng vẻ thì liền nhìn thấy lão Filch đang ngồi phịch xuống đất mà ôm con mèo của lão, Mrs Norris mà gào khóc.

Giáo sư Dumbledore lập tức lại gần và ngồi xuống bên cạnh lão Filch.

- Ngài hiệu trưởng, Mrs Norris… nó… - lão Filch mếu máo nhìn giáo sư Dumbledore.

Giáo sư Dumbledore không nói gì mà đưa tay ra kiểm tra con mèo.

- Đừng khóc nữa Argus, con mèo vẫn chưa chết đâu - sau 1 lát kiểm tra thì giáo sư Dumbledore nói.

Sau đó giáo sư Dumbledore đứng dậy và nhìn về phía dòng chữ được viết bằng thứ nước màu đỏ ở trên tường.

The chamber of secrets has been opened. Enemies of the heir... beware (Phòng chứa bí mật đã được mở ra. Kẻ thù của người thừa kế... hãy coi chừng)

Đám học sinh thì đã chú ý tới dòng chữ này từ lâu do chúng cảm thấy rất ghét con mèo của lão Filch vì thế nên đã để ý đến dòng chữ này trước tiên.

- Kẻ thù của người thừa kế… hãy coi chừng… - 1 giọng nói nhừa nhựa vang lên trong đám đông đang xì xào bàn tán.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía đám học sinh nhà Slytherin thì thấy 1 thằng nhóc tóc bạch kim đang nở nụ cười nham hiểm.

Draco Malfoy, 1 thằng nhóc thích ra vẻ ta đây khi nhìn thấy dòng chữ này thì liền liên tưởng tới câu chuyện mà cha nó kể về phòng chứa bí mật và cố tình ra vẻ thần bí để gây sự chú ý cho đám đông.

Trong tất cả đám học sinh thì những người được biết về phòng chứa bí mật cũng không nhiều bởi những người thuộc gia đình phù thủy biết được chuyện bí mật xảy ra hơn 50 năm trước là rất hạn chế và cũng hiếm có cha mẹ nào mà lại đi kể câu chuyện này cho con cái của mình.

Chính vì vậy nên khi nhìn thấy vẻ mặt muốn ăn đòn của Draco Malfoy thì đám học sinh liền cảm thấy thằng nhóc này có liên quan gì đó đến chuyện này.

- Được rồi, các con hãy mau trở về ký túc xá của mình đi, các Huynh Trưởng và Thủ Lĩnh Nam Sinh hãy mau đưa các học sinh của nhà mình trở về phòng sinh hoạt chung - giáo sư Dumbledore nói với đám học sinh.

Đám học sinh rời đi theo lệnh của giáo sư Dumbledore mà trong lòng vẫn tràn ngập sự tò mò về câu chuyện vừa mới xảy ra.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 545: Trừng phạt


Trong những ngày tiếp theo thì những chủ đề liên quan đến căn phòng bí mật được nhắc đến trong dòng chữ được ghi lên tường nơi Mrs Norris xảy ra sự cố luôn được bàn tán 1 cách nhiệt tình trong khắp ngôi trường.

Những đứa học sinh mà ngày thường chẳng bao giờ có mặt ở trong thư viện thì giờ lại rất chăm chỉ đi tới thư viện để tìm đọc những cuốn sách mà lúc bình thường chúng nó cảm thấy là nhàm chán nhất, sách lịch sử.

Cả đám học sinh dường như lật tung cả cái thư viện nhưng cũng chẳng thể nào tìm được thông tin gì về phòng chứa bí mật cả.

Để rồi tới 1 ngày Hermione nảy ra 1 ý tưởng đó là đi hỏi về đoạn lịch sử này từ 1 người cực kỳ am hiểu về lịch sử, giáo sư Binns, giáo viên bộ môn Lịch Sử Pháp Thuật của Hogwarts.

- Thưa giáo sư, em thắc mắc không biết giáo sư có thể kể cho chúng em nghe điều gì đó về Phòng chứa Bí mật không ạ?

Nghe được câu hỏi của Hermione thì không chỉ vị giáo sư ma đang lờ đờ giảng bài mà ngay cả đám học sinh đang ngái ngủ cũng mở to mắt mà tập trung cao độ về phía Hermione.

Mặc dù giáo sư Binns tỏ vẻ không muốn nói về câu chuyện này vì cho rằng nó chỉ là 1 truyền thuyết không hơn không kém nhưng do bất ngờ trước thái độ hứng thú bừng bừng của đám học sinh mà ông chưa gặp bao giờ trong môn học mà mình dạy suốt bao năm nay nên giáo sư Binns quyết định sẽ nói 1 chút về truyền thuyết của phòng chứa bí mật.

Quả nhiên truyền thuyết chính là những câu chuyện được hư cấu hóa, thêm thắt những chi tiết thú vị để khiến cho lịch sử thêm phần cuốn hút nên đám học sinh bình thường chẳng có chút hứng thú nào với môn lịch sử giờ đây lại dỏng tai lên nghe về nó.

Sau khi giáo sư Binns yêu cầu chấm dứt câu chuyện bằng cách khẳng định đây chỉ là truyền thuyết và không có chút căn cứ lịch sử nào thì đám học sinh lại bắt đầu trở về trạng thái lờ đờ uể oải như lúc trước.

Mấy phút vừa qua giáo sư Binns giảng giải về phòng chứa bí mật có lẽ là giây phút khiến cho đám học sinh cảm thấy hào hứng nhất từ trước đến nay trong giờ lịch sử và có lẽ là cả về sau này nữa.

Sau khi được giáo sư Binns giải thích về phòng chứa bí mật thì đám học sinh của Gryffindor bắt đầu lan truyền những thông tin mà mình nghe được từ lớp lịch sử ra khắp toàn trường và gây ra 1 cơn chấn động cực lớn.

Tất cả đám học sinh của các nhà trở nên cực kỳ lo lắng trước con quái vật trong phòng chứa bí mật và cuống quýt chuẩn bị phương án phòng vệ. Tất nhiên là trong đám này thì học sinh Slytherin là thoải mái nhất khi tất cả bọn chúng đều xuất thân từ gia đình phù thủy, hơn nữa người mở ra phòng chứa bí mật là kẻ kế vị của Slytherin nên chắc chắn sẽ không làm hại Slytherin.

Và khi thông tin xác thực là phòng chứa bí mật là do kẻ kế vị của Slytherin mở ra thì ngay lập tức mọi học sinh đều đổ dồn sự chú ý của mình về phía nhà Slytherin và đặc biệt là thằng nhóc Draco Malfoy khi mà nó là người đã gây ra sự chú ý vào cái đêm mà Mrs Norris bị tấn công.

Giờ đây tất cả đám học sinh của Slytherin đều bu xung quanh Draco như thể nó là người nắm quyền sinh sát trong cái trường này vậy.

Đám học sinh của các nhà khác đi tới đây mà nhìn thấy đám học sinh Slytherin do Draco dẫn đầu thì ngay lập tức liền tránh né khiến cho đám này càng thêm khoái chí.

Đương nhiên là vẫn ngoại trừ 1 người…

- Potter, mày khôn hồn thì tránh qua 1 bên đi, đừng tưởng cha của mày là phù thủy thuần huyết thì mày sẽ an toàn - Marcus Flint, đội trưởng đội Quidditch nhà Slytherin đứng chắn trước mặt Draco như 1 tên vệ sĩ vậy - nếu mày cứ thân thiết với con nhóc Mudblood kia thì mày cũng sẽ phải chịu kết cục không tốt đâu.

Hắn vừa trên đường trở về từ thư viện và bị đám Slytherin cản đường thì đã cảm thấy có chút khó chịu rồi. Bây giờ tên Flint này lại dám mở miệng nhục mạ Hermione khiến cho hắn tức giận.

- Cút sang 1 bên đi Potter - đám học sinh Slytherin đứng sau phụ họa cho Flint còn thằng nhóc Draco Malfoy thì cười khoái chí.

Flint thấy hắn không có ý định tránh sang 1 bên thì định bước tới gần để tóm lấy hắn nhưng khi tên này chuẩn bị đặt tay lên vai của hắn thì 1 luồng ánh sáng màu trắng bắn thẳng vào người Flint và biến thân hình cao to gấp rưỡi hắn hiện tại của tên Flint thành 1 thứ gì đó chỉ cao chưa đầy 10 cm.

- Nó vừa làm gì thế!?!

Đám học sinh của Slytherin bao gồm cả thằng nhóc Draco sợ hãi lui lại khi nhìn thấy thằng Flint bị biến thành 1 con chuột cống xù xì và rơi bịch xuống đất.

Hắn cúi xuống nhìn con chuột Flint và giơ chân đá nó 1 cái.

- Chít… - Flint bị hắn đá văng ra xa và rơi xuống dưới chân của thằng nhóc Malfoy khiến nó giật nảy mình lên.

- Vậy… kẻ kế vị của Slytherin… ngài định làm gì tôi đây - trước ánh mắt sợ hãi của đám học sinh Slytherin hắn bước tới gần Draco.

- Chuyện gì đang xảy ra thế này!?! - trong lúc Draco đang sợ hãi lui về phía sau và cố gắng kéo lấy 1 tên học sinh Slytherin nào đó ra chắn trước mặt mình thì 1 giọng nói nghiêm nghị vang lên.

Cả đám quay ra nhìn thấy giáo sư Mcgonagall từ xa đi tới thì thờ phào nhẹ nhõm, chưa bao giờ đám học sinh Slytherin lại vui mừng khi nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm của nhà Gryffindor đến vậy.

- Giáo sư Mcgonagall, Potter đã biến anh Flint thành con chuột - 1 con nhóc năm thứ 4 của nhà Slytherin vội vã tố cáo với giáo sư Mcgonagall.

Giáo sư nghe thấy vậy thì liền kinh ngạc nhìn về phía con chuột đang run lẩy bẩy vì sợ hãi dưới chân của Draco.

Bà ngay lập tức rút đũa phép ra chỉ vào phía con chuột và chỉ tích tắc sau đó con chuột liền to ra và biến thành 1 tên Flint to xác đang cuộn mình run rẩy.

- Cậu Potter, sao cậu lại dám sử dụng phép thuật lên bạn học của mình, mau theo tôi lên phòng làm việc - giáo sư Mcgonagall có vẻ như rất tức giận.

Hắn cũng không nói gì và đi theo giáo sư Mcgonagall, đám học sinh nhà Slytherin đang chuẩn bị nở nụ cười khoái chí khi hắn bị trách phạt nhưng ngay khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn thì nó liền tắt ngấm đi.

Đám học sinh Slytherin vội vã kéo Flint lên và rời đi để lại mấy tên học sinh của 3 nhà còn lại đứng cách đó không xa đang trợn mắt há hốc mồm khi thấy chuyện vừa xảy ra.

Hắn theo giáo sư Mcgonagall lên phòng làm việc của bà. Ngay khi hắn vừa bước vào trong phòng thì giáo sư liền quắc mắt lên nhìn hắn.

- Cậu Potter, cậu hãy giải thích cho tôi tại sao cậu lại dám sử dụng phép Biến Hình lên học sinh khác hả - mặc dù giáo sư Mcgonagall đanh giọng với hắn nhưng hắn lại cảm thấy dường như bà không có ý trách móc hắn.

- Dạ thưa giáo sư, dạo gần đây khi tin đồn về phòng chứa bí mật lan ra khiến cho đám học sinh nhà Slytherin ngông nghêng bắt nạt những học sinh khác nhất là những học sinh xuất thân Muggle - hắn bình tĩnh giải trình - em cảm thấy không thích cách làm của bọn chúng nên quyết định ra tay trừng phạt chúng 1 chút. Tất nhiên nếu giáo sư cảm thấy cách làm của em quá cực đoan thì em xin chấp nhận hình phạt do giáo sư đưa ra.

- Đương nhiên là cậu sẽ bị phạt cấm túc rồi, hình thức phạt cụ thể tôi sẽ thông báo đến cậu sau - giáo sư mặc dù quát lên nhưng giọng của bà lại dịu hẳn đi - nhưng dù sao không có nhiều học sinh có thể thực hiện phép biến hình Human Transfiguration 1 cách hoàn hảo như vậy đâu… 20 điểm cho nhà Gryffindor. Nhưng đừng tưởng bở cậu vẫn sẽ bị phạt cấm túc đấy.

Hắn nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của giáo sư Mcgonagall hơi mỉm cười 1 chút thì biết bà cũng không thích những hành động của nhà Slytherin chút nào cả. Hắn liền chào giáo sư Mcgonagall và rời đi.

Hắn vừa mới về tới phòng sinh hoạt chung của Gryffindor thì ngay lập tức liền nghe thấy tiếng hò reo.

- Làm tốt lắm Harry, em đã dạy cho thằng Flint đó 1 bài học nhớ đời - Oliver Wood, đội trưởng đội Quidditch của Gryffindor vốn chẳng ưa gì Flint nên cực kỳ vui sướng khi biết tên này bị hắn biến thành con chuột.

Đám học sinh nhà Gryffindor vui vẻ cực kỳ khi được nghe những người ở hiện trường kể lại vẻ mặt đái ra máu của đám học sinh Slytherin. Hai anh em sinh đôi nhà Weasley liền vui vẻ kéo nhau đi tới nhà bếp và mang về 1 đống thức ăn để ăn mừng sự kiện này.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 546: Dobby


Sau sự kiện tên Flint bị hóa thành con chuột thì đám học sinh nhà Slytherin cũng không còn dám quá mức ngông nghêng nữa.

Những học sinh của nhà Gryffindor, Ravenclaw và đặc biệt là nhà Hufflepuff, nơi tập trung đông đảo nhất của các học sinh gốc Muggle, cực kỳ biết ơn hắn và mỗi khi nhìn thấy hắn họ đều tặng cho hắn 1 cái nhìn cực kỳ thân thiện.

Nhưng cái bầu không khí vui vẻ này không duy trì được bao lâu khi mà những vụ tấn công vẫn tiếp tục xảy ra. Nạn nhân tiếp theo vẫn là thằng nhóc Colin Creevey của nhà Gryffindor khi nó là đứa học sinh vẫn chạy lăng xăng quanh trường trong khi những học sinh khác đã khá cẩn trọng việc đi lại lung tung.

Sau khi vụ tấn công thứ 2 xảy ra nhằm vào 1 học sinh chứ không còn là 1 con mèo nữa thì đám học sinh lại càng thêm sợ hãi. Mấy tên học sinh Slytherin dường như đã quên đi chuyện Flint bị hắn trừng phạt mà lại tiếp tục rêu rao khắp trường về con quái vật trong phòng chứa bí mật.

Còn hắn hiện giờ đang thực thi hình phạt của mình đó là ngồi cọ rửa mấy tấm huy chương của trường. Mặc dù đũa phép của hắn đã tạm thời bị Filch tịch thu nhằm tránh việc hắn sử dụng phép thuật để cọ rửa nhưng mà hắn thừa sức sử dụng phép thuật mà chẳng cần tới đũa phép.

Trong lúc mà hắn đang ngồi đọc sách và để mấy tấm huy chương đã được phù phép tự cọ rửa lẫn nhau thì bỗng nhiên hắn cảm nhận thấy có 1 sinh vật nào đó đang quan sát mình.

Hắn có thể đảm bảo rằng đây không phải là con Tử Xà Basilisk vì đây là 1 sinh vật nhỏ bé nào đó.

Hắn quay sang nhìn về phía 1 góc tối thì liền nhìn thấy 1 sinh vật nhỏ thó đang đứng ở đó. Dường như nhận ra mình đã bị hắn phát hiện nên sinh vật này liền bước tới trước mặt của hắn.

- Harry Potter, thật hân hạnh cho Dobby khi được diện kiến Harry Potter vĩ đại.

Con gia tinh Dobby của gia đình Malfoy! Sau nhiều lần cố gắng đột nhập vào nhà của hắn mà không thành công và khi mà nó không thể xuất hiện trước mặt hắn vì hắn hiếm khi nào ở 1 mình thì cuối cùng con gia tinh Dobby cũng đã đợi được đến lúc mà không có ai ở xung quanh để hiện thân trước mặt hắn.

- Dobby đã nhiều lần muốn xuất hiện trước mặt Harry Potter nhưng không thể, Dobby muốn cảnh báo Harry Potter về những nguy hiểm sẽ xảy ra tại trường Hogwarts nhưng lại không thể - con gia tinh Dobby đang nói thì bỗng nhiên lại bắt đầu tự đánh vào đầu mình - tất cả là tại Dobby ngu ngốc, ngu ngốc!!

Hắn gập cuốn sách vào mà lặng yên nhìn con gia tinh Dobby tự hành hạ bản thân, bởi hắn biết nếu mình thể hiện lòng tốt đối với con gia tinh Dobby thì nó sẽ càng thêm kích động mà thôi. Quả nhiên 1 lát sau thì con gia tinh đã ngừng việc tự đánh vào đầu mình lại và nhìn hắn.

- Harry Potter, Dobby tới đây để cảnh báo với cậu rằng có 1 âm mưu rất kinh khủng sẽ xảy ra tại ngôi trường này, Harry Potter cần phải rời khỏi đây ngay - con gia tinh Dobby khẩn thiết nhìn hắn.

- Ta biết ngươi muốn tốt cho ta nhưng bản thân ta không sợ bất cứ nguy hiểm nào cả - hắn nhìn con Dobby và nói - điều tốt nhất mà ngươi có thể làm được cho ta bây giờ là đừng làm gì cả, hãy cứ yên phận mà đừng có cố giúp đỡ ta nữa.

- Dobby biết Harry Potter rất vĩ đại và dũng cảm nhưng mà…

Con yêu tinh Dobby còn định khuyên bảo hắn nhưng bỗng nhiên hắn giơ tay lên chỉ vào nó và ngay lập tức nó liền bị trục xuất ra xa.

Hắn biết con yêu tinh Dobby sẽ không nghe lời và kiên quyết bảo vệ hắn theo cái cách mà nó nghĩ là tốt nhất nên cách nhanh nhất để thoát khỏi nó là tự hắn ra tay đuổi nó đi.

Hắn đã đặt lên người con yêu tinh Dobby 1 loại bùa chú khiến cho nó không thể lại gần hắn trong khoảng cách 1 kilomet để tránh nó làm phiền hắn.

Bùa chú này sẽ kéo dài cho tới hết năm học thứ 2 của hắn và trong thời gian đó mỗi khi con yêu tinh Dobby lại gần hắn trong bán kính 1 kilomet thì nó sẽ lập tức bị trục xuất ra xa hàng chục kilomet.

Con yêu tinh Dobby không nguy hiểm nhưng những phép thuật của nó thật sự là rất khó chịu nên tốt nhất là để cho nó không thể lại gần hắn được.

…………..

Những tiết Ma Dược tiếp theo mà hắn học thì giáo sư Snape bắt đầu tiến hành chọc ngoáy hắn. Có vẻ như việc hắn biến 1 tên học sinh nhà Slytherin thành 1 con chuột khiến cho giáo sư Snape nhớ lại cảnh mình bị James Potter bắt nạt nên ông ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Nhưng có điều do hắn điều chế Ma Dược không chút sai sót hơn nữa kiến thức về Ma Dược của hắn cũng cực kỳ vững chắc nên ngoài việc mở miệng nói khích hắn thì Snape chẳng thế làm được gì cả.

Và khi hắn bỏ ngoài tai những lời khiêu khích đó của Snape thì dường như ông ta cũng đành phải bó tay khi không thể làm gì hơn.

Chính vì vậy mà Snape bắt đầu hướng sự thù hận của mình về phía học sinh mà có thể nói là bị ông ta căm ghét nhất, Neville.

Neville bị Snape làm đủ mọi trò để khủng bố tinh thần cộng thêm việc cậu ta luôn lo sợ việc mình sẽ bị con quái vật trong phòng chứa bí mật tấn công bởi cậu nghĩ trình độ phép thuật của mình quá thấp không khác 1 Squib là mấy nên đã bị suy nhược thần kinh sau lớp học Ma Dược và được đưa thẳng tới bệnh thất.

Nhưng ngay sau khi tỉnh lại Neville liền nhìn thấy mình nằm bơ vơ 1 mình ở giữa bệnh thất với thằng nhóc Colin bị hóa đá ở cách đó không xa thì sợ đến phát khóc và nằng nặc đòi trở về ký túc xá của Gryffindor.

Bà Promfey đã phải cho nó 1 liều thuốc an thần thì nó mới bình tĩnh lại được.

Không khí bất an tràn ngập trong trường Hogwarts cho tới tận 1 tuần sau đó. Thông tin về câu lạc bộ đấu tay đôi (Duelling Club) được thành lập khiến cho đám học sinh cảm thấy cực kỳ hứng thú.

Mặc dù không biết những gì bọn họ học được từ câu lạc bộ này có giúp ích được gì cho việc chống trả con quái vật trong phòng chứa bí mật không nhưng ít ra đám học sinh có thể làm gì đó để an ủi mình rằng bản thân đã được chuẩn bị.

Thế là hầu như toàn bộ học sinh của trường Hogwarts bất kể độ tuổi đều kéo nhau tới Đại Sảnh Đường để tham gia Câu Lạc Bộ Đấu Tay Đôi.

Cả đám học sinh đứng 2 bên võ đài được đặt ở giữa Đại Sảnh Đường và bàn tán xem ai sẽ là người hướng dẫn mình chiến đấu.

Và khi mà 2 người đàn ông bước vào Đại Sảnh Đường thì cả đám học sinh còn đang hưng phấn bỗng héo rút hết 1 nửa.

Lockhart và Snape, 1 người thì nở nụ cười để lộ hàm răng trắng bóc của mình còn 1 người thì mặt mày nghiêm trọng hoàn toàn trái ngược lại.

Phải nói trong số các vị giáo sư của trường Hogwarts thì 2 người này là không được chào đón nhất trong trường Hogwarts.

Lockhart còn đỡ hơn 1 chút khi mà vẫn còn đám nữ sinh hâm mộ mù quáng ủng hộ còn Snape thì bị toàn bộ học sinh không thuộc nhà Slytherin căm ghét.

Và khi mà 2 vị giáo sư bị ghét nhất trong trường bắt đầu làm mẫu 1 cuộc đấu tay đôi thì đám học sinh ai cũng mong chờ xem 2 người càng nặng tay càng tốt vì cho dù bất cứ ai thua họ đều cảm thấy vui sướng.

Có điều khi mà Lockhart phải đối mặt với 1 phù thủy mạnh thứ 2 trong trường Hogwarts chỉ sau 1 mình giáo sư Dumbledore là giáo sư Snape thì hiển nhiên là ông ta chẳng có chút cơ hội nào cả.

Sau màn thất bại ê chề thì giáo sư Lockhart liền che giấu sự nhục nhã của mình bằng cách cho các học sinh bắt đầu thực tập đấu với nhau.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 547: Đấu tay đôi với Snape


Buổi sinh hoạt của câu lạc bộ tay đôi dần trở nên thú vị khi mà những tên học sinh thi nhau tước đi vũ khí của đối thủ bằng bùa chú Expelliarmus. Sự lo lắng sợ hãi vẫn luôn rình rập trong lòng đám học sinh dần phai nhạt đi như 1 hiệu ứng tâm lý tất yếu mặc dù đám này chẳng có đứa nào chịu dừng lại sau khi thực hiện tước vũ khí.

Một khung cảnh hỗn loạn hiện ra trong Đại Sảnh Đường khi mà những kẻ bị tước vũ khí sử dụng đến nắm đấm để đấu với đối thủ của mình. Lockhart chạy loanh quanh khắp nơi để ngăn cản những đứa học sinh đang chuẩn bị sử dụng những lời nguyền lên đối thủ.

- Chuyện này thật là… tôi chưa từng thấy cuộc đấu tay đôi nào mà 2 phù thủy lại vật lộn nhau trên sàn nhà cả - Lockhart mệt bở hơi tai khi cố gắng ngăn cản đám học sinh - có lẽ chúng ta phải để 1 cặp lên làm mẫu mới được… Neville và Finch hãy mau lại đây.

Lockhart chuẩn bị gọi 2 người mà ông cho là kém nhất và dễ kiểm soát nhất lên võ đài ở giữa để làm mẫu 1 cuộc đấu tay đôi.

- Giáo sư Lockhart, tôi thiết nghĩ là chúng ta nên cho đám học sinh ở đây mục kích 1 trận đấu tay đôi thực sự chứ không phải là 2 kẻ dốt nát làm trò mèo ở trên võ đài - giáo sư Snape nói.

- Nhưng đám học sinh ở đây chưa sẵn sàng cho 1 cuộc đấu tay đôi thực sự… - Lockhart sợ rằng Snape sẽ lại muốn đấu tay đôi với mình nên viện cớ.

- Tôi thì lại không nghĩ vậy đâu giáo sư Lockhart - Snape nở nụ cười nham hiểm - theo tôi được biết thì cậu Potter đây đủ sức thực hiện 1 phép Biến Hình thay đổi chủng loài lên 1 học sinh khác, loại phép mà phải tới năm thứ 6 học sinh mới được học và cho dù học sinh đã tốt nghiệp cũng chưa chắc thành thạo được. Nếu thầy không ngại thì tôi muốn cậu Potter đây sẽ cùng tôi biểu diễn 1 cuộc đấu tay đôi ngay tại đây.

Nghe Snape nói vậy thì cả đám học sinh hết nhìn ông ta rồi lại quay qua nhìn hắn. Hắn biết Snape đang kiếm cớ để trừng phạt mình vì đã biến học sinh của ông ta thành con chuột.

- Sao hả cậu Potter, cậu có đồng ý không - giáo sư Lockhart mừng rỡ nói, miễn sao là ông ta không phải đấu với Snape là được còn về phần kẻ nào bất hạnh bị Snape ngắm tới thì Lockhart không quan tâm.

Hắn đứng ở bên dưới võ đài nhìn Snape 1 chút sau đó liền bước lên võ đài và đứng đối diện với ông ta. Hắn biết Snape là 1 kẻ thù rất dai nên cho dù bây giờ hắn không lên ông ta cũng sẽ kiếm đủ cớ để gây khó dễ cho hắn.

Hiện tại hắn muốn cho Snape biết rằng hắn không phải là kẻ dễ chọc vào đâu!!

- Vậy thì tôi sẽ làm trọng tài cho trận này, Snape, anh nhớ phải nhẹ tay đấy nhé - Lockhart hớn hở nói.

- Anh cứ yên tâm đi Lockhart, tôi sẽ làm vậy - Snape nhìn chằm chằm vào hắn mà nói.

- Vậy thì được rồi, đũa phép sẵn sàng… 3… 2… 1… bắt đầu!!!

Expelliarmus!!!

Ngay khi Lockhart vừa hô lên thì Snape đã tung ngay 1 bùa tước vũ khí về phía hắn.

Protego!!!

Hắn dùng bùa lá chắn cản lại ngay lập tức. Như đã biết hắn sẽ cản được nên Snape đã kịp tung ra 1 bùa choáng về phía hắn.

Stupefy!!!

Bùa chú này cũng bị hắn chặn lại và trước khi Snape kịp tung ra bùa chú thứ 3 thì hắn đã tung 1 bùa chú đáp trả.

Petrificus Totalus!!!

Snape không chặn lại mà nghiêng người né tránh lời nguyền trói toàn thân của hắn sau đó đáp trả bằng 1 lời nguyền khác.

Hắn và Snape liên tục thay đổi từ bùa chú, lời nguyền sang đến phép biến hình. Những ánh sáng đủ màu sắc liên tiếp bắn ra khỏi đầu đũa phép của 2 người và đều bị chặn lại hoặc là né đi.

Cả 2 cùng sử dụng thần chú không lời nên đám học sinh chỉ nghe được những tiếng gió rít bên tai và bị lóa mắt bởi những thứ bùa phép sáng lòa mà hoàn toàn không biết hắn và Snape đang sử dụng thần chú nào.

Sau khi chiến đấu trong vài phút đồng hồ thì Snape và hắn dường như đã ước định từ trước mà cùng nhau dừng lại không tấn công nữa. Bởi vì cả 2 đều biết nếu chiến đấu tiếp thì họ phải dùng đến những lời nguyền mạnh mẽ hơn và nguy hiểm hơn mới có thể chiến thắng được đối phương.

Đám học sinh thấy 2 người dừng lại thì vẫn chưa hết choáng ngợp trước màn trình diễn ánh sáng vừa rồi của hắn và Snape. Ngay cả đám học sinh lớn tuổi cũng chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến trận đấu tay đôi giữa 2 phù thủy thực thụ chứ đừng nói gì đến trận chiến giữa 2 phù thủy có đẳng cấp cao như hắn và Snape.

Hơn nữa trong trận chiến hắn đã cố tình chậm lại tốc độ nếu không ngay cả Snape cũng sẽ khó lòng mà cản được hết các lời nguyền của hắn.

Nhưng dù sao hắn vẫn chưa thể bằng được Snape trong phương diện điều chế Ma Dược nên hắn không thể khiến Snape quá mất mặt nếu như còn muốn học được điều gì đó từ ông ta.

……………

Buổi sinh hoạt của câu lạc bộ đấu tay đôi kết thúc và việc hắn có thể đấu ngang ngửa Snape trong 1 cuộc đấu tay đôi sòng phẳng đã lan ra khắp trường khiến cho danh tiếng của hắn lại ngày càng tăng cao trong đám học sinh.

Chính vì vậy nên hiện giờ đối với đám học sinh năm nhất hắn chính là định nghĩa cho sự an toàn. Đám đông thường hay vây quanh hắn bây giờ lại càng thêm đông đúc vì chúng nghĩ sẽ an toàn hơn nếu như ở gần 1 phù thủy mạnh ngang ngửa các vị giáo sư như hắn.

Nhưng dù sao hắn không thể lúc nào cũng xuất hiện ở trong các hành lang để cho đám học sinh bám theo được nên vẫn có những học sinh đi lang thang ở trong tòa lâu đài bị tấn công.

Trong vòng 2 tuần tiếp theo đó đã xảy ra 2 vụ tấn công liên tiếp khiến cho không chỉ đám học sinh sợ mất vía mà ngay cả các vị giáo sư cũng lo lắng cực kỳ.

Kể từ sau đó tất cả đám học sinh đều bị cấm đi lại lung tung trong tòa lâu đài và sau khi kết thúc mỗi lớp học thì đều phải có giáo viên đưa tới lớp học kế tiếp hoặc là trở về ký túc xá.

Cũng may bây giờ là mùa đông nên cũng không có đứa học sinh nào có ý định trốn đi chơi mà sau giờ học thường hay trở về ký túc giá để tránh rét.

Nếu như hiện tại nói có ai đó dám đi lại 1 mình trong tòa lâu đài mà không có các vị giáo sư thì chỉ có thể là hắn.

Hắn vẫn thoải mái đi tới phòng làm việc của Lockhart để xin chữ ký của ông ta với lý do “tìm hiểu về phòng chứa bí mật và sẽ báo lại cho thầy ngay khi em tìm ra được manh mối”.

Lockhart rất muốn mình là người được hưởng công lao cho việc tìm ra phòng chứa bí mật nên ký tên cho hắn ngay lập tức.

Mùa giáng sinh năm nay hầu hết các học sinh đều lựa chọn trở về nhà nghỉ lễ và nhất là những học sinh gốc Muggle bởi chúng sợ hãi con quái vật trong phòng chứa bí mật sẽ tìm đến tấn công mình.

Hắn cũng cùng với Hermione khăn gói lên đường trở về London để nghỉ lễ giáng sinh cùng với gia đình của cô bé giống như năm ngoái vậy.

Hiện giờ những học sinh lựa chọn ở lại trường thì ngoại trừ 1 số ít học sinh mồ côi ra thì cũng chỉ có những học sinh thuộc dòng dõi phù thủy thuần chủng như anh em nhà Weasley hay là đám học sinh của nhà Slytherin mà thôi.

Phải nói là bây giờ 5 anh em nhà Weasley đã chiếm gần phân nửa số học sinh ở lại trường vào năm nay.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 548: Phòng chứa bí mật


Kỳ nghỉ giáng sinh kéo dài 10 ngày rất nhanh thì đã trôi qua, học kỳ thứ 2 cũng sắp bắt đầu và đám học sinh lại cùng nhau ngồi chiếc tàu tốc hành Hogwarts để trở về trường.

Khi mới trở về thì đám học sinh cảm thấy hết sức lo sợ khi nguy hiểm tới từ con quái vật mà không ai rõ mặt vẫn còn đang lẩn khuất ở đâu đó quanh trường.

Nhưng rồi 1 tháng, 2 tháng trôi qua mà không có bất kỳ cuộc tấn công nào tiếp tục xảy ra khiến cho đám học sinh dần quên đi nỗi sợ hãi kia.

Những tưởng rằng sẽ không còn có vụ tấn công nào xảy ra nữa vậy mà vào 1 ngày khá nóng nực đầu tháng 4, 1 học sinh năm thứ 5 nhà Ravenclaw đã tiếp tục bị hóa đá.

Cuộc tấn công này dường như là sợi rơm đè gãy lưng con lạc đà, mọi chuyện ngay lập tức vỡ lở buộc Bộ Pháp Thuật phải làm ra hành động để trấn áp dư luận.

Và thế là lão Hagrid bị bắt, với 1 lý lịch không mấy tốt đẹp thì lão Hagrid đã trở thành nghi phạm số 1 và bị Bộ Pháp Thuật sử dụng như vật hi sinh để xoa dịu các phụ huynh của học sinh trong trường.

Không dừng lại ở đó, kẻ chủ mưu của việc này là Lucius Malfoy đã dùng quyền thế của mình để ép buộc 11 người còn lại trong hội đồng quản trị của Hogwarts phải ký vào tờ quyết định đình chỉ công tác của giáo sư Dumbledore.

Giáo sư Dumbledore là pháp sư hùng mạnh nhất lịch sử pháp thuật hiện đại, kẻ mà ngay cả Voldemort cũng phải sợ hãi và cùng là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cả ngôi trường nay đã bị đình chỉ công tác khiến cho những học sinh luôn bị đè nén dưới 1 nỗi lo sợ vô hình.

Tromg khi đám học sinh đang sợ hãi vì con quái vật mà chúng chưa từng nhìn thấy thì hắn vẫn cứ dửng dưng trước những chuyện này. Bản thân hắn hoàn toàn có thể bắt giữ con tử xà Basilisk trước khi nó kịp tấn công ai đó nhưng hắn lại không làm như vậy.

Lý do tại sao lại thế ư? Đơn giản là vì hắn không thích, chỉ vậy thôi.

…………

Và cuối cùng cái ngày mà hắn quyết định sẽ đi tới phòng chứa bí mật chính là cái ngày mà mấy anh em nhà Weasley được báo tin rằng em gái của họ đã bị bắt đi.

Toàn bộ trường Hogwarts lại được 1 phen náo loạn khi mà bây giờ ngay cả Ginny, 1 phù thủy thuần huyết mà cũng bị con quái vật kia bắt đi thì làm gì còn ai có thể an toàn ở ngôi trường này nữa.

Trong lúc tất cả học sinh đều được miễn các lớp học để ngồi chờ tới khi nhà trường đưa xe lửa tới để đưa bọn họ về nhà để tránh gặp nguy hiểm tại trường thì hắn đã lặng lẽ rời khỏi ký túc xá của Gryffindor và đi tới nhà vệ sinh nữ ở tầng 1 (tiếng anh ghi là First-floor tức là tầng 2 ở trên Ground-floor, tầng trệt).

Hắn bước vào bên trong nhà vệ sinh nữ thì liền thấy được 1 con ma có bóng hình mờ mờ đang ngồi trên 1 chiếc bồn rửa tay và lầm bầm gì đó.

- Ủa mày là ai vậy - con ma nhìn thấy hắn đi tới thì liền thắc mắc.

Ma ở thế giới Harry Potter là do 1 linh hồn khi chết đi của phù thủy cảm thấy lưu luyến thế gian nên lượng ma lực của họ bộc phát ra và níu giữ linh hồn của người đó lại trần thế.

Có thể nói ma ở đây khá giống Jibakurei (地縛霊 Thổ Phược Linh) của thế giới Bleach nhưng khác ở chỗ thế giới Harry Potter không tồn tại Linh Tử nên chúng không thể tiến hóa thành Hollow được.

- Myrtle, chị đã chết được bao lâu rồi? - hắn hỏi con ma này.

- Tao đã chết được hơn 50 năm rồi… hức… tất cả là tại con nhỏ đó… hức… - con ma Myrtle vừa nói vừa khóc nấc.

- Chị có muốn được siêu thoát không? - hắn nhìn Myrtle mà nói - tôi có thể đưa chị tới nơi của các linh hồn.

Con ma Myrtle nhìn hắn với vẻ mặt ngỡ ngàng.

- Mày nói láo… hức… 1 khi đã trở thành ma thì bọn tao không thể siêu thoát được… hức… vì bọn tao là những kẻ hèn nhát không dám chấp nhận cái chết của bản thân… - con ma càng nói càng thêm kích động, nhưng chiếc bồn rửa bắt đầu rung lên và phun ra nước.

Trong lúc con ma Myrtle còn đang trong cơn xúc động thì hắn liền lấy ra thanh Kotsurei và tiến về phía nó.

- Bakudou 1: Sai!!

Ngay lập tức hai tay của con ma bị vặn ngược ra sau khiến nó không thể cựa quậy, những chiếc bồn rửa cũng ngừng rung lên.

Hắn đi tới và đặt chuôi kiếm lên trán của con ma Myrtle.

- Konsou (魂葬 Hồn Táng)!!!

Hắn vừa hô lên thì ngay lập tức phía sau con ma Myrtle liền hiện ra 1 vòng tròn màu trắng cuốn lấy con ma.

Sau khi tiến hành Konsou cho con ma Myrtle thì hắn lại cất thanh kiếm Kotsurei đi. Mặc dù thế giới linh hồn của phó bản này khác với phó bản Bleach nhưng về bản chất Konsou vẫn là cách để tháo bỏ rằng buộc của 1 linh hồn và giúp nó siêu thoát nên vẫn có thể áp dụng được ở đây.

Hắn tiếp tục tìm kiếm xung quanh những bồn rửa tay và cuối cùng đã nhìn thấy được trên 1 cái vòi nước có khắc hình 1 con rắn nhỏ.

- Mở ra - giọng hắn rít lên như rắn, với hắn thì việc nói tiếng của loài vật khác là quá đơn giản.

Chiếc bồn rửa bắt đầu phát ra tiếng kêu và dần tụt xuống dưới đất để lộ ra miệng 1 đường ống nước tối thui.

Hắn không chút do dự nào mà tiến vào bên trong đường ống này. Hắn trượt dọc theo đường ống nước và đi sâu xuống dưới lòng đất như là đang trượt ống ở công viên nước vậy.

Sau 1 lát thì hắn liền đáp xuống 1 đường hầm cao khoảng gần 2 mét, tối tăm và ẩm ướt. Nhưng hắn lại không chút nào e ngại vì hắn chính là hiện thân của bóng tối.

Hắn liền hòa mình vào trong bóng tối và lao nhanh về phía trước cho tới khi hắn đứng trước một bức tường đá vững chắc có khắc hai con rắn lớn xoắn vào nhau.

- Mở ra - hắn tiếp tục rít lên bằng Xà Ngữ.

Hai con rắn bắt đầu tách ra và để lộ ra 1 căn phòng với 1 con đường bằng đá 2 bên là 2 cái hào nhỏ chứa đầy nước với những chiếc cột đá điêu khắc hình con rắn ở 2 bên.

Hắn đi dọc theo con đường dài bằng đá và đi tới trước 1 pho tượng cao lớn với khuôn mặt của 1 lão già phù thủy nào đó mà theo hắn suy đoán thì chính là Salazar Slytherin.

Hắn vừa tới gần bức tượng thì liền thấy được Ginny đang nằm bất tỉnh ở trên sàn. Hắn ngay lập tức chạy tới và đỡ cô bé dậy khỏi sàn nhà lạnh lẽo và ẩm ướt.

Hắn ôm lấy Ginny vào lòng thì thấy toàn thân cô bé lạnh ngắt như đá thì ngay lập tức dùng Chưởng Tiên Thuật để bổ sung sức sống cho Ginny.

- Thì ra mày chính là người đã đưa luồng sinh lực kỳ lạ đó vào người con bé này - 1 giọng nói vang lên từ phía sau của hắn.

Hắn không cần quay lại cũng biết đó chính là phần linh hồn được Voldemort rót vào quyển nhật ký để tạo thành 1 Horcrux.

- Mày không biết tao đã phải chờ bao lâu để gặp được mày đâu Harry Potter - linh hồn của Tom Riddle tiếp tục nói - tao đã phải nghe những lời ca ngợi của con bé này về mày, nào là “anh Harry Potter thật là đẹp trai và tốt bụng”, “ nhờ có anh Harry Potter mà em có đồ mới để dùng”, “bàn tay của anh Harry Potter thật là ấm áp, em muốn được anh ấy chạm vào suốt đời”...

Trong lúc linh hồn Tom Riddle còn trẻ đang mải mê độc thoại thì hắn đã giúp cho Ginny khỏe mạnh trở lại nhưng không làm cô bé tỉnh dậy ngay vì không muốn Ginny nhìn thấy chuyện sẽ xảy ra sau đó.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 549: Minh oan


- Đáng lẽ ra tao còn cần 1 thời gian nữa để có thể khôi phục hoàn toàn nhưng nhờ vào thứ sức sống kỳ lạ mà mày đưa vào trong con bé này mà tao có thể thoát khỏi cuốn nhật ký đó sớm hơn dự tính - linh hồn Tom Riddle nói - có lẽ thứ sức sống kỳ lạ đó đã giúp cho mày thoát khỏi quyền phép của Chúa Tể Voldemort phải không?

Hắn không thèm trả lời Tom Riddle mà chỉ quay lại nhìn về phía tên này.

- Nếu như tao có thể đạt được thứ sức sống kỳ lạ của mày thì tao sẽ có thể hồi sinh và tiếp tục hoàn thành công việc cao cả của mình và thậm chí với nó tao còn có thể đạt tới sự bất tử chân chính!! - Tom Riddle nói với vẻ mặt kích động.

- Vậy tại sao mày không tới mà lấy đi, tao đang ở ngay đây này - hắn ôm Ginny trong lòng và nói.

- Không cần phải khích tao đâu thằng nhóc con - Tom Riddle bắt đầu rít lên bằng Xà Ngữ - Xin hãy nói với tôi, hỡi Slytherin, người vĩ đại nhất trong bốn vị sáng lập Hogwarts.

Hắn nhìn thấy cái miệng của gương mặt bức tượng đá há ra, mỗi lúc một rộng hơn, đến khi tạo thành một cái hốc to lớn.

Một con rắn khổng lồ chui ra từ trong miệng của bức tượng đá và ngọ nguậy bò xuống bên dưới. Hắn có cảm giác như mình đang đứng đối diện với tên Orochimaru vậy.

- Giết nó - Tom Riddle rít lên.

Con Tử Xà Basilisk rơi từ trên cao xuống dưới mặt đất, thân hình khổng lồ của nó khiến cho mặt đất hơi rung lên khi nó chạm đất.

Con Tử Xà không dừng lại mà tiếp tục trườn về phía hắn, linh hồn của Tom Riddle đứng ở cách đó không xa bắt đầu cất lên tiếng cười đắc ý.

- Khè!!! - con Tử Xà há rộng cái miệng to như bể máu của nó để lộ ra cặp răng nhanh to lớn và táp về phía hắn.

- Xoạt!!!

Bỗng 1 tiếng xé gió vang lên và thân hình con Tử Xà khựng lại ở phía trước hắn. Trước ánh mắt kinh ngạc của Tom Riddle thì lấy cái đầu con Tử Xà làm trung tâm 1 vết nứt lớn xuất hiện và cùng với đó thân thể của nó như bị 1 đường kiếm sắc bén chặt ra làm nhiều khúc vậy.

- Rắc!!!

Cùng với đó là pho tượng của Salazar Slytherin cũng dần tách làm đôi và mất thăng bằng đổ về phía trước.

- Rầm!!!

Bức tượng đổ ập lên người con Tử Xà đã bị chặt làm nhiều khúc khiến chi máu của nó bắn tung tóe ra khắp nơi.

Linh hồn của Tom Riddle ngỡ ngàng nhìn về phía con Tử Xà rồi nhìn về phía hắn.

- Sao có thể như vậy được - Tom Riddle nhìn hắn vẫn bình yên vô sự và không hề dính 1 giọt máu nào của con Tử Xà thì không thể tin được vào mắt mình.

- Nhiệm vụ của mày tới đây là đã chấm dứt rồi - hắn ôm Ginny xuất hiện ở trước mặt Tom Riddle.

Ningendou!!!

Hắn mở ra Rinnegan và hấp thụ mảnh linh hồn này của Tom Riddle và bắt đầu hấp thụ ký ức của nó.

Tom Riddle vốn là 1 học sinh cực kỳ xuất sắc nên những kiến thức mà hắn thu được từ ký ức của Tom Riddle sẽ giúp hắn tiết kiệm được 1 lượng lớn thời gian vào việc nghiên cứu chúng.

Linh hồn của Tom Riddle biến mất thì hắn liền cúi xuống nhặt lên cuốn nhật ký màu đen rơi ở trên đất và ôm theo Ginny rời đi.

…………..

Hắn mang Ginny trở về tới phòng vệ sinh nữ thì cô bé cũng đã bắt đầu tỉnh lại. Khi Ginny nhìn thấy khuôn mặt của hắn thì ngay lập tức cô bé liền òa lên khóc.

- Anh Harry… híc… em xin lỗi vì đã nói dối anh… em không cố ý đâu… là anh Riddle bắt em làm những việc đó… em sẽ bị đuổi học mất… em không muốn bị đuổi học đâu…

- Không sao đâu Ginny, Riddle đã biến mất rồi và con Tử Xà cũng đã chết rồi - hắn kéo Ginny vào lòng và dỗ dành cô bé - em sẽ không bị đuổi học đâu, anh sẽ giải thích với giáo sư Dumbledore mà.

Sau đó hắn đưa Ginny tới trước căn phòng làm việc của giáo sư Mcgonagall khi hắn cảm nhận được giáo sư Dumbledore và gia đình Weasley đang ở đó.

Khi về tới trước cửa thì Ginny đã giãy dụa đòi hắn thả cô bé xuống sau đó mới chịu cùng hắn đi vào phòng.

Hắn và Ginny vừa bước vào phòng thì đã thấy ông Weasley đang an ủi vợ mình là bà Molly đang khóc nức nở và đám anh em nhà Weasley đều đứng ở phía sau với vẻ mặt buồn bã.

- Ginny!!!

Bà Molly ngẩng đầu lên và nhìn thấy khuôn mặt đứa con gái của mình thì lập tức vội vã chạy tới và ôm chầm cô bé vào lòng. Cả người Ginny như lún sâu vào trong thân hình mập mạp của mẹ mình.

Cả gia đình Weasley đều chạy tới kiểm tra xem Ginny có sao không sau đó thì bà Molly ngẩng đầu lên nhìn hắn đầu tiên.

- Con đã cứu em nó, con đã cứu Ginny!!! Làm thế nào mà con lại làm được vậy!?

Tất cả mọi người cùng nhau nhìn về phía hắn với ánh mắt kinh ngạc.

- Chuyện bắt đầu thế này, thực ra cháu có khả năng trò truyện với động vật, cháu phát hiện ra khả năng này lâu rồi… và rồi sau đó cháu lần theo giọng của con rắn đó tới nhà vệ sinh nữ… sau khi Tom Riddle biến mất thì cháu lừa gạt con rắn nghĩ rằng cháu là 1 Xà Khẩu và giết nó.

Hắn nói ra lời nói dối mà hắn đã biên soạn từ lâu cho họ nghe và sau đó lấy cuốn nhật ký ra. Hắn đã tiện tay lấy chiếc nanh của con Tử Xà xiên qua cuốn nhật ký giả vờ như hắn đã dụ con rắn cắn vào đó và khiến Riddle biến mất.

Sau khi nghe lại lời kể của hắn thì giáo sư Dumbledore liền cầm lấy cuốn nhật ký mà gật gù.

- Arthur, anh hãy cứ yên tâm, tôi sẽ đảm bảo rằng con gái anh sẽ được chứng minh là hoàn toàn vô tội, và với những chứng cứ này chúng ta có thể có lại người giữ khóa của trường rồi.

Sau khi nhận được sự đảm bảo của giáo sư Dumbledore thì gia đình Weasley kéo theo Ginny hoàn toàn khỏe mạnh tới bệnh thất để cho cô bé nghỉ ngơi còn hắn thì thoát khỏi mấy anh em nhà Weasley còn đang ríu rít cảm ơn hắn và đi tới trước mặt giáo sư Dumbledore.

- Sao vậy Potter, thầy thấy em cũng nên đi nghỉ đi - giáo sư Dumbledore cười với hắn.

- Em có chuyện cần ngài giúp thưa giáo sư - hắn nói.

Giáo sư Dumbledore đặt 2 tay lên bàn làm việc của giáo sư Mcgonagall và nhẹ gật đầu.

- Chắc giáo sư cũng đã nghe em nói rằng em có thể hiểu được tiếng của động vật đúng không ạ - hắn nói và nhìn thấy giáo sư Dumbledore lại tiếp tục gật đầu - và chắc giáo sư cũng nhìn thấy con chuột nằm trong túi của Ron chứ? Em phát hiện ra rằng nó không phải là 1 con chuột thật sư mà là 1 Animagi.

- Em đã phát hiện ra chuyện này được bao lâu rồi - hai mắt giáo sư Dumbledore sáng lên.

- Từ hồi đầu năm khi Ron cho em xem con chuột của cậu ấy - hắn nói - sau khi đó em đã cố gắng tìm hiểu và kiểm tra hành động và lời nói của con chuột và rồi cách đây không lâu em đã biết được thân phận thật sự của nó.

- Vậy em đã phát hiện ra những gì nào? - giáo sư Dumbledore nói.

- Con chuột đó vốn là 1 phù thủy có tên là Peter Pettigrew.

Câu nói của hắn khiến cho giáo sư Dumbledore hơi nhíu mày và ngồi thẳng lưng dậy nhìn hắn.

- Em có chắc không?

- Em dám chắc chắn về điều này, em không biết giáo sư có để ý không nhưng con chuột đó bị thiếu mất 1 ngón chân ở bên phải.

Nghe tới đây thì giáo sư Dumbledore liền đứng phắt dậy và nói:

- Nếu quả thật như vậy thì có lẽ thầy phải liên lạc với ông Fudge ngay lập tức.

Sau đó giáo sư Dumbledore liền đi tới bên chiếc lò sười trong phòng và bắt đầu thò đầu qua ngọn lửa. Một lát sau thì thầy thụt đầu trở lại và nói với hắn:

- Nào giờ chúng ta đi gặp con chuột của trò Ron 1 chút nào.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 550: Sirius Black


Ngay sau khi giáo sư Dumbledore báo tin cho ông Bộ Trưởng Cornelius Fugde thì chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ 1 người đàn ông mập mạp hơi lùn cùng với 2 người đàn ông khác chui ra từ trong lò sưởi của giáo sư Mcgonagall.

Lúc nào gia đình Weasley vốn đã đi tới bệnh thất lại quay trở lại văn phòng của giáo sư Dumbledore do họ vừa mới được chứng kiến 1 màn khiến cho họ cực kỳ shock.

Ông bộ trưởng xuất hiện ở trong căn phòng của giáo sư Mcgonagall thì liền đảo mắt qua những người trong căn phòng. Ông ta mặc định bỏ qua những cái đầu đỏ chót của gia đình Weasley, sau đó nhìn tới giáo sư Dumbledore, giáo sư Mcgonagall và sau đó thì ánh mắt của ông đọng lại trên 1 người đàn ông hói đầu vóc người lùn tịt đang bị cố định vào 1 chiếc ghế.

- Không thể nào… nhân viên của bộ đã tận mắt chứng kiến… - ông Fugde thì thào, 2 người đàn ông đứng cạnh ông cũng trợn trừng mắt mà kinh ngạc.

- Ngài Bộ Trưởng, đây quả thật là Peter Pettigrew mà chúng ta vẫn tưởng rằng đã anh dũng hi sinh từ gần 11 năm về trước - giáo sư Dumbledore nói - và giáo sư Snape đã hào phóng cung cấp cho chúng ta 1 liều Veritaserum, loại Chân Dược mạnh nhất mà ông ấy có để giúp chúng ta thẩm vấn Pettigrew.

Fugde ra hiệu cho 1 người đàn ông đứng sau mình bước tới và tiếp nhận lọ Chân Dược từ tay giáo sư Dumbledore. Người đàn ông này kiểm tra 1 chút sau đó thì gật đầu với Fugde sau đó thì bước tới và bắt đầu cạy miệng tên Pettigrew để đổ Chân Dược vào.

Pettigrew đã bị khống chế bởi phép thuật nên không thể nào phản kháng được mà tự động nuốt vào giọt Chân Dược do người đàn ông rót vào.

Người đàn ông trả lại lọ Chân Dược cho giáo sư Dumbledore và bắt đầu thẩm vấn Pettigrew.

Cuộc thẩm vấn không kéo dài quá lâu, khoảng 30 phút sau Peter Pettigrew đã bị 2 nhân viên của ông Fudge giải đi. Trước khi đi ông Fudge nói với họ:

- Tôi không thể tin được chúng ta lại bị Pettigrew lừa gạt suốt bao nhiêu năm qua, tôi đảm bảo rằng Sirius Black sẽ được thả ra trong thời gian sớm nhất cùng với người giữ khóa của trường Hogwarts. Bây giờ thì xin phép mọi người tôi phải trở về Bộ để giải quyết công việc đây, ôi trời ơi!! Thử tưởng tưởng xem khi mụ Rita nghe ngóng được thông tin về vụ này xem… thể nào tôi cũng sẽ được bêu tên trước bàn dân thiên hạ cho xem.

…………

Gần 2 tháng còn lại của năm học thứ 2 đám học sinh của trường đều cảm thấy cực kỳ vui sướng và thảnh thơi khi mà tin kẻ mở ra phòng chứa bí mật đã bị tóm gọn và tất cả các học sinh đều được miễn bài thi cuối năm.

Và thế là khi không còn bài thi cuối năm treo trên đầu thì ngoại trừ những học sinh năm thứ 5 và năm thứ 7 cần chuẩn bị cho kỳ thi O.W.L. và N.E.W.T. thì cả đám học sinh còn lại chẳng thiết gì việc học cả.

Cùng lúc đó là tin người dạy bộ môn phòng chống nghệ thuật hắc ám là lão Gilderoy Lockhart đã quá sợ hãi mà bỏ trốn khi bị các vị giáo sư khác yêu cầu đi tiêu diệt con quái vật trong phòng chứa bí mật cũng lan ra vì vậy mà lớp học này cũng được hủy bỏ càng khiến cho đám học sinh thêm phần thảnh thơi.

Có lẽ điều duy nhất khiến cho đám học sinh năm thứ 2 phải đau đầu suy nghĩ là việc lựa chọn môn học cho năm học thứ 3.

Bọn hắn đều được phát cho 1 bảng liệt kê những môn học mới và phải lựa chọn ít nhất là 2 môn.

Sau khi đọc qua giới thiệu về 5 môn học trong bảng liệt kê thì hắn quyết định chọn 3 môn là Arithmancy (Bói số, nghiên cứu ý nghĩa của những con số và đôi khi có thể dự đoán tương lai thông qua con số), Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí và Nghiên Cứu Cổ Ngữ Rune.

Hắn bỏ qua 2 môn nghiên cứu Muggle và Divination (Tiên Tri) vì cảm thấy chúng không cần thiết.

Và sau khi nộp lại tờ đơn đăng ký môn học thì đám học sinh đã hoàn toàn vô lo vô nghĩ mà tận hưởng những ngày cuối cùng của năm học trước khi bước vào kỳ nghỉ hè.

Ngày cuối cùng của tháng 6 tất cả học sinh cùng nhau lên tàu tốc hành Hogwarts để lên đường trở về nhà trong kỳ nghỉ hè. Vì sẽ không được gặp lại bạn bè trong suốt 2 tháng tiếp theo nên đám học sinh đã thỏa sức mà quậy phá ở trên các toa tàu.

Khoảng chiều tối cùng ngày chiếc tàu tốc hành sơn màu đỏ của trường Hogwarts về đến sân ga 9 ¾ thì đám học sinh bắt đầu túa ra khỏi sân ga và trở về đến nhà ga King Cross.

Hắn cùng Hermione đẩy chiếc xe chở rương đồ xuất hiện tại nhà ga King Cross thì liền nhìn thấy vợ chồng ông bà Weasley đứng ở đó đón con của mình, họ tới gần và cảm ơn hắn ríu rít vì việc hắn đã cứu mạng Ginny hồi cuối năm học.

- Bác định mời con tới nhà bác vào mùa hè này nhưng xem ra là có vẻ có người muốn ở bên cạnh con nhiều hơn - bà Molly nói và chỉ bề phía cửa nhà ga.

Hắn nhìn theo tay của bà Molly và thấy được 1 người đàn ông gầy gò có mái tóc đen dài ngang vai đang đứng ở cách bọn họ không xa.

Hắn vừa nhìn thì đã nhận ra được người đàn ông này là ai.

Sirius Black Lv 70

Bạn thân của James Potter và là cha đỡ đầu của Harry Potter, Sirius Black!!!

So với lão Hagrid được thả ra khỏi nhà tù Azkaban không lâu sau khi giáo sư Dumbledore báo tin cho ông Fudge thì với vụ án của Sirius Black cần nhiều thời gian để xử lý hơn nên phải mất 1 khoảng thời gian sau đó Sirius mới được thả ra.

Hơn nữa Sirius không thể tự nhiên xuất hiện tại trường Hogwarts được nên đành phải chờ đợi cho tới kỳ nghỉ hè.

Sirius bắt đầu tiến tới gần hắn, mặc dù ông ấy vừa mới được thả ra khỏi nhà ngục Azkaban không bao lâu nhưng khi sau gần 1 tháng ăn uống tẩm bổ cùng với niềm vui tự do và ý nghĩ sắp được gặp lại con trai của người bạn thân nhất giúp cho Sirius hồi phục rất nhanh.

- Harry, con đã lớn thế này rồi - Sirius đặt 2 tay lên vai hắn - con trông giống hệt như James vậy…

Sau 1 lát xúc động vì nhìn thấy hắn thì Sirius nói tiếp:

- Không biết con có biết không nhưng chú tên là Sirius Black, là bạn thân nhất của cha con.

- Cháu biết chú là ai mà, chú là cha đỡ đầu của cháu - hắn nói - cháu từng nhìn thấy hình của chú chụp chung với cha cháu rồi.

Hắn biết Sirius là 1 người bạn tốt và trung thành của James Potter, hơn nữa Sirius luôn coi Harry Potter giống như con ruột của mình vậy để rồi phải hi sinh chính mạng sống của mình vì Harry. Theo hắn thì Sirius rất xứng đáng có được sự tôn trọng của hắn.

- Giáo sư Dumbledore đã kể cho chú nghe về việc con đã tìm ra Wormtail (đuôi giun) như thế nào - Sirius xúc động - chú mặc dù là cha đỡ đầu của con nhưng chưa hề làm được gì cho con mà còn được con giải thoát ra khỏi nhà tù Azkaban nữa.

- Nhưng mà bây giờ chú đã tự do rồi kia mà, chú vẫn còn trẻ, chú vẫn còn có nhiều thời gian để bù đắp lại những năm tháng đã mất đi của mình - hắn nói - để cháu giới thiệu bạn của cháu cho chú nhé.

Hắn cầm lấy cổ tay của Sirius và đi tới chỗ của Hermione và cha mẹ của cô bé. Khi mà hắn giới thiệu cho cha mẹ Hermione biết Sirius là cha đỡ đầu của mình thì ông ấy đã cực kỳ vui sướng khi biết hắn chấp nhận mình.

Sau đó Sirius đã xin đi nhờ xe của cha mẹ Hermione để tới căn nhà của hắn ở trên đường Heathgate.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 551: Năm học thứ 3


Mùa hè này căn nhà của hắn có sự xuất hiện của 1 vị khách mới tới, Sirius Black.

Bản thân Sirius được thừa hưởng tài sản của gia đình Black vì ông ấy là hậu duệ dòng chính duy nhất còn sót lại của gia tộc Black nếu như không tính đến Bellatrix Lestrange và Narcissa Malfoy hay 1 vài người phụ nữ khác đã đi lấy chồng và không còn mang họ Black nữa.

Và trong số tài sản được thừa hưởng thì ngoại trừ căn hầm chứa vàng của gia tộc Black còn có cả căn nhà tại số 12 đường Grimmauld.

Nhưng bản thân Sirius lại chẳng thích thú gì căn nhà đó nên ngay từ khi còn đi học ông đã bỏ nhà ra đi và tới ở chung với người bạn James Potter của mình vào mỗi mùa hè.

Giờ đây khi biết được hắn có được 1 ngôi nhà thì Sirius liền dọn về ở với hắn và nhất quyết không thèm trở về căn nhà kia nữa.

Thực ra căn nhà mà hắn đang ở rất rộng rãi nên hắn cũng chẳng có vấn đề khi Sirius dọn tới ở chung. Hơn nữa Sirius không phải là kiểu người lớn thích ra lệnh và can thiệp vào đời sống của đám trẻ con nên mặc dù ông mang danh nghĩa là cha đỡ đầu của hắn nhưng chỉ cần hắn không làm chuyện gì ngu ngốc thì Sirius sẽ để hắn tự quyết định.

Và vẫn như mọi năm hắn lại nhận được thư của trường Hogwarts vào đúng ngày sinh nhật của hắn và thông báo về năm học mới gửi kèm 1 danh sách các sách giáo khoa cần thiết cho năm học mới.

Hắn vốn định ngày mai mới tới Hẻm Xéo để mua sách nhưng không hiểu sao Sirius lại kiên quyết phải kéo hắn đi mua sắm vào ngay ngày hôm nay.

Rốt cục thì hắn cũng không ngăn được sự nhiệt tình của Sirius mà chạy qua thông báo cho Hermione và hỏi xem cô bé có muốn đi mua đồ dùng học tập cho năm học mới không.

Sau đó do cha mẹ của Hermione bận công việc nên đã cho Sirius mượn xe để đưa hắn và Hermione đến Hẻm Xéo.

Sirius đưa 2 đứa tới quán Leaky Cauldron. Khi mà Sirius xuất hiện ở đây thì lập tức những phù thủy đang ngồi trong quán rượu liền sửng sốt 1 hồi sau đó thì chúi đầu vào nhau mà bàn tán.

- Sirius, cậu lại tới đó hả - ông chủ quán Tom đang lau 1 chiếc ly thì vẫy tay chào hỏi.

- Chào ông Tom - Sirius gật đầu.

- Tôi không thể tin được là tên Pettigrew đó đã lừa gạt chúng ta suốt mười mấy năm nay - Tom tỏ ra tức giận - vậy mà bấy lâu nay chúng ta vẫn coi hắn ta như 1 anh hùng.

Sirius chỉ nói với lão Tom vài câu sau đó thì đưa hắn và Hermione ra góc sân nhỏ sau quán rượu để tiến vào Hẻm Xéo.

Việc mua sắm sách vở cũng không mất nhiều thời gian lâu lắm và Sirius kiên quyết không để hắn tự bỏ tiền ra mua sách.

Hắn cũng không so đo vài đồng vàng khi mà Sirius được thừa hưởng cả 1 gia tài của gia tộc Black nên liền để Sirius trả tiền sách cho hắn.

Sau khi mua xong những trang thiết bị cần thiết cho năm học mới thì Sirius để bọn hắn ngồi chờ ở 1 quán kem sau đó bảo là có việc rồi chạy đi đâu đó và nói bọn hắn ngồi chờ ở đây.

Cũng không phải là lâu lắm khi mà hắn cùng Hermione ăn xong ly kem thứ 2 thì Sirius liền quay trở về với 1 cái bọc dài dài trên tay.

- Harry, chúc mừng sinh nhật thứ 13 của cháu - Sirius đưa cho hắn cái bọc dài kia và nói - chú đã đặt hàng trước cả tháng trời để cho họ có thể kịp hoàn thành vào đúng ngày sinh nhật của cháu đấy.

Hắn cầm lấy cái bọc dài và bắt đầu mở nó ra.

- Đây là…

Trước mặt hắn là 1 cây chổi thần Firebolt bóng lưỡng bởi lớp sơn sáng bóng cùng với số hiệu đăng ký mạ vàng ở đầu cây chổi. Tất cả những người đang đi lại cách đó không xa khi phát hiện ra cây chổi Firebolt trong tay hắn.

- Cháu có thích nó không Harry - Sirius nói với vẻ mặt chờ mong.

- Cháu thích lắm - hắn hơi mỉm cười và nói.

Nghe được hắn nói thích mòn quà sinh nhật mà mình tặng thì Sirius liền hồ hởi nói:

- Trước đây James từng là Chaser của đội Quidditch Gryffindor, cậu ấy sẽ thất vọng biết bao khi biết con mình không có được 1 cây chổi thần thật tốt.

Sirius biết rằng hắn chưa từng sở hữu bất cứ 1 cây chổi thần nào và cũng chưa từng có ý định tham dự vào đội Quidditch của Gryffindor nhưng Sirius vẫn muốn hắn chơi cho đội Quidditch của nhà mình giống như James đã từng làm vậy.

Hắn không quá thích thú với việc bay trên chổi thần do nó quá chậm và không linh hoạt bằng việc sử dụng cánh hay Vũ Không Thuật nhưng hắn cũng công nhận là bay bằng chổi thần cũng có những điểm thú vị của riêng nó.

Nhưng hắn vẫn còn phân vân về việc tham gia đội Quidditch vì việc đó khá là mất thời gian khi mà hắn sẽ phải luyện tập khá là thường xuyên.

Nhưng sau đó 1 lúc thì hắn lại suy nghĩ tích cực lên. Chỉ là chơi 1 môn thể thao thì đâu tốn bao nhiêu thời gian đâu chứ, với lượng INT của hắn thì việc thông thạo toàn bộ phép thuật của thế giới này là điều quá đơn giản nên hắn không cần phải quá chăm chú vào đó.

Chỉ trong 2 năm học mà hắn đã thông thạo đủ loại phép thuật mà ngay cả nhưng học sinh đã đạt đến trình độ N.E.W.T. cũng khó có thể sánh ngang được nên trong vòng 5 năm học còn lại hắn hoàn toàn có thể thư giãn.

- Nếu cháu mang cây chổi Firebolt này tới trường thì đám học sinh khác sẽ chết vì ghen tị cho mà xem - hắn nói.

Nghe được hắn nói vậy thì Sirius càng thêm vui vẻ khi thấy hắn thích cây chổi mà mình mua tặng. Và việc này khiến cho Sirius cảm thấy mình đã bù đắp được chút gì đó cho những năm tháng mà mình không ở bên cạnh đứa con trai mồ côi của người bạn thân nhất.

…………

- Cháu đã chuẩn bị đẩy đủ mọi thứ chưa - Sirius đứng ở bên cạnh chiếc xe mà mình mới mua và nói.

Hắn gật đầu và kéo theo cái rương to tướng của mình nhét vào cái cốp xe chỉ lớn bằng ⅔ cái rương và đóng cốp xe lại mà không chút trở ngại.

Bản thân Sirius là 1 phù thủy trưởng thành đầy đủ quyền năng đã từng tham gia vào công cuộc chống lại Voldemort nên Bùa Mở Rộng Không Dấu Vết không phải là cái gì quá khó khăn với ông.

Sau khi hắn đóng cốp xe lại thì hắn bước lên xe và ngồi cạnh Hermione và bà Granger ở ghế sau trong khi Sirius và ông Granger ngồi ở ghế trước.

- Phép thuật của các cậu hay thật đấy, thậm chí 1 chiếc xe nhỏ như vậy mà 5 người ngồi vào vẫn thấy rộng rãi - ông Granger sờ lên chiếc ghế phụ lái vẫn còn đủ cho 2 người nữa ngồi lên và nói.

Sirius lái xe đưa hắn và Hermione tới sân ga King Cross và sau đó thì cùng nhau tiến vào sân ga 9 ¾. Ở đây Sirius gặp lại được không ít gương mặt quen thuộc từ hồi mình còn học ở trường Hogwarts nên đi tới làm quen trong khi hắn giúp Hermione mang hành lý lên tàu.

Đúng 11 giờ chiếc tàu tốc hành màu đỏ tía của trường Hogwarts bắt đầu khởi hành đưa đám học sinh cả cũ lẫn mới cùng nhau tiến về ngôi trường phù thủy nổi tiếng nhất nước Anh.

Trên tàu đám học sinh mới thì tụ tập vào những toa gần cuối để làm quen với nhau còn đám học sinh cũ thì chạy loanh quanh khắp những toa còn lại để tìm mấy đứa bạn của mình.

Sau khi chuyến tàu khởi hành được khoảng 15 phút thì cánh cửa toa tàu của hắn được mở ra và những khuôn mặt quen thuộc bắt đầu tiến vào.

Kể từ khi hắn tìm ra phòng chứa bí mật thì danh tiếng của hắn lại được đẩy lên 1 tầm cao mới khiến cho số lượng fan hâm mộ của hắn không còn giới hạn ở những học sinh nhỏ tuổi nữa mà ngay cả những học sinh năm 5,6,7 cũng rất ngưỡng mộ hắn.

Trong gần 6 tiếng đồng hồ ngồi trên chiếc xe lửa không 1 lúc nào mà toa tàu của hắn không có những vị khách bất ngờ tới chào hỏi hắn khiến cho Hermione cau có vì không thể tập trung đọc sách được còn Parvati và Padma thì hết sức vui vẻ khi mình được hưởng ké sự nổi tiếng của hắn.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 552: Môn học mới


Sau vài tiếng đồng hồ ngồi xe lửa cùng với việc phải chịu đựng trên chiếc xe ngựa xóc nảy do những con Vong Mã kéo thì khi đám học sinh ngồi vào dãy bàn của nhà mình trong Đại Sảnh Đường chúng đã đói mốc mõm ra và những cái bụng kêu réo đòi được ăn.

Nhưng cả đám đều biết rằng chúng vẫn chưa được ăn cho tới khi nào mà buổi lễ Phân Loại chưa kết thúc nên liền quay qua nói chuyện với nhau để quên đi cái đói.

- Hè vừa rồi ba mình trúng số xổ được 1000 Galleon nên cả nhà mình đã đi tới Ai Cập để du lịch, anh Bill đang làm nhân viên ngân hàng Gringotts ở đó… - Ron nói với đám bạn - mình còn được mua cho 1 cây đũa phép mới toanh nè…

- Chào Ginny, hè rồi em có khỏe không? - hắn mỉm cười với Ginny đang ngồi cạnh Fred và Geogre.

- Cả hè vừa rồi Ginny mặc dù ở Ai Cập cùng cả gia đình nhưng dường như tâm trí con bé lại đang nằm ở đâu vậy - Fred nói.

- Mỗi tối anh đi ngang qua phòng nó thì đều thấy nó đang ngồi chống cằm bên cửa sổ lẩm bẩm “Mình không biết anh Harry đang làm gì nhỉ” - Geogre nhái giọng Ginny làm cho cô bé đỏ bừng mặt.

Kể từ sau khi được hắn cứu ra từ phòng chứa bí mật thì độ hảo cảm của Ginny đã vượt nóc đạt tới max 100 điểm và tự động chuyển thành Pet của hắn.

Giờ thì trong tâm trí của cô bé Ginny đang tuổi dậy thì chẳng có gì khác ngoài hắn. Mỗi 1 lần hắn ở gần thì hồn phách Ginny dường như ở trên mây vậy.

Sau khi tán phét 1 lát thì cuối cùng nghi lễ Phân Loại cũng đã kết thúc. Mỗi 1 nhà đều có thêm vài chục học sinh mới để bù vào số học sinh năm thứ 7 đã tốt nghiệp vào năm trước.

Và vẫn như mọi năm giáo sư Dumbledore đứng dậy nói lời chào mừng năm học mới và sau đó thì tiếp tục giới thiệu nhân sự cho đám học sinh.

- Tôi sung sướng chào mừng hai giáo viên mới gia nhập vào đội ngũ giảng dạy của trường chúng ta. Người thứ nhất là giáo sư Lupin, người đã hào hiệp đồng ý lấp chỗ trống ở bộ môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.

Đám học sinh cùng nhau nhìn về phía người đàn ông mang vẻ hốc hác trong bộ áo trùm cũ kỹ đang ngồi tại dãy bàn của giáo viên và bắt đầu lác đác vỗ tay.

- Việc chỉ định vào chức vụ giáo viên thứ hai trong niên học này là... Vâng, tôi rất tiếc thông báo cho các con biết là giáo sư Kettleburn, giáo sư môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, đã về hưu vào cuối niên học vừa rồi, để có nhiều thời gian chăm sóc các chị còn lại của ông - giáo sư Dumbledore tiếp tục nói - tuy nhiên tôi vui mừng thông báo là vị trí của giáo sư Kettleburn được thay thế bằng chính ông Rubeus Hagrid, người đã đồng ý nhận thêm nhiệm vụ mới này bên cạnh nhiệm vụ giữ khóa trường Hogwarts của chúng ta.

So với giáo sư Lupin lạ mặt và chẳng mấy bắt mắt thì lão Hagrid dù sao cũng có mối quan hệ khá tốt với đám học sinh không phải thuộc nhà Slytherin nên nhận được tràng vỗ tay to và nồng nhiệt hơn nhiều.

Trước khi tới Hẻm Xéo hắn đã nhận được gói quà chứa quyển sách The Monster Book of Monster (Quái thư về quái vật) do lão Hagrid gửi tới trước đó nên hắn biết giáo sư Dumbledore vẫn lựa chọn lão Hagrid làm người dạy bộ môn Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí cho trường.

Sau khi giới thiệu xong về nhân sự mới của trường giáo sư Dumbledore liền ra hiệu cho bữa tiệc được bắt đầu.

Đám học sinh mới liền được chiêm ngưỡng 1 bữa tiệc linh đình cùng với đặc sản đặc biệt tại dãy bàn của Gryffindor. Cả đám học sinh năm thứ nhất mới được phân loại đều không hẹn mà cũng nhau nhìn về phía tên chết đói năm 45 đang ngồi tiêu diệt đống thức ăn trước mặt mình khi mà học sinh năm thứ 2 trở lên đã quá quen với cảnh này.

……………

Buổi sáng ngày hôm sau đám học sinh thức dậy mà vẫn lờ đờ mệt mỏi do ăn quá nhiều vào buổi tối hôm trước.

Cả đám cùng nhau tới dãy bàn của nhà mình để ăn mấy đĩa cháo lót dạ vì cơ thể chúng từ chối những món khác do đã ăn quá nhiều vào tối hôm trước.

Hắn vẫn thoải mái ăn uống thả ga nhờ vào cái dạ dày đặc biệt của người Saiyan và nhận lấy thời khóa biểu từ tay của Geogre.

Hắn có đăng ký 3 môn học mới trong năm thứ 3 này là Arithmancy (Bói Số), Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí và Cổ Ngữ Rune nên lịch học của hắn không có nhiều vấn đề.

Nhưng Hermione thì khác, cô bé đăng ký tất cả các môn nên thời khóa biểu của cô bị chồng chéo lên nhau và cực kỳ rối rắm.

- Hermione, ham học là chuyện tốt nhưng ôm đồm nhiều môn như vậy thì không phải ý hay đâu - hắn nói với Hermione - sao cậu không bỏ môn nghiên cứu Muggles và Tiên Tri đi, chúng gần như là vô dụng thôi.

Tiên Tri cần đến tài năng thiên bẩm chứ không thể cứ học là thành tài được. Một nhà Tiên Tri bẩm sinh rất hiếm có nên khi giáo viên bộ môn Tiên Tri là giáo sư Trelawney chỉ có 1 lời tiên tri thực sự thôi cũng đã được giáo sư Dumbledore trọng dụng. Không phải bộ tộc nào cũng có tài tiên tri như tộc Centaur.

Còn Muggles học thì lại càng vớ vẩn, ngoài trừ những đứa trẻ xuất thân từ gia đình phù thủy ít tiếp xúc với thế giới Muggle thì mới cần đến môn học này chứ còn những phù thủy gốc Muggle như Hermione thì môn học này hoàn toàn vô dụng.

Bản thân phù thủy là 1 chủng tộc mạnh mẽ hơn nên không cần thiết phải biết quá rõ về thế giới Muggles.

Trước đây hắn có nghe 1 số người nói rằng sự thiếu hiểu biết của phù thủy về thế giới Muggle khiến cho họ tụt hậu so với thế giới. Hắn khi đó cảm thấy cực kỳ buồn cười vời những suy nghĩ này.

Tại sao lại nói phù thủy tụt hậu đối với thế giới thực? Chẳng lẽ chỉ vì con người chế tạo ra thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt như Bom Nguyên Tử?

Phù thủy hoàn toàn không hề tụt hậu 1 chút nào mà họ chỉ đơn giản là coi thường những thứ vũ khí của Muggles.

Bằng chứng chính là việc toàn bộ các thiết bị điện tử, sóng radar, sóng radio hoàn toàn bị vô hiệu hóa trong khuôn viên trường Hogwarts. Và hắn dám cá là những nơi như Bộ Pháp Thuật hay Hẻm Xéo cũng có những kết giới tương tự.

Chỉ cần xem xét ở khía cạnh phù thủy có thể vô hiệu hóa khoa học kỹ thuật của Muggle trong khi Muggle chẳng biết gì về phép thuật cũng như cách hạn chế nó thì đã đủ chứng minh phù thủy vượt trội hơn Muggle rất nhiều và hoàn toàn không tụt hậu chút nào.

Hơn nữa những thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt đó cần phải được điều khiển bởi con người và phù thủy có thể dễ dàng dùng phép thuật để đọc suy nghĩ, khống chế tâm trí của kẻ đứng đầu quốc gia, có thể ra vào những nơi tuyệt mật nhất bằng phép Độn Thổ thì Muggle chẳng có chút lợi thế nào khi chống lại phù thủy cả.

Phải nói là môn Muggle học là 1 môn học khá là tương tự Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí khi mà các phù thủy tiến hành tìm hiểu về 1 chủng loài thấp kém hơn mình giống như con người nghiên cứu về động vật vậy.

So với việc mất thời gian để học về những thứ như vậy thì hắn cảm thấy để cho mình nhiều thời gian rảnh rỗi hắn có thể nghiên cứu về những thứ khác hữu ích hơn.

Nhưng Hermione thì lại không nghĩ giống hắn, cô bé chỉ đơn giản cho rằng nghiên cứu Muggle từ khía cạnh phù thủy sẽ rất là thú vị mà thôi.

Hắn cũng không khuyên bảo nhiều nữa vì hắn biết chẳng bao lâu nữa Hermione sẽ mau chóng nhận ra sự vô ích và phí phạm thời gian khi mất công nghiên cứu về những thứ mà cô bé vốn đã biết mà thôi.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 553: Chuẩn bị


Lúc 9 giờ sáng, đám học sinh bắt đầu tách nhau ra để đi tới các lớp học mà mình đã đăng ký. Hắn mang theo túi sách và cùng với Hermione đi tới lớp Arithmancy của giáo sư Septima Vector, 1 Arithmancer tài ba.

Dường như môn học Arithmancy này không quá mức khó khăn như hắn nghĩ. Hắn chỉ cần để ý những sự tương quan trong các con số và ý nghĩa của nó là hắn có thể tiến hành Bói Số.

Nó là 1 môn học khá là rối rắm vì có nhiều cách diễn giải con số khác nhau nhưng với 1 bộ óc có khả năng tính toán siêu đẳng như của hắn thì nó lại là không phải là chuyện quá khó.

Và cuối buổi học đầu tiên hắn là người đầu tiên, theo như lời giáo sư Vector, có thể tiến hành thiết lập 1 đồ thị của những con số liên quan đến bản thân trong buổi học đầu tiên khi mà các học sinh khác phải mất đến cả năm trời. Và thế là hắn lại đem về 30 điểm cho nhà Gryffindor trong buổi học đầu tiên và ánh mắt ngưỡng mộ quen thuộc của các học sinh khác.

Sau lớp Arithmancy thì Hermione lại bỏ đi đâu đó và nói rằng cô bé cần đi vệ sinh nhưng lại quay lại chỉ 30 giây sau đó. Hắn biết là Hermione vừa mới sử dụng chiếc đồng hồ xoay thời gian (Time-Turner) để có thể tham dự lớp Muggle học và Tiên Tri sau đó trở về đây.

Hắn cũng không nói gì vì việc này là quyết định của Hermione hắn sẽ không can thiệp vào.

Sau đó hắn cùng Hermione cùng nhau đi tới phòng học Biến Hình và nghe giáo sư Mcgonagall giảng giải về Animagi.

Nhưng sau khi vào lớp được 1 lát thì giáo sư Mcgonagall liền nhận ra sự hoang mang trong lòng những học sinh mới tham gia lớp học Tiên Tri trở về.

- Thực tình thì hôm nay tất cả các em bị làm sao vậy? Không hẳn có vấn đề, nhưng đây là lần đầu tiên mà lớp học không vỗ tay trước sự biến hình của cô - giáo sư Mcgonagall vừa biến hình thành 1 con mèo và biến trở lại nhưng khi thấy đám học sinh không hào hứng lắm thì thắc mắc.

Và thế là đám học sinh liền nói về việc giáo sư Trelawney đã “tiên đoán” về cái chết của 1 học sinh đó chính là Ron thì giáo sư Mcgonagall liền cười xòa.

- Từ khi giáo sư Trelawney đến trường này, mỗi năm cô ấy đều tiên đoán cái chết của một học sinh. Mà chưa ai trong số đó chết cả. Nhìn thấy điềm báo tử thần là cái cách mà giáo sư Trelawney khoái dùng nhất để chào mừng một lớp học sinh mới. Cô không bao giờ muốn nói xấu đồng nghiệp, nhưng... Tiên tri là một trong những ngành pháp thuật kém chính xác nhất. Cô không giấu con rằng cô có rất ít kiên nhẫn với bộ môn đó…

Mặc dù giáo sư Mcgonagall đã nói vậy nhưng Ron và 1 số học sinh khác vẫn cảm thấy lo âu. Còn hắn thì vẫn tập trung nghe giáo sư Mcgonagall nói về Animagi.

Hắn rất có hứng thú với loại phép thuật này vì nó là 1 trong số ít những phép thuật có thể sử dụng mà không cần đến đũa phép. Và giống như những phép thuật khác thì Animagi có tác dụng vĩnh cửu nếu như không có 1 phù thủy khác hoặc tự bản thân Animagus đó giải trừ vì nó biến đổi bản chất của phù thủy đó thành 1 con vật thực sự.

Điều này khác với Henge no Jutsu khi mà nó cần đến lượng Chakra nhất định để duy trì sự biến hình và bị giải trừ khi người thi thuật bị mất ý thức.

Chỉ có điều để thể trở thành 1 Animagus là 1 quá trình cực kỳ dài và gian truân. Hắn vốn đã chuẩn bị để tiến hành quá trình này trong suốt mùa hè những vẫn chưa dám tiến hành.

- Giáo sư Mcgonagall, em có thể hỏi cô 1 số điều về Animagi có được không? - cuối buổi học hắn liền đi tới gần chiếc bàn của giáo sư Mcgonagall và hỏi.

- Được thôi, em cứ hỏi đi - giáo sư Mcgonagall đẩy chiếc kính của mình và nói.

Trong khu vực hạn chế của thư viện đương nhiên là có những quyển sách nói rất chi tiết về phương pháp để trở thành Animagus và đều được hân ghi nhớ kỹ càng.

Hôm nay hắn tìm tới giáo sư Mcgonagall để được giải đáp 1 số những thắc mắc cuối cùng về phương pháp này để có thể yên tâm hơn. Dù sao thì so với việc tin vào 1 quyển sách thì hỏi 1 người đã thực hiện thành công phép Animagi vẫn chắc chắn hơn.

Hắn không muốn phép thuật của mình bị thất bại để rồi phải hứng chịu hậu quả là bị biến thành 1 kẻ nửa người nửa thú.

………….

Sau khi được giáo sư Mcgonagall giải đáp thắc mắc xong thì hắn liền yên tâm đi ăn trưa sau đó tham gia tiết học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí vào buổi chiều.

Lão Hagrid cực kỳ vui sướng khi được trở thành 1 vị giáo sư tại ngôi trường mà mình đã gắn bó hơn 50 năm nay. Lão đã tìm những con Hippogriff, 1 sinh vật 4 chân có cánh nửa người trước là đại bàng nửa người sau là ngựa để làm tài liệu học tập cho buổi đầu tiên nhằm gây ấn tượng tốt cho đám học sinh.

Chuyện vẫn diễn ra hết sức suôn sẻ cho tới khi thằng nhóc Draco Malfoy buông lời sỉ nhục con Hippogriff tên là Buckbeak khiến nó nổi điên.

Trước khi thằng nhóc Draco kịp phản ứng thì 1 ánh ánh lóe lên từ những cái móng vuốt sắc nhọn của 2 chi trước con Hippogriff bổ về phía nó.

- Impedimenta!!!

Một ánh sáng màu xanh ngọc lam lóe lên và bắn thẳng về phía con Hippogriff. Ngay lập tức toàn thân của con Hippogriff ngừng lại và móng vuốt của nó dừng ngay trước mặt của thằng nhóc Draco.

- Á Á!!! - khi nhận ra trước mặt mình là 1 cái móng vuốt sắc nhọn của con Hippogriff thì Draco sợ hãi ngã ngửa ra sau.

- Đồ ngu, mày không nghe giáo sư Hagrid dặn dò như thế nào hay sao mà còn đi xúc phạmcon Hippogriff? - hắn liếc nhìn Draco - nếu tao không kịp ra tay thì mày đã mất 1 cánh tay rồi biết chưa hả.

Lúc này lão Hagrid cũng đã kịp chạy tới chỗ của bọn hắn ngay khi bùa Ngăn Trở hết tác dụng và kìm con Buckbeak đang kích động lại trước khi nó tiếp tục tấn công Draco.

Sau khi đưa con Buckbeak vào chuồng thì lão Hagrid quay qua mắng cho thằng nhóc Draco 1 trận và trừ 10 điểm của nhà Slytherin khi mà nó không chịu nghe lời giảng của lão.

Đây chính là hắn gợi ý cho lão Hagrid làm vậy để tạo dựng uy thế và khiến cho đám Slytherin nhớ kỹ rằng lão Hagrid bây giờ là 1 giáo sư chứ không chỉ còn là người giữ khóa của Hogwarts như lúc trước nữa.

Còn về việc thằng nhóc Draco nhớ thù với lão Hagrid thì hắn cũng chẳng có gì lo lắng vì nó hoàn toàn không bị thương vì vừa rồi hắn đã kịp ngăn con Buckbeak lại nên nó chẳng có cớ gì để làm khó lão Hagrid cả.

Và khi nào mà thằng nhóc Draco còn học lớp Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí cùng với hắn thì thằng nhóc đó sẽ chẳng thể nào gây chuyện được.

Sau ngày đi học đầu tiên thì hắn đã bắt đầu tiến hành quá trình chuẩn bị cho việc trở thành Animagus.

Thứ đầu tiên mà hắn cần chính là 1 chiếc lá Mandrake. Vào cuối năm ngoái đám Mandrake mà giáo sư Sprout để cho bọn hắn chăm sóc đã hoàn toàn trưởng thành nên việc lấy được 1 chiếc lá Mandrake hoàn toàn không khó.

Hôm nay là ngày rằm âm lịch và cũng là ngày trăng tròn nhất. Hắn cần ngậm chiếc lá Mandrake này trong miệng trong suốt 1 tháng kể từ ngày trăng tròn này tới ngày trăng tròn sau.

Trong thời gian này nếu như hắn bỏ chiếc lá ra hoặc lỡ nuốt mất nó thì hắn sẽ phải thực hiện lại từ đầu. Cũng may là hắn có khả năng điều khiển cơ thể rất tốt nên hắn có thể sử dụng hơi của phổi để phát ra tiếng giúp hoạt động của miệng được giảm thiểu tránh việc làm hỏng quá trình này.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 554: Animagi


Trong suốt 1 tháng trời hắn phải ngậm chiếc lá Mandrake trong miệng và phải hạn chế mở miệng để tránh chiếc lá rơi ra ngoài.

Lúc ăn hắn cũng phải hạn chế lượng thức ăn lại vì sợ sẽ nuốt mất chiếc lá khi đang ăn.

Cuối cùng thì 1 tháng gian nan nhất cũng đã trôi qua và hôm nay hắn đã có thể bắt đầu dùng chiếc lá trong miệng để điều chế ra ma dược Animagi.

Buổi đêm hắn lựa chọn 1 vị trí khá trống trải trong sân trường để tiến hành nhổ chiếc lá ra. Hắn phải dùng sức mạnh của mình thổi bay những đám mây trong vòng vài dặm để tránh việc ánh trăng bị mây che khuất.

Hắn lấy ra 1 chiếc lọ thủy tinh và đặt nó dưới ánh trăng, hắn nhổ thẳng chiếc lá trong miệng vào trong lọ thủy tinh và bỏ 1 sợi tóc của mình vào trong đó.

Tiếp đến hắn lấy ra 1 chiếc lọ chứa nước sương đặc biệt không hề bị ánh nắng chiếu vào hay bị con người chạm vào trong suốt 7 ngày. Hắn bỏ 1 thìa cà phê nước sương vào trong chiếc lọ.

Cuối cùng hắn lấy ra con nhộng của Death"s-head Hawk Moth (Bướm nắc nẻ Death’s-head) thả vào trong chiếc lọ thủy tinh.

Hắn biến bàn tay của mình thành bóng tối và bao phủ xung quanh chiếc lọ thủy tinh để đảm bảo nó được bảo quản ở 1 nơi tối tăm và không bị ảnh hưởng.

Nếu theo phương pháp thông thường tiếp đó hắn cần chờ tới 1 cơn bão sét và trong thời gian này hắn phải chĩa đũa phép vào tim mình và đọc câu thần chú Amato Animo Animato Animagus liên tục không ngừng lại từ lúc mặt trời mọc tới khi mặt trời lặn.

Nhưng hắn lại không có ý định làm theo lẽ bình thường.

Hắn bắt đầu vận chuyển Chakra và dùng Ranton để chế tạo ra 1 cơn bão sét cực lớn. Một vài giây trước bầu trời còn đang hết sức quang đãng thì vào giây sau bầu trời liền bị mây đen giăng kín.

- Uỳnh!!!

Tiếng sấm chớp đì đùng làm cho tất cả những học sinh trong trường giật mình.

Nhìn xuyên qua bóng tối đang bao phủ chiếc lọ thủy tinh hắn thấy được dung dịch bên trong chiếc lọ bắt đầu hòa tan ra và chuyển thành 1 thứ dung dịch màu đỏ như máu vậy.

Hắn lập tức dùng Teleport để đi tới căn phòng mà hắn thường học Bùa Chú, bây giờ căn phòng này không có 1 ai cả và quan trọng nhất là nó cách văn phòng của các giáo viên khá xa nên hắn có thể yên tâm là sẽ không có ai có thể nghe được động tĩnh phát ra từ đây.

Hắn kiểm tra thấy lão Filch và con mèo của lão ta hiện còn đang ở trên tầng hầm nên lão không thể lên tầng thứ 3 ngay được.

Hắn yên chí lấy chiếc lọ thủy tinh ra và chĩa đũa phép vào tim đọc:

- Amato Animo Animato Animagus.

Sau đó hắn liền uống cạn dung dịch màu đỏ trong chiếc lọ thủy tinh.

Hắn đã hỏi giáo sư Mcgonagall về việc nếu như cơn bão sét xảy ra ngay trong cái đêm điều chế thuốc Animagi thì sẽ thế nào và bà đã cho hắn 1 câu trả lời hết sức thỏa đáng:

- “Việc này là rất hiếm có Potter ạ, nhưng không phải là chưa từng xảy ra. Nếu trong trường hợp đó thì em có thể bỏ qua bước tiếp theo và tiến thẳng vào 1 căn phòng rộng rãi và an toàn đọc câu thần chú Amato Animo Animato Animagus 1 lần cuối sau đó uống thuốc Animagi.”

Sau khi uống vào thứ dung dịch màu đỏ như máu trong chiếc lọ thì hắn cảm thấy cả cơ thể mình như nóng ran lên, hai mắt như bị 1 màn sương mù che khuất và hai tai ù lên.

Hắn ngồi im trên 1 chiếc ghế dài và thở dốc, cái đầu của hắn bắt đầu nhỏ lại và cái mũi bắt đầu dài ra. Trên cơ thể hắn bắt đầu mọc ra những chiếc lông vũ đen xì và nhất là ở hai cánh tay của hắn lại xuất hiện càng nhiều lông vũ.

!!!

Bỗng nhiên hắn cảm nhận thấy có người nào đó xuất hiện ở cửa ra vào của phòng học. Rất may là skill [Tinh thần Gamer] giúp hắn giữ bình tĩnh trong suốt quá trình biến hóa còn lại nếu không thì hắn đã biến hóa thất bại rồi.

Rất nhanh thì hắn đã biến thành 1 con quạ đen cao khoảng 60 cm, hắn cảm nhận thân thể động vật của mình 1 chút sau đó duỗi đôi cánh dài gần 1 mét rưỡi của mình ra và vỗ nhẹ 1 cái.

Hắn nhún đôi chân 1 cái và cả thân hình của hắn đã bay lên trên không trung. Hắn dang cánh lượn về phía cửa của phòng học và nhìn về bóng người vừa mới chạy khuất khỏi góc hành lang.

Tầm mắt của hắn vốn đã rất tốt và bây giờ khi biến thành con quạ (Raven, giống to nhất trong loài quạ) thì thị giác của hắn lại càng trở nên sắc bén hơn giúp hắn bắt được toàn bộ chi tiết thể hình của người kia.

Mặc dù hắn không nhìn thấy phần lớn cơ thể nhưng hắn dám đảm bảo nếu như lần sau gặp lại thì cho dù không cần cảm nhận Ki hắn cũng nhận ra đó là ai.

Hắn thử vỗ cánh bay vài vòng xung quanh phòng học bùa chú sau đó thì liền biến trở lại thành hình người. Bản thân hắn vốn dĩ đã có thể bay và bản thân hắn cũng có 1 đôi cánh nên hắn không cảm thấy quá mới mẻ.

Với lại bây giờ hắn đã có thể biến thành Animagi bất cứ lúc nào nên hắn không cần phải quá tiếc rẻ.

Buổi sáng ngày hôm sau hắn thoải mái đi tới Đại Sảnh Đường để ăn sáng nhưng đồng thời cũng đảo mắt qua những học sinh ở đây để tìm ra kẻ đã nhìn thấy mình biến hình thành Animagi vào buổi tối hôm trước.

Và khi mà ánh mắt hắn đảo qua dãy bàn của Slytherin thì ngay lập tức nhận ra 1 trong 2 người đang chúi đầu bàn bạc gì đó với nhau ở dãy bàn này chính là người mà hắn nhìn thấy tối hôm qua.

Hắn cũng chỉ quan sát 2 người này 1 chút sau đó thì liền quay đi, nếu như cho tới giờ vẫn chưa có vị giáo sư nào tìm tới hắn thì cũng có nghĩa là người kia chưa báo lại chuyện này cho giáo viên.

Hắn cũng không biết mục đích của kẻ đó là gì nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến hắn cho lắm.

Những ngày tiếp theo hắn không thấy có động tĩnh gì xảy ra làm cho hắn nghĩ rằng kẻ đó không có ý định nói chuyện này ra nên cũng không thèm để tâm nữa.

…………

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã gần 2 tháng trôi qua kể từ ngày nhập học, hôm nay chính là lễ hội Halloween.

Hôm nay là chủ nhật nên đám học sinh được cho phép đi tới làng Hogsmeade sớm hơn so với mọi khi.

Trong khi đám học sinh năm nhất năm 2 ngồi trong tòa lâu đài nhìn đám học sinh lớp trên xếp thành hàng đi tới làng Hogsmeade thì hắn cùng đám Hermione, 2 chị em Parvari và Padma, Cho Chang và Marietta tạo thành 1 đoàn người đi tới làng Hogsmeade.

Trong suốt buổi trưa hắn được Cho Chang và Marietta, 2 học sinh năm thứ 4 đã nhiều lần tới làng Hogsmeade, dẫn đi khắp nơi trong làng để vui chơi.

Sau đó vào khoảng 3 giờ chiều cả đám cùng kéo nhau vào trong quán Ba Cây Chổi (The Three Broomsticks Inn, vừa là nhà trọ vừa là quán rượu như quán Leaky Cauldron) để thưởng thức món Bia Bơ (Butterbeer) nổi tiếng (1 loại đồ uống giống như kẹo bơ đường dạng lỏng vậy).

Cho Chang vốn định dẫn bọn hắn tới quán trà của Madam Puddifoot nhưng mấy cô gái lại phản đối và nói đó là nơi dành cho các cặp đôi. Mặc dù Cho Chang không ngại nhưng mấy cô gái khác thì hơi ngại ngùng khi 5 cô gái đi cũng 1 tên con trai là hắn đi vào quán trà dành cho các cặp tình nhân.

Các cô gái tìm được 1 chiếc bàn ở trong góc của quán và ngồi chờ hắn đi tới quầy bar để mua Bia Bơ. Vào những ngày đông đúc học sinh thế này thì trừ khi là có quen biết với chủ quán nếu không thì muốn nhanh họ phải tự mình ra quầy bar để mua đồ uống.

Hắn nhận Bia Bơ từ tay bà Rosmerta, 1 người phụ nữ khoảng 40 tuổi có thân hình mang những đường cong gợi cảm với khuôn mặt xinh đẹp, và đang định cầm khay đồ uống về bàn của mình thì bỗng nhiên có 1 bóng người lao ngang qua mặt hắn và đặt 1 mẩu giấy da lên chiếc khay.

Hắn không nhìn theo cũng biết đó là người đã bàn tán cùng kẻ đã nhìn thấy màn biến hình thành Animagi của hắn.

Hắn liền cầm lấy mẩu giấy da lên và mở nó ra xem.

- “Lều hét, 4 giờ, đi 1 mình” - ở bên dưới còn có 1 cái ký hiệu con quạ giống như huy hiệu nhà Ravenclaw nữa.

Hắn thản nhiên nhét tờ giấy vào trong túi và tiếp tục cầm khay đồ uống đi về bàn của mình.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 555: Daphne Greengrass


Gần 4 giờ chiều hôm đó, hắn kêu các cô gái lên đường trở về lâu đài Hogwarts trước còn hắn thì bắt đầu đi ra phía ngoài ngôi làng.

Lều Hét nằm ở trên 1 ngọn đồi cách làng Hogsmeade không phải là quá xa, nó vẫn nằm trong tầm mắt của những người dân trong ngôi làng.

Nhưng dù cho ngôi nhà được gọi là Lều Hét (The Shrieking Shack) cách ngôi làng không xa nhưng nơi này lại có rất ít người dám lảng vảng quanh đây bởi tin đồn nó bị ám.

So với những con người bình thường thì các phù thủy lại càng tin vào nhưng nơi bị gọi là ma ám vì họ biết rằng trên thế giới có rất nhiều những thế lực đen tối chứ không chỉ đơn giản là đó sự sợ hãi và trí tưởng tượng của con người.

Mặc dù thi thoảng cũng có 1 vài tên học sinh và du khách tới thăm quan địa điểm được cho là bị ma ám nổi tiếng nhất nước Anh nhưng nhìn chung thì cũng có rất ít người qua lại nơi này bởi nó cũng chẳng có gì là thú vị lắm ngoài lời đồn đại.

Hắn bước lên ngọn đồi vào đúng 4 giờ chiều và đi qua hàng rào để tiến lại gần căn Lều Hét.

Khi hắn còn cách căn Lều Hét khoảng 10 mét thì hắn liền quay qua nhìn về phía 1 gốc cây ở cách căn nhà không xa.

Từ sau gốc cây này 1 cô gái có mái tóc vàng dài tới lưng với đôi mắt màu xanh dương toát lên 1 vẻ lạnh lùng. Cô gái này không cao lắm chỉ khoảng 1 mét rưỡi nhưng trên khuôn mặt lại tràn đầy những nét trưởng thành không giống những cô thiếu nữ thông thường.

Daphne Greengrass Lv 34

Nhìn thấy bộ đồng phục có gắn những họa tiết màu xanh lá và tấm huy hiệu in hình con rắn màu bạc trên chiếc áo choàng đen thì ai cũng có thể nhận ra cô bé có vẻ già dặn này là 1 học sinh của nhà Slytherin.

Hắn không lạ gì cô gái này khi mà cô ta cũng là 1 học sinh năm thứ 3 giống như hắn, hắn đã gặp Daphne hàng trăm lần trong những tiết học Ma Dược.

- Cô hẹn tôi tới đây để làm gì? - hắn nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng không kém phần lạnh lùng của Daphne hỏi.

- Ha… Thần tượng Harry Potter của trường Hogwarts đêm khuya không ở trong ký túc xá của mình mà lại đi ra ngoài làm những chuyện phạm pháp - Daphne nở nụ cười đắc ý - nếu như các học sinh hay giáo viên trong trường mà biết thì sẽ ra sao nhỉ.

Hắn nghe Daphne nói vậy thì nhướng mày, cô ta định uy hiếp hắn sao?

- Rồi sao? - hắn không hề tỏ ra nao núng chút nào.

- Ngươi không sợ ta tố cáo với Bộ Pháp Thuật sao? Tự ý thực hiện biến hình Animagi mà không đăng ký là phạm pháp đấy - Daphne thấy hắn tỏ vẻ không quan tâm thì nhíu mày.

- Từ khi nào mà 1 học sinh của Slytherin lại quan tâm đến luật lệ như vậy - hắn hỏi ngược lại - mà cho dù là phạm pháp thì sao? Cô cứ việc đi tố cáo đi, để xem mọi người sẽ tin vị anh hùng Harry Potter hay là 1 nữ sinh nhà Slytherin, cái nhà chứa toàn học sinh căm ghét người anh hùng mà họ ngưỡng mộ?

Hắn nói xong thì bỗng bước tới gần và cúi đầu xuống nhìn vào đôi mắt xanh của Daphne.

- Tôi biết cô chỉ đang cố tìm cách làm em gái mình vui vẻ hơn thôi nhưng mà không có ích gì đâu - hắn nói.

Daphne ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của hắn thì cảm giác như mọi tâm tư, suy nghĩ thầm kín nhất của mình đều bị hắn nhìn thấu vậy.

Thực ra đó không đơn giản chỉ là cảm giác của Daphne mà thực sự là cô bé đã bị hắn đọc suy nghĩ. Trong năm học thứ 2 vừa rồi hắn đã lợi dụng sự cẩu thả của Lockhart để tìm đọc rất nhiều những cuốn sách trong khu vực hạn chế và tất nhiên là hắn đã học được Legilimency, 1 loại phép thuật giúp hắn xâm nhập vào tâm trí của đối phương để đọc suy nghĩ.

Sử dụng Legilimency không giống việc đọc suy nghĩ hiện tại của đối phương như phép đọc suy nghĩ của Kita no Kaiou mà hắn có thể xâm nhập vào nơi sâu nhất trong tâm trí của đối phương và moi ra được nhưng bí mật thầm kín nhất bị che dấu.

Và với 1 cô thiếu nữ tâm trí còn non nớt, lượng INT thua xa hắn và không hề biết Occlumency (phép thuật đối lập với Legilimency, bảo vệ tâm trí khỏi kẻ xâm nhập) thì ngay lập tức bị hắn đọc ra mọi tâm tư suy nghĩ.

Kẻ đã nhìn thấy hắn biến hình thành Animagi lần đó chính là 1 cô bé học sinh năm thứ 1 của nhà Slytherin, Astoria Greengrass, em gái của Daphne.

Bản thân Astoria là vợ tương lai của Draco Malfoy và ngay từ khi còn nhỏ cô bé đã có 1 sự ngưỡng mộ không hề nhỏ đối với Draco. Hôm trước khi nhìn thấy hắn, kẻ mà Draco cực kỳ căm ghét tiến hành biến hình thành 1 con quạ thì ngay lập tức cô bé đã chạy về kể lại với chị của mình là Daphne.

Và ngay sau khi được Daphne cho biết rằng việc biến hình Animagi mà không đăng ký với bộ pháp thuật là 1 hành vi phạm pháp cực kỳ nghiêm trọng thì cô bé đã cực kỳ vui vẻ khi nghĩ rằng mình đã nắm được điểm yếu của hắn.

Sau đó Astoria đã nằng nặc đòi chị của mình tới tìm hắn để uy hiếp, cô bé chỉ muốn chị mình dọa cho hắn sợ khi biết được rằng mình đã để lộ bí mật quan trọng cho cô biết mà thôi.

Mục đích thì cũng chỉ là để cho bõ ghét vì dù sao Astoria cũng mới chỉ là 1 cô bé 11 tuổi nên cho dù thuộc nhà Slytherin nhưng vẫn chưa có những suy nghĩ quá cực đoan.

Bản thân gia đình Greengrass là 1 gia đình thuần huyết và các thành viên đều thuộc về nhà Slytherin nhưng chưa bao giờ đi theo ủng hộ Voldemort cả.

Bản thân Astoria cũng không ủng hộ Voldemort trong cuộc chiến giữa phe Voldemort và trường Hogwarts vào năm thứ 7 của Harry.

Astoria tin rằng phù thủy thuần huyết nên có 1 cái nhìn khoan dung hơn với phù thủy gốc Muggle và ngay cả khi có con cô cũng luôn dạy con mình không được coi rẻ Muggle và chính vì điều này khiến cho ba mẹ chồng của cô là Lucius và Nacrissa không hài lòng về cô.

Bản thân Astoria phải hứng chịu 1 lời nguyền máu (Blood Curse) khủng khiếp di truyền qua các thế hệ của gia tộc Greengrass nên cô đã qua đời khi tuổi đời mới chỉ 37.

Từ nhỏ Astoria vốn đã ốm yếu nên người làm chị như Daphne rất là cưng chiều cô em gái của mình.

Khi được Astoria yêu cầu đi dọa dẫm hắn thì Daphne ngay lập tức đồng ý bởi vì yêu cầu này không hề quá đáng và nó cũng không có hại gì cho ai cả.

- Hừ, cậu thì biết gì chứ, tôi sẽ đem chuyện này báo lại cho giáo sư Snape, cho dù nó có là thật hay không thì tôi tin rằng giáo sư Snape cũng rất vui vẻ khi được trừng phạt cậu đấy - Daphne hơi lùi ra sau và nói - để xem lúc đó cậu có còn giữ được bình tĩnh như vậy nữa không.

Daphne nói xong thì liền quay đầu định rời đi, cô bé không muốn phải đối diện với hắn thêm 1 chút nào nữa vì khi bị hắn quan sát Daphne cảm giác như mình hoàn toàn trần trụi trước mặt hắn vậy.

- Cô có muốn chữa khỏi bệnh cho em gái của mình không?

Bỗng nhiên Daphne nghe được 1 câu nói khiến cho cả người cô cứng lại.

- Ngươi nói gì? - Daphne quay lại nhìn hắn.

- Tôi biết em gái cô đang phải hứng chịu Blood Curse (để là Huyết Nguyền cực kỳ độc ác khiến cho cơ thể cô bé ngày 1 yếu đi - hắn nói - nếu như tôi nói tôi có cách để chữa trị cho em gái cô thì sao?

- Ngươi nghe được thông tin này ở đâu - Daphne lộ vẻ cảnh giác với hắn.

Nhìn vẻ mặt tự tin của hắn thì trong lòng Daphne lóe lên 1 tia hi vọng mong manh.

- Lời nguyền đó đã đeo bám gia tộc Greengrass suốt bao thế hệ nay và ngay cả những phù thủy đầy quyền năng cũng không thể giải nổi, ngươi dựa vào đâu mà dám nói mình có thể giải được lời nguyền máu đó chứ - Daphne tỏ vẻ khinh thường nhưng không thể che dấu 1 chút mong chờ trong giọng nói.

Lúc này hắn liền nở 1 nụ cười cực kỳ tươi, nếu như phải so sánh thì nó giống như là nụ cười của 1 kẻ lừa đảo khi thành công dẫn dắt con mồi vậy.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 556: Remus Lupin


Vào ngày thứ 7 tuần thứ 2 của tháng 11 chính là ngày diễn ra trận thi đấu đầu tiên của giải đấu Quidditch giữa các nhà.

Vào khoảng cuối tháng 9 hắn tham dự cuộc thi tuyển cầu thủ của nhà Gryffindor và đã dễ dàng chiếm được vị trí Seeker khi mà nhà Gryffindor khá là tuyệt vọng vì suốt 7 năm liền không dành được cúp Quidditch.

Hắn chỉ đơn giản bước vào sân đấu Quidditch với cây chổi Firebolt trên tay thôi là đã nổi bật hơn hẳn những thí sinh thi tuyển còn lại rồi.

Với nhưng tuyển thủ của nhà Gryffindor chuyên cưỡi những chiếc chổi khá là tầm thường thì tốc độ và sự ổn định của cây chổi Firebolt là điều mà họ chưa từng chứng kiến bao giờ.

Chỉ sau 1 vài vòng bay thử đội trưởng đội Quidditch của Gryffindor lập tức quyết định rằng hắn là người trúng tuyển vào vị trí Seeker của đội.

Hắn nghĩ chỉ đơn giản là Oliver quá ấn tượng với cây chổi Firebolt mà thôi, nhưng cũng không phải là học sinh nào cũng có thể thích ứng với tốc độ cao như vậy của cây chổi.

Trong vòng 1 tháng này hắn cũng chỉ đọc qua 1 vài quy tắc của Quidditch sau đó thì việc luyện tập khá là nhàn hạ bởi vì vị trí Seeker không liên quan mấy đến những vị trí khác.

Hắn chỉ cần chú ý tránh những trái Bludger cùng những cầu thủ khác và tìm kiếm trái Golden Snitch là được rồi.

Với đôi mắt cú vọ của hắn thì cho dù những trái Golden Snitch có trốn dưới lòng đất đi chăng nữa thì cũng bị hắn nhìn ra. Vì vậy nên hầu hết thời gian hắn đều chỉ dạo chơi trên cán chổi để mặc những tuyển thủ khác luyện tập và thỉnh thoảng lao xuống bắt lấy trái Golden Snitch là được.

Những ngày trước đó thì vẫn diễn ra bình thường như mọi khi và có vẻ như Daphne vẫn không hề thông báo cho Snape biết về chuyện hắn là 1 Animagus.

Nhưng điều đó không hề làm giảm bớt thù hận của Snape đối với hắn chút nào.

Nếu như hành động biến tên Marcus Flint hồi năm 2 chỉ khiến cho Snape không vừa mắt hắn thì việc Sirius được minh oan và thả ra khỏi nhà ngục Azkaban càng khiến cho ông ta trở nên điên tiết hơn.

Và đến khi mà tin giáo sư Lupin, 1 trong 2 người bạn thân của James Potter xuất hiện tại Hogwarts với tư cách giáo viên bộ môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám thì sự bất mãn của Snape đã lên tới tột độ.

Giờ đây Snape không còn trả lời những câu hỏi liên quan đến ma dược của hắn nữa, sự tức giận đã khiến cho Snape đánh mất đi chút phẩm giá cuối cùng của 1 người thầy và lập tức bị hắn ném ra khỏi mắt.

Nếu lúc trước hắn còn kính trọng Snape đôi chút vì tài năng của ông ta thì bây giờ Snape trong mắt hắn chẳng khác nào 1 tên bất tài vô dụng chỉ biết cáu bẳn và trút giận lên đầu đám học sinh vô tội không thể phản kháng.

Không phải là lỗi của ai khi mà người mà ông ta yêu chạy đi theo kẻ khác và cũng chẳng phải lỗi của ai khi mà cuộc sống của ông ta luôn chìm trong đau khổ và tuyệt vọng.

Snape càng trút giận lên đám học sinh bao nhiêu thì phẩm giá của ông ta lại càng bị mất đi bấy nhiêu.

Điều này có thể nhìn thấy rõ được khi Snape xuất hiện trong lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám để dạy thay giáo sư Lupin khi ông đang phải chịu đựng nỗi khổ khi hóa sói (Lycanthropy).

Buổi sáng ngày thứ 7, khi mà trận đấu Quidditch giữa Gryffindor và Slytherin sắp được diễn ra thì giáo sư Lupin cuối cùng cũng đã xuất hiện ở Đại Sảnh Đường với vẻ mệt mỏi.

- Giáo sư Lupin, thầy không sao chứ? - trên đường ra sân thi đấu thì hắn nhìn thấy giáo sư Lupin.

- Thầy không sao, chỉ là còn hơi mệt chút thôi - giáo sư Lupin nở nụ cười mệt mỏi.

Hắn liền tiến tới và đặt tay lên lồng ngực của giáo sư Lupin và sử dụng Chưởng Tiên Thuật.

Ngay lập tức giáo sư Lupin liền cảm thấy 1 luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình và xua tan đi sự mệt mỏi và đau đớn sau khi hóa sói vào đêm hôm qua.

- Đây là… - giáo sư Lupin ngạc nhiên khi thấy mình cảm thấy thấy cực kỳ khỏe khoắn.

- Chú Sirius đã kể cho em về tình trạng của thầy rồi - hắn nói - đây chỉ là 1 phép thuật nhỏ dùng để khôi phục sinh lực thôi chứ không thể trị tận gốc được.

- Ra là Sirius đã nói cho em biết sao - giáo sư Lupin lộ ra vẻ hoài niệm - cậu ấy sao rồi, khi tôi nhận được lời mời của giáo sư Dumbledore và trở về nước Anh thì cũng đã đến ngày nhập học nên tôi không thể đến thăm cậu ấy được.

- Chú ấy tốt lắm, giờ chú ấy đang sống ở London với em, khi nào rảnh thầy có thể ghé qua thăm - hắn nói tiếp - khi nghe về tình trạng của thầy em cũng đã tiến hành tìm hiểu về tình trạng của thầy và tìm ra được 1 loại thuốc.

Hắn đang nói thì dần nhỏ tiếng lại.

- Loại thuốc này có tác dụng chữa trị cho 1 người bị biến thành Werewolf.

Nghe được hắn nói đến câu này thì hai mắt của giáo sư Lupin mở to ra, hai đồng tử co rút lại, ông vội vàng nắm lấy vai hắn mà lắc.

- Em nói có thật không!?! - giáo sư Lupin tỏ ra hết sức xúc động.

- Thầy hãy bình tĩnh nghe em nói hết đã - hắn trấn an Lupin - loại thuốc mà em nói tới chỉ có thể chữa trị được cho người sói ở giai đoạn đầu khi mới bị cắn mà thôi.

Giáo sư Lupin đang trong cơn kích động nghe được hắn nói vậy thì liền ỉu xìu xuống.

- Ra là vậy à, dù sao thì giáo sư Dumbledore uyên bác như vậy mà cũng phải bó tay thì…

- Nhưng đó là 1 khởi đầu tốt có phải không - hắn động viên Lupin - từ loại thuốc đó em có thể tìm cách để chế tạo phương thuốc chữa trị hoàn thiện cho Werewolf, chỉ cần có thời gian thôi.

Mặc dù hắn nói vậy nhưng giáo sư Lupin vẫn không đặt nhiều hi vọng vào hắn cho lắm vì suốt bao nhiêu năm qua ông ấy đã đi tìm kiếm khắp nơi mà không thể tìm ra được phương thức chữa trị cho bản thân thì làm sao 1 thằng nhóc 13 tuổi như hắn làm được chứ.

- Thầy cảm ơn em nhiều lắm Harry nhưng em không cần phải quá mức quan trọng hóa vấn đề lên như vậy đâu - giáo sư Lupin cười khổ - dù sao thầy bị như vậy hơn 20 năm cũng đã quen rồi.

Hắn biết Lupin không đặt nhiều niềm tin vào việc hắn có thể chế ra phương thuốc chữa trị người sói nhưng hắn lại hoàn toàn tự tin. Phương thuốc mà hắn nói tới là phương thuốc chữa trị người sói trong bộ phim Van Helsing.

Hắn đã mua 1 vài liều thuốc này để tiến hành nghiên cứu và cải tiến. Hắn tin rằng không bao lâu nữa hắn sẽ có thể tạo ra được thứ thuốc hoàn thiện để hóa giải căn bệnh người sói.

Chào tạm biệt Lupin hắn bắt đầu bước ra khỏi tòa lâu đài Hogwarts và tiến tới sân thi đấu Quidditch.

Mặc dù hôm nay trời mưa tầm tã nhưng các khán đài lúc này đã đầy ắp khán giả chờ để xem trận đấu Quidditch đầu tiên của năm học giữa 2 đối thủ truyền kiếp là Gryffindor và Slytherin.

Các khán đài đều đã được phù phép để cho những hạt nước mưa không thể rơi vào trong nhưng những cơn gió lạnh tạt qua vẫn khiến cho đám học sinh cảm thấy rùng mình. Có điều chuyện này làm giảm bớt sự nhiệt tình của đám học sinh 1 chút nào.

Trước khi bắt đầu trận đấu thì mấy người Hermione đi tới chỗ hắn để chúc hắn thi đấu thành công trong trận đấu đầu tiên của mình rồi cùng kéo nhau lên khán đài để chuẩn bị theo dõi trận đấu.

Hắn cùng các tuyển thủ khác của đội Gryffindor tập trung lại 1 chỗ để nghe đội trưởng Oliver Wood nói vài lời nhưng do mưa và gió bão quá lớn nên chẳng ai nghe thấy gì cả.

Hai đội trưởng tiến ra giữa sân để bắt tay rồi sau đó thì theo dấu tay phất lên của giáo sư Hooch cả 2 đội cùng bay lên không trung trên cây chổi của mình.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 557: Cá cược


Quidditch là 1 môn thể thao có rất nhiều điều thú vị nhưng đồng thời nó cũng tồn tại 1 lỗ hổng cực kỳ lớn.

Golden Snitch!!

Một trái banh trị giá 150 điểm chỉ có thể được bắt lại bởi Seeker nếu không sẽ bị xử thua.

Một khi bắt được trái Golden Snitch thì nó có thể hủy diệt công sức của 5 cầu thủ còn lại của đội đối phương.

Cho dù có dẫn trước 140 điểm đi chăng nữa thì chỉ cần để Seeker đội đối phương bắt được trái Golden Snitch sẽ khiến toàn bộ công sức đổ xuống sông xuống bể.

Trong 1 trận đấu thì trừ khi trình độ của 2 đội chênh lệnh quá lớn nếu không để có thể dẫn trước tới hơn 150 điểm gần như là điều bất khả thi.

Nó có nghĩa là trái Golden Snitch là 1 tồn tại không hề công bằng chút nào cả.

Đội bóng nhà Gryffindor vốn đã sở hữu 1 bộ ba nữ Chaser mạnh hơn hẳn Slytherin cộng thêm Keeper Oliver Wood hoàn thành tốt công việc cản phá những đường bóng của Chaser đội Slytherin và cặp sinh đôi nhà Weasley liên tục bảo vệ đội mình khỏi trái Bludger đồng thời quấy rối đối phương thì chỉ trong 20 phút đấu đầu tiên của trận đấu nhà Gryffindor đã dẫn trước với tỷ số 80 - 20.

Hắn nãy giờ chỉ bay vòng vòng quanh sân làm dáng 1 chút vì nếu muốn hắn có thể bắt được trái Golden Snitch bất cứ lúc nào.

Trong hoàn cảnh mưa lớn như vậy thì những cơn gió và hạt mưa nặng trịu khiến cho các tuyển thủ đau rát khó mà mở mắt được chứ đừng nói gì đến việc tìm kiếm 1 trái Golden Snitch bé bằng trái bóng Golf.

Nhưng hắn thì lại khác, hắn nắm rõ đường bay của trái Golden Snitch từ lúc mà nó được thả ra cho tới giờ chỉ là hắn không muốn kết thúc trận đấu quá sớm mà thôi.

Sau khoảng 1 phút tiếp theo thì Seeker đội Slytherin vẫn cố gắng tìm kiếm trái Golden Snitch trong tuyệt vọng thì các Chaser đội Gryffindor đã nâng cách biệt tỉ số lên thành 110 - 30.

Đến lúc này thì hắn cũng không định chờ đợi nữa mà bắt đầu vọt đi trong cơn mưa. Từ đầu trận hắn không có ý định ngăn cản Seeker đội Slytherin đi tìm trái Golden Snitch nên vị trí của cả 2 cách nhau khá xa.

Khi nhận ra hắn bỗng nhiên lao vút đi trên cây chổi của mình thì Seeker đội Slytherin lập tức lao theo nhưng do khoảng cách quá xa thêm vào tốc độ của cây chổi Firebolt bỏ xa cây chổi Comet 260 nên tên này chỉ có thể tuyệt vọng nhìn bóng lưng của hắn.

- Pặc!!!

Hắn vươn tay ra bên trái quờ 1 cái và trái Golden Snitch với đôi cánh nhỏ xíu đang cố vùng vẫy liền nằm gọn trong tay hắn. Hắn liền giơ trái Golden Snitch lên cao để cho mọi người cùng nhìn thấy.

- Toét!!! - tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên nhưng ngay lập tức bị tiếng gió rít và tiếng hô ăn mừng của nhà Gryffindor át đi.

Khi hắn vừa bay xuống dưới mặt đất thì liền bị mấy thành viên trong đội vây quanh khen ngợi và được các học sing khác công kênh đưa về tận tòa lâu đài Hogwarts.

Đêm đó cả đám học sinh nhà Gryffindor tổ chức ăn mừng cực kỳ hoành tráng. Đã lâu rồi họ chưa từng thắng đậm như vậy kể từ khi Charlie Weasley tốt nghiệp, bây giờ họ đang nhìn thấy được hi vọng đoạt lấy chứ vô địch mà suốt 7 năm trời không được chạm tới.

………….

Năm học thứ 3 này là 1 năm học cực kỳ yên bình nếu như đem nó so sánh với năm học thứ 2 vừa rồi khi toàn trường bị khủng hoảng bởi con quái vật trong phòng chứa bí mật.

Bây giờ thứ được các học sinh mong chờ nhất chính là những trận thi đấu Quidditch giữa các nhà.

Vào đầu năm học, giống như hắn, Cho Chang được nhận vào đội Quidditch của Ravenclaw với vị trí Seeker giống như hắn vậy.

Cuối tháng 11 hắn đi tới sân đấu Quidditch để xem trận thi đấu đầu tiên của Cho Chang với nhà Ravenclaw. Ngoài việc đi cổ vũ cho Cho Chang thì hắn cũng tới để biết được kết quả trận đấu mày nữa.

Vì sao hắn lại quan tâm đến kết quả của trận đấu này như vậy?

Đó là vì trước khi mùa giải diễn ra hắn đã lập 1 trận cá cược với Cho Chang. Nội dung cá cược chính là trong trận đấu đầu tiên mà 2 người ra quân, nếu ai có thể bắt được trái banh Snitch càng sớm thì người đó sẽ chiến thắng và người thua sẽ phải chấp nhận 1 điều kiện của người thắng.

Hắn khá là chăm chú vào trận đấu này và nhìn xem đội Quidditch nhà Ravenclaw từng bước đè bẹp nhà Hufflepuff.

Và vào phút thứ 24 của trận đấu, tân thủ của đội bóng nhà Ravenclaw là Cho Chang bỗng nhiên lao về phía khán đài của Gryffindor sau nhiều phút bay lờ đờ.

Seeker nhà Hufflepuff là Cedric Diggory vốn đã để ý tới Cho Chang lập tức lao theo cô bé.

Hai người dường như chỉ cách nhau 1 khoảng cách rất nhỏ nhưng cũng rất khó để san bằng được. Cả 2 cùng rướn người trên chiếc chổi bay để có thể bắt được trái Golden Snitch đang định bỏ chạy.

- Pặc!!!

Và ngay lập tức Cho Chang bắt được trái banh nhỏ xíu màu vàng ngay trước khi Cedric kịp chạm vào nó và bẻ lái trước khi đâm vào khán đài.

Cedric bị lỡ đã nên phải lập tức cua gấp và bay ra khá xa khỏi sân đấu.

- Toét!!! - giáo sư Hooch thổi lên tiếng còi kết thúc trận đấu khi nhìn thấy trái Golden Snitch trong tay Cho Chang.

Cho Chang vui vẻ bay 1 vòng quanh khán đài sau đó khi bắt gặp ánh mắt của hắn thì liền nháy mắt 1 cái đầy tinh nghịch.

………….

Vào giữa tháng 12, khoảng 1 tuần trước ngày giáng sinh thì học sinh trường Hogwarts lại được phép đi tới làng Hogsmeade lần thứ 2.

Lần này hắn mặc dù cũng vẫn đi cùng với mấy cô gái khác nhưng đến khoảng 2 giờ chiều thì Hermione, 2 chị em Parvati và Marietta đã tách ra để lại hắn và Cho Chang đi riêng với nhau.

Đây chính là yêu cầu của Cho Chang sau khi cô bé thắng vụ cá cược, đó là hắn phải hẹn hò với cô bé trong lần đi tới làng Hogsmeade tiếp theo.

Cho Chang nắm lấy tay hắn và kéo hắn đi dạo xung quanh làng Hogsmeade. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên 2 người tới langd Hogsmeade nhưng đây là lần đầu tiên 2 người đi riêng với nhau.

Cho Chang hết sức hào hứng kéo hắn đi tới những địa điểm mà lúc trước mà bọn họ đã từng đến trước đó và cuối cùng thì dừng chân ở địa điểm mà Cho Chang luôn muốn tới, quán trà dành cho các cặp tình nhân của Madam Puddifoot.

Đây là 1 quán trà không lớn lắm và những chiếc bàn khá là gần với nhau.

Mặc dù có rất nhiều đồ trang trí để ngăn cách tầm mắt giữa các bàn nhưng do cách nhau quá gần và vào những ngày đông giá rét thế này quán trà trở nên rất đông đúc hơn nên họ thường nghe được tiếng động của những bàn bên cạnh.

Hắn cảm thấy nơi này không được thoải mái chi lắm nhưng do Cho Chang thích nên hắn cũng không nói gì.

Cho Chang và hắn vừa uống trà vừa trò chuyện 1 chút và bỗng nhiên hắn là nghe được những tiếng động rất là quen thuộc từ những bàn khác.

Và rồi không phải hắn mà Cho Chang là người chủ động cầm lấy bàn tay mà hắn đang đặt trên chiếc bàn nhỏ và hơi ngẩng đầu nhìn lên trên.

Hắn nhìn theo ánh mắt của Cho Chang và thấy được 1 nhánh tầm gửi đang được treo trên đầu của họ.

Hắn lập tức hiểu ra ý của Cho Chang và cúi xuống nhìn cô bé, lúc này hắn lại là người chủ động rướn người tới trước. Cho Chang cũng hơi rướn lên và nhắm mắt lại.

- Chụt…

Hắn hôn lên đôi môi mềm mại của Cho Chang 1 cách nhẹ nhàng, lúc đầu cô bé có chút giật mình nhưng sau đó thì liền đáp lại 1 cách vụng về, hiển nhiên đây là nụ hôn đầu tiên của Cho Chang.

Nhận ra điều này hắn liền muốn khiến Cho Chang có 1 kỷ niệm khó quên về nụ hôn đầu nên không dừng lại mà chủ động đưa đầu lưỡi vào tách hàm răng của Cho Chang ra.

Cho Chang giật mình hơi lùi lại 1 chút nhưng hắn đã có quá nhiều kinh nghiệm nên liền đuổi theo và chiếm hữu toàn bộ khoang miệng của cô bé.

- Chọp… chẹp…

Nhưng tiếng nuốt nước bọt phát ra từ miệng 2 người hòa vào những tiếng động tương tự ở những bàn bên. Cho Chang chỉ có thể bị động chịu sự dẫn dắt của 1 kẻ già đời như hắn trong sự mê ly.

-------☆☆☆☆-------

Ps: Cho những ai chưa biết thì tại những nước u Mỹ có tồn tại 1 truyền thống đó là vào đêm giáng sinh khi 1 đôi nam nữ đứng dưới 1 nhánh tầm gửi dùng để trang trí (thường là tại các vị trí cửa ra vào) thì hai người có thể hôn nhau. Truyền thống này xuất phát từ nước Anh và mỗi khi có 1 đôi hôn nhau họ sẽ lấy đi 1 quả mọng (Berry) trên nhánh tầm gửi đó cho tới khi nào không còn quả mọng nào trên nhánh tầm gửi nữa thì sẽ không còn việc hôn nhau nữa.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 558: Astoria


Học kỳ 2 bắt đầu sau khi học sinh trở lại tòa lâu đầu sau kỳ nghỉ giáng sinh kéo dài 10 ngày. Hiện giờ hắn giành khá nhiều thời gian ở thư viện để nghiên cứu về môn Cổ Ngữ Rune. Đây là 1 môn học có thể nói là khá đơn giản đối với hắn nhưng cũng có phần phức tạp.

Nếu như chỉ đơn giản là dịch những cổ ngữ ra thì hắn thậm chí không cần học cũng có thể làm được nhờ khả năng thông hiểu mọi loại ngôn ngữ của hắn.

Nhưng bản thân những Cổ Ngữ Rune khi kết hợp với nhau lại tạo nên 1 hệ thống phép thuật hết sức kỳ diệu giống như ma trận vậy.

Mặc dù hệ thống ma trận ở thế giới này không được phát triển do hệ thống bùa chú ở đây hết sức phát triển nên đã hạ thấp giá trị của những ma trận do Cổ Ngữ Rune lập nên nhưng đối với hắn thì lại rất có ích.

Hắn đang cần nghiên cứu về những ma trận phức tạp tại những di tích cổ ở thế giới thực nên những ma trận do Cổ Ngữ Rune tạo ra này giúp cho hắn có được rất nhiều linh cảm.

Hơn nữa nói hệ thống Cổ Ngữ Rune không được chú trọng nhưng không có nghĩa là nó không được phát triển.

Tại thế giới Harry Potter là nơi chú trọng về ứng dụng ma lực thì cho dù không quá được chú trọng nhưng Cổ Ngữ Rune vẫn có được 1 tầm vóc không hề thấp 1 chút nào.

Thậm chí 1 số hệ thống ma pháp ở thế giới thực còn không phức tạp bằng Cổ Ngữ Runes nữa kìa.

Hắn ngồi ở thư viện nghiên cứu những cuốn sách nằm trong thư viện chung bởi Cổ Ngữ Rune không được coi là loại phép thuật quá mức nguy hiểm nên tài liệu về nó không bị đưa vào trong khu vực hạn chế.

Buổi tối hôm đó hắn đang trên đường trở về từ thư viện như mọi ngày thì hắn lại phát hiện ra có kẻ đang theo dõi mình.

Đằng sau chỗ rẽ của 1 hành lang 1 cô bé tóc đen mặc bộ áo choàng của nhà Slytherin đang lén lút đi theo phía sau hắn.

Khi thấy hắn bỗng nhiên dừng lại ở giữa hành lang thì cô bé này liền thụt đầu lại và nấp sau bức tường.

Một vài giây sau cô bé này bắt đầu thò đầu ra để nghe ngóng thì lại chỉ thấy được 1 hành lang trống không.

- Hắn ta đi đâu rồi - cô bé này nhảy ra khỏi chỗ nấp và nhìn ngó xung quanh hành lang.

Cô bé chắc chắn rằng ở đây không có căn phòng hay cánh cửa nào cả hơn nữa hành lang này rất dài nên không thể nào có chuyện hắn đi đến cuối hành lang chỉ trong vài giây mà cô bé không nghe thấy gì được.

- Chẳng lẽ hắn nhảy ra ngoài cửa sổ rồi - cô bé này lóng ngóng ngó đầu ra ngoài cửa sổ tòa lâu đài thì chẳng thấy gì ngoài ánh sáng le lói của những chiếc đuốc phát ra từ những khung cửa sổ khác.

Tìm kiếm 1 lát mà không thấy gì, cô bé liền thụt đầu trở lại vào trong tòa lâu đài nhưng ngay khi quay ra phía sau thì cô bé này lại và vào 1 vật gì đó.

- Oái!!! - cô bé này giật mình ngã ngửa ra sau khi nhìn thấy hắn đang đứng sừng sững ở phía sau mình.

Nhưng phía sau lưng cô bé lúc này là khung cửa sổ lúc nãy nên ngay lập tức hơn nửa người của cô liền rơi ra ngoài.

- A A A… - cô bé hét lên 1 tiếng sợ hãi khi bị mất thăng bằng.

Hắn lập tức đưa tay ra tóm lấy cổ chân của cô bé này giúp cho cô bé khỏi ngã khỏi tòa lâu đài.

Cô bé này thấy mình không ngã khỏi tòa lâu đài thì lập tức nhìn ngó xung quanh và thấy được hắn đang cầm cổ chân mình và nhìn xuống.

- Á!!! Mau thả ta ra!!! - cô bé đưa tay cố gắng che chiếc váy của mình lại để cho hắn không nhìn thấy quần lót của mình.

- Em muốn anh thả ra thật sao? - hắn cười cười.

Câu nói này khiến cho cô bé tỉnh táo lại, họ đang ở hành lang tầng 5 của tòa lâu đài, nếu như hắn thả ra thì ngay lập tức cô bé sẽ tan xương nát thịt.

Thấy vẻ mặt khó xử của cô bé này thì hắn không đùa giỡn nữa và kéo cô bé lên.

Khi đã được đưa trở về mặt đất thì ngay lập tức thái độ của cô bé này lại trở lại như cũ.

- Đồ chết tiệt, sao anh dám tự ý nhìn đồ lót của tôi hả, anh Draco nói quả không sai, anh là tên đáng ghét nhất trên đời - cô bé này mắng hắn.

- Em quên mất là ai vừa cứu mạng em hả Astoria? - hắn nhìn cô bé này nói.

Cô bé này không phải ai khác mà chính là đứa em gái đang phải chịu lời nguyền máu của Daphne, Astoria Greengrass.

Cô bé Astoria này sau khi gặng hỏi ra rằng chị mình đã uy hiếp hắn thất bại với lý do không có bằng chứng thì đã quyết định tự mình đi theo dõi hắn để dùng máy ảnh chụp lại cảnh hắn biến hình thành Animagi làm bằng chứng.

Nhưng hôm nay khi chưa kịp theo dõi được gì thì Astoria đã bị hắn phát hiện ra rồi.

- Là… là anh đã khiến tôi giật mình nên tôi mới ngã ra ngoài cửa sổ đó chứ - Astoria đỏ mặt.

Bỗng nhiên khi đang nói Astoria rùng mình 1 cái khi 1 cơn gió thổi từ ngoài cửa sổ lùa vào.

Ngay lập tức vẻ ửng hồng do xấu hổ của cô bé liền biến mất và thay vào đó là 1 nét trắng bệch đầy bệnh trạng.

Blood Malediction là 1 lời nguyền độc ác bám theo vật chủ suốt đời và từng bước làm suy yếu và thậm chí gây ra tử vong cho người bị hứng chịu. Đặc biệt là lời nguyền này được di truyền qua các thế hệ sau này của người bị dính phải lời nguyền máu.

Astoria phải hứng chịu Blood Malediction dạng nghiêm trọng nhất khiến cho sức khỏe của cô bé ngày 1 yếu đi và không thể có được sức chịu đựng như người bình thường.

Lời nguyền này khiến cho Astoria có triệu chứng giống như là người bệnh máu trắng ở người bình thường vậy.

Cả người Astoria run lên khi phải hứng chịu những cơn gió đông lạnh buốt vào buổi đêm.

- Xoạt!!!

Bỗng hắn kéo áo choàng lên và kéo cô bé vào trong lòng mình, Astoria cảm nhận được 1 hơi ấm kỳ lạ mà cô bé chưa từng cảm thấy bao giờ truyền ra từ cơ thể hắn.

Astoria giật mình khi nhận ra mình đang bị kẻ mà Draco, người mà cô bé luông ngưỡng mộ, coi là kẻ thù ôm vào lòng.

Astoria muốn đẩy hắn ra nhưng cái cảm giác ấm áp và dễ chịu mà cô bé chưa bao giờ được hưởng thụ này lại khiến cho động tác của Astoria ngừng lại.

Astoria ngừng run rẩy để mặc cho hắn ôm mình trong lòng và tận hưởng cảm giác thoải mái đến tột cùng này.

Ting, độ hảo cảm của Astoria Greengrass tăng lên 65 điểm.

Độ hảo cảm lúc trước của Astoria là 35, có thể nói là không chút hảo cảm và còn có đôi chút ghét bỏ hắn. Nhưng bây giờ khi hắn đem lại cho Astoria 1 cảm giác khỏe mạnh và tràn đầy sức sống thì thái độ của cô bé liền từ ghét bỏ biến thành có chút hảo cảm với hắn.

Sau 5 phút đồng hồ được hắn ôm trong lòng thì Astoria liền giật mình tỉnh lại và đẩy hắn ra. Astoria lo lắng nhìn xung quanh và thở phào nhẹ nhõm khi không có ai nhìn thấy cảnh hắn ôm cô bé.

Astoria muốn nói gì đó nhưng cô lại cảm thấy khuôn mặt nóng bừng lên khi đối diện với hắn. Astoria không thể làm gì hơn là quay đầu bỏ chạy, chưa bao giờ cô bé lại có thể chạy nhanh như vậy trong đời mình.

Khi bỏ chạy, Astoria chỉ cố gắng loại bỏ sự lưu luyến đối với cái ôm của hắn mà không nhận ra rằng cô bé đã chạy 1 quãng đường dài gấp chục lần quãng đường mà trước kia cô phải thở dốc mỗi khi phải chạy nhanh.

-------☆☆☆☆-------
 
Chương 559: Cúp Quidditch


Nhờ vào cái lịch tập luyện điên cuồng suốt 6 trên 7 buổi tối do đội trưởng Oliver Wood đưa mà các thành viên trong đội tuyển Quidditch của Gryffindor luôn có được 1 phong độ tốt nhất và giữ vững thành tích của 1 đội tuyển có sức tấn công mạnh nhất trong số 4 đội của trường Hogwarts.

Thêm vào việc bản thân hắn là 1 tồn tại cực kỳ ăn gian khi mà hắn có thể nhận ra từng chuyển động nhỏ nhất trên toàn bộ sân đấu.

Và trái Golden Snitch nhỏ xíu có vài trò quyết định kết quả 1 trận đấu không 1 lúc nào là thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Bản thân hắn có thể chấm dứt trận đấu vào bất cứ lúc nào mà hắn muốn. Nhưng thường thì hắn sẽ đợi khoảng 30-40 phút rồi mới bắt đầu truy đuổi trái Golden Snitch.

Trận đấu với nhà Hufflepuff của Gryffindor vào đầu tháng 3 kết thúc với tỉ số hoàn toàn chênh lệch nghiêng về đội Gryffindor khi mà điểm sáng duy nhất của đội Hufflepuff là Seeker của họ, Cedric Diggory, bị hắn hoàn toàn trên cơ và trêu đùa suốt trận đấu bằng cách giả vờ lao về hướng không hề có trái Golden Snitch để Cedric phải vội vã đuổi theo.

Đội thi đấu bết bát nhất năm nay là Slytherin vì sau thất bại ở trận đầu ra quân Slytherin đã liên tiếp thua trắng khi đấu với đội Ravenclaw và đội Hufflepuff khi Cedric bắt được trái Golden Snitch lúc bị Slytherin dẫn trước 70 điểm.

Trận đấu cuối cùng giữa 2 nhà đang có thành tích toàn thắng với tỉ số cực kỳ cách biệt là Gryffindor và Ravenclaw sẽ là trận đấu quyết định xem ai sẽ là nhà vô địch của cúp Quidditch trường năm nay.

Trước trận đấu Oliver Wood cực kỳ thoải mái vì anh ta cũng đã xem cách thi đấu của Cho Chang và đem nó so sánh với lối chơi của hắn.

Nhưng cho tới khi nghe được Alicia Spinnet, Chaser của nhà Gryffindor nói 1 câu thì lập tức trở nên cực kỳ căng thẳng.

- Nhưng Cho Chang là bạn gái của Harry mà phải không? Hồi Giáng Sinh em có nhìn thấy họ hôn nhau trong quán trà của bà Puddifoot.

Ngay lập tức toàn bộ 5 thành viên còn lại của đội bóng liền quay qua nhìn chằm chằm vào hắn.

- Harry, em sẽ không nương tay chỉ vì Cho Chang là bạn gái em đó chứ - Oliver có chút nghi ngờ hỏi hắn.

- Yên tâm đi anh Oliver, em đảm bảo rằng em sẽ là người bắt được trái Golden Snitch - hắn có chút buồn cười nói.

- Tinh thần tốt lắm Harry, nếu như Cho Chang mà chia tay em vì chuyện này thì chị sẽ làm bạn gái em - Angelina Johnson, 1 Chaser khác của nhà Gryffindor nói.

Hắn có chút ngạc nhiên nhìn Angelina, cô gái này làm hắn có chút liên tưởng đến Kim. Cũng mang tính cách mạnh mẽ của 1 cô gái da đen với ngoại hình khá hấp dẫn nữa.

Hình như Angelina sau này sẽ là vợ tương lai của Geogre, người sống sót của cặp sinh đôi nhà Weasley.

- Được rồi mau ra sân nào - Oliver Wood không phải là người thích đùa giỡn trước trận đấu nên liền đứng dậy ra lệnh.

Tất cả cùng kéo nhau ra tới sân đấu Quidditch trước hàng trăm khán giả của cả 4 nhà tới để cùng nhau quan sát trận đấu quyết định này.

Ngoại trừ đám học sinh của 2 nhà Gryffindor và Ravenclaw tới để cổ vũ cho đội bóng nhà mình thì nhà Hufflepuff tới để cổ vũ cho đội nhà Gryffindor là nhà vẫn có quan hệ khá là thân thiết với họ. Còn đám Slytherin thì lại cổ vũ chi Ravenclaw vì chúng không muốn kẻ thù của mình là nhà Gryffindor giành được cúp Quidditch.

Theo tiếng còi của bà Hooch vang lên thì 14 cây chổi đưa theo chủ nhân của nó cất cánh lên trời cao để tiến hành thi đấu.

Trận đấu này diễn ra vào cuối tháng 5 nên thời tiết cực kỳ khô ráo và bầu trời rất thoáng đãng khiến cho trái Golden Snitch vàng óng hiện lên cực kỳ nổi bật dưới ánh mặt trời chói chang.

Mặc dù hắn không có ý định kết thúc trận đấu này quá sớm nhưng do trái banh Snitch quá lộ liễu dưới ánh mặt trời nên hắn đành phải tiến hành truy đuổi nó trước khi Cho Chang kịp nhận ra.

- Vụt!!!

- Gì thế kia!? Tuyển thủ Harry của cũng ta lao xuống dưới mặt đất khi trận đấu chỉ mới được bắt đầu trong ít phút - Lee Jordan, bình luận viên của trận đấu hét lên khi nhìn thấy cử động của hắn - tuyển thủ Cho Chang cũng đã nhận ra động tác của tuyển thủ Harry và lập tức đuổi theo nhưng với tốc độ của cây chổi Firebolt thì cây chổi Comet 260 chỉ là trò cười mà thôi… và… HARRY POTTER BẮT ĐƯỢC TRÁI GOLDEN SNITCH!!!! Tôi chưa bao giờ được thấy 1 trận đấu Quidditch lại kết thúc chóng vánh chỉ trong vài phút đầu của trận đấu thế này!!!

Cả khán đài của nhà Gryffindor nổ vang khi thấy trái Golden Snitch nhỏ xíu trong tay hắn. Giáo sư Mcgonagall cũng vui mừng khôn xiết mà làm rơi cả chiếc mũ chóp của mình, đã 7 năm rồi bà mới lại được nhìn thấy đội Quidditch của nhà mình giành được cúp Quidditch.

Cả 2 đội cùng hạ cánh xuống mặt đất khi khán giả tràn xuống từ các khán đài. Khi hắn nhận chiếc cúp Quidditch màu bạc từ tay giáo sư Dumbledore thì hắn nhận ra được trong mắt của ông ấy có chút gì đó nhẹ nhõm hơn.

Hắn không cần phải đọc suy nghĩ cũng biết được mối lo của giáo sư Dumbledore về bản thân hắn. Đặc biệt là trong năm học thứ 2 vừa qua hắn đã chìm quá sâu vào những phép thuật hắc ám khi lợi dụng được Lockhart để tiến vào khu vực hạn chế.

Điều này khiến cho giáo sư Dumbledore nhớ lại hình ảnh của Tom Riddle khi hắn ta còn là 1 học sinh của trường Hogwarts.

Nhưng cuối cùng thì giờ giáo sư Dumbledore cũng đã nhìn ra sự khác biệt giữa hắn và Voldemort. Voldemort là 1 kẻ đam mê quyền lực mà sức mạnh trong khi hắn mặc dù rất khát khao tri thức nhưng lại không phải là loại người sẽ bán rẻ linh hồn mình vì sức mạnh.

Nhận ra điều này giáo sư Dumbledore như trút được 1 gánh nặng trong lòng bởi ông không muốn 1 Voldemort thứ 2 được sinh ra trong ngôi trường của mình.

Hắn nở 1 nụ cười thân thiện đáp lại giáo sư Dumbledore sau đó thì mang chiếc cúp đó hòa vào đoàn người đang nhảy nhót ăn mừng.

Một lát sau Cho Chang đi tới gần để chúc mừng hắn, mặc dù cô bé có chút buồn rầu khi mình không thể giành được cúp Quidditch nhưng cũng rất vui mừng cho hắn.

Mặc dù vậy hắn vẫn phải nghĩ ra cách nào đó để bù đắp cho Cho Chang để giúp cô bé vui lên.

Ngoại trừ đám học sinh nhà Slytherin hằm hằm kéo nhau bỏ đi thì ngay cả nhà Ravenclaw có chút thất vọng vì nhà mình không giành được cúp nhưng vẫn tới chung vui với nhà Gryffindor khi họ cuối cùng cũng đã giành được cúp sau 7 năm.

Nếu nói có người nào cảm thấy không vui nhất thì đó chính là Snape. Hết Sirius, Lupin và giờ lại tới việc hắn tham gia đội Quidditch làm Snape liên tưởng tới hình ảnh James Potter ngày xưa.

Giống như là 3 kẻ mà Snape căm ghét nhất giờ đây đã tập trung trước mặt để trêu ngươi ông ta vậy.

Và để rồi trước khi nghỉ hè chỉ có vài ngày Snape đã “vô tình” truyền ra tin Lupin là Werewolf khiến cho giáo sư Lupin phải tự mình xin từ chức.

- Giáo sư Lupin!!!

Buổi tối trước khi giáo sư Lupin rời đi hắn tìm đến văn phòng của ông ấy.

- Harry đó à, rất tiếc là thầy không thể tiếp em được, giáo sư Mcgonagall vừa báo với thầy là tàu tốc hành Hogwarts đang đợi thầy ở dưới nhà ga Hogsmeade rồi - giáo sư Lupin xách theo chiếc rương của mình và cười với đầy vẻ mệt mỏi.

- Em biết. Trước khi thầy đi thì em chỉ muốn chúc thầy sống thật tốt - hắn nói - và em muốn thông báo với thầy rằng việc nghiên cứu thuốc chữa trị cho người sói đang tiến triển rất tốt.

Nói xong thì hắn liền lấy ra 1 chiếc lọ thủy tinh và nói:

- Đây là thành quả nghiên cứu mới nhất của em, mặc dù nó không thể chữa trị hoàn toàn nhưng vào buổi sáng ngày trăng tròn thầy hãy uống 1 giọt là có thể giữ được lý trí và rút ngắn thời gian hóa sói.

Giáo sư Lupin cực kỳ kinh ngạc nhận lấy lọ thủy tinh từ trong tay hắn, ông cứ nghĩ rằng việc hắn nói rằng sẽ tìm ra phương thuốc chữa trị cho người sói chỉ là vọng tưởng thôi nhưng không ngờ hắn lại thật sự làm được.

Lọ thuốc nhỏ bé mà giáo sư Lupin nhận lấy từ hắn lại bắt đầu thắp lên ánh sáng hi vọng của ông ấy.

- Cảm ơn em nhiều lắm Harry - giáo sư Lupin nói - nếu như James có thể nhìn thấy em đã trưởng thành như thế nào thì chắc hẳn cậu ấy sẽ rất tự hào.

- Chúc thầy lên đường bình an.

-------☆☆☆☆-------
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top