Đỉnh Cấp Tông Sư

Dịch Full 

Chương 340: Gia Gia Chủ! Cậu Chủ Hồng Đến Rồi


"Gia...!Gia chủ! Cậu chủ Hồng đến rồi", người giúp việc nhà họ Lam run rẩy vào báo cáo.
Đám người Lam Lại lập tức đứng dậy, và đám Khô Lâu cũng
đứng dậy.
Rất nhanh có ba người bước vào.
Người dẫn đầu là một người thanh niên, sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn như uống quá nhiều rượu, thân người không cao.

Hắn ta mặc chiếc áo dài, ở hông còn dắt một thanh kiếm.

Đường nét trên khuôn mặt người này khá hài hòa nhưng hốc mắt khá sâu.
Hắn ta chính là Hồng Bành, cậu chủ nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn.
Phía sau người thanh niên này còn có hai người già.

Hai người này tướng mạo bình thường, dáng vẻ bình thường, mặc bộ đồ màu xám, trên mặt không có nhiều thần sắc.
"Cậu chủ Hồng...", Lam Lại cung kính, run rẩy nói.
"Đồ khốn kiếp! Lam Tuyết của tôi đâu? Để cho kẻ khác cướp đi như vậy sao?", Hồng Bành đột nhiên trợn trừng mắt quát lớn rồi đi về phía Lam Lại.

Hắn ta đi đến trước mặt Lam Lại rồi giơ chân đá lên bụng ông ta.
Bụp!
Lam Lại ngã quỵ trên đất.
"Cậu...!Cậu chủ Hồng! Do thực lực của Tô Minh quá mạnh.

Nhà họ Lam chúng tôi không cản nổi nên mới...", sắc mặt Lam Lại tái nhợt, ôm bụng run rẩy nói.

Ông ta vừa sợ vừa run nên ấp úng.

Đám người Khô Lâu nhìn thấy vậy, mặc dù thấy bất bình với thái độ hống hách của Hồng Bành nhưng hân ta cũng không phải kẻ ngốc.

Trước khi đến đây hắn ta đã điều tra rõ thế lực đứng sau chống lưng cho nhà họ Lam, đó chính là nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn.

Và cậu chủ Hồng mà ban nãy Lam Lại
gọi là người có thân phận cao quý vì đám Khô Lâu cũng không dám đắc tội với nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn.
"Hiện giờ Lam Tuyết ở đâu? Đi! Dẫn ông đây đi tìm cô ấy", Hồng Bành quát lớn, trong ánh mắt đều là sát khí.
Hắn ta từng gặp Lam Tuyết một lần mà đã trúng tiếng sét ái tình.

Lam Tuyết là cô gái quá đẹp, hắn ta vốn tưởng rằng đã chắc chắn là của mình, ai ngờ...
Sau khi nhận được tin, hắn ta lập tức dẫn theo hai vị Đại cung phụng đến đây, trong lòng đều là sát ý.
"Viện võ đạo nhà họ Diệp", Lam Lại nhỏ giọng nói.
"Viện võ đạo nhà họ Diệp ư?", Hồng Bành chau mày, có chút trầm ngâm.
"Cậu chủ! Viện võ đạo nhà họ Diệp không thế xông bừa vào đâu, nếu không thì sẽ bị coi là khiêu khích đối với mòn phái đó”, người già đứng sau Hồng Bành thấp giọng nói.
Phía sau nhà họ Diệp cũng có thế lực ở Huyền Linh Sơn, đó là Phiêu Diểu Tông ở Huyền Linh Sơn.

Phiêu Diểu Tông không hề
kém nhà họ Hồng của họ, thậm chí còn mạnh hơn một chút.
Nếu trực tiếp xông vào viện võ đạo nhà họ Diệp để cướp người, không cẩn thận Phiêu Diểu Tòng đứng sau nhà họ Diệp cũng ra tay.

Đến lúc đó là cuộc tranh đấu giữa hai mòn phái lớn của Huyền Linh Sơn, quả là không đáng.
"Cậu chủ Hồng! Trên thực tế, chỉ cần giết được Tô Minh là được.

Còn nhà họ Diệp thì có thế tạm thời không động đến", Lam Lại nhỏ giọng nói.

Rất nhiều chuyện từ từ giải quyết cũng được, bao gồm cả mối thù hận giữa đám Khô Lâu và Tô Minh,
cả sắp xếp cuộc giao lưu võ đạo giữa tám gia tộc lớn, cả lai lịch của đám Khò Lâu và cả mối thù với Tô Minh...
imgwebtruyen.


 
Chương 341: Hợp Tác Giết Tô Minh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Vậy thì giết thằng Tò Minh đó trước! Tôi muốn nó sống không bằng chết và nghiền nát xương nó.

Người phụ nữ mà Hồng Bành này để ý mà nó cũng dám cướp, đồ chó chết", Hồng Bành quát lớn, vẻ mặt tàn nhẫn, khuôn mặt đều là sát ý.
"Cậu chủ Hồng! Tòi có một thỉnh cầu, không biết đội lính Xương Sọ của chúng tôi có thể hợp tác với cậu chủ Hồng để cùng giết thằng Tò Minh đó không?", Khò Lâu do dự một lát, nói.
Hồng Bành rất muốn từ chối.

Hắn ta đường đường là cậu chủ nhà họ Hồng, vậy mà muốn giết một người cũng phải hợp tác với người khác sao? Đùa gi vậy?
Nhưng lời nói đến miệng rồi mà Hồng Bành lại cười và gật đầu nói: "Tất nhiên được rồi".
Dẫn theo mấy bia đỡ đạn làm tiêu hao khí lực của Tò Minh cũng tốt, vậy thì cũng không vô ích.
Đúng lúc này...
"Gia chủ...”, lại là người giúp việc của nhà họ Lam nhanh
chóng chạy vào.


Hắn vừa định nói gì đó nhưng chưa đợi hắn lên tiếng thì phía sau đã có hai người đi vào.
Đó là một cò gái trẻ mặc áo đỏ.

Cô ta với khí chất lạnh lùng, trông vô cùng xinh đẹp nhưng ánh mắt lạnh lùng cực độ, toàn thân là khí tức lạnh băng khiến người ta không dám đến gần.
Cô gái đó như một thanh kiếm, một thanh kiếm biết đi, vò cùng sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Phía sau cô gái đó là một người đàn ông trung niên.
"Tôi là Thẩm Băng Tuyền", cô gái trực tiếp lên tiếng.

Vừa vào cô ta đã nói thẳng vào vấn đề, sau đó nhìn Hồng Bành hỏi: "Hồng Bành! Anh cũng ở đây sao?"
"Cò Thấm...”, ánh mắt Hồng Bành sáng ngời, tận sâu ánh mắt là vẻ thèm khát nhưng vần có chút kiêng kị, hắn ta không dám thể hiện quá lộ liễu.
Bởi đối phương là thiếu tông chủ của Chân Diễn Tông mà.
Chân Diễn Tòng còn mạnh hơn nhà họ Hồng của hắn ta một chút.
Ngoài ra, Thẩm Băng Tuyền nổi tiếng là người tàn độc.

Có không biết bao nhiêu thanh niên tài tử của Huyền Linh Sơn chết trong tay cô ta rồi.
Kiếu con gái như này, Hồng Bành không dám tán mà cũng tán không nổi.
"Xin chào cô Thẩm...", Lam Lại cung kính khom người, hiển nhiên là biết Thấm Băng Tuyền.
"Hôm nay cô Thẩm đến là cũng...!Cũng muốn hợp tác giết Tò Minh sao?", Lam Lại nhỏ giọng hỏi, trong lòng vò cùng phấn khích, hoàn toàn không thể ngờ hôm nay lại vui đến vậy.
"Đúng vậy!”, Thấm Băng Tuyền gật đầu nói.
"Một mình cô Thấm là có thế giết thằng Tô Minh nó một trăm ngàn lần rồi?", Hồng Bành có chút kinh ngạc, nói.
Thực lực của Thấm Băng Tuyền rất khủng khiếp.

Cô ta có danh tiếng không nhỏ ở Huyền Linh Sơn, là một yêu nghiệt siêu cấp.
Mặc dù hiện giờ cò ta ở cảnh giới thiên vị sơ kỳ nhưng những người ở cảnh giới thiên vị trung kỳ đều không đỡ được chục chiêu của cò ta.

Huống hồ, người đàn ông trung niên ở phía sau chắc là hộ vệ của cô ta, chắc cũng là trưởng lão ở Chân Diễn Tông, đang ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ chăng.
Vậy mà còn không giết chết được Tô Minh sao?
"Tô Minh vô cùng mạnh!", Thấm Băng Tuyền nói tiếp: "Hai ngày này tòi đã điều tra kỹ thông tin của hắn ta rồi.

Tôi điều tra được rất nhiều sự thật mà mọi người không biết.

Thực lực của hắn ta vò cùng mạnh, mạnh hơn thực lực của tất cả những người ở đây".
Hồng Bành và đám người Lam Lại đều biến sắc.
Sau đó mọi người bắt đầu thảo luận.
Chừng nửa tiếng sau, Thấm Băng Tuyền, Hồng Bành và Khò Lâu đều thương lượng xong.
Họ đều đưa đến quyết định...!Giết Tô Minh!
Họ cũng không để ý đến quy tắc mà chỉ muốn hợp lực giết Tô Minh!
Và xây dựng trận pháp vô cùng kinh khủng!
Một trưởng lão ở Chân Diên Tông đang ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ, là hộ vệ của Thấm Băng Tuyền, tên là Lưu Vũ Đằng.
Hai vị Đại cung phụng của nhà họ Hồng, đều ở cảnh giới thiên vị trung kỳ, một người tên là Triệu Thủ Chân, một người tên là Giả Mộc.
Còn Thấm Băng Tuyền ở cảnh giới thiên vị sơ kỳ nhưng có sức chiến đấu ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ.
Còn cả Khô Lâu ở cảnh giới bán bộ thiên vị và hơn chục cường giả ở cảnh giới tòng sư trung hậu kỳ.
Trận pháp này có thể san bằng tất cả gia tộc ở Đế Thành rôi.
Trận pháp này mạnh đến nỗi không tưởng.
"Cô Thẩm! Cậu chủ Hồng! Hai vị cùng đến nhà họ Lam mà không che giấu gì.

Nếu không ngoài dự đoán thì các gia tộc khác ở Đế Thành chắc cũng nhận được tin, như nhà họ Diệp chắc chắn cũng đoán được chúng ta cùng nhau đối phó với Tô Minh rồi, vì vậy...", Lam Lại đột nhiên nói: "Vì vậy chắc thằng ranh Tô Minh cũng nhận được tin rồi chăng".
"Nó sẽ chạy sao?", Hồng
Bành chau mày nói.
"Đúng vậy!", Lam Lại gật đầu mạnh, nói: "Thằng ranh đó biết chúng ta có nhiều cường giả như này, có giết một trăm tên như hắn cũng không đủ, làm sao hắn có thế ngồi đợi chết được? Huống hồ hình như hiện giờ hắn không ở Đế Thành mà về thành phô Dương Giang rồi.


Kể cả muốn chạy thì cũng đủ thời gian”.
"Chạy ư? Ha ha...!Chạy không nổi đâu”, Thẩm Băng Tuyền hừ lạnh một tiếng, trong ánh mắt toát lên sát ý lạnh lùng: "Hiện giờ chúng ta đến Đế
Thành rồi đến nhà họ Lạc làm khách và truyền tin ra".
"Đến nhà họ Lạc ư?", Hồng Bành nghe không hiểu nên hỏi lại.
Nhưng Lam Lại nghe hiểu, ánh mắt sáng lên nói: "Nhà họ Lạc? Thằng ranh Tô Minh và Lạc Thu Thuỷ của nhà họ Lạc có mối quan hệ không bình thường, chúng ta chỉ cần đến nhà họ Lạc làm khách mà không cần làm gì, cứ đến đó là được.

Thằng Tô Minh đó sẽ nhận được tin thôi.

Chắc chắn nó đến nhà họ Lạc, bởi vì tính cách của nó là trọng tình trọng nghĩa".
Đến nhà họ Lạc làm khách mà không phải đến nhà họ Diệp còn có một lý do nữa là Phiêu Diểu Tòng phía sau nhà họ Diệp còn mạnh hơn nhà họ Lạc.

Nếu không thì đến làm khách nhà họ Diệp còn tốt hơn.

Bởi vì theo như thòng tin họ điều tra được thì Lạc Thu Thuỷ chỉ là người phụ nữ trên danh nghĩa của Tò Minh thòi, còn Diệp Mộ Cấn mới là chắc chắn.
"Thủ Phong! Đi sắp xếp máy bay tư nhân đi! Hiện giờ chúng ta sẽ đến nhà họ Lạc”, Lam Lại quát lớn, vô cùng phấn khích.

Dường như ông ta đã nhìn thấy cảnh Tô Minh chết không có chỗ chôn.
Thằng khốn Tô Minh này, kể cả mày có là thần đi chăng nữa
[Diendantruyen.Com] Đỉnh Cấp Tông Sư
.


 
Chương 342: Tình Thế Nguy Cấp


Vốn dĩ, bọn họ bàn bạc đợi đến khi cuộc thi diễn ra sẽ dùng sát trận Tây Lâm để giết chết Tò Minh, nhưng bây giờ không cần nữa!!! Hoàn toàn không cần!
Đêm nay chính là ngày giỗ của Tô Minh.
"Lão Cơ bây giờ sẽ đi tới nhà họ Lạc ở Ma Thành, sắp có trò hay để xem rồi".
"Đúng đúng đúng, Công Tôn gia chủ, hãy đưa con trai của anh đi cùng, hahaha..."
"Lão Ngụy, đêm nay thằng ranh con kia chắc chắn sẽ chết, đảm bảo 1000%".
Rất nhanh.
Những gia tộc hàng đầu của Đế Thành đều đã nhận được tin tức.
Toàn bộ giới thượng lưu đều xôn xao.
Tin tức này quả thực dọa người như một vụ nổ bom hạt nhân.
Hai lực lượng lờn của Huyền
Linh Sơn cộng với một đội lính tinh nhuệ, hợp lực để tiêu diệt Tô Minh!!! Trò đùa gì thế?
Chấn động.

Vò cùng chấn động.
Đương nhiên, cũng khá đáng tiếc là Tò Minh tài giỏi như vậy, đêm nay không cẩn thận sẽ phải bỏ mạng! Còn chưa kịp vùng dậy, tỏa sáng rực rỡ, đã vụt biến mất như sao băng...
Quả nhiên, làm người không nên ngạo mạn, Tò Minh cũng quá mức hung hăng phách lối rồi.
ương ngạch không dễ dàng thỏa hiệp.
Lời các cụ nói cấm có sai!
Rất nhanh, một chiếc phi cơ riêng bay về phía Ma Thành, không ai muốn bỏ lỡ màn kịch hay tối nay.
Nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp cũng nhận được tin tức rồi.
"Đám người Thấm Băng Tuyền đến nhà họ Lạc ở Ma Thành? Bức Tô Minh buộc lòng phải chủ động đi tới?", Diệp Mộ Cấn cùng ông nội đang đánh cờ,
đột nhiên nhận được tin tức liền vò cùng kinh ngạc.
Đúng lúc này, điện thoại của ông cụ Diệp vang lên.
Ông cụ Diệp liền nghe điện thọai, khoảng gần năm phút sau mới cúp máy.
Sau khi cúp máy, sắc mặt ông cụ Diệp tương đối khó coi: "Mộ Cấn, cậu Tô có khả năng gặp rắc rối lớn rồi.

Thẩm Băng Tuyền đích thân tới đây, mang theo Tam trưởng lão của Chân Diên Tông, Tam trưởng lão là cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ.

Hồng Bàng cũng dẫn theo hai người cung phụng cảnh giới Thiên Vị
trung kỳ".
Diệp Mộ Cấn không nói lời nào.
Ông cụ Diệp tiếp tục nói: "Cho dù Tô Minh đánh bại Lục trưởng lão cửu Hư Tông thì đêm nay cũng vô cùng khó khăn...!Vừa nãy thiếu chủ Phiêu Diếu Tòng điện thoại cho ông, nhắc nhở nhà họ Diệp chúng ta đêm nay không tham dự".
"Tại sao?", Diệp Mộ Cẩn hừ lạnh một tiếng: "Phiêu Diếu Tòng là người đứng sau chúng ta, nhưng không thể thay chúng ta quyết định, Tô Minh là người đàn ông của cháu, có thể Phiêu Diếu
Tông sợ nhưng nhà họ Diệp chúng ta không sợ".
Diệp Mộ Cẩn vô cùng bất mãn.
"Cậu Tô còn là ân nhân cứu mạng của lão già này", ông cụ Diệp thở dài: "Không thể giương mắt đứng nhìn cậu Tô chết.


Bây giờ cháu gọi ngay cho cậu Tô, nhất định không được để cho cậu Tô đến nhà họ Lạc ở Ma Thành, thiếu chủ nhà họ Hồng, đám người Thẩm Băng Tuyền, còn có người của đội lính Xương Sọ, đều đi tới nhà họ Lạc chờ cậu ấy, đây chính là một cái bẫy để chờ cậu ấy nhảy vào".
"Cái này...", Diệp Mộ Cẩn khẽ cau mày, rất khó, cô ta đã hiếu quá rõ tính cách của Tò Minh.
"Cứ thử xem", ông cụ Diệp ngưng trọng nói.
Diệp Mộ Cẩn nhanh chóng gọi điện thoại cho Tò Minh.
"Tô Minh...", điện thoại vừa truyền đến, cô ta vừa định lên tiếng.
Tô Minh liền mở lời trước: "Anh cũng vừa nhận được tin tức, không cần cản anh, bây giờ anh phải đi tới nhà họ Lạc".
Giọng nói của Tô Minh nhàn
nhạt, không nhận ra cảm xúc gì.
Vô cùng trấn tĩnh.
Con người có việc không nên làm, nhưng cũng có việc không thể không làm.
Đêm nay, nếu mình không đi, nhà họ Lạc có thể sẽ bị tiêu diệt.
Còn nếu mình đi, bất luận kết quả của mình có ra sao, chí ít nhà họ Lạc và Lạc Thu Thủy nhất định sẽ không gặp tổn hại.
Nhà họ Lạc và Lạc Thu Thủy vô tội, mình không thể làm rùa rụt cổ, để cho nhà họ Lạc và Lạc
Thu Thủy xuống địa ngục?
Nói xong, liền cúp điện thoại.
Sắc mặt Diệp Mộ Cẩn hoàn toàn trắng bệch.
"Ông, không thể cầu xin Phiêu Diếu Tòng sao? Phái người qua đây giúp Tò Minh! Tò Minh tài giỏi như vậy, hơn nữa còn trọng tình trọng nghĩa, chỉ cần lần này giúp anh ấy...", Diệp Mộ Cẩn cắn chặt đôi môi đỏ mọng.
"Vừa nãy, thiếu chủ Phiêu Diếu Tòng nói, nếu không có Thấm Băng Tuyền, dựa vào thiên
phú của Tô Minh sẽ giúp đỡ Tô Minh.

Nhưng đáng tiếc, lần này có Thẩm Băng Tuyền, theo ý của cậu ấy, Thẩm Băng Tuyền cũng vò cùng tài giỏi, vì cậu Tò mà kết thành hận thù với Tô Minh thì thật không đáng".
"Chết tiệt", đôi môi đỏ mọng của Diệp Mộ Cẩn bị cắn rách: "Thiếu chủ Phiêu Diếu Tông thì biết cái rắm, cái gì mà Thẩm Băng Tuyền vò cùng tài giỏi? Thế gian này không có người đàn ông nào có thể tài giỏi hơn người đàn ông của cháu! Lần này có khả năng giúp người đàn ông của cháu thì họ lại không dùng, từ nay về sau, muốn cũng không được, đêm nay nếu như
người đàn ông của cháu có thể sống sót, về sau Phiêu Diểu Tòng có hối hận thì cũng không kịp.

Mk!"

Diệp Mộ Cấn trong cơn nóng giận không nhịn được chửi bậy.
"Diệp Mộ Cẩn mang theo Thiên Tự Vệ và Địa Tự Vệ, và toàn bộ học viên cảnh giới tụ khí của viện võ đạo, đi tới nhà họ Lạc ở Ma Thành!", ông cụ Diệp trâm mặc một lúc rồi nói: "Đây là những gì nhà họ Diệp nợ cậu Tò".
"Dạ", Diệp Mộ Cẩn nghiêm túc gật đầu, đôi mắt xinh đẹp
ửng hồng, cò ta biết, đêm nay có thể khó mà sống sót.
Hai giờ sau.
Ma Thành.
Trang viên nhà họ Lạc.
Đèn đuốc sáng trưng.
Tất cả vệ sĩ của nhà họ Lạc, lúc này đều run rẩy, sợ hãi đứng trước trang viên, từng người từng người một, sắc mặt tái nhợt, mặc dù trong tay đều cầm gậy gộc nhưng cũng chỉ dám đứng im.
Ngoài những vệ sĩ này ra,
bên trong và ngoài trang viên, lúc này chật ních người, những người này địa vị không nhỏ, có người thuộc các gia tộc hàng đầu của Ma Thành, có người thuộc các gia tộc hàng đầu của Đế Thành, và các gia tộc hàng đầu đến từ Hoa Hạ.
Những người này, ánh mắt sáng quắc, đứng từ xa nhìn chằm chằm trong đại sảnh, là khiếp sợ!!!
Trong đại sảnh lúc này có Thấm Băng Tuyền, Hồng Bành, đám người đội lính Xương Sọ, cộng thêm mấy thủ cảnh giới Thiên Vị, mười mấy Tông Sư, quả thực dọa chết người.
"Quả nhiên, ngay cả cô Thấm...!cũng đích thân tới, cô Thấm thật là khủng khiếp, chúng ta ở xa như vậy, nhưng chỉ liếc nhìn thòi, đã...!đã...!đã kinh hồn bạt vía rồi! Quá cường thế!"
"Người đàn ông trung niên phía sau cô Thẩm càng đáng sợ hơn, trầm tĩnh như núi, thâm sâu không thấy đáy".
"Huyền Linh Sơn chính là Huyền Linh Sơn, không thể tưởng tượng được, thiếu chủ Bành đem theo hai vị kia cũng rất mạnh!"
"Tò Minh có tới hay là không, nếu không cấn thận thì
xác cũng không còn".
imgwebtruyen.


 
Chương 343: Tin Tưởng Tuyệt Đối


"Cò Thấm, cậu Hồng, Xương Sọ lão đại, nhà họ Lạc chúng tôi vốn dĩ...!không có quan hệ gì với Tô Minh, chúng tôi đều...!đều...!đều vô tội!", Lạc Minh Thành mở miệng nói, tỏ ra dè dặt, mang theo vẻ nịnh nọt cùng lấy lòng, đồng thời chỉ tay về phía Lạc Thu Thủy: "Cháu gái của tôi chỉ là bạn thời đại học của Tô Minh mà thôi!"
Đáng tiếc, đám người Thẩm Băng Tuyền cùng Hồng Bành, căn bản không thèm để ý.
"Chị dâu, em đã sớm dặn chị quản giáo tốt Lạc Thu Thủy, chị không nên nuông chiều nó, bây giờ thì hay rồi, gây họa tày đình, trăm năm của nhà họ Lạc liền cứ thế bị hủy hoại trong tay Lạc Thu Thủy", Chương Hân Hoa thấp giọng nói với Diêu Oánh, giọng nói mang theo một tia oán hận cùng trách cứ.
Diêu Oánh không lên tiếng, chỉ nắm chặt tay con gái Lạc Thu Thủy.
"Chị gái yêu của tôi ơi, nếu như hôm nay Tô Minh tới thì tốt, còn không tới, chúng ta...!Toàn bộ nhà họ Lạc chúng ta sẽ vì anh ta mà chôn cùng!!! Có oan
uổng hay không?", Lạc Hằng cũng lên tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Lạc Thu Thủy, trong ánh mắt hiện lên vẻ dữ tợn: "Haha, Tô Minh, tự cho rằng mình có chút thực lực thì hơn người, quả này chọc phải tổ kiến lửa, tòi dám chắc, anh ta tuyệt đối không dám tới, vớ vấn bây giờ đã cao chạy xa bay rồi".
Lạc Thu Thủy vần im lặng, khẽ run rẩy sợ hãi.
"Đủ rồi", Lạc Phong cũng trừng mắt nhìn Lạc Hằng: "Lúc trước mày còn khen Thu Thủy quen Tò Minh là thòng minh, nhiều lần yêu cầu em gái tao giới thiệu mày với Tò Minh, sao
bây giờ lại trở mặt không nhận người rồi?"

"Anh...", sắc mặt Lạc Hằng đỏ bừng: "Lúc đó tôi đã sớm dự liệu Tô Minh cậy mình có một chút thực lực liền không coi ai ra gì, người nào cũng dám giết, xui xẻo gì cũng xông vào, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, chỉ không ngờ tới nhanh như vậy mà thôi.

Thế giới rộng lớn như vậy, Tô Minh cũng chỉ là một kẻ tiểu nhân đắc chí, nực cười".
Gia đình Lạc Minh Thành, Chương Hân Hoa và Lạc Hằng đều đố lỗi và phàn nàn về Lạc Thuy Thủy, đám con cháu dòng chính của nhà họ Lạc cũng vậy,
dù không nói ra nhưng bọn họ vẫn nhìn Lạc Thu Thủy bằng ánh mắt oán hận cùng tức giận...
Lạc Thu Thủy cúi đầu, đòi mắt đỏ bừng.
"Tất cả câm miệng, chúng ta sẽ không làm khó nhà họ Lạc, chỉ cần Tô Minh tới là được", Hồng Bành đột nhiên quát lớn, sau đó Hồng Bành cười lạnh, khóe miệng nhếch lên một tia tàn nhẫn: "Đương nhiên, nếu Tò Minh không tới, đừng trách chúng tôi độc ác!!!"
Những lời này vừa thốt ra, Lạc Hằng có chút suy sụp, mất hết lí trí hét vào mặt Lạc Thu
Thủy: "Lạc Thu Thủy, gọi đi, gọi Tò Minh, anh ta không phải lợi hại lắm sao? Bây giờ chạy đi đâu rồi? Biến thành rùa rụt cổ rồi à? Có bản lĩnh thì tiếp tục ngang ngược đi!"
"Đúng đấy...!Gọi điện cho anh ta! Chính mình gây họa, dựa vào cái gì lại muốn nhà họ Lạc phải gánh chịu", những người nhà họ Lạc khác cũng đều rối rít quát lên, mất hết bình tĩnh, sắc mặt đỏ lên.
Cùng lúc đó.
Diệp Mộ Cấn mang theo Thiên Tự Vệ cùng Địa Tự Vệ của nhà họ Diệp, còn có 30 học viên
tụ khí trung kỳ, hậu kỳ và bán bộ tông sư của viện võ đạo nhà họ Diệp.
Đoàn người nhà họ Diệp, mặt không biến sắc, trong ánh mắt tràn đầy sự kiên định.
Không chút nao núng.
Đoàn người nhà họ Diệp không vào đại sảnh mà xếp thành một hàng ngay ngắn bên ngoài đại sảnh, dần đầu là Diệp Mộ Cẩn:
Bầu không khí càng lúc càng trở nên quỷ dị.
"Lạc Thu Thủy, cô quả thực
có thể gọi điện thoại cho Tô Minh", Thẩm Băng Tuyền vẫn trầm mặc đột ngột lên tiếng.

Không đợi Lạc Thu Thủy nói cái gì...
"Không cần, tôi tới rồi", một giọng nói đột nhiên vang lên từ bên ngoài, giọng nói không lớn lắm nhưng truyền tới tai mọi người vô cùng rõ ràng.
Nhất thời, tất cả mọi người đều chăm chú đứng nhìn.
Từng người từng người một đổ dồn ánh mắt về phía phát ra giọng nói.
Tô Minh!
Chính là Tô Minh!
Tô Minh một mình đi đến, sắc mặt an tĩnh, không hề sợ hãi, hay hoảng hốt, thậm chí nét mặt còn không đổi sắc.
Trong tay cầm một thanh kiếm.
Xích Ảnh kiếm.
Một người một kiếm.
"Tô Minh, trước mặt cô Thấm và cậu Hồng, anh nói rõ ràng, anh cùng nhà họ Lạc chúng tôi có quan hệ gì? Rõ ràng
một chút quan hệ cũng không có! Anh muốn chết, thì cũng đừng con mẹ nó — liên lụy đến nhà họ Lạc chúng tòi!", với sự xuất hiện của Tô Minh, người nhà họ Lạc hầu như đều thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như thoát được kiếp nạn, Lạc Hằng giơ ngón tay lên chỉ về phía Tô Minh, lớn tiếng quát.
Nhất định phải phủi sạch quan hệ.
"Lạc Hằng, Tô Minh tới rồi, cậu đừng có mà bỏ đá xuống giếng? Anh ấy rõ ràng có thể không đến!", Lạc Thu Thủy rốt cuộc cũng bạo phát, phẫn nộ quát.
Cô cắn chặt răng, đôi mắt xinh đẹp đỏ bừng.
Tô Minh có thể tới, cô ta rất bất ngờ và vô cùng cảm kích.
Dưới cái nhìn của cô ta, Tô Minh qua đây chính là biết rõ cái chết nhưng vần đến.
Chính là vì cứu mình cùng người nhà họ Lạc.
Người nhà họ Lạc thật kỳ quái?

Không phải mấy ngày trước người nhà họ Lạc suốt ngày khen mình và Tô Minh quen nhau, còn hận không thể đế cho
mình lập tức mời Tô Minh tới nhà họ Lạc làm khách...
Thái độ trước sau đối lập, thật khiến người ta chán ghét.
Mộ Cẩn mang theo người nhà họ Diệp lùi ra phía sau, Tô Minh cũng không thèm nhìn đám người Lạc Hằng mà nhìn về phía Diệp Mộ Cẩn, nói.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
"Nhưng...", Diệp Mộ Cẩn nhăn đầu lòng mày.
Châu Khánh Di, Diệp Phù, Diệp Võ và những người khác đi theo sau Diệp Mộ Cẩn, khuôn
mặt vô cùng kiên định, thề sống chết cũng phải giúp Tô Minh.
"Nếu như coi tôi là Giáo Tôn thì rút lui đi", Tô Minh liếc nhìn đám người Châu Khánh Di.
"Một mình tòi có thể đối phó được", Tò Minh nhẹ giọng nói.
Diệp Mộ Cấn nhìn chằm chằm vào ánh mắt Tò Minh, trâm mặc vài giây rồi nói: "Em tin anh".
Sau đó, cô ta hét lên: "Tất cả lui ra!!! Không có lệnh của tôi, không được phép động tay động chân!"
Thiên Tự Vệ, Địa Tự Vệ và người viện võ đạo của nhà họ Diệp chỉ có thể nghe lệnh.
imgwebtruyen.


 
Chương 344: Không Còn Nghi Ngờ Gì Nữa


Rồi tới Lưu Vũ Đằng, gương mặt già nua đầy vẻ yên tĩnh và trầm ổn, hoàn toàn không vì việc bản thân là cảnh giới thiên vị hậu kỳ mà trở nên khinh địch.

Bước đi của ông ta không nhanh, nhưng thân thủ rất khó đoán, người ngoài không có cách nào nhìn thấu được, hai tay không ngừng chuyển động, kết thành một dấu tay phức tạp.


Dấu tay mang màu tím đỏ, tỏa ra ánh sáng giống như một ngọn lửa khiến người xem kinh hãi, khí tức chết chóc tràn ngập.

Hai người Giả Mộc, Triệu Thủ Chân cũng không thua kém, một người dùng kiếm, một người dùng đao, trái phải cùng tiến công.

Còn Khô Lâu và đội lính của hắn ta lại khiến người xem khiếp sợ nhất.

Bọn họ giống như những cỗ máy vậy, từng người xông lên phía trước, không hề sợ hãi, như thể hổ đói lao thẳng về phía Tô Minh.

Đối diện với đám người Thẩm Băng Tuyền đồng loạt ra tay, Tô Minh ngay tức thì đã nhìn ra người có thực lực mạnh nhất trong đám người này là Thẩm Băng Tuyền!

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Tuy rằng đám người Lưu Vũ Đằng, Giả Mộc, Triệu Thủ Chân có cảnh giới cao hơn Thẩm Băng Tuyền, nhưng, Tô Minh dám khẳng định, cả đám bọn họ dồn lại cũng không bằng Thẩm Băng Tuyền.

"Không hổ là người giới thế tục đạt được ngôi vị thiếu tông chủ của Chân Diễm tông, yêu nghiệt siêu cấp trong cả trăm ngàn người chưa chắc tìm nổi một người", Tô Minh thầm nghĩ.

Trước mắt xử lý Thẩm Băng Tuyền đầu tiên!
Chỉ cần xử lý được Thẩm Băng Tuyền, đám người còn lại chẳng khác nào cừu non trên thớt đâu.


Vừa chớp mắt, đám người Thẩm Băng Tuyền đã tới sát người Tô Minh, hơn nữa còn vây kín quanh anh.

Không gian xung quanh Tô Minh như thể bị bóp méo bởi sự tấn công khủng khiếp này.

“Chiến !!!”
Tô Minh bước lên phía trước, dẫm mạnh chân xuống đất, cả cơ thể lập tức bay lên.


 
Chương 345: Sức Mạnh Không Thể Tin Được


Trên mặt đất xuất hiện một dấn chân in hằn, còn bóng anh trong không trung khẽ động đậy, như thể một bóng ma.

"Hù..."
Trong lúc bay lên, Xích Ảnh kiếm trong tay Tô Minh như thể đang gầm thét, lao thẳng về phía Thẩm Băng Tuyền.


Đối mặt với Tô Minh lơ lửng trong không trung, những đòn tấn công của đám người Khô Lâu đã chẳng thể nhắm trúng được mục tiêu.

Thực lực của đám người Khô Lâu quá tệ, trong khoảng thời gian ngắn như thế mà muốn thay đổi hướng tấn công, khóa lại mục tiêu một lần nữa là điều bọn chúng không thể làm được.

Những vũ khí mà bọn chúng dồn toàn lực tấn công vào giờ đây chỉ đâm được vào không khí.

Hồng Bành cũng như vậy, tuy là cảnh giới thiên vị, nhưng còn không phải là đối thủ của người mới đạt cảnh giới bán bộ thiên vị như Khô Lâu, cảnh giới này gần như đều là nhờ dùng thuốc để đạt tới, hắn ta đích thị chỉ là một kẻ ngoại đạo qua đường mà thôi.


Còn ba người Lưu Vũ Đằng, Giả Mộc và Triệu Thủ Chân thì hoàn toàn khác, không hổ là những trưởng lão, hộ pháp có thế lực ở Huyền Linh Sơn, thực lực rất mạnh, hơn nữa, kinh nghiệm chiến đấu cũng rất đáng sợ.

Ngay khi mà Tô Minh vừa bay người lên không trung, ba người họ đã lập tức chuyển hướng tấn công một cách dễ dàng, như thế đã chuẩn bị từ trước.

Dấu tay tím đỏ, luồng hào quang màu xám không ngừng phóng đại quanh lưỡi đao, mũi kiếm sắc nhọn, tất cả đều hướng thẳng về phía Tô Minh, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Đồng thời, ngay lúc đó.

"Bịch!!!"
Xích Ảnh kiếm đâm mạnh vào Băng Hàn bảo kiếm của Thẩm Băng Tuyền.


Khi vừa tiếp xúc, ánh mắt Thẩm Băng Tuyền khẽ rung lên, lùi về phía sau nửa bước, cổ tay có chút run rẩy, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.

"Sức mạnh không thể tin được, nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể tiêu diệt", ý nghĩ đầu tiên vụt lên trong đầu Thẩm Băng Tuyền.

Mà lúc này, Tô Minh lại chẳng nghĩ gì hết.


 
Chương 346: Không Thể Tin Được!


Vì anh không có thời gian.

Quãng thời gian quá ít ỏi.

Giữa không trung, anh nghiêng người.


Một động tác nghiêng người uyển chuyển né tránh đường kiếm của Triệu Thủ Chân đang nhắm thẳng về phía cổ họng mình.

Nhưng lúc này còn có Lưu Vũ Đằng và Giả Mộc cũng đang đồng loạt tấn công.

Tô Minh có thể tránh được mũi kiếm của Triệu Thủ Chân là đã đạt tới cực hạn rồi, hoàn toàn không đủ thời gian để đồng thời né được ba hướng tấn công.

Bắt buộc phải áp chế Lưu Vũ Đằng và Giả Mộc.

"Cút!", Tô Minh gầm lớn một tiếng, không chút sợ hãi, tay còn lại đưa lên tung một quyền.

Một quyền nhìn có vẻ tùy tiện kia nhưng lại cực kì chuẩn xác, đánh thẳng vào dấu tay tím đỏ của Lưu Vũ Đằng.


"Bịch...."
Một quyền đánh tới, dấu tay của Lưu Vũ Đằng đã lập tức bị đánh rời.

Còn về lưỡi đao đang hướng tới từ phía Giả Mộc, Tô Minh dùng cước chân đạp thật mạnh.

"Đùng..."
Một cước đơn giản nhưng có sức công phá tới 2 triệu cân, mạnh mẽ không ai bằng, một cước thôi đã đá vỡ lưỡi đao đó.

Đợt tấn công đầu tiên của đám người Thẩm Băng Tuyền đã bị Tô Minh hóa giải.


Hơn nữa, anh còn không hề có bất kì một thương tích nào.

Chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi đó.

Tô Minh một mình có thể chống chọi lại màn hợp sức tấn công của năm sáu người tu tiên cảnh giới thiên vị và hơn mười người cảnh giới tông sư??
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Không thể tin được!


 
Chương 347: Không Hề Nói Đùa


Ngây người hoàn toàn...!Tất cả những người đang có mặt ở hiện trường đều cho rằng, Tô Minh không chừng chỉ cần một giây thôi sẽ bị giết rồi, nào ngờ đâu...!
Có rất nhiều người đã trở nên ngây ngốc, cảm thấy như thể đang nằm mơ vậy.

Mà điều còn khoa trương hơn nữa là, khi mà Tô Minh chống lại đợt tấn công lần đầu này xong hoàn toàn không dừng lại, như thể không cần nghỉ ngơi, lập tức bắt đầu đợt tấn công thứ hai.


Phản công!
Một mình anh, muốn phản công ư?!
"Thiên Vận kiếm! Thiên Vận kiếm! Thiên Vận kiếm!!!", Tô Minh khắp người tỏa ra sức mạnh ghê gớm, gương mặt đanh lại, hét lớn.

Ánh nhìn khóa chặt về phía Thẩm Băng Tuyền rồi đột nhiên tung lên ba nhát kiếm
Ba nhát kiếm này còn mạnh hơn gấp nhiều lần nhát kiếm khi nãy của Tô Minh.

200 nghìn cân + Thiên Vận kiếm + kiếm ý.


Tất cả đều được dùng tới.

Không chừa bất cứ cơ hội phản kháng nào.

Nói một cách khác, đây là đòn tấn công mạnh nhất mà Tô Minh có thể xuất chiêu lúc này.

Ba nhát kiếm xuất ra liền hóa thành ba đường sáng, khóa chặt mục tiêu về phía Thẩm Băng Tuyền.


Khoảnh khắc mà ba nhát kiếm xuất ra, trong mắt Tô Minh hiện lên một nét cười điềm tĩnh.

"Tôi nói giết cô trước thì nhất định sẽ giết cô".

"Không hề nói đùa".


 
Chương 348: Đã Quá Muộn Rồi


Nhát kiếm đầu tiên của anh chỉ là để dò xét mà thôi, khiến cho Thẩm Băng Tuyền buông lỏng cảnh giác, khiến cô ta nghĩ rằng thực lực của anh cũng chỉ dừng lại ở 200 nghìn cân đó thôi, tất cả là để chuẩn bị cho ba nhát kiếm này.

"Đáng chết!!!", ánh mắt của Thẩm Băng Tuyền như ngưng đọng, suýt chút nữa đã buông lời chửi bới, trong lòng có chút suy sụp.


Cô ta trước nay chưa từng cảm nhận được hương vị của cái chết đang không ngừng ép chặt.

Dù cho Thẩm Băng Tuyền vẫn còn rất nhiều chiêu thức để chống đỡ, nhưng ngay lúc này cô ta vẫn cảm thấy bất an vô cùng.

"Hàn Phong Nhất Kiếm Thập Cửu Châu!", vẻ mặt Thẩm Băng Tuyền ngưng đọng và sợ hãi, mái tóc cô ta ngay tức khắc cũng bị lớp băng sương bao phủ.

Cô ta như trở thành người băng của Cửu Ưu Băng Hàn vậy, hàn khí toát ra từ người cô ta dường như có thể chống lại được cả sức mạnh của núi lửa và ánh sáng của mặt trời.

Lạnh lẽo tới mức khiến cho mọi thứ xung quanh đó mười thước đều bị đóng băng.


Lạnh lẽo tới độ khiến không khí như ngưng đọng.

Và trong làn khí tức lạnh lẽo đó, thanh kiếm màu bạc trong tay cô ta vung lên một nhát.

Đây là chiêu thức cuối cùng của cô ta rồi.
Hơn nữa còn được phát huy tới 200 phần trăm.


Không những vậy, khi Thẩm Băng Tuyền vung ra nhát kiếm đó, cô ta còn nhìn về phía Lưu Vũ Đằng và hét lớn: "Cứu tôi!!!"
Dù cho cô ta đã dùng toàn bộ sức lực, nhưng vẫn cảm thấy là không đủ.

Thực tế, không cần Thẩm Băng Tuyền phải cầu cứu thì Lưu Vũ Đằng cũng đã ra tay rồi, vì ông ta cũng cảm nhận được khí tức nguy hiểm không cách nào hình dung kia, ông ta làm sao có thể để thiếu tông chủ của mình đi vào chỗ chết chứ?
Những tia lử lóe lên, Lưu Vũ Đằng muốn đuổi kịp ba nhát kiếm khủng khiếp đó, nhưng đã quá muộn rồi, tốc độ của ông ta không thể nào nhanh tới vậy.
Nhưng ông ta có thể tấn công Tô Minh.


 
Chương 349: Hoàn Toàn Thao Túng


Chỉ cần Tô Minh chết, ba nhát kiếm khủng khiếp đó sẽ tự động biến mất, vì dù gì chủ mất thì kiếm cũng chẳng còn.

Mà lúc này lại còn là một cơ hội cực tốt, Tô Minh vì xuất ra ba nhát kiếm kinh hồn đó, anh rõ ràng đã rơi vào trạng thái yếu ớt, khí tức không ổn định.

"Tịch Diệt Thủ!", Lưu Vũ Đằng hét lớn, một tay đưa lên.


Đồng thời, xung quanh dường như không hề có ánh sáng, tất cả tối đen như bóng đêm, không nhìn thấy gì.

Chỉ có điều bóng đêm đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc.

Sau khoảnh khắc đó tan đi, ánh hào quang từ dấu tay tím đỏ như xé nát bóng đêm, như một vòng mặt trời đỏ, thiêu đốt, mạnh mẽ, hướng thẳng về phía Tô Minh.

"Xem mày có chết hay không?!", Lưu Vũ Đằng vẻ mặt đầy sát khí.

Nhưng chính vào lúc này, Tô Minh đột nhiên quay đầu, mỉm cười với ông ta, một nụ cười châm biếm, như thể đã đoán trước được mọi chuyện.

"Đinh!"

Một âm thanh nhức tai đột nhiên vang lên.

Luồng hào quang màu vàng bao trùm khắp nơi.

Một chiếc chuông lớn chắn trước mặt Tô Minh, Tích Diệt Thủ của Lưu Vũ Đằng đánh thẳng vào chuông Thiên Địa Huyền Hoàng.

Những ngày tháng qua, Tô Minh không hề bỏ bê việc tu luyện chuông Thiên Địa Huyền Hoàng.

Giờ đây, anh đã có thể hoàn toàn thao túng nó rồi.

Đây là một trong những quân bài kín của anh.


Tịch Diệt Thủ của Lưu Vũ Đằng cũng là một võ kỹ đáng sợ của huyền cấp hạ phẩm, là võ kỹ chỉ cần nhấc tay là có thể di chuyển thiên địa vạn vật, nhưng tiếc là khi đã gặp phải chuông Thiên Địa Huyền Hoàng thì chỉ thể ôm hận mà thôi.

Chuông Thiên Địa Huyền Hoàng cũng chỉ vang lên một tiếng.

Chỉ vậy mà thôi.




 
Chương 350: Hoảng Sợ Tới Cực Điểm


Chiêu thức mạnh nhất ba nhát kiếm liên tiếp Thiên Vận Kiếm + kiếm ý + 200 nghìn cân của Tô Minh đích thực có một vài chân khí bị rút sạch, có chút suy yếu, vậy nên, chuông Thiên Địa Huyền Hoàng này xuất hiện rất đúng lúc.

"Không...!không thể nào!", ông ta vốn đang vô cùng phấn khích và mong đợi, giờ đây suýt chút nữa thì ngất lịm tại chỗ, nhìn chằm chằm vào chiếc chuông phía trước Tô Minh, như thể phát điên.


Đó không phải là chuông Thiên Địa Huyền Hoàng của nhà họ Lam sao?
Không ngờ Tô Minh cũng có thể sử dụng?
Hơn nữa còn tu luyện thành công rồi?
Hơn nữa, chiếc chuông đó lại mạnh như vậy?? Ngày trước, uy lực của chuông dưới sự hợp lực của tám người Lam Trung nếu đem ra so sánh với uy lực mà Tô Minh thể hiện, chẳng khắc nào đom đóm so bì với mặt trăng.

Gấp vô số lần.

Chiếc chuông này tuyệt đối là báu vật của các loại báu vật, nhưng...!nhưng mà để nhà họ Lam dùng thì đúng là phí phạm rồi!

Lam Lại ghen ghét, hoảng sợ tới cực điểm.

"Còn ngây người ra đó? Ông cũng chết đi!", giữa những tia lửa lóe lên, Tô Minh đã bình phục hoàn toàn, sắc mặt càng thêm hung tàn.

Không thể không nói, huyết mạch của anh đúng là lợi hại, là huyết mạch bảo bối, tốc độ hồi phục sau khi bị rút cạn chân khí đúng là hiếm gặp, chỉ cần dùng tới vài giây mà thôi.

Tô Minh nhếch miệng cười, như một con dã thú tràn ngập sát khí.


Anh cảm thấy như mình đang trở lại những ngày đối diện với dã thú ở Huyền Linh Sơn hai năm trước, thật nhớ cái cảm giác hung tợn, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng ngày đó quá!
"Xùy xùy..."
Bóng hình Tô Minh vẫn không hề chạm đất, chỉ cần nhẹ nhàng giẫm lên không khí đã đủ khiến nó rít gào.




 
Chương 351: Vô Cùng Tuyệt Vọng


Anh giống như luồng ánh sáng ẩn hiện chui vào trong không khí rồi lại xuất hiện trước mặt Lưu Vũ Đằng.

Tô Minh lựa chọn cách đánh gần.


Thực lực mạnh như vậy, nếu như không đánh gần thì sao xứng với bản thân được? Thể lực mạnh không chỉ nói đến sức mạnh mà còn có xương cốt, nội tạng và cả khí huyết, vv…
Bởi vì dung hòa khí huyết thì việc Tô Minh muốn lấy mạng đổi mạng là điều chắc chắn và anh nhất định có thể sống sót.

Đứng gần Lưu Vũ Đằng, Tô Minh dùng cùi chỏ đánh ra, đồng thời nhấc đầu gối lên.

Còn lúc này, Thẩm Băng Tuyền sắc mặt tái nhợt, da đầu cũng như vỡ vụn.

Cô ta đã tận mắt nhìn thấy thanh kiếm Hàn Phong Thập Cửu Châu sắc bén của mình bị bẻ gãy trong không trung.


Tuyệt vọng!
Cô ta thấy vô cùng tuyệt vọng!
Hàn Phong Thập Cửu Châu là tuyệt chiêu của cô ta.

Vậy thanh kiếm này mạnh đến mức nào? Nói một cách đơn giản thì ở Chân Diễn Tông có một số trưởng lão không đỡ được kiếm này.

Vì tu luyện thành công kiếm pháp này nên cô ta mới chính thức trở thành thiếu tông chủ của Chân Diễn Tông.

Cả Chân Diễn Tông trong gần 50 năm trở lại đây chỉ có một mình cô ta tu luyện thành công.


Nói theo cách nói của sư tôn thì tu luyện kiếm pháp này thành công chứng tỏ người đó bước đầu đã nắm bắt được quy luật băng hàn.

Có nằm mơ Thằm Băng Tuyền cũng không thể ngờ, chiêu này của mình lại bị kiếm của Tô Minh chém gãy như chém rau.
Cô ta đâu có biết Tô Minh đã triển khai “Thiên Vẫn Kiếm”.

Hơn nữa cấp bậc của “Thiên Vẫn Kiếm” này còn cao Hàn Phong Thập Cứu Châu của Thẩm Băng Tuyền bao nhiêu lần.


 
Chương 352: Hàn Băng Thủ


Kiếm quang của Thiên Vẫn Kiếm thì không đáng nói, cũng không đến mức đáng sợ nhưng trên thực tế, kiếm thế ẩn chứa trong mỗi kiếm quang đều tạo thành kiếm đạo vô cùng khủng khiếp, cộng với sự kết hợp của sát ý càng đáng sợ hơn.

Sao có thể mạnh đến vậy?
“Lá chắn Quy Linh!”, trong lúc sinh tử cận kề, Thẩm Băng Tuyền hét lớn một tiếng, trong tay cô ta đột nhiên xuất hiện một lá chắn đơn giản nhưng chi chít hoa văn.


Chiếc lá chắn khi được luyện ra đã chứa đầy chân khí.

Cô ta tiêu hao khá nhiều sức lực nên lúc này khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt.

Lá chắn Quy Linh sáng rực, tạo thành một luồng ánh sáng hình bát giác chắn ở trước mặt cô ta.

Nhưng luồng ánh sáng vừa dâng lên thì…
“Xoẹt!”
Đột nhiên bị phá tan tành!
Nhưng một kiếm quang trong ba đường kiếm quang của Tô Minh cũng biến mất.

Kể cả là vậy thì hiện giờ vẫn còn hai đường kiếm quang nữa.


Thẩm Băng Tuyền mặt không còn giọt máu, trong lòng thấy vô cùng hối hận, đáng lẽ ra mình không nên quản việc của nhà họ Thẩm.

Trong lúc sinh tử, khao khát được sống trỗi dậy trong Thẩm Băng Tuyền khiến cô ta đột phá.

Cảnh giới cảnh giới thiên vị sơ kỳ bị kẹt lại mấy tháng đột nhiên phá vỡ huyệt đạo và đạt đến cảnh giới thiên vị trung kỳ.

Thẩm Băng Tuyền vui mừng khôn xiết.

Cô ta cảm giác mình như từ dưới địa ngục lên được thiên đàng.

Chân khí trong cơ thể lại dâng trào, điều đó có nghĩa là mình không phải chết nữa.


“Hàn Băng Thủ!”, Thẩm Băng Tuyền không do dự mà tung quyền cước ra.

Một đường chưởng ấn màu trắng bạc từ lòng bàn tay Thẩm Băng Tuyền mở rộng về phía trước rồi chui vào không trung, vô cùng linh động.

Lúc này xuất hiện chưởng ấn hình năm ngón tay nắm chặt hai đường kiếm quang kia.




 
Chương 353: Không Kịp Nữa Rồi


Hàn Băng Thủ cũng là một trong những tuyệt chiêu của Thẩm Băng Tuyền, là võ kỹ mà cô ta bỏ ra số tiền lớn mới mua được từ buổi đấu giá.

Mặc dù chỉ là bán bộ huyền cấp nhưng vô cùng hợp với cô ta.

Cô ta đã tu luyện đến mức viên mãn, uy lực vô cùng mạnh.

Trong lúc Thẩm Băng Tuyền triển khai Hàn Băng Thủ thì tìm được cơ hội để thở rồi né sang bên cạnh.

Nhưng lúc vừa mới tránh sang bên thì nỗi tuyệt vọng lại ập đến.


Bởi vì cô ta cảm thấy mình bị khóa chặt, muốn tránh cũng không được.

Sao có thể thế được? Thẩm Băng Tuyền bị dọa đến nỗi ngạt thở.

“Phụt…”, lúc này Hàn Băng Thủ cũng thất bại, cũng dễ dàng bị chém đứt.

Thẩm Băng Tuyền nghĩ xa quá rồi! Cô ta cứ tưởng mình đột phá được một cảnh giới nhỏ là đã có thể đỡ được hàn quang của Tô Minh rồi?
Đúng là mơ mộng!
“Tôi… Tôi không cam tâm!”, Thẩm Băng Tuyền tuyệt vọng gào thét.

Cô ta là niềm tự hào của giới thế tục Hoa Hạ, cô ta với thân phận là người trong giới thế tục mà lấy được vị trí thiếu tông chủ Chân Diễn Tông.

Đây là niềm tự hào lớn thế nào? Từ trước đến nay chưa từng có!
Ở Chân Diễn Tông, cô ta từ một người luôn tự ti rồi phất lên, một mình một kiếm tu luyện và chỉ mất năm năm đã trở thành thiếu tông chủ mà người người kính sợ.

Cô ta còn muốn leo lên đỉnh cao của võ đạo, còn muốn dẫn dắt nhà họ Thẩm và Chân Diễn Tông đi đến đỉnh cao huy hoàng!
Nhưng những nguyện vọng này đều không thực hiện được rồi!
Thật đáng tiếc!
Đứng trước thực lực tuyệt đối thì Thẩm Băng Tuyền không cam tâm cũng chẳng làm được gì.


Đột nhiên Thẩm Băng Tuyền run rẩy…
Sau đó…
Kiếm như bi tách rời!
Vỡ vụn!
Máu tươi tuôn trào!
Kiếm quang của Tô Minh vô tình! Bất luận đối phương có giỏi đến đâu, có đẹp đến mức nào nhưng cô muốn giết tôi thì tôi sẽ giết cô.

Sau khi Thẩm Băng Tuyền chết thì Lưu Vũ Đằng như phát điên.

Chân khí toàn thân bắt đầu trào dâng, toàn thân như rơi vào trạng thái của ác ma.

“Thằng khốn! Chết đi! Cùng chết đi!”, Lưu Vũ Đằng điên cuồng vận công đan điền, rơi vào trạng thái tự hủy diệt.

“Lui!”, đám người Triệu Thủ Chân, Giả Mộc, Khô Lâu và Hồng Bành định đánh lén phía sau Tô Minh nhưng lúc này đành dừng lại.

Hơn chục người đều với vẻ mặt kinh hãi vận chuyển thân pháp rồi lùi về sau.

Nhưng không kịp nữa rồi.


“Bụp…”.

Mấy kẻ trong đội lính Xương Sọ của Khô Lâu có thực lực kém suýt nữa bị hóa thành tro.

Một cường giả ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ mà tự hủy diệt thì uy lực đến mức nào? Đáng sợ chẳng khác nào bom hạt nhân.

Từ lúc tự hủy diệt rồi mở rộng sang phạm vi 33m, toàn bộ đều hóa thành bột vụn, trong không gian bị bắn ra rất nhiều luồng khí.

Cũng may là những người vây xung quanh cách đây khá xa, nếu không thì sẽ bị chết và thương nghiêm trọng.

Kể cả như vậy thì cũng có khá nhiều người chảy máu mồm và máu mũi.

“Điền rồi! Điên thật rồi”, Hồng Bành mất kiểm soát mà hét lớn, đúng là bị dọa đến mức thất thần.

Hắn ta đâu có thể ngờ Tô Minh lại mạnh như vậy!


 
Chương 354: Thực Lực Của Mình Không Bình Thường


Hồng Bành cảm thấy, Tô Minh mạnh đến nỗi không còn là thực lực của con người nữa rồi!
Tô Minh giết Thẩm Băng Tuyền trong mấy giây?
Có thể người trong giới thế tục không biết Thẩm Băng Tuyền mạnh đến mức nào nhưng hắn ta biết.

Thẩm Băng Tuyền là một trong người dẫn đầu lứa thanh niên ở Huyền Linh Sơn, là thiếu tông chủ của Chân Diễn Tông, còn được gọi là yêu nghiệt tuyệt thế.

Vậy mà bị giết
trong mây giây?
Điều quan trọng là, có lẽ Thẩm Băng Tuyền còn nhiều chiêu thức khác, còn nhiều chiêu ngầm chưa kịp dùng đã bị kiếm Tô Minh chém chết rồi!
Hồng Bành không thế chấp nhận được!
Còn Lưu Vũ Đằng cũng như phát điên mà tự hủy diệt?
Cảnh giới thiên vị hậu kỳ tự hủy diệt là điều vò cùng hiếm gặp ở Huyền Linh Sơn.
Điều này cũng khiến Hồng Bành không thể chấp nhận
được.
"Cậu chủ...", Giả Mộc hét lớn: "Bình tĩnh đi cậu chủ! Đừng sợ! Hắn đã chết rồi".
Nói thật thì Giả Mộc cũng sợ.

Không phải là Lưu Vũ Đằng tự hủy diệt thì có lẽ Tô Minh đã giết chết bọn họ rồi.
Kiếm quang Tô Minh dùng đế giết Thẩm Băng Tuyền trong mấy giây, đừng nói là ba kiếm liên tiếp, mà chỉ một kiếm thì đám người này cũng không đỡ nổi.
Nhìn lại đám Khô Lâu, bình thường tự xưng là không sợ chết, và quá quen mùi máu tanh nhưng lúc này ai nấy đều không ngừng run rấy.
Chỉ khi tự mình cảm nhận thì mới biết thế nào gọi là thực lực mạnh thật sự.
Theo như suy nghĩ của đám người Hồng Bành và Thẩm Băng Tuyền thì để đội lính Xương Sọ cùng đến đây chỉ là bia chắn thôi.
Nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối đám người này còn không có cơ hội giao đấu trực diện với Tô Minh.

Bởi vì họ quá
yếu, đến nỗi còn không đủ tư cách làm bia chắn.
"Tô Minh...!", Diệp Mộ Cấn như sắp ngã qụỵ, nếu không phải là Chu Khánh Di đỡ thì cô ta đã ngã xuống đất rồi.
Rất nhiều gia chủ và người thừa kế của những gia tộc đẳng cấp đều với sắc mặt phức tạp.
Có những người thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng có người tiếc nuối.
Lý do họ thở phào rất đơn giản.

Vì Tô Minh quá mạnh, mạnh đến nỗi mà Tô Minh sống sót thì tất cả gia tộc lớn trong
Hoa Hạ đều không dám thở mạnh? Tô Minh một mình một kiếm là có thể trấn áp cá Hoa Hạ, vậy thì những người khác còn làm được gì nữa?
Tiếc nuối là Tô Minh là yêu nghiệt siêu cấp, vậy mà chết như vậy thì...!Tiếc quá!
"Tô Minh...!Không chết chứ?", Lạc Thu Thuỷ có chút thất thần, nước mắt tuôn rơi.
Lạc Phong chỉ biết cười khổ.

Lưu Vũ Đằng ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ lại tự hủy diệt, hơn nữa còn đánh gần Tò Minh như vậy, Tô Minh có ở cảnh giới tôn giả thì cũng phải chết.

Em gái mình
ngây thơ quá đi.
"Chết fôi, chết rồi! Hay lắm...", Lạc Hằng nắm chặt nắm đấm, thấp giọng lẩm bẩm, toàn thân toát mồ hôi, hắn cũng bị dọa chết khiếp.
Trước đó, hắn đâu có nghĩ Tò Minh mạnh đến nỗi có thể giết được đám người Thẩm Băng Tuyền, lại còn chiếm được ưu thế.
Hắn nghĩ Tỏ Minh sẽ bị giết trong tích tắc thôi.
Nhưng thực tế là...
Vì vậy, hắn nhớ lại lúc trước
mình chế giễu Tò Minh mà lúc này sợ chết khiếp.

Cũng may Tô Minh chết rồi, nếu không thì hắn sẽ thê thảm lắm.
"Tô Minh chết như vậy sao? Haiz! Không cam tâm, rõ ràng là...", Ngô Lập Thần đứng trong đám đông nói.


Nhà họ Ngô cũng là gia tộc đẳng cấp ở Ma Thành.

Ngô Lập Thần thở dài có chút tiếc nuối.

Nói thật thì hắn ta khá khâm phục Tô Minh, không hy vọng Tò Minh chết.
Lâm Đình cũng có mặt ở đây, cũng lắc đầu tiếc nuối.

Tô Minh là thần tượng của hắn.

Điều quan trọng là, rõ ràng là Tô Minh có cơ hỏi thắng, rõ ràng Tô
Minh mạnh như vậy, cũng tạo nên rất nhiều kỳ tích, giết được cả Thẩm Băng Tuyền cơ mà.

Nhưng lại bị một kẻ điên ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ tự hủy diệt rồi giết chết sao?
Đúng là không cam tâm!
"Cậu chủ! Chúng ta...!Chúng ta quay về trước đi", Triệu Thủ Chân lên tiếng nói, sắc mặt đã vô cùng khó coi.

Bọn họ đã đánh giá Tò Minh quá thấp, suýt nữa bị tiêu diệt toàn bộ.

Giờ đây có thể sống sót đã là tốt lắm rồi.
"Phải rồi! Đi! Chúng ta đi thôi", Hồng Bành gật đầu mạnh, không muốn ở lại thêm một
giây.

Mặc dù trong lòng có chút không cam tâm nhưng về nhà vẫn là an toàn nhất.
Nhưng đúng lúc này...
"Đi ư? Đi đâu?", trên không trung đột nhiên vang lên giọng nói.
Sau đó một bóng hình toàn thân đầy máu dần xuất hiện trên không trung.
Tô...!Tò...!Tô Minh...
Tất cả mọi người ở bên dưới đều thấy ngạt thở, thậm chí còn sợ đến nỗi ngã quỵ.
Tô Minh chưa chết!
Rõ ràng lúc Lưu Vũ Đằng tự hủy diệt, Tô Minh và Lưu Vũ Đằng cận chiến và Tỏ Minh bị khóa chặt ở bên trong fôi, sao có thể không chết được?
Ngay cả Diệp Mộ Cẩn cũng thấy đầu óc trống rồng không dám tin.
Tò Minh chưa chết, đúng là phải cảm ơn bảo vật được tìm thấy dưới đáy hồ Linh Tuyền.

Bởi vì dung hòa được bảo vật đó nên Tô Minh có kho tàng huyết mạch, thân thế cường tráng và khí huyết dồi dào, mọi
thứ đều mạnh ngoài tưởng tượng nên không thế chết dễ dàng như vậy được.
Không những không chết mà lúc này vết thương mà Lưu Vũ Đằng tự hủy diệt ban nãy giờ đây cũng lành lại.
Máu tươi trong cơ thể anh giống như linh dược vô tận, chỉ cần vận chuyển kinh mạch một ngày thì vết thương trong xương cốt, thịt, cơ bắp, nội tạng trong cơ thế đều có thế hồi phục nhanh chóng.
Một lát sau Tô Minh tiếp đất.
Anh đứng trước mặt đám Hồng Bành và Triệu Thủ Chân, cười nói: "Tôi vừa khởi động một lát mà các người đã định đi rồi? Ha ha...".
Nụ cười đó cộng với máu tươi khắp mặt đúng là dọa người.
Sát ý toàn thân Tô Minh đã đến mức ngưng tụ.
Máu tươi phun trào...
Tôi muốn giết người!
Đột nhiên...!Cây kiếm trong tay anh rung lắc...
Vừa xuất kiếm thì kiếm quang đã lóe ra.
Sau đó tất cả đều như ngừng lại, một giây sau, Triệu Thủ Chân và Giả Mộc đều chết.
Một kiếm hai mạng! Và hai mạng này đều ở cảnh giới thiên vị trung kỳ!
Không chỉ vậy mà sau chiêu kiếm này, thân hình Tô Minh lại bay ra, nhanh đến nỗi khó nắm bắt.

Anh dường như một trận gió lướt tới bên cạnh đám người Hồng Bành và Khô Lâu...
Sau đó Tò Minh dừng lại, còn đám Hồng Bành và Khô Láu
cùng ôm cổ, máu tươi bắn ra, cố họng bị cứa đứt.
Chết!
Tất cả đều chết không âm thanh!
Còn Tô Minh chỉ lặng lẽ đứng đó mặc cho Xích Ảnh kiếm đang nhuóm máu.

Anh nhắm chặt mắt, trên mặt đều với vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng không hề bình lặng.

imgwebtruyen.


 
Chương 355: Của Đi Thay Người


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Lão già đó chính là Lưu Vũ Đằng, là người ở cảnh giới thiên vị hậu kỳ.

Khi mà ông ta tự hủy diệt thì lực sát thương đã đạt đến cảnh giới tôn giả sơ kỳ và uy
hiếp được mình.

Vì vậy mình mới bị chảy máu.
"Nói cách khác, khi mình bị uy hiếp đến tính mạng thì máu tươi sẽ sục sôi khiến thực lực của mình sẽ tăng lên 50% trong thời gian ngắn", Tô Minh thầm nghĩ.

Lúc này anh cảm thấy máu trong cơ thể mình đã dần ổn định lại.
"Kho tàng huyết mạch trong cơ thể mình thật là khủng khiếp, mình chỉ vừa mới cắt ra một góc của tảng băng mà thôi", Tò Minh lẩm bẩm.

Lúc gặp phải nguy hiểm tính mạng, máu tươi sẽ trào dâng, thực lực tăng 50%.


Đúng là nghịch lý.

Đừng coi
thường 50% này, bởi nó có thể đảo ngược thế cục.
Đồng thời lúc này, Lam Lại muốn bỏ chạy.
Ông ta sợ đến nỗi sụp đổ, có chút điên dại.
"Gia chủ Lam! Chạy đi đâu vậy?”, Tô Minh quét nhìn Lam Lại, nói.
"Tha cho tôi đi, tôi...", Lam Lại nói với giọng cầu xin.

Nhưng tiếc rằng lời nói chưa dứt thì đã bị Tô Minh xuyên thủng cổ họng.
Lam Lại cũng đã chết.
Cùng với việc công ty khoa học kỹ thuật Lam Phi bị chèn ép trên thị trường vốn, kinh tế của nhà họ Lam cũng bị ảnh hưởng nặng, nợ nần chồng chết thì 300 người trong viện võ đạo nhà họ Lam cũng chạy mất hơn nửa.
Tinh thần đoàn kết và dũng khí tự diệt của tất cả mọi người trong nhà họ Lam muốn xông lên liều mạng với Tô Minh giờ đây không còn nữa.
Lúc này kế cả Lam Lại chết thì cũng chả sao.

Nhà họ Lam cũng coi như mất đi tư cách liều mạng với mình.
"Mộ Cẩn! Em tiếp nhận tất
cả tài sản của nhà họ Lam đi.

Còn đám người cố thủ nhà họ Lam em cũng cho người giải quyết hết đi”, Tò Minh nhìn về phía Diệp Mộ Cẩn, nói.
Sau tối nay, nhà họ Lam sẽ trở thành quá khứ.
"Tô Minh! Chân Diễn Tông và nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn...", Diệp Mộ Cẩn đi đến bên cạnh Tô Minh, nhỏ giọng nói với vẻ lo lắng.
Quả thật sau tối nay nhà họ Lam sẽ bị diệt, sẽ đi vào dĩ vãng nhưng hai nhân vật lớn là nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn và Chân Diễn Tòng thì nhất định phải báo
thù.
Bởi vì Tô Minh đã giết con trai độc đinh của gia chủ nhà họ Hồng và thiếu tông chủ của Chân Diễn Tông mà không chút nương tay.
"Nếu muốn báo thù thì để anh làm là được", khóe miệng Tô Minh nhếch lên nụ cười nhạt, ánh mắt chứa đầy vẻ bá đạo và tự tin.
"Cậu chủ Tò...", những tộc trưởng và người thừa kế của các gia tộc đẳng cấp đứng ở xung quanh lúc này đều cung kính đi lên trước và chào hỏi Tô Minh.


Họ kính sợ đến tận xương tủy,
thậm chí lúc chào hỏi mà cũng run rẩy.
"Vở kịch này xem có đã không?", Tô Minh quét nhìn đám Cơ Thương Hải, Ngụy Chấn Phong, Cõng Tòn Hạ rồi cười khinh bỉ.
"Cậu chủ Tô nói...!Nói đùa rồi", đám người Còng Tôn Hạ cười trừ, khom người nói.

Mặc dù trong lòng hận nỗi không thể băm Tò Minh thành trăm mảnh nhưng bề ngoài họ đâu dám thể hiện ra?
"Gia chủ Công Tôn! Nhà ông có hàn thiết nặng, tôi có thể mượn dùng một lát không?", Tô
Minh nhìn Công Tôn Hạ, hỏi mà không có ý che đậy.
Lần trước ở buổi đấu giá, Công Tôn Thần lấy ra hàn thiết nặng và linh khí làm bảo vật đế đổi lấy nhân sâm ngàn năm nhưng cuối cùng lại thất bại.
Tò Minh từ lâu đã để ý đến hàn thiết nặng đó, bởi nó là nguyên liệu đẳng cấp để luyện binh khí.

Nếu như có thế dung hòa vào trong Xích Ảnh kiếm của mình thì Xích Ảnh kiếm có thế biến chất, vậy thì sao có thế bỏ qua được?
Sau đó Công Tôn Thần dẫn Hứa Như Ý đến viện võ đạo nhà
họ Diệp để gây phiền phức nhưng cuối cùng Công Tôn Thần bị mình đánh cho chỉ còn ngấp ngoái.
Lúc đó, Tò Minh cố ý lục tìm trên người Công Tôn Thần nhưng không tìm được.

Rõ ràng là sau buổi đấu giá, Còng Tôn Thần đã thu lại hàn thiết nặng đó.
Vốn tưởng rằng trong thời gian này không có cơ hội có được nó, thật không ngờ Công Tòn Hạ lại cho mình cơ hội.
"Cậu chủ Tô! Vậy...!Vậy không ổn lắm chăng?", sắc mặt Công Tòn Hạ trở nên khó coi.
Mượn cái quái gì? Đúng là lừa đảo.

Sau đó ông ta nói: "Nhà Công Tòn chúng tôi là đồng minh với nhà họ Diệp mà”.
"Không phải!", Diệp Mộ Cấn trực tiếp phủ nhận khiến Công Tôn Hạ vô cùng ngượng ngùng.
"Thực lực của cậu chủ Tô rất mạnh nhưng thế lực chống lưng phía sau nhà Công Tôn là Cửu Hư Tông ở Huyền Linh Sơn".
"Ha ha...!Tôi nghĩ, tôi đã là kẻ thù của nhà họ Hồng và Chân Diên Tông ở Huyền Linh Sơn, vậy thì thêm một cửu Hư Tông cũng không vấn đề gì chứ?", Tô Minh cười nói.

Lúc này, Còng Tôn Thần trầm ngâm không lên tiếng.
Tò Minh nói đúng! Giả sử một người nợ 10 tỷ, thêm 5 tỷ, tổng cộng là 15 tỷ thì có làm sao?
Hắn thấy sợ, sợ Tô Minh sẽ đuổi cùng giết tận.
Thực lực mà tối nay Tô Minh triến khai đúng là có thế giết được cả nhà Còng Tôn.

Kế cả nhà Công Tôn huy động viện võ đạo và được kết quả tốt nhất và thật sự giết được Tò Minh thì cuối cùng nhà Công Tôn cũng bị diệt.
Trước tối nay, Công Tôn Hạ cảm thấy Tô Minh có mạnh đến đâu thì cũng không thế một mình giết chết được cả nhà Công Tôn đã kế thừa trăm năm.

Nhưng sau tối nay ông ta mới nhìn rõ hiện thực.
"Nếu cậu chủ Tò đã cần thì...!Thì nhà Còng Tôn sẽ cho cậu mượn", Công Tôn Hạ hít một hơi thật sâu, nói.
Việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn.
Tất cả chỉ có thể đợi đến khi diễn ra buổi giao lưu viện võ đạo của 8 gia tộc thôi, à không, phải là 7 gia tộc chứ.
Đồng thời lúc này, Cơ Thương Hải cũng lên tiếng, nói: "Cậu chủ Tô! Nhà họ Cơ có hai tinh thạch hung thú rất lớn, đế ở nhà họ Cơ cũng không làm gì, chúng tôi có thế cho cậu chủ Tô mượn".
"Nhà họ Ngụy chúng tôi có một tinh thạch hung thú cũng có thể cho cậu chủ Tô mượn”, Ngụy Chấn Phong cũng nói.
Cơ Thương Hải và Ngụy Chấn Phong đều bị dọa chết khiếp.

Coi như của đi thay người’ vậy, ai bảo tối nay họ muốn đến xem kịch hay chứ? Không ngờ lại bị Tô Minh bắt thóp.
"Vậy thì cảm ơn các vị", Tô Minh cười, nói.

Tối nay thu hoạch quả không nhỏ.
[Diendantruyen.Com] Đỉnh Cấp Tông Sư



 
Chương 356: Thiên Tài Trăm Năm Có Một


"Tô Minh, chúng ta về thôi", Diệp Mộ Cẩn nói.
Tò Minh gật đầu.
Nhưng chưa đi được mấy bước anh lại như đột nhiên nhớ ra gì đó: "Đợi đã".
Tô Minh quay đầu nhìn Lạc Hằng.
Trong chớp mắt, Lạc Hằng như bị đòng cứng lại, hắn sợ đến mức không dám thở mạnh, mặt trắng bệch như người chết.
"Bốp!”
Một cái tát.
Tỏ Minh cho hắn một cái tát.
Nhìn thì chỉ là một cú đánh bình thường nhưng xương trên mặt Lạc Hằng đều bị đánh gãy, nửa bên mặt vỡ nát, máu tươi trào ra trông vô cùng thê thảm.

Hắn bị đánh bật mấy chục mét, đâm xầm vào một góc trong sảnh biệt thự rồi hôn mê, không rõ sống chết.

Người nhà họ Lạc bao gồm bố của Lạc Hằng - Lạc Minh Thành và mẹ hắn Chương Hân
Hoa đều không dám lên tiếng.
"Tôi thật sự không có quan hệ gì với nhà họ Lạc hết", Tô Minh lạnh lùng nói một câu rồi rời đi, nhưng trước đó anh vẫn gật đầu với Lạc Thu Thủy.

Nhà họ Lạc là nhà họ Lạc mà Lạc Thu Thủy là Lạc Thu Thủy.
Người nhà họ Lạc lúc này đều sợ muốn chết.
Tò Minh muốn giết sạch bọn họ là chuyện đơn giản nhưng may mà anh không làm vậy.
Sau khi Tò Minh rời đi.
"Chú hai, chú hài lòng rồi chứ? Nhà họ Lạc chúng ta vốn có thể quật khởi fôi", Lạc Thu Thủy lạnh lùng nhìn Lạc Minh Thành cùng những người dòng chính khác nhà họ Lạc.
Với tính cách trọng tình trọng nghĩa của Tô Minh, nếu tối nay nhà họ Lạc không chọc gậy bánh xe, tách bạch quan hệ với anh thì cho dù họ không giúp đỡ gì, anh cũng có thiện cảm với họ.

Đối với nhà họ Lạc mà nói thì vô cùng có lợi.
Lạc Minh Thành nghiến răng nói: "Phải, Tô Minh rất mạnh, thiên tài trăm năm có một nhưng hắn và nhà họ Hồng,
Chân Diễm Tông ở Huyền Linh Sơn là kẻ thù không đội trời chung, tôi không tin một mình hắn có thế chống lại hai môn phái ở Huyền Linh Sơn”.
Đúng thế!
Người nhà họ Lạc mắt sáng lên, không còn quá hối hận nữa.
Hôm nay, mặc dù Tò Minh thế hiện ra thiên phú hơn người cùng thực lực mạnh mẽ nhưng anh lại là kẻ thù của hai thế lực lớn ở Huyền Linh Sơn.
Ai biết anh còn sống được mấy ngày nữa chứ.
"Phải không? Nửa tiếng trước các người còn cho rằng Tô Minh nhất định sẽ chết đây", Lạc Thu Thủy cười khẩy.
Hôm sau.
Hội đấu giá Tứ Đỉnh.
Tô Minh đưa thuốc mà anh điều chế riêng cho Tiêu Nhược Dư, loại thuốc này có thể khiến vết sẹo còn sót lại trên mặt cô ta hoàn toàn biến mất.
"Cảm ơn anh, tối qua thật xin lỗi", Tiêu Nhược Dư nhận thuốc rồi khẽ nói, cô ta có hơi áy

náy.
Cô ta xin lỗi là vì tối qua không đến Ma Thành giúp anh.
Cô ta muốn đi nhưng đáng tiếc, một bán bộ thiên vị như cô ta đi cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể thêm gánh nặng cho anh vì thế cô ta định đi cùng dì Cầm bởi dì Cầm dù sao cũng là thiên vị trung kỳ, có thể giúp được ít nhiều.
Nhưng dì Cầm lại trực tiếp từ chối với lý do: Tô Minh phải chắc chắn mới đi, nếu anh không giải quyết được thì bọn họ đến cũng chẳng thay đổi được kết quả.
"Không sao", Tô Minh cười nói, không hề có ý trách cứ.
Anh và Tiêu Nhược Dư chỉ là bạn, cô ta không thiếu anh cái gì-
Anh trị khỏi sẹo cùng vết thương cho Tiêu Nhược Dư, cô ta lại cho anh nhân sâm ngàn năm, như vậy là lời rồi.
Từ trước đến nay, Tò Minh không cảm thấy mồi người phải có nghĩa vụ giúp đỡ người khác, nói gì đến phải hy sinh cả tính mạng của bản thân.
"ừm", thấy Tò Minh không tức giận, Tiêu Nhược Dư thớ
phào nhẹ nhõm rồi lấy một chiếc hộp gỗ trong chiếc tủ ở bên cạnh ra: "Hủ Diễm Hoa, Xâm Linh Căn, Chước Dương Quỳ mà anh cần, mỗi loại 30 cây đã đủ chưa?"
"Đủ rồi", Tô Minh gật đầu, có cả kinh ngạc và mừng rỡ.

Hiệu suất làm việc của hội đấu giá Tứ Đỉnh đúng là cao!
Xem ra hợp tác với Tiêu Nhược Dư là đúng.
"Vẫn chưa thế đến Ma Thành lấy bảo khố ư?", Tiêu Nhược Dư hỏi.
Chừng nào Tô Minh còn
chưa lấy bảo khố thì quan hệ giữa họ vẫn chỉ là bạn bè, giao dịch mà thôi, không phải là người cùng hội cùng thuyền.
Cô ta có hơi sốt ruột.
Thực ra, tối qua dì Cầm không muốn đến Ma Thành cũng có một phần vì Tô Minh chưa lấy bảo khố.
"Cứ đợi khoảng nửa tháng đã, sau đó cô cùng tôi đến Ma Thành", Tô Minh nghĩ rồi nói.
Anh tự tin trong vòng nửa tháng có thể củng cố hoàn toàn cảnh giới thiên vị sơ kỳ này, đến lúc ấy đi lấy bảo khố rồi nâng
cao cảnh giới là vừa đẹp.
"Được", Tiêu Nhược Dư gật đầu.

"Tạm biệt", Tô Minh cũng gật đầu rồi rời đi.

Anh hiện tại chỉ nghĩ đến ba loại cây thuốc trên tay, có chúng là có thế dùng nước Vận Nham rồi.
"Dì Cầm, nếu tối qua...”, sau khi Tô Minh rời đi, Tiêu Nhược Dư thở dài.
Một bóng người xuất hiện.
Đó chính là dì Cầm.
"Không cần hối hận.

Cậu ta
không hề trách cô chủ, hơn nữa ngày tháng còn dài", dì Cầm nói: "Đương nhiên, nếu tối qua đi thì càng tốt...!Đáng tiếc bây giờ có nói gì cũng muộn rồi.

Tôi đảm bảo với cô chủ, từ hôm nay trở đi, cô chủ muốn đầu tư bất kỳ thứ gì vào cậu ta, thậm chí là bỏ ra cả tính mạng của mình thì tôi cũng chỉ tán thành chứ không ngăn cản nữa".
"Vì sao?", Tiêu Nhược Dư ngây ra.
"Bởi vì cậu ta xứng đáng", dì Cầm lẳng lặng nói.
"Cô chủ, cô có biết Huyền Linh Sơn phân loại thiên tài thế
nào không? Thường thì có thế phân thành mười năm có một, 50 năm có một, trăm năm có một".
"Nhưng cho dù là thiên tài trăm năm có một thì cũng khó thế mà làm được đến mức trong vòng vỏn vẹn 3 phút, một người một kiếm giết chết 4, 5 tu giả võ đạo hơn mình một, thậm chí 2 cảnh giới".
"Thiên phú về võ đạo của cậu ta thế gian hiếm gặp, imgwebtruyen.


 
Chương 357: Em Vẫn Còn Tình Cảm Với Nhà Họ Lam


Tử Vệ là di sản mà bô cô ta để lại.

Tống cộng có 18 người, môi người đều là trẻ mồ côi được nhận nuôi từ nhỏ.

Từ khi còn bé, bọn họ đã được đào tạo trong môi trường võ đạo tốt nhất, thực lực rất mạnh, ai nấy cũng là cảnh giới tông sư đỉnh phong kỳ, thậm chí là bán bộ thiên vị.

Hơn nữa 18 người bọn họ kết hợp lại thì sức mạnh còn tăng lên gấp nhiều lần.

"Nhưng cho dù sử dụng tử vệ thì hẳn cũng không phải là đối thủ của Đại cung phụng", Tiêu Nhược Dư cau mày.


Tử vệ có mạnh đến đâu thì cũng không phải là vô địch.

Đại cung phụng là tôn giả sơ kỳ, một trong những người mạnh nhất ở hội đấu giá Tứ Đỉnh.

"Không cần đối đầu trực tiếp với đại cung phụng, chỉ cần gây sự khiến ông ta không rảnh bận tâm đến tung tích của con trai mình là được", dì Cầm lạnh lùng nói: "Để tử vệ đi giết những người trẻ tuổi dòng chính nhà họ Phong, giết được bao nhiêu thì giết, sau đó cố gắng đố tội lên đầu đại trưởng lão, thuận tiện giết luôn mấy người dòng chính nhà ông ta, đế bọn họ tự cắn lẫn nhau".

Cách hay.

Nếu vậy thì cho dù không thể khiến Đại cung phụng và đại trưởng lão đấu với nhau thì cũng có thế khiến bọn họ gặp đủ phiền phức, tạm thời không có thời gian đi tra xét sự mất tích của Phong Minh, như vậy có thế tranh thủ thời gian cho Tô Minh.

Viện võ đạo nhà họ Diệp.

Giáo tôn các.

"Tô Minh, anh về rồi! ", Lam Tuyết vẫn luôn đứng đợi ở cửa sảnh, khuôn mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt, mấy tiếng này với cô mà nói dài như cả năm.

Cô đã biết việc Tô Minh đến Ma Thành rồi.


Mặc dù không biết rốt cuộc anh phải đối mặt với cao thủ cỡ nào nhưng các học viên thực lực mạnh mẽ của viện võ đạo nhà họ Diệp đều đã ra mặt rồi, có thể thấy đối phương rất mạnh.

Vì thế cô lo lắng muốn chết.

"Trời lạnh vậy mà em cũng không mặc nhiều vào, người thật lạnh", Tô Minh bước đến ôm lấy Lam Tuyết rồi khẽ nói.

Anh cảm nhận được hơi ấm trên người cô cùng mùi hương nhàn nhạt vấn vương, trong lòng không khỏi thấy yên bình.

"Anh đói chưa? Em đi nấu cơm cho anh", Lam Tuyết dịu dàng nói.

"Tối nay nhà họ Lam sẽ trở thành quá khứ", Tô Minh nói khẽ bên tai cô.

Cơ thế Lam Tuyết run lên.

"Em vẫn còn tình cảm với nhà họ Lam?"
"Không phải, em chỉ là kích động mà thôi.


Từ khi bố mất, em không lúc nào không hy vọng nhà họ Lam bị hủy diệt, cuối cùng ước nguyện cũng trở thành sự thực rồi", Lam Tuyết nói.

Tiếp đó, cô đột nhiên ôm lấy cổ Tô Minh: "Anh bế em lên tầng".

Cảm xúc của Lam Tuyết lúc này thay đổi kịch liệt.

Trở nên hưng phấn.

Tô Minh sao có thể nhịn nổi?
Anh không ăn cơm nữa mà bế Lam Tuyết lên tầng.

Tô Minh dùng tới mấy tiếng đế luyện.




 
Chương 358: Vô Cùng Quỷ Dị


Hai tiếng sau.

Lam Tuyết còn đang ngủ.

Tô Minh mặc quần áo, xuống giường rồi đi đến phòng thuốc.

Đến nơi, anh lấy Hủ Diễm Hoa, Xâm Linh Căn cùng Chước Dương Quỳ ra rồi bỏ vào trong vò thuốc, bắt đầu luyện chế.

Bởi vì không có lửa đặc biệfhên anh chỉ có thể dùng loại lửa bình thường, tốc độ luyện chế cũng hơi chậm.

Sáng sớm hôm sau, ba loại thuốc có tính ăn mòn cực mạnh đã được luyện chế thành chất lỏng màu tím đen không mùi không vị nhưng Tô Minh biết rõ tính ăn mòn của chúng đáng sợ đến nhường nào.


Anh lấy nước Vận Nham ra rồi đố toàn bộ vào.

Cảnh tượng thần kỳ chợt xuất hiện.

Chất lỏng màu tím đen cùng nước Vận Nham hòa vào nhau biến thành màu đỏ máu!
Hơn nữa độ đặc của chất lỏng giảm xuống chỉ còn lỏng như nước, lại còn hơi trong suốt.

Tô Minh lấy Xích Ảnh kiếm ra.

Một tay anh cầm vò thuốc, một tay cầm Xích Ảnh kiếm, anh nghiêng vò thuốc khiến chất lỏng màu đỏ tươi đổ lên thân kiếm.

Cảnh tượng thân kiếm bị ăn mòn hoặc chất lỏng theo thân kiếm rơi xuống đất không xuất hiện.

Mà là!
Chất lỏng màu đỏ tươi bị thân kiếm hấp thụ.

Vô cùng quỷ dị.

Nhìn kỹ thì thấy trên mặt kiếm gợn lên rất nhẹ, tham lam mà hấp thụ hết chất lỏng màu đỏ.

Cho đến khi trong vò thuốc không còn lấy một giọt.

Lúc này, Xích Ảnh Kiếm hơi rung lên.


Tô Minh nắm chặt lấy nó, khống chế không cho nó phát cuồng.

Cánh tay anh cũng theo đó mà run lên.

Mây phút sau.

Xích Ảnh kiếm cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Nhưng tất cả mọi vật trong phòng thuốc đều đã bị lưỡi kiếm chém đứt.

Trên thanh kiếm xuất hiện sắc đỏ máu kỳ dị.

Tô Minh bứt lấy một sợi tóc.

Sau đó, chỉ trong nháy mắt, Xích Ảnh kiếm đã vung lên liên tiếp mười lần, mà sợi tóc đã bị chia thành mười một đoạn.

"Còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng”, Tô Minh lầm bẩm, trong ánh mắt tràn ngập sự mừng rỡ.

Xích Ảnh Kiếm vẫn chỉ là linh khí tầm thường.

Nhưng độ sắc bén ít nhất đã tăng lên gấp 3 lần.

"Hahaha! ", Tô Minh không nhịn được cười to.


Lúc này.

Tại Ma Thành.

Bầu trời phía trên nhà họ Lạc.

Không ai đế ý thấy bóng hình một ông lẵo ẩn giấu trong không khí.

Ông lão mặc kỳ bào màu xám, chỉ có một mắt, da mặt nhăn nheo còn hơn vỏ cây.

Tay ông ta cam mọt thanh đao trúc loang lổ vệt đen như mực, nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy màu đen đó là do rất nhiều máu tươi đông đặc mà thành, không biết ông ta đã giết bao nhiêu người.

Ông lão nhìn chằm chằm bên dưới, im lặng một cách kỳ lạ.

Tô Minh dùng tới mấy tiếng đế luyện.




 
Chương 359: Chết Không Còn Dấu Tích


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Một lúc lâu sau, ông ta lẳng lặng nói: "Thiên vẫn kiếm cuối cùng cũng hiện thế rồi? Luồng khí tức này chắc chắn là Thiên Vẫn! Nếu vậy tức là nó vẫn luôn ở nhà họ Tô, thành phố Dương Giang, giới thếtục, nhưng tại sao người mà cung chủ phái đến ba năm trước không đi tìm? Vậy mà lại rơi vào tay Tô Minh nhà họ Tô, thật thú vị.

Mình phải lập tức đi bẩm báo với cung chủ".
Đúng vào lúc này.
Một bóng người quỷ dị hiện ra từ trong không trung.
không được phép truyền bá.


Bất cứ ai vi phạm sẽ bị truy cưu theo pháp luật.
"Thiếu cung chủ!", ông già mắt chột kinh ngạc nhìn một bóng hình xuất hiện đột ngột.

Đó là một cô gái rất trẻ, trẻ hơn cả tuổi thật, chắc chỉ tầm 18,19 tuổi.

Cô ấy mặc bộ đồ màu xanh, không trang điểm nhưng vô cùng xinh đẹp.

ông già mắt chột nhìn cô gái trẻ rồi khom người nói: "Sao thiếu cung chủ lại đến đây ạ?"
"Ông điều tra được rồi sao?", cô gái chỉ về phía dưới, hỏi.
"Đúng vậy ạ! Đúng là khí tức của Thiên vẫn Kiếm đang ở trên người Tô Minh", ông già mắt chột gật đầu nói, trên khuôn mặt già nua toát lên nụ cười đắc ý và kích động, ông ta đang nghĩ xem mình sẽ được cung chủ khen như nào.
"Ồng không nên điều tra ra", cô gái lên tiếng nói.
"Thế là ý gì ạ?", ông già mắt chột ngây người ra, hỏi lại.
Nhưng lúc này cô gái trẻ đột nhiên ra tay.
Cô ây ra tay rất đơn giản, chỉ cần một chiếc kim.


Chiếc kim khá dài, tầm 10cm, có màu xanh rất nhỏ, nhỏ như sợi tơ.
Tốc độ kim đâm rât nhanh, nhanh đến nỗi ông già mắt chột không kịp phản ứng lại.
Hơn nữa, cô ấy ra tay đột ngột, cự ly gần nên ông ta không có cơ hội né tránh.
Kim xanh đâm vào ngực rồi lúc đâm vào tim thì chiếc kim đó đột nhiên tách ra như chiếc ô rồi phá nát tim của ông già mắt chột.
"Thiếu...!Thiếu cung chủ, cô...", ông già mắt chột gắt gao nhìn cô gái, hiện rõ vẻ chấn động khó tả.
Cơ hội sống sót như biến mất, ông ta chỉ cảm thấy khó hiểu hai điều.
Điều thứ nhất là tại sao thiếu cung chủ đột nhiên ra tay với mình.
Điều thứ hai là thực lực của thiếu cung chủ.

Kể cả ở cự ly gần như này, kế cả cô ấy đột nhiên ra tay nhưng ông già mẳt chột vẫn là người ở cảnh giới tôn giả, còn ở đỉnh phong kỳ.

Vậy mà thiếu cung chỉ dùng một chiêu đã giết được mình, như vậy thì thực lực còn trên cả mình.

Nhưng cô ấy...!Mới chỉ có 18,19 tuổi...

"Đáng lẽ ông đừng bao giờ điều tra ra người đó mới phải", cô gái nhẹ nhàng nói tiếp: "Bởi vì đó là anh tôi".
"Thiếu...!Thiếu cung chủ...!Cô...!Cung chủ sẽ không tha cho cô...", ông già mắt chột chật vật nói, lúc này máu tươi đã trào ra khỏi miệng.

Sau đó ông ta chết một cách tức tưởi.
Cô gái đó chính là Tỏ Ly, em gái của Tô Minh, mặc dù hai người không có quan hệ huyết thống.
Sau khi ông già chết, Tô Ly chỉ khẽ giơ tay lên, một luồng ánh sáng màu xanh đi vào cơ thế ông ta, ông ta liền biến thành hư vô.
Chết không còn dấu tích...
"Anh à! Không bao lâu nữa Hoàng Cực cung sẽ biết Thiên Vẫn Kiếm ở trên người anh", Tô Ly lấm bấm, trên khuôn mặt xinh đẹp lại thêm phần lo lắng nhưng sau đó cô ấy lại kiên định một điều:
(Tại đây có hình ảnh)
[Diendantruyen.Com] Đỉnh Cấp Tông Sư

***.


 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top