Đỉnh Cấp Tông Sư

Dịch Full 

Chương 320: Hai Gia Tộc Này Cực Kì Hùng Mạnh!


"Đúng rồi, tòi mới nhớ ra một chuyện", Ngô Lập Thần lập tức chuyển chủ đề, nhưng trong lòng lại cảm thấy thỏa mãn vô cùng, mục đích dùng rượu vang đế làm nhục và bại lộ thân phận nghèo khó của Tô Minh hắn ta đã đạt được rồi.

Ngô Lập Thần nhìn về hướng Tò Minh và cười nói: "Lúc trước ở ngoài cửa khi nghe thấy

anh Tô nói mình là Tô Minh, tôi liền cảm thấy cái tên này hình như đã từng nghe qua, lúc nãy ngẫm kĩ lại mới nhớ ra".

Mọi chuyện bắt đầu thú vị dân roi.

"Lúc trước, ở đỉnh chóp của giới thế tục của Hoa Hạ đã xảy ra một chuyện.

Có một người tên là Tô Minh đã giết chết con trai dòng chính Thẩm Tịch của nhà họ Thẩm ở Ma Thành", Ngô Lập Thầm trầm giọng: "Không những vậy, nghe nói đêm đó, Tò Minh còn khiến cho thiếu gia của nhà họ Cư - gia tộc đứng đầu Đê Thành khiếp sợ bỏ chạy nữa".


"Aaa?", Mục Thanh Hoa mặt mày biến sắc, mới nghe Ngô Lập Thần nói vậy thòi đã cảm thấy khiếp sợ rồi.

Mục Thanh Hoa cũng có chút quen biết, nên đương nhiên là biết nhà họ Thấm ở Ma Thành và nhà họ Cơ ở Đế Thành rồi.

Hai gia tộc này cực kì hùng mạnh!
Nói là một trong những gia tộc đứng đầu của Hoa Hạ cũng không hề quá đáng.


Ngay cả cậu Ngô của nhà họ Ngô khi đem so sánh với nhà họ Thẩm và nhà họ Cơ cũng còn
Giết chết thiếu gia nhà họ Thấm? Khiến thiếu gia nhà họ Cơ khiếp sợ bỏ chạy?!! Trời ơi!
Không thế tin tưởng nổi.

.


 
Chương 321: Đúng Là Chẳng Dám Nói Gì Fôi!


"Người đó tên là Tò Minh, không lẽ nào anh Tô đây chính là người đó?", Ngô Lập Thần nói, không nhịn được mà cười thành tiếng!
"Sao có thể chứ?", Mục Thanh Hoa bĩu môi, trước mắt bà ta chỉ thấy Tô Minh là một tên nghèo hèn ngay cả rượu vang cũng không biết uống, cùng lắm là tên bịp bợm tới từ
gia đình phổ thông mà thòi, con gái bà ta ngây thơ thì không nói, còn con mắt nhìn người của bà ta thì sao chứ? Có gì mà qua nổi mắt bà ta chứ?

"Không chừng là thật đó", Tống Cẩm Phồn nói, vừa hay khoảng thời gian trước Tò Minh đúng là đã xuất hiện tại Đế Thành, hơn nữa những gì mà đêm đó thực lực Tò Minh thể hiện ra thực sự khủng khiếp vô cùng.

"Là tôi", Tô Minh đáp.

Mục Thanh Hoa và Ngô Lập Thần ngây người, rồi ngay sau đó!
"Hahaahaa! ", hai người cười lớn tới mức chảy nước mắt.


Đúng là từng gặp qua nhiều người bốc phét, nhưng mà bốc phét tới mức không cần thể diện thế này thì trước giờ chưa gặp bao giờ.

Đúng là chẳng dám nói gì fôi!
Hai người cười một hồi cũng không ngưng lại nổi.


"Anh Tô, tôi vốn nghĩ tính cách anh ít nói, nội tâm, không ngờ hóa ra anh lại hài hước như vậy", Ngô Lập Thần gắp một miếng thức ăn rồi lại rót cho Tô
Minh một ly rượu vang, tâm trạng tốt vò cùng.

.


 
Chương 322: Anh Ấy Là Lâm Đình


Hắn ta nhìn Tô Minh như thể một tên ngốc vậy, nếu anh không lên tiếng còn đỡ, đây lại nói năng bừa bãi, còn nhận bản thân mình là Tô Minh đó!!! Ha ha ha!
Nói phét mà không thèm động não, Tống Cấm Phồn và Mục Thanh Hoa đều đang ở đây, nói năng linh tinh sẽ bị trừ điểm đó.

Tiếp sau, Ngô Lập Thần nhếch mày hếch miệng cười một tiếng:

"Anh Tô, nếu như những lúc bình thường mà anh giả danh là Tô thiếu gia đó thì cũng không phải là không được, vì dù gì cũng chẳng ai bóc mẽ anh!"
"Nhưng mà hòm nay anh mà giả danh thì sẽ ngượng đó, một lát nữa sẽ có một người bạn thân thiết tới đây, anh ấy vừa hay đang du lịch ở núi Phượng Hoàng thành phô Dương Giang, cách Nguyên Hải cũng khá gần, anh ấy nghe nói hôm nay tôi đi xem mắt nên đã sắp xếp tới chung vui".

"Anh ấy là Lâm Đình, người của nhà họ Lâm ở Ma Thành, cũng là thiếu gia dòng chính của
gia tộc danh giá của Ma Thành.

"Đêm đó, tại buổi đấu giá của thương hội Tứ Đỉnh, tiếc là nhà họ Ngô chúng tôi không tới tham dự, nhưng người bạn tốt này của tôi lại có mặt ở đó, đã chứng kiến tận mắt thực lực của Tò thiếu gia, anh ấy biết người đó trông như thế nào, lát nữa anh ấy tới rồi, anh không còn mạo danh được nữa đâu".

"Ha ha! ", Mục Thanh Hoa không nhịn được bật cười, càng lúc càng thêm châm biếm nhìn về hướng Tô Minh.


"Dì à, dì không biết đấy thôi, Tô thiếu gia gần đây nối tiếng lắm, rất nhiều con cháu dòng chính của những gia tộc danh giá ở Ma Thành đều đã bị cảnh báo khi ra ngoài tuyệt đối không được đắc tội với Tô Minh.

Tiếc là cháu giờ vẫn chưa có hình của anh ta, không là cháu đã cho dì xem người có thế chấn áp cả giới thế tục của Hoa Hạ mặt mũi như thế nào rồi?", Ngô Lập Thần càng nói càng hăng.

Nhân lúc Mục Thanh Hoa cũng hứng thú liền thầm nghĩ, lát nữa kiếm người đi nghe ngóng thông tin coi sao.

"Dì à, nói cho mọi người một
tin nữa! ", Ngô Lập Thần nhỏ giọng, càng thêm hưng phấn đắc ý: "Cháu và lạc Phong, thiếu gia nhà họ Lạc là anh em thân thiết, mọi người có biết tại sao đêm đó Tò thiếu gia đó lại muốn giết Thẩm Tịch không? Bởi vì Tô thiếu gia nhắm trúng vợ sắp cưới Lạc Thu Thủy của Thấm Tịch, mà Lạc Thu Thủy lại chính là em gái ruột của Lạc Phong".

Ngô Lập Thần bắt đầu buôn chuyện, Mục Thanh Hoa nghe chăm chú, cảm thấy thích thú vô cùng.


Đến cả Tống Cẩm Phồn cũng không nhịn được mà nghe ngóng.

"Vậy nên, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, thì Lạc Phong chính là anh vợ của Tô thiếu gia rồi", Ngô Lập Thần hơi đỏ mặt: "Đến lúc đó, cháu định nhờ người anh em này đưa cháu đi gặp Tò thiếu gia đó! "
Ngô Lập Thần không kìm nổi vẻ kiêu ngạo và đắc ý của mình.

.


 
Chương 323: Cháu Quen Biết Rộng Thật Đó! Cháu Phải Nắm Chắc Mối Quan Hệ Này Nhé!


Hắn ta còn nghĩ, nếu như có thể thông qua Lạc Phong mà tiếp xúc với cậu Tô thì hắn nhất định sẽ tìm mọi cách để làm thân với người này, trở thành đệ tử ruột của cậu Tò.

Như vậy, sau này hắn ta có chỗ dựa, có thể lộng hành khắp giới thế tục của Hoa Hạ rồi.

"Tiểu Thần à! Cháu quen biết rộng thật đó! Cháu phải nắm chắc mối quan hệ này nhé!", Mục Thanh Hoa ngưỡng mộ nói, rồi quay qua chừng mắt I • X I 1111.


X • I
nhìn con gái mình: "Người tên Tò Minh ở Hoa Hạ rất nhiều, nhưng không phải Tô Minh nào cũng được như Tô Minh kia đâu!"
"Người anh em, nói thật nhé, tôi nghe Lạc Phong nói, cậu Tò bá đạo vò cùng, hung tàn, như thể một hung thần, mãnh thú tái thế vậy.

Với tính cách của anh ấy, chắc sẽ không thích người khác trùng tên với mình đâu, với tư cách bạn bè tôi khuyên anh nếu đổi tên đi, không là sau này sẽ chết thảm đó.

Không phải ai cũng có tư cách để mang tên Tô Minh đâu", Ngô Lập Thần nói, ánh mắt khẽ lướt nhìn Tô Minh rồi hừ một tiếng.

Tô Minh đưa tay chạm vào cánh mũi, vẻ mặt cổ quái.


Anh cũng lười chẳng thèm phí lời, tiếp tục uống một ly rượu vang, phải nói là, tuy Ngô Lập Thần này không ra gì, nhưng rượu vang mà hắn sưu tầm thì đúng là rượu tốt, rất ngon.

Đúng lúc này, điện thoại của Ngô Lập Thần vang lên.

Hắn ta nhấc máy.

Nói vài câu rồi cúp.

"Là Lâm Đình, Lâm Đình đã tới trung tâm thành phố Nguyên Hải rồi, giờ cháu gửi định vị để

anh ấy chạy tới, chắc cỡ mười phút nữa sẽ tới nơi", Ngô Lập Thần hưng phấn, nhìn chằm chằm Tô Minh, ánh mắt như thế muốn nói: "Ai bảo dám mạo danh người khác, giờ chuẩn bị xấu mặt rồi nhé".

Mục Thanh Hoa càng lúc càng hưng phấn.

Đúng là mây tầng nào thì chơi với mây tầng đó.

.


 
Chương 324: Anh Tò Minh Buổi Chiều Chúng Ta Đi Xem Phim Nhé


Nhà họ Lâm ở Ma Thành bà ta cũng biết, thế lực còn lớn hơn nhà họ Tống ở Nguyên Hải nhiều, ngày trước muốn tìm cơ hội bợ đỡ cũng chẳng có.

Giờ thì cơ hội đã tới rồi.


Thậm chí, nếu như con gái bà ta và Ngô Lập Thần thành đôi, có khi còn gặp được Tò Minh trong truyền thuyết nữa.

"Anh Tò Minh, buổi chiều chúng ta đi xem phim nhé?", thấy Ngô Lập Thần nói nhiều như vậy, Tống Cẩm Phồn càng lúc càng khó chịu, không nhịn được mà quay ra nhõng nhẽo với Tô Minh.

Tiếp tục rắc thính.

Chọc tức hắn ta.

"Được", Tô Minh mỉm cười

đáp lại, ánh mắt đùa giỡn nhìn về phía Ngô Lập Thần, trong ánh mắt đó còn mang theo chút thương hại.

Ngô Lập Thần lại chẳng hề phát hiện, cứ nghĩ tới lúc Lâm Đình tới nơi để vạch trần Tô Minh liền trở nên hưng phấn, liên tiếp uống hết ly này tới ly khác.

Hơn mười phút sau.

Cọc CỌC!
Tiếng gõ cửa vang lên.

"Tới rồi", Ngô Lập Thần lập tức ra mở cửa.


Cánh cửa phòng VIP bật mở.

Mục Thanh Hoa cũng đứng lên.

.


 
Chương 325: Đình Tử Giới Thiệu Với Anh Đây Là Dì Mục


Trước cửa là một người thanh niên trẻ, ăn mặc không quá xa xỉ, cắt đầu đinh, mặc quần jeans rách, tròng có phần giống xã hội đen, ngoại hình không bảnh bao nhưng cũng không xấu xí.

"Đình Tử!", Ngô Lập Thần bước tới phía trước, ôm chặt lấy đối phương.


"Đình Tử, giới thiệu với anh, đây là dì Mục, đây là Tống Cấm
Cánh cửa phòng VIP bật mở.

Mục Thanh Hoa cũng đứng lên.

Trước cửa là một người thanh niên trẻ, ăn mặc không quá xa xỉ, cắt đầu đinh, mặc quần jeans rách, tròng có phần giống xã hội đen, ngoại hình không bảnh bao nhưng cũng không xấu xí.

"Đình Tử!", Ngô Lập Thần bước tới phía trước, ôm chặt lấy đối phương.


"Đình Tử, giới thiệu với anh, đây là dì Mục, đây là Tống Cấm
Phồn! ", Ngô Lập Thần sau khi ôm chầm Lâm Đình thì bắt đầu giới thiệu, rồi quay ra nhấn mạnh vào Tô Minh: "Hehe! Còn đây là Tô Minh!!!"
Lúc nói tới Tô Minh thì mặt mày hớn hở.

"Không sai, chính là Tò Minh", Ngô Lập Thần tiếp tục nhấn mạnh cái tên Tò Minh một lần nữa.

"Cháu chào dì", Lâm Đình chào hỏi Mục Thanh Hoa trước, sau đó liền bị vẻ đẹp của Tống Cấm Phồn mê đắm, cuối cùng thì quay qua nhìn Tò Minh, không dám tin vào mắt mình!

vẻ mặt vô cùng đặc sẳc.

Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là kích động.

Kinh ngạc là không ngờ hắn lại đột nhiên gặp được cậu Tò!.


 
Chương 326: Anh Lâm Mời Ngồi Mời Ngồi


Nói thật, đêm đó ở buổi đấu giá của Tứ Đỉnh, hắn cũng chỉ được nhìn từ xa thực lực và thần uy của Tô Minh mà thôi.

Nhưng dù cho là nhìn từ xa, thì cũng bị chấn động hoàn toàn, trong lòng sùng bái vô cùng.


Tiếc là, hắn cũng biết thân biết phận, biết là mình và cậu Tô
là người của hai thế giới khác nhau chẳng thể nào mà làm quen được.

Nào ngờ!
Chết tiệt.

Anh em tốt của hắn Ngô Lập Thần lại được ngồi ăn chung bàn với cậu Tò? Lẽ nào anh em của hắn quen biết với cậu Tò? Là bạn tốt? Như vậy có phải là hắn sẽ có chút cơ hội để làm bạn với cậu Tô ư?
"Anh Lâm, mời ngồi mời ngồi! 1, Mục Thanh Hoa nhiệt tình nói rồi liếc mắt nhìn con gái mình, cho rằng con gái mình

không có tầm nhìn gì hết, thân thế của Lâm Đình cũng rất hiển hách, người ta đã tới tận đây rồi mà vẫn ngồi im như giả chết vậy, chẳng thèm chào hỏi một tiếng?
"Dì à, cháu làm sao dám ngồi chứ?", Lâm Đình cười khổ, hắn ta không có gan mà dám ngồi chung bàn với Tò Minh trước khi anh mở lời đâu.

"Aaa", Mục Thanh Hoa cảm thấy khó hiểu.

Ngô Lập Thần cũng không hiểu ý của Lâm Đình, vẫn giữ vẻ mặt đắc ý, chỉ tay về hướng Tò Minh và nói: "Đình Tử, tôi kể cho anh nghe chuyện cười này!"
Nhưng Ngô Lập Thần còn chưa kịp nói xong thì Lâm Đình đã ngắt lời.


"Anh chờ chút rồi kể sau đi".

Lâm Đình hít một hơi dài, nhìn về hướng Tô Minh, cúi người cung kính.

.


 
Chương 327: Chào Anh! Chắc Chưa Ăn Cơm Đúng Không Ngồi Đi


Khom người với đầy vẻ nghiêm túc và cung kính.
"Cậu chủ Tô! Thật không ngờ lại gặp anh ở đây rồi.

Tôi là Lâm Đình, tối hôm đó may mắn nhìn thấy anh ở buổi đấu giá Tứ Đỉnh", Lâm Đình nghiêm túc nói, trong giọng nói có chút căng thẳng.

Đúng là vò cùng căng thẳng!
Lâm Đình là người Ma Thành, vì vậy quá rõ Thẩm Tịch là người như thế nào? Vậy mà -TI __T*I ~ I •_________I .
Thấm Tịch đã bị giết trong chớp mắt.
Trong giới thế tục Hoa Hạ chỉ có duy nhất một người dám làm việc này thôi chăng?
"Chào anh! Chắc chưa ăn cơm đúng không, ngồi đi!”, Tô Minh cười nói: "Cùng nhau uống hai chén đi!"
Đồng thời lúc này, trong phòng vip vô cùng yên tĩnh thì Ngô Lập Thần lại như hóa đá.
Mục Thanh Hoa thì ngồi xuống ghế mà toàn thân như mềm nhũn, bà ta nín thở nhìn Tô Minh.
"Ngô Lập Thần! Thật không ngờ anh lại quen cậu chủ Tô! Anh giấu kỹ quá đấy.


Anh cũng không nói trước với tôi một tiếng để tôi chuẩn bị trước, đến đột ngột thế này suýt nữa dọa chết tôi", Lâm Đình nhìn thái độ của Tô Minh thì cũng thấy nhẹ nhõm, sau đó thì thấy phấn khích.

Không ngờ Tò Minh lại bảo mình ngồi xuống uống rượu, đúng là vinh dự lớn quá? Lâm Đình thấy vui mừng khôn xiết, cảm kích Ngô Lập Thần nên lớn tiếng nói với hắn ta.
Tiếc là Ngô Lập Thần vẫn ngây người tại chỗ.
"Ngô Lập Thần! Anh ngây
người ra đó làm gì? Anh ngồi bên cạnh tôi, chúng ta cùng kính rượu cậu chủ Tô đi chứ!”, Lâm Đình rót rượu cho Tô Minh mà có chút run rẩy.
"Tôi...!Tôi...!Tòi...", chân Ngô Lập Thần mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.


Cũng may Lâm Đình nhanh mắt nên vội đứng lên đỡ hắn ta.
"Này! Không phải tôi nói anh đâu! Nhưng ngày thường anh uống rượu giỏi lắm mà.

Sao hôm nay uống có xíu mà đã say rồi hả?", Lâm Đình đỡ Ngô Lập Thần rồi chỉ vào chai rượu vang trên bàn, nói: "Còn chưa uống hết một chai đâu".
Ngô Lập Thần như sắp khóc đến nơi..


 
Chương 328: Mẹ Ơi! Sao Mẹ Không Nói Gì Cả Thế


Hắn ta đâu phải là uống nhiều quá? Mà là bị sợ quá ý chứ.

Sau khi ngồi xuống thì sắc mặt hắn ta tái nhợt.

"Sắc mặt anh kém lắm! Đừng nói với tôi là anh say thật rồi nhá”, Lâm Đình nói với vẻ cạn lời.


"Ha ha! ", Tống Cẩm Phồn thật sự không kìm nối mà bật cười thành tiếng.

Trong tiếng cười đó là sự
đắc ý, là vẻ bỡn cợt.

Tống Cẩm Phồn đâu thể ngờ, Tô Minh chính là người mà Ngô Lập Thần từng ví như thần tiên.

Vui quá đi!
Nhớ lại trước đó Ngô Lập Thần nói Tô Minh hết lời mà giờ đây người ta xuất hiện ngay trước mặt, đúng là buồn cười!

"Mẹ ơi! Sao mẹ không nói gì cả thế?", Tống Cẩm Phồn liếc mắt nói với Mục Thanh Hoa.

Mục Thanh Hoa run rấy, tay run rẩy gắp thức ăn cho Tò
Minh: "Cậu Tô! Ăn thức ăn đi chứ! Món đậu phụ này ngon lắm đấy".

"Cảm ơn cô", Tô Minh cười nói.

Anh cũng không phải quá ghét Mục Thanh Hoa.

Anh từng gặp rất nhiều người ton hót nịnh bợ nhưng Mục Thanh Hoa không đến nỗi quá đáng quá.


Hơn nữa, nế mặt Tống Cấm Phồn nên anh cũng không thể trở mặt được.

Lúc này Mục Thanh Hoa mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thấy chấn động, sợ hãi và giờ đây là vui mừng.

Không ngờ bạn trai của con
gái mình lại là Tô Minh! Đúng là một bước lên tiên rồi!.


 
Chương 329: Rượu Ngon Lắm!


"Anh Tô! Chị dâu! Tòi xin kính hai người một ly", Lâm Đình bắt đầu mời rượu.
Tò Minh và Tống Cấm Phồn cũng rất nế mặt Lâm Đình, Tống Cẩm Phồn còn dùng trà thay rượu mời lại.
"Anh Tô! Chị dâu! Trước đây tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn.

Tôi...!Tòi xin kính hai người một ly", Lâm Đình uống xong thì Ngô Lập Thần cũng vội mời rượu.


Hắn ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, trên mặt toát hết mồ hòi, hơn nữa còn tát mạnh
vào mặt mình một cái.
Nghĩ lại trước đó mình giả bộ trước mặt Tô Minh, thậm chí còn chế giễu Tô Minh thì lúc này đã cảm thấy lạnh hết sống lưng.

Cũng may Tô Minh không thèm chấp, nếu không thì mình đã chết từ lâu rồi.
Tô Minh là người đã giết chết Thấm Tịch, Ngô Lập Thần cũng coi như cậu chủ có tiếng ở Ma Thành nhưng còn kém xa Thẩm Tịch.
"Anh gọi tòi là chị dâu á?", Tống Cẩm Phồn hỏi với giọng bỡn cợt.

Tên Ngô Lập Thần này thú vị thật, lại cung kính gọi
mình là chị dâu cơ đấy.


Ha ha! Chẳng phải hôm nay hắn ta đến xem mặt rồi muốn đính hòn với mình sao?
"Vâng, chị...!Chị dâu...", lúc này mồ hôi của Ngô Lập Thần chảy càng nhanh, sắc mặt càng tái đi.

Nghĩ lại sao trước đó mình lại dám có ý với Tống Cấm Phồn, trời đất ơi! Tống Cẩm Phồn là người phụ nữ của Tô Minh mà!
Ngô Lập Thần một tay vịn vào bàn, một tay cầm chén rượu, cảm thấy may mắn như chết đi sống lại.
Được sống quả là tốt quá đi!
Lâm Đình nhìn Ngô Lập Thần với ánh mắt kỳ dị, không hiểu sao Ngô Lập Thần lại tự tát vào mặt mình một cái? Lại còn nói có mắt không thấy Thái Sơn nữa? Chẳng phải Ngô Lập Thần và Tô Minh là bạn sao? Chắc Ngô Lập Thần uống say rồi, kích động quá chăng?
"Rượu ngon lắm!", Tô Minh nói.

Nể mặt hôm nay Ngô Lập Thần mang rượu ngon đến, hơn nữa hắn ta cũng không quá đáng và biết nhận sai nên Tô Minh cũng không thèm chấp với hắn ta.
Nghe thấy Tò Minh nói rượu ngon nên Ngô Lập Thần lập tức
thấy yên tâm, cảm thấy mình như được hồi sinh.

"Cậu chủ Tô! Đây là quà mà anh tặng cho cô Mục chăng? Quà này lớn quá đó! Mẹ tòi muốn có một món quà mà cũng không được”, sau khi Ngô Lập Thần ngồi xuống thì Lâm Đình lên tiếng nói.

Hẳn nhìn về phía hộp đựng Khinh Nhan Hoàn ở bên cạnh ghế Mục Thanh Hoa với ánh mắt ngưỡng mộ.
Mục Thanh Hoa ngây người ra.

Rõ ràng đây là quà mà Ngô Lập Thần tặng chứ không phải là Tô Minh tặng!
Ngô Lập Thần nghe thấy vậy
cũng thấy ngượng ngùng..


 
Chương 330: Xa Tít Chân Trời Gần Ngay Trước Mặt!


Tống Cẩm Phồn lên tiếng: "Cậu chủ Lâm nói sai rồi! Quà này là cậu chủ Ngô tặng mẹ tòi đấy”.


"Á?", Lâm Đình kinh ngạc, sau đó nhìn về phía Ngô Lập Thần, nói với vẻ bỡn cợt: "Ngô Lập Thần! Anh có biết Khinh Nhan Hoàn mà anh tặng cho cô Mục là có từ tay ai không?”
Ngô Lập Thần thấy kinh ngạc, câu này nghĩa là gì?
"Hì hì! Tôi có được nguồn tin mật, chủ nhân bào chế ra Khinh Nhan Hoàn chính là đại
sư y dược trong Huyền Linh Sơn! ", Lâm Đình nói lấp lửng, hắn bỏ ra cái giá vô cùng đắt mới biết được chủ nhân thật sự của Khinh Nhan Hoàn này.

"Ai?", Ngô Lập Thần rất muốn biết, Mục Thanh Hoa và Tống Cấm Phồn cũng nhìn chằm chằm vào Lâm Đình như muốn biết đáp án.


"Xa tít chân trời, gần ngay trước mặt! Ha ha! Ngô Lập Thần! Anh đúng là múa rìu qua mắt thợ, lại đi tặng dì Mục Khinh Nhan Hoàn nữa”, Lâm Đình cười lớn.

Tô Minh?
Chủ nhân bào chế Khinh Nhan Hoàn là! Là Tô Minh? Nghe thấy vậy thì Mục Thanh Hoa, Ngô Lập Thần và Tống Cẩm Phồn đều như hóa đá.


Còn Lâm Đình đột nhiên nghĩ tới gì đó, sắc mặt biến đối.

.


 
Chương 331: Không Sao Đâu! Bỏ Qua Đi!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nhan Hoàn số 1
Trước đó hắn đã bỏ sót một việc.


Đó chính là Ngô Lập Thần nói hôm nay đến để xem mặt.

Hơn nữa, Ngô Lập Thần còn tặng Mục Thanh Hoa Khinh Nhan Hoàn làm quà, vậy chẳng phải đối tượng mà Ngô Lập Thần đến xem mặt chính là Tống Cẩm Phồn sao? Vậy mà lúc này Tống Cẩm Phồn lại ôm chặt Tô Minh và vô cùng thân mật với Tô Minh.
Có nghĩa là Ngô Lập Thần cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga rồi? Lại dám đến xem mặt người phụ .>I >
nữ của cậu chủ Tò?
ôi mẹ ơi!
Chẳng trách ban nãy lúc Ngô Lập Thần mời rượu Tô Minh và Tống Cẩm Phồn thì hắn ta tự tay tát vào mặt mình, còn nói mình có mắt không thấy núi Thái Sơn.
Lâm Đình lập tức thấy toàn thân run rẩy, phẫn nộ quát: "Thần Tử! Anh muốn chết hả? Anh muốn cả nhà họ Ngô chết theo anh sao? Mau xin lỗi cậu chủ Tô đi!"

"Không sao đâu! Bỏ qua đi! Người không biết thì không có
tội", Tô Minh khoát tay, nói.
"Anh Tô Minh! Chủ nhân bào chế Khinh Nhan Hoàn thật sự...!Thật sự là anh sao?", Tống Cẩm Phồn lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

Cô ta nghiêm túc nhìn về phía Tò Minh, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đặt lên hông Tô Minh làm ra vẻ nũng nịu.

Cò ta khẽ mỉm cười, lộ ra vẻ đáng yêu.


Dáng vẻ đó như muốn nói với Tô Minh rằng Người ta đang giận đấy! Có thể chế ra thứ tốt như này mà không tặng người ta một viên.
""Đúng vậy!”, Tô Minh lúng túng nói.

Khinh Nhan Hoàn là
[Diendantruyen.Com] Đỉnh Cấp Tông Sư
.


 
Chương 332: Sao Trên Hộp Này Lại Có Số 1


Một lúc sau, Tô Minh như biến được ma thuật mà trong túi xuất hiện một chiếc hộp.
Chiếc hộp này cũng là hộp gỗ, cũng giống cái hộp của Mục Thanh Hoa.
"Vẫn còn một viên! Chỉ còn lại viên này thôi đấy".

"Sao trên hộp này lại có số 1", Tống Cấm Phồn cầm lấy chiếc hộp rồi tò mò hỏi.

Cô ta không kìm được mà nhìn về phía Mục Thanh Hoa: "Mẹ à! Trên chiếc hộp của mẹ có số hiệu
không?"
Mục Thanh Hoa nhìn xuống, gật đầu nói: "Có! Là số 17".
"Tôi biết rồi", Lâm Đình đứng ra nói: "Chị dâu à! Viên Khinh Nhan Hoàn trong tay chị là viên đầu tiên mà lúc đó cậu chủ Tò bào chế ra được.


Đó là viên có chất lượng tốt nhất, vì vậy có số hiệu 1.

Tôi nghe nói, có rất nhiều cô chủ tình nguyện bỏ ra 1 đến 2 tỷ để mua nó mà không mua nổi đó.

Hóa ra, viên số 1 này không hề truyền ra ngoài mà cậu chủ Tò vẫn luôn giữ bên mình".
"Có thật vậy không anh Tô Minh?", Tống Cấm Phồn vui mừng hỏi.
Tò Minh liền gật đầu.

"Hì hì! Vậy nó là của em rồi”, Tống Cẩm Phồn hòn Tò Minh một cái, nói: "Thưởng cho anh đấy".
Sau đó sắc mặt cò ta đỏ ửng.

Cò ta có chút kích động, nụ hôn đầu đã trao cho Tô Minh rồi?.


 
Chương 333: Chết Tiệt! Đúng Là Chết Tiệt


Có cô gái đẹp như này ở bên cạnh nũng nịu thì có người đàn ông nào chịu được, vậy thì Tò Minh nào dám không đồng ý.

Hai người dạo phố tầm một hai tiếng, Tống Cẩm Phồn cảm thấy vò cùng phấn khích.


Lúc thì đòi đi uống trà sữa rồi ăn bắp rang bơ, bánh trứng sữa, cổ vịt!
Sau đó hai người đi về phía rạp chiếu phim.

Bộ phim tình cảm không quá đặc sắc, cộng thêm buổi chiều cũng không quá đòng người nên Tân Minh và Tống Cấm Phồn chọn ngồi ở một góc.

Từ lúc bộ phim bắt đầu, Tống Cẩm Phồn đã ghé sát vào người Tô Minh.


Cò ta vừa uống trà sữa, vừa ăn bắp rang, thỉnh thoảng còn đút cho Tò Minh một miếng.

Tô Minh cảm thấy có chút không thoải mái vì Tống Cấm Phồn cứ áp sát vào ngực mình I
như vậy.

"Anh Tô Minh! Chúng ta! Chúng ta hòn nhau đi!", đột nhiên đúng lúc bộ phim đang chiếu cảnh nam nữ chính trong phim hôn nhau nên Tống Cấm Phồn áp sát người mình vào ngực Tò Minh rồi ngẩng đầu lên, mở trừng trừng mắt nhìn Tò Minh.


Trong bóng tối, khuôn mặt đỏ ửng còn mang theo vẻ mong đợi.

imgwebtruyen.


 
Chương 334: Tiểu Minh À! Hôm Nay Tôi Sơ Ý Quá


Nhưng chỉ là sự xấu hổ nhất thời thôi, sau đó Tống Cẩm Phồn liền chìm đắm trong niềm vui khi có được viên Khinh Nhan Hoàn số 1.

Còn Ngô Lập Thần ngượng ngùng gần như muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.


Nhớ lại trước đó mình hống hách khoe khoang viên Khinh Nhan Hoàn trước mặt Tô Minh, đúng là múa rìu qua mắt thợ.

Ngô Lập Thần vừa ngượng ngùng vừa cảm thấy may mắn, cảm xúc dâng trào, lại hơi khát nên hắn ta uống rượu vang ừng ực.

Và rồi nửa tiếng sau thì bữa ăn kết thúc.

Trước lúc đi, Ngô Lập Thần khom người tỏ vẻ cung kính và
khiếp sợ khiến Tống Cấm Phồn bật cười.


Sau khi Ngô Lập Thần và Lâm Đình rời đi!
"Tiểu Minh à! Hôm nay tôi sơ ý quá, xin lỗi cậu nha! ", Mục Thanh Hoa xin lỗi Tô Minh, nói: "Cậu và Cẩm Phồn đi chơi đi".

Nói xong, bà ta lại quay sang cảnh cáo Tống Cấm Phồn: "Cẩm Phồn! Con phải hiểu chuyện một chút, đừng có bắt nạt Tô Minh đấy".

Hiện giờ nhìn thế nào Mục Thanh Hoa cũng thấy Tô Minh thuận mắt.


"Được rồi mẹ, mẹ mau về đi", Tống Cẩm Phồn vội níu chặt tay Tô Minh rồi nói với vẻ nũng nịu.

Sau khi Mục Thanh Hoa rời đi, Tống Cấm Phồn nói: "Anh Tò Minh! Hòm nay em vui lắm! vẫn còn mấy tiếng nữa cơ, chúng ta đi dạo phố ăn vặt rồi ăn chút gì đó đi, xong là mình đi xem phim được không?"
Tống Cẩm Phồn nói với vẻ nũng nịu.

.


 
Chương 335: Quả Nhiên Là Nhà Họ Diệp


Cũng vì vậy mà giá cổ phiếu của nhà họ Lam cũng bị rớt thảm hại.

Không chỉ vậy, trong lúc giá cổ phiếu sụt giảm thì lượng vốn khổng lồ đột nhiên đổ vào thị trường vốn và điên cuồng bán khống còng ty khoa học kỹ thuật Lam Phi.


Chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi mà giá cố phiếu sụt giảm 20%.

Công ty khoa học kỹ thuật Lam Phi trên thị trường cổ phiếu Hương Thành đều không có dấu hiệu dừng lao dốc!
"Điều tra được chưa? Là kẻ nào?", Lam Lại hét lớn.

Một người con cháu thuộc chi trưởng nhà họ Lam đang thực hiện thao tác máy tình mà lúc này cũng run rẩy trước tiếng quát lớn của Lam Lại.

Lúc này hắn lớn tiếng đáp: "Là nhà họ Diệp cầm đầu ạ! ".


"Quả nhiên là nhà họ Diệp! Chết tiệt! Lại là thằng khốn Tô Minh đó", mặt Lam Lại co rúm lại: "Thằng đó muốn dìm chết nhà họ Lam chúng ta sao?"
Nói xong, Lam Lại lại trầm ngâm.

Trước đó nhà họ Lam, nhà Còng Tôn, nhà họ Cơ và nhà họ Ngụy đã bàn bạc ổn thỏa cách đối phó với Tô Minh và nhà họ Diệp.

Nhưng kế hoạch đó sẽ diên ra trong buổi giao lưu viện võ đạo của tám gia tộc lớn trong năm nay, vẫn còn cách hẳn nửa tháng nữa.


Hiện giờ nhà họ Diệp và Tô Minh ra tay rồi, vậy thì sao nhà họ Lam có thể đợi đến lúc đó?
"Gia chủ! Bây! Bây giờ phải làm thế nào ạ? Vốn nhà họ Diệp đã có dự trù rồi, nhà họ Lam chúng ta không trụ nổi đâu",
Lam Thủ Phong nhỏ giọng nói.

.


 
Chương 336: Mẹ Kiếp! Liều Thôi!


Ánh mắt Lam Lại sáng lên, dường như đang do dự.

Đi cầu cứu nhà họ Cơ, nhà Công Tòn và nhà họ Ngụy sao?

Không được!
Trên thực tế mặc dù mấy nhà này là đồng minh nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi, họ sẽ không bao giờ lấy tiền ra cứu nhà họ Lam được.

"Mẹ kiếp! Liều thôi! Nhà họ Diệp! Tò Minh! Tất cả đều tại chúng mày ép tao đấy nhé.

Đi liên hệ với nhà họ Hồng, nói cho

cậu chủ nhà họ Hồng về thòng tin Tô Minh cướp mất Lam Tuyết", Lam Lại rống lên.

"Chuyện này! ", sắc mặt của đám con cháu chi trưởng nhà họ Lam đều biến đổi.

Đúng là điên thật rồi!
Nếu thòng tin này mà đến tai nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn thì chắc chắn cậu chủ nhà họ Hồng không tha cho Tô Minh, nhưng chắc chắn nhà họ Lam cũng sẽ không thoát được!

Bởi vì cậu chủ nhà họ Hồng đế ý đến Lam Tuyết, vậy mà Lam Tuyết lại biến mất ở đây thì cậu
chủ cậu chủ nhà họ Hồng sẽ coi nhà họ Lam là đám vô dụng.

.


 
Chương 337: Nói Là Muốn Gặp Gia Chủ


Lam Lại vốn nghĩ rằng, đợi sau khi buổi giao lưu võ đạo kết thúc và giết chết được Tô Minh và nhà họ Diệp thì nhà họ Lam vẫn đón Lam Tuyết về và Lam Tuyết muốn chạy cũng khó.
Hôn lễ của Lam Tuyết và cậu chủ nhà họ Hồng sẽ diễn ra sau buổi giao lưu võ đạo tầm hai ba ngày nên vẫn kịp sắp xếp mọi thứ.
Nhưng hiện giờ nhà họ Lam đang đứng trước nguy cơ tồn vong rồi, đâu còn đợi được nữa?

Kể cả giết một ngàn địch mà mình bị thương tám trăm thì cũng phải chịu.
"Kể cả liều mạng đến mức bị nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn vứt bỏ thì tôi cũng phải giết chết thằng khốn Tò Minh", Lam Lại hét lớn.
"Vâng!", cuối cùng đám Lam Thủ Phong quyết định ủng hộ gia chủ.
Họ liền đi liên hệ với nhà họ Hồng ở Huyền Linh Sơn.
Và lúc này, cổ phiếu của còng ty khoa học kỹ thuật Lam Phi vần đang tụt dốc nghiêm
trọng...
Hơn mười phút sau...
Lam Thủ Phong lớn tiếng nói: "Gia chủ! Đã truyền tin cho cậu chủ nhà họ Hồng rồi! Cậu chủ vò cùng tức giận nói sẽ đến Đế Thành ngay lập tức, còn dẫn theo hai nhân vật lớn của nhà họ Hồng.


Lần này thằng ranh Tò Minh chết chắc rồi".
"Tốt! Tốt lắm", Lam Thủ Phong kích động, nắm chặt nắm đấm, nói.
Đúng lúc này, người giúp việc của nhà họ Lam vội vã chạy vào.
"Báo cáo gia chủ! Có...!Có một nhóm 10 người xông vào nhà họ Lam chúng ta, nói...!Nói là muốn gặp gia chủ", sắc mặt người giúp việc đó tái nhợt, xem ra rất sợ hãi.
"Ai?", Lam Lại trợn trừng mắt lên nói.
Người giúp việc đó cẩn thận nói: "Họ tự xưng là đội lính Xương Sọ.


Hơn chục người đó đều là tu giả võ đạo, hơn nữa có mấy người trong đó đều có khí tức rất mạnh.

Chỉ cần quát một tiếng là vệ sĩ của chúng ta đều phụt máu".
Nghe thấy vậy, Lam Lại cũng thấy khó thở..


 
Chương 338: Ông Chính Là Lam Lại


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Đồng thời lúc này!
"Gia chủ Lam Lại! Mời xuống tầng nói chuyện", một giọng nói bá đạo uy lực vang lên.

“Đi nào! Đi xuống xem thử", ánh mắt Lam Lại sáng ngời, có chút lo lắng nhưng cuối cùng vần kìm chế vẻ lo lắng rồi quát với đám người Lam Thủ Phong.


Đám người nhà họ Lam đi xuống tầng rồi đi đến phòng khách.

Quả nhiên có hơn chục
người đang đợi ở bên trong.

Vẻ ngoài của mười người này thoạt nhìn khá dọa người, dường như mỗi người đều mặc quần áo đặc hiệu.

Trên mồi bộ quần áo đều có các kiếu cúc nối cúc chìm, trên đó có gắn dao găm, dao ngắn, kiếm ngắn!

Thậm chí trên mỗi loại vũ khí đó vẫn còn vết máu.

Còn khí tức của họ thì nồng nặc mùi máu tanh.

Mùi máu toát ra từ người họ, chắc chắn có rất nhiều người từng bỏ mạng trong tay họ.

Không chỉ vậy, cánh tay, chân, mặt và cổ họ đều chằng chịt sẹo, còn nhiều hơn cả vết xăm.


Mười người này không có ai ở dưới cảnh giới tông sư.

Có khoảng 5 người ở cảnh giới tông SƯ trung kỳ, còn 5 người ở cảnh giới tòng sư hậu kỳ.

Người cầm đầu đám người này là một tên đầu trọc, mắt chim ưng, mòi mỏng, da hơi đen, miệng còn ngậm miếng
[Diendantruyen.Com] Đỉnh Cấp Tông Sư
.


 
Chương 339: Thực Lực Của Tò Minh Không Tồi


Lam Lại cố lục tìm trong trí nhớ của mình.

Rất nhanh ông ta đã có kết quả, bởi danh tiếng của đội lính này rất lớn.
"Hóa ra là đại ca Khô Lâu! Thật vinh hạnh quá! Không biết lần này đại ca Khò Lâu đến đây là...", Lam Lại giơ hai tay lên với vẻ cung kính.


Đám người này có thực lực quá mạnh, mạnh đến nỗi có thế khiến nhà họ Lam bị hủy diệt.
"Hợp tác!", Khô Lâu chỉ thốt ra hai từ.
Lúc này Lam Lại mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải đến gây phiền phức là được.

Nhưng trong lòng ông ta vẫn thấy tò mò, không biết rốt cuộc là họ muốn hợp tác gì?
"Thuộc hạ của tòi có một người tên là Từ Kiên.

Đây là người kế nhiệm được tôi đào tạo nhưng lại chết trong tay thằng Tô Minh.

Thời gian gần đây đội lính của chúng tôi luôn điều tra tin tức của thằng ranh này", Khò Lâu trầm giọng nói, trong ánh mắt toát lên sát khí tàn bạo: "Thực lực của Tò Minh không tồi.


Nếu đội chúng tòi muốn báo thù thì không chắc chắn lắm, hình như nhà họ Lam các ông cũng có mối thù với nó? Chi bằng chúng ta hợp tác với nhau?"
Cái gì?
Lúc này, Lam Lại lập tức thấy phấn khích.
cám xúc lúc này chẳng khác nào đang buồn ngủ liền có người mang gối đến cho!
Những người còn lại của nhà họ Lam cũng đều kích động.
Thậm chí Lam Lại còn thấy hối hận vì đã nói tin ban nãy cho nhà họ Hồng.

Tiếc là lúc này hối hận cũng không kịp.
Sau đó Lam Lại và Khô Lâu bàn bạc chừng hai tiếng.
Buổi tối, Lam Lại còn mở tiệc lớn tiếp đãi đám người Khô Lâu.

Ông ta còn lấy ra rượu ngon
trong nhà mời đám người này.
Lam Lại suy nghĩ rất nhiều.

Ông ta cảm thấy lần hợp tác này nếu như giết chết được Tò Minh rồi trở thành bạn với đội lính này thì càng hay.

Bởi vì đội lính này vò cùng mạnh! Biết bao nhiêu cảnh giới tông sư như này mà, đúng là khủng khiếp!
Nhưng mọi người đang dùng bữa thì....


 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top