Siêu Cấp Cưng Chiều

Dịch Full 

Chương 340


Khéo sao Lê Tiếu vừa xuống tầng nghe thấy những lời này.

Cô đứng ngay cầu thang nhìn ba người gần sofa, thoáng ngẫm nghĩ rồi đi đến đó.

"Bao giờ anh về Lục Cục?"

Thẩm Thanh Dã ngồi sofa ưỡn ngực: "Chắc sáng mai, khó khăn lắm mới gặp anh Lệ, tối nay anh em chúng ta phải uống mấy ly đấy. Tôi sắp xếp bên kia rồi, tài liệu vẫn còn. Em yên tâm, vẫn kịp."

Nghe vậy, Vân Lệ híp mắt, gõ lên bàn trà trước mặt: "Giảm năm mươi phần trăm thì tôi mới uống với cậu!"

Thẩm Thanh Dã hít một hơi lạnh, khó tin nhìn Vân Lệ: "Giảm nửa giá?"

Sao anh không đi cướp luôn cho rồi!

Vân Lệ nhàn nhã bắt tréo chân, gật đầu như thật: "Đúng, nếu không đừng hòng uống rượu gì với tôi hết!"

Lê Tiếu tính toán thời gian, chắc Đường Dực Đình sắp tắm xong rồi nên lại rẽ hướng phòng bếp: "Mọi người trò chuyện đi."

Vân Lệ nghiêng người dựa tay vịn nhìn Lê Tiếu, cụp mắt, nhếch môi.

Nhóc con này có biết chuyện của Hội chủ không nhỉ?...

Sáng hôm sau, chưa đến bảy giờ, Lê Tiếu đã dần tỉnh giấc.

Ánh sáng trong phòng mờ tối, tạo ra cảm giác yên bình tĩnh lặng.

Đường Dực Đình vẫn đang ngủ say, ôm ghì chăn vào ngực.

Hành động vô cùng thiếu cảm giác an toàn.

Lê Tiếu thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ.

Cô ngủ không ngon giấc, đáy mắt hiện tơ máu, mí mắt cũng hơi đỏ lên.

Mấy năm nay đã quen ngủ một mình, bỗng dưng có thêm một người bên cạnh khiến cô không quen.

Lúc này, đầu óc Lê Tiếu mơ màng, cô gần như quên mất, đêm đón Lê Tam từ biên giới về, trong ký túc xá tòa lầu thí nghiệm, Thương Úc cũng từng ngủ chung với cô, nhưng cô lại vô cùng ngon giấc.

Lê Tiếu chậm rãi xuống lầu, đứng trước cửa sổ phòng khách nhìn cảnh sắc biệt thự trong nắng mai, không lâu sau lại làm ổ trên sofa, khép mắt bắt đầu gà gật.

Phòng khách rất yên tĩnh, những tia nắng mai từ ngoài sổ rọi vào, rơi trên đầu vai cô.

Cảm giác ấm áp càng khiến người ta mơ màng buồn ngủ.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, dường như có người đang chạm lên gò má cô.

Lê Tiếu he hé mắt, nhìn thấy nịt da hai móc màu đen.

Tầm mắt dịch lên trên một chút là một hàng cúc áo ngọc trai và yết hầu cộm lên sắc sảo.

Lê Tiếu lẩm bẩm nói mớ gì đó, người mềm oặt, vùi đầu vào lồng ngực Thương Úc.

Cô cọ cọ, mệt mỏi không muốn nói chuyện, dáng vẻ ỉu xìu.

Thương Úc nửa khom người ôm bả vai cô, trầm giọng hỏi: "Chưa tỉnh ngủ sao?"

Lê Tiếu buồn bực đáp: "Ừm, không quen lắm."

Thương Úc cúi đầu nhìn bộ dạng ngái ngủ của cô, thương yêu vô vàn, vòng tay qua cánh tay cô dùng sức bế người từ sofa lên: "Ngủ thêm một lát đi, anh ở cạnh em."

Lê Tiếu được anh ôm ngang lên cũng không giãy giụa, nghiêng đầu dựa lên bả vai anh, chớp chớp đôi mắt cay cay: "Không phải hôm nay phải tham gia họp mặt dòng họ à?"

"Không vội."

Thương Úc thì thầm bên tại cô, nhịp bước vững vàng lên cầu thang, thẳng đến phòng ngủ của mình. ...

Chín giờ rưỡi sáng, đám Vân Lệ và Thẩm Thanh Dã lần lượt đến phòng khách.

Đường Dực Đình ngồi một mình trên sofa, thấy họ tới thì giơ tay gượng gạo chào hỏi.

Hai người gật đầu tỏ ý với cô, Vân Lệ ngồi xuống lẩm bẩm ngay: "Thương Thiếu Diễn vẫn chưa xuống à?"

Thẩm Thanh Dã nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Không chỉ Thương Thiếu Diễn chưa xuống, cả nhóc Bảy cũng không.

Anh ta hoài nghi họ làm chuyện xấu giữa ban ngày mà hơi buồn bực, ngực nặng trĩu, không thể ổn định hơi thở.

Có một số việc không nên nghĩ đến, vì chỉ cần nghĩ sẽ thấy khó chịu.

Đường Dực Đình liếc trộm Vân Lệ và Thẩm Thanh Dã, cũng không dám hỏi nhiều, cúi đầu ngồi một góc vờ làm cô gái ngoan ngoãn.

Không lâu sau, ở cầu thang truyền đến tiếng bước chân.

Vân Lệ và Thẩm Thanh Dã không hẹn cùng nhướng mày nhìn sang, quả nhiên thấy Lê Tiếu và Thương Úc tay trong tay xuống tầng.

Hơn nữa hai người trông rất có vẻ sảng khoái.

Vân Lệ thầm đánh giá Lê Tiếu, bĩu môi, không nói gì.

Thẩm Thanh Dã thì đứng dậy, đút tay vào túi: "Em còn không xuống, tôi phải đi mà không chào đấy."

Trực thăng đã đợi hai mươi phút, ba bắt anh ta phải về Lục Cục trong hôm nay, anh ta không thể trì hoãn thêm nữa.

Lê Tiếu đứng giữa phòng khách nhìn Thẩm Thanh Dã: "Giờ anh đi luôn sao?"

"Phải, nếu trễ thêm, họ sẽ không câu giờ được nữa."

Anh ta quyết phải giúp nhóc Bảy điều tra chuyện nữ thần cổ phiếu, ba anh ta có ngăn cản cũng vô dụng.

Mấy phút sau, đoàn người tiễn Thẩm Thanh Dã lên trực thăng.

Anh ta ngồi trong buồng lái nhìn bóng người dần dần nhỏ lại bên dưới, chán nản thở dài.

Chỉ mong lần gặp tới đừng để anh ta chờ quá lâu.

Vừa tiễn Thẩm Thanh Dã đi, ngoài cổng biệt thự lại có hai chiếc xe lái vào.

Đám Lê Tiếu vừa hay đi đến gần hồ phun nước, nghe tiếng nhìn sang, thấy anh em họ Lục và Hoắc Mang đang xuống xe tiến lại.

Lúc này Đường Dực Đình rập khuôn bước đi sau lưng Lê Tiếu, vừa thấy người đàn ông đẹp trai tóc dài quen mắt kia liền ngẩn người, há miệng chạy tới: "Anh họ!"

Lục Hi Hằng đi trước nhất, gió lay mái tóc buộc đuôi ngựa sau gáy.

Anh ta nhìn Đường Dực Đình chạy đến, bất đắc dĩ đón lấy người rồi hỏi: "Sao lại bị bắt cóc? Em không sao chứ?"

Lục Hi Hằng thân thiết với nhà họ Đường, quan hệ rất tốt với Đường Dực Đình xấp xỉ tuổi tác.

Cô thiên kim nhỏ được gia đình chiều chuộng bỗng bị bắt cóc đến Parma, lúc nhận tin anh ta cũng sợ hết hồn.

Lúc này, Đường Dực Đình nhào vào lòng Lục Hi Hằng, túm áo sơ mi anh ta ấm ức rơi nước mắt.

Cô nàng khóc không thành tiếng, dường như đang cố nén tâm trạng: "Không... không sao hết, là Tiếu Tiếu đã cứu em."

Lục Hi Hằng biết Lê Tiếu, là vị hôn thê Thương Lục đã từ hôn.

Trên đường đến đây lại bất ngờ biết được, giờ Lê Tiếu hình như đang ở bên anh Cả.

Đúng là chuyện lạ thế gian.

Lục Hi Hằng vỗ vai Đường Dực Đình dỗ dành mấy câu, sau đó đến trước mặt Thương Úc, gật đầu: "Anh Cả."

Hoắc Mang và Lục Hi Thụy cũng từ phía sau đi đến, Thương Úc gật đầu với mấy người họ rồi kéo Lê Tiếu đến cổng biệt thự: "Vào trong rồi nói."

Vân Lệ đút tay vào túi đi cạnh hai người, ngó lơ nét mặt quan sát của đám Hoắc Mang, thong thả cùng vào phòng khách.

Mọi người ngồi xuống.

Hoắc Mang mịt mờ nhìn quanh: "Cậu Thẩm đâu?"

"Đi rồi." Thương Úc ngồi sóng vai cùng Lê Tiếu, đùa giỡn ngón tay cô, đáp lại.

Lúc này, đôi mắt hẹp dài của Lục Hi Hằng rơi trên người Lê Tiếu.

Trước đây anh ta có biết Thương Lục có vị hôn thê hứa hôn từ bé, cũng biết cô là chị em tốt của em họ mình, nhưng vẫn chưa gặp qua.

Nói thế nào nhỉ...

Tận mắt thấy anh Cả kéo tay cô nắn bóp, hình ảnh đó rất có tính công kích.

Lục Hi Hằng tập trung tinh thần, khách sáo với Lê Tiếu: "Cô Lê, cảm ơn cô đã cứu Đường Đường"

"Không cần cảm ơn, việc phải làm." Lê Tiếu hé mắt nhìn Lục Hi Hằng.

Quả thật là một người đàn ông anh tuấn, đặc biệt là mái tóc dài buộc sau gáy, trông không nữ tính mà còn tạo cảm giác của một nghệ thuật gia, trông khá thần bí.

Bỗng ngón tay Lê Tiếu bị người bóp nhẹ, cô liếc qua Thương Úc, nhếch môi dời tầm nhìn.
 
Chương 341


Thời gian Lục Hi Hằng quan sát Lê Tiểu hơi lâu, vì hiếm thấy một cô gái quyến rũ mà không dung tục, xinh đẹp mà không lẳng lơ giống cô.

Đặc biệt là vẻ phong tình ẩn dưới hàng mày của cô mang nét thanh thoát lạnh lùng, khiến người khác động lòng lại không dám tùy tiện khinh nhờn.

Người đẹp như vậy, đúng là Thương Lục không có phúc hưởng thụ.

Với căn bệnh đó của cậu ta, các anh em đã sớm bàn bạc cả rồi, tương lai sẽ hùn vốn để cậu ta dưỡng già.

Ánh mắt Lục Hi Hằng lộ rõ kinh ngạc, khó khăn dời mắt sang Đường Dực Đình bên cạnh, bỗng thấy cô em họ xinh đẹp của mình... bớt đẹp hơn hẳn.

Anh ta lấy khuỷu tay chọt Đường Dực Đình, cau mày hỏi: "Rốt cuộc ai bắt cóc em? Trước đây hai người có xích mích à?"

Nghe vậy, Đường Dực Đình nghẹn họng, căm hận nói: "Là gã phục vụ quầy bar, chưa từng quá thân thiết, đúng là đồ điên."

Cô không muốn gọi Ôn Thời là bartender nữa, rõ ràng là một tên khốn bụng một bồ dao găm.

Lục Hi Hằng thấy cô không muốn nhiều lời nên cũng dừng đề tài.

Trong phòng khách vô cùng yên tĩnh.

Vì Vân Lệ không thân quen với những người này, cũng không tìm ra đề tài tán gẫu, nên anh ta chỉ bắt tréo chân nhìn sang Lê Tiếu.

Tầm mắt hai người giao nhau, anh ta ngầm nháy mắt, Lê Tiếu lạnh nhạt cụp mắt như đã hiểu.

Nhận được tín hiệu đáp lại của cô, Vân Lệ thản nhiên đứng dậy ra khỏi phòng khách.

Đúng lúc đó Lê Tiếu cũng cúi đầu nhỏ giọng mấy câu bên tai Thương Úc.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, mím môi nói: "Đi đi, đừng đi xa."

Lê Tiếu đứng dậy, gật đầu với Hoắc Mang và anh em họ Lục, sau đó rời khỏi phòng khách.

Thấy vậy, Lục Hi Hằng nhìn quanh, cũng kéo cổ tay Đường Dực Đình, đề nghị: "Đi nào, hai anh mình đi dạo một vòng biệt thự của anh Cả."

Đường Dực Đình luôn miệng phụ họa, đứng dậy theo Lục Hi Hằng, cảm thấy đám người này thật thần bí, nhưng lại không dám hỏi.

Vì bạn của bố già chắc chắn cũng là tai to mặt lớn, có rất nhiều bí mật....

Trong phòng khách, Thương Úc châm điếu thuốc, ném bao thuốc lá sang bàn trà đối diện.

Hoắc Mang mò lấy, vừa đặt điếu thuốc vào miệng đã nghe Lục Hi Thụy hỏi: "Đó cũng là bạn của cô Lê sao?"

Lúc này, Lục Hi Thụy đang nhìn một góc vườn hoa ngoài cửa sổ.

Trong tầm mắt, Lê Tiếu và Vân Lệ sóng vai bước chậm rãi trên đường mòn.

Cử chỉ hai người dường như rất thân thuộc.

Hai ngón tay Thương Úc kẹp điếu thuốc, anh nhả khói, giọng đượm mùi thuốc lá hơi khàn khàn: "Phải, bạn cô ấy, Vân Lệ."

"Vân Lệ?"

Hoắc Mang nhếch môi nhả khói, thoáng trầm tư: "Hình như tôi nghe cái tên này ở đâu rồi nhỉ?"

Hoắc Mang ngẫm nghĩ, lại nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Với kinh nghiệm lần trước, anh ta không dám hoài nghi khả năng của Lê Tiếu nữa.

Tuy người đàn ông kia mặc sơ mi và quần tây đơn giản, nhưng có nhiều người chỉ cần liếc mắt là biết, dù là khí chất hay cử chỉ, tuyệt đối không phải tầm thường.

Vân Lệ chính là người như thế.

Không chỉ riêng Hoắc Mang tò mò, mà cả Lục Hi Thụy cũng nhíu mày, bộ dạng như có điều suy nghĩ.

Thấy vậy, Thương Úc cúi người gạt tàn thuốc, trầm giọng giải thích: "Vân Lệ của toán lính đánh thuê."

Động tác hút thuốc của Hoắc Mang khựng lại, vẻ ngạc nhiên lướt qua đáy mắt, chợt lắc đầu bật cười: "Chẳng trách, hóa ra là lão đại toán lính đánh thuê."

Lục Hi Thụy nhìn chằm chằm bóng lưng Vân Lệ, dời mắt, tán dương như thật: "Cô Lê nhà cậu đúng là phi phàm."

Thời gian qua một điếu thuốc, Hoắc Mang thổi khói trắng tản xung quanh, híp mắt nhìn Thương Úc: "Tối qua có chuyện gì thế? Tôi nghe nói cả đêm cậu điều động ba chiếc trực thăng vũ trang quân đội Parma. Bắt cóc thôi có nghiêm trọng thế không?"

Thương Úc lắc đầu, nét mặt sâu xa, mỗi nhếch lên nói: "Mục đích của hắn là tôi."

"Ai làm vậy?" Lục Hi Thụy đanh mặt hỏi lại.

Dù quan hệ của anh ta với nhà họ Đường ở Nam Dương không thân mấy, nhưng chung quy cũng là bà con xa.

Thủ đoạn bắt cóc thật quá hèn hạ.

Yết hầu Thương Úc chuyển động, đáy mắt kết sương lạnh: "Dòng thứ mười ba đã bị trục xuất."...

Bên kia, Lê Tiếu và Vân Lệ đang tản bộ quanh vườn hoa.

Gió mát thoảng hương hoa phất qua gò má, bước chân Lê Tiếu chậm lại: "Ý anh là... Hội chủ ở Parma?"

Vân Lệ kéo cổ áo, nhìn cô, mím môi gật đầu: "Ừ, trong nội bộ Hội quốc tế, quyền hạn bảo mật cấp SSS chỉ có mình Hội chủ."

"Trùng hợp vậy sao..."

Lê Tiếu lẩm bẩm, đôi mắt trong trẻo nhìn đóa tulip, ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Anh nói xem, ngoại trừ thành viên nòng cốt của Hội quốc tế, những người khác có thể nào đã thấy qua hệ thống ICC không?"

Cô hỏi câu này vì bỗng nghĩ đến một chuyện.

Vân Lệ đáp ngay: "Không thể nào. Số lượng thành viên nòng cốt có hạn, hơn nữa bản thân hệ thống ICC là công cụ liên lạc cốt lõi của nội bộ. Nếu như ai cũng có thể thấy được hệ thống, Hội quốc tế sao tồn tại được nữa."

ICC là hệ thống của riêng Hội quốc tế, không phải thành viên nòng cốt sẽ không biết, chứ đừng nói chi người khác.

Nghe câu trả lời của Vân Lệ, Lê Tiếu hơi cụp mắt, đôi mắt lấp lánh.

Cô nhớ lại một chuyện.

Ngày đó ở biệt thự Nam Dương, khi cô đưa tài liệu trong hệ thống ICC cho Thương Úc xem, anh liếc qua là nhận ra ngay hệ thống này.

Nay họ đến Parma, tài khoản của Hội chủ lại bỗng dưng online tối qua.

Anh là... Hội chủ sao?

Vân Lệ không chú ý đến phản ứng của Lê Tiếu, chắp tay sau lưng đi về phía trước, nhỏ giọng: "Mấy năm nay Hội chủ xuất quỷ nhập thần, đến giờ chưa từng xuất hiện trong hệ thống. Lần này đột ngột online ở Parma, thật khó lòng tưởng tượng. Thế nên tôi định ở đây quan sát thêm mấy ngày, xem thử Hội chủ có online nữa không."

Lê Tiếu không nói gì, vẫn đứng đó ngẫm nghĩ các khả năng.

Nếu Thương Úc thật sự là Hội chủ, vậy tối qua việc anh xuất hiện ở trụ sở huấn luyện vùng ngoại ô... dường như rất hợp tình hợp lý.

Chiếc Lincoln kia đã cài đặt dụng cụ nhiễu sóng điện từ, càng cách xa thành phố, tín hiệu nhiễu sóng sẽ càng mạnh.

Mà Vân Lệ cũng phải thông qua hệ thống xác định vị trí sau cùng mới có thể tìm được cô.

Vậy liệu có phải Thương Úc... cũng vậy không?

Tim Lê Tiếu đập hơi nhanh, sóng mắt chuyển động lóe lên ý cười nhàn nhạt.

Có cơ hội, cô muốn hỏi thử xem.

Lúc này, Vân Lệ bất ngờ nhìn thấy khóe miệng khẽ nhếch của Lê Tiếu, anh ta vui vẻ nhướng mày, lấy bả vai đụng cô: "Muốn cười cứ cười, nghe nói tôi ở lại thêm mấy ngày, có phải vui đến chết được không!"

Lê Tiếu: "???"

Cô câm nín liếc Vân Lệ, nụ cười nhạt tắt ngấm, thở dài: "Nghe nói tối qua Lục Cục tra được thông tin, lúc chó săn rời đi có nói với tôi, anh ấy đã giao cho anh rồi."

Vân Lệ nghiêm túc, ánh mắt sâu xa nhìn phía trước, truyền đạt thông tin: "Người bắt cóc chị em của em tên là Thương Thời, vốn là người thừa kế dòng thứ mười ba của nhà họ Thương."

Lê Tiếu xoay người dừng bước, gương mặt lạnh lùng: "Thương Thời?"

Đúng là một cái tên và xuất thân khiến người ta kinh ngạc.

Tối qua sau khi trở về, cô vẫn luôn ở cạnh Đường Dực Đình, không dành thời gian hỏi cặn kẽ.
 
Chương 342


Vân Lệ nhìn cô, chắp tay sau lưng gật đầu nói: "Nghe nói sáu năm trước, không biết vì nguyên nhân gì họ bị gia chủ trục xuất. Gia chủ dòng thứ mười ba và phu nhân không chịu nổi đả kích, đêm ấy tự sát trong phòng vệ sinh, Thương Thời thì mất tung tích. Lục Cục điều tra thêm liên phát hiện cậu ta đổi tên, trà trộn ở Nam Dương, gọi là Ôn Thời."

Ra là thế.

Chẳng trách, ngay từ đầu, Ôn Thời và hai cô chỉ tính là quen biết qua loa.

Nhưng về sau anh ta chủ động làm quen, nhiều lần dò hỏi Đường Dực Đình về chuyện của Thương Thiếu Diễn.

Mọi việc đều có dấu tích để tra.

Không lâu sau đó, hai người ngồi xuống băng ghế vườn hoa, Vân Lệ bổ sung: "À đúng rồi, hôm qua trong số tin tức Lục Cục tra ra, có bao gồm một người em cũng biết."

Lê Tiếu nhướng mày liếc anh ta.

"Thương Phù."

Lê Tiếu bĩu môi chẳng mấy bất ngờ khi nghe cái tên này.

Vân Lệ nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô, cười khẽ: "Thương Phù này hình như vẫn luôn âm thầm hỗ trợ Ôn Thời. Nói không chừng cô ta cũng tham dự trong vụ bắt cóc lần này."

"Ừ, dù gì cũng là chị em liền cành mà."

Đáy mắt Lê Tiếu lóe lên sự mỉa mai.

Nếu cô nhớ không nhầm cái ngày Thương Phù xuất hiện ở Nam Dương, Ôn Thời đã đột ngột rời đi.

Chắc chắc cô ta có thể xúi giục Ôn Thời.

Vì mối hận mất người thân đủ để Ôn Thời bất chấp mọi thứ.

Hai người ngồi một lúc, Vân Lệ liếc Lê Tiếu: "Tin tức của Lục Cục nhiều như vậy, Dã tử bảo tôi truyền đạt cho em, nội tình cụ thể hơn chắc Thương Thiếu Diễn biết rõ."

Lê Tiếu gật đầu đáp: "Cảm ơn"

"Cảm ơn cậu ta chứ đừng cảm ơn tôi. Còn nữa, trước đó Thương Phù đã bị Hội quốc tế gạch tên, chuyện này dù có liên quan đến cô ta hay không, đây cũng là một mầm họa, muốn tôi giải quyết thay em không?"

Lê Tiếu cười: "Anh tính giải quyết thế nào?"

Vân Lệ đưa ngón trỏ ra làm động tác cắt cổ, nhướng mày lộ rõ sát khí.

Lê Tiếu cười càng tươi, cố ra vẻ buồn bực lắc đầu: "Quá hời cho chị ta rồi."

"Cũng phải."

Vân Lệ trầm mặc, phụ họa: "Vậy em nghĩ xem nên xử lý cô ta thế nào, nếu cần giúp thì cứ nói."

Đôi mắt nai của Lê Tiếu ánh lên vẻ ranh mãnh.

Đối với loại phụ nữ tự đề cao mình quá đáng như Thương Phù, cách thức trực tiếp nhất chính là... hủy hoại toàn bộ niềm tin của cô ta.

Hơn nữa còn phải nhanh chóng, chuẩn xác và tàn nhẫn. ...

Qua khoảng nửa tiếng, dưới cửa hiên biết thự phía sau truyền đến tiếng trò chuyện.

Lê Tiếu và Vân Lệ đồng thời quay đầu nhìn, thấy đám Hoắc Mang đã đi ra.

Thương Úc đi sau cùng, dường như đang nói gì với Lục Hi Thụy.

Lê Tiếu và Vân Lệ nhìn nhau, sau đó đứng dậy đi vòng trở lại.

Đường Dực Đình đứng bên cạnh Lục Hi Hằng, thấy Lê Tiếu đi đến liền phất tay: "Tiểu Tiếu, mình muốn qua chỗ anh họ ở hai hôm."

Cô nàng thật không dám ở lâu trong biệt thự của bố già.

Vì mỗi lần thấy gương mặt cùng khí thế của anh, cô cảm thấy hít thở không thông.

Lê Tiếu kinh ngạc nhướng mày, nhìn Lục Hi Hằng.

Anh ta nhếch môi cười nhạt: "Nghe nói cô còn có việc với anh Cả, cứ giao Đường Đường cho tôi. Tôi báo lại phía Nam Dương rồi, hai hôm nữa sẽ đưa em ấy về."

Đường Dực Đình mất tích hai ngày nhưng người nhà họ Đường lại bình tĩnh, không nhận được cú điện thoại đe dọa nào nên cho rằng cô đi chơi thôi.

Cũng may Ôn Thời bắt cô đến Parma, nhưng không làm chuyện gì táng tận lương tâm.

Cả vết thương trên mặt Đường Dực Đình cũng là cô tự gây ra khi chạy trốn.

Lê Tiếu thấy Đường Dực Đình kiên trì cũng không cố giữ lại thêm.

Tiễn xong đám Hoắc Mang và anh em họ Lục thì cũng đã gần mười giờ rưỡi sáng.

Buổi họp mặt dòng họ Thương thị cũng sắp bắt đầu.
 
Chương 343


Gần trưa, đoàn người Lê Tiếu xuất phát đến nhà chính.

Vân Lệ không đi theo, một mình lái xe đến tòa lầu văn phòng trong thành phố Parma.

Xe vừa dừng lại, lập tức có vệ sĩ tiến đến mở cửa, cung kính gọi: "Vân gia."

Vân Lệ bước ra khỏi cửa xe, lạnh nhạt nhìn quanh: "Đến cả rồi chứ?"

"Vâng, năm vị chuyên gia tài chính cao cấp Parma đều đang chờ anh trong phòng họp. Cả đề án anh muốn đầu tư cũng đã chuẩn bị xong xuôi."

Vân Lệ vuốt tay áo, nhếch môi hướng về phía thang máy: "Dẫn đường đi."

"Mời anh đi bên này."

Vệ sĩ dẫn Vân Lệ đi đến thang máy, mà tòa lầu văn phòng này chính là trụ sở chính Hoàn Vũ.

Trong thang máy, Vân Lệ đứng ngay giữa, đang cầm điện thoại lên gọi: "Tôi đến Hoàn Vũ rồi."

Cùng lúc đó, trong chiếc Bentley, Lê Tiếu đeo tai nghe bluetooth nói: "Bảo chuyên gia tài chính tập trung quan sát lĩnh vực giao dịch vàng và tiền ảo của cô ta trong một năm nay, chắc sẽ có thu hoạch."

Trò chuyện đôi câu ngắn gọn, hai người cúp máy.

Lê Tiếu ấn tai nghe bluetooth, vừa quay đầu liền va phải đôi mắt sâu thẳm của Thương Úc. Cô chớp mắt cười khẽ: "Sao thế?"

Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt hứng thú: "Em đang điều tra Thương Phù?"

Lê Tiếu dựa lưng ghế, nhếch môi: "Không, em muốn đập nát chén cơm của chị ta."

Tiền ảo và giao dịch vàng là hai lĩnh vực đầu tư Thương Phù vẫn luôn kiêu ngạo nhất.

Lúc đầu cô ta có cơ hội gia nhập Hội quốc tế cũng chính vì năng lực đầu tư xuất chúng này.

Mà chuyện Lê Tiếu phải làm, chính là hủy diệt mọi vốn liếng cô ta kiêu ngạo.

Hủy – diệt – tất – cả!

Lê Tiếu chìm trong suy tư nhìn ra ngoài cửa, âm thầm tính toán chi tiết, sau đó mới híp mắt hỏi: "Ôn Thời đâu?"

"Cô Lê, hắn ở mật thất dưới biệt thự." Lưu Vân đáp.

Lê Tiếu hiểu rõ gật đầu, sau đó nhìn Thương Úc, nét mặt nhàn nhạt: "Lục Cục tra được ba mẹ Ôn Thời tự sát, bị trục xuất cũng là quyết định của gia chủ, sao hắn lại khẳng định là anh hại chết ba mẹ hắn?"

Thương Úc hé mắt nhìn đôi mắt lạnh nhạt của Lê Tiếu, nhếch môi nói: "Tự sát là kết luận của cảnh sát, nguyên nhân ba mẹ nó chết là nhiễm độc thủy ngân mãn tính."

Nhiễm độc thủy ngân mãn tính...

Đương nhiên phải là thủy ngân rồi.

Việc nhiễm độc thủy ngân, nếu không tiến hành nghiệm thi, đúng là khó tra ra nguyên nhân thật sự.

Mà người đàn ông kiêu ngạo như Thương Úc, vốn khinh thường thủ đoạn hèn hạ như vậy.

Thế nên hung thủ ra tay với ba mẹ Ôn Thời chắc chắn là người khác.

Lê Tiếu im lặng cụp mắt, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh một người.

Không lâu sau, nhà chính gần ngay trước mắt.

Lê Tiếu kéo khuỷu tay Thương Úc, nói với dụng ý riêng: "Anh có thể cho người đưa Ôn Thời đến nhà chính không?"

Anh dừng động tác nghiêng người, nhìn Lê Tiếu thật sâu, không hỏi gì cả dặn dò Lưu Vân: "Sắp xếp đi."

Lưu Vân gật đầu: "Vâng, lão đại."

Hai người xuống xe, Lê Tiếu vẫn đeo tai nghe bluetooth.

Thương Úc đi cạnh Lê Tiếu, thuận tiện ôm eo cô, khi kéo gần lại, cúi đầu nhỏ giọng bên tai cô: "Trong nhà chính, tất cả những người đeo nhẫn mỏ ưng đều là người mình."

Lê Tiếu liếm môi, cười khẽ: "Nghe có vẻ đông đấy."

"Phòng nghỉ dòng thứ mười một ở Tô Hoa Các vườn sau."

Giọng nói của anh vô cùng cưng chiều, dường như hoàn toàn chẳng thèm để ý trong tòa nhà này là dòng họ thế gia đã trải qua hơn trăm năm.
 
Chương 344


Vào cổng chính, quản gia Tiêu chờ đã lâu lập tức tiến lên đón.

Ông kính cẩn khom người hướng về Thương Úc và Lê Tiếu: "Cậu Cả, các gia chủ và trưởng lão đều đang chờ trong phòng tiếp khách. Ông chủ bảo cậu tới trước. Cô Lê, phiền cô đi theo tôi."

Thương Úc chậm rãi buông tay Lê Tiếu, liếc cô dặn dò: "Nhớ lời anh nói."

Lê Tiếu gật đầu nói biết rồi, sau đó liền theo quản gia Tiêu đến phòng trà vườn sau.

Xung quanh phòng trà vô cùng thanh tĩnh, nhiều vệ sĩ canh giữ gần mái hiên.

Quản gia Tiêu đẩy cửa gỗ chạm hoa cho cô, hương trà bên trong thơm ngát.

Phòng trà mang nét cổ xưa, Thương Tung Hải mặc trang phục thời Đường màu xám, đeo kính gọng vàng, ngồi nghiêm chỉnh trước bệ trà điêu khắc từ gỗ hoàng hoa lê.

Nghe tiếng bước chân, ông nâng tay chào hỏi: "Cháu gái, tới đây ngồi."

Lê Tiếu tiến lên gọi bác trai, khi ngồi xuống thì Thương Tung Hải đẩy một chén trà xanh qua.

Ông nhìn ấm trà, ánh mắt như đang hoài niệm, thoáng trầm ngâm rồi nói: "Nhiều năm trước, có một người bạn già cho bác nửa cân Thái Bình Hầu Khôi dại. Bác cất như vật quý hơn hai mươi năm, không nỡ thưởng thức. Hôm nay cháu có lộc rồi."

Lê Tiếu ung dung nhìn Thương Tung Hải, khách sáo gật đầu: "Cảm ơn bác trai đã chiêu đãi nồng hậu."

"Không cần khách sáo, cháu nếm thử xem thế nào."

Dường như Thương Tung Hải rất kiên nhẫn với Lê Tiếu, đôi mắt in hằn dấu vết tháng năm nhìn cô không chớp mắt.

Lê Tiếu nâng ly đến bên môi nhấp một ngụm, mùi trà thơm bùng vị giác.

Cô cười khẽ phụ họa: "Đúng là trà ngon, tinh khiết mà không chát, thơm đậm đà."

Thương Tung Hải vui vẻ gật đầu liên tục rồi thở dài, đứng dậy.

Ông đi đến giá để trà gần đó, đứng chắp tay, nhìn túi Thái Bình Hầu Khôi bên trên, nhỏ giọng hỏi: "Đã giải quyết xong chuyện tối qua chưa?"

Lê Tiếu đặt chén trà xuống, quay đầu nhìn bóng lưng Thương Tung Hải, thầm biết ông đang nhắc đến vụ bắt cóc liền đáp: "Đã giải quyết xong, bác trai không cần lo lắng."

"Nhắc đến thì, nếu không phải hôm đó bác sắp xếp chiếc Ferrari diễn màn tai nạn xe, e rằng... bác cũng không ngờ cháu còn nhỏ nhưng bản lĩnh không hề nhỏ."

Lê Tiếu ngây người, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Thương Tung Hải đưa lưng về phía cô, không nghe câu trả lời bèn xoa Phật châu trên cổ tay, chậm rãi xoay người: "Sao thế? Không nghĩ đến là bác à?"

Lê Tiếu chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Thương Tung Hải, khẽ lắc đầu: "Đúng là không nghĩ đến, nhưng sao bác phải làm thế?"

Thương Tung Hải đa mưu túc trí như đang chơi một ván cờ, còn Lê Tiếu chính là quân cờ trong ấy.

Cảm giác này khá tồi tệ.

Lúc này, Thương Tung Hải lại thở ra, ngón tay xoa Phật châu cũng dần ngừng lại.

Ông nói: "Cháu có thể xem là bác đang thử dò xét, cũng có thể cho là bác đang khảo nghiệm. Cháu gái, cháu muốn ở bên Thiếu Diễn, chắc chắn phải chịu đựng rất nhiều áp lực từ bên ngoài. Nếu cháu không có năng lực tự bảo vệ mình, như vậy bác phải cân nhắc, rốt cuộc có nên nói một vài chân tướng cho cháu hay không."

Lê Tiếu đối mặt ba giây với Thương Tung Hải, sau đó cụp mắt, che đi cảm xúc trong ấy: "Vậy bác trai có hài lòng với kết quả dò xét không?"

"Trước mắt thì khá được."

Không phải hài lòng, cũng không phải không hài lòng, chỉ là khá được.

Lê Tiếu mím môi, cúi đầu nhìn mũi chân mình, tiếp tục hỏi: "Chuyện ở khu nghỉ dưỡng Tê Sơn Thế Giới cũng là khảo nghiệm của bác?"

"Không, khảo nghiệm một lần là đủ rồi. Nếu nhiều quá cũng chẳng còn giá trị"

Thương Tung Hải hiếm khi chịu giải thích, giọng nói mang ý cười, cũng bộc lộ sự ôn hòa của người lớn tuổi.

Vậy nên, tập kích ban đêm ở khu nghỉ dưỡng đúng là do nhà dòng thứ tám gây ra.

Ánh mắt Lê Tiếu chợt lóe, thầm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy giờ bác trai có thể nói cháu nghe một vài chân tướng không?"

Thương Tung Hải nâng tay đẩy gọng kính vàng, nói mơ hồ: "Cháu gái, cháu thông minh như vậy, chắc đã đoán được bản thân có chút liên hệ với Parma."

Đúng như dự đoán, từng câu trao đổi của Thương Tung Hải với cô lúc trước ở Nam Dương đều có hàm ý.

Lê Tiếu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Thương Tung Hải: "Ý bác trai là..."

Thương Tung Hải nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó chỉ ngón trỏ lên trời, cười nói: "Cháu đấy, biết rồi còn hỏi."

Lê Tiếu nhếch môi nói không dám, nhưng ánh mắt hơi buồn bực.

Muốn khách sáo trước mặt Thương Tung Hải thật không dễ gì.

"Được rồi, dù cho chân tướng là gì, rồi cháu cũng sẽ biết thôi."

Thương Tung Hải vừa nói vừa xoay người, lại bổ sung: "Cháu gái, trước mặt bác không cần đề phòng như vậy. Cháu cứ nhớ, dù cháu không ở bên Thiếu Diễn, bác trai vẫn bảo vệ cháu cả đời."

Từng chữ âm vang.

Cõi lòng Lê Tiếu run lên, cô chợt ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Thương Tung Hải.

Đây không phải lời một người bèo nước gặp nhau có thể nói ra.

Thế nên, tất cả vì cô có mối quan hệ nào đó với Parma sao?

Lê Tiếu vẫn còn đứng đó ngẫm nghĩ thì Thương Tung Hải đã kéo cửa gỗ chạm hoa, ánh nắng rơi nghiêng khắp phòng trà.

Ông quay đầu nhìn, nét mặt hiền hòa: "Đi thôi, buổi họp mặt dòng họ hôm nay cũng là thời điểm để cháu gặp người trong nhà."

Từ phòng trà đến phòng tiếp khách chỉ mất mấy phút.

Tuy nét mặt Lê Tiếu bình thản, nhưng trong lòng không hề bình tĩnh.

Quan hệ gia tộc quá lớn và rối ren như vậy, cô đi theo Thương Tung Hải xuất hiện trong phòng tiếp khách, điều này có ý gì không nói cũng biết.

Ông đang bảo vệ cô. ...

Khi hai người đến phòng tiếp khách sảnh trước, bầu không khí nghiêm túc lập tức bao quanh.

Khoảnh khắc Thương Tung Hải dẫn Lê Tiếu xuất hiện ở cửa phòng, người bên trong không hẹn cùng nhìn sang.

Hai người ngược sáng bước vào, bộ quần áo thời Đường trên người Thương Tung Hải đạm bạc, bước chân vững chãi bước qua ngưỡng cửa, mọi người trong phòng đứng dậy cung kính cúi đầu: "Gia chủ."

Thương Tung Hải im lặng đi về phía trước.

Lê Tiếu theo sau ông, nhìn thẳng.

Phòng tiếp khách rất rộng, Lê Tiếu nhìn lướt qua, hiện trường tề tựu khoảng năm sáu mươi người.

Đúng là gia tộc lớn rắc rối phức tạp.

Trên đường đi, cô cũng phát hiện, dường như các bàn vuông trong phòng được sắp theo thứ tự các dòng thứ.

Vì trong đám người đông đúc, Lê Tiếu phát hiện Thương Quỳnh Anh và Thương Phù đứng ở hàng cuối cùng.

Lúc này phòng tiếp khách rất yên ắng.

Dù ai nấy cũng cúi mắt khom người, nhưng sự xuất hiện của Lê Tiếu chắc chắn dẫn đến không ít sự chú ý.

Ngoại trừ Thương Phù đứng sau họ, các thành viên dòng thứ còn lại chưa từng thấy Lê Tiếu đều nhìn cô chăm chú.

Thoáng chốc, Thương Tung Hải đã ngồi vị trí chủ tọa trong phòng.

Lê Tiếu cũng theo sự chỉ dẫn của quản gia Tiêu ngồi vào vị trí bàn đầu gia chủ.

Cả sảnh đường đứng dậy, ngoại trừ Thương Úc ngồi vững như núi.
 
Chương 345


Lê Tiếu cong môi, vừa đến cạnh anh, Thương Tung Hải đã nhìn quanh phòng, trầm giọng nói: "Mọi người ngồi đi."

Sau những tiếng ma sát ngồi xuống, mọi thứ đều yên ắng lại.

Lê Tiếu đưa lưng về phía mọi người, ngồi cạnh Thương Úc, thản nhiên quan sát xung quanh.

Nghe nói họp mặt dòng họ thì tất cả sẽ hiện diện, nhưng lạ là không thấy Thương Lục.

Mà bàn vuông thứ hai cạnh bàn chủ là ba ông cụ lớn tuổi.

Họ nhìn không giống thân thích dòng thứ, nên Lê Tiếu đoán có thể là người của bên trưởng lão.

Thương Tung Hải chào hỏi xã giao xong thì nhìn sang Lê Tiếu: "Cháu gái, cháu qua đây."

Lê Tiếu đứng dậy, đi đến cạnh ông chào hỏi: "Bác trai."

Thương Tung Hải gật đầu rồi giới thiệu với người trong Thương thị: "Cháu nó là Lê Tiếu, bạn gái Thiếu Diễn, hôm nay chính thức dẫn đến họp mặt dòng họ để mọi người gặp mặt. Sau này mọi người nếu gặp ở ngoài, đừng nói không quen biết."

Ông vừa dứt lời, phòng tiếp khách lặng như tờ.

Những lời này của Thương Tung Hải, ngoại trừ tuyên bố thân phận của Lê Tiếu, mục đích chính là ngầm cảnh cáo.

Lúc này, rất đông người quan sát Lê Tiếu, có xem thường, có nghiền ngẫm, nhưng trên hết là kinh ngạc.

Cô nàng còn nhỏ tuổi có tài đức gì để Thương Tung Hải đích thân giới thiệu thân phận?

Lê Tiếu ung dung nhìn lại mọi người đang quan sát mình.

Cô hành xử đúng mực, cử chỉ khéo léo: "Chào mọi người, tôi là Lê Tiếu."

Gần mười hai giờ, Thương Tung Hải phất tay nói: "Hôm nay chúng ta tiến hành đơn giản, bữa trưa đành để mọi người ăn ở phòng tiếp khách. Chờ họp dòng họ kết thúc, đến tối mọi người lại đến phòng ăn tiến hành tiệc nhà."

Không lâu sau, người giúp việc lục tục mang thức ăn lên.

Thương Tung Hải rời ghế bành, ngồi xuống đối diện Thương Úc, hỏi quản gia Tiêu: "Thiếu Hoành đâu?"

Thiếu Hoành là tên tự của Thương Lục.

Họ Thương, tên Lục, tự Thiếu Hoành.

Trong cả dòng họ Thương thị, chỉ có con cháu gia chủ mới có thể xưng hô bằng tên tự.

Việc này kế tục theo di huấn lịch sử của tổ tông, cũng là một lối tượng trưng cho thân phận.

Quản gia Tiêu cười ngượng ngập, cúi đầu giải thích: "Cậu Hai vẫn chưa về tới, nhưng chắc cũng sắp rồi."

"Làm càn, nó không biết nay là họp mặt dòng họ sao?"

Thương Tung Hải không vui, hận rèn sắt không thành thép đối với Thương Lục.

Quản gia Tiêu không dám nói nhiều, dù gì... trong mắt cậu Hai, họp mặt Thương thị cũng chẳng quan trọng bằng họp báo xe sang SSC North America....

Bữa trưa ở phòng tiếp khách nhìn qua chẳng khác gì tiệc nhà bình thường, nhưng vì sự tồn tại của Lê Tiếu lại trở nên quỷ dị.

Chẳng hạn như lúc dùng bữa, một Thương Thiếu Diễn trước giờ luôn chuyên chế ngông cuồng tự đại, xa lạ khó gần lại gắp thức ăn cho Lê Tiếu, động tác tỉ mỉ đến mức gắp hết hành lá thái nhỏ và sợi gừng.

Hai người thỉnh thoảng cúi đầu trao đổi gì đó, khiến ai nấy đều có thể thấy được, Thương Thiếu Diễn cưng chiều cô cỡ nào, sâu trong ánh mắt như ngâm rượu, dịu dàng có thể say chết người.

Không chỉ thế, người khiến cả tộc khiếp sợ còn có gia chủ Thương Tung Hải.

Ông là ai nào?

Là lão cáo già có năng lực áp quần hùng, dựa vào sức mình ngồi vững chiếc ghế gia chủ nhiều năm; là một người giảo hoạt có thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn cả Thương Thiếu Diễn; là vua thuốc Đông y có thể trị bệnh cũng có thể giết người bằng một toa thuốc.

Nhân vật lạnh nhạt hời hợt như vậy, ở trong tiệc nhà họp mặt dòng họ lại ôn hòa với Lê Tiếu, lúc thì bảo cô ăn nhiều một chút, lúc thì bảo cô uống trà.

Cứ như ba ruột vậy.

Rõ ràng chỉ là tuyên bố tên Lê Tiếu, nhưng sau bữa trưa, cả Thương thị đều không dám xem thường cô.

Dù cô có bản lĩnh hay không, nhưng có thể được Thương Tung Hải đối xử như vậy, đủ để cả tộc phải kiêng dè....

Sau khi ăn xong, mọi người trong phòng tiếp khách lần lượt rời đi.

Họp dòng họ tiến hành lúc hai giờ chiều, trong thời gian này dòng thứ lục tục rút lui, tụm năm tụm ba bàn tán chủ yếu là về Lê Tiếu.

Bên kia, phòng nghỉ Tô Hoa Các.

Thường Phù xộc xệch vào phòng khách, đóng sầm cửa lại, lo lắng nói vào trong điện thoại: "Lặp lại lần nữa?"

Đối phương nhanh chóng trình bày điểm quan trọng.

Ánh mắt Thương Phù nghiêm túc: "Không thể nào, tiền ảo ICO tôi làm lâu như vậy chẳng ai phát hiện, sao nay lại bị tra ra sơ hở?"

Người ở đầu điện thoại kia cũng không biết làm sao, nhìn sàn giao dịch bị phong tỏa trên màn hình, nuốt nước bọt: "Cô Thương, giờ tôi cũng không thể nói rõ chuyện này được. Sáng nay trang web vẫn tiến hành giao dịch bình thường, nhưng một tiếng trước bỗng đóng băng. Nếu không cô trở lại một chuyến, chúng tôi thật không thể xử lý tình huống này..."

Thương Phù siết điện thoại, nét mặt khá dữ dǎn.

Tiền ảo ICO là tâm huyết mấy năm của cô ta, quyết không thể xảy ra bất cứ vấn đề gì.

Nhưng...

Thương Phù trầm tư rất lâu, không thể không yêu cầu: "Hôm nay tôi không thể trở lại, dù thế nào đi nữa cũng phải gồng gánh cho được giúp tôi. Nếu không thể xử lý, tìm các chuyên gia tài chính khác. Một người không được thì tìm hết các quản lý tài chính cao cấp ở Parma về!"

Bất cứ lúc nào cô ta cũng có thể vội về xử lý, nhưng chỉ riêng hôm nay thì không được.

Họp mặt dòng họ Thương thị, nếu cô ta rời đi, chắc chắn sẽ bỏ qua tin tức quan trong của gia tộc, quyết không được!

Thương Phù dứt lời thì cúp điện thoại, chưa đến ba giây, thuộc hạ đã gọi lại.

Cô ta nhìn màn hình lóe lên, cực kỳ nóng ruột, nhưng không có tâm trạng nghe điện thoại, vì thế tắt máy.

Cũng vì thế, cô ta bỏ lỡ tin tức quan trọng thuộc hạ muốn báo cáo: Các chuyên gia tài chính cao cấp nhất Parma đều "mất tích" tập thể hôm nay, không thể tìm được ai.

Tâm trạng bất ổn, Thương Phù ngồi trong phòng nghỉ hít thở sâu ổn định lại.

Đợi khi cô ta tỉnh táo lại, suy nghĩ không kìm được lại tập trung lên người Lê Tiếu.

Hạng mục đầu tư xảy ra vấn đề, có liên quan đến cô không?

Suy nghĩ này vừa nảy ra, Thương Phù liền đưa ngón tay vuốt sống mũi, cười mỉa mai.

Sao có thể!

Cô ta quá đề cao Lê Tiếu rồi.

Một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, dù năng lực không tồi, thân thủ không tồi, nhưng Thương Phù vẫn không tin Lê Tiếu biết mình chơi tiền ảo.

Chỉ là...

Cô ta cúi đầu nhìn điện thoại, thoáng ngẫm nghĩ, sau cùng từ bỏ ý niệm bật máy gọi điện thoại.

Tối qua Thương Thời ra tay với Lê Tiếu, nhưng đã giờ này rồi chẳng có tin tức gì của cậu ta.

Thương Phù biết hết tám phần là thất bại.

Thật tiếc cho bao năm nay đào tạo cậu ta, vốn là kỳ vọng gửi gắm, không ngờ cậu ta chỉ là một tên vô dụng không thể cứu chữa.

Cùng lúc đó, bên trong phòng tiếp khách, ba vị trưởng lão và Thương Tung Hải ra cửa, tuyên bố muốn đến vườn sau họp bàn.

Lê Tiếu cúi đầu, nụ cười bên môi nhạt nhẽo.

Từ lúc bắt đầu bữa ăn đến giờ, cô đã chú ý đến ba vị trưởng lão kia dường như rất bất mãn đối với cô, thậm chí là... đối địch một cách khó hiểu.

Trưởng lão ngang hàng với Thương Tung Hải trong Thương thị, cái họ gọi là bàn chuyện chắc có liên quan đến cô.

Lê Tiếu nhếch mép, bưng tách trà nhấp một ngụm, yên lặng theo dõi.

Lúc này, Lưu Vân đi vào, cúi người với Lê Tiếu và Thương Úc, nhỏ giọng nói: "Lão đại, cô Lê, đã đưa Ôn Thời đến rồi."
 
Chương 346: không bằng lòng


Lưu Vân vừa thông báo xong, quản gia Tiêu cũng quay về lại trước bàn họ.

Ông bày tỏ, ông chủ bảo Thương Úc đến sảnh họp.

Thương Úc nâng tách trà nhấp môi, đôi mắt sâu thẳm hơi cụp, nét mặt khó lường khiến người ta không nhìn ra được tâm trạng anh.

Lê Tiếu chống tay lên mép bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái, quay đầu hỏi: "Ôn Thời đang ở đâu?"

Lưu Vân tiến lên, cúi đầu trả lời: "Thiên Thần Cư ở vườn sau."

Nghe vậy, Lê Tiếu hiểu ra gật đầu, dời mắt nhìn Thương Úc, hất càm ra ngoài cửa: "Anh đi làm việc đi, không cần để ý đến em."

Anh chậm rãi ngước mắt, nhìn tai nghe bluetooth của cô, nói: "Nếu em không muốn tham dự họp mặt dòng họ chiều nay thì có thể chờ anh trong phòng."

Lê Tiếu nhướng mày trầm ngâm một lúc mới cười khẽ: "Được."

Quả thật cô không muốn tham gia cuộc họp gia tộc thế này, vừa hay có thể nhân lúc làm chút việc.

Thương Úc vịn góc bàn đứng dậy, bóng người đen như mực cao ngất.

Anh nghiêng người về phía trước, đi được một bước thì dừng chân, xoa đầu Lê Tiếu, sau đó nâng cằm cô hôn nhẹ: "Anh đi một lát sẽ trở lại."

Lê Tiếu gật đầu đáp lại, trong mắt đầy ý cười, giục anh đi nhanh....

Sau khi Thương Úc và quản gia Tiêu rời đi, Lê Tiếu đến vườn sau dưới sự hướng dẫn của Lưu Vân.

Gần Thiên Thần Cư, vòng qua hành lang dài yên ắng, phía trước là villa nhỏ độc lập có vườn hoa, khá nhiều vệ sĩ canh chừng ngay cổng.

Ngón tay út của họ có đeo nhẫn mỏ ưng vàng.

Lê Tiếu quan sát ký hiệu mỏ ưng mấy lần, dường như hơi quen mắt.

Bạn đang đọc truyện tại Truyenmoivn.com

Nhưng tạm thời không nhìn ra manh mối gì, cô dời tầm nhìn vào trong phòng nghỉ villa.

Bố trí trong phòng đơn giản, phong cách cổ xưa lại có nét hiện đại hóa.

Lúc này Ôn Thời bị trói trên ghế bành, cằm sưng, mắt đỏ au, như một cái xác biết đi không có ý chí chiến đấu, không khí chết chóc nặng nề bao quanh.

Lạc Vũ đứng sau canh chừng anh ta, thấy Lê Tiếu đi vào thì cúi đầu gọi cô Lê.

Lê Tiếu đi đến ngồi xuống một bên, ngón tay gõ lên tai nghe bluetooth trên vành tai, tiếng giễu cợt của Vân Lệ lập tức truyền đến: "Lần sau hai người tán tỉnh nhau, có thể cúp điện thoại trước không?"

Rõ ràng anh ta đã nghe cuộc đối thoại của Lê Tiếu và Thương Úc trong phòng tiếp khách trước đó.

Mà tai nghe bluetooth vẫn duy trì trạng thái truyền tin.

Lê Tiếu vân vê trái tai, hất chân lên lắc lắc: "Phía Hoàn Vũ tiến triển thế nào rồi?"

Lưu Vân và Lạc Vũ mịt mờ trố mắt nhìn nhau, Hoàn Vũ gì?

Hai người muốn hỏi, lại phát hiện hóa ra cô Lê đang nói vào tai nghe bluetooth.

Lúc này, Vân Lệ thở dài, lật báo cáo của chuyên gia tài chính: "Nguồn tiền ảo của cô ta đóng băng rồi, kế đến là thị trường vàng."

Lê Tiếu vuốt đầu ngón tay, híp mắt nói: "Giao dịch vàng của chị ta là vị thế mua hay bán?"

Vân Lệ cười lạnh: "Hầu hết là vị thế bán."

Quả nhiên, người đầu cơ trục lợi trên lĩnh vực thị trường tiền ảo như Thương Phù, giao dịch vàng chắc chắn sẽ chọn phương thức này.

"Ừm, bảo chuyên gia tài chính thêm cán cân, xem thử công ty bên kia của chị ta có phản ứng gì không."

Dặn dò những chuyện này xong, Lê Tiếu xoa thái dương, sau đó nhìn Ôn Thời, nhếch môi: "Anh làm nhiều việc giúp Thương Phù như vậy, đến giờ chị ta còn chưa đến cứu anh à?"

Ánh mắt Ôn Thời run rẩy, yết hầu nhúc nhích, môi mấp máy nhưng cứng đầu không nói gì.

Lê Tiếu nhìn tách trà trong tay, nhấc lên, dùng nắp khều lá trà, giễu cợt: "Một lòng trung thành với chị ta như vậy, qua tối nay, nói không chừng các người có thể trở thành cặp chị em khốn khổ đấy."

Cuối cùng Ôn Thời cũng có phản ứng.

Động tác anh ta cứng đờ, hai cánh tay bị trói vùng vẫy, đôi mắt đỏ bừng, khàn khàn nói: "Tôi không hiểu cô đang nói gì."

"Thật sự nghe không hiểu?"

Lê Tiểu bĩu môi, buông ngón tay ra.

Tiếng nắp va vào viền tách, cô hé mắt nhìn Ôn Thời, vẻ mặt sâu xa.

Có lẽ chưa từng nhìn thấy Lê Tiếu như vậy, Ôn Thời không khỏi ngây ngẩn.

Cô gái này trong ấn tượng của anh ta luôn mang dáng vẻ lạnh lùng, giống như hời hợt với mọi chuyện, rất ít người có thể bước vào thế giới của cô.

Quen biết lâu như vậy, anh ta chưa từng thấy vẻ mặt kiêu ngạo của Lê Tiếu.

Anh ta hít thở sâu, nén cảm giác lạ thường trong lòng, khàn giọng lẩm bẩm: "Tiểu Lê, việc bắt cóc Đường Dực Đình do mình tôi làm, không liên quan đến người khác."

Đến lúc này, Ôn Thời vẫn bênh vực Thương Phù.

Lê Tiếu không mấy hứng thú đặt tách trà xuống, nghiêng người dựa tay vịn chống cằm: "Thân mình lo chưa xong còn bảo vệ người chị tốt của mình à? Năm đó nguyên nhân cái chết ba mẹ anh là Thương Phù nói anh biết chứ gì? Dù sao anh cũng thành niên rồi, không biết tự mình điều tra, người khác nói gì anh cũng tin?"

Ánh mắt Ôn Thời đông cứng mấy giây, bỗng anh ta cười gằn.

Tiếng cười của anh ta rất khó nghe, giống như thanh quản bị thương tổn nên âm điệu chói tai: "Lê Tiếu, cô nói nhiều như vậy, có phải muốn xóa tội thay cho Thương Thiếu Diễn? Sớm biết cô chẳng phân biệt được thị phi, lúc đầu ở Nam Dương tôi không nên nhẹ tay nương tình."

Lê Tiếu cúi đầu nhìn móng tay, mất kiên nhẫn nhếch môi: "Chém gió không ngượng mồm."

Ôn Thời chợt câm bặt, ánh mắt trợn trừng tràn đầy tức giận và châm biếm. "Trông coi anh ta, tôi ra ngoài một lát."

Lê Tiếu lười lắm lời với anh ta, đứng dậy bỏ lại một câu nói rồi tự ý ra ngoài.

Lạc Vũ nói lại với Lưu Vân rồi cũng theo ra. ...

Vẫn chưa đến một giờ rưỡi, người dòng thứ đã đến nhà chính.

Gần phòng nghỉ khá yên tĩnh.

Lê Tiếu qua lại trên hành lang, nhìn số phòng treo trên cửa mỗi gian, hỏi Lạc Vũ: "Tô Hoa Các ở đâu?"

Thương Úc có nói, phòng nghỉ dòng thứ mười một là Tô Hoa Các.

Lạc Vũ chỉ vào phía bên phải phía trước: "Phía sau cổng vòm kia."

Lê Tiếu nhìn sang, nhíu mày nghiền ngẫm.

Danh môn vọng tộc đúng là phân chia dòng tộc ra đủ đẳng cấp.

Phòng nghỉ dành riêng cho Thương Phù và Thương Quỳnh Anh lại là gian chật hẹp xập xệ nhất vườn sau.

"Nhìn qua... cũng không tồi." Lê Tiếu đánh giá như thật.

Lạc Vũ liếc cô, không nói gì.

Cô Lê thật thích nói đùa.

Hai người thong thả bước trên hành lang, mới đó đã đến gần Tô Hoa Các.

Lê Tiếu nhìn động tĩnh bên kia, sau đó dựa người lên lan can.

Lạc Vũ lặng lẽ đứng sau lưng cô, quan sát xung quanh, sẵn sàng đón địch.

Gần Tô Hoa Các cũng có phòng nghỉ của các dòng thứ khác, mà cô Lê xuất hiện ở đây chắc chắn là muốn thể hiện mình trước mặt mọi người.

Cô ta lo sẽ có người đến khiêu khích.

Đúng lúc này, tiếng giày cao gót dồn dập đạp trên con đường lát đá truyền đến.

Lê Tiếu nghiêng người dựa vào lan can ngắm cảnh, cười thầm.

Cô không nhúc nhích cứ như không nghe thấy.

Bỗng dưng tiếng giày cao gót dừng lại dưới bậc hành lang.

Thương Phù căng thẳng đứng trên đường mòn đá cuội, híp mắt nhìn Lê Tiếu.

Cô ta nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, thu lại sự nóng nảy trong đáy mắt, vuốt tóc bước lên bậc thang: "Ngọn gió nào thổi em đến đây vậy?"

Lê Tiếu quay đầu, nhàn nhạt nhìn Thương Phù: "Ý chị Cả Thương là, tôi không thể tới sao?"

Nét mặt Thương Phù thoáng biến đổi, cô ta che miệng cười khẽ, cũng che đi sự chán ghét trong mắt: "Có thể, đương nhiên có thể chứ. Em là khách quý gia chủ tự mình tiến cử, đương nhiên em có thể đi lại thoải mái trong nhà chính rồi."

"Ừm, chị biết thế là tốt rồi."

Ánh mắt Lê Tiểu bình thản chẳng gợn sóng.

Dù lời nói của Thương Phù tỏ ý khinh thường, cô cũng chẳng bận lòng.

Thương Phù như nghẹt thở, ánh mắt càng thêm bất mãn.

Đúng là cái thứ không ra gì.

Cô ta kiêu ngạo hất cằm, chế giễu: "Dù có tư cách tham gia họp mặt dòng họ Thương thị, nhưng cũng đừng kiêu ngạo. Cô xuất thân nghèo nàn, có thể không biết quy tắc lấy vợ của người thừa kế Thương thị, đó không phải chuyện một người có thể quyết định."

Lê Tiếu vuốt lan can, phụ họa: "Chị Cả Thương nói đúng lắm, đó đương nhiên là chuyện của hai người rồi. Anh ấy muốn kết hôn, cũng phải có sự bằng lòng của tôi mới được."

Lồng ngực Thương Phù phập phồng, cô ta hít một hơi sâu, ghét cay ghét đắng giọng điệu nhẹ nhàng từ tốn này của Lê Tiếu.

Đôi mắt cô ta đen kịt, khinh miệt bật cười: "Hy vọng cô có thể mãi mãi tự tin như thế."

Lê Tiếu nhìn hòn giả sơn, lơ đãng nhếch môi: "Tôi nhận lời chúc phúc của cô. À, phải rồi, chị cả Thương rảnh rỗi khẩu chiến với tôi, chi bằng dành thời gian đi dạo Thiên Thần Cư một vòng, không chừng sẽ có thu hoạch bất ngờ đấy."

Nghe vậy, Thương Phù khinh thường liếc Lê Tiếu, hất mái tóc dài gợn sóng: "Xin lỗi, không rảnh."

Dứt lời, cô ta vội vã rời đi.

Không thể lãng phí thời gian với Lê Tiếu vì cô ta còn muốn đi tìm cô Út bàn bạc đối sách.

Tiền ảo gặp sự cố, nếu chuyện này bị quản lý phát hiện, hậu quả thật không thể tưởng tượng.

Lê Tiếu nhìn bước chân vội vã của Thương Phù, mí mắt hơi rũ, nụ cười bên môi càng sâu.

Cô đã cho cơ hội, tiếc rằng...

Thương Phù không bắt lấy, vậy nên... chơi lớn hơn chút vậy.

Cô đang suy nghĩ thì có tiếng bước chân khác truyền đến từ khúc rẽ hành lang.

Lê Tiếu nghe tiếng nghiêng đầu nhìn qua, còn chưa thấy rõ người đến, ánh sáng trước mắt đã tối sầm lại, giọng trầm thấp thuộc về riêng Thương Úc lọt vào tai: "Anh ấy muốn kết hôn, cũng phải có sự bằng lòng của tôi mới được. Hử?"

Thương Úc đến, lại còn rất đột ngột.

Lê Tiếu vẫn còn đang ngẫm nghĩ câu này nghe quen quen thì tiếng Vân Lệ chửi đổng trong tai nghe vang lên: "F*ck! Cúp đây!"

Lạc Vũ lặng lẽ lui ra sau mấy bước, để lại không gian cho hai người họ.

Lúc này, tầm nhìn Lê Tiếu rơi trên cổ áo Thương Úc, cô ngửa đầu hắng giọng.

Anh đã nghe được câu đó à?

Đôi mắt Thương Úc thâm trầm, một tay chống lan can sau lưng Lê Tiếu, tay kia đút túi, cứ thế cúi người đối mặt Lê Tiếu: "Nghe có vẻ như em không bằng lòng?"

Lê Tiếu liếc hướng Thương Phù rời đi, phải dạy dỗ chị ta nặng hơn chút mới được.

Vườn sau suýt bốc cháy vì chị ta rồi đấy.

Lê Tiếu xoa gáy, đặt tay mình lên khuỷu tay anh, cố lái sang chuyện khác: "Cũng không phải... anh xong việc rồi à?"

Thương Úc nhìn động tác nhỏ của cô, mím môi mỏng: "Ừm, sao không chờ anh ở Thiên Thần Cư?"

"Phong cảnh nơi này rất tốt."

Lê Tiếu nhìn quanh, trợn mắt nói dối.

Thương Úc nhìn ánh mắt lấp lánh của cô, cũng không vạch trần.

Tay anh dùng sức kéo cô khỏi lan can, trong giọng nói ẩn chứa ý cười mơ hồ: "Có một chỗ phong cảnh còn đẹp hơn nữa."
 
Chương 347: Tối nay ở lại nhà chính


Sâu trong vườn sau, cách xa sự ồn ào của cả tòa nhà, phía trước đường mòn lát đá là một tòa lầu kiểu Âu cửa sổ đen tường đỏ ba tầng.

Rào tre bao quanh, dòng suối nhân tạo ngoằn nghèo trước cửa chảy róc rách.

Lê Tiếu theo Thương Úc bước lên cầu gỗ vòm, đánh giá kiến trúc xung quanh, thấy hơi kinh ngạc.

Tòa lầu kiểu Âu đỉnh nhọn không hề liên kết với vườn trước và vườn sau, đơn độc giữa dòng suối và vườn hoa, mang ý cảnh thế ngoại đào nguyên.

Cửa sổ đen phai màu, phòng tháp chẳng chịt, trong nét cổ điển hiện ra dấu vết năm tháng đằng đẵng.

Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn Thương Úc, hỏi anh: "Đây là đâu?"

Anh nắm lấy đầu ngón tay mềm mại của cô, đi đến trước cửa hình vòm: "Nhà riêng trước đây của anh."

Lê Tiếu hiểu ra, hẳn là nơi ở khi anh chưa rời khỏi nhà họ Thương.

Kiến trúc đơn độc trước mắt, phù hợp với tâm tính của Thương Úc.

Độc lập, kiêu căng, người lạ chớ gần.

Anh đưa tay đẩy cửa hình cung, dẫn Lê Tiếu vào trong, cũng như đi vào quá khứ của anh.

Trong nhà rất sạch sẽ, bầu không khí dễ chịu, chắc đã được quét dọn qua.

Vừa vào cửa là phòng khách rộng rãi, sàn nhà đỏ sậm khiến trong phòng mang cảm giác kìm nén.

Ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ rọi mặt đất, kéo dài chiếc bóng của hai người.

Dõi mắt trông lại, mọi thứ chìm trong sắc tối.

Lê Tiếu mím môi cười, ánh mắt ranh mãnh: "Phong cảnh này... quả thật rất khác biệt."

Thương Úc nghiêng đầu nhìn cô, ngồi xuống bắt tréo chân, kéo theo Lê Tiếu vào lòng.

Nắng sau trưa rất gắt, anh ôm eo thon của cô, lòng bàn tay ghì gáy cô, phủ lên môi cô.

Nụ hôn này mang theo ý trừng phạt, dùng sức quấn quýt hương vị của cô.

Sự cường thế như công thành chiếm đất lại nhanh chóng trở nên dịu dàng như mưa thuận gió hòa.

Không lâu sau, Thương Úc ngửa đầu dựa ra lưng ghế, một tay ôm eo Lê Tiếu kéo giãn khoảng cách.

Anh lấy ngón cái lau môi cô, yết hầu chuyển động hơi nhanh, ngón tay chạm vào khóe môi cô: "Còn đau không?"

Đây là vết thương vô ý khi đánh nhau với Ôn Thời, dù nhạt màu rồi, nhưng trong khoảng cách gần thế này vẫn nhìn ra dấu vết, vô cùng chướng mắt.

Lê Tiếu ngồi trong lòng anh, ánh nắng rọi khắp người, phản chiếu vẻ mê ly trong mắt.

Cô khôi phục thần trí, đầu lưỡi liếm khóe miệng, lắc đầu nói: "Không đau."

Thương Úc âm thầm than khẽ, mu bàn tay vuốt ve gò má cô, ra hiệu về hướng cầu thang: "Lên đó chọn phòng, tối nay phải ngủ lại nhà chính."

"Không về biệt thự sao?"

Lê Tiếu vừa hỏi vừa đứng dậy, chậm rãi đi qua cầu thang.

Đây là lần đầu Thương Úc để cô chủ động chọn phòng.

Lạ thật.

Lê Tiếu lên tầng hai, hai bên chia ra ba căn phòng.

Bình thường, chưa chắc cô nhàn rỗi tự chọn.

Nhưng đây là nơi ở trước khi anh rời nhà, vì lòng hiếu kỳ, Lê Tiếu đẩy cửa từng phòng.

Phòng sách ngăn nắp sáng sủa, cả một mặt tường chất đầy sách trên giá.

Phòng thể dục có không ít dụng cụ rèn luyện sức khỏe, có thể so một phòng gym cỡ nhỏ.

Sảnh tiếp khách không khác gì dưới tầng.

Lê Tiếu dạo xong bên trái thì tiếp tục sang bên phải hàng lang.

Ba căn phòng ngủ gần như giống nhau, cô đứng trước cửa phòng cuối hàng lang, vuốt cằm gật đầu. "Chọn xong rồi?"

Tiếng bước chân cùng câu hỏi của anh từ chỗ cầu thang truyền đến.

Lê Tiếu nghiêng đầu, nhìn bóng người mặc đồ đen giẫm trên sàn đỏ đi đến, tiện tay chỉ vào: "Phòng này không tệ."

Loáng thoáng, dường như cô nhìn thấy khóe môi anh hơi nhếch lên.

Lê Tiếu nhìn lại phòng ngủ.

Cô chọn phòng này chỉ vì chiếc giường màu đen.

Bộ bốn vật dụng trên giường dệt bằng tơ tằm đen.

Thương Úc đến cạnh cô, dựa vào khung cửa, mím môi tán thưởng: "Rất tinh mắt."

"Sao anh lại nói thế?"

Lê Tiếu không nghe ra hàm ý trong lời anh nói.

Thời tiết Parma ấm áp, giường tơ tằm chắc sẽ thoải mái dễ chịu.

Đây là nguyên nhân chủ yếu cô chọn phòng này.

Lê Tiếu ngửa đầu nhìn Thương Úc, chỉ thấy anh khoanh tay trước ngực, hất cằm vào trong: "Đây là phòng ngủ chính."

"Ồ"

Lê Tiếu nuốt nước bọt: "Vậy để em đổi."

"Không cần, em ngủ đi."

Thương Úc mỉm cười ngăn cô lại, kín đáo nhìn giường lớn bên trong phòng, sau đó kéo tay cô: "Nếu lát nữa buồn chán, em có thể đi dạo ở đây tùy ý."

Lê Tiếu nhìn quanh hành lang, từ chối: "Hay là chờ anh quay lại rồi hẵng dạo, chiều nay em ghé Thiên Thần Cư, cũng đang có chút việc."

Thương Úc cũng không ép, dẫn cô ra khỏi tòa nhà kiểu Âu, dặn dò: "Tả Hiên cũng ở vườn sau, em muốn làm gì cứ để anh ta ra mặt."

"Ừ, em biết rồi."

Lê Tiếu lắc cánh tay anh, đã sắp hai giờ, liền cười tủm tỉm nói: "Anh cứ dự họp, không cần lo cho em."...

Đúng hai giờ chiều, buổi họp mặt dòng họ Thương thị chính thức bắt đầu.

Lê Tiếu đã quay lại Thiên Thần Cư, buồn chán làm ổ trên sofa, khá hứng thú nhìn báo cáo giao dịch Vân Lệ gửi cho.

Cô mỉm cười nói vào tai nghe bluetooth: "Lúc Thương Phù vào Hội quốc tế, rốt cuộc ai đã thông qua sát hạch thế? Danh hiệu năng lực đầu tư xuất chúng này hình như bơm nước hơi quá đà đấy."

Lưu Vân và Lạc Vũ nhìn thẳng vào phòng khách.

Ôn Thời vẫn bị trói trên ghế bành, tuy bộ dạng chật vật nhưng không hề ảnh hưởng việc anh ta nghe lén cuộc trò chuyện của Lê Tiếu.

Ôn Thời nghi ngờ, tự tin cỡ nào mới khiến Lê Tiếu không hề xem ai ra gì chê bai Thương Phù ngay trước mặt anh ta.

Mà cô... cũng biết đến Hội quốc tế?

Lúc này, Vân Lệ nói mấy câu trong tai nghe, Lê Tiếu tặc lưỡi: "Lúc trước tám tổ cực kì yếu mảng đầu tư, giờ cũng vậy, mời chào nhân tài quá tùy ý." ...

Phòng họp bên kia.

Vẫn như tối qua, thành viên cả Thương thị đều chia theo cấp bậc, vị trí chỗ ngồi cũng như vậy.

Thương Phù là người thân của dòng thứ, không có tư cách vào bàn, chỉ có thể ngồi ghế dự thính phía sau, nghiêm túc nghe hoạch định phát triển nửa năm sau của gia tộc.

Dù là thế, ánh mắt của cô ta vẫn thỉnh thoảng hướng về Thương Quỳnh Anh, rõ ràng đã thất thần.

Đến khi cuộc họp bắt đầu, Thương Phù cũng không có cơ hội bàn bạc đối sách với cô Út.

Không biết tình hình thị trường giao dịch hiện giờ thế nào rồi....

Cả buổi chiều, Lê Tiếu không hề rời khỏi Thiên Thần Cư.

Trên bàn phòng khách bày trà bánh buổi chiều, cuộc trao đổi giữa cô và Vân Lệ vẫn đang tiếp tục.

Mới đó đã ba giờ rưỡi, tiến triển của trụ sở chính Hoàn Vũ vẫn rất chậm chạp.

Lê Tiếu bảo Lạc Vũ tìm một máy tính đến, sau khi khởi động máy liền đặt lên bàn, ngón tay di chuột, nói với Vân Lệ: "Anh có giấy cổ phiếu giao dịch vàng không?"

"Có hai tờ."

Lê Tiếu nhếch môi cười quỷ dị: "Vậy đủ rồi. Tung của anh ra đi, rồi mua lại hai cổ phiếu ngân hàng mà em gửi cho anh."

Vân Lệ ngồi trong phòng làm việc của Hoàn Vũ, thấy cổ phiếu ngân hàng gửi đến trên màn hình, cứ dựa theo lời dặn của Lê Tiếu, bắt đầu làm việc.

Mấy phút sau, Vân Lệ nhìn hướng đi của cổ phiếu vàng, cau mày: "Hiệu quả thấp quá, cổ phiếu vàng trong tay tôi chẳng mấy, không ảnh hưởng toàn cục."

Trong tai nghe không có tiếng Lê Tiếu, mà là tiếng gõ phím liên tục.

Anh ta đợi một lúc, ánh mắt vẫn tập trung và màn hình máy tính, mới đó nghe Lê Tiếu nói: "Anh quan sát thêm chút nữa."

Vân Lệ nhìn một vòng, tận mắt chứng kiến chiều hướng của cổ phiếu vàng rơi tụt trong mấy phút ngắn ngủi, kinh ngạc nhướng mày: "Em đã làm gì?"

"Hầu hết nhà chủ đã bán tháo cổ phiếu vàng rồi, anh nói xem... chuyên gia tài chính công ty Thương Phù ngồi yên được sao?"
 
Chương 348: Quá Có Lý


Vân Lệ thẳng lưng, hỏi: "Bọn họ có ngồi được không tôi không biết, nhưng tôi thật sự tò mò là em làm thế nào mà có thể khiến nhà cái chủ động bán tháo?"

Nhà cái bán tháo số lượng lớn vàng, cục diện hỗn loạn, ắt sẽ giảm mạnh.

Lê Tiếu vẫn gõ bàn phím, ung dung hỏi lại: "Khi toán lính đánh thuê của anh nhận lênh, sao không chuẩn bị trước đã ra tay?"

Vân Lệ: "..."

Quá có lý.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã bốn giờ rưỡi.

Buổi họp mặt dòng họ cũng sắp kết thúc.

 

Cô ngồi trên ghế sofa, đặt laptop trên đùi, ấn nhẹ nút Enter, việc lớn đã hoàn thành.

Tai nghe bluetooth đã sắp hết pin, Vân Lệ cũng mệt mỏi uốn éo bả vai: "Công ty bên kia của cô ta đã đóng vị thế, ước tính khoản lỗ ít nhất cũng phải hơn trăm triệu."

Lê Tiếu khẽ day mi tâm, nói: "Bây giờ giá cổ phiếu vàng đã hạ xuống mức thấp nhất, sáng mai anh có thể tiếp tục cho người mua vào, mua nhiều để không cũng được."

Anh ta nheo mắt, mở sàn giao dịch vàng trực tuyến trên điện thoại của mình, suy nghĩ lộn xộn trở nên rõ ràng trong nháy mắt: "Chậc chậc, em lên kế hoạch với Thương Phù, giả vờ để giá vàng hạ xuống mức thấp nhất, ép bọn họ tự loạn, phải đóng vị thế toàn bộ? Thảo nào vừa rồi em bảo tôi bán, thế chẳng phải ông đây kiếm lời từ chênh lệch giá sao?"

"Cũng không thể để nhà họ Vân phí công, đúng không?"

 

Lê Tiếu trêu ghẹo, Vân Lệ mỉm cười vui vẻ: "Coi như em vẫn còn lương tâm."

Nói xong, anh ta lại thấp giọng nhắc nhở cô: "Như vậy chẳng phải ngày mai Thương Phù cũng có thể tiếp tục mua vào ư?"

Lê Tiếu bỗng nghe thấy tiếng nhắc nhở tai nghe bluetooth sắp hết pin, nên đè tai nghe, nói một cách khó hiểu: "Chị ta không có cơ hội đó đâu."

Cô vừa dứt lời, tai nghe vừa hay hết pin.

Vân Lệ cũng không để ý, xoay ghế nhìn ra cảnh chạng vạng ngoài cửa sổ, mỉm cuời.

Oắt con này chơi cổ phiếu cũng điêu luyện thật.

...

 

Lê Tiếu để tai nghe bluetooth trên bàn trà, xoa tai, mệt mỏi nhìn Lạc Vũ: "Chị ta đã đến chưa?"

Lạc Vũ bước đến đưa điện thoại cho cô: "Cô ta đang trên đường đến đây, chắc khoảng muời phút nữa là có mặt."

"Ừ, vậy tôi đi nghỉ một lát."

Cô phất tay, không nhận lấy điện thoại mà Lạc Vũ đưa tới.

Cô rất ít khi phí nhiều thời gian với ai như thế này.

Thương Phù, chị thật có "phước".

Đúng lúc này, Lưu Vân nhận được một tin nhắn, anh ta nhìn Lê Tiếu với ánh mắt sáng rực: "Cô Lê, buồi họp mặt dòng họ kết thúc rồi."

Lê Tiếu hơi dựa vào ghế sofa, nhìn về phía Ôn Thời, cuời khẩy: "Nôn nóng không? Chị của anh sắp tới rồi đấy."

Anh ta nắm chặt hai tay thành nằm đấm, dù đã nghe cả buổi chiều, nhưng anh ta chẳng hiểu mô tê gì: "Lê Tiếu, rốt cuộc cô đang làm gì vậy?"

Lê Tiếu không màng đến anh ta, chỉ dựa vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vốn dĩ cô không muốn đuổi cùng giết tận, nhưng chị ta đã lợi dụng Ôn Thời để bắt cóc Đường Dực Đình, món nợ này cô phải tính.

Ai bảo cô trời sinh hẹp hòi, lại vô cùng bao che.

Một lúc sau, ngoài cửa loáng thoáng tiếng giày cao gót.

Lê Tiếu chống trán, ngồi im trên ghế, Lưu Vân và Lạc Vũ thì giữ vững tinh thần, tập trung chờ đợi.

"Rầm" một tiếng, cửa của tòa nhà bị Thương Phù đẩy mạnh ra.

Cô ta vòng qua cửa trước đi thằng đến phòng khách, có thể nhận ra cô ta tức giận cỡ nào từ tiếng buớc chân.

Đi vào phòng khách, cô ta không thèm nhìn xung quanh mà hất hàm đanh giọng chất vấn: "Lê Tiếu, cô gửi tin nhắn đó cho tôi là có ý gì?"

Cô ta mở máy sau khi cuộc họp kết thúc, chưa kịp xem tin tức từ chuyên gia quản lý tài sản của công ty thì đã bị thu hút bởi một dãy số lạ.

Tin nhắn chỉ có vài câu ngắn gọn và chữ ký tên Lê Tiếu ở cuối.

Nội dung tin nhắn là: Tiền ảo ICO? Chị Cả Thuơng, đến Thiên Thần Cư rồi nói.

Gương mặt xinh đẹp quyến rũ của Thương Phù trở nên dữ tợn.

Cô ta nắm chặt điện thoại di động, giận dữ nhìn Lê Tiếu đang ngồi im trên ghế sofa: "Lê Tiếu, tôi dang hỏi cô..."

"A..." Tiếng kêu đau đớn vang lên từ bên trái đằng sau phòng khách.

Thương Phù vô thức ngoái nhìn, tim cô ta ngùng đập một nhịp khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt.

Một nguời đang bị trói vào chiếc ghế bành.

Có lẽ là bất ngờ, nên cô ta giật mình.

Lưu Vân đang nắm lấy bả vai Ôn Thời, dễ nhận thấy tiếng kêu la ban nãy là kiệt tác của anh ta.

Trong phòng khách im lặng như tờ.

Lê Tiếu lười biếng ngước mắt: "Chị em hai nguời lạnh nhạt như thế sao? Gặp nhau mà không nói câu nào à?"

Thương Phù hiểu ra, quay đầu thở hổn hển, gằn giọng: "Lê Tiếu, ra tay trên địa bàn của Thương thị, cô muốn chết hay sao?"

Lê Tiếu dửng dưng ngồi thằng người dậy, vuơn vai: "Trong hai ta, rốt cuộc là ai phải chết đây?"

"Lê Tiếu, cô thật sự cho rằng, có gia chủ che chở, cô có thể muốn làm gì thì làm sao?"

Thương Phù thôi không nhìn Ôn Thời nữa, bước tới gần ghế sofa, ánh mắt u ám.

Lưu Vân và Lạc Vũ muốn tiến lên giúp Lê Tiếu, nhung dẫu sao mỗi lần đánh nhau, cô đều không cần họ giúp đỡ.

Bọn họ đang nghĩ ngợi thì cô cầm lấy tách trà đã nguội trên bàn, nhấp một ngụm, nhìn bọn họ, nói: "Hai người giải quyết đi."

Hôm nay cô đã bận cả buổi chiều, mệt nên không muốn động tay chứ không vì điều gì cả.

Cô vừa dứt lời, Lưu Vân và Lạc Vũ đã lập tức vọt tới ngăn Thương Phù lại.

Bị ép lùi bước, cô ta cười mỉa: "Bốn trợ thủ các người từ trước đến giờ chỉ nghe lời của Thiếu Diễn, từ khi nào đã thành chó săn của Lê Tiếu vậy?"

Cô ta nói năng thật khó nghe.

Lê Tiếu nhíu mày đứng dậy, nhìn xung quanh rồi bất đắc dĩ vỗ vai Lạc Vũ: "Nhường cho tôi vậy."

Lạc Vũ vội tránh sang bên, cùng lúc đó, một tách trà nguội tạt thằng vào mặt Thương Phù.

Lê Tiếu mân mê tách trà, cười nhạt: "Chị Cả Thương, uống chút trà cho hạ nhiệt."

Lưu Vân và Lạc Vũ là người của Thương Úc, ai cho chị ta mắng mỏ?

Thương Phù bất ngờ bị tạt nước trà, vài lá trà còn dính trên trán, ngay cả tóc mai cũng bị uớt, từ trước tới giờ chưa bao giờ cô ta nhếch nhác đến vây.

Nước trà chảy từ cằm cô ta xuống vạt áo đằng trước, như đốm lửa nhỏ tóe vào chảo dầu, thiêu đốt tất cả lửa giận của cô ta.

"Lê Tiếu!"

Cô ta giận dữ gầm lên, muốn động tay với Lê Tiếu.

Mấy năm qua được Thương Quỳnh Anh đào tao, chắc chắn cô ta không phải là bình hoa ngốc nghếch.

Cô ta tận dụng những ưu thế của bản thân và đẳng cấp đai đen, đai đỏ Taekwondo của mình.

Tiếc rằng, Lưu Vân và Lạc Vũ cũng không phải dạng vừa.

Hai nguời họ một trái một phải đỡ đòn tấn công của cô ta, đang định dạy cho cô ta một bài học thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng ồn.

Lê Tiếu nheo mắt lại, nhẹ giọng gọi: "Lạc Vũ."

Thương Phù hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bóng người trước mặt xẹt qua, sau đó thì nghe thấy mấy tiếng roẹt roẹt.

Sau khi đứng yên nhìn lại, cô ta thấy sợi dây trói Ôn Thời đã bị Lạc Vũ cắt đứt và cấp tốc thu vào.

Tốc độ của Lạc Vũ rất nhanh, hiển nhiên là đã chuẩn bị từ trước.

Cô ta bị Lưu Vân đầy lùi một bước, nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn ngoài cửa, còn chưa kịp phản ứng thì Ôn Thời đã nhào tới...
 
Chương 349


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 349 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​














Nguồn : ngontinh hay.com










 
Chương 350


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 350 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​


















Bạn đang đọc truyện tại Vietwriter.vn






 
Chương 351


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 351 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​




















Đọc truyện tại Vietwriter.vn




 
Chương 352


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 352 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​














Vietwriter.vn​
 
Chương 353


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 353 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​














WebTru yenOn linez . com​
 
Chương 354


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 354 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​
























 
Chương 355


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 355 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​


















Bạn đang đọc truyện tại Vietwriter.vn








 
Chương 356


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 356 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​














Vietwriter.vn








 
Chương 357


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 357 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​














Vietwriter.vn








 
Chương 358


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 358 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​
















Vietwriter.vn






 
Chương 359


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các bạn đang đọc truyện Siêu cấp cưng chiều – Chương 359 miễn phí tại Vietwriter.vn. Hãy tham gia Group của đọc truyện Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!


****************************​
















Nguồn : ngontinh hay.com








 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top