Chương 1349: Chu Thế Khánh rất tức giận


Sau khi nói chuyện với Uông Nhật Thần, Vương Trạch Vinh gọi Tiền Hồng vào phòng mình mà hỏi tình hình Bắc Cát. Thông qua tìm hiểu thì sau khi Hướng lão gia tử chết thì Hướng Minh Chí chủ yếu dựa vào Chu Thế Khánh.

Từ trước đến giờ Hướng Minh Chí mặc dù chỉ là chủ tịch tỉnh nhưng do có chỗ dựa mạnh nên vẫn khống chế được Bắc Cát.

Lại nhìn Cao Cách Ninh, người này có vẻ mềm yếu nhiều, Cao hệ ở Bắc Cát quá yếu ớt. Cao Cách Ninh và Hướng Minh Chí có mâu thuẫn nhiều năm. Nếu có ai đó đứng ra nhằm vào Hướng Minh Chí, Cao Cách Ninh nhất định không cam lòng theo sau.

Tiền Hồng còn hiểu một điều đó là Cao Cách Ninh tỏ vẻ muốn hợp tác với Vương Hệ để đánh ngã Hướng Minh Chí.

Uông Nhật Thần sau khi biết th liền nói ông sẽ đi gặp Cao Cách Ninh nói chuyện, xem hai bên có đạt thành thỏa thuận hay không?

Vương Trạch Vinh biết Uông Nhật Thần có cách xử lý nên không quan tâm tới việc này. Hắn bảo Tiền Hồng cố gắng lợi dụng lực lượng mà thu thập tài liệu về Hướng Minh Chí.

Sau khi Uông Kiều gọi tới, Vương Trạch Vinh liền chú ý đến thái độ của Bí thư Lâm. Bắc Cát xảy ra chuyện như vậy, tin rằng Bí thư Lâm sẽ không hài lòng, không biết Trung ương sẽ có quyết định như thế nào.

Thấy Vương Trạch Vinh có ý làm lớn chuyện, chủ tịch tỉnh Hướng Minh Chí đương nhiên là rất lo lắng.

Đối với việc Uông Nhật Thần đến Bắc Cát, Hướng Minh Chí rất khó hiểu. Đây là việc acur Vương Trạch Vinh, Uông Nhật Thần chạy đến làm gì. Chẳng qua dù có suy nghĩ này nhưng Uông Nhật Thần đến làm áp lực đối với Hướng Minh Chí tăng nhiều. Y biết mình không thể chống lại lực lượng đó nên cần tìm kiếm người giúp.

Khi Hướng Minh Chí gọi cho Chu Thế Khánh, Chu Thế Khánh đang họp. Nghe xong Hướng Minh Chí nói, Chu Thế Khánh nhíu mày và thầm nghĩ Vương Trạch Vinh có ý gì?

Vợ Chu Thế Khánh là em gái Hướng Minh Chí, quan hệ của hai bên rất thân. Đây vốn là hôn nhân chính trị nên Chu Thế Khánh không có tình cảm mấy với vợ. Nhưng Vương Trạch Vinh nếu đánh ngã Hướng Minh Chí ở Bắc Cát, vậy có ý gì?

Chu Thế Khánh không tin đây chỉ là việc ngẫu niên. Y và Ngô Tán Lâm vừa mới cùng chèn ép Vương Trạch Vinh xong, Vương Trạch Vinh liền đến Bắc Cát để nhằm vào Hướng Minh Chí.

Chẳng lẽ là nhằm vào mình?

Chu Thế Khánh chấp nhận cùng Ngô Tán Lâm chèn ép Vương Trạch Vinh thì cũng có suy nghĩ của hắn. Đầu tiên hắn lo lắng về Vương Trạch Vinh. Theo sự phát triển của Vương Trạch Vinh, Chu Thế Khánh phát hiện bây giờ Vương Trạch Vinh dù về mặt nào cũng đã vượt qua hắn. Nếu Vương Trạch Vinh vào Bộ Chính trị thì đó là đối thủ không thể vượt qua. Bây giờ nếu đánh ngã Vương Trạch Vinh thì sẽ tốt đối với hắn. Đương nhiên Chu Thế Khánh còn có một suy nghĩ đó là bây giờ Nam Dương còn có thực lực nhất định, có ba người của Nam Dương. Nếu như có thể kéo bọn họ lại thì khả năng lên chức của hắn càng cao. Hơn nữa Ngô Tán Lâm vì kéo Chu Thế Khánh lại mà chấp nhận bỏ tỉnh Hồ Lâm, đây là điểm hấp dẫn Chu Thế Khánh nhất. Sau khi cân nhắc, Chu Thế Khánh liền tham gia việc nhằm vào Vương Trạch Vinh. Theo hắn nghĩ có phía mình và phía Nam Dương, thêm một số người đứng trung lập thì mặc dù không đánh ngã được Vương Trạch Vinh, nhưng cũng có thể ngăn cản xu thế phát triển của Vương Trạch Vinh.

Nhưng làm Chu Thế Khánh không ngờ đó là người Nam Dương hệ bắt đầu phân hóa, đám người kia không đứng về phía Ngô Tán Lâm.

Bây giờ Vương Trạch Vinh đến Bắc Cát tuy rằng nhằm vào Hướng Minh Chí. Nhưng ai chẳng biết sau khi Hướng lão gia tử mất, Hướng gia bắt đầu đi xuống, bây giờ Hướng gia chỉ dựa vào Chu Thế Khánh. Chèn ép Hướng gia chính là không nể mặt hắn. Bây giờ Chu Thế Khánh có chút hối hận, sớm biết vậy mình không chèn ép Vương Trạch Vinh nữa.

Chu Thế Khánh đứng lên đi ra khỏi phòng hội nghị rồi nói:

- Anh nói chuyện với Vương Trạch Vinh thế nào rồi?

Hướng Minh Chí lần đầu tiên phát hiện nguy hiểm sau khi bố mình mất. Trước kia lão gia tử còn thì có ai dám chèn ép Hướng gia, bây giờ nhìn Vương Trạch Vinh là biết đối phương không chịu bỏ qua.

- Tôi chấp nhận xin lỗi và bồi thường tiền nhưng Vương Trạch Vinh cứ muốn làm to chuyện.

- Không phải tôi nói anh, con anh từng đó tuổi mà không coi pháp luật vào đâu. Tôi thấy cho nó vào tù vài năm cũng được.

- Vấn đề không phải việc này, quan trọng nhất bây giờ đó là đám người kia ở Tỉnh ủy đang không ngừng nhảy lên nhảy xuống.

Hướng Minh Chí thở dài nói.

Lời này làm Chu Thế Khánh có chút giật mình:

- Bắc Cát không phải vẫn yên ổn sao?

- Sau khi Vương Trạch Vinh đến Bắc Cát, đám người xx trở nên tích cực. Anh cũng biết tôi ở Bắc Cát nhiều năm như vậy thì không thể nào không có vấn đề.

Chu Thế Khánh bây giờ cũng biết Hướng Minh Chí lo điều gì nên nói:

- Anh là chủ tịch tỉnh nên pháp luật phải biết. Việc không nên làm thì quyết không thể làm, đây là luật. Anh chẳng lẽ thật sự có vấn đề?

Chu Thế Khánh mặc dù thích quyền lực nhưng hắn không tham tiền. Nghe Hướng Minh Chí nói như vậy, Chu Thế Khánh rất tức giận.

- Tôi không có vấn đề gì lớn, chẳng qua là mấy việc nhỏ. Tôi làm việc thì anh cứ yên tâm.

Chu Thế Khánh vội vàng giải thích.

Nghe Hướng Minh Chí nói như vậy, Chu Thế Khánh mới dịu giọng nói:

- Không có vấn đề gì là tốt rồi, nếu quả thực có chuyện gì không ai cứu được anh.

Hướng Minh Chí đang rất lo lắng, y biết mình không thể bị điều tra, nếu không sẽ xong đời.

- Như vậy đi, tôi sẽ gọi điện cho Vương Trạch Vinh xem sao.

Chu Thế Khánh cũng định giúp Hướng Minh Chí một chút.

Chu Thế Khánh suy nghĩ một chút rồi gọi cho Vương Trạch Vinh.

- Trạch Vinh, nghe nói bố cậu bị thương ở Bắc Cát, không biết thế nào rồi?

Chu Thế Khánh quan tâm hỏi.

Uông Nhật Thần đã nói với Vương Trạch Vinh về quan hệ giữa Hướng Minh Chí và Chu Thế Khánh. Sau khi biết chuyện này, Vương Trạch Vinh liền lắc đầu, quan hệ ở Bắc Kinh đúng là phức tạp, quanh đi quẩn lại thì mọi người là bà con.

Thấy Chu Thế Khánh gọi tới, Vương Trạch Vinh biết ý của đối phương định làm gì.

- Bí thư Chu, thật không ngờ Bắc Cát lại mất ổn định như vậy. Bố tôi bị gãy tay, đang ở trong bệnh viện.

Vương Trạch Vinh lộ rõ sự tức giận.

- Đúng thế, con cái quan chức chúng ta có một số người không coi pháp luật vào đâu. Tôi vừa gọi điện cho Hướng Minh Chí và mắng một trận. Một chủ tịch tỉnh mà dạy con như vậy sao? Trạch Vinh, Hướng Minh Chí cũng đau đầu với con của anh ta, ý của anh ta là ngoài việc bồi thường ra thì cứ xử lý theo pháp luật. Hướng Xung phạm sai lầm thì Hướng Minh Chí nhất định không nói giúp.

Vương Trạch Vinh cười thầm trong lòng, Chu Thế Khánh chính là không muốn Hướng Minh Chí xảy ra chuyện.

Từ sau khi bàn với Uông Nhật Thần, Vương Trạch Vinh đã quyết tâm khống chế Bắc Cát, đương nhiên hắn không thể bỏ qua.

- Bí thư Chu, tôi lần này đến Bắc Cát là vì bố tôi bị đánh, đối với người bị đánh sẽ xử lý như thế nào thì tôi không tiện nhúng tay. Tôi tin Tỉnh ủy Bắc Cát sẽ có câu trả lời thuyết phục.

Chu Thế Khánh nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy thì nhíu mày. Vương Trạch Vinh mặc dù nói không nhúng tay, nhưng hắn chỉ cần ở Bắc Cát một ngày thì đám người phản đối Hướng Minh Chí sẽ vui mừng. Ai cũng biết đây là cơ hội đánh ngã Hướng Minh Chí.

- Ừ, Trạch Vinh nói đúng. Tỉnh ủy Bắc Cát nhất định sẽ làm tốt.

Sau khi biết thái độ của Vương Trạch Vinh, Chu Thế Khánh nói vài câu rồi dập máy.

Sau khi dập máy, mặt Chu Thế Khánh trở nên khó coi.

Bắc Cát là một điểm mới trong phạm vi lực lượng của Chu Thế Khánh, y đương nhiên không hy vọng mất đi Bắc Cát.

Chu Thế Khánh cầm máy gọi cho Ngô Tán Lâm. Y cảm thấy việc này mình phải liên minh với Ngô Tán Lâm, chỉ có như vậy mới chèn ép được Vương Trạch Vinh. Nếu không Vương Trạch Vinh mà phát triển sẽ là uy hiếp đối với mọi người.

- Lão Ngô, hẹn Ninh Quốc và Kiền Ý, bốn người chúng ta đã lâu không tụ tập.

Chu Thế Khánh cười nói với Ngô Tán Lâm.

Ngô Tán Lâm liền cười nói:

- Để tôi bố trí
 
Chương 1350: Tâm trạng khác nhau


- Bí thư Vương, hôm nay Chu Thế Khánh hẹn Ngô Tán Lâm, Lý Kiền Ý cùng Lô Ninh Quốc ăn cơm.

Vương Vân Long gọi điện tới nói với Vương Trạch Vinh về việc này.

Vương Trạch Vinh cười cười một tiếng. Hắn vừa từ bệnh viện về liền nhận được của Vương Vân Long.

Thấy Uông Nhật Thần nhìn tới, Vương Trạch Vinh cười nói:

- Một người bạn ở Bắc Kinh gọi tới nói với cháu là Chu Thế Khánh mời Ngô Tán Lâm, Lý Kiền Ý cùng Lô Ninh Quốc dùng bữa.

Vương Trạch Vinh nói chuyện khá tùy ý.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Uông Nhật Thần nhíu mày nói:

- Trạch Vinh, việc này không thể coi nhẹ, xem ra bọn họ không thể ngồi yên.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Lần trước trong hội nghị ở Bộ Chính trị thì Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm đã hợp sức muốn chèn ép cháu, mục đích là không muốn Nam Điền lên cấp. Đương nhiên bọn họ không từ bỏ ý định.

- Bọn họ thất bại là do chính Nam Dương phân hóa, đương nhiên Trịnh Ân Bảo ủng hộ là điều mọi người không ngờ nhất. Vì vậy cháu mới bình yên vượt qua, bây giờ thấy đường đi tới của cháu đã mở, bọn họ lo rằng chàu vào Bộ Chính trị sẽ thành uy hiếp với bọn họ, đây là hy vọng đạt thành kết luận và cùng chèn ép cháu.

Uông Nhật Thần nhìn vấn đề rất chính xác, nói vài câu đã nói ra vấn đề của Chu Thế Khánh.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Lần này nhằm vào Bắc Cát chỉ là vô tình, cháu không ngờ lại liên quan tới Chu Thế Khánh.

- Ông lúc ngồi trên máy bay mới nhớ đến việc này. Bắc Cát là một điểm quan trọng của Chu Thế Khánh. Sau khi Hướng lão chết, Chu Thế Khánh coi Bắc Cát là phạm vi thế lực của mình. Cháu định động Bắc Cát thì Chu Thế Khánh đương nhiên không đồng ý. Ông thấy đây là việc nhỏ, quan trọng nhất là y thấy xu thế của cháu rất mạnh nên coi cháu là đối thủ.

Vương Trạch Vinh nói:

- Hai người Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm có lẽ sẽ hợp lại, hai người Lô Ninh Quốc và Lý Kiền Ý thì chưa rõ. Lô Ninh Quốc bây giờ có nhiều vấn đề, nếu được Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm ủng hộ thì còn có cơ hội. Nếu cho nhiều hấp dẫn thì cháu nghĩ Lô Ninh Quốc sẽ hợp sức.

Uông Nhật Thần nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Trạch Vinh, ông thấy gần đây cháu khá nổi, như vậy không tốt. Trong các lần tranh đoạt thì ông phát hiện một vấn đề rất quan trọng đó là người ít lên tiếng lại có thắng lợi cuối cùng. Cháu bây giờ đang bị khắp nơi chú ý, như vậy rất không tốt.

Vương Trạch Vinh nói:

- Nói thật, cháu cũng không muốn như vậy nhưng người làm việc lại hay bị người ý kiến.

- Đúng thế, người làm việc sẽ dễ bị mọi người nhằm vào, đây là việc bất đắc dĩ.

Uông Nhật Thần thở dài nói.

- Cháu thấy bọn họ gặp nhau chính là xem hợp tác như thế nào.

Vương Trạch Vinh nói.

- Tất nhiên rồi. Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm cũng thấy tình hình hội nghị hôm đó. Bọn họ biết chỉ có hai người thì lực lượng quá yếu. Ông thấy quan trọng nhất là mọi người cảnh giác với cháu, cháu phải đề phòng.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Bọn họ muốn hợp tác thì có không ít vấn đề. Người sau lưng bọn họ nghĩ như thế nào mới là quan trọng nhất.

Uông Nhật Thần cũng cười nói:

- Chúng ta cứ làm tốt công việc là được.

Khi hai người đang nói chuyện thì trong một nhà hàng cao cấp ở Bắc Kinh, bốn Ủy viên Bộ Chính trị đang ngồi nói chuyện với nhau.

- Các vị, lần này mọi người đều ở Bắc Kinh, không dễ gì gặp đông đủ như vậy.

Chu Thế Khánh cười ha hả nói với ba người kia.

- Nếu không phải lão Chu mời thì đóng là khó kiếm được cơ hội này. Bình thường mọi người đều bận mà, sau này không có nhiều cơ hội như vậy.

Ngô Tán Lâm vừa cười vừa nói.

Tâm trạng Lô Ninh Quốc thời gian này cũng không tốt. Nói thật lần đó ở Mỹ y chỉ vô tình nói như vậy, kết quả lại bị phóng đại lên quá nhiều. Y đương nhiên hiểu rõ bị phóng đại như vậy là do đối thủ nhằm vào. Nhìn Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm, Lô Ninh Quốc nghi ngờ bọn họ tham gia việc này. Chẳng qua Lô Ninh Quốc cũng không có biện pháp. Lão bí thư đã có thái độ khác với y, không còn tin tưởng như trước.

- Nếu Trạch Vinh đến được thì ngũ kiệt chúng ta coi như đông đủ.

Lô Ninh Quốc cười nói.

Nghe Lô Ninh Quốc cố ý nhắc tới Vương Trạch Vinh, Ngô Tán Lâm và Chu Thế Khánh nhìn thoáng nhau và mặt hơi khó coi một chút.

Hai người đều biết Lô Ninh Quốc cố ý lấy Vương Trạch Vinh ra để làm mình mất mặt. bọn họ liền nghĩ đến việc mình chèn ép Vương Trạch Vinh không thành công.

Ngô Tán Lâm cười ha hả nói:

- Biểu hiện của Trạch Vinh rất tốt. Nam Điền phát triển rất được, tin rằng Trạch Vinh rất nhanh sẽ vào Bộ Chính trị. Chỉ cần Trạch Vinh vào Bộ Chính trị thì với lực lượng và tình hình phát triển của cậu ta, chúng ta nhất định sẽ bị bỏ lại phía sau.

Ngô Tán Lâm nói lời này làm mọi người phải giật mình và chú ý.

Bốn người đều không muốn đứng sau kẻ khác. Nếu Vương Trạch Vinh vượt qua mọi người thì không ai có thể chấp nhận.

Ngô Tán Lâm thấy vẻ mặt của mọi người liền nói:

- Có người nói Nam Dương chậm phát triển, hy vọng Nam Điền thuận lợi lên cấp, việc này thực ra không phải không thể chấp nhận. Có Trạch Vinh tiến lên thì sẽ tốt đối với Trung Quốc.

Chu Thế Khánh cũng cười nói:

- Đáng tiếc Trạch Vinh đang ở Bắc Cát, nếu không đã gọi cậu ta tới đây. Lần sau Trạch Vinh lên Bắc Kinh thì mọi người cùng gặp mặt. Mọi người đều nói chúng ta là ngũ kiệt mà.

Lý Kiền Ý hỏi:

- Nghe nói bố của Trạch Vinh bị con của Hướng Minh Chí đánh. Thế Khánh, không biết xử lý như thế nào rồi?

- Hướng Minh Chí cũng bất đắc dĩ. Cán bộ cao cấp chúng ta hầu hết đều dành nhiều việc vì quốc gia, bỏ quên việc dạy con. Hướng Minh Chí đã tỏ thái độ nghiêm túc xử lý con cái theo pháp luật, quyết không bao che.

Chu Thế Khánh nghiêm túc nói.

Mấy câu vừa rồi chỉ là mọi người thử dò xét nhau mà thôi. Đối với việc Chu Thế Khánh mời mọi người cùng nhau ăn cơm, mấy người ở đây có ai không đoán ra.

- Kiền Ý, Olympic Bắc Kinh chuẩn bị rất tốt, lần này anh đúng là có thành tích lớn.

Chu Thế Khánh vừa cười vừa nói.

- Áp lực rất lớn, Trung Quốc chưa từng tổ chức sự kiện lớn đến như vậy, phải tham khảo nhiều nơi. Tôi đúng là đau đầu vì việc này.

Lý Kiền Ý lắc đầu nói.

- Ha ha, Kiền Ý có thành tích là tốt. Trạch Vinh thực ra lại có thành tích nhiều nhất. Chúng ta phải cố gắng không mất mặt hết.

Ngô Tán Lâm nói.

- Lời này thì đúng rồi. Nhìn các việc Trạch Vinh làm được thì tôi rất phục. Ví dụ như việc ở Thường Hồng, cậu ta làm tốt đến mức Lão bí thư nhiều lần khen ngợi. Trạch Vinh có Lão bí thư ủng hộ thì phát triển không thể chậm.

Lô Ninh Quốc như tự than thở mà nói.

Lô Ninh Quốc đang nghĩ đến việc Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm muốn Vương Trạch Vinh đến Hải Đông, y lúc ấy đã cẩn thận suy nghĩ và thấy việc này có khả năng. Lão bí thư rất hài lòng với Vương Trạch Vinh, có lẽ Lão bí thư sẽ đồng ý Vương Trạch Vinh tới Hải Đông. Chỉ cần Vương Trạch Vinh được Lão bí thư ủng hộ, như vậy người phụ trách hệ của Lão bí thư sẽ là Vương Trạch Vinh. Đến lúc đó những thứ trong tay y sẽ chuyển sang cho Vương Trạch Vinh.

Nhìn Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm, Lô Ninh Quốc thầm nghĩ lực lượng của hai người này khá mạnh, nếu như có được bọn họ và nhân vật sau lưng bọn họ ủng hộ thì mình có phải còn có chút cơ hội không?

Lô Ninh Quốc suy nghĩ một chút và do dự. bây giờ Lão bí thư vẫn còn khỏe, Lão bí thư chỉ cần đưa ý kiến là mình coi như xong. Vậy mình nên làm như thế nào?

Lý Kiền Ý đương nhiên nghe ra ý chia rẽ của Chu Thế Khánh. Thấy vẻ mặt Lô Ninh Quốc hơi đổi, Lý Kiền Ý thầm nghĩ mình không dễ gì có cơ hội trở lại, làm việc phải thật cẩn thận, không thể để người ta túm lấy nhược điểm. Nếu cùng đám người Chu Thế Khánh chèn ép Vương Trạch Vinh chẳng những không có lợi mà còn phản tác dụng. Có suy nghĩ này làm Lý Kiền Ý lại là người thoải mái nhất ở đây.

Là người của Tổng bí thư, Lý Kiền Ý phát hiện một vấn đề rất quan trọng đó là Tổng bí thư coi trọng Vương Trạch Vinh không kém gì y. Nếu Tổng bí thư chú ý đến Vương Trạch Vinh như vậy, y cần làm chính là tăng cường quan hệ với Vương Trạch Vinh.
 
Chương 1351: Hướng gia xin lỗi


Sau khi gọi cho Chu Thế Khánh, Hướng Minh Chí cảm thấy rất mệt mỏi. Tình hình đã rõ ràng, Vương Trạch Vinh muốn làm ngã y.

- Hướng Xung đâu?

Hướng Minh Chí nói với vợ.

- Con đang trên phòng vào mạng.

- Thằng ranh này vẫn còn tâm tư vào mạng chơi sao?

- Anh không cho con ra ngoài, con phải lên mạng thôi.

Hướng Minh Chí đứng lên đi vào phòng Hướng Xung. Y đúng là đau đầu với Hướng Xung, gây chuyện càng lúc càng lớn, lần này không ngờ đánh bố của Vương Trạch Vinh.

Mở cửa phòng, Hướng Minh Chí ngửi thấy mùi khói ngập trong không khí.

Hướng Minh Chí nhíu mày đi vào thì thấy Hướng Xung đang chơi game trên mạng, hơn nữa còn nói chuyện với một cô gái nào đó. Hai bên không ngừng gọi anh, em rất ngọt.

- Thằng ranh này, mặc quần áo theo tôi ra ngoài.

Hướng Minh Chí ấn tắt nóng máy.

- Đi đâu ạ?

Hướng Xung đang chơi vui thì bị tắt máy nên rất không hài lòng.

Vợ Hướng Minh Chí – Lý Lâm Phương thấy thế liền nói:

- Con nó đang chơi mà, anh muốn tắt cũng phải nói một câu chứ.

- Chơi, chơi, tôi thấy nó chơi trong nhà tù mới sướng.

Lý Lâm Phương nghe vậy liền vội vàng hỏi:

- Sao vậy, việc này anh không xử lý được sao? Chu Thế Khánh nói như thế nào?

Hướng Minh Chí lắc đầu nói:

- Vương Trạch Vinh không chịu bỏ qua, xem ra ngay cả Chu Thế Khánh cũng không có cách.

- Mẹ thằng Vương Trạch Vinh chứ, con tìm người xử lý nó.

Hướng Xung nghe Hướng Minh Chí nói như vậy liền trợn mắt há mồm nói.

Hướng Xung đã bao giờ bị uất ức như vậy. Sau khi đánh Vương Đại Hải, Hướng Minh Chí không cho hắn ra khỏi nhà. Bây giờ thấy bố mình không xử lý được việc này, hắn rất tức giận.

Hướng Minh Chí nghe Hướng Xung nói như vậy liền vung tay tát hắn mà nói:

- Mày sao suốt ngày chỉ biết đánh đánh, giết giết thế hả?

Hướng Xung bị tát liền lớn miệng nói:

- Không phải là thằng Vương Trạch Vinh thôi sao, có gì giỏi chứ. Dám chọc vào Hướng gia chúng ta, xem con có giết nó không?

Hướng Minh Chí đúng là rất giận và không biết nói gì.

Lý Lâm Phương thấy Hướng Minh Chí đánh Hướng Xung thì vội vàng lao tới giữa và nói:

- Con dù sai thế nào thì anh cũng không nên đánh con mà.

Hướng Minh Chí chỉ vào Lý Lâm Phương rồi tức giận nói:

- Đến bây giờ mà cô còn bao che cho nó là như thế nào?

Lý Lâm Phương nói với Hướng Xung:

- Tiểu Xung, con nghe bố đi, mặc quần áo đến xin lỗi thôi mà.

- Mẹ kiếp, con muốn xem thằng đó là ai.

Hướng Xung lẩm bẩm một tiếng rồi đi mặc quần áo.

Hướng Minh Chí thở dài một tiếng, xin lỗi và bồi thường tiền có thể xử lý xong việc này sao, chỉ là tỏ thái độ mà thôi.

- Khi gặp người ta thì lễ phép một chút đi, dù sao đã sai rồi, nói nhiều lời tốt tốt vào.

Hướng Minh Chí lớn tiếng nói.

Hướng Minh Chí xoay người đi ra và không thấy vẻ độc ác lóe lên trong mắt Hướng Xung.

Hướng Xung là một cao thủ trên mạng, hắn bỏ rất nhiều tiền mua đồ nên làm chủ cả server. Từ trước đến giờ toàn là hắn đánh người, bây giờ lại phát hiện mình ở bên ngoài lại bị người khi dễ như vậy, hắn rất tức giận. Hắn suốt ngày chém giết ở trên mạng nên cũng bị lây, vì thế hắn nghĩ biện pháp tốt nhất giải quyết chính là giết Vương Trạch Vinh.

Theo Hướng Xung nghĩ thì vấn đề lớn nhất là Vương Trạch Vinh, chỉ cần giết Vương Trạch Vinh là có thể giải quyết xong.

Dẫn theo vợ và con, Hướng Minh Chí đi đến bệnh viện và vào phòng Vương Đại Hải, Vương Trạch Vinh không có đây.

Thư ký Hướng Minh Chí rất nhanh nhạy, vội vàng đi lên nói với vợ chồng Vương Đại Hải:

- Chủ tịch tỉnh Bắc Cát đến thăm hai người.

Vương Đại Hải thấy Hướng Minh Chí dẫn theo thằng đánh mình tới đây thì mặc dù rất khó chịu với Hướng Xung nhưng vẫn phải nói với Tiền Thanh Phân:

- Bà mau mời Chủ tịch Hướng ngồi.

- Không cần như vậy, không cần như vậy.

Hướng Minh Chí đi lên bắt tay Vương Đại Hải mà nói:

- Vương lão, hôm nay tôi đặc biệt dẫn con trai tôi xin lỗi ngài, đều là do tôi không dạy con tốt.

Lữ Hàm Yên từ ngoài đi vào nghe thấy vậy liền nói:

- Vừa nãy tôi mới đi thăm cô gái bị đâm, bây giờ vẫn không thoát cơn nguy hiểm.

Vương Đại Hải nghe vậy liền vội vàng nói:

- Cô bé đó vẫn không qua cơn nguy hiểm sao?

Uông Phỉ cũng đã đi vào nên nói:

- Con đã hỏi bác sĩ thì nếu hôm nay không tỉnh lại thì có lẽ không được.

- Một cô bé tốt như vậy mà..

Vương Đại Hải trừng mắt nhìn Hướng Xung.

Uông Phỉ còn nói thêm:

- Bác sĩ nói đưa đến bệnh viện quá muộn, nếu đưa sớm hơn thì đã khỏi rồi.

Nghe mấy người nói chuyện, Hướng Minh Chí như ngồi trên đống lửa và không biết nói gì.

Vương Đại Hải nhìn Hướng Minh Chí mà nói:

- Chủ tịch Hướng, tôi không có việc gì, các anh đi thăm cô gái kia đi.

Lúc này Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần cũng từ ngoài đi vào. Thấy Hướng Minh Chí ở đây, Vương Trạch Vinh liền sa sầm mặt lại.

Hướng Minh Chí thấy Vương Trạch Vinh tới liền vội vàng đứng lên nói:

- Bí thư Vương, tôi dẫn thằng con tôi tới đây xin lỗi.

Vương Trạch Vinh nghiêm túc nói:

- Chủ tịch Hướng, con anh thì anh nên quản cho tốt. Nghe nói cậu ta làm không ít chuyện ở Bắc Cát này.

- Bí thư Vương nói đúng, sau khi về tôi nhất định chú ý dạy bảo.

Sau khi Vương Trạch Vinh vào, Hướng Xung vẫn nhìn chằm chằm Hướng Xung. Thấy bố mình nhã nhặn nói với Vương Trạch Vinh như vậy, trong lòng y rất khó chịu. Y chưa thấy bố mình nói chuyện với người khác với thái độ này.

Theo Hướng Xung nghĩ thì Vương Trạch Vinh cũng phải già già như ông bố mình. Bây giờ thấy Vương Trạch Vinh còn trẻ như vậy, y có chút ngạc nhiên và thầm nghĩ chỉ là một người trẻ mà sao bố mình phải sợ. Cho đám người kia xử lý nó là được mà.

Vương Trạch Vinh thấy Hướng Xung vẫn không bị bắt thì không khỏi thầm nghĩ đến lực lượng của Hướng gia ở Bắc Cát.

Uông Nhật Thần thấy Tiền Hồng đi theo vào liền tức giận nói:

- Làm thế nào vậy hả, đâm người sống chết không rõ mà kẻ gây tai nạn vẫn đứng đây không bị làm sao? Sở công an Bắc Cát các người làm cái gì vậy hả?

Tiền Hồng nhìn thoáng qua Vương Trạch Vinh rồi cười khổ nói:

- Sở công an đang điều tra, Hướng Xung được chủ tịch tỉnh bảo lãnh.

Uông Nhật Thần hừ một tiếng rồi nói:

- Xem ra công tác của Sở công an Bắc Cát phải tăng mạnh.

Hướng Minh Chí thấy thế liền biết hôm nay không có hy vọng hóa giải vấn đề. Y suy nghĩ một chút rồi cố nói:

- Bí thư Vương, chuyện đã xảy ra thì chúng tôi nhất định sẽ làm người nhà cô gái kia hài lòng. Đối với việc Vương lão bị thương thì chúng tôi nhất định thỏa mãn mọi yêu cầu của gia đình.

Vương Đại Hải thấy Hướng Minh Chí tự mình tới đây xin lỗi thì thấy đã đủ mặt mũi. Ông xua tay nói:

- Chủ tịch Hướng, tôi không sao, xin lỗi một câu là được. Bây giờ quan trọng nhất là cô bé kia, mấy người chú ý lo cho cô bé mới đúng.

Nghe Vương Đại Hải nói như vậy, Hướng Minh Chí thầm nghĩ con bé kia có gì quan trọng, quan trọng nhất chính là thái độ của Vương Trạch Vinh.

- Không phải chỉ là bỏ chút tiền sao?

Hướng Xung ở bên nói.

Vương Đại Hải nghe vậy liền rất không hài lòng mà nói:

- Cậu nói như vậy là không đúng, cái gì là bỏ chút tiền là được? Tôi thấy cậu vẫn chưa ghi nhớ bài học này. Lái xe chạy loạn như cậu thì có tiền là giải quyết được vấn đề sao?

Hướng Minh Chí rất tức giận mà lớn tiếng nói:

- Anh nói gì vậy hả?

Vương Trạch Vinh lúc này liền nói với Hướng Minh Chí:

- Chủ tịch Hướng, xem ra con của anh không ghi nhớ bài học này.

Lúc này Hạng Định đã đi vào và nói:

- Vừa nhận được tin là cô gái kia đã chết.

Hướng Minh Chí vội vàng chạy ra ngoài. Y biết vấn đề bây giờ càng lớn hơn. Cô gái kia chết sẽ làm chuyện thêm khó xử lý.

Hướng Xung cũng tái mặt chạy vội ra ngoài.

Thấy Hướng Minh Chí rời đi, Vương Trạch Vinh nói với Tiền Hồng:

- Các anh làm như thế nào vậy hả? Hướng Xung sao vẫn không bị bắt?

Tiền Hồng nói:

- Bí thư đảng ủy và giám đốc Sở công an đều là người Hướng hệ, Hướng Minh Chí không nói gì thì ai dám động vào Hướng Xung?

Uông Nhật Thần nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Xem ra chỉ dựa vào lực lượng Bắc Cát là không thể làm tốt công việc.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Bây giờ cô gái kia đã chết, cháu muốn xem Hướng Minh Chí làm như thế nào.

Tiền Hồng nói:

- Tôi sẽ gọi cho Bí thư Cao, việc này Tỉnh ủy phải có hành động.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Nếu không được thì chúng ta sẽ thông qua Bộ Công an xử lý chuyện này
 
Chương 1352: Hướng Xung điên rồi


Cô gái chết không phải tin tốt đối với Hướng gia.

Từ bệnh viện về nhà, Hướng Minh Chí rất mệt mỏi. Y biết bây giờ giữ được Hướng Xung càng lúc càng khó khăn.

Hướng Minh Chí hiểu rõ tình hình Hướng gia. Trước kia khi lão gia tử còn thì có ai dám làm gì y. Nhưng lão gia tử mất thì mọi người đều định động Hướng gia. Cũng may y nhanh chóng dựa vào Chu Thế Khánh, được Chu Thế Khánh bảo vệ thì mới giữ tốt Bắc Cát.

Tất cả đều do có Chu Thế Khánh ủng hộ. Chẳng qua Vương Trạch Vinh xuất hiện làm Chu Thế Khánh có vẻ lùi bước. Ở tình hình này nếu Bắc Cát mà còn xảy ra chuyện gì thì đúng là cơ hội để đám người chống đối nhảy dựng lên.

Bây giờ Vương Trạch Vinh ở Bắc Cát, hắn dù không ra tay nhưng đám người kia đâu có bỏ qua.

Lần này Hướng Xung đâm chết người, đó là nguy cơ lớn. Mình có thể qua cửa hay không cũng khó mà nói.

- Ông, sao bây giờ?

Lý Lâm Phương bây giờ rất lo lắng, người chết và không chết là hai việc rất khác nhau.

- Còn có thể làm gì chứ, thằng ranh này không trốn được rồi.

Nói xong Hướng Minh Chí đi vào thư phòng. Y muốn yên tĩnh để suy nghĩ.

Hướng Minh Chí vừa vào trong, Lý Lâm Phương đã kéo Hướng Xung lại mà nói:

- Con, thằng Vương Trạch Vinh đang rất chú ý việc này, bố con cũng không có cách. Mẹ thấy con nên sang bên chị tránh một chút, chờ qua chuyện rồi trở lại.

Ả bây giờ đã nhìn ra Hướng Minh Chí không thể giải quyết việc này. Vương Trạch Vinh chú ý việc này, Bắc Cát dù xử lý yên thì Trung ương cũng khó có thể để yên. Vậy biện pháp tốt nhất chính là Hướng Xung rời khỏi Bắc Cát. Với thế lực của Hướng gia ở Bắc Cát thì để Hướng Xung thầm rời khỏi là không khó.

Con gái lớn của Hướng Minh Chí đã lấy chồng người nước ngoài và ở Mỹ, lần này Lý Lâm Phương định để Hướng Xung sang Mỹ.

Hướng Xung vâng một tiếng rồi vào phòng.

Sau khi vào phòng, hắn nghĩ mọi việc đều do thằng Vương Trạch Vinh gây ra. Hắn nghĩ nếu Vương Trạch Vinh mất thì việc này sẽ được giải quyết.

Hướng Xung được nuông từ bé nên đâu biết luật pháp là gì. Theo hắn nghĩ chỉ cần giết Vương Trạch Vinh, Bắc Cát này không có việc gì bố hắn không giải quyết được.

Từ cuộc nói chuyện của bố mẹ, Hướng Xung ít nhiều nghe ra đây là vấn đề khó khăn đối với ông bố. Có lẽ đám người Vương Trạch Vinh sẽ khiến bố hắn mất chức.

Nghĩ đến bố mình mà mất chức thì sao, Hướng Xung rất sợ hãi. Nếu là như vậy thì hắn sẽ phải ra nước ngoài ư?

Hướng Xung không hề nghĩ tới. Chị gái hắn lấy người nước ngoài, nhưng tính cách các nước khác nhau. Lần đó cả nhà sang Mỹ, ông anh rể khi ăn chỉ thanh toán tiền vợ chồng bọn họ. Hắn mà sang Mỹ thì không thể ở với chị gái, vậy hắn sẽ sống ra sao?

Hướng Xung là thằng rất kích động, hắn vừa nghĩ đến đây liền đứng dậy đi ra ngoài.

- Con đi đâu thế?

Lý Lâm Phương lớn tiếng nói.

- Buồn quá, con ra ngoài đi dạo một chút.

Hướng Xung nói xong và đi thẳng ra khỏi nhà.

Lý Lâm Phương chạy nói với theo:

- Đi sớm về sớm, đừng gây chuyện đó.

Hướng Xung vừa lái xe vừa gọi điện.

Là con của chủ tịch tỉnh, Hướng Xung có một vài quan hệ ở ngoài. Sau khi gọi mấy cuộc điện, hắn đã hẹn được hơn 20 thằng thanh niên vào một nhà hàng.

Cùng lúc này Cao Cách Ninh đã đến nhà hàng do tình nhân bí mật mở ra để tiếp đón Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần.

- Bí thư Uông, Bí thư Vương, đồ ăn ở đây khá ngon, đầu bếp đều được giải trong cuộc thi ở Trung Quốc.

Cao Cách Ninh cười ha hả nói.

Tâm trạng Cao Cách Ninh hôm nay khá tốt. Sau khi biết cô gái kia đã chết, tuy y đau lòng vì người chết, nhưng y biết chỉ như vậy thì đám người Vương Trạch Vinh mới càng hận Hướng Xung. Hướng Xung xảy ra chuyện thì Hướng Minh Chí còn không ngã sao?

- Thiết kế ở đây rất được.

Vương Trạch Vinh vừa nói như vậy thì một người phụ nữ rất quyến rũ đi vào. Ả nhìn Cao Cách Ninh rồi nói:

- Bí thư Cao, chúng tôi đã bố trí đầu bếp tốt nhất để làm món ăn, nhất định làm mọi người hài lòng.

Đây là tình nhân của Cao Cách Ninh, chẳng qua Cao Cách Ninh không tỏ vẻ thân mật gì mấy mà bảo người phụ nữ ra ngoài. Cao Cách Ninh nghiêm túc nói:

- Thưa hai Bí thư, tình hình Bắc Cát rất phức tạp. Tôi nghĩ các vị đến Bắc Cát thì cũng biết một chút tình hình địa phương. Hướng Xung đã đâm chết người, tôi đã yêu cầu Sở công an nghiêm túc xử lý. Nhưng Hướng Minh Chí nhiều lần ngăn cản, bây giờ Hướng Xung vẫn ở trong Hướng gia.

Cao Cách Ninh biết đây là cơ hội quá tốt, chỉ cần mượn lực lượng của Vương Trạch Vinh thì đánh ngã Hướng Minh Chí không hề khó. Y cũng không hề dấu diếm mà tỏ vẻ luôn.

Uông Nhật Thần trầm giọng nói:

- Anh làm gì vậy hả. Là Bí thư tỉnh ủy mà nói không ai nghe. Bắc Cát thành như vậy thì có một phần trách nhiệm của anh.

Tuy Cao Cách Ninh là Bí thư tỉnh ủy nhưng Uông Nhật Thần không thèm để ý địa vị của đối phương, nói chuyện cũng không hề khách khí.

Vương Trạch Vinh mặc dù không nói gì nhưng trong lòng cũng có suy nghĩ như Uông Nhật Thần. Bắc Cát này dù như thế nào thì Cao Cách Ninh là Bí thư tỉnh ủy mà không thể chỉ huy người bên dưới, vậy Cao Cách Ninh làm Bí thư tỉnh ủy như thế nào?

Cao Cách Ninh nói:

- Lão thủ trưởng phê bình rất đúng, tôi không làm tôt công tác của mình. Chẳng qua tôi cũng có chỗ khó xử của mình, Hướng gia có thế lực rất lớn.

Nói lời này Cao Cách Ninh cũng rất buồn bực. Từ trước đến giờ y ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hợp tác với Hướng Minh Chí nên mới không bị đẩy đi. Cao Cách Ninh cũng biết Chu Thế Khánh quá mạnh thì kiểu gì trước khi Đại hội diễn ra, y cũng bị điều khỏi Bắc Cát. Hướng Minh Chí sẽ lên làm Bí thư tỉnh ủy.

Vương Trạch Vinh thấy Cao Cách Ninh như vậy thì có chút cảnh giác với đối phương.

Đây là người biết nhẫn nhịn, trong chốn quan trường thì không sợ người chính trực, sợ là kẻ có thể đổi mặt rất nhanh. Cao Cách Ninh có thể làm như vậy là muốn mượn lực lượng của hắn.

Rượu và đồ ăn được mang lên, có bà chủ nhà hàng ở đây nên không khí khá vui vẻ.

Vương Trạch Vinh ít nhiều nhìn ra được người phụ nữ này có quan hệ kia với Cao Cách Ninh, chẳng qua Vương Trạch Vinh cũng không để ý đến.

Ăn cơm xong, Cao Cách Ninh cười nói:

- Bắc Cát cái khác không có nhưng ngâm chân thì không ít, tôi đã bố trí. Chúng ta đi ngâm chân với thuốc của người Miêu, cách này sẽ rất có lợi cho người cao tuổi.

Vương Trạch Vinh nhìn Uông Nhật Thần rồi nói:

- Vậy thì chúng ta đi ngâm chân một chút.

Cao Cách Ninh chỉ vào bà chủ mà nói:

- Nhà hàng do cô ấy mở, đầu bếp, nhân viên đều là tốt nhất, để cô ấy đi bố trí.

Uông Nhật Thần cũng cười nói:

- Đã sớm nghe thuốc của người Miêu rất được, chúng ta thử một chút.

Mấy người vừa từ nhà hàng đi ra thì đột nhiên xảy ra chuyện. Chỉ thấy hai mươi mấy tên thanh niên tay cầm đao, gậy từ trong ba chiếc xe lao về phía đám người Vương Trạch Vinh.

Hơn 20 tên này đều uống nhiều rượu nên mặt đỏ bừng.

Chuyện đột nhiên xảy ra làm cho mọi người đều rất giật mình. Cao Cách Ninh không ngờ nơi này lại xảy ra chuyện như vậy.

Vương Trạch Vinh rất tự nhiên ngăn Uông Nhật Thần ở sau lưng.

Chỉ trong nháy mắt Cao Cách Ninh đã bị một tên trọc đầu dùng côn đánh ngã xuống mặt đất. Ả phụ nữ còn thảm hơn, bị một con dao đâm trúng và ngã xuống.

Đám bảo vệ lúc này mới có phản ứng mà liều mạng lao tới. bọn họ đương nhiên biết thân phận của Cao Cách Ninh. Vừa nãy Cao Cách Ninh bị đánh ngã xuống, bà chủ cũng bị giết nên bọn họ rất sợ hãi.

Vương Trạch Vinh lúc này đã đánh ngã mấy tên lao tới. Hắn nhìn thì thấy bà chủ cửa hàng người đầy máu mà ngã xuống đất.

Vương Trạch Vinh phát hiện một việc đó là đám thanh niên này hầu hết là lao về hắn. Bọn chúng đều vung dao, gậy đánh hắn.

Mặc dù nghĩ việc này có thể do Hướng Xung làm ra, nhưng Vương Trạch Vinh thấy trong đám này không có Hướng Xung thì chỉ có chút ngạc nhiên mà thôi, sau đó đối phó đám thanh niên này là không khó.

Chỉ cần là người lao tới trước mặt hắn đều rất nhanh bị đánh ngã.

Cao Cách Ninh thảm hơn, sau khi ngã xuống mặt đất thì không biết sao lại bị một thằng dùng dao chém một phát trên chân, máu chảy ròng ròng.

Cảnh sát đến rất nhanh, hơn 20 thằng thanh niên chỉ có vài thằng chạy thoát còn đâu bị bắt hết.
 
Chương 1353: Hướng Minh Chí bị trào máu não


Vương Trạch Vinh đúng là không ngờ xảy ra chuyện như vậy, hắn chỉ có thể bảo vệ được Uông Nhật Thần mà thôi.

Chuyện quá đột nhiên nên không ai ngờ được. Khi cảnh sát đến thì bà chủ nhà hàng đã chết, Cao Cách Ninh bị mất máu nhiều nên cũng ngất đi.

Uông Nhật Thần cũng không ngờ lại có việc này, ông há hốc mồm một lúc lâu không biết nói gì. Là Bí thư tỉnh ủy, Ủy viên Bộ Chính trị, ông tuy gặp nhiều việc nhưng lần đầu thấy việc Bí thư tỉnh ủy bị chém giữa phố như vậy. Ông cũng biết nếu không có Vương Trạch Vinh bảo vệ mình thì có lẽ ông đã ngã như Cao Cách Ninh.

Sau khi mọi chuyện ở đây xử lý xong, Uông Nhật Thần mới thở dài một tiếng nói:

- Vấn đề an ninh trật tự của Bắc Cát đúng là rất nghiêm trọng.

Vương Trạch Vinh không tiện nói gì. Xe cấp cứu tới, Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần lên xe đưa Cao Cách Ninh đến bệnh viện cấp cứu.

Cao Cách Ninh bị thương không quá nặng, chỉ khâu hơn 20 mũi là ổn định vết thương.

Thấy Cao Cách Ninh không sao, Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần được cảnh sát đưa về khách sạn.

Vào trong phòng, Uông Nhật Thần lắc đầu nói:

- Trạch Vinh, xem ra việc này Hướng Minh Chí không thể không có quan hệ. Ông thấy Sở công an Bắc Cát có vấn đề.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Đây không phải việc nhỏ, một Bí thư tỉnh ủy bị chém đúng là chưa từng xuất hiện ở Trung Quốc.

- Cao Cách Ninh này đúng là ra ngoài sao không mang theo vệ sĩ?

Nghe Uông Nhật Thần nói như vậy, Vương Trạch Vinh cười nói:

- Cháu và ông đều không mang mà.

Uông Nhật Thần lắc đầu nói:

- Cao Cách Ninh bố trí thì ông vốn nghĩ rất an toàn, hơn nữa mục đích cuộc gặp lần này không nói cho ai biết, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Vương Trạch Vinh biết việc mình gặp phải cần phải báo cáo với Bộ Công an. Vì thế hắn lập tức gọi cho Bộ trưởng Bộ Công an thông báo tình hình nơi này.

Gọi điện xong, Vương Trạch Vinh nói với Uông Nhật Thần:

- Ông, cháu thấy tình hình Bắc Cát càng lúc càng phức tạp.

- Đúng thế, nếu việc này có liên quan tới Hướng Minh Chí, như vậy cả Bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh đều xảy ra chuyện. Bắc Cát này sẽ rất loạn.

Uông Nhật Thần không ngừng lắc đầu, ông cũng thấy Bắc Cát này quá loạn.

Lúc này Tiền Hồng nghe tin chạy đến. Thấy Vương Trạch Vinh không sao, Tiền Hồng mới thở phào nhẹ nhõm.

- Bí thư Vương, ngài không sao là tốt rồi.

Vương Trạch Vinh nhìn Tiền Hồng mà nói:

- Bây giờ Bí thư tỉnh ủy Cao bị thương nặng, tin rằng Chủ tịch Hướng rất nhanh sẽ biết tin, việc này do ai chủ mưu phải điều tra rõ ràng. Ngay trên đường chém Bí thư tỉnh ủy, Bắc Cát đúng là nổi tiếng.

Tiền Hồng cười khổ nói:

- Tôi nghe thấy chuyện này thì rất sợ. Bí thư Vương, ngài ra ngoài thì phải mang theo vệ sĩ mới đúng. Tôi sẽ bố trí tăng cường lực lượng ở đây.

Uông Nhật Thần nhíu mày nói:

- Đây là việc nhỏ, ổn định Bắc Cát mới là việc lớn. Cao Cách Ninh bị thương nặng không thể xử lý công việc, Hướng Minh Chí có lẽ có quan hệ tới việc này nên Tỉnh ủy nhất định sẽ loạn.

Tiền Hồng vội vàng nói:

- Tôi lập tức đi bố trí công việc.

Y đương nhiên nghe ra ý của Uông Nhật Thần, Bắc Cát đúng là đã xảy ra chuyện lớn.

….

Hướng Xung do tức giận nên tụ tập một đám người và hứa cho mỗi thằng 5000 tệ để đi xử lý Vương Trạch Vinh. Đám thanh niên này đều là lưu manh nên thấy chỉ cần giết một người là có 5000 tệ thì đều vỗ ngực đảm bảo sẽ làm xong.

Bọn họ bình thường cũng đã làm không ít việc như vậy, trước đây chỉ cần xảy ra chuyện là Hướng Xung thầm xử lý xong việc. Vì thế lần này bọn họ cũng không coi vào đâu.

Hướng Xung lúc uống rượu còn lộ rõ vẻ chán chường khiến đám thanh niên kia tức thay cho bạn. Đều nói vì Hướng Xung mà không tiếc tính mạng, phải xử đẹp Vương Trạch Vinh.

Chẳng qua khi cảnh sát đến thì mọi người cũng thấy không sợ vì nghĩ Hướng Xung sẽ cứu được mình.

Bí thư tỉnh ủy bị chém, việc này rất nhanh truyền đến tai giám đốc Sở công an Chu Hội Hùng.

Chu Hội Hùng nghe thấy thế thì rất sợ, việc bình thường thì còn có thể xử lý, nhưng Bí thư tỉnh ủy khi tiếp Bí thư tỉnh ủy Nam Điền, nguyên Bí thư tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn lại bị chém, đây là việc muốn mạng người.

Chu Hội Hùng đập bàn ra lệnh điều tra. Chẳng qua việc này không khó điều tra nên rất nhanh đã có kết quả. Hướng Xung là chủ mưu.

Lúc này Hướng Minh Chí cũng biết tin Cao Cách Ninh bị chém nhưng không rõ tình hình. Hướng Minh Chí nghĩ mà cũng sợ. Y đang ngồi trong nhà suy nghĩ lại nghe thấy tin này khiến y trong lúc nhất thời không có phản ứng.

Hướng Minh Chí cũng biết đây là việc lớn nên lập tức gọi điện ra yêu cầu Sở công an nghiêm túc xử lý, hơn nữa còn gọi điện cho bệnh viện yêu cầu cứu chữa Bí thư tỉnh ủy Cao Cách Ninh.

Gọi xong, Hướng Minh Chí cảm thấy huyết áp của mình tăng cao nên không thể đứng lên đi thăm Cao Cách Ninh.

Uống hai viên thuốc hạ huyết áp, Hướng Minh Chí mới ổn định được tinh thần. Hướng Minh Chí nhìn vợ mà nói:

- Bắc Cát loạn quá rồi, không biết Cao Cách Ninh gây thù mới ai mà thiếu chút nữa bị giết.

- Hắn bị chết mới tốt. Hắn cứ nhằm vào anh, bây giờ thấy Vương Trạch Vinh muốn nhằm vào anh thì không ngừng nhảy lên. Em thấy hắn nên bị giết.

Ả vợ vui vẻ nói. Cao Cách Ninh nhảy lên nhảy xuống làm cho ả rất căm hận. Cao Cách Ninh bị chém, ả rất vui.

Hướng Minh Chí nhíu mày nói:

- Bắc Cát xảy ra chuyện như vậy thì dù là ai cũng không thể thoát liên quan, phải mau chóng phá án.

Hướng Minh Chí đang định gọi yêu cầu Sở công an nhanh chóng phá án thì Chu Hội Hùng gọi tới.

- Chủ tịch, vấn đề rất nghiêm trọng.

- Bí thư tỉnh ủy bị chém thì anh nói không nghiêm trọng sao?

Hướng Minh Chí trầm giọng nói.

- Chủ tịch, tôi không nói việc này, nghiêm trọng là chủ mưu của vụ việc là Hướng Xung.

- Cái gì?

Hướng Minh Chí nghe thấy vậy thì đầu ông ông lên, huyết áp lại tăng vọt.

- Chủ tịch, đám côn đồ chúng tôi bắt được đều khai Hướng Xung cho mỗi người 5000 tệ để đi giết Vương Trạch Vinh. Kết quả đám này nhiều người và uống say nên giết chủ nhà hàng, chém bị thương Bí thư Cao, Vương Trạch Vinh lại không làm sao.

- Thuốc, thuốc.

Hướng Minh Chí lớn tiếng nói với vợ, lần này y đã nghe rõ câu chuyện. Việc này đúng là muốn mạng của Hướng Minh Chí.

Ả vợ cũng nghe được nội dung cuộc điện thoại, ả ngẩn ra và cả người run lên. Lúc này ả không thể nghe thấy Hướng Minh Chí nói gì.

Hướng Minh Chí gọi vài câu rồi đầu óc trở nên mơ hồ, điện thoại di động cũng rơi xuống mặt đất. Người y cũng từ trên ghế ngã xuống mặt đất.

Thấy Hướng Minh Chí ngã xuống, Lý Lâm Phương lúc này mới tỉnh táo lại rồi vội vàng chạy đến đỡ Hướng Minh Chí lên. Bảo mẫu nghe tiếng động cũng chạy vào lớn tiếng gọi:

- Chủ tịch.

Đúng lúc này Hướng Xung cũng đang hoảng hốt từ ngoài đi vào. Thấy Hướng Minh Chí ngất đi, Hướng Xung vội vàng nói:

- Mẹ, bố sao thế?

Thấy là Hướng Xung, Lý Lâm Phương không biết lấy sức từ đâu tát mạnh vào mặt Hướng Xung mà nói:

- Mày gây chuyện khiến bố mày gặp chuyện rồi.

Hướng Xung lúc trước do tức giận nên muốn giết Vương Trạch Vinh, nhưng trốn ở xa xa thấy đám thanh niên kia bị cảnh sát bắt hết. Hắn rất sợ vội vàng lái xe bỏ chạy.

Từ trước đến giờ Hướng Xung vẫn cho rằng dù chuyện lớn đến đâu chỉ cần hắn về nhà là không sao cả. Bố hắn không có việc gì không thể xử lý, nhưng lần này vừa về đến nhà thấy ông bố bị ngã xuống đất, hắn rất sợ hãi.

- Con mau lên Bắc Kinh trốn đi.

Lý Lâm Phương nghĩ tới việc con mình gây ra liền vội vàng bảo Hướng Xung bỏ trốn. Là người mẹ nên ả đầu tiên nghĩ tới là bảo vệ con.

Bảo mẫu lớn tiếng nói:

- Chủ tịch không được rồi thưa bà.

Lý Lâm Phương vội vàng nói:

- Mau gọi xe cấp cứu.

Gọi xong Lý Lâm Phương lao vào nhà lấy một chiếc thẻ ngân hàng nhét vào tay Hướng Xung mà nói:

- Mau đi đi, bố con đã xảy ra chuyện thì không ai bảo vệ được con. Trước lên Bắc Kinh, nếu không được thì sang với chị con.

Hướng Xung không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Hắn đứng ngẩn ra đó và lần đầu tiên phát hiện chỗ dựa của mình đã sụp. Ra khỏi cửa nhà, Hướng Xung nhìn quanh và không biết nên đi đâu.
 
Chương 1354: Lại có chuyện


Giám đốc Sở công an Chu Hội Hùng cầm máy mà nghe thấy tiếng bên kia truyền tới liền vội vàng nói:

- Chủ tịch, Chủ tịch sao vậy?

Trong tai ngoài tiếng kêu hoảng hốt của Lý Lâm Phương thì không còn nghe thấy tiếng nào cả. Chu Hội Hùng biết đã xảy ra chuyện. Là người Hướng hệ, Chu Hội Hùng không hy vọng Hướng Minh Chí xảy ra chuyện. Hắn biết Hướng Minh Chí bị cao huyết áp, bây giờ phản ứng đầu tiên của hắn chính là Hướng Minh Chí có thể xảy ra chuyện. Chu Hội Hùng vội vàng ra ngoài và chạy đến nhà Hướng Minh Chí.

Khi Chu Hội Hùng đến ành Hướng Minh Chí thì xe cấp cứu đã chạy đi. Chu Hội Hùng rất lo lắng.

- Chủ tịch Hướng đừng xảy ra chuyện.

Chu Hội Hùng vội vàng đến bệnh viện, lúc này Hướng Minh Chí đang được cấp cứu. Chu Hội Hùng liền kéo Viện trưởng sang bên mà hỏi:

- Sao rồi?

- Bây giờ còn khó nói, chúng tôi sẽ cố hết sức.

Chu Hội Hùng ngồi trong bệnh viện được một lúc thì điện thoại di động vang lên. Nhân viên thân tín của y nói phát hiện một thứ quan trọng, mời y về.

- Bí thư Vương, bây giờ Chủ tịch Hướng bị cao huyết áp nên đến bệnh viện, đang được cấp cứu.

Tiền Hồng gọi điện đến cho Vương Trạch Vinh.

Nhận được điện thoại này của Tiền Hồng, Vương Trạch Vinh cả nửa ngày đều không nói gì. Hắn cảm thấy việc này thật sự làm cho người ta không nói được gì. Đầu tiên chính là Bí thư tỉnh ủy bị chém, sau đó chủ tịch tỉnh bị tràn máu não.

- Xảy ra chuyện gì vậy cháu?

Uông Nhật Thần hỏi.

- Tiền Hồng gọi tới nói là Hướng Minh Chí bị tai biến, bây giờ đang được cấp cứu.

Uông Nhật Thần nhăn mặt nói:

- Chuyện gì thế này.

Chuyện đến bây giờ thì việc Vương Đại Hải bị đánh là chuyện nhỏ, Vương Trạch Vinh nói:

- Bí thư và chủ tịch tỉnh Bắc Cát xảy ra chuyện, việc này phải mau báo cáo với Trung ương mới được.

Uông Nhật Thần gật đầu nói:

- Đúng thế, chẳng qua việc này cháu không nên xen vào, do tự Bắc Cát báo cáo tốt hơn.

Vương Trạch Vinh nói:

- Có lẽ bây giờ đã có người báo cáo với Trung ương.

Uông Nhật Thần cười nói:

- Bắc Cát không phải quá đoàn kết. Trước kia bình tĩnh là do sau lưng Hướng Minh Chí có người, bây giờ thì khác. Bí thư và chủ tịch tỉnh xảy ra chuyện thì có người sẽ nhảy ra.

Vương Trạch Vinh nhìn về phía Tỉnh ủy Bắc Cát mà có chút lo lắng. Xảy ra chuyện như vậy thì cũng không phải việc tốt đối với Bắc Cát.

Hai người bàn một chút rồi một lần nữa đến bệnh viện. Hướng Minh Chí là chủ tịch tỉnh nên bọn họ cũng nên đi thăm.

Ngay khi Vương Trạch Vinh đến bệnh viện thì giám đốc Sở công an Bắc Cát – Chu Hội Hùng đang nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa DVD trên bàn.

Đây là đĩa DVD lấy được từ trong ví của chủ nhà hàng, nội dung bên trong đúng là làm người ta đau đầu.

Là người Hướng hệ, Chu Hội Hùng vẫn luôn tận tâm với Hướng Minh Chí. Nhưng tình hình bây giờ làm cho hắn cảm thấy không biết theo ai. Hắn hiểu rõ Hướng Minh Chí lần này đã xong đời. Đầu tiên là Hướng Xung đánh bố Vương Trạch Vinh, việc này làm Vương Trạch Vinh tự mình tới Bắc Cát và có vẻ không chịu bỏ qua Hướng Minh Chí. Sau đó Hướng Xung lại sai người chém giết Bí thư tỉnh ủy, hai chuyện gộp lại thì Hướng Minh Chí đã không thể giữ. Bây giờ Hướng Minh Chí lại bị tai biến, có thể sống hay không cũng có vấn đề. Ở tình hình này thì đi theo Hướng Minh Chí sẽ là con đường đen tối.

Đây là một vấn đề quan trọng đối với hắn. Nội dung trong chiếc đĩa DVD quá nguy hiểm, tin rằng nếu lấy ra sẽ có một nhân vật lớn bị ngã.

Chu Hội Hùng đang đổ mồ hôi, hắn biết lần này không chừng mình sẽ ngã xuống.

Nghĩ đến mấy vấn đề xảy ra trong trong thời gian này ở Bắc Cát, mấy vấn đề này đều có liên quan đến an ninh trật tự, Chu Hội Hùng biết mình nếu không nghĩ biện pháp thì người đầu tiên ngã xuống chính là mình.

Chu Hội Hùng có thể phát triển đến bây giờ là do hắn có thể đứng về phía có thế lực lớn nhất, lần này rõ ràng là Hướng Minh Chí không được.

Cầm điện thoại di động, hắn do dự một chút rồi nói:

- Chỉ có con đường đó thì mình mới có hy vọng.

Hắn liền gọi cho Tiền Hồng rồi cung kính nói:

- Chủ tịch Tiền, tôi có việc rất quan trọng cần báo cáo với ngài.

Hắn biết Tiền Hồng là thân tín của Vương Trạch Vinh. Bây giờ hắn muốn trực tiếp liên lạc với Vương Trạch Vinh là không được, biện pháp tốt nhất là thông qua Tiền Hồng để tạo quan hệ với Vương Trạch Vinh.

Tiền Hồng cũng thật không ngờ Bắc Cát lại xảy ra nhiều việc như vậy. Bây giờ đột nhiên Bí thư và chủ tịch tỉnh đều gặp nạn, y đang ngồi ở phòng hội nghị Tỉnh ủy nghe phân công công việc.

Phó bí thư tỉnh ủy Lô Xương Nghĩa đang lớn tiếng nói về việc bố trí các công việc trong tỉnh. Lô Xương Nghĩa là người Hướng hệ, từ trước đến giờ y vẫn đi theo Hướng Minh Chí. Bây giờ trong tỉnh xảy ra chuyện, y thấy cơ hội của mình đã tới. Là nhân vật thứ ba của Tỉnh ủy, y kịp thời bắt hết nhân viên chém Bí thư tỉnh ủy, đồng thời cũng kịp thời báo cáo với Trung ương về chuyện xảy ra cở Bắc Cát.

Tâm trạng Lô Xương Nghĩa đang rất tốt. Đối với Lãnh đạo tỉnh ủy mà nói thì bây giờ sợ nhất là Trung ương cho rằng mình không đủ sức khỏe, hoặc là bị bệnh. Ở tình hình bình thường Trung ương đều vì nguyên nhân lãnh đạo nào đó yếu sức khỏe mà điều chỉnh bộ máy.

Cao Cách Ninh bị chém, Hướng Minh Chí bị tai biến, hai người này sẽ ảnh hưởng nhiều tới công việc Bắc Cát, y lập tức báo cáo thì quả nhiên Lãnh đạo trung ương đã yêu cầu y tạm thời chủ trì công việc.

Đối với Tiền Hồng, Lô Xương Nghĩa có suy nghĩ đấy là phải lôi kéo Tiền Hồng. Y biết lực lượng của Vương Trạch Vinh liền nghĩ nếu mình muốn phát triển thì phải được Vương Trạch Vinh ủng hộ.

- Các đồng chí, Bí thư tỉnh ủy bị chém, người chủ mưu là con của chủ tịch Hướng. Bây giờ chủ tịch Hướng lại bị tai biến, Bắc Cát đúng là xảy ra chuyện lớn. Tỉnh ủy đã kịp thời báo cáo việc này với Trung ương, Trung ương tạm thời yêu cầu tôi chủ trì công việc, đây là tin tưởng tôi. Hy vọng các đồng chí có thể ủng hộ công tác của tôi để chúng ta vượt qua khó khăn này.

Lô Xương Nghĩa rất nghiêm túc nói. Chẳng qua các Thường vụ tỉnh ủy ngồi đây lại không có tâm trạng mà nghe.

Chuyện xảy ra thì mọi người đều thấy không nên theo ai, cũng đều muốn có thời gian suy nghĩ.

Tiền Hồng đột nhiên nhận được điện của Chu Hội Hùng, đầu tiên là ngẩn ra sau đó nghe thấy giọng nói cung kính của Chu Hội Hùng. Tiền Hồng liền hiểu được Chu Hội Hùng này muốn chuyển hướng.

Hội nghị kết thúc, Lô Xương Nghĩa thấy Tiền Hồng vội vàng đi ra liền nói:

- Lão Tiều, Bí thư Vương và lão Bí thư Uông thì nhờ anh tiếp đón chú đáo. Lát tôi sẽ đến gặp bọn họ.

Tiền Hồng cười nói:

- Mời Phó bí thư Lô yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển lời của anh.

Lô Xương Nghĩa cười gật đầu rời đi.

Tâm trạng Tiền Hồng cũng khá tốt, từ tình hình Bắc Cát bây giờ có thể thấy nó sẽ thay đổi.

Về văn phòng, Tiền Hồng thấy Chu Hội Hùng sớm chờ ở đây.

Tiền Hồng ngồi xuống mà nói:

- Giám đốc Chu có việc gì gấp sao?

Chu Hội Hùng rất cung kính mà nói:

- Chủ tịch Tiền, chúng tôi khi kiểm tra hiện trường vụ án thì phát hiện một đĩa DVD, tôi đã nhìn và thấy chuyện rất lớn nên “lập tức” báo cáo với ngài.

Chu Hội Hùng cố nhấn mạnh chữ “lập tức”

- Nội dung gì?

Tiền Hồng nghe thấy là đĩa DVD thì biết trong này có thứ gì đó rất quan trọng.

Tiền Hồng ở Bắc Cát lâu như vậy thì cũng biết quan hệ giữa chủ nhà hàng kia và Cao Cách Ninh, y biết nhất định có liên quan tới Cao Cách Ninh.

- Chủ tịch Tiền, việc này cần ngài xem một chút, nếu như có thể thì tôi muốn giao cho Bí thư Vương.

Chu Hội Hùng nói.

Cho đĩa vào máy tính xách tay, Tiền Hồng xem qua và mắt sáng lên. Tiền Hồng hỏi Chu Hội Hùng:

- Đã ai xem chưa?

Chu Hội Hùng nói:

- Chỉ có mấy người tham gia vụ án, tôi đã yêu cầu bọn họ không nói lung tung.

Tiền Hồng gật đầu nói:

- Anh đi với tôi tới gặp Bí thư Vương.

Nghe Tiền Hồng nói như vậy, mắt Chu Hội Hùng sáng lên:

- Tôi nghe Chủ tịch.

Tiền Hồng nhìn Chu Hội Hùng mà khẽ gật đầu nói:

- Vấn đề an ninh trật tự của Bắc Cát cần phải nghiêm túc xử lý, đến lúc đó còn cần giám đốc Chu quan tâm nhiều tới việc này.

Chu Hội Hùng vội vàng gật đầu nói:

- Sở công an chúng tôi nhất định sẽ làm tốt công việc dưới sự lãnh đạo của có thể Tiền.

Khi Tiền Hồng dẫn Chu Hội Hùng đến gặ Vương Trạch Vinh, Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần đang ở bệnh viện nói chuyện với Vương Đại Hải.

Mấy người vào văn phòng Viện trưởng, Tiền Hồng đưa đĩa DVD cho Vương Trạch Vinh rồi nói:

- Bí thư Vương, đây là thứ phát hiện trong túi của chủ nhà hàng, trong đó ghi thứ rất đặc biệt, mời ngài xem.

Uông Nhật Thần nói:

- Làm gì mà thần bí như vậy, có nội dung gì?

Vương Trạch Vinh cũng có chút khó hiểu liền bật máy lên xem.

Chỉ thấy trong đĩa ghi lại cảnh Phó bí thư Tỉnh ủy Lô Xương Nghĩa cùng Hướng Minh Chí đang ngồi đánh mạt chược trong một căn phòng và nói chuyện. Nội dung đó là việc vu khống một công ty trên thị trường chứng khoán vi phạm pháp luật, chủ yếu là do Ủy ban nhân dân tỉnh thực hiện. Đầu tiên là đưa tin giả để chèn giá cổ phiếu, sau đó cho một công ty thu mua, cuối cùng là chính quyền giải oan cho công ty này. Nhờ việc này mà bọn chúng nhận được số tiền rất cao.

Đây chỉ là một trong vài nội dung, còn vài đoạn là cảnh Cao Cách Ninh và chủ hàng lên giường với nhau.

Thấy nội dung đĩa DVD, Vương Trạch Vinh và Uông Nhật Thần nhìn nhau và thở dài một tiếng.
 
Chương 1355: Vợ Chu Thế Khánh đến Bắc Cát


- Thế Khánh, anh em xảy ra chuyện rồi.

Chu Thế Khánh đang họp thì nhận được điện của vợ gọi tới.

Nhìn hội trường, Chu Thế Khánh nhíu mày. Nghĩ đến việc Vương Trạch Vinh ở Bắc Cát, y có chút lo lắng.

Chu Thế Khánh ra khỏi phòng hội nghị rồi nói:

- Xảy ra chuyện gì?

- Chị dâu em vừa gọi tới nói Hướng Xung sai người đi giết Vương Trạch Vinh. Kết quả làm một người phụ nữ chết, Cao Cách Ninh bị thương. Bây giờ Hướng Xung đang trốn lên Bắc Kinh. Anh em sau khi nghe tin thì bị tai biến, bây giờ đang được cấp cứu.

Hướng Anh vừa khóc vừa nói.

Nghe thấy thế, Chu Thế Khánh liền mắng:

- Thằng ngu.

Vương Trạch Vinh bây giờ nghĩ đến tình hình ở Bắc Cát. Bắc Cát nhất định sẽ biến hoá, nếu Bắc Cát xảy ra biến hoá thì sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch của y.

Đối với Vương Trạch Vinh, Chu Thế Khánh càng lúc càng lo lắng. Chuyện lần trước bố trí tốt như vậy mà còn có biến hoá. Từ tình hình bây giờ có thể thấy rất có thể Vương Trạch Vinh sẽ vào Bộ Chính trị. Đối với Vương Trạch Vinh vào Bộ Chính trị, Chu Thế Khánh rất lo. Nếu là như vậy thì không phải việc tốt đối với mọi người, tuổi trẻ là tài sản mà.

- Em đến Bắc Cát xem sao, anh sẽ tới sau.

Chu Thế Khánh cảm thấy Vương Trạch Vinh nhất định đang làm gì đó ở Bắc Cát. Xảy ra chuyện như vậy thì đám Vương Trạch Vinh nhất định có hành động. Bây giờ quan trọng nhất là xem tình hình của Hướng Minh Chí.

Gọi điện xong Chu Thế Khánh liền vào phòng hội nghị.

- Vương Trạch Vinh này đúng là hay gây chuyện, đi đâu thì ở đó cũng có chuyện.

Lúc này Vương Trạch Vinh đã xem xong chiếc đĩa. Hắn nhìn Uông Nhật Thần, ông nói:

- Bắc Cát đúng là đã tới lúc không thể không giải quyết. Lãnh đạo tỉnh mà còn làm hại lợi ích quốc gia, còn có tính Đảng không?

Ông đúng là rất tức giận vì đám người Bắc Cát này.

Vương Trạch Vinh biết đây là một viên đạn nên nhìn Tiền Hồng mà nói:

- Lão Tiền, chuyện này tôi thấy nên do Bắc Cát tự mình phản ánh lên thì hơn. Xảy ra chuyện như vậy thì Trung ương sẽ phái người tới Bắc Cát, các anh chỉ cần báo cáo theo tình hình thực tế là được.

Tiền Hồng gật đầu nói:

- Bí thư Vương yên tâm, tôi sẽ làm tốt việc này.

Đợi đám người Tiền Hồng rời đi, Uông Nhật Thần nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Trạch Vinh, đây là cơ hội tốt. Ông thấy cháu nên gọi cho con gái Hoa gia.

Vương Trạch Vinh cũng có ý này nên nói:

- Hay là cháu trực tiếp báo cáo với Phó Thủ tướng Hoa?

Uông Nhật Thần lắc đầu nói:

- Bắc Cát là nơi quan trọng của Hoa gia. Mặc dù vẫn bị Hướng hệ chèn ép nhưng xảy ra chuyện như vậy thì Hoa gia chẳng lẽ không có hành động gì. Ông thấy cháu cứ trao đổi với Hoa Khánh Anh. Sau này mấy nhà hợp sức thì có thể thay đổi được Bắc Cát một lần.

Vương Trạch Vinh suy nghĩ một chút rồi gọi cho Hạng Nam, nói tình hình nơi này với ông.

Hạng Nam nghe xong liền hỏi:

- Số người trong đĩa DVD kia có ai?

- Ngoài Lô Xương Nghĩa ra thì còn có Bí thư đảng ủy Sở công an Trần Phụ Sinh, Trưởng ban tổ chức cán bộ Đan Mãnh, Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Tô Xán Bình.

- Ừ, xem ra bộ máy Bắc Cát đúng là có vấn đề. Như vậy đi, con không nên ở Bắc Cát nữa. Con về Nam Điền đi, Bắc Cát sẽ do mọi người làm.

Hạng Nam cũng biết Vương Trạch Vinh bây giờ chú ý tới việc của Vương Đại Hải cũng không còn tác dụng. Bây giờ làm thế nào để thay đổi bộ máy Bắc Cát có lợi cho mình mới là quan trọng nhất.

Vương Trạch Vinh cũng tán thành cách nói của ông. Hắn vốn đến là xem đám Hướng Minh Chí xử lý việc bố mình bị đánh như thế nào, bây giờ cũng đã không còn ý nghĩa.

Vương Trạch Vinh dập máy rồi nói ý của Hạng Nam với Uông Nhật Thần. Uông Nhật Thần gật đầu nói:

- Chuyện bố cháu bây giờ là việc nhỏ. Như vậy đi, để ông đưa bố cháu lên bệnh viện tốt nhất Bắc Kinh chữa bệnh.

Sau khi bàn xong, Vương Trạch Vinh đến phòng bệnh của Vương Trạch Vinh, nói việc đưa ông lên Bắc Kinh chữa. Vương Đại Hải nói:

- Trạch Vinh, chuyện của bố là việc nhỏ, quan trọng nhất là cô gái bị đâm kia. Cô ấy còn trẻ như vậy mà chết, phải an ủi gia đình cô bé đó.

Uông Nhật Thần nghiêm túc nói:

- Ông cứ yên tâm, xảy ra chuyện như vậy thì Tỉnh ủy Bắc Cát nhất định phải có câu trả lời thuyết phục. Cho dù bọn họ không giải quyết thì có tôi ở đây thì cũng không thể làm loạn được.

Vương Đại Hải lúc này mới gật đầu nói:

- Dân chúng thực ra yêu cầu không quá cao với cán bộ, chỉ hy vọng bọn họ có thể ít tham một chút. Tham một chút cũng không sao, quan trọng nhất là làm việc tốt cho dân chúng.

Uông Nhật Thần nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Đây đúng là suy nghĩ của dân chúng.

Sau khi xử lý xong thủ tục chuyển viện cho bố, Vương Trạch Vinh hỏi về việc của Hướng Minh Chí. Viện trưởng vội vàng nói:

- Chủ tịch Hướng có vẻ không ổn, vừa phẫu thuật, bây giờ vẫn chưa thể xác định. Chúng tôi lo rằng bị di chứng không thể công tác nữa.

- Nghiêm trọng như vậy sao?

Vương Trạch Vinh hỏi.

Viện trưởng gật đầu.

Vương Trạch Vinh liền đi đến phòng bệnh thì thấy có nhiều Lãnh đạo tỉnh ủy Bắc Cát ở đây.

Hắn nhìn lướt qua mọi người thì phát hiện ở đây hầu hết số người đều có quan khí nhất trí với Hướng Minh Chí.

Phó bí thư Tỉnh ủy Lô Xương Nghĩa cũng có mặt ở đây.

Thấy Vương Trạch Vinh tới, Lô Xương Nghĩa vội vàng đi lên vài bước, bắt tay Vương Trạch Vinh rồi nói:

- Bí thư Vương, Chủ tịch Hướng rất không ổn.

Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Lô Xương Nghĩa và nói:

- Bây giờ Bắc Cát xảy ra chuyện như vậy, cả Bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh đều bị bệnh, trọng trách của anh là rất nặng.

Lô Xương Nghĩa cũng nghiêm túc nói:

- Đúng là rất nghiêm trọng. Trước đây tôi không cảm thấy nhưng bây giờ đột nhiên chủ trì công việc thì mới phát hiện trọng trách trên vai mình lại nặng như vậy.

Vương Trạch Vinh phát hiện một tình hình đó là người Hướng hệ đang có ý dựa vào Lô Xương Nghĩa.

- Tình hình thế nào rồi?

Đột nhiên có một giọng nói lo lắng truyền tới. Đó là một người phụ nữ ăn mặc rất đẹp đi tới, đây là người có quyền lực.

- Hướng Anh, em đến à.

Thấy Hướng Anh tới, Lý Lâm Phương khóc rống lên.

- Chị, sao lại như vậy, anh đang khỏe như vậy sao lại đột nhiên bị tai biến?

Vương Trạch Vinh nghe hai người nói chuyện thì biết đây là vợ của Chu Thế Khánh.

Thấy Hướng Anh tới, các lãnh đạo Bắc Cát đều đi tới.

Hướng Anh nhìn mọi người và rất nhanh thấy Vương Trạch Vinh đứng đó. Ả sa sầm mặt rồi hừ một tiếng và xoay người nhìn Hướng Minh Chí.

- Chồng em nói sẽ tới Bắc Cát.

Hướng Anh nói với Lý Lâm Phương.

- Hướng Anh, bây giờ chị không biết sao nữa, việc này cần Thế Khánh đến chủ trì. Chị phải khiến đám người gây sự với chúng ta ngã mới được.

- Chị yên tâm, dù chuyện gì cũng phải có lý lẽ, em không tin ai có thể làm gì được anh.

Hai người phụ nữ không e dè ai mà lớn tiếng nói.

Người Tỉnh ủy Bắc Cát ở đây đều là người Hướng hệ, nghe hai người nói chuyện, bọn họ lén nhìn Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh sao không rõ hai ả này hận mình, hắn không thèm để ý. Đến cấp bậc của hắn thì sao phải coi đám người này vào đâu.

Vương Trạch Vinh chỉ chú ý tới việc Hướng Anh nói Chu Thế Khánh sẽ đến Bắc Cát.

Tin này rất quan trọng, Chu Thế Khánh đến Bắc Cát chính là ổn định tình hình. Thấy Hướng Minh Chí xảy ra chuyện, Chu Thế Khánh muốn tới để thu lại người Hướng hệ và không muốn mất Bắc Cát.

Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Lô Xương Nghĩa rất cung kính với Hướng Anh, Vương Trạch Vinh xoay người đi ra.

Có đĩa DVD kia, Lô Xương Nghĩa này đã xong. Cứ để Chu Thế Khánh vui mừng đi.

Thấy Vương Trạch Vinh rời đi nhưng không ai tiễn hắn. Mọi người đều vây quanh Hướng Anh. Hướng Minh Chí xảy ra chuyện thì mọi người còn có chút lo lắng, nhưng bây giờ thấy Hướng Anh đến, lại nghe Chu Thế Khánh cũng tới, người Hướng hệ lại tự tin. Bọn họ biết Chu Thế Khánh hơn Vương Trạch Vinh một bậc. Chỉ cần Chu Thế Khánh có thể duy trì thì Vương Trạch Vinh không thay đổi được tình hình Bắc Cát.

Giám đốc sở Công an cũng có mặt ở đây. Thấy Hướng Anh tới, lại nghe Chu Thế Khánh đến, y có chút lo lắng và thầm nghĩ mình làm như thế kia là đúng hay sai?

Thấy Vương Trạch Vinh đi ra, y vốn định đuổi theo rồi ngừng lại. Y nhìn thoáng qua Hướng Minh Chí nằm bất tỉnh trong phòng rồi hạ quyết tâm. Vương Trạch Vinh có chỗ dựa không kém gì Chu Thế Khánh, hơn nữa Vương Trạch Vinh còn trẻ thì tin rằng Vương Trạch Vinh phát triển càng nhanh hơn.
 
Chương 1356: Bị thương không rời chiến tuyến


Lúc này Cao Cách Ninh đang nằm trong bệnh viện.

- Bí thư, tình hình trong tỉnh có chút phức tạp. Sau khi ngài bị thương thì Lô Xương Nghĩa đã báo cáo tình hình với Trung ương, hơn nữa còn nói ngài bị thương rất nặng. Bởi vì ngài ở bệnh viện nên Trung ương tạm thời quyết định do Lô Xương Nghĩa chủ trì công việc. Ngài không biết bây giờ ai ở tỉnh cũng chạy tới nhà Lô Xương Nghĩa.

Thư ký nhỏ giọng nói với Cao Cách Ninh. Là thư ký thì y không hy vọng Cao Cách Ninh mất quyền. Sau khi biết tình hình, y liền đến báo cáo với Cao Cách Ninh.

Cao Cách Ninh càng thêm lo lắng, nếu cứ như vậy thì vị trí của mình sẽ có vấn đề, quyết không thể để như vậy?

- Tình hình Bí thư Vương bây giờ thế nào?

Cao Cách Ninh biết sức ảnh hưởng của Vương Trạch Vinh ở Bắc Cát rất lớn. Y chủ yếu muốn biết suy nghĩ của Vương Trạch Vinh. Từ khi vào bệnh viện, Cao Cách Ninh có cảm giác mình không còn tai mắt, vì thế càng thêm chú ý tình hình của tỉnh.

- Bí thư Vương chỉ gặp mấy người Phó chủ tịch Tiền, còn đâu đều ở phòng bệnh.

Thư ký cũng không rõ tình hình của Vương Trạch Vinh.

- Cậu nói với bệnh viện là tôi lập tức xuất viện.

- Vết thương của ngài?

- Nhiều chuyện như vậy cần xử lý, vết thương nhỏ mà thôi.

Thư ký gật đầu và đi làm thủ tục.

Lúc này lãnh đạo Cao hệ trong tỉnh cũng lục tục tới. Thấy Cao Cách Ninh sẽ ra viện, mọi người đền thở phào nhẹ nhõm. Một Phó chủ tịch tỉnh nói:

- Bí thư Cao, bây giờ ngài phải chủ trì tình hình tỉnh mới được, có người sợ thiên hạ không loạn.

Lúc này Viện trưởng đi theo thư ký vội vàng tới nói với Cao Cách Ninh:

- Bí thư, ngài cần tĩnh dưỡng nhiều, lần này bị thương vào gân nên nếu không tĩnh dưỡng là không được.

Cao Cách Ninh nghiêm túc nói:

- Trong tỉnh nhiều việc như vậy, tôi có thể nằm đây được sao? Các đồng chí, chúng ta là cán bộ Đảng viên, phải đặt công việc lên hàng đầu, không thể vì chuyện riêng mà ảnh hưởng tới công việc.

Viện trưởng nhìn Bí thư tỉnh ủy rồi cảm thấy trình độ mình còn kém. Y nói:

- Bí thư, giáo dục của ngài đáng để mọi người tiến hành học tập.

Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy – Hà Đại Bình nghiêm túc nói:

- Bắc Cát đúng là không thể thiếu được Bí thư Cao.

Sau khi xử lý xong chỗ này, Cao Cách Ninh đi đến phòng bệnh của Vương Đại Hải thì thấy Uông Nhật Thần, Vương Trạch Vinh đang nói chuyện với Vương Đại Hải. Cao Cách Ninh gạt tay thư ký ra rồi tự đi vào.

Thấy Cao Cách Ninh đi tới, Vương Trạch Vinh vội vàng đứng lên nói:

- Bí thư Cao, sao lại đi như vậy. Anh cần tĩnh dưỡng mà.

- Bí thư Vương, vết thương nhẹ không nên rời chiến tuyến, tôi bị chút vết thương nhỏ thôi mà, không có việc gì.

Uông Nhật Thần liền cười ha hả mà nói:

- Nói rất đúng.

Mọi người đương nhiên hiểu suy nghĩ của Cao Cách Ninh.

Vương Trạch Vinh nhìn bên chân bị chém của Cao Cách Ninh, rồi nhìn Cao Cách Ninh cứ bước đi là đổ mồ hôi. Hắn thở dài trong lòng, Cao Cách Ninh này còn không biết vấn đề của mình. Có lẽ y đang suy nghĩ xem làm như thế nào để tranh đấu với Lô Xương Nghĩa.

Vương Trạch Vinh sau khi thấy nội dung chiếc đĩa thì biết Cao Cách Ninh rất nhanh sẽ ngã. Ả phụ nữ của Cao Cách Ninh sao lại ghi đĩa như vậy chứ?

Vương Trạch Vinh cũng có chút giật mình. Hắn thầm nghĩ mình cũng có vài người phụ nữ, sau này tuyệt đối không thể sơ sót để ai đó ghi hình thì lớn chuyện.

Sau khi đến chỗ Vương Trạch Vinh, Cao Cách Ninh liền ra viện. Y đến chỗ Vương Trạch Vinh là muốn cho Vương Trạch Vinh biết mình có thể ra viện.

Xe rất nhanh đến Tỉnh ủy, Cao Cách Ninh được thư ký dìu và đi vào phòng hội nghị Tỉnh ủy.

Thấy Cao Cách Ninh đến, các Thường vụ tỉnh ủy ngồi đây đều có chút giật mình.

Hôm nay Lô Xương Nghĩa triệu tập hội nghị để nghiên cứu vấn đề trong tỉnh. Không ai ngờ rằng Cao Cách Ninh lại ra viện và tới đây.

Đi theo sau Cao Cách Ninh thì cũng có mấy Thường vụ tỉnh ủy đi vào.

- Bí thư Cao, sao anh lại tới đây vậy?

Lô Xương Nghĩa có chút giật mình mà hỏi.

- Ha ha, có người nói tôi bị chém chết, có người nói tôi không thể ngồi dậy. Thực ra chỉ là vết thương nhẹ mà thôi. Tôi không phải khỏe lên rồi sao.

Cao Cách Ninh cười ha hả rồi tránh thư ký ra, y cắn răng đi tới ghế của mình và ngồi xuống. Sau khi ngồi xuống, Cao Cách Ninh mới thở dài một tiếng. Vết thương ở chân làm y rất đau đớn.

Nói thật vài bước này làm y đi rất khó khăn, mỗi bước đều đau cả. Y có thể cảm nhận được vết thương trên đùi đã rách ra, nhưng không làm như vậy thì không được. Phải cho người ta biết mình không sao, dù đau hơn nữa cũng phải nhịn.

Cao Cách Ninh cười nói:

- Hôm nay họp về nội dung gì?

Phòng hội nghị lập tức trở nên yên tĩnh.

- Ha ha, Bí thư Cao tới làm tôi thở phào nhẹ nhõm. Có Bí thư Cao phụ trách công tác Tỉnh ủy thì vấn đề của tỉnh đỡ hơn nhiều.

Lô Xương Nghĩa vừa cười vừa nói.

Thực ra hôm nay cũng không có chuyện gì quan trọng, Lô Xương Nghĩa muốn nhân cơ hội này tạo uy tín của mình trong Tỉnh ủy. Bây giờ Cao Cách Ninh đột nhiên xuất hiện khiến Lô Xương Nghĩa không kịp đối phó.

Lô Xương Nghĩa đã nghĩ rõ, bây giờ cả Bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh đều xảy ra chuyện, mình lại được chỉ thị của Trung ương là chủ trì công việc, đây là cơ hội tốt để mình bố trí nhân viên. Chỉ cần cho y thời gian, y sẽ nắm được tòan bộ Bắc Cát.

Nhưng không ngờ Cao Cách Ninh lại chịu thương mà về, điều này có nghĩa suy nghĩ của y không thành sự thật.

Bí thư đảng ủy công an Trần Phục Sinh nhìn Cao Cách Ninh rồi cười thầm trong lòng. Cao Cách Ninh này đúng là biết nhịn đau. Y cười nói:

- Bí thư Cao, nghe nói vết chém rất sâu, ngài nên chú ý giữ gìn sức khỏe. Nếu vết thương bị vỡ thì rất khó chữa khỏi.

Cao Cách Ninh nhìn Trần Phục Sinh rồi cười nói:

- Không nghiêm trọng như vậy đâu, nếu như chút vết thương nhỏ như vậy không chịu được thì chúng ta sao có thể làm tốt công việc. Trung ương đặt trọng trách lên vai chúng ta, chúng ta phải đặt công việc lên đầu. Bây giờ Chủ tịch Hướng xảy ra chuyện, như vậy càng cần tôi gánh vác. Ở tình hình này tôi sao có thể nằm trong bệnh viện.

Lô Xương Nghĩa chửi thầm mấy câu trong lòng rồi nói:

- Tinh thần của Bí thư Cao đáng để chúng ta học tập.

Cao Cách Ninh nghiêm túc nói:

- Hướng Xung giết người là việc lớn của Bắc Cát. Dân chúng đang rất chú ý. Xảy ra chuyện như vậy nếu Tỉnh ủy nương tay thì dù là dân chúng hay Trung ương đều không đồng ý. Tôi thấy hôm nay nên trao đổi vấn đề này. Chúng ta cần mau chóng bắt Hướng Xung. Để người này bỏ trốn thì vấn đề sẽ rất nghiêm trọng.

Việc Hướng Xung tìm người giết Vương Trạch Vinh là việc lớn nên hội nghị lập tức nghiên cứu vấn đề này. Chuyện rất nhanh đã được thông qua.

Hội nghị tiến hành khá nhanh, Cao Cách Ninh về văn phòng, bác sĩ đi theo liền kiểm tra thì thấy vết thương hơi rách, chỉ có thể tiến hành xử lý một lần nữa. Sau khi bác sĩ thay thuốc xong, Cao Cách Ninh gọi cho Tổng bí thư.

- Tổng bí thư, tôi muốn báo cáo tình hình Bắc Cát với ngài.

- Đồng chí Cách Ninh, vết thương của đồng chí sao rồi?

Tổng bí thư hỏi.

- Xin Tổng bí thư yên tâm, tôi chỉ là bị thương nhẹ mà thôi, hôm nay tôi đã chủ trì Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, không vấn đề gì.

Cao Cách Ninh cố tỏ vẻ mình không có vấn đề gì. Y hiểu sự nguy hiểm của vấn đề này. Nếu Lãnh đạo trung ương nghĩ mình không thể chủ trì công việc thì sẽ đổi người.

- Ừ đồng chí Cách Ninh, vấn đề của Bắc Cát rất nghiêm trọng. Các anh làm như thế nào vậy hả? Anh là Bí thư tỉnh ủy vậy mà bị người chém ở giữa phố, có một người chết nữa chứ.

Tổng bí thư lộ rõ vẻ không hài lòng với công tác của Tỉnh ủy Bắc Cát.

- Tổng bí thư, việc này có quan hệ với đồng chí Hướng Minh Chí.

Cao Cách Ninh vội vàng báo cáo tình hình để Tổng bí thư bỏ qua cho mình.

Tổng bí thư liền phê bình công việc của Bắc Cát. Bị Tổng bí thư phê bình một trận nhưng Cao Cách Ninh lại thấy vui và yên tâm.

Tâm trạng Cao Cách Ninh khá tốt, Hướng Minh Chí không rõ sống chết là cơ hội tốt để y bố trí nhân viên tại toàn tỉnh. Chuyện Hướng hệ khống chế Bắc Cát đã sắp không còn nữa.

Tiền Hồng lúc này đã đi tới phòng Vương Trạch Vinh. Y nói việc Cao Cách Ninh chủ trì hội nghị hôm nay ra với Vương Trạch Vinh, sau đó nói:

- Bí thư Vương, bây giờ chúng tôi nên làm như thế nào/

- Đầu tiên không cần làm gì.

Vương Trạch Vinh cũng muốn xem Chu Thế Khánh đến Bắc Cát sẽ như thế nào.

Bây giờ Vương Trạch Vinh cũng coi Chu Thế Khánh là đối thủ của mình. Nghe Chu Thế Khánh sẽ tới Bắc Cát, Vương Trạch Vinh bắt đầu có bố trí. Hắn nghĩ tới Chu Thế Khánh tốn nhiều công sức lôi kéo người Hướng hệ mà đột nhiên xuất hiện chiếc đĩa kia thì sao nhỉ? Vương Trạch Vinh muốn cười phá lên.
 
Chương 1357: Lui hay không?


Vương Trạch Vinh cầm điện thoại rồi nhìn Uông Nhật Thần.

Sau khi Hướng Anh đến Bắc Cát thì tình hình tỉnh này đã có biến. Dù sao Hướng Anh cũng là vợ Chu Thế Khánh nên có sức ảnh hưởng khá nhiều. Hơn nữa Hướng Minh Chí công tác ở Bắc Cát nhiều năm. Tuy y đã ngã nhưng thế lực Hướng hệ ở Bắc Cát là rất lớn, mọi người đang lo lắng thì Hướng Anh tới, đây là việc tốt.

Chỉ cần có Hướng Anh đứng ra, mọi người có thể lên thuyền của Chu Thế Khánh, thuyền này còn thực tế hơn của Vương Trạch Vinh nhiều.

Chu Thế Khánh là Ủy viên Bộ Chính trị, bây giờ Vương Trạch Vinh mới là Bí thư tỉnh ủy mà thôi. Đương nhiên đối với lãnh đạo Bắc Cát mà nói thì bây giờ là cơ hội để mọi người lựa chọn.

Cũng có một số người coi trọng Vương Trạch Vinh. Lúc này Tiền Hồng đã thoải mái hơn trước nhiều, số người dựa vào y bắt đầu tăng lên.

Vương Trạch Vinh cũng không hề nhúng tay vào việc của Bắc Cát, đây là cơ hội thử thách Tiền Hồng.

Tuy Tiền Hồng không thể trực tiếp lên làm Bí thư tỉnh ủy hay chủ tịch tỉnh, nhưng là người Vương Hệ, Vương Trạch Vinh cũng chú trọng bồi dưỡng đối phương.

Lúc này Vương Trạch Vinh gọi tới, Vương Trạch Vinh đương nhiên hiểu ý củ Chu Thế Khánh.

Đó chính là thấy tình hình của Bắc Cát nên Chu Thế Khánh muốn xem ý của Vương Trạch Vinh như thế nào, cũng có ý lấy thế mà chèn ép hắn.

Uông Nhật Thần cười cười một tiếng, ông nâng chung trà nhấp một ngụm.

- Trạch Vinh, tình hình Bắc Cát đúng là rất phức tạp.

Vương Trạch Vinh vừa nghe điện thì Chu Thế Khánh đã nói như vậy.

Sau khi Hướng Anh đến Bắc Cát thì đã lập tức thông báo tình hình ở đây với Chu Thế Khánh.

Nghe Hướng Anh nói về tình hình Bắc Cát, Chu Thế Khánh cảm thấy nguy cơ. Y không ngờ tình hình lại phức tạp như vậy. Bây giờ Hướng Minh Chí bị tai biến, Bí thư tỉnh ủy Cao Cách Ninh bị thương chủ trì công việc, mục đích chính là muốn nhân cơ hội này khống chế Bắc Cát trong tay.

Ngoài Cao Cách Ninh ra thì Vương Trạch Vinh vẫn ở lại tỉnh Bắc Cát với mục đích gì thì ai cũng hiểu. Đây là làm chỗ dựa cho Tiền Hồng, ủng hộ Tiền Hồng thu người. Nếu mình không hành động thì sẽ bị bọn chúng làm loạn. Bắc Cát cũng sẽ rối loạn và mất khống chế.

Nghĩ tới tình hình có thể xảy ra ở Bắc Cát, Chu Thế Khánh không thể ngồi yên.

- Đúng thế, tôi không ngờ Bắc Cát lại tồn tại nhiều vấn đề như vậy.

Vương Trạch Vinh nói.

- Hướng Minh Chí có chút quan hệ họ hàng với tôi. Ha ha, việc này tôi nghe người ta nói đúng là không ngờ. Hướng Minh Chí đột nhiên xảy ra chuyện, nghe nói y dù khỏe lại cũng khó có thể làm việc. Thật đáng tiếc.

- Đúng thế, đúng là không ngờ tình hình là như vậy, tôi đã đi thăm Chủ tịch Hướng. Bây giờ Sở công an Bắc Cát đã ra lệnh truy nã Hướng Xung. Việc này không biết là như thế nào.

Vương Trạch Vinh nói.

- Hướng Xung làm như vậy thì nhất định bị xử lý, hy vọng Sở công an Bắc Cát sẽ nghiên cứu kỹ việc này, quyết không thể bỏ qua một người xấu, quyết không thể làm ai bị hàm oan.

Hai người nói chuyện thêm vài câu, Chu Thế Khánh nói:

- Trạch Vinh, tôi cũng nên đến Bắc Cát. Hai chúng ta đã lâu không nói chuyện, lần này phải ngồi lại mới được.

- Nam Điền rất bận nên tôi phải về Nam Điền, cũng không thể ở lại lâu.

- Cậu chờ tôi thêm một ngày nữa thôi.

Hai người nói chuyện vài câu, Vương Trạch Vinh dập máy rồi biết lần này Chu Thế Khánh đến là để giao dịch với mình.

- Chu Thế Khánh quyết không bỏ Bắc Cát.

Uông Nhật Thần thấy Vương Trạch Vinh đã gọi điện xong liền cười nói.

Vương Trạch Vinh châm điếu thuốc rồi nói:

- Đây là cơ hội của chúng ta.

Uông Nhật Thần cười nói:

- Cũng nên nhân cơ hội dọn dẹp quan trường Bắc Cát.

Lúc này Lữ Hàm Yên và Uông Phỉ đã đi vào.

Thấy hai cô quan hệ tốt như vậy, Uông Nhật Thần có chút buồn bực. Ông nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói:

- Mấy đứa nói chuyện, ông đi thăm bố cháu.

Thấy Uông Nhật Thần đi ra, Lữ Hàm Yên cười nói với Uông Phỉ:

- Ông nội em hình như thấy chúng ta đi với nhau thì không được tự nhiên.

Uông Phỉ cười nói:

- Ai bảo em làm bé, chị, sau này còn nhờ chị giúp nhiều.

Hai cô đều che miệng cười.

Vương Trạch Vinh cũng cười. Hai cô đúng là hiếm khi ở cạnh nhau như vậy.

- Trạch Vinh, em nghe nói Hướng Anh đến Sở công an Bắc Cát yêu cầu làm giảm chuyện Hướng Xung thuê người giết anh. Còn nói chuyện này không có quan hệ với Hướng Xung.

Việc này Chu Hội Hùng đã sớm báo cáo với Vương Trạch Vinh, hắn cười nói:

- Việc này nếu là trước đây thì xử lý được, bây giờ Hướng Minh Chí đã ngã, Cao Cách Ninh bị chém ở trên đường mà. Việc này Sở công an có được không ít thứ, bản thân Cao Cách Ninh cũng khó giữ được.

Lữ Hàm Yên cười nói:

- Cao Cách Ninh đúng là đen, người phụ nữ kia cũng bị giết.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Đây là việc của Bắc Cát, chúng ta cố gắng không xen vào.

Vương Trạch Vinh bây giờ nghĩ cứ để đám người Cao Cách Ninh và Hướng hệ tranh đấu, đến cuối cùng mới là lúc hắn ra tay.

Uông Phỉ nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Trạch Vinh, lần này em đúng là rất sợ. Chẳng may đám người kia làm anh bị thương thì nguy hiểm rồi. Trong quan trường, anh không chọc người thì người cũng chọc anh. Có khi không biết mình làm mất lòng ai, anh muốn làm tốt công việc không muốn làm mất lòng ai, nhưng người ta lại không cho anh làm việc. Lần sau anh nhất định phải mang vệ sĩ theo đó.

Uông Phỉ nói mà lộ rõ sự lo lắng.

Lữ Hàm Yên cũng thở dài nói:

- Lần này xảy ra chuyện như vậy, em liền nghĩ tới Tiểu Diệp. Không thể để cô ấy chờ mãi được, cho dù không có danh phận thì cũng phải cho người ta một chút gì đó.

Nhắc đến Diệp Ny Na là Vương Trạch Vinh lại có chút đau đầu. Trước mặt hai người phụ nữ như vậy mà còn nhắc tới người phụ nữ khác, hắn đúng là không biết nói gì.

Thấy Vương Trạch Vinh như vậy, Lữ Hàm Yên nhìn Uông Phỉ rồi nói:

- Việc này em đã bàn với Tiểu Phỉ. Bọn em sẽ bố trí cho cô ấy lên Bắc Kinh, dành thời gian mọi người ngồi ăn với nhau.

Vương Trạch Vinh đang định nói chuyện thì Tiền Hồng đã tới.

Thấy Tiền Hồng tới, Vương Trạch Vinh thở dài một tiếng rồi vội vàng kéo Tiền Hồng chạy ra ngoài.

Lữ Hàm Yên và Uông Phỉ nhìn nhau và cười hì hì. Các cô đương nhiên biết lo lắng trong lòng Vương Trạch Vinh, các cô chỉ thử hắn mà thôi.

- Biết sao được, ai bảo chúng ta yêu một người đàn ông đào hoa.

Lữ Hàm Yên lắc đầu nói.

Chu Thế Khánh rất nhanh đã tới. Trưa hôm sau Chu Thế Khánh đã đến Bắc Cát.

Chu Thế Khánh vừa đến Bắc Cát liền hẹn gặp Vương Trạch Vinh.

Đến chỗ ở của Chu Thế Khánh, Vương Trạch Vinh thấy một số đông người Hướng hệ đang đứng ngoài đợi.

Hai người không để ý tới đám Lãnh đạo tỉnh ủy Bắc Cát, bọn họ đóng cửa rồi ngồi xuống nói chuyện.

- Trạch Vinh, tôi vừa đi thăm đồng chí Minh Chí, đúng là rất không tốt.

Vương Trạch Vinh nói:

- Đúng thế, tình hình không tốt mấy. Nghe nói phẫu thuật không thành công nên não có vấn đề.

- Chiều nay sẽ đưa anh ta lên Bắc Kinh chữa trị, dù sao kỹ thuật ở Bắc Kinh cũng tốt hơn.

Vương Trạch Vinh đưa cho Chu Thế Khánh điếu thuốc. Mặc dù đối phương là Ủy viên Bộ Chính trị nhưng Vương Trạch Vinh cũng không quá sợ hãi. Trong nhiều Ủy viên Bộ Chính trị thì Vương Trạch Vinh có ấn tượng không tốt với Chu Thế Khánh.

Hai người châm thuốc hút, Chu Thế Khánh nhìn Vương Trạch Vinh và nói:

- Nghe nói đồng chí Tiền Hồng là do cậu đề bạt. Đồng chí này rất có năng lực, bây giờ phó Bí thư tỉnh ủy Ninh Tây sắp về hưu, tôi thấy có thể thêm trọng trách cho đồng chí Tiền Hồng.

Chu Thế Khánh nhắc ngay đến chức Phó bí thư Ninh Tây, Vương Trạch Vinh nhíu mày nhìn đối phương.

Nói thật Vương Trạch Vinh không ngờ Chu Thế Khánh đi thẳng vào vấn đề như vậy. Bây giờ Tiền Hồng chỉ là một Thường vụ tỉnh ủy, nếu có thể thành Phó bí thư Tỉnh ủy thì đó là bước tiến lớn đối với Tiền Hồng.

Chu Thế Khánh vừa hút thuốc vừa cười cười nhìn Vương Trạch Vinh. Y đã nghĩ kỹ, bây giờ Tiền Hồng ở Bắc Cát chính là cây đinh của Vương Trạch Vinh. Dùng cách này đẩy Tiền Hồng ra khỏi Bắc Cát, lưu lại Cao Cách Ninh thì cũng tiện cho kế hoạch của y.

Vương Trạch Vinh cũng hiểu ý đồ của Chu Thế Khánh, đây là muốn dùng điều kiện như vậy để Vương Hệ bỏ Bắc Cát.

Có nhận hay từ chối?

Đây là một vấn đề, đối với Vương Trạch Vinh mà nói bây giờ mặc dù có cơ hội nắm lấy Bắc Cát nhưng phải hợp tác với vài thế lực. Đến lúc đó còn phải có thêm vài người của thế lực khác tới, Tiền Hồng rõ ràng không thể khống chế được Bắc Cát.

- Tình hình Ninh Tây rất phức tạp.

Vương Trạch Vinh rất nhanh suy nghĩ ra vấn đề. Bây giờ hắn muốn chính là lợi ích lớn nhất. Vương Trạch Vinh nghe thấy Chu Thế Khánh đưa ra điều kiện này đột nhiên có suy nghĩ mới. Đây cũng là cơ hội để hắn mở rộng thế lực.

Ninh Tây vốn thuộc phạm vi thế lực của Trương Lam. Nếu nhân cơ hội hợp sức với Chu Thế Khánh và đưa người của mình tới Chu Thế Khánh, đây cũng là việc tốt.

Chẳng qua Bắc Cát thì Vương Trạch Vinh không thể bỏ, đến lúc đó Lý Trấn Giang sẽ được điều tới làm Bí thư tỉnh ủy, như vậy cũng có thể đạt được Bắc Cát. Về phần đáp ứng Chu Thế Khánh thì đó là việc không hứa hẹn.
 
Chương 1358: Gài một người ở Bắc Cát


Nghe Vương Trạch Vinh nói tình hình Ninh Tây phức tạp, Chu Thế Khánh cười cười một tiếng. Y biết Vương Trạch Vinh đã động tâm. Sợ chính là Vương Trạch Vinh muốn đấu với mình ở Bắc Cát. Bây giờ Vương Trạch Vinh có ý để Ninh Tây đến Ninh Tây, việc này dễ xử lý thôi. Chỉ cần Tiền Hồng rời khỏi Ninh Tây, Vương Trạch Vinh sẽ không có ai ở Bắc Cát. Đến lúc đó mình mạnh tay một chút là có thể đối phó xong Cao Cách Ninh.

Đối với Cao Cách Ninh, Chu Thế Khánh không thèm để ý. Đối với Chu Thế Khánh mà nói bây giờ chỉ cảnh giác với Vương Trạch Vinh mà thôi. Không đuổi được người của Vương Trạch Vinh ra khỏi Bắc Cát, y muốn khống chế Bắc Cát cũng khó.

Lần này sau khi đến Bắc Cát, Chu Thế Khánh nghe thấy vợ Hướng Minh Chí nói xấu Vương Trạch Vinh. Chẳng qua bây giờ không phải lúc truy cứu việc này, bây giờ cần làm là giao dịch với Vương Trạch Vinh.

Chu Thế Khánh nghĩ đến cách làm cứng rắn của Vương Trạch Vinh là có chút không hài lòng. Y là Ủy viên Bộ Chính trị vậy mà không có ưu thế gì với Vương Trạch Vinh, đúng là nực cười.

- Trạch Vinh, ngày kia Trung ương sẽ thảo luận chuyện của tỉnh Ninh Tây. Ở chuyện này chỉ cần hai bên cố gắng thì chắc không vấn đề gì.

Chu Thế Khánh vì khống chế lại Bắc Cát liền trực tiếp nói.

- Ôi, Nam Điền rất bận, tôi rời đi một thời gian nên trưa nay sẽ bay về Nam Điền. Chuyện Bắc Cát đã có các đồng chí Bắc Cát, tôi sẽ không xen vào. Hôm nay bố tôi sẽ do Hàm Yên đưa về Bắc Kinh chữa trị.

Vương Trạch Vinh liền tỏ thái độ.

Chu Thế Khánh cũng nghiêm túc nói:

- Thằng ranh Hướng Xung không biết chuyện nên mới làm như vậy. Cậu yên tâm, việc này tôi sẽ yêu cầu Hướng gia xin lỗi bố cậu.

- Bố tôi thì không để ý, nói chuyện của ông không quan trọng, quan trọng chính là trong lòng quan chức chúng ta phải có dân chúng.

- Bố Trạch Vinh nói rất đúng. Trong suy nghĩ của một số cán bộ chúng ta có vấn đề. Xem ra công tác giáo dục cán bộ của chúng ta làm chưa tốt.

Chu Thế Khánh tiễn Vương Trạch Vinh ra ngoài phòng. Lúc này y mới nở nụ cười. Mặc dù lực lượng của chính Vương Trạch Vinh không mạnh, nhưng thế lực sau lưng hắn lại lớn. Dù sao Trương Lam đã không được, dùng địa bàn của tên này ổn định Vương Trạch Vinh cũng là việc tốt. Hơn nữa đưa người của Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây sẽ làm loạn đội hình Trương Lam, như vậy càng hay.

Vương Trạch Vinh sau khi về chỗ ở liền nói chuyện với Uông Nhật Thần.

Nghe xong, Uông Nhật Thần nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Cháu có nhìn ra ý của Chu Thế Khánh không?

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Không phải chỉ là cho rằng làm như vậy sẽ đuổi được người của cháu ra khỏi Bắc Cát, tiện khống chế Bắc Cát sao? Ngoài ra còn muốn Trương Lam càng thêm tức cháu.

Uông Nhật Thần gật đầu nói:

- Đúng là như vậy, thế sao cháu lại đồng ý?

Vương Trạch Vinh đương nhiên không thể nói quan khí của Trương Lam đang tản đi rất nhanh. Với tình hình của Trương Lam bây giờ thì lên chức là không thể, ngay cả giữ ghế cũng khó khăn.

Chẳng qua ngoài miệng Vương Trạch Vinh lại nói:

- Trong tay chúng ta có đĩa DVD kia, lúc nào cũng có thể đưa ra. Cháu muốn làm chính là để Chu Thế Khánh làm xong chuyện kia cho cháu, sau đó sẽ đào một hố lớn ở Bắc Cát. Đến lúc đó người của chúng ta sẽ thừa cơ mà vào. Cứ như vậy cả Bắc Cát và Ninh Tây đều có người của chúng ta. Đây là việc tốt, về phần Tiền Hồng đến Ninh Tây thì coi như là người mở đường.

Thấy Vương Trạch Vinh đã nghĩ xong mọi việc, Uông Nhật Thần có chút do dự rồi nói:

- Điều khác ông không lo, chỉ là Trương Lam vẫn còn đang là Phó Thủ tướng.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Việc này Chu Thế Khánh làm nhân vật chính mà.

Uông Nhật Thần cười cười.

Sau đó Vương Trạch Vinh gọi Tiền Hồng tới mà nói:

- Tình hình Bắc Cát bây giờ thế nào?

Tiền Hồng có chút hưng phấn nói:

- Bí thư Vương, bây giờ Bắc Cát đã không còn do Hướng hệ khống chế nữa. Người Hướng hệ cũng dần phân hóa.

- Lão Tiền, trong số người của anh thì có ai có năng lực mạnh một chút không?

- Có đồng chí Chủ tịch Mặt trận tổ quốc Phương Phó Quang rất được, y cũng muốn gặp ngài.

Vương Trạch Vinh biết Phương Phó Quang là người dựa vào Tiền Hồng, đây coi như là đồng minh với Tiền Hồng.

Vương Trạch Vinh gõ gõ tay vào ghế rồi nói:

- Anh phải chuẩn bị tư tưởng điều khỏi Bắc Cát.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Tiền Hồng có chút giật mình. Y nhẫn nhịn ở Tỉnh ủy Bắc Cát vài năm mới có cơ hội, vậy sao lại điều đi.

Tiền Hồng vội vàng nói:

- Bí thư Vương, Bắc Cát bây giờ mới bắt đầu thay đổi mà.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Có một phương án là điều anh tới làm Phó bí thư Tỉnh ủy Ninh Tây.

Tiền Hồng vốn đang thấy mất mát thì bây giờ đã vui. Nếu thành Phó bí thư Tỉnh ủy thì sẽ hơn Phó chủ tịch tỉnh nhiều, coi như tiến được vài bước.

Tiền Hồng càng thêm kính phục Vương Trạch Vinh. Đi theo lãnh đạo như vậy thì mình mới có thể không ngừng tiến bộ.

- Đây chỉ là một phương án nhưng chưa có quyết định cuối cùng. Bây giờ anh phải làm tốt công việc.

Vương Trạch Vinh nói.

Tiền Hồng đương nhiên biết đây là Vương Trạch Vinh nói trước với mình. Y nghiêm túc nói:

- Dù cuối cùng là như thế nào thì tôi cũng nghe Bí thư.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Nhất định phải tạo được cơ sở vững chắc ở Bắc Cát. Anh mời đồng chí Phương Phó Quang tới đây. Tôi sẽ gặp.

Tiền Hồng có chút lo lắng mà nói:

- Bí thư Vương, chỉ dựa vào một mình Phương Phó Quang thì khó khống chế được Bắc Cát.

Vương Trạch Vinh cười cười và không giải thích.

Thấy Vương Trạch Vinh như vậy, Tiền Hồng thầm nghĩ xem ra Bí thư Vương đã có bố trí, mình không cần phải lo lắng làm gì.

Khi Phương Phó Quang gặp được Vương Trạch Vinh, y đúng là rất kích động. Từ sau khi chỗ dựa của y chết đi, y gặp rất nhiều khó khăn. Người đến mức độ như y nếu muốn tìm chỗ dựa tốt thì rất khó. Sau khi Vương Trạch Vinh đến Bắc Cát tạo thế cho Tiền Hồng, y liền cẩn thận phân tích về Vương Trạch Vinh. Càng nghiên cứu y càng phát hiện Vương Trạch Vinh này sẽ phát triển hơn nữa. Vì thế khi Tiền Hồng khó khăn nhất, Phương Phó Quang đứng về phía Tiền Hồng. Y đã đánh cuộc rằng sớm muộn gì Vương Trạch Vinh cũng thấy được thái độ của mình. Bây giờ chính là cơ hội đối với y.

- Đây là đồng chí Phương Phó Quang.

Tiền Hồng giới thiệu Phương Phó Quang với Vương Trạch Vinh.

- Chào Bí thư Vương.

Phương Phó Quang rất cung kính mà nói.

Vương Trạch Vinh nhìn Phương Phó Quang và rất hài lòng.

Tuy nói bây giờ Phương Phó Quang chưa phải người của hắn, nhưng từ quan khí có thể thấy đối phương nhất trí với mình. Vương Trạch Vinh nghĩ như vậy.

- Đồng chí Phó Quang, tôi sớm nghe lão Tiền nhắc đến anh mà không có cơ hội gặp. Nhân cơ hội lần này nên muốn nói chuyện với anh.

Vương Trạch Vinh chỉ vào ghế mà nói:

- Mìnhau ngồi xuống nói chuyện.

Thấy Phương Phó Quang mặc dù là Chủ tịch Mặt trận tổ quốc tỉnh mà cung kính như vậy, Vương Trạch Vinh rất hài lòng.

Cầm lấy điếu thuốc Vương Trạch Vinh đưa tới, Phương Phó Quang vội vàng châm lửa cho Vương Trạch Vinh, nhưng không châm cho mình.

Vương Trạch Vinh hít sâu một hơi rồi nghiêm túc nói:

- Vấn đề của Bắc Cát rất nghiêm trọng, tôi không ngờ lần này đến Bắc Cát lại gặp việc như vậy. Các anh là Thường vụ tỉnh ủy thì nhất định phải gánh vác công việc hơn nữa.

Phương Phó Quang nghiêm túc nói:

- Bí thư Vương nói đúng.

- Chuyện của Bắc Cát vẫn chưa hết, bây giờ chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

Vương Trạch Vinh phun một làn thuốc mà nói.

Lời này làm cho Phương Phó Quang chấn động. Theo y nghĩ Bắc Cát bây giờ đã bị thương khá nặng. Cả Bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh xảy ra chuyện, lực lượng Hướng hệ đã dao động lớn vậy mà mới bắt đầu thôi sao?

Chẳng qua Phương Phó Quang không nghi ngờ lời Vương Trạch Vinh nói. Y biết Vương Trạch Vinh làm đến chức này thì sao có thể nói linh tinh. Nếu như Vương Trạch Vinh nói còn thay đổi thì nhất định sẽ có thay đổi

Thấy Phương Phó Quang không hỏi lại, Vương Trạch Vinh càng thêm hài lòng về sự chín chắn của đối phương.

Vương Trạch Vinh nhìn Tiền Hồng rồi nói:

- Lão Tiền, đồng chí Phó Quang là nhân tài, hai anh phải phối hợp nhiều hơn nữa.

Vương Trạch Vinh lại nhìn Phương Phó Quang rồi nói:

- Đồng chí Phó Quang, sau này có việc gì khó xử lý thì chúng ta có thể cùng nhau trao đổi.

Đây là Vương Trạch Vinh đã nhận mình.

Phương Phó Quang rất kích động, y vội vàng nói:

- Xin Bí thư Vương yên tâm, tôi nhất định sẽ phối hợp tốt với đồng chí Tiền Hồng, có tình hình gì sẽ kịp thời báo cáo với ngài.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Tôi tin các anh sẽ làm tốt công việc.

Nhìn Phương Phó Quang và Tiền Hồng rời đi, Vương Trạch Vinh cười cười một tiếng. Mặc dù Phương Phó Quang tạm thời chưa có tác dụng mấy nhưng sau khi Tiền Hồng đi, y sẽ là cái đinh của Vương Trạch Vinh ở Bắc Cát. Có y ở đây, đến lúc đó Lý Trấn Giang sẽ có người giúp, thuận lợi cho việc khống chế Bắc Cát.
 
Chương 1359: Đầu mối


Vương Trạch Vinh lập tức về Nam Điền. Sau khi đạt thành thỏa thuận miệng với Chu Thế Khánh, nhưng tình hình cụ thể sẽ như thế nào thì hai bên không nói. Đối với Vương Trạch Vinh mà nói thì hắn đang làm khán giả xem kịch. Hắn muốn xem Chu Thế Khánh làm gì ở Bắc Cát?

Đương nhiên thỏa thuận của hai người cần được chứng thực đó là Tiền Hồng đi làm Phó bí thư Tỉnh ủy. Việc này hắn tin Chu Thế Khánh sẽ cố gắng đi làm.

Trước khi đi, Vương Trạch Vinh đã dặn Tiền Hồng cùng Phương Phó Quang phải cố gắng tranh thủ lực lượng vào tay.

Vương Trạch Vinh vừa về Nam Điền liền triệu tập Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, mục đích đó chính là hắn muốn xem thời gian mình rời khỏi Nam Điền thì Tỉnh ủy có gì thay đổi không?

Tuy nói hắn vẫn khống chế được Nam Điền, có nhiều người hàng ngày gọi điện báo cáo tình hình Nam Điền với hắn. Nhưng dù sao hắn cũng đi một thời gian, hơn nữa Bắc Kinh mọi người đang thầm tranh đấu thì có khi sẽ xảy ra chuyện.

Vương Trạch Vinh hiểu rõ bây giờ đừng nhìn bề ngoài Tỉnh ủy Nam Điền hòa thuận, nhưng đây là do mọi người đều có cùng mục tiêu là Nam Điền lên cấp và đạt được lợi ích. Nếu như việc này có vấn đề thì tin rằng mọi người sẽ thay đổi.

Các thường vụ đến rất đông đủ, Vương Trạch Vinh đi vào bắt tay và chào hỏi mọi người.

- Bí thư Vương, nghe nói bố ngài xảy ra chuyện ở Bắc Cát, xử lý thế nào rồi?

Phó chủ tịch thường trực tỉnh Văn Hồng Quân khi bắt tay Vương Trạch Vinh liền quan tâm mà hỏi.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Bố tôi thích lo chuyện người khác nên bị người ta đánh, bây giờ đã không sao rồi.

Văn Hồng Quân cười nói:

- Bắc Cát xem ra có không ít vấn đề.

Là người Văn gia, Văn Hồng Quân tự nhiên biết nhiều chuyện ở Bắc Cát. Thấy Vương Trạch Vinh và Chu Thế Khánh cùng tới Bắc Cát, bây giờ lại thấy Vương Trạch Vinh rời khỏi Bắc Cát trước, Văn Hồng Quân có chút khó hiểu, y liền không nhịn được mà muốn từ giọng của Vương Trạch Vinh dò xét tình hình.

Bắc Kinh khá chú ý việc Chu Thế Khánh và Vương Trạch Vinh cùng ở Bắc Cát. Theo mọi người nghĩ hai người này nhất định sẽ có tranh đoạt ở Bắc Cát. Nhưng bây giờ xem ra Vương Trạch Vinh không có ý tranh đoạt. Vương Trạch Vinh chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua Bắc Cát sao?

Chủ tịch tỉnh Ngụy Trung Hoa cười nói:

- Lần này Bắc Cát coi như mất hết chủ lực. Bí thư tỉnh ủy bị con của chủ tịch tỉnh tìm người chém giữa phố. Chủ tịch tỉnh lại bị tai biến mà vào bệnh viện.

Mọi người đều cười cười, chuyện ở Bắc Cát đúng là trò cười cho mọi người. Đồng thời ai cũng suy nghĩ không biết kết quả cuối cùng ở Bắc Cát sẽ là như thế nào?

Đối với việc Vương Trạch Vinh và Chu Thế Khánh cùng tới Bắc Cát, mọi người đều thầm nghĩ chẳng lẽ tranh đấu ở Bắc Kinh đã mở rộng ra các tỉnh?

Nhìn Vương Trạch Vinh cười cười ngồi đó, mọi người đương nhiên biết việc này có quan hệ lớn đối với hắn.

Vương Trạch Vinh bắt đầu nhìn quan khí của mọi người.

Quan làm đến cấp tỉnh thì từ bề ngoài là không thể nhìn ra vấn đề, chỉ có thể nhìn từ quan khí.

Hôm nay cũng là như vậy, từ bề ngoài thì mọi người vẫn đoàn kết xung quanh Tỉnh ủy.

Vương Trạch Vinh nhíu mày vì thấy có vấn đề.

Một lần nữa nhìn quanh, Vương Trạch Vinh nhìn về phía chủ tịch tỉnh Ngụy Trung Hoa.

Thấy Vương Trạch Vinh nhìn tới, Ngụy Trung Hoa cười nói:

- Bí thư Vương, tình hình phát triển của Nam Điền rất tốt. Mấy tháng này các hạng mục của Nam Điền đều được thực hiện. Nam Điền đang phát triển rất nhanh.

Thái độ của Ngụy Trung Hoa vẫn tỏ vẻ khá tốt. Từ trước đến giờ y vẫn nghe lời Vương Trạch Vinh nói.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Từ sự phát triển của Nam Điền có thể thấy mọi người đều cố gắng. Bên phía các anh phải quan tâm nhiều hơn nữa.

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy nhưng Vương Trạch Vinh lại nghĩ đến điều mình thấy. Hắn đi có một thời gian mà đám người của vài gia tộc Bắc Kinh do Ngụy Trung Hoa cầm đầu đã có xu hướng liên minh, việc này rất không tốt.

Ngụy Trung Hoa này vẫn tỏ vẻ cung kính và thể hiện muốn dựa vào Nam Điền lên cấp mà thăng chức. Nhưng Vương Trạch Vinh biết một điều nếu Ngụy Trung Hoa không có vài phần năng lực thì sao có thể lên làm chủ tịch tỉnh. Người này không phải là vẫn giả vờ đó chứ?

Ngụy Trung Hoa là chủ tịch tỉnh, Văn Hồng Quân là Phó chủ tịch thường trực, Trịnh Dị Lợi là Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy, Phan Khánh Phong là Phó chủ tịch tỉnh, bốn người này đã có xu thế liên minh, đây không phải lực lượng nhỏ. Sau lưng bọn họ có gia tộc ở Bắc Kinh, bọn họ hợp sức sẽ ảnh hưởng lớn đối với Nam Điền.

Nhất là thấy Trịnh Dị Lợi qua lại với bọn họ, Vương Trạch Vinh liền có cảm giác Chu Thế Khánh có phải bắt đầu nhúng tay vào Nam Điền?

Nghĩ tới Chu Thế Khánh, Vương Trạch Vinh liền cảnh giác. Người này bây giờ đang không ngừng xen vào các nơi, khó tránh khỏi nhằm vào Nam Điền. Trịnh Dị Lợi là người của Chu Thế Khánh, có phải là thông qua Trịnh Dị Lợi mà gây khó dễ cho mình?

- Bí thư Vương, Nam Điền đang phát triển, áp lực của Ủy ban nhân dân tỉnh rất nặng. Vì làm tốt công tác nên tôi cho rằng nên điều chỉnh cán bộ ở Ủy ban nhân dân tỉnh một chút. Có phải nên nhân hội nghị này mà bàn không?

Ngụy Trung Hoa nói làm Vương Trạch Vinh hơi động tâm, đây là cơ hội để thử xem sao.

- Bên Ủy ban có phải đã tiến hành trao đổi trước?

Vương Trạch Vinh nghiêm túc nói.

Không chờ Ngụy Trung Hoa nói, Văn Hồng Quân đã nói trước:

- Tôi cho rằng việc điều chỉnh cán bộ đều phải do Ban Tổ chức cán bộ nghiên cứu rồi mới đưa ra. Hôm nay là hội nghị tạm thời thì có nên nghiên cứu vấn đề trước không? Hơn nữa đây là việc bên chính quyền nên do Ủy ban nghiên cứu trước rồi báo cáo với Tỉnh ủy.

Một người Ngụy gia, một Văn gia, hai người một chủ tịch tỉnh, một Phó chủ tịch thường trực vẫn không hòa hợp gì, thường hay tranh chấp trong hội nghị. Văn gia mặc dù kém Ngụy gia nhưng trong thời gian này nghe nói lão gia tử Ngụy gia ở mãi trong bệnh viện và sắp không được. Ở tình hình này thì Văn gia cũng không quá sợ Ngụy gia.

Đáng lẽ đây là việc Bí thư tỉnh ủy thích thấy nhất. Bí thư tỉnh ủy không bao giờ hy vọng bên chính quyền quá đoàn kết, có mâu thuẫn mới tốt.

Chẳng qua việc hôm nay Vương Trạch Vinh lại thấy khác. Quan khí của bọn họ đã nhất trí, chuyện này chẳng lẽ cả hai chưa trao đổi trước hay sao? Đây là diễn kịch.

Chẳng qua mục đích là gì thì Vương Trạch Vinh không rõ.

- Như vậy đi, hôm nay tạm thời không bàn việc này, để hôm khác.

Vương Trạch Vinh không làm rõ tình hình nên không tùy tiện bàn về việc này.

Nhìn người của mình, Vương Trạch Vinh thầm nghĩ xem ra mấy người kia mới bắt đầu liên minh và lén thực hiện, nếu không sao có thể giữ bí mật đến bây giờ.

Đám người này muốn làm gì? Đây là điều mà Vương Trạch Vinh cần biết.

Thấy quan khí của mấy người khác không thay đổi nhiều, Vương Trạch Vinh thở phào nhẹ nhõm, có lẽ xu thế này mới bắt đầu mà thôi.

Vương Trạch Vinh lắc đầu, không ngờ mình đến Bắc Cát có vài hôm mà có người đã nhằm vào Nam Điền.

Cả hội nghị cũng không nghiên cứu vấn đề gì lớn, chủ yếu là bên chính quyền báo cáo công việc gần đây.

Từ báo cáo có thể thấy các hạng mục công việc của Nam Điền không bị ảnh hưởng gì, mọi người đều cố gắng công tác. Vương Trạch Vinh khá hài lòng với việc này.

Trong hội nghị, Vương Trạch Vinh phát hiện một điều là Văn Hồng Quân và Ngụy Trung Hoa luôn tỏ ra tranh chấp nhau, Phan Khánh Phong lại tỏ vẻ không đứng về bên nào, không tham gia tranh chấp của bọn họ. Trịnh Dị Lợi thì cũng như trước, vẫn theo chiều gió.

Thú vị.

Thấy tình hình như vậy, Vương Trạch Vinh thầm than một tiếng đúng là không thể nhìn ra từ vẻ ngoài của mấy tên này.

Tỉnh Nam Điền xảy ra chuyện gì thế này? Là Chu Thế Khánh gây rối hay là Ngụy gia muốn hành động.

Hội nghị kéo dài khá lâu, Nam Điền nhiều chuyện nên báo cáo mất cả ngày. Sau khi kết thúc, Vương Trạch Vinh liền đi ra ngoài đầu tiên.
 
Chương 1360: Nam Điền lên cấp là tất nhiên


Trong nhà Vương Trạch Vinh, người Vương Hệ đều tới đó. Nhìn các Lãnh đạo tỉnh ủy ngồi đây, Vương Trạch Vinh đúng là bất đắc dĩ.

Đối với việc quan chức sau khi hết giờ làm liền chạy tới nhà mình thì Vương Trạch Vinh rất phản cảm. Nhưng xã hội đều là như vậy, nếu không để bọn họ tới thì bọn họ sẽ nghĩ anh có cái nhìn với bọn họ, không chừng còn ảnh hưởng tới công việc.

Sau khi nói chuyện mấy việc trong tỉnh, Vương Trạch Vinh cố gắng dùng lời khôn khéo đuổi bọn họ về.

Thấy Long Hương Băng ra dọn một loạt chén, Vương Trạch Vinh lắc đầu. Đám người này hôm nào cũng tới thì đúng là muốn mạng của hắn.

- Bí thư Vương, khi nào Hàm Yên tới Nam Điền vậy?

Long Hương Băng đứng ra sau lưng bóp trán cho Vương Trạch Vinh rồi nói.

- Hàm Yên đã được điều tới Liên đoàn lao động tỉnh, rất nhanh sẽ tới Nam Điền.

Vương Trạch Vinh dựa vào lòng Long Hương Băng, cuối cùng đã được thả lỏng.

Long Hương Băng đáng lẽ sẽ tới chỗ Tiểu Giang, nhưng Lữ Hàm Yên lại nói không thể thiếu Long Hương Băng lo việc nhà.

Vương Trạch Vinh có thể cảm nhận được lo lắng trong lòng của Long Hương Băng nên nói:

- Không sao đâu.

Long Hương Băng nói:

- Hàm Yên có mang Tiểu Dư tới không anh?

- Tiểu Dư cũng sẽ tới, mấy đứa bé cần cô ấy trông. Lúc đó em sẽ có thêm không ít việc.

Chuông cửa lại vang lên, Long Hương Băng liền chạy ra mở cửa.

Lần này đến là Ninh An Quý và Mã Yến Đống, đây đều là nhân viên trung tâm của Vương Hệ tại Nam Điền.

Thấy bọn họ tới, Vương Trạch Vinh nhìn phòng khách rồi nói:

- Vào thư phòng nói chuyện.

Sau khi ba người ngồi xuống, Ninh An Quý nói với Vương Trạch Vinh:

- Bí thư Vương, tôi phát hiện tình hình Nam Điền có chút phức tạp.

Ninh An Quý xuất thân là Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy nên khá mẫn cảm với tình hình của tỉnh.

Vương Trạch Vinh đưa cho mỗi người điếu thuốc rồi nói:

- Anh nhìn ra vấn đề gì?

- Việc này cũng không quá rõ. Tôi chỉ nghe nói trong thời gian này chủ tịch Ngụy càng lúc càng cứng rắn bên chính quyền.

Mã Yến Đống cũng nói:

- Tôi nghe thấy một chút tình hình. Nghe thấy Phó chủ tịch tỉnh Văn không ngừng tìm người nói chuyện. Tuy đều là về công việc nhưng như vậy là ủng hộ người ủng hộ y.

Mặc dù đây đều là đoán và không nói rõ vấn đề gì, có thể người khác sẽ không để ý nhưng Vương Trạch Vinh đã thấy nên thầm gật đầu vì hai người này rất nhạy cảm.

Nói chuyện một lúc, Vương Trạch Vinh cũng không hỏi sao bọn họ biết tình hình của đám người Ngụy Trung Hoa. Chẳng qua hai người Ninh An Quý cũng không phát hiện ra đám Ngụy Trung Hoa liên kết với nhau.

Ninh An Quý vui vẻ nói:

- Bí thư Vương, tốc độ phát triển của Nam Điền đang rất nhanh, mọi người đều cố gắng dồn tài chính và kỹ thuật vào. Các công ty tới Nam Điền đầu tư càng lúc càng có thực lực mạnh, các tập đoàn lớn nước ngoài cũng không ngừng tiến vào. Từ chỉ tiêu kinh tế mấy tháng nay thì thấy tăng lên rất nhiều.

Mã Yến Đống nói:

- Bí thư Vương, lần này có nhiều cán bộ từ tỉnh ngoài học tập trở về, chúng tôi đã đưa đến bổ sung bộ máy các nơi. Có bọn họ tham gia thì đội ngũ cán bộ Nam Điền sẽ tăng mạnh về tốt chất.

Vương Trạch Vinh bây giờ cũng không đặt nhiều tâm tư ở việc này.

Đối với Vương Trạch Vinh mà nói, hắn rõ tình hình Nam Điền. Mọi người làm bao công việc nếu không phát triển mạnh thì phí công sao. Vương Trạch Vinh cổ vũ hai người rồi tiễn bọn họ ra.

Lúc này còn có không ít cán bộ ngồi bên ngoài phòng khách. Vương Trạch Vinh mất hơn tiếng mới làm mọi người về hết.

Thấy trong nhà không còn ai, Vương Trạch Vinh nói với Long Hương Băng:

- Như vậy là không được, sau này có ai tới mà anh không đồng ý thì không cho bọn họ vào.

Long Hương Băng cười nói:

- Em nghe anh.

Lúc này Cục trưởng cục tin tức Ban Tuyên giáo Trung ương Ngô Kim Thành đột nhiên gọi tới.

Vương Trạch Vinh vừa nghe điện, Ngô Kim Thành lập tức nói:

- Bí thư Vương, hôm nay Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức hội nghị đẩy mạnh tuyên truyền Nam Điền. Nội dung trung tâm chính là thể hiện rõ tình hình phát triển kinh tế của Nam Điền.

Vương Trạch Vinh nghe vậy không khỏi động tâm, đây là tạo dư luận, Trung ương đang muốn tạo thế để Nam Điền lên cấp.

- Tình hình công việc của anh bây giờ thế nào?

Vương Trạch Vinh quan tâm hỏi.

- Cũng được, chỉ là không thoải mái khi công tác với Bí thư Vương.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Cố gắng làm tốt, Ban Tuyên giáo Trung ương là nơi có thể tạo được thành tích.

Ngô Kim Thành cũng chỉ là thông báo tin tức với Vương Trạch Vinh mà thôi. Tuy y biết Vương Trạch Vinh có các con đường khác mà biết việc này, nhưng mình báo cáo hay không đó chính là vấn đề thái độ.

Vương Trạch Vinh vừa dập máy thì nhận được điện của Vệ Hồng Lâm gọi tới:

- Trạch Vinh, chuyện Bắc Cát rốt cuộc là như thế nào?

Vệ Hồng Lâm vừa mở miệng đã hỏi chuyện Bắc Cát.

Đối với ông lão này, Vương Trạch Vinh rất phục, ông làm bất cứ chuyện gì cũng không ảnh hưởng tới lợi ích của hắn. Đối với Vệ gia mà nói thì hắn càng phát triển càng có lợi cho Vệ gia.

Vương Trạch Vinh liền nói tình hình Bắc Cát ra cho Vệ Hồng Lâm nghe.

Nghe xong Vương Trạch Vinh nói, Vệ Hồng Lâm nói:

- Trạch Vinh, theo ông hiểu thì từ sau khi hội nghị của Bộ Chính trị kia thì có một vài phái có suy nghĩ. Bây giờ có một tư tưởng đang chiếm ưu thế đó là Nam Điền nhất định lên cấp. Nhưng sau khi Nam Điền lên cấp thì người nào được lợi phải bàn sau.

Vương Trạch Vinh có chút khó hiểu:

- Vậy là như thế nào ông?

- Đó chính là giảm ảnh hưởng của cháu ở Nam Điền.

Vương Trạch Vinh liền nghĩ tới tình hình của đám người Ngụy Trung Hoa liền hiểu. Thì ra có một đám người đang hoạt động rất tích cực.

Không nghe thấy Vương Trạch Vinh nói chuyện, Vệ Hồng Lâm nói:

- Bây giờ có một số người rất lo lắng vì cháu. Mục đích là muốn ngăn cản cháu vào Bộ Chính trị.

- Có lẽ đây là tiếp tục của hội nghị lần trước mà.

Vương Trạch Vinh hiểu tuổi trẻ cũng không quá tốt, dễ bị người ghen ghét.

- Đúng thế, lần trước đám Ngô Tán Lâm muốn cháu rời khỏi Nam Điền. Lần này bọn chúng lén hoạt động rất tích cực, mục đích là muốn tạm đã thay đổi đó là điều cháu khỏi Nam Điền. Chỉ cần cháu điều khỏi Nam Điền thì dù cháu có bản lĩnh đến đâu thì muốn vào Bộ Chính trị là rất lâu. Chỉ cần đạt được mục đích này thì cháu sẽ khó có thể vào Bộ Chính trị.

- Vậy là sao ông?

Vương Trạch Vinh hỏi. Hắn không ngờ đối phương lại nghĩ như vậy. Nếu là như vậy thì kiểu gì đối phương cũng gây chuyện.

Vệ Hồng Lâm nói:

- Việc này ông vừa biết từ chỗ Lão bí thư. Đám Lô Ninh Quốc có ý thành lập Đặc khu ở Hải đảo. Cháu cũng biết các hải đảo phía nam là một khu vực rộng lớn. Bọn họ muốn thăng cấp một nơi thành tỉnh, sau đó liền thành lập một thành phố ở đây, các loại chính sách còn tốt hơn Đặc khu. Nội dung cụ thể thì ông không biết nhưng có một điều đó là muốn biến nơi này thành nóng bỏng nhất. Bọn họ đưa ra điểm quan trọng chọn cháu làm lãnh đạo ở đó. Cho rằng có kinh nghiệm phát triển kinh tế rất tốt, cháu tới đó sẽ làm nơi này phát triển nhanh chóng.

Vương Trạch Vinh chửi thầm trong lòng, vấn đề này đúng là rất được, đầu tiên đưa ra một chuyện làm người ta sáng mắt, sau đó đưa mình tới đó với sự vinh dự lớn lao. Chỉ cần hắn rời khỏi Nam Điền, vậy hắn không còn bao quan hệ với Nam Điền nữa.

- Lão bí thư nói sao về việc này ông?

- Cháu cũng biết Lão bí thư từ trước đến giờ vẫn hy vọng các nơi đều có thể nhanh chóng phát triển. Phương án này đúng là rất được, nếu thực sự thực hiện sẽ khiến hải đảo phát triển mạnh, hơn nữa còn là nơi cung cấp nhân tài. Đây là việc lớn nên Lão bí thư cũng động tâm. Chẳng qua đối với đề nghị cháu tới đó thì Lão bí thư không tỏ thái độ.

Bây giờ Vương Trạch Vinh đã hiểu tại sao quan khí đám Lãnh đạo tỉnh ủy Nam Điền thay đổi. Có lẽ gia tộc của bọn họ đã được đám Lô Ninh Quốc liên hệ. Mục đích của mọi người đó là muốn đẩy hắn ra khỏi Nam Điền.

- Trạch Vinh, đây là việc lớn, đây là vấn đề rất quan trọng với sự phát triển của cháu, cần điều động lực lượng thì phải làm.

Vệ Hồng Lâm quan tâm nói.

- Cháu biết nên làm như thế nào.

Vương Trạch Vinh biết việc này có lẽ đám người Hạng Nam vẫn chưa biết.

Đây là một âm mưu kín kẽ, đây là muốn đột nhiên đẩy hắn ra khỏi Nam Điền.

Sau khi Vệ Hồng Lâm dập máy, Vương Trạch Vinh có chút giật mình. Tuy nói lực lượng sau lưng hắn không nhỏ nhưng mấy gia tộc này thầm hợp sức và đột nhiên gây chuyện thì không chừng hắn sẽ bị đẩy khỏi Nam Điền.

Ngụy Trung Hoa nhất định hiểu việc này, bọn họ biết quyết không thể khiến Nam Điền mất ổn định, bảo sao bọn họ vẫn chú ý phát triển kinh tế. Mục đích rất rõ ràng sau khi mình đi thì bọn họ sẽ ngồi hái đào.

Bây giờ Nam Điền nhất định sẽ lên cấp, bởi vì trong này có lợi ích của nhiều gia tộc. Ai cũng muốn Nam Điền lên cấp, nhưng cuối cùng ai là người hái đào thì mỗi người có suy nghĩ của riêng mình. Bây giờ muốn đẩy hắn sang bên thì mọi người đều có chỗ tốt.

Chỉ cần hắn không vào Bộ Chính trị thì sẽ không thể uy hiếp đám Lô Ninh Quốc, cơ hội của bọn họ lại nhiều hơn vài phần. Giữa bọn họ đã có sự nhất trí.

Chỉ sợ không biết tình hình, sau khi biết thì Vương Trạch Vinh lại không lo lắng. Một lần nữa nhìn quan khí của mình, Vương Trạch Vinh rất tự tin và thầm nghĩ cứ để mọi người hoạt động đi.
 
Chương 1361: Khắp nơi đều hoạt động


Nhìn Âu Dương Ý Kiên cầm bài báo cáo viết về sự phát triển của Nam Điền, Vương Trạch Vinh đọc rất chi tiết.

Đây là nội dung tuyên truyền mà Ban Tuyên giáo Trung ương gửi tới cho Ban Tuyên giáo Nam Điền.

Là người Vệ hệ, Âu Dương Ý Kiên sớm được lệnh, biết lần này Ban Tuyên giáo Trung ương tuyên truyền Nam Điền là có ý gì. Y nhìn Vương Trạch Vinh và thầm nghĩ lần này khi tuyên truyền sự phát triển của Nam Điền phải tỏ rõ năng lực phát triển kinh tế của Bí thư Vương. Việc này vào lúc khác nhất định là việc tốt, nhưng bây giờ làm như vậy sẽ khiến Trung ương coi trọng năng lực của Vương Trạch Vinh, vì thế điều Vương Trạch Vinh đi cũng là có vấn đề.

Âu Dương Ý Kiên nhìn Vương Trạch Vinh và thầm nghĩ nếu Vương Trạch Vinh rời khỏi Nam Điền thì sao?

Đọc xong nội dung bài báo, Vương Trạch Vinh không thể không phục năng lực của người làm việc này. Trong việc tuyên truyền này vừa thể hiện sự phát triển của Nam Điền, vừa tỏ rõ tác dụng của hắn. Đọc nội dung, Vương Trạch Vinh có chút đỏ mặt, nhiều vấn đề hắn chỉ chỉ đạo một chút mà thôi, cũng không tự mình làm, kết quả lại nói là thành tích của hắn.

- Tài liệu này đã được thông qua chưa?

Vương Trạch Vinh hỏi.

- Bí thư Vương, đây là tài liệu mà tổ công tác Ban Tuyên giáo Trung ương đưa ra. Lúc ấy tôi cũng đưa ra ý kiến nhưng bọn họ cho rằng tất cả đều tiến hành dưới sự lãnh đạo của ngài, cũng không có vấn đề gì. Quốc gia tuyên truyền vẫn là như vậy.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Vậy nghe theo Ban Tuyên giáo Trung ương đi.

Vương Trạch Vinh bây giờ đã nghĩ kỹ, đã có người muốn chơi mình, vậy nhân cơ hội lên báo cũng được.

Sau khi Âu Dương Ý Kiên đi, Vương Trạch Vinh ngồi đó mà suy nghĩ. Lần này Bắc Kinh có lẽ tập trung lực lượng rất mạnh, mục đích là ngăn cản việc hắn vào Bộ Chính trị. Tuy nói bọn họ không thể ngăn hắn mãi, nhưng nếu ngăn được một lần đến khi Hạng Nam lui, Bí thư Lâm lui thì trong một người bọn họ lên cấp thì sẽ ảnh hưởng lớn tới Hạng gia.

Chuyện quan trường vốn là như vậy. Bị ngăn một bước thì sẽ bị ngăn nhiều bước. Cũng như lần vào Bộ Chính trị của hắn vậy, nó như đi ngược dòng nước, không tiến sẽ lui. Vương Trạch Vinh cũng không muốn đứng sau người khác.

Nghĩ tới đây, Vương Trạch Vinh liền cẩn thận suy nghĩ tình hình của mình. Bây giờ Nam Điền đã đi vào quỹ đạo nên dù không có hắn vẫn có thể vận động. Đối phương cũng nhìn ra vấn đề này nên mới dám hái đào.

Mặc dù đây cũng chỉ là ý tưởng nhưng nếu không phải được biết trước mà bị đối phương đánh bất ngờ thì mọi người khó có thể đối phó. Làm cách nào thay đổi tình hình này bây giờ?

Quan trọng nhất nhất là phải lộ rõ mình không thể thiếu ở Nam Điền này. Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ thì Tất Kim Hàng cầm một cặp tài liệu gõ cửa đi vào.

Thấy Tất Kim Hàng cầm cặp đi vào, Vương Trạch Vinh hỏi:

- Là nội dung bên phía Tây Nam sao?

Hàng ngày Tất Kim Hàng đều mang tài liệu đã chỉnh đốn ở khu vực Tây nam đến cho Vương Trạch Vinh.

- Bí thư Vương, đây là nội dung liên quan tới các nước Đông Nam Á.

Cầm tài liệu, Vương Trạch Vinh vừa xem và nói:

- Có việc gì đặc biệt không?

- Nếu trong tài liệu có gì đặc biệt thì đó là quan hệ của hai Đảng Thái Lan bắt đầu căng thẳng. Theo chúng tôi phân tích thì Thái Lan sẽ có xung đột.

Nghe thấy vậy, mắt Vương Trạch Vinh sáng lên. Hắn biết làm như thế nào để lộ ra mình không thể thiếu ở Nam Điền.

Vương Trạch Vinh biết Trung ương muốn giữ địa vị đứng đầu của Nam Điền, nếu là đứng đầu thì quan hệ giữa nơi này với quốc gia khác càng thêm quan trọng. Bây giờ đối với Nam Điền mà nói ảnh hưởng với bên ngoài là rất quan trọng. Nếu mình có sức ảnh hưởng lớn đối với nước ngoài thì sẽ thành nhân vật quan trọng. Như vậy Trung ương muốn điều chỉnh công tác của mình hay không cũng phải suy nghĩ kỹ. Bây giờ tình hình Thái Lan chính là cơ hội của hắn. Tạo được ảnh hưởng lớn ở Thái Lan là việc rất quan trọng đối với hắn.

- Chú ý mật thiết tình hình các quốc gia Đông Nam Á và Thái Lan, có tình hình gì phải kịp thời báo cáo.

Vương Trạch Vinh nghiêm túc nói.

Vương Trạch Vinh bây giờ biết mình nên làm như thế nào, hắn phải tăng sức ảnh hưởng đối với các nước xung quanh.

Vương Trạch Vinh gọi Trịnh Dị Lợi tới và nói:

- Gần đây hợp tác giữa tỉnh ta và các nước Đông Nam Á rất tốt. Gần đây có mấy quốc gia mời Lãnh đạo tỉnh ủy ta tới thăm. Tôi cho rằng đây là việc lớn, điều này nói rõ tầm quan trọng đối với nước ta với các nước.

Trịnh Dị Lợi không hiểu rõ ý của Vương Trạch Vinh nên nói:

- Đúng thế, trong thời gian này quan hệ giữa nước ta với các nước Đông Nam Á rất mật thiết, các nước đều mời lãnh đạo tỉnh ta đến nước bọn họ thăm quan, việc này đáng để nghiên cứu.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:

- Tôi thấy như vậy, các anh đưa ra một kế hoạch, do anh, có thể Ngụy, Phó chủ tịch Văn, đồng chí Ninh An Quý mang một đoàn phỏng vấn đến mấy quốc gia một chút. Mục đích là tăng cường quan hệ, đồng thời xem có phương diện nào hợp tác được không?

Trịnh Dị Lợi có chút sửng sốt rồi nói:

- Bây giờ Nam Điền đang trong thời gian phát triển, khối lượng công việc rất nặng nề. Nếu nhiều Lãnh đạo tỉnh ủy đi như vậy thì có thể ảnh hưởng tới công việc Nam Điền không?

Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Trịnh Dị Lợi, hắn bây giờ cảm thấy nhất định phải mau chóng đổi Trưởng ban thư ký này.

- Công tác đang triển khai bình thường, mọi người đến nước ngoài không phải là đi du lịch, đây là đi công tác. Tăng cường sức ảnh hưởng của Nam Điền với các nước Đông Nam Á là việc tốt.

Ngay hôm sau trong Hội nghị thường vụ, Vương Trạch Vinh tuyên bố do mấy Lãnh đạo tỉnh ủy dẫn đoàn đến các nước Đông Nam Á, tiến hành tháng giao lưu văn hóa với các quốc gia. Việc này nếu làm hết thì cần thời gian hơn tháng.

Vương Trạch Vinh nhìn vẻ mặt khó hiểu của mấy người liền thầm nghĩ dùng thời gian một tháng đẩy bọn họ đi chỗ khác, sau đó chia bọn họ ra, tin rằng lúc ấy việc Nam Điền đã xong.

Vương Trạch Vinh đang bố trí thì truyền thông Trung Quốc cũng tiến hành tuyên truyền về Nam Điền.

Xem thời sự, Vương Trạch Vinh không khỏi thầm than đám người muốn đẩy mình rời khỏi Nam Điền, đây là tìm đủ loại lực lượng làm việc này. Thông qua việc này cũng thể hiện lực lượng của đối thủ.

Khi Vương Trạch Vinh gọi cho Hạng Nam thì ông đã hiểu một chút việc ở Bắc Kinh. Đối với việc này ông rất bình tĩnh nói:

- Trạch Vinh, chuyện này lão Uông đã gọi nói cho bố. Việc này con không nên quá lo lắng. Lão bí thư tuy nói nóng lòng muốn phát triển nhưng là cựu Tổng bí thư thì năng lực phân tích của ngài rất cao, quy hoạch phát triển hải đảo đúng là quy hoạch rất tốt. Quy hoạch này thực ra do Nam Dương đưa ra. Theo ảnh hưởng của Nam Dương càng lúc càng nhỏ thì bọn họ hy vọng kinh tế phía nam tăng lên. Chỉ cần hải đảo phía nam phát triển kinh tế, như vậy có thể rất nhanh kéo Nam Dương phát triển. Ở chuyện này bố cho rằng trong phái Nam Dương sẽ có suy nghĩ khác nhau.

Nghe Hạng Nam phân tích, Vương Trạch Vinh thầm nghĩ việc đúng là như vậy. Nếu như một nơi gần Nam Dương phát triển mạnh, như vậy sẽ thúc đẩy kinh tế Nam Dương phát triển. Có lẽ thông qua việc này Nam Dương sẽ tăng vọt. Hạng Nam cười ha hả nói:

- Trạch Vinh, con suy nghĩ mà xem. Trong phía Nam Dương có người nghĩ làm như vậy là điều con từ Nam Điền tới hải đảo. Nhưng con cũng phải thấy hải đảo nếu có tương lai phát triển như vậy thì trong phái Nam Dương sao lại không có người buông tha cho một nơi có thể tăng cường lực lượng của Nam Dương.

Hạng Nam nói vài câu rồi dập máy, Vương Trạch Vinh ngồi đó mà suy nghĩ. Hắn thông qua phân tích của Hạng Nam liền hiểu thêm vài điều. Có thể Ngô Tán Lâm thuyết phục Lô Ninh Quốc nhằm mục đích là đẩy hắn khỏi Nam Điền. Chẳng qua quy hoạch hải đảo là rất tốt, nếu thành công thì kinh tế các tỉnh phía nam sẽ tăng vọt. Điều này có sức hấp dẫn lớn đối với phái Nam Dương. Nếu hắn đến hải đảo thì sức ảnh hưởng của phái Nam Dương ở phía nam sẽ giảm mạnh. Có không ít người hệ Nam Dương không hy vọng thấy như vậy.

Ở việc này đám người Ngô Tán Lâm có lẽ cũng không ngờ có kết quả như vậy, bọn họ chắc đang đau đầu đây.

Vương Trạch Vinh có chút buồn cười, nếu việc này làm từ trước thì đám Ngô Tán Lâm sẽ nghiên cứu nhiều góc độ rồi mới đưa ra. Bây giờ chưa nghĩ kỹ thì có lẽ là bị ép quá gấp.
 
Chương 1362: Đâm lẫn nhau


Ngay khi Vương Trạch Vinh bắt đầu phân hóa liên minh của đám người Ngụy Trung Hoa, Chu Thế Khánh cũng tiến hành các hoạt động ở Bắc Cát. Bắc Cát là một bộ phận trong kế hoạch của Chu Thế Khánh, y thấy phải mau chóng ổn định nơi này.

Chu Thế Khánh một lần nữa tới bệnh viện thăm Hướng Minh Chí, thấy Hướng Minh Chí vẫn hôn mê. Y nghe thấy vợ Hướng Minh Chí không ngừng gào khóc, Chu Thế Khánh có chút bực mình. Đây là việc y không ngờ đến.

Sau khi Vương Trạch Vinh rời khỏi Bắc Cát một ngày thì Chu Thế Khánh cũng lên Bắc Kinh. Lần này Trung ương triệu tập hội nghị thảo luận việc điều chỉnh cán bộ một số tỉnh.

Có Chu Thế Khánh phối hợp, Tiền Hồng đã được điều đến Ninh Tây làm Phó bí thư Tỉnh ủy.

Sau khi đẩy Tiền Hồng ra khỏi Bắc Cát, Chu Thế Khánh gọi điện tới cho Vương Trạch Vinh và nói:

- Trạch Vinh, Tiền Hồng đã được bổ nhiệm.

Vương Trạch Vinh biết đây là Chu Thế Khánh nói với mình là y sắp nhằm vào Bắc Cát.

Chuyện này ngoài bên phía Chu Thế Khánh đang cố gắng, bên phía Hạng Nam cũng cố gắng, nếu không chỉ dựa vào một phá thì Tiền Hồng được điều đi làm Phó bí thư Tỉnh ủy là rất khó khăn. Nhưng hai bên hợp sức thì việc đã thành công.

Vương Trạch Vinh cũng cười nói:

- Đây là việc tốt. Đồng chí Tiền Hồng có năng lực, lần này có thể tiến bộ thì nhờ vào Bí thư Chu. Tôi thay mặt Tiền Hồng cảm ơn anh. Đồng chí Tiền Hồng rất nhanh sẽ tới Ninh Tây.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Chu Thế Khánh biết Vương Trạch Vinh sẽ không dính tới Bắc Cát nữa nên cười nói:

- Tin rằng đồng chí Tiền Hồng tới tỉnh mới sẽ phát triển hơn nữa.

Vương Trạch Vinh nói:

- Bí thư Chu, tôi thấy tình hình Bắc Cát rất phức tạp, không chừng sẽ có chuyện.

Chu Thế Khánh nghe thấy thế thì nghĩ Vương Trạch Vinh còn muốn dính vào Bắc Cát nên nói:

- Bí thư Vương, bây giờ Tiền Hồng đã đến Ninh Tây làm Phó bí thư Tỉnh ủy.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Tôi chỉ hy vọng sau đây Bí thư Chu làm việc gì cũng thuận lợi, nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì Bắc Cát sẽ có biến hoá.

Chu Thế Khánh lúc này mới yên tâm mà nói:

- Trạch Vinh yên tâm, Bắc Cát không thể loạn được.

Vương Trạch Vinh cố ý nhắc một câu:

- Đồng chí Cao Cách Ninh có năng lực rất mạnh.

Chu Thế Khánh nhíu mày nói:

- Công tác Nam Điền bây giờ có vẻ rất được phải không? Nghe nói các cán bộ có ý kiến về việc Nam Điền mãi không lên cấp.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Cán bộ Nam Điền bây giờ đều muốn làm tốt công việc. Không giấu gì Bí thư Chu là tôi cũng có tình cảm với Nam Điền. Không phát triển được Nam Điền thì tôi đúng là không muốn rời khỏi đây.

Chu Thế Khánh cười nói:

- Chúng ta là Đảng viên, Đảng đưa chúng ta đến đâu công tác thì chúng ta cũng không thể mặc cả.

Hai người nói vài câu rồi dập máy.

Dập máy, tâm trạng Chu Thế Khánh khá vui vẻ. Chỉ cần thế lực Vương Trạch Vinh bị đẩy khỏi Bắc Cát, như vậy tình hình Bắc Cát sẽ khác. Chu Thế Khánh liền gọi cho Phó bí thư Tỉnh ủy Bắc Cát – Lô Xương Nghĩa và thông báo việc Tiền Hồng sẽ rời đi.

Vương Trạch Vinh lúc này cũng gọi cho Phương Phó Quang yêu cầu tạm thời đứng ngoài tranh chấp ở Bắc Cát.

Hai người gọi tới làm tình hình Bắc Cát có chút vi diệu.

Lúc này Bí thư tỉnh ủy Cao Cách Ninh cũng đang gọi điện với Chủ tịch thứ nhất Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Vương Xuân Chí và biết việc Tiền Hồng điều khỏi Bắc Cát.

Biết được tin này, tâm trạng Cao Cách Ninh rất không tốt. Y hiểu rõ ý đồ của Chu Thế Khánh. Chu Thế Khánh này quyết không thể để mình khống chế Bắc Cát.

Có Vương Xuân Chí ở sau lưng thì Cao Cách Ninh cũng không quá sợ Chu Thế Khánh. Khó khăn lắm mới đánh ngã Hướng Minh Chí, y không muốn mất đi quyền khống chế Bắc Cát. Hơn nữa từ trong điện thoại Vương Xuân Chí cũng tỏ vẻ hy vọng Cao Cách Ninh khống chế tốt Bắc Cát.

Bây giờ Cao Cách Ninh biết đối với việc ai khống chế Bắc Cát thì Vương Xuân Chí và Chu Thế Khánh sẽ đánh nhau, mình cần phải đứng vững áp lực và đấu với Lô Xương Nghĩa. Nếu thắng thì mình sẽ hoàn toàn khống chế được Bắc Cát.

Ngay khi hai bên đang đấu rất kịch liệt, Cao Cách Ninh đột nhiên từ một quan chức nhận được một đĩa DVD, bên trong ghi cảnh đám người Hướng Minh Chí cùng Lô Xương Nghĩa bàn nhau bán lợi ích quốc gia cho công ty tư nhân.

Thấy nội dung này, Cao Cách Ninh rất yên tâm. Y biết lần này mình đã thắng. Tuy nói Hướng Minh Chí coi như xong nhưng có đĩa này thì đám người Lô Xương Nghĩa nếu còn đấu với mình thì lúc quan trọng sẽ lấy ra.

Lúc này Lô Xương Nghĩa cũng nhận được một đĩa DVD. Bên trên quay cảnh Cao Cách Ninh đang chơi gái. Xem xong nội dung, Lô Xương Nghĩa không nhịn được cười nói:

- Có thứ này trong tay thì Cao Cách Ninh đã xong đời.

Nhận được hai thứ này, hai người liền gọi cho người sau lưng mình.

Chu Thế Khánh nghe thấy Cao Cách Ninh vi phạm pháp luật liền hỏi thứ này có từ đâu, Lô Xương Nghĩa nói:

- Nghe nói Sở công an lấy được từ tay một tên đại ca xã hội đen.

Nghe thấy thế, Chu Thế Khánh nói:

- Tổ công tác Trung ương đang ở Bắc Cát phải không?

Lô Xương Nghĩa liền hiểu ý Chu Thế Khánh nên nói:

- Bắc Cát quyết không cho phép chuyện này xảy ra, chúng tôi sẽ kịp thời báo cáo với Trung ương.

Cuộc điện này làm Chu Thế Khánh rất vui vẻ. Y không ngờ dễ như vậy tìm được chứng cứ vi phạm pháp luật của Cao Cách Ninh. Y cười nói, xem ra mình không phải lo về Bắc Cát nữa.

Vương Xuân Chí cũng nhận được điện của Cao Cách Ninh. Nghe Cao Cách Ninh nói về nội dung chiếc đĩa, Vương Xuân Chí rất tức giận. Y không ngờ có cán bộ dám làm như vậy. Y đập bàn rồi nói:

- Tỉnh ủy Bắc Cát làm gì vậy hả, sao có thể xuất hiện việc này. Tôi nói với anh, Bắc Cát thuộc Đảng cộng sản, thuộc Trung Quốc, quyết không thể có hủ bại như vậy.

Cao Cách Ninh nghiêm túc nói:

- Xin lãnh đạo yên tâm, lần này tổ công tác Trung ương đến, chúng tôi đã sẽ báo cáo với tổ công tác Trung ương.

Vương Xuân Chí lúc này mới nghĩ việc này có Chu Thế Khánh xen vào nên gật đầu nói:

- Anh suy nghĩ đúng, cần báo cáo phải báo cáo.

Sáng hôm sau trong Hội nghị thường ủy, Cao Cách Ninh và Lô Xương Nghĩa nhìn đối phương với thái độ rất tốt. Hai người còn bắt tay và chào hỏi vui vr.

Lô Xương Nghĩa cười nói:

- Sức khỏe Bí thư Cao đúng là rất tốt.

Cao Cách Ninh cũng cười nói:

- Ha ha, miệng lão Lô tốt thật, xem ra ăn uống rất tốt.

Hai người đều cười phá lên.

Hội nghị hôm nay chủ yếu là phối hợp với tổ công tác Trung ương.

- Lần này sau khi Bắc Cát xảy ra một số việc thì Trung ương rất chú ý. Trung ương lần này muốn tiến hành nghiên cứu bộ máy. Tổ công tác Trung ương gồm các đồng chí Ủy ban kỷ luật Trung ương và Văn phòng Trung ương đến với lực lượng rất mạnh. Tỉnh ủy Bắc Cát chúng ta phải làm tốt công tác tiếp đón.

Lô Xương Nghĩa cũng nói:

- Bí thư Cao nói đúng. Lần này tổ công tác Trung ương đến khảo sát cán bộ Bắc Cát, việc này quan trọng như thế nào thì tôi không cần nói nhiều. Mọi người phải chú ý.

Hai người đều nhấn mạnh việc tổ công tác Trung ương tới. Lúc nói chuyện hai người Cao Cách Ninh và Lô Xương Nghĩa còn cười cười với nhau.

Lần này tổ trưởng tổ công tác Trung ương đến Bắc Cát là Cổ Kiến Sơn.

Cổ Kiến Sơn vừa dẫn đoàn tới Bắc Cát chưa được ấm chỗ thì xuất hiện một việc khiến y đau đầu. Hai chiếc đĩa DVD trên bàn làm y dở khóc dở cười. Chuyện gì thế này, Cổ Kiến Sơn biết mình khó quyết định việc ở Bắc Cát.

Cổ Kiến Sơn liền vội vàng gọi điện về Trung ương báo cáo về việc Cao Cách Ninh và Lô Xương Nghĩa nộp đĩa DVD có chứng cứ vi phạm pháp luật của đối phương. Y rất nhanh nhận được chỉ thị mang đĩa DVD về Trung ương báo cáo.

Thấy Cổ Kiến Sơn vội vàng rời đi, Cao Cách Ninh nhìn Lô Xương Nghĩa cùng mình đi tiễn Cổ Kiến Sơn mà nói:

- Thái độ công tác của đồng chí Cổ Kiến Sơn đáng để chúng ta học tập.

Lô Xương Nghĩa nhìn chân vẫn còn bị băng của Cao Cách Ninh mà nói:

- Bí thư Cao, vết thương ở chân đã tốt chưa vậy. Tôi thấy anh nên nghỉ thêm mới được, chắc nhanh chóng có cơ hội.

- Tôi muốn thời gian còn lại cống hiến cho dân chúng Bắc Cát.

Nhìn máy bay rời đi, Cao Cách Ninh nhìn Lô Xương Nghĩa và nói:

- Không khí Bắc Cát cũng nên nhanh chóng thanh lọc mới được.

Lô Xương Nghĩa gật đầu nói:

- Đúng thế, cải cách là việc tốt nhưng không thể mất tiêu chuẩn đạo đức.
 
Chương 1363: Chu Thế Khánh rất buồn bực


Trong văn phòng Vương Trạch Vinh, hắn cùng Tất Kim Hàng ngồi nói chuyện về tình hình Bắc Cát.

Chuyện Bắc Cát đã truyền tới tai Vương Trạch Vinh. Tình hình Bắc Cát rất nghiêm trọng làm Vương Trạch Vinh khá buồn bực. Nói thật Vương Trạch Vinh cũng không thích dùng mưu kế đối phó nhưng ở trong chốn quan trường càng lâu, hắn phát hiện có đôi khi mình không thể không dùng thủ đoạn.

Mấy lần liền bị đám Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm gây chuyện, Vương Trạch Vinh cũng phát hiện mỗi một lần bọn họ đều dùng thủ đoạn đặc biệt. Hắn cảm thấy mình mà còn dùng thủ đoạn bình thường sẽ tự gây phiền phức cho mình.

- Bí thư Vương, việc này chúng tôi bố trí rất cẩn thận, dù như thế nào cũng không tra ra có quan hệ với chúng ta.

Tất Kim Hàng nghiêm túc nói.

Dù sao lần này chính là một cơ hội để Tất Kim Hàng kéo gần quan hệ với Vương Trạch Vinh. Khi nói câu này Tất Kim Hàng có chút lo lắng, hành động này mặc dù là đoán theo ý của Vương Trạch Vinh, nhưng cũng y không biết làm như vậy thì Vương Trạch Vinh sẽ nghĩ như thế nào?

Vương Trạch Vinh nhìn Tất Kim Hàng và khẽ gật đầu. Lúc ấy hắn đưa chiếc đĩa cho Tất Kim Hàng, Vương Trạch Vinh không nói gì nhiều. Tất Kim Hàng này đúng là biết ý và thầm làm việc này. Đối với việc Tất Kim Hàng làm như vậy thì Vương Trạch Vinh rất hài lòng. Ai không hy vọng người của mình biết được ý của mình, quan trọng nhất chính là Tất Kim Hàng làm rất tốt. Chiêu này Vương Trạch Vinh cũng muốn làm nhưng lại không tiện nói rõ. Thật không ngờ Tất Kim Hàng lại hiểu ý như vậy.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu mà nói:

- Tình hình Thái Lan gần đây thế nào rồi?

Nghe Vương Trạch Vinh hỏi về Thái Lan mà không phải chuyện kia nữa, Tất Kim Hàng thầm vui vẻ. Điều này nói rõ Bí thư Vương hài lòng với việc mình làm, như vậy Bí thư Vương sẽ tin mình.

- Tình hình của hai Đảng càng lúc càng căng thẳng, có lẽ sẽ có xung đột lớn.

- Vậy các anh phân tích tình hình cuối cùng sẽ như thế nào?

- Đảng cầm quyền đang có lực lượng mạnh hơn.

Vương Trạch Vinh suy nghĩ một chút rồi nói:

- Chú ý tới việc này, mau chóng báo cáo với Trung ương.

Nhìn Tất Kim Hàng đi ra, Vương Trạch Vinh cảm thấy mình nên báo cáo chuyện ở Thái Lan với Trung ương. Mặc dù bây giờ mới là khởi đầu nhưng từ đủ tình hình có thể thấy Thái Lan sẽ loạn, đến lúc đó chính sách của Trung Quốc về Thái Lan cũng cần điều chỉnh. Hắn là người phụ trách khu vực Tây Nam, Thái Lan xảy ra chuyện như vậy đủ để ảnh hưởng tới bố trí của Trung Quốc, nhất định phải mau chóng báo cáo lên trên.

Bỏ qua việc này, Vương Trạch Vinh liền suy nghĩ về việc ở Bắc Cát. Lần này Tất Kim Hàng làm rất tốt, Chu Thế Khánh dù nghi ngờ cũng sẽ không dám xác định là mình.

Châm thuốc hít sâu một hơi, tâm trạng khá vui vẻ. Lần này coi như một lần đấu ngầm và đã cho Chu Thế Khánh một đao. Y lại không thể tìm được chứng cứ có liên quan tới mình. Đến lúc đó xem Chu Thế Khánh làm như thế nào.

Tình hình Bắc Cát đúng là nằm ngoài dự liệu của mọi người. Cao Cách Ninh và Lô Xương Nghĩa càng đấu càng căng, đồng thời còn thầm lấy ra chứng cứ đủ để hại chết đối phương.

Chu Thế Khánh rất nhanh biết việc Cổ Kiến Sơn về Bắc Kinh.

Sao lại như vậy?

Chu Thế Khánh có chút khó hiểu, hai người này sao đều có chứng cứ của đối phương?

Lô Xương Nghĩa lấy được chứng cứ của Cao Cách Ninh còn có lý. Nhưng Cao Cách Ninh kia sao cũng kịp thời có được chứng cứ của Lô Xương Nghĩa? Việc này sao trùng hợp như vậy?

Chu Thế Khánh liền gọi cho Lô Xương Nghĩa và hỏi về chiếc đĩa kia. Nghe Lô Xương Nghĩa nói xong, Chu Thế Khánh càng nghi ngờ. Đây là cách theo con đường chính thống, chỉ là đột nhiên đạt được chiếc đĩa mà thôi.

Chẳng lẽ là Vương Trạch Vinh gây ra?

Chu Thế Khánh đột nhiên có suy nghĩ này. Y cảm thấy việc này nhất định có thể liên quan tới Vương Trạch Vinh. Nhưng sau khi hỏi việc này, Chu Thế Khánh không thể không bỏ suy nghĩ đó đi. Việc này căn bản không có liên quan gì tới Vương Trạch Vinh.

Lại nghĩ tới Tiền Hồng đã đi, Vương Trạch Vinh lại ở tận Nam Điền. Chứng cứ còn là do người bên dưới khi phá án vô tình phát hiện, Chu Thế Khánh cảm thấy đám người kia ở Bắc Cát không thể khống chế tình hình dù có mình chống lưng.

Chu Thế Khánh đập bàn rồi nói:

- Đúng là không thể chống đỡ tình hình.

Bắc Cát một lần nữa phá vỡ kế hoạch của Chu Thế Khánh. Theo y nghĩ chỉ cần Vương Trạch Vinh rời khỏi Bắc Cát thì mình đối phó Cao Cách Ninh không khó gì. Tuy nói sau lưng Cao Cách Ninh có Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân, Cao Cách Ninh cũng không quá lo về tên này. Tên này không có khả năng tiến bộ thêm.

Bây giờ đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, Chu Thế Khánh biết mình muốn giữ Lô Xương Nghĩa cũng không được. Không chỉ có Lô Xương Nghĩa, ngay cả người Hướng hệ ở Bắc Cát cũng bị liên quan một số lớn. Hậu quả này làm Chu Thế Khánh rất buồn bực. Xảy ra chuyện như vậy thì lực lượng Hướng hệ ở Bắc Cát coi như xong đời.

Xảy ra chuyện từ đâu đây?

Chu Thế Khánh đúng là không hiểu tại sao tình hình lại thay đổi nhanh như vậy. Theo hắn nghĩ khi hai người đấu nhau chỉ cần Lô Xương Nghĩa lấy ra được đủ chứng cứ thì Cao Cách Ninh nhất định sẽ bại. Nhưng Bắc Cát bây giờ không biết như thế nào lại thành như vậy. Lô Xương Nghĩa xong đời, Cao Cách Ninh cũng có việc. Việc này quá khó hiểu.

Nghĩ đến Hướng hệ bị diệt hết, Chu Thế Khánh muốn xử lý ai đây. Y khó khăn lắm mới đẩy được người của Vương Trạch Vinh ra khỏi Bắc Cát, hơn nữa còn phải cho người của Vương Trạch Vinh lên làm Phó bí thư Tỉnh ủy. Mình làm nhiều việc như vậy mà lại thành như vậy, còn không biết sau đây Bắc Cát sẽ như thế nào.

Càng làm cho Chu Thế Khánh buồn bực đó là lúc này Vương Trạch Vinh còn gọi điện tới.

Vương Trạch Vinh quan tâm mà nói:

- Bí thư Chu, tôi nghe nói Bắc Cát lại xảy ra chuyện. Tôi còn nghe được tin có nhiều người chú ý tới vị trí ở Bắc Cát.

Vương Trạch Vinh nói như vậy càng làm cho Chu Thế Khánh thêm đau đầu. Bắc Cát xảy ra chuyện lớn như vậy thì ai ở Bắc Kinh chẳng thấy rõ Hướng hệ do y ủng hộ đã có việc. Sau đây khi tranh đoạt Bắc Cát thì y đã mất quyền lên tiếng. Đến lúc đó muốn cài người vào Bắc Cát thì không có mấy cơ hội.

- Trạch Vinh, tôi thật không ngờ z lại xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy.

Chu Thế Khánh biết Trung ương rất nhanh sẽ tiến hành điều tra toàn diện Bắc Cát, đến lúc đó y đã không thể khống chế Bắc Cát.

- Ôi, đây là việc mọi người không ai ngờ tới. Xảy ra chuyện này thì mọi người đều đau lòng. Tiền Hồng gọi cho tôi nói rất nhiều cán bộ lo lắng. Anh biết đó, lão Tiền mặc dù đã đi nhưng có không ít cán bộ ở Bắc Cát vẫn gọi điện.

Chu Thế Khánh nghe vậy thì mí mắt hơi giật giật. Y sao không rõ lời của Vương Trạch Vinh nói. Không đúng, Vương Trạch Vinh lại có ý với Bắc Cát.

- Việc này phải xem quyết định cuối cùng của Trung ương mới được.

Chu Thế Khánh cũng không đưa ra ý kiến phản đối. Y cũng có chút suy nghĩ về quyết định cuối cùng của Trung ương. Y cảm thấy còn có thể tranh một phen, không đến lúc bất đắc dĩ thì y quyết không bỏ Bắc Cát.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Đúng là như vậy.

Chu Thế Khánh dập máy rồi ngồi đó mà suy nghĩ.

Đối với việc ở Bắc Cát, Cổ Kiến Sơn liền tiến hành báo cáo với Trung ương. Bí thư Lâm rất tức giận. Ngài không ngờ Bắc Cát lại có chuyện này. Tổng bí thư nghe Cổ Kiến Sơn báo cáo về tình hình rồi đưa ra chỉ thị yêu cầu tra xét triệt để.

Sau khi có chỉ thị của Bí thư Lâm, tổ công tác Trung ương liền lập tức hành động.

Theo từng người được gọi tới, rất nhiều chuyện ở Bắc Cát bắt đầu trồi lên mặt nước. Nhìn Bắc Cát xảy ra nhiều việc nvvy, Chu Thế Khánh đúng là không còn gì để nói. Lần đầu tiên y phát hiện Bắc Cát đã không còn do mình khống chế nữa, cả câu chuyện mà mình không thể hiểu.

- Anh, anh xem Bắc Cát là như thế nào vậy? Đám người Cổ Kiến Sơn bây giờ đang điều tra Minh Chí, nghe nói là Minh Chí không thể thoát. Bọn họ còn lục soát nhà, sao lại như vậy?

Vợ Chu Thế Khánh rất bất mãn mà nói.

Chu Thế Khánh sa sầm mặt. Mấy hôm nay vợ Hướng Minh Chí không ngừng gọi tới. Đầu tiên là nói giúp người Hướng hệ, bây giờ chuyện đã liên lụy tới Hướng Minh Chí.

Chu Thế Khánh suy nghĩ một chút rồi gọi cho Cổ Kiến Sơn. Y muốn xem tình hình là như thế nào.

- Đồng chí Cổ Kiến Sơn, tôi là Chu Thế Khánh.

Chu Thế Khánh nói với giọng cấp trên.

Cổ Kiến Sơn nghe thấy Chu Thế Khánh gọi tới, mặc dù không sợ đối phương nhưng vẫn cung kính nói:

- Bí thư Chu có chỉ thị gì không?

- Cũng không có gì? Tôi chỉ muốn hỏi tình hình Bắc Cát như thế nào, đồng chí Hướng Minh Chí có liên quan nhiều không?

Những lời này Chu Thế Khánh không thích hợp hỏi nhưng vẫn hỏi ra.
 
Chương 1364: Trịnh Ân Bảo đến Nam Điền


Khi Vương Trạch Vinh và Chu Thế Khánh đang ngầm đấu thì Phó chủ tịch nước – Trịnh Ân Bảo đã tới Nam Điền.

Trịnh Ân Bảo tới thì Nam Điền sao dám chậm trễ. Nếu không có gì bất ngờ thì Trịnh Ân Bảo sẽ thay thế Bí thư Lâm. Ngài đến là rất quan trọng đối với Tỉnh ủy Nam Điền.

Bộ máy lãnh đạo tỉnh toàn bộ tới chờ ở sân bay, mọi người theo thứ tự mà đứng chờ. Lần này ai cũng đến, ngay cả Phó chủ tịch tỉnh vừa mới phẫu thuật xong cũng phải cố mà tới.

Thấy mọi người đến đông đủ như vậy, Vương Trạch Vinh có chút buồn cười. Quyền lực đúng là muốn lấy mạng người.

Trịnh Ân Bảo xuống máy bay thấy Vương Trạch Vinh đứng trên cùng liền cười cười bắt tay hắn mà nói:

- Đồng chí Vương Trạch Vinh, tôi sớm muốn tới thăm Nam Điền, lần này đã có cơ hội.

Vương Trạch Vinh cung kính nói:

- Phó chủ tịch, chào mừng ngài đến kiểm tra công việc.

Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Vị trí của Nam Điền càng lúc càng quan trọng đối với Trung Quốc, đây là do cố gắng công tác của các đồng chí.

Trong lời nói của Trịnh Ân Bảo lộ rõ việc đánh giá cao Vương Trạch Vinh. Mọi người nghe Trịnh Ân Bảo và Vương Trạch Vinh nói chuyện, bọn họ nhìn Vương Trạch Vinh với nhiều ý khác nhau.

Trịnh Ân Bảo sau khi bắt tay mọi người rồi lên xe. Đội xe tiến về phía Tỉnh ủy Nam Điền. Vương Trạch Vinh ngồi cùng xe với Trịnh Ân Bảo, không ngừng giới thiệu tình hình Nam Điền với Trịnh Ân Bảo.

- Rất tốt, đường sá của thành phố Xuân Thành đã hơn xa mấy năm trước. Đây mới là hình ảnh của Xuân Thành.

Thấy các nơi thay đổi nhiều, Trịnh Ân Bảo rất vui vẻ và không ngừng khen. Vương Trạch Vinh có một cảm giác đó là Trịnh Ân Bảo tới không chỉ là đến thăm Nam Điền. Bây giờ sắp Đại hội, Trịnh Ân Bảo là người kế nghiệp thì có rất nhiều công việc. Nhưng bây giờ Trịnh Ân Bảo lại tới Nam Điền kiểm tra công việc thì điều này có vấn đề gì là điều Vương Trạch Vinh cần biết.

Trịnh Ân Bảo tới Nam Điền, Hạng Nam cũng không biết Trịnh Ân Bảo định làm gì, chỉ dặn Vương Trạch Vinh nhất định phải đón tiếp chu đáo.

Uông Nhật Thần cũng gọi tới nói một chút tình hình về Trịnh Ân Bảo. Nói Trịnh Ân Bảo được xác định làm Tổng bí thư khóa tới thì cần nhìn người ủng hộ. Người có năng lực như Vương Trạch Vinh chính là người mà Trịnh Ân Bảo cần.

Lời này coi như đã nói ra nguyên nhân Trịnh Ân Bảo tới Nam Điền. Vương Trạch Vinh cũng cẩn thận nghĩ và thấy việc này rất có thể. Hắn vốn không có nhiều qua lại với Trịnh Ân Bảo, mình là người mà đối phương có thể tranh thủ.

Sau khi đến Tỉnh ủy, Trịnh Ân Bảo nghỉ ngơi một chút rồi triệu tập Lãnh đạo tỉnh ủy mà nói chuyện.

Lần này mọi người ngồi nói chuyện trong phòng khách. Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua thì khá hài lòng, đây là văn phòng Tỉnh ủy chuyên môn bố trí để nói chuyện với Trịnh Ân Bảo.

Sau khi vào phòng hội nghị, Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua quan khí của Trịnh Ân Bảo thì thấy bây giờ Trịnh Ân Bảo đã có bảy tán ô.

Thấy thế, Vương Trạch Vinh biết Trịnh Ân Bảo nhất định sẽ thành Tổng bí thư.

- Phó chủ tịch.

Vương Trạch Vinh rất cung kính nói. Đến trình đồ như Trịnh Ân Bảo thì cách xưng hô là phải chú ý. Gọi đối phương là Chủ tịch, Tổng bí thư thì Trịnh Ân Bảo có lẽ sẽ không hài lòng.

Trịnh Ân Bảo cười cười một tiếng và nói:

- Thời tiết Nam Điền rất tốt, bảo sao cán bộ Nam Điền có vẻ hương vị thôn quê, ha ha.

Nghe thấy thế, Vương Trạch Vinh suy nghĩ thật nhanh. Lời này do Trịnh Ân Bảo nói ra thì không thể coi đó là nói đùa.

- Đây là Phó chủ tịch phê bình ánh mắt của cán bộ Nam Điền còn chưa đủ xa. Đúng là thấy tình hình như vậy nên Tỉnh ủy Nam Điền chúng tôi trong mấy năm qua mới tiến hành trao đổi cán bộ và đạt được một chút cán bộ. Sau đây sẽ tăng cường trao đổi cán bộ với các tỉnh, để cán bộ ra ngoài học tập.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Trịnh Ân Bảo gật đầu nói:

- Rất tốt, xem ra các đồng chí đã làm không ít công tác ở phương diện này.

Trịnh Ân Bảo nhìn Vương Trạch Vinh và thầm gật đầu. Y vẫn chú ý tới tình hình của Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh này không phải con cái gia tộc cách mạng nhưng lại có quan hệ với nhiều thế lực lớn, còn là người có năng lực mạnh mẽ. Đối với một người sắp lên lãnh đạo Trung Quốc như Trịnh Ân Bảo thì sẽ là trợ thủ đắc lực.

Trịnh Ân Bảo có thể lên được vị trí này thì trong tay đương nhiên có nhiều nhân tài. Nhưng trong Bộ Chính trị thì y thấy lực lượng của mình bây giờ còn chưa đủ, phải đoàn kết tất cả lực lượng có thể đoàn kết. Vương Trạch Vinh sở dĩ là được Trịnh Ân Bảo chú ý là do trong khóa tới Vương Trạch Vinh rất có thể vào Bộ Chính trị.

- Có người cho rằng sự phát triển của Nam Điền bây giờ đã vượt qua Nam Dương, đã đến lúc lên cấp. Đồng chí thấy thế nào về việc này.

Nói chuyện vài câu, Trịnh Ân Bảo liền hỏi.

Vấn đề này khá mẫn cảm, Vương Trạch Vinh mặc dù có chuẩn bị nhưng vẫn không ngờ Trịnh Ân Bảo hỏi sớm như vậy. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Phó chủ tịch, nếu như nói xu thế phát triển của Nam Điền đang tốt thì đúng. Nhưng nếu như nói Nam Điền đã vượt qua Nam Dương thì hơi sớm. Đúng thế, các phương diện của Nam Điền đều tăng tốc, với tốc độ này thì trong tương lai không xa thì có thể vượt qua Nam Dương, nhưng bây giờ rõ ràng là chưa vượt qua.

Vương Trạch Vinh nói một cách rất thực tế.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Trịnh Ân Bảo đánh giá Vương Trạch Vinh cao hơn nữa. Bây giờ dư luận đều không ngừng nói Nam Điền phát triển hơn Nam Dương, Vương Trạch Vinh nhất định cũng biết ảnh hưởng lớn từ việc này. Nam Điền lên cấp là tất nhiên, bây giờ nghe chính miệng Vương Trạch Vinh nói như vậy làm Trịnh Ân Bảo đánh giá cao hắn hơn. Y đang thầm nghĩ Vương Trạch Vinh này còn trẻ nhưng rất chững chạc.

Đang khi nói chuyện, Vương Trạch Vinh thấy quan khí của Trịnh Ân Bảo không thay đổi mấy. Hắn biết lời mình nói được vị Tổng bí thư tương lai này rất hài lòng.

- Trung ương đã sớm xác định về vị trí của Nam Điền, đó là trung gian với các nước trong khu vực. Tôi cho rằng đây là cách xác định rất đúng. Theo sự phát triển của Nam Điền, Nam Điền không chỉ tăng được sức ảnh hưởng với trong nước, hơn nữa còn tăng cường ảnh hưởng với các nước Đông Nam Á. Tăng cường phát triển Nam Điền, tăng cường đầu tư vào Nam Điền thì sẽ rất có lợi cho Trung Quốc.

- Đồng chí Vương Trạch Vinh, đồng chí hiểu rất chính xác về chính sách phát triển phía Tây cẩu Trung ương. Trung ương bây giờ hy vọng chính là lấy một điểm phát triển mà tác động tới toàn khu vực. Nam Điền đi trước một bước, phát triển rất tốt. Nhất định phải càng làm Nam Điền phát triển nhanh hơn nữa.

Vương Trạch Vinh phát hiện vị Phó chủ tịch Trịnh Ân Bảo này cũng như Bí thư Lâm, khi nói chuyện thì đều nghĩ tới lợi ích quốc gia. Hắn thầm suy nghĩ xem ra muốn chính thức thành người lãnh đạo quốc gia thì phải có cái nhìn đại cuộc, ý chí rộng lớn mới được. Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ thì lại nghe thấy Trịnh Ân Bảo hỏi một vấn đề càng sắc bén hơn.

- Bây giờ có một đề nghị hy vọng để Hải Nam lên cấp, sau đó tiến hành phát triển thật tốt nơi này để làm động lực cả phía nam. Đồng chí thấy việc này như thế nào?

Việc này đã đi ra khỏi Nam Điền. Vương Trạch Vinh nhìn Trịnh Ân Bảo mà thầm nghĩ nếu mình nói không ổn thì sẽ có vấn đề.

- Phó chủ tịch, đối với việc này tôi thấy lợi và hại ngang nhau.

- Ồ, đồng chí nói suy nghĩ của mình.

Mắt Trịnh Ân Bảo sáng lên và nói.

Vương Trạch Vinh rất nghiêm túc nói:

- Tôi cũng nghe thấy ý tưởng này. Đúng thế, nếu thật sự phát triển thì Hải Nam đúng là có thể là đòn bẩy cho phía nam. Nhưng tôi có một lo lắng. Trung Quốc là quốc gia Xã hội chủ nghĩa, nếu như không hạn chế để tư tưởng phương Tây tiến vào thì sẽ như thế nào? Phải biết trong quy hoạch này cũng giống việc các nước phương Tây phát triển một khu vực, có thể làm một nơi phát triển. Nhưng nếu làm như vậy thì phải lo đến nguy cơ về tư tưởng. Tôi tạm thời cũng không nhìn ra hậu quả là như thế nào, chẳng qua nếu tư tưởng này tiến quá nhiều vào sẽ ảnh hưởng tới ý thức của chúng ta.

Lời này của Vương Trạch Vinh làm Trịnh Ân Bảo hơi biến sắc một chút. Nói thật bây giờ trong nước có nhiều người có tư tưởng muốn Trung Quốc phát triển như các nước phương tây. Điều Vương Trạch Vinh lo lắng không phải không có lý. Một lần nữa nhìn Vương Trạch Vinh, Trịnh Ân Bảo thầm nghĩ Vương Trạch Vinh này là người có tư tưởng, hơn nữa còn là người kiên quyết ủng hộ Xã hội chủ nghĩa.

- Đồng chí Vương Trạch Vinh, lời đồng chí nói hôm nay khiến tôi phải suy nghĩ kỹ. Đúng thế, quốc gia chúng ta vì theo đuổi phát triển kinh tế mà đã bỏ qua vài thứ, rất nhiều tư tưởng không tốt đang tiến vào. Tôi nghe thấy có câu nói cười nghèo không cười … Từ lời này chúng ta có thể thấy có nhiều tư tưởng đáng để chúng ta suy nghĩ.
 
Chương 1365: Đánh giá rất cao


Vương Trạch Vinh và Trịnh Ân Bảo nói chuyện khá hòa hợp. Trịnh Ân Bảo cũng không ngờ Vương Trạch Vinh suy nghĩ đúng vấn đề mình đang suy nghĩ. Nghe Vương Trạch Vinh trả lời, Trịnh Ân Bảo ngồi đó mà suy nghĩ.

Nói thật vấn đề ý thức mà Vương Trạch Vinh nói thì Trịnh Ân Bảo cũng đang lo. Bây giờ Trung Quốc đang phát triển rất nhanh, các tư tưởng cũng tiến vào. Đặc biệt do quan hệ giữa các quốc gia khiến cho người dân hiểu biết tăng cao, thấy được nhiều thứ, tư tưởng cũng bị đánh sâu vào. Ở tình hình như vậy nếu không làm tốt công tác tư tưởng thì sẽ ảnh hưởng tới căn bản của quốc gia.

Vương Trạch Vinh nói trúng suy nghĩ trong lòng Trịnh Ân Bảo. Trịnh Ân Bảo thở dài một tiếng rồi nhìn Vương Trạch Vinh, y cảm thấy Vương Trạch Vinh là người suy nghĩ cho lợi ích quốc gia.

- Đồng chí Vương Trạch Vinh, lời đồng chí nói khiến tôi phải suy nghĩ. Quốc gia chúng ta đã quên công tác giáo dục tư tưởng trong quá trình phát triển kinh tế.

- Đây chỉ là cái nhìn của cá nhân tôi, chỉ mang tính cực hạn.

Vương Trạch Vinh khiêm tốn nói.

- Có một số người cho rằng đồng chí là chuyên gia trong phát triển kinh tế, bây giờ xem ra đồng chí cũng rất chú ý đến việc xây dựng tư tưởng. Quốc gia chúng ta cần cán bộ như vậy. Vừa phát triển kinh tế vừa phải nghiên cứu việc giáo dục tư tưởng. Những thứ của phương tây có thể tham khảo nhưng không thể tiếp thu toàn bộ.

Vương Trạch Vinh thấy khi nói chuyện thì quan khí của mình hoàn toàn nhất trí với Trịnh Ân Bảo, hắn có chút khó hiểu. Tình hình này có lẽ là Trịnh Ân Bảo muốn chủ động nhận mình.

Vương Trạch Vinh ở trong phòng nói chuyện riêng với Trịnh Ân Bảo khá lâu. Lúc hắn đi ra thấy đám người Ngụy Trung Hoa chờ ở đó được một lúc, Vương Trạch Vinh cười nói với Ngụy Trung Hoa:

- Phó chủ tịch Trịnh mời anh vào.

Ngụy Trung Hoa có chút giật mình. Từ cuộc nói chuyện của cấp trên và cấp dưới là biết quan hệ. Thật không ngờ Vương Trạch Vinh này ở trong phòng Phó chủ tịch Trịnh lâu như vậy. Điều này nói rõ vấn đề gì? Đó chính là Vương Trạch Vinh cũng được Phó chủ tịch Trịnh tin tưởng. Đừng nói là Ngụy Trung Hoa, các Lãnh đạo tỉnh ủy khác đều hiểu như vậy.

Vương Trạch Vinh bây giờ cũng không nghĩ đến việc đó. Từ cuộc nói chuyện với Trịnh Ân Bảo thì hắn biết một chút tình hình. Trịnh Ân Bảo đến mục đích chính là tăng cường quan hệ với mình. Đương nhiên Nam Điền cũng có người của vài gia tộc Bắc Kinh, Trịnh Ân Bảo cũng muốn tranh thủ các gia tộc này.

Vương Trạch Vinh về văn phòng ngồi chưa được bao lâu thì Vệ Hồng Lâm gọi tới.

Vương Trạch Vinh vừa nghe điện thì ông đã nó:

- Trạch Vinh, có lẽ Đào Hồng sẽ đến Bộ Lâm nghiệp làm Phó bộ trưởng cuối cùng.

Vương Trạch Vinh ngẩn ra và rất nhanh đã hiểu được. Vệ Đào Hồng này liên quan đến chuyện đường sắt, bây giờ có thể được điều tới Bộ Lâm nghiệp làm Phó bộ trưởng đã là nhờ Vệ Hồng Lâm hoạt động quá nhiều. Chẳng qua như vậy thì không gian phát triển của Vệ Đào Hồng coi như đã đóng lại.

- Vấn đề có lớn không ông?

Vương Trạch Vinh quan tâm mà hỏi.

Tâm trạng ông lão có vẻ không tốt nên nói:

- Bất đắc dĩ thôi, dù sao cũng liên quan tới rồi. Trung ương lần này quyết tâm chỉnh đốn đường sắt, được như vậy đã là tốt rồi.

Vương Trạch Vinh biết Vệ Đào Hồng là người mà Vệ gia trọng điểm bồi dưỡng. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy thì thực lực của Vệ gia sẽ giảm sút. Bảo sao Vệ Hồng Lâm không được vui.

- Trạch Vinh, ông có một suy nghĩ. Chính Thủ tuy làm ở Ban Tuyên giáo Trung ương nhưng nếu cứ kéo dài thì sẽ không lợi cho sự phát triển của nó. Ông định cho nó xuống địa phương công tác.

Vương Trạch Vinh biết đây là Vệ Hồng Lâm bắt đầu bồi dưỡng thế hệ thứ ba. Nếu ông đã nói như vậy thì đó là hy vọng hắn giúp.

Vương Trạch Vinh cũng có ấn tượng tốt đối với Chính Thủ, đây là người rất nhanh nhạy. Nghĩ đến đây, Vương Trạch Vinh nói:

- Cậu ấy là cấp Trưởng phòng, cháu thấy nên điều tới Nam Điền làm Chủ tịch huyện rèn luyện một chút.

Vệ Hồng Lâm cũng có ý này, nghe Vương Trạch Vinh nói, ông suy nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu lập tức đưa nó thành Chủ tịch huyện thì ông sợ không quen. Như vậy đi, trước hết làm Phó chủ tịch thường trực, quan sát một chút rồi nói.

Đây là chỗ khôn khéo của Vệ Hồng Lâm. Vương Trạch Vinh cũng đồng ý với đề nghị này của ông. Người ngồi mãi ở văn phòng nếu lập tức làm người lãnh đạo một phương thì không chừng sẽ có loạn. Biện pháp tốt nhất là làm người giúp việc, hoặc một thời gian là ổn.

- Vâng, cứ vậy đi ạ.

Vương Trạch Vinh nói.

Vệ Hồng Lâm nói:

- Ông thấy khi nó xuống thì sẽ không được lộ quan hệ với Vệ gia. Cháu cũng không nên giúp nó nhiều, tất cả phải dựa vào chính nó. Nếu không làm được thì không cần để ý.

Nói xong việc này, tâm trạng của ông đã tốt nên. Ông nói với Vương Trạch Vinh:

- Trạch Vinh, Phó chủ tịch Trịnh đến Nam Điền, hai người đã nói chuyện chưa?

- Cháu vừa nói chuyện với Phó chủ tịch Trịnh xong.

Vương Trạch Vinh liền nói qua một chút. Vệ Hồng Lâm nói:

- Trạch Vinh, hôm qua ông đến thăm Lão bí thư. Sức khỏe của Lão bí thư rất kém, ông lo.

Việc này Vương Trạch Vinh cũng nghe được một chút tin tức. Nghe nói thời gian trước Lão bí thư bị bệnh nặng nên sức khỏe kém đi nhiều, lúc nào cũng có thể có chuyện. Việc này đối với Trung Quốc là việc lớn. Nếu Lão bí thư có chuyện thì Bắc Kinh sẽ có biến.

Nghĩ tới Vệ Hồng Lâm và Uông Nhật Thần đều là người của Lão bí thư, Vương Trạch Vinh có cảm giác là Vệ Hồng Lâm rất lo lắng về tình hình của Lão bí thư. Chẳng may Lão bí thư xảy ra chuyện thì đó là tin không tốt đối với Vệ gia.

- Tình hình rất nghiêm trọng sao ông?

Vương Trạch Vinh hỏi.

Vệ Hồng Lâm nói:

- Trạch Vinh, lần này Đào Hồng thoát ra là do Lão bí thư nói giúp. Đào Hải vẫn chưa đưa lên được vì không tạo được thành tích mấy ở tỉnh. Vì thế hy vọng của Đào Hải là không nhiều. Bây giờ xem ra chỉ còn mình Chính Thủ, ông giao nó cho cháu.

- Ông yên tâm, cháu sẽ lo giúp Chính Thủ.

Từ chuyện Vệ gia, Vương Trạch Vinh liền nghĩ đến Hạng gia. Các gia tộc Bắc Kinh nếu không có người kế nghiệp thì tình hình rất không tốt. Đám thiếu gia kia từ nhỏ đã có cảm giác hơn người thì làm sao bọn họ có thể hơn người phát triển từ cơ sở cơ chứ? Không ít đám thiếu gia bị đưa xuống cơ sở rèn luyện và xong đời.

Sau khi dập máy, Vương Trạch Vinh đột nhiên nghĩ tới con của mình. Bây giờ hắn đã có mấy đứa con. Vì tương lai của con nhỏ thì biện pháp tốt nhất là không nên cho bọn nó dựa quá nhiều vào gia đình. Từ việc bà ngoại Hứa Tố Mai nuôi cháu là có thể thấy tính cách hai đứa con của hắn không tốt, đây là hiện tượng không tốt. Phụ huynh không nên quá nuông chiều con trẻ.

Nghĩ tới con cái, Vương Trạch Vinh có cảm giác mình đã già đi.

Hôm sau Trịnh Ân Bảo đi xem việc xây dựng đường cao tốc của Nam Điền.

Trịnh Ân Bảo cười nói với Vương Trạch Vinh:

- Xem ra việc làm đường của Nam Điền rất tốt.

Ngụy Trung Hoa nói:

- Phó chủ tịch Trịnh, bây giờ Nam Điền có thể tự hào nói chúng tôi đã làm đường thông tới nông thôn, bây giờ mạng lưới giao thông của Nam Điền đã thành.

Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Đều nói nguyên nhân làm Nam Điền chậm phát triển là vấn đề giao thông, xem ra Tỉnh ủy đã hạ quyết tâm và chú trọng tới vấn đề giao thông này. Có thể mạng lưới giao thông trải khắp cả tỉnh thì Nam Điền không còn là nơi xa xôi nữa.

Mấy Lãnh đạo tỉnh ủy cũng tranh nhau báo cáo tình hình phát triển của Nam Điền với Trịnh Ân Bảo.

Vương Trạch Vinh thấy mọi người đều muốn thể hiện mình thì có chút buồn cười. Hắn không cần phải nói gì, dù sao Nam Điền có phát triển nhanh như vậy thì không thể tách rời hắn.

Vương Trạch Vinh có chút đắc ý. Từ sau khi hắn tới Nam Điền thì tình hình Nam Điền đã khác hẳn trước đây. Nam Điền phát triển rất nhanh.

Xe đến một một nơi làm thủ tục xuất cảnh.

Nhìn xe cộ không ngừng tiến vào, Trịnh Ân Bảo nói:

- Hàng hóa qua cửa khẩu của Nam Điền đúng là rất lớn.

Văn Hồng Quân vui vẻ nói:

- Bây giờ Nam Điền có hiệp định hợp tác kinh tế với các quốc gia xung quanh, đây là trung tâm giao thương với các nước. Bây giờ địa vị quốc tế của Nam Điền đã tăng nhiều. Hàng hóa từ các nơi tiến đến càng làm tăng địa vị của Nam Điền.

Nghe mọi người tranh nhau giới thiệu tình hình phát triển của Nam Điền, Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Xem ra Tỉnh ủy Nam Điền có người cầm lái tốt.

Lời này chính là khẳng định thành tích công tác của Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh cười nói:

- Chủ yếu là do các thường vụ Tỉnh ủy Nam Điền hết lòng vì công việc. Một nơi muốn phát triển thì cần phải có đội ngũ đoàn kết giàu sức chiến đấu.

Trịnh Ân Bảo nhìn Vương Trạch Vinh và thầm nghĩ bảo sao Vương Trạch Vinh này đến đâu cũng có thể đoàn kết bộ máy. Việc này chủ yếu là do Vương Trạch Vinh không tham công, chỉ có như vậy thì các cán bộ mới có thể đoàn kết với Vương Trạch Vinh.
 
Chương 1366: Suy nghĩ của Trịnh Ân Bảo


Sau vài ngày ở Nam Điền, Trịnh Ân Bảo một lần nữa gọi Vương Trạch Vinh vào chỗ ở của mình.

Lần này thái độ của Trịnh Ân Bảo đối với Vương Trạch Vinh càng thêm thân thiết. Trịnh Ân Bảo nhấp miếng nước rồi nói:

- Tôi phát hiện cậu nghiện thuốc, hút thuốc có hại cho sức khỏe. Các cậu còn trẻ thì không thể vì hút thuốc mà làm yếu mình. Thuốc thì tôi không đưa cho cậu.

Lời này lộ rõ sự quan tâm, Vương Trạch Vinh ngẩn ra. Chẳng qua hắn nhanh chóng thu thập tâm trạng mà cười nói:

- Tôi xuất thân là cán bộ xã, quan hệ ở cơ sở không có thuốc, rượu thì không được.

Trịnh Ân Bảo gật đầu nói:

- Cán bộ cơ sở của Trung Quốc đã đóng góp rất nhiều nhưng lại là những người có thu nhập thấp nhất. Trong này đúng là có sự đối xử không công bằng.

Vương Trạch Vinh có chút cảm động vì Trịnh Ân Bảo chú ý cán bộ cơ sở như vậy. Nghĩ đến lúc mình ở xã, Vương Trạch Vinh thở dài nói:

- Phó chủ tịch nói đúng, không có đông đảo cán bộ cơ sở chú tâm làm việc thì quốc gia chúng ta không thể phát triển nhanh như bây giờ.

Nhân cơ hội này Vương Trạch Vinh cũng muốn nói một chút cảm nhận của mình mà thử thái độ của Trịnh Ân Bảo.

- Phó chủ tịch, quốc gia chúng ta bây giờ có một vấn đề càng lúc càng lớn đó là bất công của xã hội.

Trịnh Ân Bảo nghe vậy liền ngẩn ra một chút rồi nói:

- Cậu nói đi.

Vương Trạch Vinh nói:

- Người bình thường đều cho rằng vấn đề không công bằng của Trung Quốc là do lũng đoạn ngành sản xuất. Người làm trong ngành sản xuất lũng đoạn sẽ có thu nhập cao hơn các ngành khác. Nhân viên công chức có thu nhập cao hơn dân chúng bình thường mấy lần. Lãnh đạo công ty thu nhập cao hơn công nhân rất nhiều lần. Ở tình hình này tôi thấy chủ yếu là do vấn đề quyền biểu quyết của địa phương.

Lời này của Vương Trạch Vinh khá sắc bén làm Trịnh Ân Bảo phải giật mình.

Quyền biểu quyết mà Vương Trạch Vinh nói thực ra là vấn đề rất nhạy cảm. Mọi người thực ra đều biết, khi biểu quyết thường ít khi có dân chúng làm, hầu hết đều là người có tài sản nhất định. Có thể tưởng tượng kết quả cuối cùng là như thế nào, đó chính là làm cho các tập đoàn thế lực càng lúc càng tốt lên.

Trịnh Ân Bảo khẽ gật đầu nói:

- Cậu có ý tưởng gì?

Câu hỏi này rất sắc đó là muốn nhìn ra thái độ của Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh càng thêm nghiêm túc nói:

- Bây giờ các tập đoàn lợi ích của Trung Quốc càng lúc càng lớn. Nếu muốn quốc gia chính thức phát triển, Đảng chúng ta phải vì lợi ích nhân dân, chỉ có như vậy Đảng ta mới được dân chúng ủng hộ, quyết không thể vì lợi ích của vài tập đoàn mà ảnh hưởng đến sự ổn định lâu dài của quốc gia.

Lời này của Vương Trạch Vinh làm Trịnh Ân Bảo chấn động mạnh. Lời này của Vương Trạch Vinh thì Trịnh Ân Bảo vẫn luôn suy nghĩ. Y cảm thấy Trịnh Ân Bảo đã nói đúng suy nghĩ trong lòng mình.

Mặc dù là nghĩ như vậy nhưng trên mặt Trịnh Ân Bảo không thể hiện gì nhiều.

- Cậu vừa nói đến vấn đề biểu quyết, không biết cậu có suy nghĩ như thế nào về vấn đề quyền biểu quyết từ trước đến giờ?

Vương Trạch Vinh nói:

- Tôi cho rằng khi tuyển chọn các đại biểu thì cố gắng chọn người đại biểu của dân chúng tiến vào. Chỉ có bọn họ mới có quyền lên tiếng, đương nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi. Muốn làm tốt việc này thì nước ta có các chuyên gia cụ thể, việc này nên do bọn họ đi làm.

Trịnh Ân Bảo cười ha hả nói:

- Xem ra đồng chí Trạch Vinh cũng đã suy nghĩ khá lâu về vấn đề này.

Vương Trạch Vinh mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng khá lo lắng. Hắn không rõ ý của Trịnh Ân Bảo. Hắn dám nói như vậy là từ trong giọng của Trịnh Ân Bảo phân tích vài thứ. Hắn hy vọng lời mình nói có thể ảnh hưởng tới Trịnh Ân Bảo. Nếu thật sự có thể ảnh hưởng tới Trịnh Ân Bảo, điều này là việc tốt đối với quần chúng nhân dân. Tuy không thấy Trịnh Ân Bảo tỏ vẻ gì nhưng Vương Trạch Vinh lại rất vui mừng. Hắn phát hiện chính khí trong quan khí của mình tăng lên rất nhanh.

Quả nhiên mình đã suy nghĩ đúng.

Trong lòng hắn có ý tốt vì quần chúng nhân dân, như vậy quan khí tự nhiên sẽ tăng lên. Đây là việc rất đáng mừng.

Đề tài này làm hai người cảm thấy có chút mẫn cảm. Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Đồng chí Trạch Vinh từ cơ sở đi nên thì hiểu rõ tình hình cơ sở?

Vương Trạch Vinh lúc này mới phát hiện một tình hình. Trịnh Ân Bảo đã thay đổi cách xưng hô với mình, đã mấy lần đối phương gọi hắn là “Trạch Vinh” Vương Trạch Vinh có chút phức tạp, từ cách xưng hô này có thể thấy Trịnh Ân Bảo khá hài lòng với mình.

Trịnh Ân Bảo lúc này đúng là có suy nghĩ như vậy. Sau khi nói chuyện với Vương Trạch Vinh một lúc, y phát hiện lý luận của mình khá gần với Vương Trạch Vinh.

Trịnh Ân Bảo nói:

- Đồng chí Trạch Vinh, sau mấy ngày kiểm tra công việc ở Nam Điền, tôi thấy Tỉnh ủy Nam Điền làm tốt công việc, Nam Điền phát triển rất đáng mừng. Rất tốt.

Trong lời này Trịnh Ân Bảo còn một câu nói ra là khen cá nhân Vương Trạch Vinh.

Mấy hôm nay Trịnh Ân Bảo đã nhiều lần khẳng định thành tích của Nam Điền. Trịnh Ân Bảo khẳng định như vậy thì Vương Trạch Vinh cho rằng là đương nhiên. Dùng nhiều tài chính như vậy, hơn nữa còn dồn tất cả lực lượng mà Nam Điền không phát triển được tức là năng lực của hắn quá kém.

- Chủ yếu là do chính sách phát triển phía Tây của Trung ương chính xác, Không có sự lãnh đạo chính xác của Trung ương thì Nam Điền không thể phát triển nhanh như vậy.

Vương Trạch Vinh nghiêm túc nói.

Trịnh Ân Bảo gật đầu nói:

- Các đồng chí có thể thấy được điểm này là rất tốt. Một số nơi Trung ương cũng đưa ra chính sách nhưng không thể phát triển mạnh, chủ yếu là do vấn đề tư tưởng.

Vương Trạch Vinh gật đầu, lời này hắn thấy rất đúng.

Trịnh Ân Bảo nói sang việc khác:

- Địa vị Nam Điền rất quan trọng. Nhưng từ tình hình bây giờ muốn làm đầu tàu thì vẫn còn kém.

Vương Trạch Vinh nghe liền biết Trịnh Ân Bảo nói rõ Nam Điền lên cấp là có vấn đề, cũng không phải là nói Nam Điền hoàn toàn vượt xa Nam Dương. Vương Trạch Vinh rất nghiêm túc nói:

- Đúng là như vậy, tuy nói Nam Điền phát triển với tốc độ rất nhanh nhưng từ tình hình bây giờ xem ra muốn vượt qua các tỉnh phát triển, trở thành đầu tàu thì vẫn còn có chênh lệch.

Bây giờ truyền thông không ngừng tuyên truyền Nam Điền phát triển, ai cũng biết ý đồ trong đó là gì. Đây chính là muốn đẩy Vương Trạch Vinh ra khỏi Nam Điền.

Xem ra Trịnh Ân Bảo cũng thấy được điều này.

Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Đương nhiên, nếu như cho cậu một thời gian thì Nam Điền nhất định là một khu vực có sức phát triển gần nhất Trung Quốc.

Lời này làm Vương Trạch Vinh ngẩn ra. Hắn nghe ra ý trong lời nói của Trịnh Ân Bảo. Trịnh Ân Bảo nói “Nếu cho cậu một thời gian” là rất quan trọng, đây là ý gì, có phải nói là cho mình một thời gian. Nếu là như vậy thì có phải mình sẽ không phải rời khỏi Nam Điền?

Thấy Vương Trạch Vinh suy nghĩ, Trịnh Ân Bảo thầm than Vương Trạch Vinh này đúng là thông minh. Mình chỉ nói một câu đã bị y nhìn ra vấn đề.

- Trung Quốc phát triển như một ngọn cờ, tác dụng đầu tàu là rất rõ ràng. Chỉ khi đầu tàu có đủ động lực thì quốc gia mới có thể phát triển nhanh chóng.

- Phó chủ tịch nói đúng.

Vương Trạch Vinh rất nhanh đoán được ý của Trịnh Ân Bảo.

- Đồng chí Trạch Vinh, một nơi phát triển sẽ tụ tập một nhóm quần thể lợi ích, nếu như để quần thể lợi ích này phát triển vô hạn thì về lâu về dài sẽ ảnh hưởng không tốt tới sự ổn định của quốc gia. Tỉnh ủy Nam Điền nhất định phải tăng cường giáo dục tư tưởng.

Vương Trạch Vinh nói:

- Chúng tôi sẽ thi hành triệt để chỉ thị của ngài, làm cho tất cả các đồng chí hiểu rõ vấn đề này.

Trịnh Ân Bảo xua tay nói:

- Đây là công việc của Tỉnh ủy Nam Điền. Từ lần kiểm tra công việc này tôi thấy Tỉnh ủy Nam Điền vẫn luôn chú ý việc này. Tôi tin các đồng chí có thể làm tốt.

Uống ngụm trà, Trịnh Ân Bảo nói tiếp:

- Trạch Vinh, năng lực công tác của cậu rất mạnh, phải chuẩn bị nhận trọng trách lớn hơn nữa. Trung ương đánh giá rất cao công tác của cậu, tin rằng sau đây cậu sẽ nhất trí với Trung ương. Chỉ nhất trí với Trung ương thì chúng ta mới có thể làm tốt công việc.

Mắt Trung ương sáng lên, lời này đã rất rõ ràng. Hắn nhìn về phía quan khí của Trịnh Ân Bảo thì thấy Trịnh Ân Bảo đang thò về phía mình.

Vương Trạch Vinh liền điều chỉnh quan khí của mình tiến về phía Trịnh Ân Bảo.

Vương Trạch Vinh nghiêm túc nói:

- Xin Phó chủ tịch yên tâm, Tỉnh ủy Nam Điền nhất định luôn nghe theo chỉ thị của Trung ương.

Trịnh Ân Bảo cười nói:

- Mai tôi về Bắc Kinh, sau này trong công tác có vấn đề gì thì cậu có thể trực tiếp nói với tôi.

- Tôi nghe lời Phó chủ tịch.
 
Chương 1367: Biến hóa lộ huyền cơ


Trịnh Ân Bảo kiểm tra công việc tại Nam Điền đã thành ccoong mỹ mãn. Ít nhất đối với cán bộ Nam Điền thì lần này Phó chủ tịch đến đã rót thêm sức sống cho mọi người.

Các Lãnh đạo tỉnh ủy Nam Điền bây giờ đều rất chú tâm trong công việc, muốn được Phó chủ tịch thừa nhận. Sau đây khi Nam Điền lên cấp thì đó là chuyện lớn nhất đối với cả Nam Điền.

Trịnh Ân Bảo là Phó chủ tịch, theo quy định thì Vương Trạch Vinh và Ngụy Trung Hoa là Bí thư, chủ tịch tỉnh thì nên đưa y lên Bắc Kinh.

Trên đường về Bắc Kinh, Ngụy Trung Hoa có chút lo lắng. Vương Trạch Vinh cũng có thể phân tích ra nguyên nhân tại sao Ngụy Trung Hoa lại lo lắng như vậy. Đó chính là hai việc, một là Ngụy lão gia tử, hai đó là không ngờ thái độ của mình và Trịnh Ân Bảo lại thân thiết như vậy.

Lần này hành trình của Trịnh Ân Bảo làm nhiều người không hiểu, đều cho rằng lần này y đến chỉ để xem cho có mà thôi. Ngoài miệng thì thừa nhận cán bộ Nam Điền, nhưng cẩn thận mà nói cũng không có tác dụng thực chất gì mấy. Bây giờ sắp đại hội, Trịnh Ân Bảo tới Nam Điền có mục đích gì?

- Bí thư Vương, tôi muốn về nhà một chuyến nên xin nghỉ và ngày.

Nhìn Trịnh Ân Bảo ngồi xe rời đi, Ngụy Trung Hoa thở phào nhẹ nhõm và nói với Vương Trạch Vinh.

- Ừ, thay tôi chào lão gia tử.

Hai người đều có nhà ở Bắc Kinh. Vương Trạch Vinh đương nhiên biết mục đích về nhà của Ngụy Trung Hoa. Trịnh Ân Bảo đến Nam Điền nhưng Ngụy Trung Hoa không biết được nguyên nhân, nhất định là về hỏi Ngụy lão gia tử. Hơn nữa có tin truyền ra nói Ông ta sắp không được. Ngụy lão gia tử cũng như Hạng gia năm trước, khi ấy Hạng lão gia tử đột nhiên qua đời khiến Hạng gia gặp rất nhiều khó khăn. Vương Trạch Vinh còn thấy được Hạng gia rất sợ hãi. Hắn tin Ngụy gia bây giờ ũng như vậy.

Ngụy Trung Hoa bây giờ đúng là rất lo lắng. Ngụy lão gia tử nằm trong bệnh viện đã là việc ảnh hưởng lớn tới Ngụy gia, y dự định về Bắc Kinh trông nom nhưng Trịnh Ân Bảo đến Nam Điền nên phải ở lại.

Thấy Ngụy Trung Hoa gấp như vậy, Vương Trạch Vinh lddu. Tình hình Ngụy gia sẽ có vấn đề nếu Ngụy lão gia tử mất. Ngụy Trung Hoa thực ra không phải là người có thể chống đỡ Ngụy gia. Nghĩ đến quan khí của Ngụy Trung Hoa đã thay đổi, hắn liền có cái nhìn với người này.

Xe Triệu Thanh đã sớm chờ ở bên. Vương Trạch Vinh lên xe và nói:

- Làm phiền anh.

- Nên mà.

Triệu Thanh ngồi đó mà chăm chú lái xe.

Nhìn vệ sĩ của Hạng Nam, Vương Trạch Vinh có ấn tượng tốt với người này, bảo sao Hạng Nam bây giờ đã được bố trí vài vệ sĩ mà Triệu Thanh vẫn có thể đi theo ông.

Về nhà Hạng Nam, Vương Trạch Vinh tắm rửa ngủ một giấc. Khi hắn dậy thì thấy Hạng Nam đã về.

Thấy ông ngồi xem tài liệu, Vương Trạch Vinh chào rồi ngồi xuống.

Bỏ tài liệu xuống, Hạng Nam nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói:

- Con đưa Phó chủ tịch về Bắc Kinh hả?

- Vâng, Ngụy Trung Hoa cũng cùng đi.

Hạng Nam lắc đầu nói:

- Ngụy lão gia tử có lẽ không qua nổi.

Vương Trạch Vinh cũng thở dài nói:

- Ngụy gia không có Ngụy lão thì đúng là sẽ có chuyện.

Một lát sau Hạng Nam nói với Vương Trạch Vinh:

- Con nói tình hình khi Phó chủ tịch đến Nam Điền.

Vương Trạch Vinh liền kể rõ chi tiết với ông, còn nhấn mạnh việc Trịnh Ân Bảo hai lần nói chuyện riêng với mình.

Hạng Nam vừa uống trà vừa nghe Vương Trạch Vinh nói chuyện, ông không tỏ vẻ gì quá nhiều. Sau khi Vương Trạch Vinh nói xong, Hạng Nam khẽ gật đầu.

Hôm nay Vương Trạch Vinh về Bắc Kinh, Hạng Nam cũng về để nghe con rể nói về việc Trịnh Ân Bảo tới Nam Điền. Hạng Nam tuy rất bận công việc nhưng từng hành động, lời nói của Trịnh Ân Bảo thì ông không thể không chú ý. Nghĩ mình sẽ lui, đường của Vương Trạch Vinh còn dài nên ông bây giờ nghĩ nhiều đến việc tạo đường cho Vương Trạch Vinh. Bây giờ ông cũng không còn quá lo lắng, có Vương Trạch Vinh thì Hạng gia sẽ duy trì được rất lâu.

Hạng Nam nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:

- Ngụy lão không được, Lão bí thư cũng không được tốt.

Ông nói câu này với vẻ đầy ẩn ý.

Một lần nữa nghe về sức khỏe của Lão bí thư, Vương Trạch Vinh có chút giật mình. Lão bí thư không thể so sánh với Ngụy lão gia tử. Sức ảnh hưởng của Lão bí thư ở Trung Quốc hơn xa Ngụy lão gia tử. Đừng nhìn ngài đã lui nhưng ngài vẫn có tiếng nói lớn ở Trung ương. Nếu Lão bí thư xảy ra chuyện thì đó là việc lớn.

- Nghiêm trọng như vậy sao bố?

Vương Trạch Vinh hỏi.

Hạng Nam gật đầu nói:

- Gần đây về cơ bản Lão bí thư không quan tâm chuyện gì cả.

Nghĩ tới Lão bí thư từ trước đến giờ vẫn quan tâm đến tình hình quốc gia, Vương Trạch Vinh càng thêm buồn bã. nghĩ tới Lão bí thư quan tâm mình như vậy, Vương Trạch Vinh rất muốn đi thăm ngài.

- Xem ra đã xảy ra một vài biến hoá.

Vương Trạch Vinh lẩm bẩm một tiếng.

- Đúng thế.

Vương Trạch Vinh đương nhiên biết tình hình mà xảy ra thì cục diện chính trị Bắc Kinh nhất định có thay đổi. Nếu Bắc Kinh thay đổi thì đó là việc quá lớn đối với các tỉnh.

Nghĩ một chút, Vương Trạch Vinh giật mình mà nói:

- Có phải chuyện lên cấp của Nam Điền sẽ có vấn đề không bố?

Hạng Nam thấy Vương Trạch Vinh có thể từ việc này mà liên lac tới Nam Điền nên rất hài lòng với sự trưởng thành của hắn. Từ chuyện của Lão bí thư mà thoáng cái nhảy về chuyện Nam Điền, Vương Trạch Vinh đã tiến bộ về chất, có cái nhìn đại cuộc.

- Con thấy sao?

Hạng Nam hỏi như trong một cuộc thi vấn đáp.

- Lần này Phó chủ tịch đến Nam Điền, qua lời nói thì Nam Điền còn kém Nam Dương một vài thứ.

Vương Trạch Vinh nói.

Đưa cho Vương Trạch Vinh điếu thuốc, Hạng Nam tự mình châm thuốc rồi nói với Vương Trạch Vinh:

- Càng gần đại hội thì các thế lực càng tranh đoạt mạnh hơn. Chỉ có thể cố gắng đạt được càng nhiều đồng minh thì khả năng thành công mới cao. Chẳng qua việc con vào Bộ Chính trị về cơ bản không vấn đề gì, chỉ cần con không xảy ra chuyện thì việc sẽ xong.

Vương Trạch Vinh nghe vậy thì rất vui. Hắn biết chuyện của mình không chỉ do Hạng gia cố gắng, người khác cũng cố gắng. Có lực lượng lớn như vậy thì vào Bộ Chính trị không vấn đề gì mấy.

- Nam Điền bây giờ đã là chiếc xe cao tốc, nhưng từ lời của Phó chủ tịch thì có thể con sẽ rời khỏi Nam Điền.

Vương Trạch Vinh nói.

Đối với lời của Phó chủ tịch thì Vương Trạch Vinh đã thầm phân tích trong thời gian dài. Đối với bước đi tiếp theo của mình thì hắn không rõ mấy. Hắn có thể vào Bộ Chính trị nhưng nếu Nam Điền không thể lên cấp vậy hắn mà vẫn làm Bí thư tỉnh ủy Nam Điền thì hơi lạ.

Hạng Nam gật đầu nói:

- Thực ra việc này mọi người đều biết. Với tình hình bây giờ của Nam Điền thì nếu kiên quyết đưa lên cấp sẽ có nhiều khó khăn. Tại sao mọi người muốn liều mạng đưa Nam Điền lên cấp, tạo dư luận lớn như vậy chứ?

Lời này làm Vương Trạch Vinh có chút khó xử. Hắn cũng nhìn ra việc lên cấp của Nam Điền có vấn đề. Nhưng thấy đám người Hạng Nam mạnh mẽ đẩy Nam Điền đi lên, hơn nữa thấy các tín hiệu đáng mừng thì hắn nghĩ sẽ không có vấn đề gì. Bây giờ Hạng Nam nói như vậy, Vương Trạch Vinh không khỏi thấy chấn động.

- Đang tranh đoạt.

Vương Trạch Vinh cũng đã có cái nhìn mới với việc tính toán của đám người Hạng Nam.

Hạng Nam cười nói:

- Trong việc này còn có một số người thấy lợi ích lớn khi lên cấp vì thế liều mạng vào Nam Điền, việc này coi như tạo thế cho con.

Nghĩ đến nhiều gia tộc liều mạng đầu tư tài chính vào Nam Điền, Vương Trạch Vinh hiểu việc này chính là giúp hắn rất nhiều. Nam Điền phát triển nhanh như vậy thì thành tích của hắn cũng sẽ nhiều lên. Điều này sẽ tốt cho việc lên chức của hắn.

Vương Trạch Vinh cũng không biết trong này có bao người tham gia, chỉ biết mình đã có nhiều thành tích ở Nam Điền.

- Ngô Tán Lâm thì sao bố?

Nghĩ đến Ngô Tán Lâm tìm mọi cách ngăn cản Nam Điền lên cấp, Vương Trạch Vinh có chút khó hiểu.

Hạng Nam cười nói:

- Con chắc cũng thấy tình hình của Ngô Tán Lâm rồi chứ. Y không phải người có thể làm tốt công việc. Từ sau khi lão lãnh đạo của Ngô Tán Lâm qua đời, sức ảnh hưởng của y ở phái Nam Điền đã giảm.

Từ trong lời này có thể thấy Hạng Nam không hài lòng với Ngô Tán Lâm.

Bảo sao phái Nam Dương lại chia rẽ.

Bây giờ có nhiều việc Vương Trạch Vinh đã rõ ràng. Ngô Tán Lâm đã bị phái Nam Dương bỏ rơi.
 
Chương 1368: Tranh đoạt trước cánh cửa


Hạng Nam nói chuyện khá vui vẻ, ông muốn giảng nhiều điều cho Vương Trạch Vinh nghe.

Thấy Vương Trạch Vinh ngồi ngay ngắn lắng nghe, Hạng Nam rất tự hào. Ông nhìn Vương Trạch Vinh từ một cán bộ xã trưởng thành đến bây giờ. Ông rất hài lòng với con rể của mình. Nghĩ tới mình có người nối nghiệp, tâm trạng của ông rất vui.

Trong nhà không có ai khác, hai người ngồi trong phòng khách mà nói chuyện. Vương Trạch Vinh thấy tóc của Hạng Nam đã có sợi bạc, hắn thầm nghĩ xem ra lãnh đạo quốc gia cũng rất mệt, lợi thì lớn nhưng trách nhiệm cũng tương đương. Từ tình hình cẩu Hạng Nam xem ra áp lực công việc là rất lớn.

Vương Trạch Vinh bây giờ cũng đã có thay đổi ý nghĩa về Hạng gia. Trước đây Vương Trạch Vinh còn nghĩ có một ngày chèn ép Hạng gia, làm người Hạng gia thấy mình đã đến mức nào. Bây giờ hiểu Hạng Nam từ trước đến giờ vẫn luôn chú tâm tạo đường cho mình, suy nghĩ kia làm hắn rất xấu hổ.

Vương Trạch Vinh nhớ lại con đường mình đã đi, nhớ đến sự giúp đỡ của ông bố vợ. Vương Trạch Vinh rất kính trọng Hạng Nam.

Bắt đầu từ bây giờ Vương Trạch Vinh mới coi như chính thức người Hạng gia.

Hạng Nam đương nhiên nhìn ra ánh mắt này của Vương Trạch Vinh. Ông thở phào nhẹ nhõm, biết cố gắng của mình không phí công.

Từ khi Vương Trạch Vinh vào Hạng gia, tình hình Hạng gia đối với Vương Trạch Vinh thì Hạng Nam thấy rõ. Đồng thời ông cũng thấy được người Hạng gia coi thường Vương Trạch Vinh. Ông đương nhiên biết Vương Trạch Vinh có ý kiến. Hơn nữa thấy Vương Trạch Vinh và người Hạng gia không quá hòa hợp thì ông khá lo lắng.

Theo Vương Trạch Vinh trưởng thành, Hạng Nam lo hơn bất cứ ai. Ông hiểu rõ Vương Trạch Vinh, đây là người ân oán rõ ràng. Nếu Hạng gia không được Vương Trạch Vinh dùng tình cảm đối đãi, vậy đó sẽ là điều rất không tốt với Hạng gia.

Bây giờ thông qua cố gắng của ông đã xoa bỏ được khúc mắc trong lòng Vương Trạch Vinh.

- Trạch Vinh, hết khóa này bố sẽ lui. Nếu bố lui thì sức ảnh hưởng ở Trung ương sẽ không bằng bây giờ, lúc đó phải do con cố gắng.

Hạng Nam nói là có chút mất mát. Dù là lãnh đạo cấp nào thì cuối cùng cũng phải lui. Nghĩ đến cuộc sống sau khi lui, Hạng Nam không muốn như vậy.

Vương Trạch Vinh không biết nói gì, nhìn bộ dạng của Hạng Nam bây giờ hắn đành nói:

- Bố vất vả cả đời thì cũng nên nghỉ ngơi.

Đối với lời của Hạng Nam thì thời gian này Vương Trạch Vinh không ngừng suy nghĩ. Sau khi Hạng Nam lui, con đường đi tới của hắn đã không có sự giúp đỡ mạnh như bây giờ, đến lúc đó hắn phải tự đối mặt tất cả. Chẳng qua đối với Vương Trạch Vinh bây giờ thì không quá lo lắng. Từ sau khi hắn làm Bí thư tỉnh ủy, hơn nữ còn giao chiêu với đám người Ngô Tán Lâm, hắn cũng không còn thấy lãnh đạo Trung ương quá thần bí.

Hạng Nam cười nói:

- Cả đời này bố không lo tốt cho con cháu, như vậy sau đợt này sẽ có nhiều thời gian với cháu hơn.

Nói chuyện vài câu, Hạng Nam nghiêm túc nói:

- Tiểu Mật thích xem sách đạo, bên trong có một câu nói là “Cánh cửa cuộc sống, mọi thứ đều thần bí”, con thấy sao về câu này.

Nghe Hạng Nam nói như vậy, Vương Trạch Vinh không khỏi thấy khó hiểu. Hắn thoáng cái nghĩ tới mấy năm trước mình cầm trên đầu giường quyển Đạo đức kinh của Lữ Hàm Yên và thấy mấy câu này. Hắn nhìn Hạng Nam rồi cười thầm trong lòng, lúc ấy mình đúng là nghĩ linh tinh.

Thấy vẻ mặt kỳ quái của Vương Trạch Vinh, Hạng Nam mặc dù có chút khó hiểu nhưng không hỏi nhiều.

- Mỗi giai đoạn của chúng ta đều là đi vào một cánh cửa. Đời người chính là bước qua từng cánh cửa. Mỗi bước đi cũng không biết chúng ta sẽ đi vào cánh cửa như thế nào. Điều này khiến mỗi người có một cánh cửa khác nhau nên kết quả cũng vậy.

Vương Trạch Vinh chăm chú lắng nghe, Hạng Nam là Phó Thủ tướng thì ông có cách giải thích độc đáo riêng của mình.

Cách giải thích này của Hạng Nam khác với suy nghĩ của Vương Trạch Vinh. Nhưng ai có thể nói giải thích của Hạng Nam là không đúng.

Hạng Nam cười cười nhìn Vương Trạch Vinh:

- Trạch Vinh, con bây giờ đang đứng trong một cánh cửa, cánh cửa này khác các cửa bình thường. Đi tới thì con sẽ có cơ sở để mà tranh đoạt, nếu không con mãi chỉ có thể bị người lãnh đạo.

Vương Trạch Vinh nghe vậy không khỏi suy nghĩ miên man. Lời nói của Hạng Nam càng lúc càng xa so với nguyên bản, làm cho người nghe khó hiểu.

- Một người trải qua không ngừng cố gắng và chạm vào bên ngoài cánh cửa, đây đã là thành tựu rất lớn. Nhưng làm như thế nào mới vào được cánh cửa đó? Điều này không mấy người làm được, người dừng lại bên ngoài là rất nhiều. Con chỉ có thể chính thức hiểu rõ được đạo lý tiến vào cánh cửa thì con mới có thể bước vào.

Vương Trạch Vinh thầm nghĩ ai cũng biết việc này. Đi tới chính là Ủy viên Bộ Chính trị, đó là nhân vật trên bao người.

- Ha ha, con biết không, muốn đi vào cánh cửa này có rất nhiều việc phải làm, rất nhiều diệu, nó như là một cách tranh đoạt vậy.

- Con hiểu.

Nhìn Hạng Nam, Vương Trạch Vinh đương nhiên biết vì mình có thể tiến vào cánh cửa này thì đám người Hạng Nam đã cố gắng rất nhiều.

Hạng Nam lắc đầu nói:

- Trạch Vinh, tranh đoạt trước cánh cửa mới là nguy hiểm nhất. Phát triển đến bây giờ thì giữa con người thường là tranh đoạt lợi ích, đôi khi đó đều là bất đắc dĩ. Con muốn đường đường chính chính đi tranh đoạt nhưng chỉ có thể thất bại mà chết. Đối thủ và bạn thay đổi rất naahnh.

Việc này Vương Trạch Vinh cũng hiểu nên gật đầu nói:

- Đúng thế, con cảm thấy đến cấp độ nhất định thì nhìn một người không thể chia ra người tốt hay người xấu, mà phải chia mỗi người là có thể lợi dụng hay không?

Hạng Nam cười nói:

- Đúng thế, con xem ra đã hiểu được vấn đề. Đúng thế, trên đời có gì thực sự là xấu, cái gì thật sự là tốt. Con nói một kẻ giết người, nhưng kẻ đó khi gặp một đứa bé gặp nguy hiểm thì không hề do dự lao lên cứu. Một người làm đủ chuyện ác thì có lẽ y cũng có tính thiện trong người.

Vương Trạch Vinh ngồi đó mà suy nghĩ. Rất nhiều người khi nhìn một người liền coi đó là tốt hoặc xấu. Nhưng quan chức phát triển từ cơ sở, khi hắn trải qua đủ điều mới thành lãnh đạo tỉnh, cho dù trong lòng y không có nhân dân, khi làm việc cũng phải xuất phát từ lợi ích nhân dân. Đây chẳng lẽ có thể dùng người tốt, người để phân chia bọn họ sao?

Hạng Nam nói tiếp:

- Bố nói với con, đến cấp độ của con thì không thể xác định một người là tốt hay xấu. Khác biệt lớn nhất của mọi người là lý luận. Mọi người tranh đoạt là đại biểu cho tập đoàn lợi ích của mình mà thôi.

Lời này do Hạng Nam nói làm Vương Trạch Vinh rất giật mình. Y không ngờ Hạng Nam lại nói như vậy. Thấy Vương Trạch Vinh ngạc nhiên, Hạng Nam không tỏ vẻ gì nhiều. Ông hút một hơi thuốc rồi nói:

- Dù trong lòng con có lý luận gì, con bây giờ cũng phải bỏ nó ra. Con bây giờ cần chính là tranh thủ đại đa số lực lượng ủng hộ. Vì ủng hộ này con phải bỏ tất cả suy nghĩ cá nhân, đoàn kết tất cả lực lượng có thể đoàn kết.

Hạng Nam nói làm Vương Trạch Vinh chấn động. Hắn chưa bao giờ cẩn thận suy nghĩ điều này.

- Nam Điền lên cấp chính là do người ta tranh đoạt mà thôi, bây giờ việc tranh đoạt này đã mở rộng. Khóa tới Ngô Tán Lâm sẽ lui là điều khẳng định. Hợp tác với người Nam Dương là điều con nhất định phải làm. Cho nên phải đảm bảo Nam Dương giữ được địa vị vốn có. Có điều kiện này thì người của phái Nam Dương mới ủng hộ việc con vào Bộ Chính trị.

Vương Trạch Vinh nói:

- Con nghĩ việc tranh đoạt trước cánh cửa không đơn giản như vậy chứ?

Hạng Nam cười nói:

- Rất đúng, con có thể thấy được việc này rồi đó. Tin rằng đám người Ngô Tán Lâm cũng đã cảm nhận ra. Trong việc tranh đoạt sau đây sẽ càng thêm kịch liệt. Ở chuyện này con phải chuẩn bị về tâm lý. Trịnh Ân Bảo tới rồi Nam Điền nhằm mục đích là thử phản ứng của chúng ta. Khắp nơi ở Bắc Kinh cũng chú ý thái độ của chúng ta. Vào lúc này dù là chúng ta hay con, tiến bước nào cũng phải ổn định.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top