Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện !

Xin vui lòng Đăng ký hoặc Đăng nhập mới có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn. Việc Đăng ký hoàn toàn miễn phí!

Đăng ký ngay!

Dịch Full Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

  • Tác giả Tác giả admin
  • Ngày gửi Ngày gửi
Dịch Full Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi
Chương 1683: Ba năm (tám)


Edit: kaylee

Nếu muốn trợ giúp Thiên Bắc Dạ, nàng phải tăng lên thực lực của mình!

Ít nhất, chỉ có tới cảnh giới Cửu Chuyển, mới có thể đánh một trận với Thương Minh...

Tá Thượng Thần thả tâm xuống, vừa rồi hắn rất sợ Cố Nhược Vân sẽ không chịu nổi đả kích, không nghĩ tới, nàng quả nhiên không thể dùng nữ tử bình thường so sánh! Nếu là nữ tử bình thường, phỏng chừng ở vào thời điểm này sớm đã nổi điên, nàng lại bình tĩnh có chút đáng sợ.

Nhưng mà, nhìn thấy Cố Nhược Vân đang hăng hái tu luyện, Tá Thượng Thần cũng không chịu lạc hậu, hắn vội vàng khoanh chân mà ngồi, cũng tu luyện lên...

Thời gian như nước, năm tháng như thoi đưa.

Đối với tu luyện giả mà nói, thời gian lại dài đều như trong nháy mắt.

Ngay cả võ giả có thai, đều không cần ăn cơm, linh khí bị bọn họ hấp thu, chính là thành phần dinh dưỡng của đứa nhỏ trong bụng! Hơn nữa thể chất của Cố Nhược Vân có chút khác thường, làm cho đứa nhỏ trong bụng nàng cũng cùng khác một hài tử bình thường...

Vì vậy Cố Nhược Vân cũng không nhìn thấy, cách một tầng bụng, đứa nhỏ trong bụng nàng đã đang ngồi xếp bằng tu luyện...

Mang thai chín tháng, nàng cũng bế quan tu luyện trong chín tháng này, nếu không phải đứa nhỏ ở bụng đá mạnh nàng, nàng cũng sẽ không đi ra từ trong tu luyện...

"Tiểu Vân Nhi."

Tá Thượng Thần thấy được Cố Nhược Vân nhíu chặt mày, khẩn trương lên: "Ngươi làm sao?"

"Ta cảm giác được đứa nhỏ muốn sinh ra."

Cố Nhược Vân hít vào một hơi thật sâu, tận lực không để cho mình hừ ra tiếng, chỉ là, sắc mặt của nàng đã có chút trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán cuồn cuộn không ngừng rơi xuống...

Tá Thượng Thần sửng sốt một chút: "Vậy ngươi có chỗ nào cần ta hỗ trợ không..."

"Không cần."

Nữ tử lắc lắc đầu: "Yêu nghiệt, ngươi trước tránh một chút, ta tự làm được."

Cho dù yêu nghiệt này thích nam nhân, nhưng mà thay đổi không được bản chất nam nhân của hắn, ở vào thời điểm này hắn ở chỗ này có rất nhiều chỗ không tiện!

"Được."

Tá Thượng Thần gật gật đầu, xoay người đi đến chỗ không xa, hắn vẫn luôn đưa lưng về phía Cố Nhược Vân, nói: "Tiểu Vân Nhi, nếu cần hỗ trợ cứ việc nói, đối với ta, ngươi không cần khách khí, huống chi nam nhân của ngươi là vì ta mới không ở cạnh ngươi, ta tự nhiên không thể bỏ ngươi mặc kệ."

Cố Nhược Vân cười cười.

Tươi cười kia lại lộ ra một chút suy yếu.

"Yên tâm, chúng ta là võ giả, không giống người bình thường, loại chuyện sinh đứa nhỏ này không cần người khác hỗ trợ."

Càng quan trọng hơn là, Tá Thượng Thần còn là nam nhân...

Tá Thượng Thần không lại nói thêm cái gì, nhưng mà, trong mắt hắn tràn đầy vẻ sầu lo, hiển nhiên là không yên lòng Cố Nhược Vân.

Đúng như lời Cố Nhược Vân nói, nàng thân là võ giả, cho dù là một mình sinh con cũng không có vấn đề! Mỗi khi nàng cảm giác được thể lực chống đỡ hết nổi, lập tức vận dụng công pháp bắt đầu hấp thu linh khí chung quanh.

Có những linh khí dễ chịu đó, làm tinh thần nàng chậm rãi khôi phục...

"Tiểu gia hỏa."

Cố Nhược Vân nhẹ vỗ về bụng, khóe môi dương lên tươi cười nhu hòa, âm thanh dịu dàng nói: "Mẫu thân còn muốn tu luyện, chỉ có sau khi tới Cửu Chuyển, mới có thể đi cứu phụ thân của con, con cũng đừng cáu kỉnh, nhanh xuất hiện đi, ta không có nhiều thời giờ lãng phí ở đây như vậy..."

Giống như là nghe thấy được lời nói nhỏ nhẹ của Cố Nhược Vân, sau khi tiểu gia hỏa đá mạnh nàng mấy cái, dùng sức chen ra bên ngoài...

Có đứa nhỏ phối hợp, kế tiếp, Cố Nhược Vân nhưng là không cần dùng bao nhiêu sức lực, đã khiến cho tiểu oa nhi rời đi bụng của nàng, thành công sinh ra một hài tử ở trên thế gian này...
 
Chương 1684: Ba năm (chín)


Edit: kaylee

"Xong rồi sao?"

Tá Thượng Thần cảm nhận được phía sau không có động tĩnh, tâm chợt sốt ruột lên, khẩn trương hỏi.

"Xong rồi."

Cố Nhược Vân gật gật đầu, âm thanh mang theo một chút suy yếu.

"Xong rồi?"

Tá Thượng Thần ngây ngẩn cả người, vẻ mặt kinh ngạc.

Cho dù hắn chưa từng thấy người khác sinh đứa nhỏ, nhưng cũng biết, nếu đứa nhỏ đi tới trên đời này, tất nhiên sẽ phát ra một tiếng khóc vang dội, nhưng mà, phía sau của hắn lại là im ắng, không có một chút âm thanh.

Loại cảm giác này làm Tá Thượng Thần rất là bất an, rốt cuộc quản không được cái gì, vội vàng xoay người lập tức đi đến phía Cố Nhược Vân.

"Tiểu Vân Nhi, có phải đứa nhỏ có chuyện gì hay không, ách..."

Tá Thượng Thần mới vừa đi đến trước mặt Cố Nhược Vân, đã không tự chủ được ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy một đôi mắt đen sáng ngời đang tò mò nhìn hắn, trong mắt còn mang theo ngây thơ đối với cuộc sống, ngay tại lúc Tá Thượng Thần sững sờ, tiểu oa nhi nở một nụ cười với hắn.

Tươi cười của hắn thật thuần túy, rất sạch sẽ, giống như một tờ giấy trắng, không nhiễm một chút khuyết điểm.

"Tiểu Vân Nhi, người này là nhi tử của ngươi?" Tá Thượng Thần hoàn toàn ngốc: "Vì sao nó không khóc? Còn cười với ta? Hơn nữa, nhi tử của ngươi mới ra đời đã có lực lượng Võ Vương?"

Càng quan trọng hơn là, đứa nhỏ vừa sinh ra không phải nên có nhiều nếp nhăn sao? Vì sao tiểu gia hỏa này lại dáng vẻ phấn điêu vòng ngọc như thế, đáng yêu làm cho người ta nhịn không được ôm lấy nó hung hăng hôn một cái.

Hắn đương nhiên không biết, tiểu gia hỏa này bắt đầu tu luyện từ khi ở trong bụng Cố Nhược Vân.

Ngươi phải biết rằng, hiện giờ Cố Nhược Vân đã là cường giả Chí Tôn hậu kỳ! Linh khí đã trải qua sự rèn luyện của nàng, đã thuần túy đến không thể lại thuần túy! Nếu ngươi vừa bước vào con đường tu luyện, có một cường giả Chí Tôn rèn luyện linh khí cho ngươi, vậy ngươi cũng sẽ đột phá cực kì nhanh chóng!

Chỉ là, trừ bỏ tiểu gia hỏa này ra, không ai có thể còn chưa có sinh ra đã bắt đầu tu luyện...

"Trải qua một năm, cuối cùng nó cũng đi ra," Cố Nhược Vân ôm tiểu oa nhi trong ngực, ánh mắt nhu hòa: "Đáng tiếc, lúc trước tiểu Dạ cũng không biết ta đã mang thai, cũng không có đặt tên cho con, nhưng mà, dù sao con cũng phải có cái tên."

Nàng trầm mặc một lúc lâu, thật lâu sau, mới cười sờ sờ cái mũi nhỏ của tiểu oa nhi.

"Con tên là Thiên Bắc Tầm, được không?"

Tiểu nãi oa phấn điêu ngọc trác giống như nghe được lời Cố Nhược Vân nói, lộ ra một tươi cười rực rỡ với nàng, hắn mở rộng hai tay, đáng yêu hoa chân múa tay vui sướng, càng không ngừng cười ‘khanh khách’.

Tình cảnh này, làm cho Tá Thượng Thần ngạc nhiên hơn: "Quả nhiên là nhi tử của hai kẻ biến thái, người này cũng nhất định là một tiểu biến thái!"

Hắn đã có thể tưởng tượng được thiên phú xuất chúng của tiểu gia hỏa này!

Tiểu gia hỏa dung hợp tất cả ưu điểm của Thiên Bắc Dạ và Cố Nhược Vân, có thể nào không vĩ đại?

"Tiểu Vân Nhi, ngươi và Thiên Bắc Dạ đều thật dễ dàng trêu chọc hoa đào, chờ sau khi đứa nhỏ của các ngươi lớn lên, sợ rằng toàn bộ nữ tử đại lục đều sẽ bị hắn hấp dẫn."

Tá Thượng Thần hơi hơi híp hoa đào mắt, cười nhìn về phía Cố Nhược Vân.

"Yêu nghiệt," Cố Nhược Vân đưa cục cưng trong ngực đến trong tay hắn, trong mắt hàm chứa một chút lưu luyến không rời: "Tiểu Tầm Nhi xin nhờ ngươi chiếu cố một chút, ta phải nhanh chóng đột phá!"

Tiểu Tầm Nhi vừa sinh ra, như thế nào nàng có thể bỏ được giao cho người khác chiếu cố?

Nhưng mà, nàng lại phải làm như thế! Chỉ có nhanh chóng đột phá thực lực, nàng mới có thể đi cứu Thiên Bắc Dạ!

"Yên tâm đi."

Tá Thượng Thần ôm lấy tiểu nãi oa, phong hoa tuyệt đại cười: "Ta sẽ thay ngươi chiếu cố tốt con nuôi của ta."
 
Chương 1685: Ba năm (mười)


Edit: kaylee

"Con nuôi?" Cố Nhược Vân sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía Tá Thượng Thần: "Khi nào thì nó thành con nuôi của ngươi?"

Tá Thượng Thần chớp mắt hoa đào mắt, mị hoặc cười: "Chính là hiện tại! Tiểu gia hỏa này vĩ đại như thế, làm cho ta nhịn không được muốn thu hắn, cũng tốt chờ sau khi hắn lớn lên dính hào quang của hắn."

Cố Nhược Vân phì một tiếng bật cười: "Ta thấy ngươi là muốn làm cữu mẫu (mợ) của hắn, đúng không?"

Trong phút chốc, sắc mặt Tá Thượng Thần cứng ngắc, dùng ánh mắt ai oán nhìn Cố Nhược Vân: "Ngươi nói thật làm gì? Ta muốn như vậy, nhưng mà tiểu tử Cố Sanh Tiêu kia hắn không giống với ta, hắn thích là nữ nhân!"

"Tốt lắm, ta muốn tiếp tục bắt đầu tu luyện," Cố Nhược Vân nhếch khóe môi một cái: "Tiểu gia hỏa này vừa sinh ra, không rời đi đồ ăn! Chỉ là ta không có thời gian nuôi nấng hắn, cũng may đan dược trong tay ta tương đối nhiều, dùng những đan dược đó cũng đủ thỏa mãn hắn."

Nói xong lời này, Cố Nhược Vân lấy ra một bình sứ từ trong Thượng Cổ Thần Tháp, quăng cho Tá Thượng Thần.

"Một viên có thể đủ dùng một ngày, sau khi dùng hết, ta lại cho ngươi."

"Được."

Tá Thượng Thần khẽ gật đầu: "Tiểu gia hỏa này giao cho ta, ngươi yên tâm tu luyện, ta sẽ không để cho hắn bị đói."

Có một câu cam đoan này, Cố Nhược Vân yên tâm nhắm đôi mắt lại, tiếp tục bắt đầu tu luyện ——

Xuân đi thu đến, năm qua năm.

Ngay tại sau khi Tiểu Tầm Nhi sinh ra, lại qua thời gian hai năm, ở trong hai năm này, Tá Thượng Thần tận chức tận trách chăm sóc Tiểu Tầm Nhi, cũng không để cho hắn quấy rầy đến Cố Nhược Vân.

Ầm!

Đột nhiên, một gió lốc cường đại từ trên người Cố Nhược Vân mạnh mẽ xuất hiện ra, chính lấy khí thế phô thiên cái địa trào ra bên ngoài. Nhưng mà, bởi vì Thiên Bắc Dạ bố trí bình chướng này, cách cản khí thế của nàng ở trong trận pháp.

Cũng bởi vậy, cũng không có người phát hiện một màn nàng đang đột phá...

"Cha nuôi, mẫu thân nàng là như thế nào?"

Chỗ không xa, Tá Thượng Thần mặc xiêm y màu hồng đào không chuyển mắt nhìn chằm chằm bên trong Cố Nhược Vân đột phá phía trước, mà trong tay hắn, nắm một vị nãi oa nhi phấn điêu ngọc trác.

Nãi oa nhi ước chừng hai tuổi, đôi con ngươi đen sáng ngời tò mò nhìn Cố Nhược Vân, mái tóc bạch kim dài khẽ bay ở trong gió, trên khuôn mặt đáng yêu tràn đầy chờ mong, càng nhiều hơn chính là ủy khuất phải chịu trong hai năm này!

Không sai, chính là ủy khuất!

Tiểu Tầm Nhi khác với đứa nhỏ hai tuổi bình thường, hắn bảy tháng đã có thể đi, mười hai tháng đã mồm miệng rõ ràng, hiện giờ hai tuổi, hắn càng là suy nghĩ thông minh, không chút kém tiểu nam hài bảy tám tuổi nào.

Chỉ là, đối với đứa nhỏ mà nói, muốn nhất chính là mẫu thân làm bạn...

Tiểu Tầm Nhi thật ủy khuất, mỗi lần hắn muốn tiếp cận Cố Nhược Vân, sẽ bị Tá Thượng Thần ngăn cản, hắn chỉ có thể từ rất xa nhìn chăm chú vào nàng, trời biết, hắn có bao nhiêu muốn tới gần mẫu thân được mẫu thân ôm ấp.

Nhưng mà, hắn cũng hiểu rõ, mình không cách nào hưởng thụ phụ mẫu yêu thương quan tâm giống những đứa nhỏ khác!

Đơn giản là, cha nuôi nhắc đến với hắn, mẫu thân cần nỗ lực tu luyện, đi cứu phụ thân của hắn! Vì vậy bất luận bị bao nhiêu ủy khuất, hắn đều nhịn xuống...

Phía trước, nữ tử khoanh chân mà ngồi chậm rãi mở đôi mắt, ánh mắt thanh lãnh hơi hơi chuyển, lập tức nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ chỗ không xa.

Tiểu Tầm Nhi đứng ở tại chỗ nhìn chăm chú vào Cố Nhược Vân, muốn đi đến bên thân thể của nàng, lại sợ sẽ quấy rầy đến nàng, trong đôi mắt sáng ngời tràn đầy chờ mong, tha thiết mong chờ nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân.

"Tiểu Tầm Nhi."
 
Chương 1687: Ba năm (mười hai)


Edit: kaylee

Cố Nhược Vân hơi hơi dương môi, mở ra ôm ấp với nãi oa oa, nàng nhợt nhạt nở nụ cười: “Làm sao vậy? Không quen biết mẫu thân sao?”

Âm thanh của nàng rất là nhu hòa, làm thân mình nho nhỏ của Tiểu Tầm Nhi bỗng dưng cứng lại, đột nhiên, nó ‘oa’ một tiếng chạy như điên về phía Cố Nhược Vân, thân mình mềm mại đâm vào bên trong ôm ấp của nàng.

“Mẫu thân, Tầm Nhi thật muốn mẫu thân ôm một cái, chỉ là mẫu thân vẫn luôn không để ý tới Tầm Nhi, mẫu thân, người không cần không để ý tới Tầm Nhi, chờ Tầm Nhi trưởng thành, sẽ cùng mẫu thân cùng đi tìm cha.”

Cố Nhược Vân sửng sốt một chút, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Tá Thượng Thần.

Tiếp xúc đến ánh mắt kinh ngạc của nàng, Tá Thượng Thần nhún nhún vai: “Tiểu Tầm Nhi không phải hài tử bình thường, hắn thông minh ngay cả ta đều thực kinh ngạc, ta đoán chừng hiện tại chỉ số thông minh của hắn khoảng tám tuổi, cho nên, ta đã nói tất cả mọi chuyện cho hắn, Tầm Nhi thực nghe lời, cũng thực hiểu chuyện, biết ngươi đang làm chuẩn bị vì cứu Thiên Bắc Dạ, hắn vẫn luôn không dám quấy rầy ngươi.”

Nghe được lời Tá Thượng Thần nói, tâm Cố Nhược Vân chợt đau một chút, nàng nâng tay lên ôm Tiểu Tầm Nhi vào trong lòng ngực, trong mắt rũ xuống hiện lên một chút áy náy.

“Xin lỗi, Tầm Nhi, mấy năm nay, ta bỏ qua con.”

Tiểu Tầm Nhi chớp mắt to, thiên chân vô tà nhìn Cố Nhược Vân: “Mẫu thân, khi nào thì chúng ta đi tìm cha và cữu cữu?”

“Cữu cữu con?”

Cố Nhược Vân lại lần nữa kinh ngạc nhìn về phía Tá Thượng Thần, ánh mắt kia hàm chứa trêu đùa làm Tá Thượng Thần có chút xấu hổ, hắn ho khan hai tiếng, giải thích ra tiếng: “Ta không chỉ nói với tiểu Tầm Nhi huynh trưởng ngươi, còn nói qua phụ mẫu của ngươi, ta chỉ là làm hắn nhận thức người thân của mình một chút mà thôi.”

Lời này vừa ra, âm thanh mềm mại của Tiểu Tầm Nhi lại vang lên lần nữa: “Cha nuôi nhắc tới cữu cữu 1001 lần, nhắc tới cha 530 lần, nhắc tới gia gia nãi nãi chỉ có hơn một trăm lần.”

“Tiểu Tầm Nhi!”

Tá Thượng Thần muốn ngăn cản Tiểu Tầm Nhi, rõ ràng đã không kịp rồi, tiểu gia hỏa cổ linh tinh quái này đã nói ra đoạn lời nói này.

Đặc biệt là, tiểu gia hỏa này còn không biết đã xảy ra chuyện gì, ánh mắt vô tội nhìn về phía hắn: “Cha nuôi, Tầm Nhi nói sai rồi sao?”

Đối mặt với tiểu gia hỏa thiên chân vô tà kia, lời nói trách cứ của Tá Thượng Thần đều nói không nên lời, hắn khẽ thở dài một tiếng, trên mặt hiện ra đều là vẻ bất đắc dĩ.

“Tiểu Vân Nhi, khi nào thì Tử Tà thức tỉnh?”

Tá Thượng Thần như là nhớ cái gì, ánh mắt chuyển về phía Cố Nhược Vân: “Hắn tỉnh chúng ta sẽ có thể rời đi nơi này.”

“Tử Tà.”

Cố Nhược Vân hơi hơi dương lên khóe môi: “Nếu ngươi tỉnh, thì xuất hiện đi.”

Một âm thanh tà mị bỗng nhiên vang lên, truyền khắp ở trong toàn bộ sơn động.

“Nha đầu, ta chỉ là hôn mê mấy năm mà thôi, ngươi vậy mà đều đã sinh hài tử với tên Thiên Bắc Dạ kia?”

Bóng dáng màu tím xuất hiện ở phía sau Cố Nhược Vân, muốn ôm nàng như bình thường, nhưng cuối cùng, nam tử tuấn mỹ tà mị này vẫn là thả xuống tay nâng lên, trong con ngươi màu tím ẩn chứa ý cười.

Không có người biết, dưới ý cười của hắn có bao nhiêu chua xót và khổ sở, lại có bao nhiêu không cam lòng……

“Tử Tà, ta cần ngươi hỗ trợ.”

Cố Nhược Vân cũng không có nhìn ra sự khác thường của Tử Tà, ánh mắt thanh lãnh chuyển về phía nam tử đứng ở phía sau mình.

“Ngươi muốn phá vỡ trận pháp?” Tử Tà dương môi cười nhạt: “Được! Nhưng mà, tiểu gia hỏa này là hài tử của ngươi và Thiên Bắc Dạ? Xem ra trong mấy năm ta ngủ say này, bỏ lỡ quá nhiều thứ.”
 
Chương 1688: Ba năm (mười ba)


Edit: kaylee

Tầm mắt của hắn nhìn Tiểu Tầm Nhi trong ngực Cố Nhược Vân, bàn tay vừa nhấc, lập tức kéo nãi oa nhi vào bên trong ôm ấp của mình, đáy mắt hàm chứa ý cười nồng đậm.

"Đứa nhỏ này mới hai tuổi, thực lực đã đến Võ Tôn."

Cố Nhược Vân sợ run một chút, vừa rồi nàng chỉ lo nói chuyện với Tá Thượng Thần, đều chưa từng tra thực lực của Tiểu Tầm Nhi.

"Ngươi nói hắn đến Võ Tôn?" Nàng ngây ngẩn cả người, chần chờ hỏi.

"Tự ngươi xem chẳng phải sẽ biết?"

Tử Tà cười khẽ một tiếng, dịu dàng ôm Tiểu Tầm Nhi trong ngực.

Tiểu Tầm Nhi cũng không chống cự tiếp xúc của hắn, đôi mắt to đáng yêu tò mò nhìn chăm chú vào nam tử tà mị ôm mình.

"Đúng rồi, chuyện này ta quên nói với ngươi," Tá Thượng Thần đột nhiên phản ứng lại, giải thích với Cố Nhược Vân: "Nhi tử của ngươi có chút ý tứ, hắn có thể lấy ra linh lực trên đan dược, nạp linh lực này vì mình dùng, đây là nguyên nhân hắn có thể đột phá nhanh như vậy."

Tâm Cố Nhược Vân từng chút trầm mặc xuống.

Lấy ra linh lực trên đan dược? Điểm này, nhưng là cực kì giống Manh Manh! Chẳng lẽ Manh Manh tồn tại, có quan hệ gì đó với Tiểu Tầm Nhi? Nếu không, Tiểu Tầm Nhi cũng không có khả năng giống như Manh Manh, coi đan dược là vật phẩm tăng lên thực lực.

"Mẫu thân," Tiểu Tầm Nhi nhìn thấy biểu cảm của Cố Nhược Vân trầm mặc xuống, sốt ruột muốn khóc ra: "Là Tầm Nhi giống quái vật, mẫu thân không cần Tầm Nhi nữa sao? Ô ô, Tầm Nhi không muốn rời đi mẫu thân, mẫu thân đừng vứt bỏ Tầm Nhi..."

Âm thanh non nớt của Tiểu Tầm Nhi làm Cố Nhược Vân phục hồi tinh thần lại, nàng nhận lấy tiểu oa nhi từ trong lòng Tử Tà, dịu dàng an ủi nói: "Tầm Nhi, con không phải là quái vật, con là thiên tài, là thiên tài tuyệt thế! Cho dù con là quái vật, mẫu thân cũng sẽ không vứt bỏ con."

"Ba!"

Tiểu Tầm Nhi thấu cái miệng nhỏ nhắn qua, hung hăng hôn một cái ở trên má Cố Nhược Vân, hắn khanh khách cười nói: "Tầm Nhi thích mẫu thân nhất."

Cố Nhược Vân cười cười, chuyển mắt nhìn về phía Tử Tà.

Không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, luôn cảm thấy ý cười của Tử Tà mang theo một chút chua sót...

"Tử Tà?"

Nàng nhìn Tử Tà trước mắt, nhíu mày hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Không có việc gì," Tử Tà phục hồi tinh thần lại, lắc lắc đầu: "Thời điểm không còn sớm, chúng ta cũng nên rời đi chỗ này, Vân Nhi, chúng ta cùng nhau tụ lực, phá vỡ trận pháp."

"Ừ."

Cố Nhược Vân khẽ gật đầu, lập tức tập trung tất cả lực lượng ở trên tay, ngay sau đó, cùng Tử Tà cùng nhau đánh toàn bộ lực lượng về phía trận pháp...

Ầm!

Theo một tiếng vang kịch liệt, trận pháp ‘ầm ầm’ nổ tung, vách tường vô hình này cũng biến thành ánh sáng như thủy tinh, tiêu tán ở bên trong không khí...

"Chúng ta rốt cục rời đi."

Cố Nhược Vân hít một hơi thật sâu, nói: "Yêu nghiệt, hiện tại ta muốn đi tìm tiểu Dạ, ngươi về Hồng Liên Lĩnh một chuyến trước, ta rời đi phụ mẫu lâu như thế, chỉ sợ hiện tại bọn họ đang ở sốt ruột chờ ta."

"Nha đầu."

Tử Tà không đợi Tá Thượng Thần trả lời, lập tức nhìn Cố Nhược Vân, nói: "Hiện tại chúng ta đi tìm Thiên Bắc Dạ, cũng không nhất định có thể tìm được hắn, huống chi, ngươi ngây người ba năm ở trong trận pháp, thời gian ba năm, ngươi có biết bên ngoài sẽ có biến hóa gì?"

Ba năm, là đủ thay đổi tất cả!

"Cho nên, ta đề nghị chúng ta về Hồng Liên Lĩnh trước, đến lúc đó, để cho người Hồng Liên Lĩnh đi tìm hắn, chỉ cần tìm được tin tức của hắn, chúng ta có thể xuất phát."

Cố Nhược Vân gật gật đầu, đột nhiên trong lúc đó, nàng giống như nghĩ tới cái gì, hỏi: "Tử Tà, ngươi có nhận biết Thương Minh hay không?"
 
Chương 1689: Ba năm (mười bốn)


Edit: kaylee

Trong lòng nàng có một loại dự cảm, đối với Thương Minh này, Tử Tà khẳng định sẽ biết.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy lời của nàng, Tử Tà sợ run một chút, ánh mắt chậm rãi chuyển về phía nữ tử bên người, nói: "Nha đầu, hiện tại ngươi đã tới cảnh giới Cửu Chuyển, có một số việc, cũng là thời điểm để cho ngươi biết."

Khuôn mặt của hắn hơi hơi trầm xuống, trong con ngươi tà mị lộ ra ngưng trọng.

"Không biết ngươi có biết, chủ nhân đời trước của Thượng Cổ Thần Tháp chính là ngươi hay không?"

Cố Nhược Vân gật gật đầu: "Tiểu Dạ nói cho ta biết."

Nghe vậy, Tử Tà cười khổ một tiếng: "Xem ra hắn cái gì đều nói với ngươi, duy chỉ chuyện về Thương Minh này! Vạn năm trước, ngươi vốn là thiên chi kiêu tử, thiên phú trác tuyệt, càng là rèn ra thần binh lợi khí như Cửu Hoàng! Sau này, phía trên đại lục năm đó, ngang trời giết ra một Thiên Bắc Dạ!"

Thân mình Cố Nhược Vân chấn động, cũng không có quấy rầy Tử Tà, chỉ là lẳng lặng đợi lời nói của hắn.

"Ngươi coi Thiên Bắc Dạ làm đối thủ, cạnh tranh cả đời, lại ở trong chiến đấu dần dần tâm sinh thương tiếc! Nhưng mà, các ngươi đương thời, đều không phải là mạnh nhất đại lục! Cùng làm đối thủ với các ngươi còn có Thương Minh! Nhưng Thương Minh luôn vô cùng thần bí, vĩnh viễn mang theo một tấm mặt nạ, thế cho nên không ai thấy qua dáng vẻ của hắn đến cùng là gì —— "

Tử Tà hơi hơi ngước mắt, ngóng nhìn Cố Nhược Vân, tiếp tục nói: "Cho nên, ta đối với Thương Minh chẳng phải vô cùng hiểu, hắn là nhân vật cùng Thiên Bắc Dạ đồng thời xuất hiện, cũng giống như Thiên Bắc Dạ, không lai lịch, càng là không có quá khứ, tất cả đều là ngang rời xuất thế, bởi vậy, đối với Thương Minh, ta không cách nào cho ngươi một đáp án, chỉ có Thiên Bắc Dạ mới có thể hiểu chân tướng mọi chuyện."

Nghe thế, Cố Nhược Vân nhưng là hiểu rõ.

"Tử Tà, sở dĩ Thương Minh không có lộ ra dung mạo của mình, là bởi vì dáng vẻ của hắn và Thiên Bắc Dạ rất là giống nhau."

Đáy mắt Tử Tà hiện lên vẻ kinh ngạc, rõ ràng hắn cũng không biết chuyện này.

"Ta đoán rằng, trừ bỏ Thiên Bắc Dạ ra, không có bất luận kẻ nào biết dáng vẻ của Thương Minh," Cố Nhược Vân ngẩng đầu nhìn về phía Tử Tà: "Ngươi đã từng nói, kêu ta cẩn thận Thiên Bắc Dạ, hiện tại ta mới hiểu được, người ngươi kêu ta cẩn thận không phải là Thiên Bắc Dạ, mà là Thương Minh có diện mạo giống hắn! Nếu ta không đoán sai, ở kiếp trước, người giết ta, cũng là Thương Minh."

Dựa theo cách nói của Tử Tà, kiếp trước trái tim nàng cũng thuộc về Thiên Bắc Dạ, huống chi, lúc trước ở trong ảo cảnh kia, nàng cũng cảm nhận được bạch y nữ tử dường như chịu thống khổ nào đó...

Cái loại thống khổ này cũng không phải phát ra từ thân thể, mà là, người giết nàng, là nam nhân nàng âu yếm.

Nếu như thế, Thương Minh muốn giết hại nàng, chỉ cần tháo xuống mặt nạ, giả mạo Thiên Bắc Dạ, như thế, nàng không hề có phòng bị lập tức bị trúng kế...

Đáng tiếc, nàng không phải là nàng kiếp trước kia!

Thương Minh lặp lại chiêu số trước kia, nàng sẽ không bị lừa.

"Nha đầu, dáng vẻ một người có thể lừa gạt mọi người, nhưng mà hơi thở không cách nào giấu diếm, với thực lực năm đó của chúng ta không nên không phát hiện chút nào." Trong lòng Tử Tà vẫn là tràn ngập chất vấn, hắn chính là không hy vọng Cố Nhược Vân lại bị thương.

Cố Nhược Vân thở dài một tiếng: "Đây là nguyên nhân ta kỳ quái, ta đã thấy Thương Minh, hơi thở trên người hắn quả thật giống Thiên Bắc Dạ, nếu không phải là ta vô cùng hiểu Thiên Bắc Dạ, nói không chừng, ta sẽ lại bị hắn lừa gạt, Tử Tà, đây là nguyên nhân ta hỏi ngươi thân phận của Thương Minh."

Nói tới đây, Cố Nhược Vân dừng một chút, tiếp tục nói: "Hơn nữa, Thiên Bắc Dạ từng nói, bất kể là hắn dung hợp linh hồn của Thương Minh, hay là Thương Minh dung hợp hắn, bọn họ đều có thể tới cảnh giới Đại Viên Mãn."
 
Chương 1690: Ba năm (mười lăm)


Edit: kaylee

Tử Tà trầm mặc một lúc lâu, thật lâu sau, hắn mới lắc lắc đầu.

"Ngươi nói tình huống này, ta cũng không biết! Ít hôm nữa sau khi gặp được Thiên Bắc Dạ, hắn khẳng định có thể cho ngươi một đáp án."

Thấy vậy, Cố Nhược Vân không hỏi thêm nữa, nàng chuyển mắt nhìn người bên người, nói: "Đi thôi, hiện tại trời không còn sớm, chúng ta cũng nên rời đi chỗ này..."

...

Nếu muốn rời đi nơi tuyết hoang, nhất định phải thông qua một rừng cây, bên trong rừng cây này dược liệu vô cùng phong phú, thường xuyên có người lưng đeo sọt tiến đến hái thuốc.

"Các ngươi trả dược liệu của ta lại cho ta, những dược liệu đó là muốn cho mẫu thân ta dùng chữa bệnh!"

Lúc này, bên trong rừng cây, tiểu cô nương sáu tuổi nhảy lên, muốn bắt được dược khuông người trước mặt đoạt đi, khuôn mặt nhỏ nhắn tàn nhang bởi vì tức giận mà đỏ lên, trong mắt to cũng hàm chứa nước mắt ủy khuất.

"Các ngươi trả dược liệu của ta lại cho ta, này là muốn cho mẫu thân chữa bệnh."

Ở trước mặt nàng là mấy mười mấy nam tử trẻ tuổi, những nam tử trẻ tuổi đó ngược lại không phải là dân chúng bình thường, mà là võ giả có tu vi, nhưng mà thiên phú của bọn họ hiển nhiên không tốt, chỉ ở cảnh giới Võ Vương.

Cho dù như thế, vẫn là tồn tại người thường không thể chống lại.

"Tước Nhi, chẳng lẽ ngươi không biết dược liệu trên núi này đã bị chúng ta bao? Ngươi muốn những dược liệu đó, có thể, lấy tiền đến đổi, nếu không thì cút!"

Bố bào thiếu niên (thiếu niên mặc áo bào làm từ vài bố) cầm đầu cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nhìn tiểu cô nương vóc người nhỏ nhắn.

"Những đồ trứng thối các ngươi, đó là dược liệu nương ta sinh bệnh muốn ăn! Các ngươi trả lại cho ta, các ngươi trả dược liệu của ta lại cho ta!" Tiểu cô nương tức giận rồi, một ngụm cắn về phía đùi thiếu niên, nàng cắn chặt không buông.

"Nha đầu thối, ngươi mẹ nó vậy mà dám cắn ta!"

Thanh niên ăn đau nổi giận gầm lên một tiếng, nâng lên chân hung hăng đá thân thể tiểu cô nương bay ra ngoài, ‘phịch’ một tiếng, văng ở tại trên đất chỗ không xa.

Tiểu cô nương xoa xoa mông bị đau, nước mắt tràn mi mà ra, nếu hôm nay nàng không mang những dược liệu đó trở về, mẫu thân sẽ bệnh chết.

Đúng lúc này, hai đôi chân một lớn một nhỏ xuất hiện ở bên trong tầm mắt của nàng, nàng sửng sốt một chút, mê mang nâng mắt to lên, chớp mắt nhìn về phía nữ tử thanh lệ đứng ở bên cạnh mình.

"Ngươi không sao chứ?" Cố Nhược Vân vươn tay với tiểu cô nương té trên mặt đất, phía trên khuôn mặt thanh lệ dương tươi cười nhu hòa.

Tiểu cô nương kinh ngạc nhìn nữ tử trước mặt, sau đó để tay nhỏ bé của mình vào trong lòng bàn tay của nữ tử.

"Mẫu thân, nàng là ai?"

Một âm thanh non nớt vang lên ở bên cạnh Cố Nhược Vân.

Lúc này tiểu cô nương mới phát hiện nãi oa nhi đứng ở bên người nữ tử.

Nãi oa nhi này thoạt nhìn chỉ có hai tuổi, thân mình mềm yếu giống như kẹo đường làm người ta muốn cắn một ngụm, phấn trên mặt điêu ngọc trác tràn đầy tò mò, mắt to trong veo như nước tò mò nhìn chăm chú vào nàng.

Tiểu cô nương bị kinh diễm, nàng chưa từng thấy tiểu oa nhi đẹp mắt như vậy, giống như là Tiên đồng trong chuyện xưa, đáng yêu làm cho người gặp qua hắn đều sẽ không tự chủ được muốn đi ôm hắn.

"Tiểu muội muội thật đáng yêu."

Tiểu cô nương từ ca ngợi đáy lòng.

Chỉ là, Tiểu Tầm Nhi vừa nghe lời này lập tức nổi giận, hung hăng trừng mắt nhìn tiểu cô nương: "Ngươi mới là tiểu muội muội, cả nhà ngươi đều là tiểu muội muội! Ta là nam nhân, ngươi gặp qua tiểu muội muội có tiểu - kê - kê sao? Hiện tại ta sẽ chứng minh cho ngươi biết ta là nam hài!"

Mắt thấy tiểu gia hỏa này thật sự muốn cởi quần chứng minh thân phận của mình, Cố Nhược Vân phì một tiếng bật cười, vội vàng kéo hắn: "Tiểu Tầm Nhi, nam nữ có khác, làm sao con có thể cởi quần ở trước mặt nữ hài? Cẩn thận chờ sau này con cưới nàng dâu tasẽ nói cho nàng biết."
 
Chương 1691: Ba năm (mười sáu)


Edit: kaylee

Nam nữ có khác?

Vẻ mặt Tiểu Tầm Nhi tò mò, hắn chưa từng nghe nói qua bốn chữ này.

Huống chi, cha nuôi là nam nhân, mẫu thân là nữ nhân, vì sao bọn họ sinh hoạt ở cùng nhau nhiều năm như vậy?

"Tiểu Tầm Nhi, nhớ kỹ, nam nữ có khác, sau này con không thể làm như vậy."

Cố Nhược Vân ra vẻ nghiêm túc quát lớn nói.

"À, mẫu thân, Tầm Nhi đã biết." Tiểu Tầm Nhi nhu thuận gật gật đầu.

Hắn thật thông minh, cũng thật nghe lời, chỉ là chuyện người khác không có nói qua với hắn, hắn sẽ không cách nào biết. Chỉ cần đề điểm qua hắn, hắn sẽ nhớ kỹ, thế cho nên sau này gây ra rất nhiều chê cười...

"Dược liệu, dược liệu của mẫu thân ta!"

Tiểu cô nương giống như nghĩ đến cái gì, nhìn thấy mấy tên thiếu niên trẻ tuổi muốn rời đi, sốt ruột đều sắp khóc ra.

Lúc này Cố Nhược Vân mới phát hiện dược khuông bị mấy người trẻ tuổi cầm ở trên tay, khẽ nhíu mày, kêu dừng mấy bóng dáng muốn rời khỏi.

"Để dược liệu lại rồi cút!"

Bố bào thiếu niên vừa nghe lời này, giận tím mặt, hắn dừng bước lại, quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân: "Nha đầu thối, đừng xen vào việc của người khác, nếu không, ngươi chết như thế nào đều không biết!"

Một tiểu nha đầu cùng một tiểu mao hài tử mà thôi, bọn họ nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn sợ bọn họ hay sao?

Không đợi Cố Nhược Vân nói chuyện, Tiểu Tầm Nhi lập tức nổi giận, hắn hai tay chống nạnh, mắt to sáng ngời hung ác trừng mắt nhìn bố bào thiếu niên: "Ngươi mắng ai đó? Ngươi vừa mắng ai đó?"

"Hừ, ta mắng chính là các ngươi! Nha đầu thối, mang theo nhi tử của ngươi lập tức cút cho ta! Nếu không, đừng trách chúng ta trước - gian - sau – giết ngươi."

Bố bào thiếu niên hừ lạnh một tiếng, hung tợn cảnh cáo.

Tiểu Tầm Nhi không biết trước - gian - sau – giết là có ý tứ gì, nhưng hắn hiểu rõ, những người này khẳng định là đang mắng mẫu thân hắn?

Này còn được?

Tiểu Tầm Nhi bị chạm đến nghịch lân càng thêm tức giận rồi, thân mình nho nhỏ nhanh chóng đi đến phía bố bào thiếu niên.

Bố bào thiếu niên kinh ngạc một chút, không rõ vì sao tốc độ đi đường của tiểu mao hài tử hai tuổi này nhanh như vậy, nhưng mà hắn thật nhanh đã bình tĩnh lại, lạnh lùng cười.

"Tiểu mao hài tử, ngươi đây là đưa lên cửa tìm chết, chúng ta đây thỏa mãn ngươi!"

Một tiểu hài tử hai tuổi mà thôi, loại đứa nhỏ nhỏ tuổi này, bọn họ căn bản là không để vào mắt.

Đùng!

Ở thời điểm bố bào thiếu niên thu tay áo muốn đánh nhau, một bàn tay hung hăng dừng ở trên mặt của hắn.

Bàn tay Tiểu Tầm Nhi thật nhỏ, lại không biết vì sao, sau khi một cái tát này dừng ở trên mặt, bố bào thiếu niên cảm thấy răng nanh của mình đều bắt đầu sinh đau, không khỏi tức giận hét lớn: "Tiểu tử thối, ngươi muốn chết."

Đùng!

Lại là một cái tát quăng xuống.

Bố bào thiếu niên cùng nhóm đồng bạn phía sau hắn chưa thể phản ứng, bàn tay của Tiểu Tầm Nhi đã giống như mưa tuyết nhanh chóng rơi xuống.

"Ta cho ngươi mắng mẫu thân ta! Người mắng mẫu thân ta đều đáng chết!"

Hắn quyết không cho phép bất luận kẻ nào bắt nạt mẫu thân!

Đùng đùng đùng!

Tốc độ của Tiểu Tầm Nhi rất nhanh, mọi người chỉ cảm thấy hoa cả mắt, chờ sau khi phản ứng lại, đã nhìn thấy mặt bố bào thiếu niên xưng phù giống như đầu heo.

"Ầm!"

Tay nhỏ bé của Tiểu Tầm Nhi lại đánh xuống ngực của bố bào thiếu niên, lập tức, thân thể hắn đã bị đánh bay ra ngoài, nện mạnh vào một cây đại thụ cách hắn gần nhất, ‘phụt’ một tiếng, máu tươi phun ra, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Tiểu Tầm Nhi.

Giờ này khắc này, mấy thiếu niên quấy rối đều dùng ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm Tiểu Tầm Nhi, giống như đứng Tiểu Tầm Nhi ở bọn họ trước mặt đều không phải là người, mà là một quái vật khủng bố...
 
Chương 1692: Ba năm (mười bảy)


Edit: kaylee

"Mẫu thân vừa đã nói, cho các ngươi buông dược liệu, lập tức cút!"

Tiếng nói của Tiểu Tầm Nhi mang theo non nớt, lại là uy nghiêm mười phần, sợ tới mức vài tên thiếu niên vội vàng để dược khuông xuống, nhanh chóng chạy như điên về đường xuống núi, sợ chậm một bước, sẽ bị quái vật này nuốt!

Bọn họ chưa từng gặp, một đứa nhỏ hai tuổi sẽ bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ như vậy, hắn không phải là quái vật thì là cái gì?

Tiểu Tầm Nhi xoay người bê dược khuông lên, toàn bộ dược khuông này còn lớn hơn người hắn, hắn lại không cảm thấy cố hết sức, thất tha thất thểu đi đến bên người Cố Nhược Vân, dáng vẻ cầu khen ngợi.

"Mẫu thân, Tầm Nhi cưỡng chế trứng thối dời đi."

Hai mắt hắn tỏa ra ánh sáng lộng lẫy, như chớp như không nhìn Cố Nhược Vân.

Nếu Tầm Nhi có đuôi nhỏ, thì Cố Nhược Vân có thể tưởng tượng được dáng vẻ giống như chó vẩy đuôi mừng chủ của tiểu gia hỏa này.

"Tầm Nhi thực ngoan."

Cố Nhược Vân sờ sờ đầu của Tiểu Tầm Nhi, cười híp mắt nói.

Tiểu Tầm Nhi không ngừng chớp mắt to: "Mẫu thân, có thưởng sao?"

"Thưởng?"

Cố Nhược Vân vuốt cằm, đột nhiên, nàng nhớ tới cái gì, lấy Manh Manh đang ngủ vù vù ở trong Thượng Cổ Thần Tháp ra, quăng cho Tiểu Tầm Nhi vẻ mặt chờ mong.

"Người này cho ngươi chơi."

Tiểu Tầm Nhi bỗng chốc bị Manh Manh đáng yêu hấp dẫn, hai tay nhỏ bé xoa nắn thân thể tròn tròn của thú nhỏ, trong mắt tràn đầy vui sướng: "Cảm ơn mẫu thân, Tầm Nhi thích nó."

Manh Manh còn chưa phản ứng lại, đã bị Tiểu Tầm Nhi chộp tới trong tay chà đạp, ánh mắt nó ai oán, tội nghiệp nhìn chăm chú vào Cố Nhược Vân, trong miệng không ngừng phát ra tiếng kêu ‘oa oa’.

Ô ô, vì sao, vì sao chủ nhân muốn đưa nó cho tiểu thí hài này?

Hơn nữa, trong Thượng Cổ Thần Tháp nhiều Linh Thú như vậy, vì sao cố tình chính là nó!

"Ta nói qua với mẫu thân ngươi, cho ngươi đi Đệ Nhất thành, vì sao ngươi còn ở nơi này?"

Cố Nhược Vân cầm dược khuông trong tay đưa tới trong tay tiểu cô nương, nhíu mày hỏi: "Thiên phú y học của ngươi rất tốt, không biết sách trước kia ta đã cho ngươi ngươi có xem qua không?"

Mắt tiểu cô nương sáng rực lên một chút: "Ngươi chính là người ba năm trước đưa ta sách thuốc tốt?"

Ba năm trước, tiểu cô nương mới ba tuổi, trí nhớ còn rất là mơ hồ, tự nhiên là không nhớ được Cố Nhược Vân. Nhưng mà mẫu thân của nàng nhưng là thường xuyên nhắc tới với nàng cường giả đã từng đưa cho nàng sách thuốc, vì thế, đối với người cường giả này, trong lòng nàng tràn đầy tò mò.

"Đại tỷ tỷ, ngươi cho ta sách thuốc ta đều xem, hơn nữa, ta chính là căn cứ sách thuốc ghi lại chữa bệnh vì mẫu thân, đáng tiếc, ta học nghệ không tinh, bây giờ còn không thể hoàn toàn chữa khỏi cho mẫu thân."

Tiểu cô nương rũ mắt, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng.

"Vì sao không đi Đệ Nhất thành?"

Cố Nhược Vân hơi hơi nhíu mày.

Tuy rằng vài năm nay nàng không ở trong Đệ Nhất thành, nhưng mà, nếu tiểu cô nương dùng danh nghĩa của mình đi Hồng Liên Lĩnh, phụ thân nhất định sẽ trợ giúp bọn họ! Cũng sẽ không thể rơi vào tình cảnh như bây giờ.

Tiểu cô nương cắn chặt môi, hai mắt đẫm lệ rưng rưng nhìn chăm chú vào Cố Nhược Vân: "Mẫu thân cũng có làm cho ta đi Đệ Nhất thành tìm đại tỷ tỷ nương tựa, chính là mẫu thân sinh bệnh, ta không muốn bỏ lại một mình nàng, ta tính toán chờ sau khi mẫu thân khỏe lại rồi mới tiến đến Đệ Nhất thành."

Cố Nhược Vân trầm mặc một lúc lâu, nói: "Mang ta đi xem nương ngươi."

"Được."

Tiểu cô nương rốt cục lộ ra tươi cười.

Thực lực của vị đại tỷ tỷ này mạnh mẽ như vậy, nhất định có thể chữa khỏi bệnh tình của mẫu thân.

"Nương," Tiểu Tầm Nhi bất mãn chu miệng: "Cha nuôi nhắc đến với Tầm Nhi, đệ đệ muội muội của mẫu thân Tầm Nhi gọi là cữu cữu và di di, nàng chỉ hơn tuổi Tầm Nhi mà thôi, nhưng nàng vẫn luôn gọi mẫu thân là tỷ tỷ, như vậy không phải là cùng lứa với Tầm Nhi, Tầm Nhi mới không muốn kêu nàng di di."
 
Chương 1693: Ba năm (mười tám)


Edit: kaylee

Tiểu cô nương sửng sốt một chút, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.

Mình không xưng hô Cố Nhược Vân là đại tỷ tỷ, vậy nên kêu nàng là gì?

"Tước Nhi, lúc trước ta đã cho ngươi sách thuốc, coi như là muốn thu ngươi làm đồ đệ, từ nay về sau, ngươi gọi ta là sư phụ đi." Cố Nhược Vân trầm ngâm một lúc lâu, nói.

"Mặt khác, ta giúp ngươi sửa cái tên, sau này ngươi tên là Cố Uyển Bạch."

"Ta nghe sư phụ."

Tiểu cô nương nở nụ cười, rực rỡ giống như ánh mặt trời.

Phụ thân nàng qua đời sớm, mẫu thân không có văn hóa gì, cho nên ở thời điểm sinh nàng, mẫu thân nhìn thấy ngoài phòng có một con chim sẻ, nên vì nàng đặt tên Tước Nhi! Không nghĩ tới hiện tại nàng cũng có tên.

Cố Uyển Bạch...

Tiểu cô nương mặc niệm ba chữ này, tươi cười càng thêm lộng lẫy.

"Sư phụ đặt tên thật là dễ nghe."

Cố Nhược Vân một tay nắm Tiểu Tầm Nhi, một tay giữ chặt Cố Uyển Bạch, nói: "Tiểu Bạch, hiện tại chúng ta đi xem mẫu thân của con một chút."

"Vâng, sư phụ, người theo con đến."

...

Trong thôn trang nhỏ hẻo lánh, yên tĩnh mà tường hòa.

Trong một gian cỏ tranh lụp xụp, không ngừng truyền ra ho khan.

Nử tử nằm ở trên giường thấy Cố Uyển Bạch còn chưa về, trong lòng bất giác tràn ngập lo lắng, nàng chống đỡ thân mình muốn đứng lên, nhưng thân mình vừa đứng lên, đã lực bất tòng tâm, ‘phịch’ một tiếng ngã xuống đất.

"Thôi Dung!"

Ngoài cửa, một thôn phụ sốt ruột đi đến, nàng thấy nữ nhân té trên mặt đất, lập tức phát hoảng, nhanh chóng đi lên phía trước, đỡ nàng ấy lên.

"Thôi Dung, thân thể của ngươi còn không có tốt, ngàn vạn không thể lộn xộn."

"Khụ khụ."

Thôi Dung ho khan hai tiếng, bắt chặt lấy cánh tay của thôn phụ, nói: "Tước Nhi nàng đi lên núi hái thuốc, lâu như vậy đều không có trở về, ta lo lắng nàng gặp nguy hiểm, ta muốn đi tìm nàng, khụ khụ."

Vừa mới nói vài câu, Thôi Dung lại ho khan lên.

"Ngươi trước đừng nói nhiều như vậy, ta là vội tới mật báo cho ngươi! Người Lý gia trấn trên lại tới nữa! Ta nói, Thôi Dung, những người Lý gia đó không giống chúng ta, bọn họ là võ giả, nhưng lại là coi trọng thiên phú của Tước Nhi, muốn nhận lấy nàng, chỉ cần ngươi giao Tước Nhi cho Lý gia, Lý gia sẽ tìm Y Sư chữa trị bệnh của ngươi, vì sao ngươi lại chấp nhất như thế?"

Thôi Dung lắc lắc đầu, sắc mặt suy yếu nói: "Hương thẩm, Tước Nhi nhà ta đã làm đồ đệ người khác, tục ngữ nói, nữ nhân tốt không gả hai phu (phu quân), làm đồ đệ cũng giống vậy, nàng có thể nào bội bạc, làm đồ đệ của người khác? Nếu không phải bệnh tình của ta liên lụy Tước Nhi, ta đã sớm để cho Tước Nhi đi Đệ Nhất thành tìm sư phụ của nàng!"

"Thôi Dung, ngươi chính là không thông suốt, ba năm trước, vị cô nương ngươi gặp được kia cũng không nói muốn thu Tước Nhi làm đồ đệ, ngươi như vậy cũng không xem như bội bạc! Huống chi, nói không chừng vị cô nương kia chỉ là đúng dịp đi ngang qua nơi này, nàng có lại xuất hiện hay không đều không biết, ngươi vẫn là giải trừ nguy cơ trước mắt mới là quan trọng nhất."

Thôi Dung suy yếu cười cười: "Tước Nhi nhà ta đã thu một quyển sách thuốc của người khác, cũng chính là gián tiếp làm đồ đệ cho người ta, nàng có thể không tiếp nhận đồ nhi Tước Nhi này, Tước Nhi lại không thể làm tiểu nhân bội bạc, Hương thẩm, người đừng lại khuyên ta, ta sẽ không đồng ý với Lý gia."

"Ôi."

Nhìn thấy mình nói không thông, Hương thẩm than một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Ta nói đã nói qua, cũng không có cách nào lại nói thêm cái gì, hiện tại người Lý gia đã đang trên đường tới nơi này, ta thật sự là không giúp được ngươi, đúng rồi, ngàn vạn đừng nói ta đã tới."
 
Chương 1694: Ba năm (mười chín)


Edit: kaylee

Nói xong lời này, Hương thẩm đỡ Thôi Dung đến trên giường, vội vàng rời đi, sợ bị Lý gia biết mình tiến đến mật báo sẽ cảm thấy bất mãn, vậy coi như thảm.

Lý gia này ở trong mắt những người khác khả năng cũng không tính cường đại, nhưng mà, đối với bọn họ mà nói, lại giống như quái vật lớn, người thường lại có thể nào nổi lên tranh cãi với tu luyện giả, này căn bản chính là đang tìm cái chết!

Hương thẩm rời đi không bao lâu, đoàn người đã đi vào từ ngoài cửa, người cầm đầu rõ ràng chính thiếu gia là Lý gia Lý Anh.

"Thôi Dung, ngươi nghĩ thế nào ? Giao Tước Nhi nhà ngươi cho ta, ta sẽ phái người chữa bệnh cho ngươi!"

Lý Anh cao ngạo nhìn Thôi Dung, dáng vẻ bố thí.

"Lý thiếu gia, ta đã nói rồi, Tước Nhi nhà ta đã nhận người trong Đệ Nhất thành làm sư, nàng không thể bội bạc, kính xin Lý thiếu gia trở về đi."

"Thôi Dung, ngươi quả thực chính là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Đệ Nhất thành là cái dạng tồn tại gì? Kia là địa phương giống như thần giới trong những người thế tục chúng ta đó, thiên phú của Tước Nhi quả thật không tệ, nhưng còn không tốt đến làm cho người Đệ Nhất thành coi trọng, ngươi muốn kiếm cớ cự tuyệt ta, cũng nên tìm tốt một chút, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin tưởng người Đệ Nhất thành sẽ coi trọng Tước Nhi."

Thôi Dung chấn động một chút, vội vàng biện giải nói: "Nàng quả thật là đến từ Đệ Nhất thành, hơn nữa, còn cầm một khối lệnh bài Đệ Nhất thành cho ta, làm cho Tước Nhi nhà ta sau khi lớn lên đi Đệ Nhất thành tìm nàng, ta nói đều là sự thật."

"Ha ha ha."

Lý Anh cười lớn vài tiếng: "Thôi Dung, nếu cái cớ này không phải là ngươi tùy tiện tìm vì khéo léo từ chối ta, chính là ngươi bị người lừa! Hiện tại ta sẽ nói cho ngươi biết Đệ Nhất thành là chuyện gì xảy ra! Ở Đệ Nhất thành, cường giả Võ Thánh đều chỉ là tồn tại lót đáy, các gia tộc bên trong đều rất cường đại, không phải những người nưh chúng ta có thể tiếp xúc được! Trong Đệ Nhất thành kia, có phủ Thành chủ và bốn đại gia tộc bảo vệ! Hơn nữa, ta có thể nói cho ngươi biết, lệnh bài tiến vào Đệ Nhất thành, gia tộc bình thường là không có tư cách kiềm giữ, chỉ có phủ Thành chủ Đệ Nhất thành và bốn đại thế gia bảo vệ mới có thể có được."

Nói tới đây, hắn cười lạnh một tiếng: "Ngươi nói người kia cho các ngươi lệnh bài Đệ Nhất thành? Chẳng lẽ nàng là người của bốn đại thế gia bảo vệ? Ngươi coi ta là kẻ ngu xuẩn? Người bốn đại thế gia bảo vệ quả thực chính là tồn tại giống như thần, sẽ coi trọng Tước Nhi nhà ngươi?"

Kỳ thực, những tin tức về Đệ Nhất thành đó, cũng là hắn biết được từ chỗ những người khác, sâu hơn một tầng thì hắn không rõ ràng.

Tỷ như nói Ẩn Môn tồn tại, cũng không ở trong phạm vi hắn có thể hiểu biết...

"Nàng là từ trên trời giáng xuống."

Đột nhiên, Thôi Dung như là nhớ tới cái gì, vội vội vàng vàng nói: "Ta nhìn rất rõ ràng, kia vị cô nương là từ trên trời giáng xuống, thực lực rất cường đại! Nàng khẳng định là người Đệ Nhất thành."

"Ha ha."

Lý Anh lại cười hai tiếng: "Từ trên trời giáng xuống? Thôi Dung, ngươi thật đúng là ngu ngốc, ta nói cho ngươi một câu, chỉ cần trở thành Võ Hoàng, là có thể lăng không phi hành, mà Lý gia chúng ta cũng là có mấy Võ Hoàng tồn tại, ta cũng sắp đột phá đến cảnh giới Võ Hoàng, này căn bản không tính là cái gì, ngươi quả nhiên là chưa từng thấy việc đời! Có thể bay là đến từ Đệ Nhất thành? Quả nhiên là chê cười!"

"Không được!" Thôi Dung vẫn là dứt khoát kiên quyết cự tuyệt Lý Anh: "Tước Nhi thu đồ của nàng, cũng đã đại biểu trở thành đồ đệ của nàng, chúng ta làm người không thể không giữ chữ tín! Nếu không khác cầm thú ở chỗ nào?"
 
Chương 1695: Ba năm (hai mươi)


Edit: kaylee

Lý Anh không cho là đúng, hừ lạnh một tiếng: "Như vậy đi, Thôi Dung, ngươi giao Tước Nhi cho ta, nếu vị cô nương kia tới tìm ngươi, ngươi cứ nói ra danh hào của Lý gia Vân trấn ta, tin tưởng nàng sẽ biết làm như thế nào."

Không phải là Lý Anh khinh thường Cố Nhược Vân, thật sự là thông thường ánh mắt cường giả đều thật soi mói.

Thiên phú của Tước Nhi rất tốt, nhưng mà chỉ là đối với loại cấp bậc này của bọn họ mà thôi, nếu thực lực của Cố Nhược Vân thật sự rất cường đại, chưa hẳn có thể coi trọng Tước Nhi...

Cũng từ điểm này, Lý Anh mới cho rằng thực lực của Cố Nhược Vân cũng không cao.

Thôi Dung há miệng, muốn nói cái gì đó, lại đúng vào lúc này, một âm thanh thanh lãnh bỗng nhiên truyền đến từ ngoài phòng cỏ tranh.

"Thật có lỗi, ta còn thật không biết nên làm như thế nào, không biết ngươi có thể nói với ta hay không?"

Lý Anh sửng sốt một chút, hắn cau chặt mày, chậm rãi xoay người, tầm mắt dừng ở trên người nữ tử thanh lệ bước vào phòng cỏ tranh, đáy mắt hiện lên sự kinh diễm rõ ràng.

"Mẫu thân."

Tiểu cô nương được Cố Nhược Vân nắm ở trong tay vội vàng tránh thoát tay nàng, bước nhanh chạy qua phía Thôi Dung trên giường: "Mẫu thân, con đã trở về, sư phụ cũng cùng con cùng nhau trở lại."

Thôi Dung vì Cố Uyển Bạch xuất hiện mà tràn ngập vui sướng, lúc này mới phát hiện Cố Nhược Vân đứng ở cửa.

"Cô nương, là ngươi!"

Giờ khắc này, tâm Thôi Dung vô cùng kích động, có chút nói năng lộn xộn nói: "Ta chỉ biết ngươi sẽ tới tìm Tước Nhi, ta chỉ biết..."

"Mẫu thân, con bị người bắt nạt, là sư phụ và Tầm Nhi đệ đệ cứu con."

Cố Uyển Bạch nhếch miệng nở nụ cười, tươi cười của nàng rất là rực rỡ, ngay cả tàn nhang trên mặt nàng cũng vì tươi cười này mà biến lộng lẫy.

"Cảm ơn..." Thôi Dung giật giật miệng, cảm kích nhìn về phía Cố Nhược Vân.

Chỉ là, lời nói kế tiếp của nàng còn không có nói ra miệng, đã bị âm thanh cao ngạo của Lý Anh đánh gãy.

"Ngươi chính là người lúc trước muốn nhận lấy Tước Nhi?" Lý Anh ngẩng đầu, nhìn Cố Nhược Vân, nói: "Lý gia Vân trấn ngươi có nghe nói qua hay không?"

Cố Nhược Vân quét mắt nhìn Lý Anh, nhàn nhạt mở miệng: "Rất có tiếng sao?"

Cho dù giọng điệu của nàng vô cùng lạnh nhạt, Lý Anh lại từ trong lời nói của nàng nghe được coi thường, sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Ta đã nói ra danh hào, hiện tại nên đến lượt ngươi! Ta ngược lại thật ra muốn biết ngươi có lai lịch gì, dám không nhìn Lý gia chúng ta như vậy!"

Nghe vậy, Cố Nhược Vân nhún nhún vai, nhàn nhạt nói ba chữ: "Cố Nhược Vân."

Cố Nhược Vân?

Lý Anh nhíu mày, không biết vì sao, ba chữ này làm cho hắn cảm thấy rất quen tai, lại nghĩ không ra là nghe qua ở nơi nào.

Đã nhớ không nổi tên này, hắn rõ ràng không nghĩ nhiều nữa, lạnh giọng nói: "Ta còn tưởng rằng là người có danh vọng bao lớn, thì ra ta vậy mà không có nghe nói qua tên của ngươi, nha đầu, bổn thiếu gia coi trọng Tước Nhi này, nàng là người Lý gia chúng ta, thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn tranh người với Lý gia vân trấn chúng ta?"

Giống như là một đoạn lời nói này có hiệu quả thôi miên, làm cho Tiểu Tầm Nhi ngáp một cái, xoa mắt nói: "Mẫu thân, Tầm Nhi đã nghe hắn nói đến buồn ngủ, chúng ta nhanh chóng giải quyết bọn họ rồi đi ngủ được không?"

"Tiểu tử thối từ đâu đến nhưng lại dám vô lễ như thế!"

Sắc mặt Lý Anh càng thay đổi, hừ lạnh một tiếng: "Người đâu, bắt đôi mẫu tử này cho ta."

Nếu ngay từ đầu, Thôi Dung còn ôm tin tưởng rất lớn đối với Cố Nhược Vân, nhưng vừa rồi sau khi nghe được lời Lý Anh nói, trong lòng bất giác có chút khẩn trương, lo lắng nhìn về phía mẫu tử Cố Nhược Vân.
 
Chương 1696: Ba năm (hai mốt)


Edit: kaylee

"Thiếu gia."

Hộ vệ đứng ở phía sau Lý Anh hình như nhớ ra thân phận của Cố Nhược Vân, có chút sốt ruột nói: "Chúng ta vẫn là thôi đi..."

"Thôi đi? Làm sao có thể thôi đi? Ngươi xem đối phương là nữ nhân và tiểu hài tử nên không đành lòng à, loại người không quả quyết ngươi này sao xứng làm hộ vệ Lâm gia chúng ta?"

"Không phải, thiếu gia, là Cố Nhược Vân này..."

"Câm miệng cho ta!"

Lý Anh hét lớn một tiếng, chặt đứt lời hộ vệ nói, sau đó chuyển ánh mắt về phía Cố Nhược Vân, lạnh lùng nói: "Hai người các ngươi gây trở ngại chuyện của ta, ta tất nhiên phải giáo huấn các ngươi thật tốt."

Dứt lời, trên tay hắn bao vây lấy một tầng linh lực, vọt qua phía Cố Nhược Vân.

Ầm!

Nắm tay của hắn chợt dừng ở trên người Cố Nhược Vân, lập tức, một luồng lực lượng từ trên thân thể của nàng bắn ngược ra, làm cho thân mình Lý Anh bị đánh bay ra ngoài, máu tươi chảy xuôi ra từ trên cánh tay, nhiễm đỏ cả cánh tay.

Lý Anh ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn Cố Nhược Vân vẻ mặt vân thanh phong đạm, trong mắt tràn đầy mê mang.

Rõ ràng mình đã dùng hết toàn bộ lực lượng, cũng không thể thương nàng một chút nào, càng là làm mình bị thương ngược lại...

Vì sao lại như vậy?

"Thiếu gia!"

Hộ vệ vừa rồi bị đánh gãy lời nói vội vàng chạy đến bên người Lý Anh, ấp a ấp úng nói ra: "Cố Nhược Vân này ta nhận thức, phải nói, toàn bộ Đông Nhạc đại lục không ai không biết nàng, nàng chính là nữ tử thành công luyện chế ra đan dược ở trên đại hội Dược Tông vài năm trước, ngay cả đại tiểu thư Phong Cốc Đệ Nhất thành nàng cũng chưa để vào mắt, hơn nữa, nàng còn là nữ nhi của Hồng Liên Lĩnh chủ, đồ đệ của Y Thánh Bạch Trung Thiên..."

Ầm!

Giống như sét đánh giữa trời quang, Lý Anh lập tức trợn tròn mắt tại chỗ.

Cố Nhược Vân!

Hắn nhớ ra!

Hắn đã nói lúc trước vì sao tên này quen tai như thế, vậy mà là nàng? Nghe nói Cố Nhược Vân đã đi Đệ Nhất thành, vì sao nàng lại ở chỗ này? Càng làm cho bản thân gặp...

Nghĩ đến lời hắn nói vừa rồi, một cơn khủng hoảng từ tâm mà đến, hắn tức giận một quyền đánh vào trên người hộ vệ, giận dữ hét: "Vì sao ngươi không nói sớm?"

Hộ vệ rất là ủy khuất: "Thiếu gia, là người không để ta nói."

Mục tiêu của thiếu gia nhà hắn là tiến vào Đệ Nhất thành, tin tức quan tâm cũng đều có liên quan đến Đệ Nhất thành! Cho dù lúc trước nghe nói qua tên Cố Nhược Vân, lại rất nhanh đã quên, nên mới vừa rồi hắn không có nhớ ra Cố Nhược Vân.

Hồng Liên Lĩnh?

Thôi Dung sửng sốt một chút, nhìn khuôn mặt thanh lệ của Cố Nhược Vân.

Nếu nhớ không lầm, ba năm trước, cô nương này là làm cho Tước Nhi đi Hồng Liên Lĩnh Đệ Nhất thành tìm nàng! Hiện giờ sau khi nhìn thấy phản ứng của Lý Anh, chẳng lẽ, nàng quả thật là người Đệ Nhất thành?

Nghĩ vậy, trong lòng Thôi Dung vui vẻ, lần này Tước Nhi nhà bọn họ quả thật là gặp quý nhân.

"Cố cô nương."

Lý Anh bị dọa choáng váng, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, hắn vội vàng đứng lên từ đi trên đất, ‘bịch’ một tiếng quỳ gối trước mặt Cố Nhược Vân: "Ta thật sự không biết là ngươi, cầu ngươi đại nhân có đại lượng, tha thứ ta lúc này đây, lần sau ta cũng không dám nữa."

Xong rồi xong rồi, lần này hắn đá trúng thiết bản.

Nhưng làm sao hắn biết vì sao Cố Nhược Vân sẽ tới nơi này, càng là coi trọng tiểu nha đầu Tước Nhi?

"Lập tức cút!" Giọng nói của Cố Nhược Vân thanh lãnh trước sau như một: "Đừng lại xuất hiện ở trước mặt ta."

"Vâng."

Vừa nghe lời này, Lý Anh giống như được đại xá, vội vàng dẫn theo hộ vệ Lý gia chạy ra ngoài, sợ chậm một bước Cố Nhược Vân đổi ý, hắn sẽ lại không cách nào rời đi...

Cố Nhược Vân chậm rãi đi tới bên giường Thôi Dung: "Uyển Bạch, con tránh ra, ta xem chứng bệnh của mẫu thân con một chút."
 
Chương 1697: Trở về Hồng Liên Lĩnh (một)


Edit: kaylee

Cố Uyển Bạch nghe lời đi đến một bên, khẽ chớp mắt nhìn về phía Cố Nhược Vân, trong mắt của nàng ẩn ẩn hàm chứa chờ mong.

Có lẽ, nàng cho rằng, chỉ cần có Cố Nhược Vân ở, bệnh tình của mẫu thân nhất định không có vấn đề...

"Mẫu thân con là bị lao phổi," Sau khi Cố Nhược Vân chẩn đoán vì Thôi Dung, đã hạ quyết đoán: "Này chẳng phải vấn đề gì quá nghiêm trọng, lát sau ta cho con một phương thuốc, con dựa theo phương thuốc bốc thuốc vì mẫu thân con, vài ngày sau, nàng sẽ khôi phục."

Đối với nàng hiện giờ mà nói, lao phổi quả thật không phải là vấn đề gì quá nghiêm trọng, cũng không cần chữa trị quá nhiều...

"Sư phụ, mẫu thân con thật sự có thể chữa khỏi?"

Mắt Cố Uyển Bạch sáng rực lên một chút, hỏi.

"Ừ," Cố Nhược Vân gật gật đầu: "Lát sau ta muốn đi Đệ Nhất thành trước, con chờ mẫu thân con khỏi bệnh rồi đi Đệ Nhất thành tìm ta, trước khi ta rời đi sẽ làm những người Lý gia Vân trấn đó chiếu cố các con, tiền mua thuốc cũng đi Lý gia đòi, lúc đó, nếu như con không muốn một mình đi Đệ Nhất thành, ngươi có thể cùng mẫu thân con cùng đi, ta sẽ làm người Lý gia Vân trấn hộ tống các con đi."

Tin tưởng vừa rồi nàng lưu lại rung động cho Lý Anh, bất luận nàng làm cho những người đó làm cái gì, bọn họ cũng không dám cự tuyệt.

Cho dù thực lực của Lý gia này cũng không phải là rất cường đại, nhưng mà, bảo vệ tốt mẫu tử Uyển Bạch là không có vấn đề gì.

"Sư phụ, người thật tốt," Cố Uyển Bạch nở nụ cười, ánh mắt nàng cong cong giống như trăng non, đáng yêu đến cực điểm: "Mẫu thân, người biết không, con cũng có một cái tên rất êm tai, là sư phụ đặt cho con, tên là Cố Uyển Bạch."

Nàng cười hì hì chuyển mắt nhìn Thôi Dung, nói.

Trong lòng Thôi Dung cảm kích không thôi: "Cô nương, Tước Nhi... Không đúng, hiện tại nàng đã là Cố Uyển Bạch! Uyển Bạch nàng thân là đồ đệ của ngươi, theo họ ngươi cũng là nên, đáng tiếc ta không có văn hóa gì, chỉ có thể tùy ý đặt cái tên cho nàng, đời này Uyển Bạch có thể gặp được quý nhân như ngươi, là vinh hạnh của nàng."

"Uyển Bạch," Cố Nhược Vân mỉm cười, cúi đầu nhìn về phía Cố Uyển Bạch: "Con ghi nhớ dược liệu, dùng những dược liệu đó nấu cho mẫu thân con uống xong, bệnh của mẫu thân con sẽ tốt."

Cố Nhược Vân không phải là không nghĩ tới mang theo đôi mẫu tử này, chỉ là hiện tại nàng còn muốn chạy đi, mang theo bọn họ thật không tiện, huống chi, Thôi Dung còn là bệnh nhân, bởi vậy, nàng chỉ có thể tự mình rời đi trước.

Tin tưởng những người Lý gia đó sẽ bình an đưa bọn họ vào Đệ Nhất thành...

"Vâng."

Cố Uyển Bạch chớp mắt, cười hì hì ứng một câu.

Kế tiếp, Cố Nhược Vân đã nói từng dược liệu chữa bệnh cho Cố Uyển Bạch, cũng may Cố Uyển Bạch trí nhớ hơn hẳn người thường, vì vậy Cố Nhược Vân chỉ cần nói một lần nàng đãdễ dàng ghi tạc bên trong óc.

Sau khi nói một số điều cần chú ý cho Cố Uyển Bạch, Cố Nhược Vân lập tức nắm tay Tiểu Tầm Nhi đi ra phòng cỏ tranh.

Bởi vì lúc trước Lý gia Vân trấn cường thế mà đến, bại sự mà về hấp dẫn không ít thôn dân vây xem ở ngoài cửa, nên sau khi trông thấy Cố Nhược Vân và Tiểu Tầm Nhi đi ra, đều phát ra một tiếng kinh thán từ đáy lòng.

Vừa rồi Hương thẩm nhắc nhở qua Thôi Dung liếc thấy Cố Nhược Vân được Cố Uyển Bạch tiễn ra cửa, có chút hâm mộ nói: "Tước Nhi, vị cô nương này chính là sư phụ của ngươi đi? Vừa rồi có phải người Lý gia bị nàng đuổi đi hay không?"

Vừa nghe xưng hô của Hương thẩm, hai tay tiểu cô nương Uyển Bạch chống nạnh: "Ta có tên, ta tên Cố Uyển Bạch! Về sau cũng không thể kêu ta Tước Nhi!"

Xa xa, Cố Nhược Vân nghe được âm thanh non nớt của Cố Uyển Bạch, nhàn nhạt cười, chỉ là nàng cũng không có quay đầu, mà là lôi kéo Tiểu Tầm Nhi rời đi nơi này...
 
Chương 1698: Trở về Hồng Liên Lãnh địa (hai)


Edit: kaylee

Từ sau khi đám người Cố Nhược Vân rời đi Đệ Nhất thành, trong Đệ Nhất thành đã xảy ra biến cố rất lớn.

Đứng mũi chịu sào, chính là Minh Phủ trong Minh giới cũng đi tới phía trên đại lục, hơn nữa triển khai công kích đối với hai phương thế lực Hồng Liên Lãnh địa và Ẩn Môn này!

Cố Nhược Vân biết Minh Phủ thuộc về Thiên Bắc Dạ, huống chi, Thiên Bắc Dạ đã tặng Minh Phủ cho nàng, nhưng hôm nay Minh Phủ lại khởi xướng công kích đối với Hồng Liên Lãnh địa, cho nên, lúc nghe thấy tin tức này, Cố Nhược Vân sững sờ ở tại chỗ.

“Mẫu thân,” Tiểu Tầm Nhi chớp mắt, quay đầu nhìn về phía Cố Nhược Vân, thiên chân vô tà hỏi: “Lúc trước không phải người đã nói, Minh Phủ là địa bàn của cha sao? Vì sao cha lại ra tay với ngoại công và ngoại tổ mẫu?”

Cố Nhược Vân trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên, như là nghĩ tới cái gì, sắc mặt chợt đại biến.

Tiểu Tầm Nhi nhìn thấy Cố Nhược Vân thay đổi sắc mặt, sợ tới mức không dám lại tiếp tục nói chuyện, hắn còn tưởng rằng là lời mình nói làm mẫu thân không vui, đôi mắt to hàm chứa lệ quang ngóng nhìn nàng.

“Tử Tà.”

Cố Nhược Vân hít vào một hơi thật sâu, dùng linh hồn truyền âm nói: “Chuyện diện mạo của Thương Minh và Tiểu Dạ giống nhau như đúc, nhưng có người khác biết?”

Một lát sau, trong đầu truyền đến tiếng nói tà mị của Tử Tà: “Chuyện này, chỉ sợ chỉ có một mình Thiên Bắc Dạ mới rõ ràng, vạn năm trước, chúng ta và hắn nhận thức lâu như vậy, lại đều không nhận thấy được quan hệ của hắn và Thương Minh, nên chắc chắn hắn cũng sẽ không nói cho người khác.”

“Một khi đã như vậy, ta có thể khẳng định, người chỉ huy Minh Phủ tác chiến với Hồng Liên Lãnh địa, khẳng định là Thương Minh! Chỉ là lấy thực lực của Thương Minh, nếu thật sự muốn đối phó với Hồng Liên Lãnh địa và Ẩn Môn, căn bản không cần người khác hỗ trợ, tự hắn động thủ là có thể, vì sao hắn lại không xuất hiện, chỉ là làm Minh Phủ tới làm việc vì hắn?”

Chuyện này, Cố Nhược Vân nghĩ không rõ, càng làm cho nàng lo lắng chính là, Thương Minh khống chế Minh Phủ, có đại biểu Tiểu Dạ đã xảy ra chuyện hay không?

“Nha đầu, ngươi yên tâm, thực lực của Thiên Bắc Dạ rất mạnh, hắn không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy, huống chi, dựa theo cách nói lúc trước của ngươi, nếu Thiên Bắc Dạ thật sự đã xảy ra chuyện, chỉ sợ Thương Minh đã đột phá đến cảnh giới Đại Viên Mãn, hắn cũng hoàn toàn không cần phải làm Minh Phủ làm việc vì hắn,” Tử Tà an ủi nói: “Cho nên, ta nghĩ, bọn họ hẳn là lưỡng bại câu thương, Thiên Bắc Dạ không biết đi chỗ nào dưỡng thương, mà Thương Minh thì tránh ở Minh Phủ, lợi dụng dung mạo giống như Thiên Bắc Dạ khống chế toàn bộ Minh Phủ.”

Loại người giống Thiên Bắc Dạ, nếu thật sự bị thương, hắn sẽ đi một nơi không có người biết, cũng sẽ không trở về Minh Phủ! Bởi vậy, Tử Tà cũng có thể kết luận, người khống chế Minh Phủ tuyệt đối không phải là hắn!

“Chỉ hy vọng như thế,” Cố Nhược Vân hít sâu một hơi, trong lòng lại vẫn có lo lắng áp như thế nào đều không được: “Tử Tà, ngươi có thể giúp ta một việc hay không?”

“Việc gì?”

“Hiện tại ta cần chạy nhanh về Hồng Liên Lãnh địa một chuyến, nếu không, cha nương bọn họ khẳng định sẽ có nguy hiểm, nhưng ta lại không yên lòng Tiểu Dạ, ta muốn ngươi thay ta đi tìm hắn.”

Trong linh hồn, một trận trầm mặc.

Thật lâu sau, âm thanh của Tử Tà mới lại vang lên lần nữa: “Được!”

Chỉ cần là chuyện Cố Nhược Vân kêu hắn đi làm, hắn nhất định sẽ đi! Chẳng sợ, người hắn đi cứu kia là tình địch của hắn!

“Cảm ơn.”

Cố Nhược Vân rũ xuống mi mắt xuống, trong mắt mang theo lòng biết ơn chân thành: “Tử Tà, cuộc đời này, chuyện ta thua thiệt ngươi quá nhiều, mà ngươi, lại trước nay đều không cầu hồi báo.”
 
Chương 1699: Trở về Hồng Liên Lĩnh (ba)


Edit: kaylee

"Nha đầu ngốc," Tử Tà nở một nụ cười, âm thanh tà mị trước sau như một, lại hàm chứa sủng nịch: "Giúp ngươi, cũng là giúp ta, đừng quên, hai người chúng ta là khế ước sinh tử, ta chỉ có đi theo ngươi, mới có thể làm cho lực lượng của ta khôi phục càng nhiều! Cho nên, ta giúp ngươi, cũng là giúp đỡ bản thân ta, ngươi không cần có gánh nặng tâm lý gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, bất luận ta làm cái gì, ta đều là cam tâm tình nguyện! Vĩnh viễn không hối hận!"

Cố Nhược Vân run sợ một chút, cuộc đời này này, nàng có thể có được phu quân như Thiên Bắc Dạ cùng đồng bạn như Tử Tà, là may mắn của nàng!

Vì hai người kia, nàng cũng có thể liều lĩnh.

"Nha đầu, nhớ kỹ, một cái cửa cuối cùng của Thượng Cổ Thần Tháp, ngươi ngàn vạn đừng đi vào, chỉ có chờ khi ngươi gặp được chuyện nguy hiểm nhất, thứ trong cánh cửa kia có thể cứu ngươi một mạng, nếu hiện tại ngươi đi vào, sau này không cách nào cứu ngươi!"

Từ sau khi Cố Nhược Vân đột phá đến Cửu Chuyển, đã có thể mở ra một cửa cuối cùng của Thượng Cổ Thần Tháp.

Nhưng mà, ngay tại trước đây, Tử Tà đã báo cho nàng, nếu không có nguy hiểm, ngàn vạn đừng đi một cửa cuối cùng này, chỉ có lúc gặp phải nguy hiểm, nàng mới có thể lợi dụng thứ trong cửa đổi lấy một cái mạng!

"Ta hiểu được, Tử Tà, ngươi đi đi, lấy thực lực hiện tại của ngươi, hoàn toàn có thể rời đi bên người của ta, không bị khế ước trói buộc."

Cố Nhược Vân nở nụ cười, âm thanh mang theo một chút phiền muộn.

"Được."

Ở sau khi Tử Tà nói xong lời này, một luồng sáng màu tím lập tức từ trong thân thể của nàng nhảy ra, biến thành một con Phượng Hoàng giương cao cánh, bay vào trong hư không, phát ra một tiếng hót vang, biến mất ở trong hư không.

Cố Nhược Vân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía tiểu nãi oa ủy ủy khuất khuất bên cạnh: "Tầm Nhi, chúng ta đi, hiện tại phải đi gặp ngoại công ngoại tổ mẫu của con, bọn họ nhìn thấy con khẳng định sẽ rất vui sướng."

Tiểu Tầm Nhi nhu thuận gật gật đầu, nắm chặt tay của Cố Nhược Vân.

Vừa rồi dáng vẻ khi Cố Nhược Vân biến sắc mặt thật sự là dọa đến hắn, đến nay hắn đều không biết không phải là mình nói sai, làm cho mẫu thân tức giận...

Hồng Liên Lĩnh.

Hai phương nhân mã tranh phong.

Nếu Cố Nhược Vân ở nơi này, có thể nhận ra giờ phút này thanh y nữ tử đứng ở bên trong đội ngũ Minh phủ chính là Mộ Dung Thiến Mộ Dung gia tộc.

Mộ Dung thế gia này thân là bốn đại gia tộc bảo vệ, Mộ Dung Thiến lại là hòn ngọc quý trên tay Mộ Dung thế gia, tự nhiên rất được nuông chiều, bởi vậy, mới có thể ở năm đó sau khi gặp được Thiên Bắc Dạ, chết sống quấn lấy hắn, càng là muốn giết Cố Nhược Vân.

"Mộ Dung Thiến," Sau khi Môn chủ Ẩn Môn nhìn thấy ở phía đối lập Mộ Dung Thiến, không khỏi cười lạnh một tiếng, trào phúng nói: "Không nghĩ tới Mộ Dung thế gia các ngươi vậy mà lại phản bội Đệ Nhất thành, càng là tằng tịu với người Minh phủ! Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy xấu hổ vì quyết định của mình?"

Mộ Dung Thiến ngẩng đầu ưỡn ngực, kiêu ngạo nói: "Ta và người Minh phủ đi cùng nhau thì thế nào? Người đứng đầu Minh phủ là nam nhân của ta! Ta khẳng định giúp đỡ hắn!"

Nói xong lời này, nàng ta quay đầu nhìn về phía phu thê Hồng Liên Lĩnh chủ, cười một tiếng: "Tiện nhân Cố Nhược Vân kia đâu? Thế nào? Nàng bị nam nhân của nàng vứt bỏ cho nên trốn đi nỉ non rồi? Ta nói cho các ngươi biết, người đứng đầu Minh phủ này chính là Thiên Bắc Dạ! Hiện tại ta đã được Thiên Bắc Dạ thu làm tiểu thiếp, Cố Nhược Vân đã trở thành hạ đường phụ (người vợ bị bỏ) của hắn!"

Hồng Liên Lĩnh chủ đột nhiên bộc phát ra một lực lượng cường hãn, ‘ầm’ một tiếng đánh về phía Mộ Dung Thiến, ở lúc người chung quanh đều không phản ứng lại, luồng lực lượng này dừng ở trên người Mộ Dung Thiến, thân thể của nàng ta chợt lui lại mấy bước, sắc mặt càng tức giận.
 
Chương 1700: Trở về Hồng Liên Lĩnh (bốn)


Edit: kaylee

"Ta nói là đều là sự thật! Ta đã trở thành nữ nhân của Thiên Bắc Dạ, còn mang thai cốt nhục của hắn! Cố Nhược Vân nàng chính là hạ đường phụ mà thôi! Ta đã nói, trên đời này căn bản không có khả năng có một người nam nhân sẽ toàn tâm toàn ý đối đãi một nữ nhân, nếu không, sao Thiên Bắc Dạ vẫn còn nạp ta làm thiếp, chỉ cần ta sinh hạ cốt nhục này, là có thể trở thành phu nhân của hắn!"

Mộ Dung Thiến ngẩng đầu, vẻ mặt cao ngạo, hiện giờ nàng ta chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt tuyệt mỹ kia, lòng của nàng ta đã nhịn không được vô cùng vui mừng.

Phỏng chừng, vài năm trước thế nào Mộ Dung Thiến cũng không thể tưởng được, một ngày kia, nam nhân kia sẽ tìm nàng ta, hơn nữa làm nàng ta trở thành nữ nhân của hắn! Trước kia hắn đối đãi với Cố Nhược Vân dịu dàng, hiện giờ tất cả đều ở trên thân thể của nàng ta...

Ngay cả trên giường, nam nhân kia đều là dè dặt cẩn trọng, sợ làm đau nàng ta.

Đáng tiếc, lúc này Mộ Dung Thiến căn bản cũng không biết, ở trên đời này, có một người nam nhân dáng vẻ giống Thiên Bắc Dạ như đúc, cốt nhục nàng ta hoài, cũng không phải là của Thiên Bắc Dạ...

Mà là nam nhân khủng bố tên là Thương Minh kia!

Dù sao Mộ Dung Thiến không phải là Cố Nhược Vân, chỉ có Cố Nhược Vân vô cùng hiểu biết Thiên Bắc Dạ, mới có thể nhận ra hai người khác nhau, trong mắt người bên ngoài, hai người này căn bản chính là cùng một người, có thể nào phân biệt ra?

"Ngươi lại nói hưu nói vượn, hiện tại bản Lĩnh chủ sẽ giết ngươi!" Hồng Liên Lĩnh chủ nắm chặt nắm tay, trong con ngươi màu đen tràn ngập lãnh khốc.

Nhưng mà, trong lòng hắn lại không có bao nhiêu tin tưởng, dù sao lúc trước Cố Nhược Vân đã nói qua, Minh phủ trong Minh giới là thế lực của Thiên Bắc Dạ, hiện giờ, nữ tử này lại mang theo người Minh phủ tiền tới nơi này, điều này làm cho hắn như thế nào có thể không nghi ngờ?

Nhưng mà, nghĩ đến Thiên Bắc Dạ trả giá đối với Cố Nhược Vân, hắn lại đè ép loại hoài nghi này xuống.

Không có khả năng!

Tuy rằng hắn ghen tị Thiên Bắc Dạ đoạt đi nữ nhi của hắn, nhưng mà, đối với nhân phẩm của Thiên Bắc Dạ, hắn thật yên tâm!

Làm sao nam nhân này có thể sẽ vứt bỏ Vân Nhi?

Huống chi, Mộ Dung Thiến hoàn toàn không cách nào so sánh với Vân Nhi, Thiên Bắc Dạ cũng không phải mắt mù, sẽ bỏ qua Vân Nhi lựa chọn nữ tử này?

"Ta hiện đang muốn gặp Cố Nhược Vân!" Mộ Dung Thiến nâng cằm lên, cao ngạo nói: "Hiện tại ngươi lập tức làm cho Cố Nhược Vân lăn ra đây cho ta! Nếu nàng còn không ra, ta sẽ làm cho người Minh phủ giết sạch mọi người nơi này!"

Hồng Liên Lĩnh chủ cười lạnh một tiếng, khí thế trên người phát ra, giống như một thanh kiếm sắc bén, khiến lòng người run sợ đồng thời cảm giác được hoảng sợ.

Thật hiển nhiên, những năm gần đây Cố Nhược Vân rời đi, Hồng Liên Lĩnh chủ cũng đạt được kỳ ngộ không nhỏ, làm cho thực lực của hắn tăng trưởng nhanh như vậy.

"Ta ngược lại muốn nhìn ngươi dùng năng lực gì giết hại người Hồng Liên Lĩnh ta!" Giọng nói của hắn tràn ngập lãnh khốc: "Hơn nữa, ta không tin tưởng một chữ ngươi nói! Trừ phi Thiên Bắc Dạ tự mình đi đến!"

Mộ Dung Thiến khinh thường nhìn khuôn mặt lãnh khốc của Hồng Liên Lĩnh chủ: "Phu quân ta là một cường giả, cường giả thường rất bận bịu, các ngươi tính là cái gì, cũng xứng hắn đến gặp? Trước kia Cố Nhược Vân là nữ nhân của hắn, cho nên, hắn mới có thể liếc mắt xem trọng các ngươi một cái, hiện tại trong mắt hắn chỉ có ta và cốt nhục của chúng ta, ngươi cho rằng hắn còn có thể đến gặp các ngươi?"

Khi nói lời này, Mộ Dung Thiến vuốt ve bụng của mình, mặt mang ý cười hạnh phúc.

"Cố Nhược Vân đâu? Ta đến Hồng Liên Lĩnh các ngươi quấy rối lâu như vậy rồi, nàng còn không xuất ra? Có thể thấy được đã thương tâm sắp sống không nổi nữa, ha ha ha!"

Mộ Dung Thiến cười lớn hai tiếng, âm thanh càng trào phúng.
 
Chương 1701: Trở về Hồng Liên Lĩnh (năm)


Edit: kaylee

Ngay tại sau khi vừa dứt lời, một âm thanh thanh lãnh đột nhiên vang lên, rơi vào trong tai của nàng ta.

"Ngươi nói ai sắp sống không nổi nữa?"

Âm thanh của nữ tử thanh lãnh lạnh nhạt trước sau như một, không chút dao động, nháy mắt đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, thanh y nữ tử lẳng lặng đứng ở bên trong ánh mặt trời, trong tay nàng nắm một tiểu nam hài phấn điêu ngọc trác, tiểu nam hài này ước chừng hai tuổi, trong lòng ôm một con thú nhỏ như quả cầu lông, ánh mắt tò mò chuyển động chung quanh.

Mặc dù đứa nhỏ này còn nhỏ tuổi, vẫn là có thể nhìn ra dáng vẻ của Thiên Bắc Dạ từ trên khuôn mặt của hắn, nhất là mái tóc bạch kim dài kia, quả thực chính là điểm đặc trưng của Thiên Bắc Dạ.

"Vân Nhi?"

Hồng Liên Lĩnh chủ sửng sốt một chút, sau đó, hắn như nổi điên vọt qua phía Cố Nhược Vân, hung hăng ôm nàng vào trong lòng, giờ khắc này, thân thể hắn đều đang run run.

"Con đã trở lại, con rốt cục đã trở lại!"

Ba năm!

Nàng rời đi Hồng Liên Lĩnh đã ba năm!

Trời biết, trong ba năm này bọn họ vượt qua như thế nào!

Bọn họ không có lúc nào là không nhớ thương an nguy của nàng! Càng là ở trong ba năm chưa từng có ngủ một ngày yên ổn! Cho nên, ở thời điểm nhìn thấy Cố Nhược Vân, Hồng Liên Lĩnh chủ mới có thể điên cuồng như thế, bởi vì trong ba năm này bọn họ đè nén quá lâu!

Hơn nữa, từ sau khi Cố Nhược Vân rời khỏi, trong Hồng Liên Lĩnh đã không còn có tiếng nói tiếng cười...

Đông Phương Ngọc vụng trộm lau lau nước mắt ở khóe mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn đôi phụ nữ (cha và con gái) phía trước, không tiếng động nở nụ cười.

Cho dù Cố Sanh Tiêu không nói gì, cũng không có biểu cảm gì, nhưng mà, trong mặt mày lãnh khốc của hắn vẫn là hiển lộ ra một loại tình cảm kích động, ánh mắt như chớp như không nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân, đều không có bỏ được dời đi một chút nào.

"Ngoại công, người làm đau mẫu thân."

Ngay tại lúc Hồng Liên Lĩnh chủ ôm chặt thân thể của Cố Nhược Vân, một âm thanh non nớt mà mềm mại vang lên từ bên cạnh.

Lúc này, hắn mới chú ý tới tiểu oa nhi đứng ở bên chân Cố Nhược Vân...

"Con vừa gọi ta là gì?" Hồng Liên Lĩnh chủ sửng sốt một chút, ngơ ngác hỏi.

Tiểu Tầm Nhi bất mãn mím miệng nhỏ nhắn: "Người vừa ôm chặt như vậy, mẫu thân sẽ không thoải mái, nếu người làm đau mẫu thân của Tầm Nhi, về sau Tầm Nhi sẽ không kêu người là ngoại công nữa."

Lần này Hồng Liên Lĩnh chủ nghe được rất là rõ ràng, hắn ngây ngốc sững sờ một lát, rồi nâng tay kéo tiểu oa nhi này vào trong lòng mình, âm thanh đều lộ ra kích động: "Vân Nhi, đây là hài tử của con? Hắn là ngoại tôn của ta?"

Cố Nhược Vân gật gật đầu, dương môi cười yếu ớt nói: "Hắn tên Thiên Bắc Tầm."

Ba chữ Thiên Bắc Tầm này rơi vào bên trong đám người, đồng thời cũng rơi vào trong tai Mộ Dung Thiến.

Vốn thời điểm thấy Tiểu Tầm Nhi, trong lòng nàng ta còn có suy đoán, hiện giờ nghe được lời Cố Nhược Vân nói, đáy mắt tức giận như ngọn lửa dâng lên, hừ lạnh một tiếng: "Cố Nhược Vân, rốt cục ngươi có lá gan đi ra? Ta nói cho ngươi biết, hiện tại ta là nữ nhân của Thiên Bắc Dạ, mẫu tử các ngươi đã bị hắn bỏ! Chỉ có ta, mới có tư cách có được sự sủng ái của hắn, ngươi chỉ là một hạ đường phụ mà thôi!"

"Vân Nhi."

Trái tim Hồng Liên Lĩnh chủ căng thẳng, hắn sợ Cố Nhược Vân sẽ tin lời Mộ Dung Thiến nói, vội vàng muốn khuyên bảo nàng vài câu.

Ai biết, nữ tử chỉ là quay đầu nhàn nhạt nhìn Mộ Dung Thiến, vân thanh phong đạm nói một chữ: "À."

À?

Mộ Dung Thiến trừng lớn mắt, nữ nhân này không phải là rất yêu Thiên Bắc Dạ sao, vì sao sau khi nghe nói như thế còn có thể thờ ơ? Hay là nói nàng chịu không nổi kích thích này nên đã choáng váng?

Khẳng định là như vậy!
 
Chương 1702: Trở về Hồng Liên Lĩnh (sáu)


Edit: kaylee

"Cố Nhược Vân!"

Mộ Dung Thiến nghiến răng nghiến lợi kêu lên tiếng.

Cố Nhược Vân lạnh lùng quay đầu liếc mắt lườm nàng ta một cái, chỉ là một cái liếc mắt này, lập tức giống như có một bàn tay hung hăng nắm chặt cổ của Mộ Dung Thiến, làm sắc mặt nàng ta đỏ lên, không cách nào phát ra một chút âm thanh.

"Tự ngươi cút, hay là ta tiễn ngươi đi?"

Âm thanh của nàng vô cùng thanh lãnh, làm thân mình Mộ Dung Thiến chấn động, ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn Cố Nhược Vân.

"Nam nhân của ngươi đều không cần ngươi nữa, chẳng lẽ ngươi không nghe ta nói sao? Hiện tại mẫu tử các ngươi đã bị bỏ, ngươi hẳn là khóc lóc nức nở, hoặc là thắt cổ tự sát!"

Mộ Dung Thiến thật nhìn không được biểu cảm vân thanh phong đạm này của Cố Nhược Vân, nàng ta thật sự rất muốn nhìn thấy dáng vẻ nỉ non của nữ nhân này!

Đáng tiếc, Cố Nhược Vân nhất định không cách nào để cho nàng ta thấy = một màn như vậy...

"Trở về nói cho Thương Minh, ta sẽ không để cho hắn đánh sụp Minh phủ."

Minh phủ là cơ nghiệp vạn năm trước Thiên Bắc Dạ sáng lập, nàng tuyệt sẽ không cho phép người khác dùng Minh phủ làm ác! Cho nên, đây mới là nguyên nhân nàng không có ra tay với người Minh phủ.

Việc cấp bách, vẫn là tìm được Thiên Bắc Dạ trước!

Thương Minh?

Mộ Dung Thiến sửng sốt một chút: "Thương Minh là ai, ta không biết hắn."

Cố Nhược Vân nhàn nhạt dương lên khóe môi, ánh mắt quét nhìn về phía bụng nhô lên của Mộ Dung Thiến: "Người làm cho ngươi mang thai này!"

"Cố Nhược Vân, ngươi không có nghe được lời ta mới nói sao? Ta là mang thai cốt nhục của Thiên Bắc Dạ, không phải là Thương Minh gì kia, ta cũng không biết Thương Minh!" Mộ Dung Thiến tức bụng đau.

Nữ nhân này khẳng định là bị kích thích mãnh liệt, cho nên đầu óc lú lẫn, vậy mà xưng hô Thiên Bắc Dạ là Thương Minh? Nàng ngay cả mọi người đều phân không rõ sao?

"Cha, mẫu thân, ca, chúng ta đi, không cần để ý bọn họ, nếu bọn hắn dám đến, đến một người ta giết một người, đến một đôi, ta giết một đôi! Mặc kệ bọn họ là người Minh phủ, hay là những người khác, điểm mấu chốt của ta chính là, không bước vào Hồng Liên Lĩnh ta một bước!"

Nếu bước vào Hồng Liên Lĩnh, cho dù đối phương là người Minh phủ, nàng cũng giết không tha!

Khi nói lời này, khí thế thuộc về cường giả Cửu Chuyển trên người nữ tử phát ra, phô thiên cái địa áp về phía mọi người Minh phủ.

Hồng Liên Lĩnh chủ sửng sốt một chút, như là chứng thực hỏi một câu: "Nữ nhi, thực lực hiện tại của con... Là ở Cửu Chuyển?"

Lời này vang lên, toàn bộ lãnh địa đều một mảnh yên tĩnh.

Môn chủ Ẩn Môn rung động nhìn về phía Cố Nhược Vân, bà có thể rõ ràng cảm nhận được, nữ tử trước mắt, quả thật là đến cảnh giới Cửu Chuyển.

Lúc này mới qua thời gian vài năm, nàng đã từ Siêu Phàm hậu kỳ tới cảnh giới Cửu Chuyển! Muốn cái dạng thiên phú gì mới có thể làm được loại tình trạng này?

"Cửu Chuyển? Nàng đột phá Cửu Chuyển?"

Sắc mặt Mộ Dung Thiến càng thay đổi, theo bản năng lui về sau mấy bước, nghiến răng nghiến lợi nói: "Điều đó không có khả năng, làm sao nữ tử này có thể đột phá Cửu Chuyển?"

Nhưng mà, hơi thở vừa rồi Cố Nhược Vân tản mát ra, lại làm tim nàng ta đập nhanh không thôi.

Nghĩ đến đây, Mộ Dung Thiến không dám lại có xúc động gì, nàng ta trào phúng nhìn về phía Cố Nhược Vân: "Cố Nhược Vân, cho dù ngươi đột phá Cửu Chuyển lại thế nào? Thực lực của phu quân ta mạnh mẽ hơn ngươi, hiện tại ngươi bắt nạt ta, hắn sẽ đến báo thù cho ta, chúng ta đi!"

Sau khi nói xong lời này, Mộ Dung Thiến lập tức mang theo mọi người Minh phủ rời đi nơi này.

"Đây là có chuyện gì?"

Ở sau khi bọn họ rời đi, Hồng Liên Lĩnh chủ cau chặt mày: "Tiểu Dạ đâu? Vì sao hắn không cùng con cùng nhau trở về?"

Bất luận như thế nào, Hồng Liên Lĩnh chủ đều không tin tưởng, Thiên Bắc Dạ sẽ vứt bỏ Cố Nhược Vân!

Nhưng mà, sau khi nghe đến tên Thiên Bắc Dạ, con ngươi Cố Nhược Vân trầm xuống: "Lời này nói đến rất dài, chúng ta đi vào rồi nói."
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại: https://hoinhieuchu.com
Back
Top