Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Dịch Full 

Chương 500: Phong vương phong hầu thì sao chứ?10


Lôi kéo Tô Việt tránh ở chỗ tối là Tô Mạt đang nhìn Tô Nhân Vũ cùng Hỉ Thước đi rồi, che miệng cười hì hì.

Tô Việt nhịn không được búng nàng một cái,“Ngươi là tiểu quỷ này.”

Tô Mạt quyệt miệng,“Chẳng lẽ ca ca không muốn phụ thân một lần nữa được hạnh phúc sao?”

Nữ nhi đều phải lớn lên, chung quy sẽ phải rời khỏi hắn, hắn không nên tử thủ chuyện tình cảm trong quá khứ, phải thoát ra tiến về phía trước.

Tô Việt nhìn nàng, nghiêm túc hỏi:“Nếu...... Nếu là hắn không còn nữa, ngươi cũng sẽ như vậy khuyên chính mình ư?”

Tô Mạt mày nhất ninh,“A ha, ngươi nói cái gì chứ.”

Tô Việt biếc nhác cười,“Đổi phương thức khác, ta nói nếu, chính là nếu, ngươi không còn nữa, ngươi sẽ hy vọng hắn cùng nữ nhân hạnh phúc chứ?”

Tô Mạt ngẩn ra, loại vấn đề này, là không thể so sánh giống nhau a.

Không đến lúc thời điểm phát sinh trên người mình, ai cũng không biết chính mình sẽ như thế nào.

Đôi phu thê ồn ào ầm ĩ suốt ngày, lại dây dưa cả đời với nhau.

Nhìn như cặp phu thê ân ân ái ái, nói hưu thê liền hưu.

Không đến khi sự việc nảy sinh, ai cũng không biết chính mình sẽ như thế nào.

Nàng không muốn suy nghĩ tới, thầm nghĩ sẽ hết sức làm thật tốt, sẽ không làm cho những sự việc ngoài ý muốn này phát sinh.

Có lẽ lúc còn trẻ, tương tư quá nặng, là sẽ không chịu tiếp nhận người khác.

Nhưng tuổi lớn dần lên, cũng sẽ không yêu được người nào khác, vì muốn tìm người bạn, để bớt cô độc, thì có khả năng a.

Nàng thở dài, nàng không muốn phụ thân yêu thương nữ nhân khác.

Dù sao Hỉ Thước vốn là thiếp của hắn, nàng chỉ hy vọng hắn có thể nhìn thấy cái tốt của nàng, làm cho nàng ta sẽ không khổ sở như vậy.

Loại chuyện này không có đúng sai, chỉ có an tâm cùng bất an.

Kỳ thật mặc kệ có yêu nhau sâu sắc bao nhiêu, trước khi chết, cũng sẽ hy vọng người yêu của mình khi không có mình bên cạnh sẽ sống vui vẻ, sẽ không cô độc cơ cực cả đời.

Hoàng đế lên tiếng, cho phép Tô Mạt không cần đi Thái Học học tập, có thể bận bịu việc buôn bán hương liệu trước tiên.

Tô Mạt sai người đem tới nhà Triệu tiên sinh tặng một ít hương liệu gọi là quà quê cây nhà lá vườn, kết hợp sự quý giá cùng mới mẻ, là loại khiến sư nương sẽ rất vui khi nhận được.

Tiên sinh về nhà cũng hãnh diện.

Bởi vì Tô Mạt sớm đã có tính toán mớ xửa hàng, đã sai người lưu ý trong kinh có cửa hàng mặt tiền tốt nào muốn cho thuê hoặc là bán, chỉ là hơn nửa năm nay nàng đều không nhận được tin tức có căn nào thích hợp .

Cho nên lần này, Hoàng Phủ Giác đề nghị kêu nàng hợp tác cùng với hoàng gia, nàng lập tức đáp ứng.
 
Chương 501: Phong vương phong hầu thì sao chứ?11


Cùng hoàng gia hợp tác, mặt tiền cửa hiệu dễ tìm, đồng thời ứng phó với đám binh sĩ lưu manh và bọn nha dịch đi tuần tra trong kinh thành, cũng dễ dàng, không cần sợ hãi.

Nếu không cửa hàng vừa mới mở được ra, những người đó giống như ruồi bọ vây đến, cả ngày tới tống tiền đòi tiền, không làm ăn được còn có khả năng gặp phải chuyện lên quan xét xử.

Nay có hoàng đế làm chỗ chống lưng, nhị điện hạ cùng ngũ điện hạ ngồi trấn giữ ở đó, phóng tầm mắt ra khắp toàn bộ kinh thành, ai dám không để cho nàng buôn bán yên lành chứ?

Mấy ngày sau, lão phu nhân cùng đại tiểu thư từ vườn hoa trở về, Tô Nhân Vũ cũng từ trong cung đưa đến một tin tức.

Mọi người đều ngồi vây quanh ở trong phòng lão phu nhân ăn chút điểm tâm, thưởng hoa xuân, nghe hắn nói chuyện.

“Bệ hạ rốt cục đã hạ quyết tâm muốn phong vương .”

Tinh quang trong mắt lão phu nhân chợt lóe lên, nhìn Tô Nhân Vũ,“Nhị điện hạ có được phong tước không?”

Hoàng Phủ Cẩn trước nay không được sủng, mọi người luôn luôn nhìn hắn như thế nào trước, bởi vì việc này sẽ quyết định phương thức kết giao cùng thủ đoạn kế tiếp các đại gia tộc.

Tô Nhân Vũ nói:“Có. Nhị điện hạ là Lâm Giang vương.”

Tô Mạt tức giận đến lông mày dựng đứng lên, nhẹ nhàng hừ một tiếng, Lâm Giang vương là quận vương, hoàng đế đây là biểu đạt khinh miệt đối với Hoàng Phủ Cẩn sao?

Nàng phồng miệng lên không nói gì.

Lão phu nhân nhìn nàng một cái, lại hỏi:“Các hoàng tử khác còn có được phong vương không?”

Tô Nhân Vũ lắc đầu,“Bệ hạ nói Ngũ điện hạ còn nhỏ, sau hai năm nữa, để cho nhị điện hạ phong vương trước, ra khỏi cung ở. Vương phủ cũng đều chỉ định rồi , tòa nhà Vương phủ ở ngoài cửa hoàng thành Đông An. Nguyên là tiền triều phủ đệ của Lục lão vương gia.”

Tiền triều Lục lão vương gia, là Lục bá phụ của nữ đế, nghe nói từ nhỏ rất mực yêu thương nữ đế, sau đó không biết vì nguyên nhân gì hai người càng ngày càng gây ra bất hòa.

Lúc trước khi nữ đế nhường ngôi, gây ầm ỹ với Lục vương gia một trận, đem hắn đuổi ra khỏi kinh thành, sau đó đuổi đến Nam Việt.

Tiền triều vương gia ở đất phong là có thể có được số lượng quân đội nhất định, để trấn thủ biên cương.

Sau đó lão vương gia đã không đến kinh thành nữa, chỉ có hàng năm hai lần vào chầu mừng lễ, đem lễ vật dâng tặng vào trong cung.

Nghe nói Lục vương gia cùng hiện tại hoàng đế quan hệ cũng không tệ lắm, ngược lại còn tốt hơn với nữ đế, năm đó thời điểm hoàng đế làm hoàng phu, lục vương gia cũng rất thưởng thức hắn.

Tòa Lục vương phủ kia, ở hoàng thành ngoại, là địa phương gần sát nội thành nhất.

Mấu chốt là quy chế của nó lại là quy chế Thân vương, nhà cửa bên trong liền nhau, nghe nói có hơn tám ngàn gian.

Điều này, tất cả mọi người đều thấy rất khó hiểu.
 
Chương 502: Thiên ngoại lái hương 01


Bên trong hoàng thành cũng có nhiều tòa Thân vương phủ cùng quận Vương phủ, hoàng đế không cho nhị điện hạ ở hoàng thành, vậy chính là khinh thị hắn rồi.

Nhưng hôm nay lại ban cho hắn tòa nhà nội thành của lão vương gia người quen cũ.

Đó là có ý tứ gì?

Trong lúc nhất thời cả triều quan văn võ, đám quan chức to lớn cùng đám hậu duệ quý tộc kia đều nhìn không thấu .

Lão phu nhân gãi đúng chỗ ngứa hỏi:“Bệ hạ có nói hay không kêu Nhị điện hạ sau này có đất phong?”

Tô Nhân Vũ lắc đầu,“Bệ hạ sai Lễ bộ cùng Nội các nghĩ ra quy chế, tựa hồ muốn sửa quy tắc của tiền triều, nay chỉ phong vương, không cho đất phong, còn đang trong thương thảo.”

Vương gia trước đây, đều là trưởng thành liền có đất phong, không có hoàng đế truyền triệu tới thì không được rời khỏi đất phong đó, lại càng không cho phép vào kinh.

Hiện tại ý tứ của hoàng đế, chẳng lẽ là vương gia đều phải ở lại trong kinh?

Trong lúc này Trương mụ mụ tới bẩm cơm đã chuẩn bị xong, lão phu nhân kêu Tô Nhân Vũ cùng bọn nhỏ đều lưu lại ăn cơm cùng mình.

Trương mụ mụ sai người ta đem đồ ăn của lão gia cùng thiếu gia đều đưa lại đây.

Lão phu nhân cười nói:“Đem cái bàn tròn lớn lấy ra đây, hôm nay không bàn tới quy củ nhiều như vậy. Để đại tiểu thư cùng ngũ nha đầu ngồi bên cạnh ta, nhanh đi gọi nhị thiếu gia tới.”

Vương phu nhân đứng hầu hạ.

Trong chốc lát hạ nhân trở về nói nhị thiếu gia ở chút việc gấp, chỉ sợ là trễ một chút mới có thể ăn, thỉnh cầu lão phu nhân và mọi người dùng bữa trước, không cần quản hắn.

Lão phu nhân liền kêu người để lại đồ ăn cho hắn, chăm sóc mọi người ăn cơm.

Tô Mạt cười nói:“Ta biết vì sao lão tổ mẫu lại bảo ta và tỷ tỷ ngồi hai bên người rồi .”

Mọi người hơi hơi cười nhìn nàng.

Tô Mạt gắp một miếng đùi gà rừng hầm nhừ như cháo đặt vào trong bát, lại múc một muỗng canh gà rừng, sau đó đặt ở trước mặt lão phu nhân.

Cười nói:“Lão tổ mẫu, người xem, người muốn ăn bên phải ta giúp người gắp, người nếu muốn ăn bên trái có đại tỷ gắp cho người. Đây không phải là người có hai cái gắp đồ ăn bằng người sao?”

Tất cả mọi người cười rộ lên, lão phu nhân giơ tay ra nắm lấy tay nàng,“Ngươi quỷ nha đầu này.”

Tô Mạt thấy lão phu nhân cao hứng, nhân cơ hội nói:“Lão tổ mẫu, ta nghe nói Dương di nương bị bệnh, không bằng thỉnh đại phu khám cho nàng một chút.”

Tô Mạt hiện nay tuy rằng cũng có thể chẩn trị, nhưng là sợ Dương di nương bị bệnh nặng, bản thân kinh nghiệm không đủ, nếu như hại đến người ta thật không nên.

Lão phu nhân nhìn Vương phu nhân liếc mắt một cái,“Là thật sao?”

Vương phu nhân cười cười,“Nương, không có gì trở ngại, ta bảo nàng ấy ở trong tiểu viện tĩnh dưỡng.”

Nói xong liếc nhìn nhị tiểu thư một cái.
 
Chương 503: Thiên ngoại lái hương 02


Nhị tiểu thư buông xuống ly trà, cười nói:“Lão tổ mẫu ngày thường đủ bận bịu. Chuyện này như thế nào còn phiền đến ngìa nữa. Di nương không có gì trở ngại , bất quá là lười biếng ăn uống, thích ăn đồ ăn nhẹ. Mẫu thân đã sai người đem tới mỗi lần cho di nương rồi.”

Lão phu nhân gật gật đầu, nói:“Nhà chúng ta là không trách móc hạ nhân nặng nề, càng không thể đối xử tệ được với di nương, đó là nữ nhân đã sinh con cho Tô gia. Phải tôn trọng chút.”

Vương phu nhân vội ứng lời, lão phu nhân lại nói:“Đi, thỉnh đại phu đến khám bệnh cho nàng ta, lại đem đồ ăn từ chỗ ta cho nàng ta. Nói là do ta bảo, bảo nàng ta yên tâm dưỡng bệnh.”

Tức phụ ( con dâu) lĩnh mệnh đi.

Lão phu nhân lại nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái,“Các ngươi là không phải muốn tặng lễ vật chúc mừng cho Lâm Giang vương sao?”

Tô Nhân Vũ buông đũa,“Điều này không cần. Hiện tại còn đang bận bịu, phỉa dọn dẹp phủ đệ, đặt mua dụng cụ. Phỏng chừng ít nhất cũng phải một tháng sau .”

Lão phu nhân ân một tiếng, mọi người lẳng lặng ăn cơm.

Tô Hinh Nhi lúc trước bị làm hư, cẩm y ngọc thực, nay ở trong phòng chính mình, chính là quy luật, muốn thích ăn gì, cũng không thể tùy tiện.

Hiện tại nhìn thấy trong bàn ăn có món yêu thích là chân giò hun khói và canh măng tươi, còn có món tôm viên, còn có món đồ ăn đều là món ăn nàng ta thích ăn , lại đều đặt trước mặt Tô Mạt cùng lão phu nhân bên kia, cái bàn lại lớn, phía bên này nàng chỉ có vài món ăn ngày thường, món thịt hun khói xào cải trắng kia, tuy rằng đồ ăn nước sốt trong suốt tươi đẹp, là món ăn cực ngon trong các món ăn ngày thường, nàng lại không thích ăn.

Trên bàn cơm của Lão phu nhân, lại không cho phép tùy tiện đứng dậy, hoặc là cắn đũa, chống đũa ở bát.

Nàng nhìn vài lần, vươn tay ra gắp cũng không tới, nhóm nha hoàn mụ mụ cũng không giúp nàng gắp.

Nàng nhất thời vừa tức vừa vội, nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái, hắn chỉ chăm chú yên lặng ăn cơm, cho dù giương mắt lên cũng chỉ nhìn Tô Mạt.

Nếu là lúc trước, nàng muốn ăn cái gì, bọn họ còn không sợ đêm khuya còn đưa đến phòng, cho dù là trên tiệc rượu ăn cơm, cũng có người chuyên môn hầu hạ .

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng vừa chua xót vừa tức, cầm chén bát buông xuống.

Khí lực có chút lớn, phát ra tiếng va chạm leng keng.

Lão phu nhân cũng không ngẩng đầu lên,“Ăn xong rồi?”

Tô Hinh Nhi nổi giận nói:“Ăn xong rồi.”

Lão phu nhân hơi hơi nhướng mày,“Vậy đi dạo một chút đi, sau đó trở về học chút nữ công.”

Tô Hinh Nhi đứng dậy, hành lễ qua loa, dẫn theo nha đầu đi luôn.
 
Chương 504: Thiên ngoại lái hương 03


Vương phu nhân nhíu mi nói:“Càng ngày càng không có quy củ, lão tổ mẫu cùng phụ thân chưa ăn xong, nữ nhi đã tự mình đi trước rồi.”

Lão phu nhân nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái, ý tứ là: Đều là lỗi của ngươi.

Tô Nhân Vũ buông bát đũa,“Ta cũng no rồi.”

Hắn trước nay ăn cơm chỉ ăn đủ chứ không ăn no, ăn no bảy tám phần là được rồi.

Lão phu nhân chỉ chỉ vào vài món thức ăn kia, phân phó nói:“Mấy món này đưa tới cho tam tiểu thư.”

Những người khác bình thường, riêng nhị tiểu thư vừa nghe thấy liền sửng sốt, nhìn trộm xem lão phu nhân, trong lúc nhất thời không rõ có ý tứ gì.

Nàng vội buông bát đũa, đứng dậy giúp lão phu nhân múc canh.

Lão phu nhân thản nhiên nói:“Làm ra vẻ đi, phải uống canh trước khi ăn cơm.”

Nhị tiểu thư động tác tay sững lại một chút, có chút xấu hổ, Vương phu nhân nói:“Nhị nha đầu đi làm việc của mình đi.”

Nhị tiểu thư cắn cắn môi, lui xuống.

Tô Mạt cười hơi nhìn nàng, thu hồi ánh mắt nói với lão phu nhân:“Lão tổ mẫu, ta muốn cùng tỷ tỷ đi ra ngoài xem có cửa hàng thích hợp hay không .”

Lão phu nhân mày nhíu lại, không đợi bà nói chuyện, Vương phu nhân trách mắng:“Không biết quy củ, tiểu thư khuê các, làm sao có thể tùy tiện chạy nhảy ở bên ngoài.”

Tô Mạt không để ý đến nàng ta, chỉ nói với lão phu nhân:“Để nhị ca cùng đi với chúng ta. Ngồi xe ngựa đi, treo mành sa mỏng, tỷ tỷ cũng đội mũ có sa che mặt......”

Lão phu nhân để mắt tới nàng, cười nói:“Việc xem xét cửa hàng vừa mệt vừa phiền, ngươi tự mình phiền đi. Cho tỷ tỷ ngươi ở nhà ở bên cạnh giúp ta.”

Tô Mạt biết nàng không muốn cho đại tỷ xuất môn, dù sao cũng có khả năng làm thái tử phi.

Nàng chu miệng,“Lão tổ mẫu chính là bất công.”

Nàng ôm lấy gáy đại tiểu thư,“Tỷ tỷ, ta tự đi xem xét, xem xong trở về nói cho ngươi nghe.”

Đại tiểu thư cười cười, lôi kéo tay nàng nói:“Ta cũng không có gì, còn không muốn ra ngoài đâu. Ta đem trở về rất nhiề nữ, phải cần phân loại, còn muốn thử nghiệm một chút. Sau đó đem kết quả phái người đi nói cho sư phụ biết.”

Vương phu nhân nghe xong, truy vấn nói:“Cái gì sư phụ? Có phải nam nhân hay không?”

Đại tiểu thư nhíu mi không để ý tới.

Lão phu nhân nói:“Không lo cái đó, ta đã thấy. Là người có tâm địa tốt.”

Vương phu nhân nóng nảy.

Đại tiểu thư đứng dậy, hành lễ với lão phu nhân, sau đó lộ ra vẻ mặt lãnh nghiêm lôi kéo Tô Mạt đi mất.

Thanh âm của Lão phu nhân truyền đến,“Cho nhị ca ngươi cùng ngươi đi.”
 
Chương 505: Thiên ngoại lái hương 04


Tô Mạt vui lên tiếng, đưa đại tiểu thư trở về trước.

Nàng mang theo Kim Kết cùng Lăng Nhược, mặc quần áo mộc mạc, lại đeo cả mũ sa che mặt, sau đó đi tìm nhị ca.

Tô Việt đã chuẩn bị xe ngựa xong, ở chỗ nhị môn chờ các nàng.

Gã sai vặt của Nhị ca gọi là Mặc Tùng nói:“Ngũ tiểu thư, hai ngày này có đoàn xiếc ảo thuật từ phía nam đến, có diễn xiếc thú, còn có nuốt hỏa kiếm, ảo thuật , hay cực kỳ luôn.”

Tô Mạt nhìn hắn liếc mắt một cái,“Ngươi lại đi rồi?”

Mặc Tùng cười hắc hắc, sờ sờ sau ót,“Chưa có đi, điều này chỉ nghe người ta nói thôi, muốn cho ngũ tiểu thư đi xem mới nói ra.”

Kim Kết liền quyệt miệng, hừ một tiếng,“Ta thấy là ngươi muốn đi xem thì có. Dụ tiểu thư ta đi chỗ phức tạp có đủ loại người đó, địa phương vừa hỗn vừa loạn, ngươi muốn bị đánh hả.”

Mặc Tùng vội cầu xin tha thứ,“Cô nãi nãi, biết ngươi lợi hại. Trăm ngàn đừng cáo trạng, nếu không mông ta đều bị đập nát .”

Kim Kết giương mắt lạnh lẽo lườm hắn,“Về sau đừng lấy cái tiểu tâm tư của ngươi để xúi giục chủ tử, nếu không sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ.”

Mặc Tùng vội xin tha,“Nhị thiếu gia, tiểu nhân thật sự không có xúi giục ngài.”

Tô Việt cười hớ hớ đag đi theo Tô Mạt phía trước, lúc này quay đầu nói:“Thật không? Ta đây không thích ăn đường cùng mứt hoa quả, vây sao ngươi mỗi lần đều phải mua?”

Mặc Tùng vội đánh miệng mình, Tô Việt cười nói:“Được rồi. Cũng không phải chuyện gì lớn lao. Kẹo đó là ta nguyện ý mua cho ngươi ăn. Chỉ đừng gạt ta mấy chuyện quan trọng hơn là được.”

Mặc Tùng vội nói:“Tiểu nhân không dám, đó là chuyện xấu bụng, tiểu nhân thật không dám.”

Kim Kết liếc mắt nhìn hắn, giúp đỡ Tô Mạt lên xe ngựa.

Một đường đi ra hoàng thành Đông An môn, Mặc Tùng ngồi ở bên ngoài trên tấm gỗ trên xe, chỉ vào một tòa tòa nhà lớn nhất nói:“Xem kìa, kia chắc là tân phủ đệ của Lâm Giang Vương Nhị điện hạ. Khí thế quá đi!”

Sư phó đánh xe gật gật đầu, không nhiều lời.

Hắn bất quá là một tên đánh xe, không tới phiên hắn loa lắng, cũng hâm mộ không được.

Tô Việt ở bên trong nghe được, bèn vén màn xe lên để cho Tô Mạt xem.

Hắn cố ý bảo người đi vòng ngang qua, từ cửa trước trên đường cái của Vương phủ đi.

Chỉ thấy xe ngựa lui tới, chuyển đồ đạc vào vào ra ra, chiếm hơn phân nửa đường cái.
 
Chương 506: Thiên ngoại lái hương 05


Chỉ thấy xe ngựa lui tới chuyển đồ đạc vào vào ra ra, chiếm hơn phân nửa đường cái.

Hai bên cửa trước phủ là hai bức tượng sư tử bằng đá cao lớn uy mãnh, rất có khí thế.

Vương phủ nằm trên một con phố buôn bán phồn hoa, cửa hàng san sát, người và xe đến rồi đi tấp nập hoa cả mắt. Đại Chu hôm nay tuy rằng còn sử dụng chính sách trọng nông ức thương, nhưng trên cơ bản không có chính sách nào đối với chợ gây hạn chế. Buôn bán trên đường trừ ngày hội cố định ba năm ngày khai tập thì trong những ngày bình thường hai bên đường vẫn là các loại cửa hàng, hàng hóa rực rỡ muôn màu. Nhưng là giá cả chợ so với ngày hội thường cao hơn một chút nên khách hàng phần đông là tầng người trung lưu hoặc cấp cao đến mua, thị dân gia cảnh bình thường vẫn nên chờ khai tập mới đến tập hợp mua hàng hóa.

Tô Mạt tính toán một chút, nhìn nhìn, cảm thấy vừa ý với vị trí của một đại bố trang, dù là phía sau hay trước cửa đều có thể “giăng lưới bắt chim” (hai mặt tiền), chỉ cần nhìn là biết chỗ này nếu làm ăn sinh ý sẽ rất khá.

Vách bên cạnh nó là một nhà tiệm bán thuốc, khách bên trong dù không cần lang trung chẩn bệnh cho nhưng tới mua dược không ít, cách vách bên kia cách là gia tiệm trà nho nhỏ, là nơi nghỉ chân của khách các nơi.

Xem xét xong bọn họ lại tiếp tục đi về phía trước, chờ đem đông tây nam bắc đều xem hết thảy rồi Tô Mạt mới nói với nhị ca:“Chúng ta đến gia hình gia bố trang ở ngã tư kia đi.”

Kia bố trang ở kia không sai, ngã tư đường đông đúc, xem như hết hoàng kim rồi, chỗ này chắc hẳn tiền thuê không ít a.

Tô Việt nói:“Trang này… quả thật là vị trí tốt a.”

Cách Lâm Giang Vương phủ rất gần, cuối phố chính là cửa Vương phủ, hắn cười cười.

Chẳng lẽ muội tử muốn dùng đủ mọi thủ đoạn để mưu tính việc bày trí cái bố trang này?

Tô Mạt thay một bộ trang phục tiểu nha đầu, lại nói Kim Kết làm cho nàng kiểu tóc nha hoàn đơn giản, trong nháy mắt Lăng Nhược đem nàng đi Lâm Giang Vương phủ nhìn một cái, sau đó đối Tô Việt nói:“Nhị thiếu gia, chúng ta đi nhìn một chút.”

Tô Việt dở khóc dở cười, nàng biến hóa cũng nhanh thật, tất cả đã chuẩn bị đầy đủ hết.

Hai người xuống xe, Mặc Tùng nhìn Tô Mạt nhìn một hồi lâu, cười nói:“Tiểu thư cho dù giả thành nha hoàn vẫn thấy được khí chất tiểu thư.”

Tô Mạt liếc trắng mắt, Kim Kết lại trực tiếp đạp hắn một cước, sau đó đi theo Tô Mạt cùng nhị thiếu gia vào bố trang.

Hai mắt Tô Mạt nhanh chóng đánh giá, cơ bản là muốn tính sơ qua diện tích bố trang, bởi vì độ sâu của gian phòng nhất định phải đúng chuẩn, phía trên còn phải thêm vài thứ vụng vặt linh tinh nữa, nàng tính toán xong thấy nơi này so với tiêu chuẩn của nàng không sai biệt lắm liền quyết định.
 
Chương 507: Thiên ngoại lái hương 06


Phía trước bố trang này là 5 gian hàng cao hai tầng rộng rãi, mặt sau có tiểu viện, sương phòng, sau này có thể để cho bọn tiểu nhị ở lại, đi vào sâu bên trong còn có hai tiến, chính giữa có đại viện, mặt sau có tráo lâu.

Xem ra tất cả đều đã đầy đủ.

Vị trí này, diện tích này, Tô Mạt tính đi tính lại chỉ sợ tiền đầu tư phải lên đến năm sáu ngàn lượng bạc .

Nhìn thấy bọn họ trái phải xem vải dệt, bên này tiểu nhị lập tức chạy đến chào đón bằng thanh âm trong trẻo, ánh mắt chuyên chú, biểu tình tuyệt đối nhiệt tình.

Chưởng quầy bên kia đang ở gẩy đẩy bàn tính, Tô Mạt mỉm cười, nghe thanh âm kia của hắn thật chán chết đi được.

Vải vóc ở đây chất lượng xem như không sai, màu sắc cũng đẹp mắt, chỉ là thoạt nhìn hơi cổ xưa một chút.

Nàng cười với Tô Việt nói:“Nhị thiếu gia, nơi này hàng hóa thực cũ a, không bằng chúng ta qua trang Tống thị tơ lụa bên kia nhìn xem, nghe nói không chỉ tơ lụa của bọn họ tốt mà vải bố, vải bông đều có đủ cả.”

Vị chưởng quầy kia vừa nghe thế lập tức ngẩng đầu lên, cười cười đi ra, chắp tay nói:“Vị công tử này, xin hỏi người muốn mua vải bố? Trang của ta cũng có bố, đương nhiên chất lượng vô cùng tốt , giá cũng rất hợp lý.”

Tô Mạt hỏi hỏi giá, nghe xong mới nói:“Chưởng quầy , giá này của ngươi so với bên kia cao hơn mấy phần nha.”

Chưởng quầy kia lập tức cúi đầu thở dài,“Cái này nếu buôn bán như trước kia còn có lời nhiều. Theo giá bình thường mà nói, một cuộn vải sa tanh trung đẳng ít nhất cũng đã mười lượng bạc, kết quả Tống gia ỷ vào quyền thế, có thể lấy thứ này từ trong cung ban cho đem bán ra ngoài, mới có thể bán chín lượng bạc, cứ như vậy mãi, người khác còn có thể kiếm sinh ý như thế nào được chứ. Chúng tôi càng làm càng mệt. Hàng hóa bán ra không được, phía nam có hàng hóa mới người ta cũng chẳng dám đưa tới.”

Tô Mạt gật gật đầu, vừa rồi nàng cũng có thấy Tống thị tơ lụa trang, chắc là nhà mụ mụ hoàng quý phi mở.

Lẽ ra theo luật người nhà của hoàng hậu cùng quý phi ở bên ngoài không được kinh doanh, nhưng đây là Tống gia tứ gia đương nhiên không ai dám ngăn cản.

Phụ thân của Hoàng quý phi là An Thanh Hầu căn bản không có làm ăn mua bán gì đương nhiên tra không ra hắn, nhưng ai biết bọn tứ gia có ra mặt hay không, ai dám khai bọn họ ra sao?!

Tô Mạt tính toán một chút, cười nói:“Nhị thiếu gia, nhà này quá lớn, ta sợ không dùng được.”

Nàng vừa dứt lời, chưởng quầy kia lập tức hiểu ra , nhãn tình hắn sáng lên,“Hai vị là muốn bàn chuyện cửa hàng sao?”

Tô Việt hơi hơi vuốt cằm không nói nhiều, chỉ làm ra dáng cho người ta nhìn sao cho giống mà thôi.
 
Chương 508: Thiên ngoại lái hương 07


Chưởng quầy kia liếc mắt nhìn bọn họ một cái, có điểm do dự ngượng ngùng nói:“Nơi này của chúng tôi cũng không tệ lắm, không sai, các vị có thể nhìn kỹ xem nó hợp hay không thích hợp?”

Tô Mạt lập tức hỏi:“Chưởng quầy , nơi này buôn bán tốt không?”

Chưởng quầy nói:“Chỉ là đối diện chúng tôi có một trang, nghe nói cũng là hoàng thân, chỉ sợ......”

Nghe thấy thế, Tô Mạt mỉm cười, chưởng quầy này vẫn còn lương tâm , cũng không vội vàng giục người ta mua chỗ này để gánh thay khó khăn.

Vị trí này không sai, nhưng phía trước có học quán, chuyên môn phụ trách ấn thư, khai thư cửa hàng này chỉ sợ chỉ còn đường chết.

Nàng cười nói:“Chưởng quầy , nếu ngươi đã nghĩ đến chuyện bán… vậy thì cho chúng ta cái giá thực luôn đi. Thiếu gia chúng ta cũng không quá để ý đến tiền bạc đâu.”

Chưởng quầy kia liếc mắt một cái đánh giá Tô Việt từ trên xuống dưới, lại nhìn Tô Mạt, một nha đầu đã có khí độ này, vậy thiếu gia sẽ là công tử nhà nào?

Phong độ có, tuấn mỹ tao nhã có, thoạt nhìn là biết chỉ sợ lai lịch không nhỏ.

Hắn nghĩ nghĩ, tuy rằng rất muốn nhanh chóng giải quyết cho xong trang này nhưng lại cố gắng bình tĩnh không vội , giống như chính mình còn kênh kiệu, luyến tiếc muốn kiếm được số bạc lớn hơn, vừa nghĩ thông suốt xong liền nói:“Nếu công tử thành tâm muốn mua, vậy ta ra giá bảy ngàn tám trăm lượng bạc.”

Tô Việt trừng lớn mắt, tám ngàn lượng, tổng cộng của cải của hắn bất quá cũng chỉ được mấy trăm lượng thôi.

Hắn nhìn về phía Tô Mạt, Tô Mạt cười cười,“Chưởng quầy , chúng ta không mua, ngươi xem, ngươi đánh mất một cơ hội lớn rồi .”

Chưởng quầy kia nói:“Vị tiểu thư này, không sợ nói cho ngươi biết, kì thật cửa hàng này của ta có rất nhiều người muốn mua. Chính là ta vẫn không muốn bán. Huống hồ ta bất quá là bị đè ép mấy cuộn vải dệt tơ lụa, nếu xử lý xong chúng ta có thể lại bán cái khác, thậm chí khai trương tửu lâu vẫn có thể kiếm tiền.”

Tô Việt nhìn nhìn, quả thật như thế.

Tô Mạt bất động thanh sắc,“Chưởng quầy , hiện tại của hàng hóa của ngươi cũng đã bị đè ép hơn một ngàn hai rồi. Cũng may này là nhà ở của ngươi... Nhưng ngươi xem xem, nơi này phỏng chừng cũng đã thật lâu không được sơn qua. Người khác mua cũng phải trát sơn một lần nữa. Nếu ngươi không bán nó, cứ tình hình buôn bán như thế này qua ngày, ở trên con đường này mở cửa hàng, tiền thuế hàng năm các loại bao gồm thuế cố định, thuế phụ thu, một phần ngươi cũng không thể giao thiếu . Hôm nay chưởng quầy có lẽ ban đầu cũng làm ăn được không sai biệt lắm đi. Nhưng nếu không thể bán vải bố của chính mình, còn mười loại hàng khác lại không thể bán đúng giá cố định, nếu phải bán tương đương giá với Tống thị bên kia không bằng chính mình lưu trữ lại, đúng không.”

Chưởng quầy kinh ngạc nhìn nàng, tiểu cô nương này làm sao mà biết được nhất thanh nhị sở của cửa hàng hắn, chẳng lẽ nàng đã theo dõi nơi này thật lâu rồi?

Quả thật là trong nhà hắn thật đã đói muốn chết rồi.
 
Chương 509: Thiên ngoại lái hương 08


Hôm nay còn đang suy nghĩ nên hay không đem hàng hóa bán rẻ, sau đó cho người ta thuê mấy cái phòng này, còn cả nhà hắn đi qua chỗ khác thuê chỗ nhỏ hơn, mở một cửa hàng nho nhỏ khác. Chỉ cần tránh xa phạm vi có Tống gia bá đạo, thì dần dần có ngày hắn sẽ làm ăn tốt lên.

Hắn nói:“Nếu thiếu gia thật sự muốn mua, không bằng như vậy, các ngươi thuê chỗ này của ta đi, cũng giống nhau cả. Ta đây lấy tiền thuê một năm bất quá ba trăm năm mươi lượng bạc là được.”

Chưởng quầy vừa nói xong bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến thanh âm dễ nghe như băng chàng ngọc,“Ta thấy thật ra nơi này hơi nhỏ một chút nhưng cũng không sao, chỉ là mở cửa hàng thì như vậy cũng đủ rồi. Một năm ngươi sẽ được một trăm lượng bạc. Không biết ý nhị vị như thế nào?”

Khi mọi người quay ra chỉ thấy Hoàng Phủ Giác ôm cánh tay miễn cưỡng tựa vào khung cửa, một thân áo dài màu xanh ngọc càng phát ra có vẻ thanh nhã như ngọc, tuấn mỹ vô song.

Chưởng quầy kia vừa nghe đã nóng nảy,“Vị này thiếu gia, cửa hàng này của ta tiền thuê ít nhất cũng phải hai trăm bảy lượng mới đúng.”

Tô Mạt quay đầu liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Giác một cái, người này xuất quỷ nhập thần, bất quá hắn xem như cũng đang giúp nàng, tiền thuê cửa hàng này ba trăm lượng cũng có thể nhận.

Nàng đối chưởng quầy nói:“Vậy tạm thời trước thuê trong mười lăm năm đi. Như vậy đối với việc chúng ta mua cũng kém không nhiều lắm.”

Chưởng quầy vừa nghe cũng thấy vui vẻ, tuy rằng mười lăm năm chính mình không thể sử dụng phòng này ở, nhưng là ít nhất này mười lăm năm cũng coi như áo cơm không lo, vốn hắn cũng có một ít tiền sinh ý còn lại, thế này so với mở cửa hàng lớn cũng tốt.

Hắn nguyên vốn chỉ là một tiên sinh ở phòng thu chi biết tính sổ, bởi vì có chút tiền nên mới nghĩ đến chuyện chính mình buôn bán xem sao. Ai ngờ chờ sau khi làm mới phát hiện, kỳ thật chính mình không có bản lãnh làm lão bản, nếu là làm chưởng quầy thì còn được.

Tô Mạt nhìn biểu tình biến hóa trên mặt hắn, biết hắn suy nghĩ, lại nói:“Chúng ta trước cho ngươi hai năm tiền thuê, sau đó mua hết vải bố của ngươi với một phần năm giá. Hình chưởng quầy ý ngươi như thế nào?”

Hình chưởng quầy nghe nàng gọi chính mình, còn ra điều kiện tốt như vậy, thức thời lập tức gật đầu,“Tốt, tốt.”

Liền cho tiểu tiểu nhị cầm giấy và bút mực lại thỉnh bọn họ vào trong phòng khách uống trà.

Tô Mạt lắc đầu,“Chúng ta là người sảng khoái đương nhiên làm việc cũng sảng khoái. Ngay tại nơi này đi, không cần đi vào quấy rầy mọi người đâu.”

Giá đàm phán đã tốt lắm rồi, có một ít chi tiết bàn bạc lại chút xíu cũng xong, lúc sau, thời gian chủ yếu chỉ để mọi người tán gẫu là chính.
 
Chương 510: Thiên ngoại lái hương 09


Hình chưởng quầy lập tức nghĩ đến khế ước, liền nhanh chóng đi nha môn công chứng lập hồ sơ.

Tô Mạt nhìn hắn viết chữ, chậm rì rì nói:“Hình chưởng quầy buôn bán ở đây lâu năm rồi?.”

Hình chưởng quầy gật gật đầu xem như cam chịu, hắn ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ Giác liếc mắt một cái,“ Cửa hàng của vị công tử này không có ở nơi này?”

Hắn không có ấn tượng về người này, mới vừa rồi vội vã cũng không chú ý tới. Bây giờ sực nhớ ra mới để ý hỏi nhưng Hoàng Phủ Giác cười mà không nói.

Tô Mạt ghé vào trên quầy nhìn Hình chưởng quầy viết chữ, nói:“Chúng ta thiếu một chưởng quầy, không biết Hình chưởng quầy có nguyện ý hay không lưu lại giúp chúng ta?.”

Hình chưởng quầy giậc mình một chút, một giọt mực lớn liền nhiễm lên giấy, che mất mấy chữ, hắn cũng mặc kệ không dám tin nhìn Tô Mạt,“Tại hạ còn không biết tiểu thư muốn mở cửa hàng gì.”

Tô Mạt cười cười,“Không vội, đến lúc đó sẽ biết.”

Cửa hàng này của nàng, nàng phải cho A Lí lưu ý thật lâu, quan sát tất cả các phương diện đều thấy tốt, mới một chiêu đánh trúng. Nếu đến sớm một chút, Hình chưởng quầy này chắc gì đã cho thuê.

Nếu không đem hàng trữ trong kho của hắn lấy hết, làm cho hắn thật sự cảm thấy không có hi vọng. Mọi việc cũng sẽ không tuyệt đối thuận lợi như vậy.

Hơn nữa trước đây nàng có sai người tới hỏi giá, bởi vì Hình chưởng quầy này không ý định bán cho nên luôn cố tình chào giá thật cao, người khác chùn bước mới chưa có ai mua.

Cửu nhi cửu chi, mọi người đối hắn đều là ấn tượng muốn giá cao, cũng không rất đến nữa.

Vì vậy nên Hình chưởng quầy đã muốn nóng nảy. Hắn nghĩ nếu kéo dài thời gian cửa hàng sẽ khó khăn, mà Tô Mạt lại tìm đến đúng thời cơ tốt nhất.

Bây giờ mới có kết quả tốt như thế này.

Tô Mạt đưa hắn tiền thuê cửa hàng, tiền thuê mười lăm năm cùng mua cũng kém không nhiều lắm, còn mua hàng hóa trữ trong kho của hắn, cho hắn bảo vệ một phần tiền vốn, lại thuê hắn làm chưởng quầy , quản lý việc tính sổ sách, một năm lại cho hắn tiền công cơ bản là ba mươi lượng, cho phép hắn tự mình bán lượng hàng hóa kia, còn có tiền thưởng cuối năm. Thế này xem như giải quyết toàn bộ vấn đề của hắn, làm sao hắn không cảm động đến rơi nước mắt?

Có tiền, có công việc , từ nay hắn không còn bị lão bà mỗi ngày thầm oán, bị đứa nhỏ phiền lòng, bị láng giềng cùng người trong gia tộc lấy ánh mắt đáng thương đùa cợt hắn nữa.

Hắn nhất thời cảm thấy mình như sống lại thời tuổi trẻ, lập tức liền sửa lại cách nói năng,“Ông chủ, ta mời nhị vị cùng ngài đi dạo xung quanh đây xem xét.”

Tô Mạt khoát tay,“Không cần” .
 
Chương 511: Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng 01


Hình chưởng quầy nghĩ đến đám trẻ ở quê nhà đều phải tìm việc để làm, lần này giải quyết được tất cả , đương nhiên là vô cùng tốt.

Đến lúc đó mọi người từ trên xuống dưới đều phải cảm kích hắn.

Hắn choáng váng đầu óc cứ như đang nằm mơ vậy, hèn chi buổi sáng hôm nay Hỉ Thước líu ríu kêu, hơn nữa mí mắt trái cứ giật liên tục.

Thì ra là có hi vọng trong phút chốc, sương mù ảm đạm cũng tan đi, ánh mặt trời chiếu khắp nơi.

Hắn lập tức phân phó tiểu nhị duy nhất còn ở lại,“Đi, không buôn bán nữa, dỡ biển hiệu xuống, chúng ta tìm người hỗ trợ vẩy nước quét sân nhà, sơn sửa lại cửa hàng.”

Tuy rằng cũng không biết ông chủ mới bán cái gì, bên trong cửa hàng phải làm như thế nào.

Nhưng bên ngoài cửa hàng cũ hay mới hắn vẫn là có thể quyết định được.

Sửa sang lại cho mới, cũng là cảnh tượng mới.

Rời Hình gia đi, Tô Mạt cùng Tô Việt hành lễ với Hoàng Phủ Giác,“Ngũ công tử đây là muốn đi đâu?”

Hoàng Phủ Giác ôn nhuận cười, nhìn Tô Mạt,“Nghe nói ngươi muốn đi tìm cửa hàng, ta là hoàng thượng đưa cho người làm chân sai vặt đương nhiên không thể thiếu phần ta tới coi xem sao. Nếu không lão gia tử hỏi đến, chẳng phải là cái gì cũng không biết sao.”

Nói xong hắn ha ha cười.

Tô Mạt bĩu môi, hoàng đế muốn hỏi, hắn tùy tiện phái gã sai vặt tìm hiểu là rõ ràng ngay thôi?

Không nhất định phải tự mình đến?

Không chừng là tới giám thị nàng.

Hoàng Phủ Giác nhìn thấy biểu tình biến hóa trên mặt nàng, cũng không quản, cười nói:“Ta mời khách, đi Túy Hương lâu uống vài chén đi.”

Tô Mạt nhìn Tô Việt liếc mắt một cái, nói:“Nhị ca, ngươi cùng Ngũ công tử đi uống rượu đi, cho ta một ít thời gian riêng được không hả?”

Ý tứ này muốn nhị ca che giấu giúp nàng.

Trên mặt Hoàng Phủ Giác lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, lại bị tiểu nha đầu này lợi dụng .

Nàng ta muốn đi tìm Hoàng Phủ Cẩn, kết quả còn phải lấy hắn ra làm vật che chở.

Hắn hơi hơi cười nhìn nàng,“Nha đầu, cũng không phải không được, nhưng ngươi lấy cái gì để cảm tạ ta?”

Tô Mạt giơ giơ mi lên, cất giọng thanh thúy nói:“Ngươi nghĩ đi, phàm ta có, ta có thể cho ngươi, tuyệt đối không tiếc.”

Nói xong nàng lôi Kim Kết nhảy lên xe ngựa, kêu xa phu đánh xe đi Lâm Giang Vương phủ.

Lăng Nhược ở bên ngoài chờ nàng, đem nàng ôm xuống xe, đi vào theo cửa hông bên cạnh.

Tô Mạt cười nói:“Tĩnh thiếu gia đang làm cái gì?”

Lăng Nhược nhấp mím môi, thấp giọng nói:“Uống rượu.”

Tô Mạt nhíu mi, hắn mới nhiêu tuổi chứ, cứ có việc hay không có chuyện cũng đều uống rượu?
 
Chương 512: Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng 02


Tô Mạt nhíu mi, hắn mới nhiêu tuổi chứ, cứ có chuyện hay không có chuyện cũng đều uống rượu?

Mượn rượu tiêu sầu?

Nàng chạy như bay về hướng sau viện, dọc đường xe ngựa chở đồ đem qua đang đậu ở đây, trong viện có nhiều mụ mụ làm việc nặng và nha hoàn.

Bởi vì hắn chưa thành gia, lại không có mẫu thân, cho nên cũng không có bao nhiêu người.

Nay Lăng Nhược tỷ muội, A Lí ba người họ đều đi theo nàng, sợ rằng người bên hắn càng ít hơn.

Lăng Nhược dẫn Tô Mạt tới góc sâu trong vườn tìm được hắn, hắn đang ngửa mặt lên nhìn hòn giả sơn, trong tay cầm theo một bình rượu, mùi rượu tràn ngập, trộn với mùi hoa, có hương vị khác biệt.

Nhưng hôm nay trong lòng Tô Mạt không rảnh để thưởng thức, nàng nhún người một cái xông lên, một cước hung hăng đá về hướng bình rượu của hắn.

Hoàng Phủ Cẩn nhẹ xoay thân, nâng tay cầm lấy chân của nàng, mảnh khảnh vừa đủ một nắm tay, hắn mở to cặp mắt tối đen, cặp mắt đó bị mùi rượu như sửa sạch lại càng thêm sáng trong, sóng mắt chảy xiết, kinh ngạc nhìn nàng.

Tô Mạt đứng một chân trên một tảng đá nghiêng, chân phải bị hắn chế trụ, nàng nhíu mày, tức tối nói:“Ngươi làm gì trốn ở chỗ này uống rượu? Còn ban ngày ban mặt ?”

Hoàng Phủ Cẩn chớp mắt, nàng đứng ngược chiều ánh sáng, tư thế như thế, ánh mặt trời đem nàng bọc lấy, như mạ lên một lớp màu vàng chói mắt.

Hắn không thấy rõ gương mặt của nàng, chỉ có cặp mắt đen bóng kia, tỏ rõ sự phẫn nộ đối với hắn.

Nếu như toàn thế gian đều muốn vứt bỏ hắn, nếu có một ngày nàng phát hiện ra, thật ra hắn cái gì cũng không phải, trên đời này người tốt hơn hắn có nhiều lắm......

Ngực hắn đau đớn, trên tay dùng sức mạnh hơn, đem nàng kéo vào lồng ngực hắn.

Tô Mạt cả kinh muốn vươn tay chống đỡ thân thể, lại bị hắn sít sao đặt ở trong lòng, một tay hắn giữ lấy cái gáy của nàng, đem gương mặt của nàng áp về phía hắn, hôn lên môi nàng.

Tô Mạt trừng lớn mắt, răng môi gắn bó chạm vào nhau, hương rượu mát lạnh lập tức tràn ngập ra khoang miệng.

Hắn dùng lực mút lấy cánh môi của nàng, như là dùng hết khí lực.

Giống như kẻ chết đuối vớ được cái phao.

Giống như người mù cảm nhận được một tia ánh sáng.

Cảm tình sâu sắc thắm thiết kia, cơ hồ như muốn làm nàng bị thương, tựa hồ như muốn hung hăng nghiền nát vò nát nàng ra để hòa nhập vào trong thân thể hắn .

Mới bắt đầu Tô Mạt còn giãy dụa, sau đó tay của hắn sử dụng nội lực, nàng căn bản không thể nào phản kháng, chỉ cảm thấy gân cốt như cũng bị hắn tháo ra vậy.

Nàng không có rơi lệ, ngược lại còn hung hăng cắn môi hắn.
 
Chương 513: Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng 03


Mới bắt đầu Tô Mạt còn giãy dụa, sau đó tay của hắn sử dụng nội lực, nàng căn bản không thể nào phản kháng, chỉ cảm thấy gân cốt như cũng bị hắn tháo ra vậy.

Nàng không có rơi lệ, ngược lại còn hung hăng cắn môi hắn.

Hắn sợ hãi cả kinh, cả người cứng ngắc, ngưng mắt nhìn nàng cuống quít buông nàng ra.

Sợi tóc nàng hỗn độn, cổ áo bị hắn kéo lệch lộ ra một mảng da thịt tuyết trắng mềm mại, trên cổ gáy lưu lại tội chứng hắn gây ra.

Hai mắt nàng đen bóng, cánh môi sưng đỏ, thậm chí bị hắn cắn rách, thấm ra nhưng tia máu nhỏ.

Hô hấp của hắn bị kiềm hãm, con ngươi chợt trầm xuống, không chút nghĩ ngợi giơ tay giáng cho chính mình một cái tát.

Hắn đang làm gì vậy?

Mấy năm nay hắn luôn luôn bảo hộ nàng, không cho phép bất luận kẻ nào gây thương tổn đến nàng.

Cũng không nghĩ đến kẻ thứ nhất gây ra thương tổn cho nàng, lại là chính hắn.

Tuy rằng thường xuyên ở một chỗ, hắn cũng bất quá chỉ ôm nàng, ngẫu nhiên hôn lên cái trán của nàng.

Chưa từng giống hôm nay như vậy, thế nhưng......

Hắn vừa hối hận vừa đau đớn, hận không thể giết chết chính mình.

Tô Mạt hoảng sợ, cái tát thứ nhất ra tay quá nhanh, nàng không kịp phản ứng, cái thứ hai giáng xuống nàng bay tới ngăn cản hắn, gắt gao đè tay hắn lại, nhìn thấy trên làn da trắng như sứ của hắn in đậm dấu tay đỏ ửng, khóe miệng thậm chí còn chảy máu.

Ngực nàng quặn đau, hung hăng mắng:“Ngươi điên hả!”

Hắn cắn môi, gắt gao nhắm mắt lại, thống khổ lẩm bẩm nói:“Mạt nhi, ta xin lỗi, ta xin lỗi, ta...... Ta đốn mạt.”

Tô Mạt ngược lại cười rộ lên, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng chạm vào hai má hắn,“Bộ dạng thế này sao đi gặp người chứ?”

Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng mà hôn lên hai má bị thương của hắn, nhẹ nhàng giống như lông chim xẹt qua, làm cho tâm hắn run lên, nhất thời nảy lên một luồng nhiết.

Hắn sợ, hắn tự ti, hắn cần mạnh hơn, hắn quật cường, hắn lo sợ nghi hoặc, hắn......

Hết thảy mọi thứ, tại đây giờ phút này trong một khắc đều tiêu tan hết.

Tô Mạt nhẹ nhàng mà hỏi:“Hắn làm nhục ngươi sao?”

Ngoài hoàng đế ra, không ai có thể làm cho hắn không khống chế được như vậy?

Mới vừa rồi thời điểm hắn cưỡng hôn của nàng, nàng cảm giác được trong cơ thể hắn có một luồng khí thô bạo, ánh mắt hắn trống rỗng, hắn có nhu cầu cấp bách muốn lấy cái gì đó đến lấp bằng đi cái thứ vừa bị rút đi.

Ngoài hoàng đế ra, ngoài người thân nhân nhất của hắn, ai còn có thể lấy đi tâm trạng của hắn?

Nàng đau lòng không thôi, nằm ở trong lòng hắn,“Ngươi thật khờ, làm cái gì phải khổ sở? Hắn nếu đối với ngươi tốt, ngươi liền nhận hắn, nếu hắn đối với ngươi không tốt. Ngươi liền không thèm nhận hắn làm cha. Thế gian này có hàng vạn hàng ngàn thứ quý giá, sung sướng có trăm ngàn loại. Thống khổ lại chỉ có một loại, đó là chính ngươi gia tăng cho chính ngươi mà thôi.”
 
Chương 514: Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng 04


Nàng buồn bã nói:“Ngươi nhìn ta đi. Ta đâu có thống khổ.”

Nàng hẳn là người đáng phải thống khổ mà, cứu người khác mà cũng xuyên qua tới đây, chẳng những mất đi thân nhân, còn mất đi hoàn cảnh sinh tồn quen thuộc.

Đi vào một địa phương hoàn toàn mới.

Đây là điều nàng không thể nói cho hắn biết, hắn không thể lý giải, cũng sợ hắn nghi hoặc quá mức.

Cứ để chính nàng giữ cái bí mật này đi.

Trong thân thể Hoàng Phủ Cẩn có sự đau xót cùng tức giận cũng đã chậm rãi bình tĩnh trở lại, lại sợ, có thể có một ngày hắn không thể khống chế chính mình hay không, nếu hắn gây thương tổn cho nàng, hắn phải làm sao đây?

Hắn thật cẩn thận ôm lấy nàng, nếu hắn thật sự không tốt, nàng xứng đáng có được điều tốt hơn.

Nhưng là, hắn từ bỏ được sao?

Ngực hắn giống như bị người ta dùng đao khoét vậy.

Tô Mạt cười nói:“Ngươi nói ta một chút đi, hắn nói gì với ngươi? Sau này chúng ta cùng nhau tìm cơ hội trả thù lại.”

Hoàng Phủ Cẩn tỉnh táo lại, nhẹ nhàng nói:“Không có gì chúng ta không nói tới hắn nữa. Đi xem ta chuẩn bị phòng cho nàng.”

Hắn ôm nàng, phi thân xuống, mũi chân nhún qua hòn giả sơn và trên hàng rào cây xanh, rồi nhảy vọt hướng về phía hậu viện.

Là một tòa viện hoa cỏ cây cấy sum suê, xung quanh cây cầu nhỏ nước chảy róc rách, thanh u lịch sự tao nhã, không có quá nhiều hoa văn trang sức.

Nhà thuỷ tạ hành lang gấp khúc, trúc hiên, nhà giữa, đều lộ ra phong cách riêng.

Tô Mạt vỗ tay nói:“Ta thích.”

Hoàng Phủ Cẩn nói:“Đây là phòng lão Lục vương gia thích nhất, nghe nói trước kia nữ đế nếu đến chơi trong phủ, sẽ ở tại nơi này.”

Tô Mạt ngẩn ra, vội hỏi:“Nếu là như thế, chúng ta ở không tốt lắm. Vẫn là nên để không tòa viện này.”

Hoàng Phủ Cẩn thản nhiên nói:“Không cần, nếu đã cho ta, ta có quyền xử trí.”

Hắn dẫn nàng đi dạo quanh quẩn, cả tòa viện rất có hương vị lâm viên Giang Nam, Tô Mạt hiếu kỳ nói:“Vậy ngươi nghỉ ngơi ở đâu?”

Hắn rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nói:“Đương nhiên là ở tòa viện nên ở.”

Lúc này đoàn người vội vàng tiến đến, cầm đầu là người hành lễ qua quýt, thanh âm ngạo mạn,“Quận vương, bệ hạ đem vài thứ đến tặng.”

Người này nói chuyện thanh âm có chút sắc nhọn, Tô Mạt nhìn hắn một cái, dĩ nhiên là tên thái giám?

Quận Vương phủ cũng có thể dùng thái giám?

Tên thái giám kia ngược lại hành lễ với Tô Mạt,“Tô tiểu thư, chúng ta kêu Lưu Xuyên, nô tài là bệ hạ phái tới hầu hạ Quận vương, chuyên môn giúp quận vương quản lý sự vụ trong phủ.”
 
Chương 515: Nội gian là có thể bị mua chuộc 01


Ngược lại so với trong cung cảm giác được sự đề phòng càng nghiêm.

Tô Mạt hướng Lưu Xuyên cười cười, loại tiểu nhân này mặt ngoài là không thể đắc tội, ngược lại phải càng tỏ ra tôn kính hắn.

Nàng cười nói:“Lưu quản gia là người tâm phúc trước mặt bệ hạ, đến quận Vương phủ thực ủy khuất. Ngài cứ uống trà nghỉ ngơi, phái nhóm tiểu tử này đi làm là tốt rồi.”

Lưu Xuyên thấy Tô Mạt cứ như thế khen tặng hắn, trong lòng thực hưởng thụ, nói:“Tô tiểu thư có điều không biết, chúng ta làm nghề ban sai* , nếu làm tốt, đó là chuyện phải làm, nếu là làm hỏng, thì chính là bị hỏi tội .”

*việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa

Nói xong liếc Hoàng Phủ Cẩn một cái,“Quận vương là người có tính cách, ở trong cung đã khiến cho đám nô tài chúng ta bị đánh gậy gộc, đi ra ngoài cung, nếu vô tâm hầu hạ, vậy có phải là muốn bị đánh chết sao.”

Tô Mạt nhìn về phía Hoàng Phủ Cẩn, nàng như thế nào lại không có nghe chuyện này.

Lưu Xuyên bĩu môi, lắc đầu, chọn Lan Hoa Chỉ nói với Tô Mạt:“Bệ hạ là có lệnh. Để ta hầu hạ quận vương cho cẩn thận, nếu có cái gì sơ xuất chúng ta không đảm đương nổi.”

Hoàng Phủ Cẩn cười lạnh,“Bổn vương ngay cả mỗi bước đi, có phải cũng cần báo cáo với các ngươi hay không?”

Lưu Xuyên hừ một tiếng,“Quận Vương hiểu là tốt rồi.”

Tô Mạt giơ giơ mi lên, áp chế lửa giận, thà đắc tội quân tử chớ đắc tội với tiểu nhân.

Quân tử đấu với tiểu nhân, tiểu nhân thường thắng.

Hoàng Phủ Cẩn tính tình lãnh ngạo, đương nhiên khinh thường cùng với đám hoạn quan này đấu đá, nhưng có đôi khi thường thường chính là lơ đãng một chút sẽ hỏng cả đại sự.

Tô Mạt cười cười, híp mắt nói với Lưu Xuyên:“Lưu công công, quận vương ở trước mặt bệ hạ đều như thế rồi, bệ hạ cũng không biết như thế nào. Ngươi nếu là cảm thấy bất mãn, chẳng lẽ là cảm thấy chính mình so với bệ hạ còn quý giá hơn không tha xâm phạm sao?”

Một câu của Tô Mạt, như không nhuyễn không cứng rắn, kì thực vừa nhuyễn lại vừa cứng.

Đám nô tài này, chính là ỷ vào uy nghiêm của hoàng đế, bản thân làm gì có cái gì để dựa vào.

Nếu là hoàng đế vứt bỏ bọn hắn, hắn nhất định phải chết.

Lưu Xuyên sợ tới mức giật mình một cái, vội cười theo:“Tô tiểu thư nói đùa, tiểu nhân làm sao dám như vậy?”

Tô Mạt hừ một tiếng,“Lưu công công, có câu nói người không quen không thể can sự vào chuyện của những người thân. Lại nói là phụ tử người ta lại càng không được tự nhiên, nếu là có người giẫm lên con của hắn, vậy người làm phụ thân kia trên mặt cũng sẽ tỏ rõ không quan hệ tới mình sao. Đôi phu phụ, dù cãi nhau thế nào, nếu là có người nói với thê tử là trượng phu vô năng, vậy thê tử kia cũng phải muốn cùng người ăn thau đủ a.”
 
Chương 516: Nội gian là có thể bị mua chuộc 02


Lưu Xuyên sắc mặt đại biến, vội không ngừng quỳ xuống đất dập đầu,“Quận vương chớ trách, tiểu nhân nhất thời hồ đồ .”

Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt nhìn hắn,“Ngươi chỉ cần không đi quá giới hạn, bổn vương mặc kệ ngươi. Ngươi nếu là quá đáng, bổn vương cũng lười thượng tấu thiên thính.”

Ý tứ kia của hắn là nếu chọc hắn nóng nảy, chính là một đao xong luôn, tuyệt đối không nhiều lời.

Tô Mạt cười thầm, Hoàng Phủ Cẩn luôn như vậy, bất quá đối phó với loại tiểu nhân này cũng là hữu hiệu nhất .

Tiểu nhân đều sợ chết lại tham tài.

Lưu Xuyên nơm nớp lo sợ đã đi rồi, Tô Mạt phi thân lên, thời điểm ở góc quẹo đưa cho hắn một đống thỏi bạc, cười nói:“Lưu công công bị sợ hãi, chỗ bạc này cho ngươi uống trà an ủi. Ngươi cũng biết, quận vương là cái tính tình gì. Đó là tính nóng nảy thà làm ngọc vỡ chứ không chịu làm ngói lành. Lưu công công phải biết làm như thế nào a.”

Lưu Xuyên nịnh nọt cười rộ lên, những thỏi bạc trắng bóng kia, sáng choe muốn làm mù mắt hắn.

“Tiểu nhân biết, tiểu nhân tự nhiên biết. Tiểu nhân đến quận Vương phủ nơi đây, thì phải là nô tài của quận Vương phủ, quận vương mới là chủ tử của nô tài.”

Tô Mạt cười cười,“Ta hy vọng cùng người thông minh giao tiếp. Bên trên cho ngươi tới làm cái gì, ngươi nghe theo là đúng rồi. Về phần làm như thế nào, mới là ngươi nên cân nhắc. Ngươi làm tốt, quận vương sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi làm không tốt, ngươi cũng biết rồi đấy. Một vị hoàng tử, tùy hứng lên, cho dù uống rượu say rồi đánh chết vài người nô tài, hoàng thượng cũng sẽ không quản, bất quá là đổi tân nô tài đến......”

Lưu Xuyên mồ hôi lạnh chảy ròng,“Nô tài biết, nô tài hiểu rõ, đa tạ tiểu thư nhắc nhở.”

Tô Mạt vỗ vỗ tay,“Đi thôi!”

Lưu Xuyên hoảng không ngừng chạy.

Tô Mạt nhìn bóng dáng hắn, ý cười dần dần lộ ra, loại nô tài tham tài này lại sợ chết là kiểu đối phó dễ nhất.

Hoàng đế sai hắn đến giám thị Hoàng Phủ Cẩn, bất quá là giám thị thôi, làm cho hắn giám thị, nhưng nếu hắn dám nói hươu nói vượn, đó là muốn bị rơi đầu.

Nàng vừa muốn quay đầu, đã bị một người nắm lấy tay, Hoàng Phủ Cẩn lạnh lùng liếc bóng dáng Lưu Xuyên một cái, lôi kéo Tô Mạt bước đi.

Này quận Vương phủ, bất quá chỉ là nhà giam lỏng hắn mà thôi, nhưng cho dù là địa ngục, nếu là có người dám đối với nàng bất kính hoặc gây ra mấy chuyện xấu với nàng, hắn cũng có thể khiến nơi này tắm trong biển máu, vì nàng chém giết một hồi.

Tô Mạt tùy ý hắn lôi kéo phi thân lên một góc lương đình, trông về phía dưới xa xa, ngói lưu ly màu lục, tầng tầng lớp lớp, hoa cỏ thấp thoáng, rất là đẹp mặt.
 
Chương 517: Lần đầu tiên mổ xẻ tâm sự với nàng 01


Nàng khẽ cười nói:“Ngươi sao lại ngốc vậy? Hắn là người hoàng đế phái tới, chúng ta không thể thờ ơ với hắn, càng không thể đuổi hắn đi, phải cho hắn im lặng, làm việc cho ngươi.”

Hoàng Phủ Cẩn đã tỉnh táo lại, hai ngày này hắn chỉ là vì sự tình đến quá mức đột nhiên, quá mức bi phẫn thương tâm, mới đánh mất lẽ thường.

Tô Mạt nhìn hắn,“Ngươi hiện tại có thể nói cho ta biết, vì sao lại như vậy?”

Hoàng Phủ Cẩn do dự một chút, Tô Mạt lập tức uốn éo đầu hừ một tiếng:“Không nói cho ta biết? Quên đi. Ta còn có việc, đi trước .”

Nói xong định nhảy xuống.

Hoàng Phủ Cẩn cuống quít giữ chặt nàng, vội vàng nói:“Mạt nhi, không phải.”

Tô Mạt cảm thấy đắc ý, tên nhóc này, nhìn đi phải trị dứt căn bệnh này của ngươi.

“Vậy là chuyện gì?” Nàng hơi hơi cười nhìn hắn, ánh mắt giảo hoạt như một con tiểu hồ ly.

Hoàng Phủ Cẩn ngẩn ra, chạm vào ánh mắt của nàng đột nhiên hiểu được, trong lòng nhất thời mềm lại.

Tiểu nha đầu này, luôn thông minh như vậy, làm cho hắn ở lúc thống khổ nhất thời điểm khó chịu nhất, lập tức có thể quên ngay đi những điều không vui đó, sốt ruột cũng được, vui mừng cũng được, tóm lại nàng chính là có thể làm cho hắn quên mất những điều này, trong con mắt đều là nàng.

Tiểu yêu tinh!

Hắn ngay cả cái quyền được ở một mình bi thương nuốt hận cũng đã cho nàng rồi, hắn nên như thế nào để cảm tạ nàng đây, như thế nào để yêu nàng đây?

Hắn thở dài, đem nàng ôm chặt vào trong lòng, nhớ tới trong lời nói của Tô Việt, lại nói:“Nay nàng lớn rồi, thật ra không thể tiếp tục như thế nữa.”

Tô Mạt hừ một cái lại tiếp một cái, nheo mắt với hắn,“Không thể như thế, liền có thể hôn sao?”

Còn bá đạo như vậy, dùng sức như vậy, coi nàng trở thành thịt xương để hắn cắn sao?

Hoàng Phủ Cẩn hai má nhất thời đỏ bừng, nàng lại đang chế nhạo hắn, hắn áy náy nói:“Mạt nhi, thực xin lỗi...... Ta, không bao giờ làm như vậy nữa.”

Tô Mạt cười một tiếng, ai không cho hắn làm như vậy ? Hai người yêu nhau, hôn nhau có quan hệ gì đâu? Chính là......

Không nên lên cơn đói khát như vậy, nàng bĩu môi, ung dung nhìn hắn, như là mèo con nhìn con mồi.

Hoàng Phủ Cẩn đành phải chủ động báo cáo, nói:“Hắn đem Diệp công công người từ nhỏ đi theo hầu hạ ta nhốt lại rồi.”

Tô Mạt a một tiếng, nàng trước kia vào trong cung của hắn, chỉ biết là hắn có một lão bộc vẫn hầu hạ hắn.

Hơn nữa nàng cũng nhìn ra được lão bộc kia có quan hệ với hắn rất đặc biệt.

“Lấy lý do gì?”
 
Chương 518: Lần đầu tiên mổ xẻ tâm sự với nàng 02


Hoàng Phủ Cẩn thản nhiên nói:“Nói hắn đem ta dưỡng thành kiểu người tính tình quái gở kì quặc thiếu tình cảm, là cố ý.”

Nay nói ra, tâm không phải không đau, nhưng cũng phai nhạt đi rất nhiều.

Thật giống như nói việc gì khác vậy.

Trận mưa gậy kia, cũng thản nhiên tan mất.

Bạc tình bạc nghĩa thiếu tình cảm, ha ha, chê cười, đem con dưỡng thành kẻ bạc tình thiếu tình cảm, chẳng lẽ không phỉa là kẻ phụ thân cao cao tại thượng kia, hỉ nộ vô thường sao?

Hắn lạnh lùng nhíu mày, đem hai chữ phụ thân kia hung hăng ném ra ngoài.

Tô Mạt giang hai tay cánh tay nhẹ nhàng mà vỗ phía sau lưng hắn, an ủi nói:“Chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, đem Diệp công công thoát ra. Để hắn đến trong vương phủ hưởng phúc.”

Nàng còn chưa chân chính gặp qua vị Diệp công công này, nhưng hắn đối tốt với Hoàng Phủ Cẩn, chính là bằng hữu của nàng.

Hoàng Phủ Cẩn vội hỏi:“Hiện tại đừng cố sức, không có biện pháp .”

Tuy rằng hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảm giác của hắn tinh tường, hoàng đế đối Diệp công công giống như có mối hận nghiến răng.

Diệp công công rõ ràng gọi là Diệp Tri Vân, hoàng đế lại luôn gọi hắn là Diệp Xuẩn Trư, không xứng gọi chữ “ Vân”.

Chuyện ân oán trong thâm cung, hắn không muốn lấy mấy chuyện đo đi làm phiền nàng.

Hắn thầm mong nàng khoái hoạt.

Sự tình này, hắn có thể tự mình lo liệu.

Có một số việc hắn khinh thường không hứng thú, cũng không đại biểu hắn không thể làm.

Có một số việc hắn không có hứng thú, không có nghĩa là thời điểm hắn bị ép buộc làm cũng chẳng sao.

“Cửa hàng của nàng tìm thế nào rôid? Có cần ta đi hù dọa người hay không?”

Hắn mỉm cười, khôi phục bộ dáng vân đạm phong khinh.

Tô Mạt nhìn hắn, ngón tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng mà sờ sờ hai má hắn,“Hiện tại là Hoàng Phủ Cẩn hay là Tĩnh thiếu gia đấy?”

Hoàng Phủ Cẩn cầm đầu ngón tay của nàng, ôn nhu nói:“Hoàng Phủ Cẩn, chính là Tĩnh thiếu gia, Tĩnh thiếu gia chính là Hoàng Phủ Cẩn.”

Tô Mạt cảm thấy vui mừng, ôm hắn tiến vào trong lòng, thật tốt, hắn rốt cục có thể dũng cảm mà đối diện với chính tâm ma của mình.

Chỉ cần hắn có thể mở miệng thừa nhận hai người là một, như vậy cũng có nghĩa là hắn chân chính đối diện với tâm lý tổn thương, không hề trốn tránh .

Trước đây, hắn luôn đem chính mình là Tĩnh thiếu gia để trốn tránh những cái mà hắn không muốn nhắc tới.
 
Chương 519: Tống Dung Hoa đến thị uy ngược lại bị xấu hổ 01


Nay, hắn bắt đầu đối mặt, đây là một chuyện tốt.

Nàng cười cười, ôm chặt hắn,“Mặc kệ là Tĩnh thiếu gia, hay là Hoàng Phủ Cẩn, ta đều thích. Đều là người tốt nhất của ta.”

Hắn cúi đầu nhẹ nhàng mà hôn lên trán của nàng, nàng còn chưa lớn hẳn, hắn vẫn còn thời gian.

Thật sự là vừa mong nàng nhanh chút lớn lên, lại sợ chính mình còn không có năng lực bảo hộ nàng ở bên người.

Rất nhanh, cửa hàng hương liệu của Tô Mạt trang hoàng xong xuôi, vị Hình chưởng quầy kia ngoài việc không làm được ông chủ buôn bán ra, chưởng quầy là rất có tài.

Ngắn ngủn vài ngày liền đem cửa hàng tu chỉnh đổi mới hoàn toàn, năm sáu gã sai vặt mi thanh mục tú, sáu bảy tiểu nha đầu làn da trắng nõn, khỏe mạnh sạch sẽ.

Còn dựa theo Tô Mạt yêu cầu, mỗi người làm hai bộ quần áo lao động.

Đám tiểu nhị nha đầu này người người đều là Hình chưởng quầy hiểu rõ gốc gác, từ trong đmá người quan hệ thông gia trong gia tộc của chính mình chọn lựa ra, như vậy sẽ không xuất hiện tình trạng nhà khác phái người tới làm gián điệp.

Ý tứ của Tô Mạt, cam đoan nội bộ bên trong trong sạch, trả thù lao cao.

Như vậy cho dù có người muốn gây mấy chuyện xấu, cũng chỉ có thể từ bên ngoài nghĩ biện pháp.

Bên ngoài đến, không giống người một nhà khó lòng phòng bị như vậy.

Hình chưởng quầy đem mặt sau chủ viện nhường ra để cho Tô Mạt sau này ở, hắn cùng phu nhân và tụi nhỏ đến tiểu khóa viện ở, tiểu khóa viện cùng với phía trước tiểu nhị viện thông nhau, cách chủ viện một con đường hẻm, không dính nhau.

Hơn nữa nếu cần, còn có thể mua vài căn nhà ở bên cạnh.

Mấy ngày này Tô Mạt thỉnh Tô Việt còn có Hoàng Phủ Cẩn, Hoàng Phủ Giác, Hoàng Phủ Giới vài người đến uống rượu, xem như cảm tạ bọn họ, đồng thời hy vọng về sau giúp đỡ nhiều hơn nữa.

Nàng trở lại trong kinh, Hoàng Phủ Cẩn giúp nàng tìm hai đầu bếp nữ đi theo đến, nay sẽ ở trong Hương lâu.

Bởi vì đều là người một nhà, Hoàng Phủ Giác kêu bọn họ đều không cần câu nệ, lại càng không cần hành lễ, ở bên ngoài rất không được tự nhiên.

Rượu quá ba tuần, Tô Mạt lại nói còn muốn mua mấy gian phòng, để bọn tiểu nhị ở.

Hoàng Phủ Cẩn ly rượu trong tay, nhìn nàng một cái, hơi hơi ôm lấy khóe môi,“Không đủ chỗ ở, không cần mua thêm làm gì, Quận vương phủ thừa chỗ.”

Tô Mạt nhãn tình sáng lên, đúng a, tới đó ở đi, đó là người của nàng, còn có thể giúp hắn làm chút chuyện, cũng là người tin cậy bên cạnh hắn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top